Người giúp việc - Chương 06-P1
MỘT BUỔI SÁNG THÁNG CHN OI NỒNG, tôi thức dậy trên chiếc
giường mình đã nằm từ khi còn bé tí, xỏ chân vào đôi giày rọ anh Carlton mua từ
Mexico về cho tôi. Đích thị là đồ của đàn ông, vì chân phụ nữ Mexico làm sao có
thể lên đến cỡ chín rưỡi được. Mẹ ghét đôi giày này lắm, bà bảo trông chả khác
gì mấy thứ đồ giẻ rách vứt đi.
Tôi khoác chiếc áo sơ mi cũ của bố ra ngoài váy ngủ rồi lệt
xệt đi ra cửa trước. Mẹ đang bận trông Pascagoula và Jameso ở sau nhà trong khi
hai người lột vỏ sò.
“Không thể để một đứa mọi đỏ ngồi cùng một đứa mọi đen khác
mà chẳng có ai giám sát,” mẹ từng thì thầm với tôi như thế, từ lâu lắm rồi.
“Cũng chẳng phải lỗi tại bọn chúng, cái giống đấy nó thế.”
Tôi bước xuống bậc tam cấp để xem cuốn Bắt trẻ đồng xanhmình
đặt đã đến chưa. Tôi luôn đặt sách cấm từ mấy tay phe chợ đen ở tận California,
vì chắc mẩm nếu bang Mississippi đã cấm lưu hành, thì hẳn đó phải là thứ gì hay
lắm. Khi tôi đi đến cuối con đường dẫn xe vào nhà, cả đôi giày rọ lẫn hai mắt
cá chân đá lấm đầy bụi đất.
Ở cả hai bên, những cánh đồng bông trải ra một màu xanh ngăn
ngắt, chi chít những búp bông tròn mũm mĩm. Bố mất sạch chỗ bông trồng phía sau
nhà trong cơn mưa tháng vừa rồi, song phần lớn bông đã nở mà không bị hư hại
gì. Từng phiến lá bắt đầu nổi đốm nâu vì thuốc thúc rụng lá, mũi tôi vẫn còn
ngửi thấy mùi hóa chất chua chua vương trong không khí. Trên con lộ liên quận
không có lấy một bóng xe qua lại. Tôi mở hộp thư.
Và ở đó, dưới tờ tạp chí Ladies’ Home Journal của mẹ, là một
lá thư đề gửi Cô Eugenia Phelan. Những dòng chữ nổi màu đỏ ở góc phong bì ghi
tên Nhà xuất bản Harper & Row. Tôi xé thư đọc ngay tại chỗ, trên người
không mặc gì khác ngoài cái váy ngủ dài và chiếc áo sơ mi Brooks Brothers cũ
mèm của bố.
Mồng 4 tháng 9,1962
Cô Phelan thân mến,
Tôi viết thư này với tư cách cá nhân để hồi đáp bản lý lịch
trích ngang cô đã gửi, bởi tôi rất khâm phục một cô gái trẻ hoàn toàn không có
chút kinh nghiệm nào lại dám bạo gan đăng tuyểnị trí biên tập viên của một nhà
xuất bản uy tín như chúng tôi. Tối thiểu năm năm làm việc trong ngành là yêu
cầu bắt buộc cho vị trí này. Nếu cô từng tìm hiểu ít nhiểu về nghề hẳn cô sẽ
biết.
Tuy nhiên, bản thân cũng đã từng là một thiếu nữ trẻ đầy
tham vọng, tôi xin tặng cô vài lời khuyên: cô hãy tìm đến tòa báo địa phương và
xin một công việc sơ đẳng nhất. Trong thư cô có nói rằng cô “vô cùng say mê
viết lách. Những lúc không phải soạn văn bản hoặc pha cà phê cho sếp, cô hãy
chịu khó quan sát, tìm tòi và viết. Đừng lãng phí thời gian sa đà vào những vấn
đề đã quá hiển nhiên. Hãy viết về những điều làm cô trăn trở, nhất là nếu nó
không khiến những người khác bận tâm.
Thân,
Elaine Stein, Trưởng ban biên tập, Ban sách cho người lớn
Dưới phần chữ in là mấy dòng viết tay nguệch ngoạc bằng mực
xanh.
Tái bút: Nếu cô thực sự nghiêm túc, tôi sẵn lòng duyệt qua
những ý tưởng hay nhất cô có và đưa ra quan điểm của mình. Cô Phelan, đề nghị
này của tôi không xuất phát từ nguyên do nào khác ngoài việc đã từng có người
làm điều tương tự cho tôi.
Một chiếc xe tải chở đầy bông men theo đường lớn rầm rầm
chạy qua. Những người da đen ngồi ở ghế hành khách đồng loạt thò đầu ra nhòm.
Tôi đã quên mất mình là một cô gái da trắng chỉ mặc độc có chiếc váy ngủ mỏng
tang. Tôi vừa nhận được thư hồi đáp, có lẽ kèm theo cả những lời động viên, từ
tận thành phố New York và tôi bỗng đọc to cái tên đó thành tiếng: “Elaine
Stein.” Tôi chưa bao giờ gặp một phụ nữ Do Thái.
Tôi hối hả chạy về, cố gắng giữ sao cho lá thư không bay lật
phật trong tay. Tôi không muốn nó bị nhàu. Tôi phi lên gác còn mẹ thì ra sức
gào rú sau lưng, bắt tôi lột ngay đôi giày nam Mexico tởm lợm kia khỏi chân, và
tôi ngồi xuống miệt mài viết ra tất cả mọi thứ trên trời dưới biển khiến tôi
trăn trở, nhất là những thứ có vẻ không làm ai động lòng. Từng câu chữ của
Elaine Stein như chạy rần rật trong huyết quản, tôi cuống quít gõ nhanh hết mức
có thể. Hóa ra, danh sách lại dài đến không ngờ.
Ngay hôm sau, tôi đã sẵn sàng gửi lá thư đầu tiên cho bà
Elaine Stein, liệt kê ra toàn những ý tưởng mà tôi nghĩ sẽ là đề tài tốt cho
báo chí: tình trạng mù chữ hoành hành ở Mississippi; số vụ tai nạn xe cộ do say
rượu cao ngất ngưởng trên toàn quốc; những cơ hội việc làm hạn hẹp cho nữ giới.
Song phải đến khi thư đã gửi đi, tôi mới nhận ra rằng có lẽ
mình đã chọn những ý tưởng mà cô ấy sẽ cho là ấn tượng, hơn là những điều tôi
thực sự tâm đắc.
Tôi hít mỘt hơi thẬt sâu và kéo cánh cửa kính nặng nề ra.
Chiếc chuông réo rắt những tiếng khe khẽ rất nữ tính thay lời chào. Một nữ nhân
viên tiếp tân trông-rất-không-nữ- tính nhìn tôi. Bà ta có vóc người đồ sộ, nom
có vẻ không thoải mái lắm với chiếc ghế gỗ bé tí. “Chào mừng cô đến tòa báo
Jackson Journal. Tôi giúp gì được cho cô?”
Tôi đã hẹn trước từ hôm kia, chỉ chưa đầy một tiếng sau khi
nhận được lá thư của Elaine Stein. Tôi đã xin được phỏng vấn cho bất cứ vị trí
nào họ còn trống và rất ngạc nhiên khi họ nói sẽ gặp mặt mình sớm đến vậy.
“Thưa, tôi đến gặp ông Golden.”
Bà tiếp tân lạch bạch trở vào phía sau trong chiếc váy chật
ních. Tôi cố giữ yên hai bàn tay đang run lên bần bật. Tôi ngó qua cánh cửa mở
hờ, nhác thấy đằng sau đó là một căn phòng nhỏ ốp gỗ. Trong phòng, bốn người
đàn ông vận âu phục đang lạch cạch đánh máy chữ và cầm bút chì viết sột soạt.
Tất cả đều cúi khom lưng, mặt mày hốc hác, có tới ba người đã hói vẹt đầu, chỉ
còn sót lại một mảng tóc hình móng ngựa. Khắp phòng sực lên mùi thuốc lá nồng
nặc.
Người tiếp tân quay lại, giơ ngón tay cái ra hiệu cho tôi đi
theo mình, một điếu thuốc vắt vẻo trên tay bà ta. “Cô vào đi.” Dù đang hồi hộp
đến sôi gan sôi ruột, song tất cả những gì tôi còn nghĩ được trong đầu là nội
quy ở trường cũ, Một sinh viên ở nhà Chi Omega không bao giờ được vừa đi vừa
hút thuốc. Tôi lẽo đẽo bám theo bà ta đi qua những dãy bàn làm việc với những
ánh mắt đàn ông đang nhìn mình chằm chằm, cùng làn khói thuốc mù mịt, tới một
phòng bên trong cùng.
“Đóng cửa lại mau,” ông Golden quát lên ngay khi chúng tôi
vừa kịp mở cửa ra và đặt chân vào. “Đừng có để thứ khói thuốc kinh tởm kia lọt
vào đây.”
Ông Golden đứng lên khỏi ghế. Ông ta lùn hơn tôi chừng hai
chục phân, gầy, trẻ hơn bố mẹ tôi, răng dài, binh khỉnh, cùng mớ tóc đen bóng
nhẫy của một người ở tuổi trung niên.
“Cô chưa biết à?” Ông ta nói. “Mới tuần trước thôi người ta
vừa công bố rằng thuốc lá có thể giết chết chúng ta đấy.”
“Chưa ạ.” Tôi chỉ biết hy vọng là chuyện đó chưa đăng chình
ình trên trang nhất tờ báo của ông.
“Khiếp, tôi biết có những người da đen sống đến cả trăm tuổi
rồi mà nom còn trẻ chán nếu so với mấy gã khùng ngoài kia.” Ông ta ngồi xuống
ghế, song tôi vẫn đứng đấy vì trong phòng chẳng còn chiếc ghế nào khác.
“Rồi, để xem cô có gì nào.” Tôi đưa ông ta bản sơ yếu lý
lịch của mình và những bài viết mẫu tôi từng viết hồi còn ở trường. Từ khi còn
bé tí tôi đã thấy tờ tạp chí này nằm trên bàn bếp nhà mình, trang thường được
mở ra là báo cáo thống kê nông trại và tin thể thao vùng. Tôi hầu như không có
thời gian sờ đến nó.
Không chỉ xem hồ sơ của tôi, ông Golden còn lấy một cây bút
chì đỏ chấm gạch chi chít vào đó. “Ba năm làm biên tập viên ở Trường trung học
Murrah, hai năm làm biên tập viên cho tờ Rebel Rouser, ba năm làm biên tập viên
cho Chi Omega, theo học hai chuyên ngành song song Ngữ văn và báo chí, tốt
nghiệp hạng bốn...Khỉ thật, này cô bé,” ông ta càu nhàu, “cô không chơi bời tí
gì à?”
Tôi dặng hắng. “Chuyện đó... có quan trọng không ạ?”
Ông ngước mắt lên nhìn tôi. “Cô có hơi cao quá thật nhưng
tôi nghĩ một cô gái xinh xắn như cô lẽ ra phải chài được nguyên một đội bóng rổ
ấy chứ.”
Tôi trố mắt nhìn ông ta, không biết ông đang trêu hay khen
tôi nữa.
“Tôi đồ là cô biết cách tẩy rửa đấy chứ...” Ông vừa săm soi
những bài viết của tôi vừa gạch lên đó đầy những vạch đỏ thô bạo.
Mặt tôi nóng bừng bừng. “Tẩy rửa ư? Tôi không đến đây để tẩy
rửa. Tôi đến đây để viết.”
Khói thuốc lá rỉ qua khe cửa chui vào phòng. Nom như cả tòa
nhà đang gặp hỏa hoạn vậy. Tôi thấy mình ngu quá, sao tôi có thể nghĩ rằng chỉ
cần đến đây thì sẽ được làm báo cơ chứ.
Ông ta thở hắt ra một hơi nặng nề, đoạn chuyền sang tay tôi
một cái cặp giấy to bự. “Tôi cho là cô sẽ làm. Cô Myrna vừa nổi cơn lồng phách
tách trôn với chúng tôi, chắc cô ta uống phải keo xịt tó rồi. Cô đọc mấy bài
báo, rồi cố gắng viết bài trả lời giống cô ta, sao cho không ai nhận ra một
chút khác biệt nào nghe chưa.”
“Tôi... dạ?” Và tôi đón lấy chiếc cặp giấy vì không biết
phải làm gì khác. Tôi chẳng hiểu cái cô Myrna này là ai. Tôi bèn hỏi câu hỏi an
toàn duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra. “Ông nói... tôi được trả lương bao nhiêu?”
Ông nhìn tôi khắp lượt bằng ánh mắt thán phục đến ngỡ ngàng,
từ đôi giầy bệt đến mái tóc bẹp dúm của tôi. Thứ linh tính tiềm ẩn nào đó mách
bảo tôi mỉm cười và đưa tay lên vuốt tóc. Dù nó có vẻ kỳ quặc sao đó, nhưng tôi
vẫn làm theo.
“Tám đô-la, trả vào mỗi sáng thứ Hai.”
Tôi gật đầu, cố nghĩ cách hỏi rõ nội dung công việc sao cho
đỡ lộ liễu.
Ông ta chúi người về phía trước. “Cô có biết có Myrna chứ
hả?”
“Dĩ nhiên. Phụ nữ... chúng tôi đọc mục của cô ấy suốt,” tôi
nói, và hai người chúng tôi lại nhìn nhau chòng chọc trong khoảng thời gian đủ
cho một chiếc điện thoại đặt ở đâu đó rung lên tới ba hồi chuông.
“Thế nào? Tám đô-la ít quá hả? Lạy Chúa tôi, các bà toàn cọ
hố xí miễn phí cho chồng kia mà.”
Tôi cắn môi. Song tôi chưa kịp thốt ra lời nào, ông ta đã
nhướng mắt lên.
“Rồi, mười đô-la. Thứ Năm nộp bản thảo. Nếu không thích văn
phong của cô, tôi sẽ không cho đăng bài, mà cũng không trả cô xu nào đâu đấy.”
Tôi cầm cái cặp giấy, cảm ơn ông rối rít, có lẽ nhiệt tình
hơn mức cần làm. Ông ta lờ tịt và nhấc điện thoại quay số trước cả khi tôi kịp
bước ra khỏi cửa. Khi vào xe, tôi trầm mình trong chiếc ghế bọc da mềm mại của
con Cadillac. Tôi ngồi đó, mỉm cười, rồi đọc lướt qua những trang giấy trong
cặp.
Tôi vừa có một công việc.
TÔI BƯỚC VÀO NHÀ với bộ dạng hiên ngang chưa từng thấy kể từ
hồi lên mười hai, trước khi tôi bước vào thời kỳ nhổ giò. Toàn thân tôi run lên
vì kiêu hãnh. Dù rằng từng tế bào trong não đều ra sức can ngăn, song không
hiểu sao tôi không thể cưỡng nổi cám dỗ báo cho mẹ hay tin. Tôi xông vào phòng
nghỉ và kể cho mẹ tất tần tật mọi chi tiết, tôi đã nhận được công việc viết bài
cho mục của cô Myrna thế nào, rồi đó là nơi chia sẻ các kinh nghiệm tẩy rửa ra
sao.
“Trớ trêu chưa.” Mẹ thở hắt ra một hơi dài, có nghĩa là một
cuộc đơi như thế này thật chẳng đáng để sống làm gì. Pascagoula bèn đi rót thêm
trà đá cho bà.
“Chí ít đấy cũng là bước khởi đầu,” tôi nói.
“Khởi đầu cho cái gì? Chia sẻ kinh nghiệm về cách thu vén
nhà cửa trong khi...” Mẹ lại thở hắt ra, một hơi thật dài và thật chậm như cái
lốp xe xịt.
Tôi cụp mắt nhìn đi chỗ khác, trong bụng tự hỏi không biết
mọi người trong thị trấn có nghĩ như vậy không. Bao nhiêu niềm hứng khởi đã tịt
ngóm.
“Eugenia, đến đánh bóng dao nĩa con còn chả biết, nói gì đến
khuyên người khác cách giữ gìn nhà cửa cho sạch sẽ.”
Tôi siết chặt cái cặp giấy trên ngực. Mẹ nói đúng, tôi làm
sao biết cách trả lời những câu hỏi này. Thế nhưng, tôi vẫn đinh ninh mẹ sẽ tự
hào vì tôi.
“Mà nếu cứ ngồi chết dí với cái máy đánh chữ, con sẽ chẳng
gặp được ai ra hồn đâu. Tỉnh lại đi, Eugenia.”
Cơn giận rần rật chạy dọc hai cánh tay tôi. Tôi lại đứng
thẳng lên. “Mẹ nghĩ con muốn sống ở đây ư? Với mẹ ư?” Tôi cười sằng sặc với hy
vọng sẽ khiến mẹ tổn thương.
Tôi thấy nỗi đau dâng lên mắt mẹ. Mẹ mím chặt môi cay đắng.
Song tôi chẳng mong lấy lại những lời mình vừa nói vì rốt cục, rốt cục, tôi đã
nói được điều gì đó mà mẹ chịu lắng nghe.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, kiên quyết không chịu dời gót. Tôi
muốn xem mẹ sẽ phản ứng ra sao. Tôi muốn nghe mẹ xin lỗi.
“Mẹ phải... hỏi con một chuyện, Eugenia.” Mẹ vò chặt chiếc
khăn tay, mặt nhăn nhó khổ sở. “Hôm nọ mẹ vừa đọc được tin rằng... rằng có một
số phụ nữ bị mất cân bằng, bắt đầu có những... những suy nghĩ bất bình thường.”
Tôi chẳng hiểu mẹ đang nói gì nữa. Tôi nhìn lên chiếc quạt
trần. Ai đó đã bật quạt chạy nhanh quá. Tạch - tạch - tạch...
“Con... con có thích đàn ông không? Con có cảm xúc gì khác
thường với...” Mẹ nhắm chặt hai mắt lại. “Với bọn con gái hay... hay phụ nữ
không?
Tôi nhìn mẹ chòng nhọc, ước gì cái quạt trần đứt trục rơi
xuống đầu cả hai mẹ con tôi thì tốt quá.
“Vì trong báo nói có cách chữa đấy, có một loại trà rễ cây
đặc biệt...”
“Mẹ,” tôi kêu lên, mắt nhắm chặt lại. “Con thích bọn con gái
cũng nhiều như mẹ thích... Jameso ấy.” Tôi quay ra cửa. Song mắt tôi vẫn nhìn lướt
về phía sau. “À, tất nhiên, lỡ đâu mẹ có thích thì sao.”
Mẹ đứng bật dậy, thở hổn hển. Còn tôi sầm sập chạy lên gác.
Hôm sau, tôi buộc gọn những lá thư gửi cô Myrna thành một
bó. Trong túi tôi có ba lăm đô-la, số tiền tiêu vặt mẹ vẫn cho tôi hàng tháng.
Tôi xuống nhà với một nụ cười ngoan đạo hết chỗ nói. Ở nhà, mỗi lần muốn rời
Longleaf, tôi đều phải hỏi mượn xe của mẹ. Như thế có nghĩa là mẹ sẽ hỏi tôi đi
đâu. Nghĩa là tôi phải nói dối mẹ hàng ngày, làm vậy cũng có cái thú của nó, có
điều hơi hèn hạ.
“Con phải qua nhà thờ xem mọi người có cần giúp gì cho lớp
truyền giáo Chủ nhật này không đây.”
“Ôi, con yêu, tuyệt quá. Cứ lấy xe của mẹ mà đi.”
Tối qua tôi đã quyết định rằng thứ mình cần là một dân
chuyên có thể giúp tôi xử lý mục này. Tôi nghĩ đến Pascagoula trước tiên, song
tôi chẳng biết mấy về cô ta. Thêm nữa tôi cũng không chịu nổi ý nghĩ mẹ sẽ dòm
dỏ rồi bỉ bai tôi. Yule May, cô giúp việc của Hilly, thì nhát cáy quá, tôi sợ
rằng cô ta sẽ chẳng dám giúp tôi. Chỉ còn mỗi một người tôi hay gặp là Aibileen,
người giúp việc của Elizabeth. Phần vì Aibileen khiến tôi nhớ tới Constantine,
phần vì bác ấy lớn tuổi và có vẻ giàu kinh nghiệm.
Trên đường đến nhà Elizabeth, tôi tạt qua cửa hiệu Ben
Franklin và mua một cái bảng kẹp, một hộp bút chì số hai, và một cuốn sổ tay
bìa xanh. Mai là hạn cuối, bài viết phải có trên mặt bàn ông Golden trước hai
giờ chiều.
“Vào đi, Skeeter.” Elizabeth tự mở cửa nên tôi sợ rằng hôm
nay Aibileen không đi làm. Cô ấy mặc chiếc áo choàng tắm màu xanh lơ và cuốn
những chiếc lô khổng lồ, khiến đầu cô to bự ra còn thân hình nom càng quắt lại
so với lúc bình thường. Elizabeth thường cuốn lô suốt ngày, dường như có cố đến
mấy cô cũng không làm cho mớ tóc mỏng bồng thêm được.
“Xin lỗi, tớ luộộm quá. Con Mae Mobley làm tớ thức trắng gần
cả đêm qua, bây giờ tớ còn chả biết cái bà Aibileen kia mất hút tận đâu nữa.”
Tôi bước vào gian phòng nghỉ bé tin hin. Đây là một ngôi nhà
trần thấp có những căn phòng nhỏ xíu. Thứ gì trông cũng cũ cũ - những tấm rèm
hoa bạc màu, lớp vải phủ ghế sofa nứt nẻ. Tôi nghe nói công ty kế toán Raleigh
mới gầy dựng làm ăn không suôn sẻ lắm. Ở New York hay nơi nào khác nghề này may
ra còn kiếm được, chứ ở cái vùng Jackson, Mississippi này, chẳng ai mặn mà làm
ăn với một gã thô kệch, hạ lưu cả.
Xe của Hilly đậu bên ngoài, nhưng tôi không thấy tăm hơi cô
ấy đâu. Elizabeth ngồi xuống trước cái máy khâu đặt trên bàn phòng khách. “Tớ
làm xong ngay đây,” cô nói. “Đợi tớ máy nốt đường cuối cùng nhé...” Đoạn
Elizabeth đứng dậy, tay giơ cao một chiếc váy đi lễ nhà thờ màu xanh lục có cổ
tròn, trắng. “Cậu nói thật đi,” cô ấy thì thầm với đôi mắt như van lơn tôi hãy
nói bất cứ điều gì khác, trừ câu “Trông có giống đồ tự may không?”
Đường diềm bên dài, bên ngắn. Thân váy nhăn nhúm còn ống tay
đã hơi sờn. “Trăm phần trăm hàng hiệu. Đích thị là đồ mua từ Maison Blanche,”
tôi nói thế vì cửa hiệu đó là niềm mơ ước của Elizabeth. Đó là một tòa nhà năm
tầng bán toàn quần áo đắt tiền nằm trên phố Canal ở New Orleans, những thứ quần
áo có tìm đỏ mắt cũng không kiếm ra ở cái vùng Jackson này. Elizabeth nở một nụ
cười đầy biết ơn.
“Mae Mobley đang ngủ à?” Tôi hỏi.
“May phước.” Elizabeth vân vê một nhúm tóc vừa tuột ra khỏi
lô, mặt nhăn lại vì thấy nó mỏng quá. Đôi lúc giọng cô ấy trở nên gay gắt khác
thường khi nhắc đến đứa con gái nhỏ.
Cửa phòng vệ sinh dành cho khách ở khu sảnh bật mở, Hilly
bước ra, vừa đi vừa nói thoải mái hơn rồi. Giờ thì ai cũng có chỗ riêng để đi.”
Elizabeth hí hoáy với mũi kim máy khâu đầy vẻ lo lắng.
“Nhắn với Raleigh là tớ nói Không cần khách sáo đâu nhé,”
Hilly đế thêm, tôi bỗng giật bắn mình, bởi những lời cô ấy vừa nói. Vậy là
Aibileen đã có phòng vệ sinh riêng xây ngoài gara.
Hilly mỉm cười với tôi và tôi nhận thấy cô lại sắp sửa lôi
sáng kiến của mình ra. “Mẹ cậu sao rồi?” Tôi hỏi, dù biết thừa đó là đề tài làm
cô ngán nhất. “Cụ ở trong nhà dưỡng lão ổn không?”
“Chắc cũng ổn.” Hilly kéo vạt áo len đỏ xuống, phủ lên những
ngấn mỡ múp míp trên eo. Chiếc qẻ caro xanh, đỏ khiến cặp mông tròn xoe, bự xụ
của cô trông càng khổng lồ hơn lúc nào hết. “Dĩ nhiên cụ chẳng coi những việc
tớ làm ra gì cả. Tớ còn phải đuổi con mụ giúp việc hộ cụ nữa chứ, tớ tóm được ả
đúng lúc ả tính đường thó mấy món đồ bạc ngay trước mũi tớ.” Hilly hơi nheo
nheo con mắt lại. “À, nhân thể, các cậu đều không nghe nói con mụ Minny đó đã
kiếm được việc mới chứ hả?”
Chúng tôi đều lắc đầu.
“Tớ nghĩ có tài thánh mụ ta cũng chẳng tìm được việc gì khác
ở thị trấn này đâu,” Elizabeth nói.
Hilly gật đầu, khép lại câu chuyện này. Tôi hít một hơi dài,
háo hức báo cho hai bạn biết cái tin của mình.
“Tớ vừa mới nhận được một công việc ở Jackson Journal,” tôi
nói.
Im lặng bao trùm khắp căn phòng. Rồi đột nhiên Elizabeth rú
lên. Hilly mỉm cười nhìn tôi đầy hãnh diện, còn tôi đỏ bừng mặt rồi nhún vai,
ra điều có gì to tát đâu.
“Chỉ có đồ ngu mới không thuê cậu, skeeter Phelan ạ,” Hilly
nói và giơ cao ly trà đá như để chúc mừng.
“Vậy... ừm, có ai trong số các cậu đọc mục của cô Myrna
không?” Tôi hỏi.
“À không,” Hilly đáp. “Nhưng tớ cá bọn con gái da trắng
nghèo ở miền Nam Jackson sùng món này ghê lắm, cứ như được đọc Kinh Vua James
không bằng.”
Elizabeth gật đầu. “Mấy đứa nhà nghèo không có tiền thuê
người giúp việc, tớ cá là bọn nó có đọc đấy.”
“Cậu có phiền không nếu tớ nói chuyện với Aibileen?” Tôi ướm
hỏi Elizabeth. “Để bác ấy giúp tớ trả lời mấy lá thư?”
Trong chốc lát Elizabeth chỉ đứng đờ ra. “Aibileen á?
Aibileennhà tớ ấy à?”
“Tớ thì chắc chắn chả biết cách trả lời mấy câu hỏi này
rồi.”
“Ơ... tớ nghĩ là, miễn đừng để ảnh hưởng đến công việc của
bà ấy.”
Tôi khựng lại, ngỡ ngàng trước thái độ của cô. Song tôi tự
nhắc mình rằng dù gì Elizabeth mới là người trả tiền thuê bác ta.
“Với lại hôm nay thì chưa được, Mae Mobley sắp dậy rồi không
tớ lại phải tự chăm con bé mất.”
“Thế cũng được. Vậy có khi... có khi sáng mai tớ qua được
không?” Tôi bấm đốt tay nhẩm tính giờ. Nếu nói chuyện với Aibileen xong tầm
giữa buổi sáng, tôi vẫn còn thời gian về nhà để viết, sau đó đưa bản thảo vào
thị trấn trước hai giờ.
Elizabeth cau mày nhìn lô chỉ xanh lục của mình. “Chỉ vài
phút thôi đấy nhé. Mai là ngày đánh bóng dao nĩa mà.”
“Không lâu đâu, tớ hứa đấy,” tôi nói.
Elizabeth bắt đầu ăn nói giống hệt mẹ tôi mới chết chứ.
MưỜi giỜ sáng hôm sau, Elizabeth mở cửa, gật đầu với tôi hệt
như một bà giáo. “Được rồi. Vào đi. Nhưng đừng lâu quá đấy. Mae Mobley sắp dậy
rồi.”
Tôi đi vào bếp, cuốn sổ cùng giấy má kẹp dưới nách.
Aibileen đứng ở bồn rửa mỉm cười chào tôi, chiếc răng vàng
lóe sáng lấp lánh. Người bác ấy hơi phì ra ở đoạn hông, nhưng nom mềm mại dễ
coi lắm. Và bác ấy thấp hơn tôi nhiều, mà có mấy ai không thế đâu? Làn da của
Aibileen màu nâu sậm, nổi bật trên nền đồng phục trắng tinh. Đôi lông mày đã
ngả bạc mặc dù mái tóc vẫn còn đen thẫm.
“Chào cô Skeeter. Cô Leefolt vẫn ngồi may hả cô?”
“Vâng.” Sau ngần ấy tháng trời ở nhà, mà tôi vẫn thấy là lạ
khi nghe Elizabeth được người khác gọi là cô Leefolt chứ không phải cô
Elizabeth hay thậm chí là tên họ thời con gái của cô ấy, cô Fredericks.
“Cho tôi vô phép?” Tôi chỉ vào chiếc tủ lạnh. Song tôi chưa
kịp làm gì thì Aibileen đã mở cửa tủ ra.
“Cô uống gì? Co-Cola nhé?”
Tôi gật đầu và bác ấy bật nắp chai bằng chiếc mở nút gắn
trên mặt quầy, rồi rót nước ra cốc.
“Aibileen” - tôi hít vào một hơi thật sâu - “Không biết tôi
có thể xin vú giúp cho việc này không.” Rồi tôi cho bác ấy biết về chuyên mục,
tôi mừng húm khi bác ấy gật đầu trả lời rằng mình có biết cô Myrna.
“Vậy có lẽ tôi sẽ đọc cho vú nghe vài lá thư rồi vú... giúp
tôi trả lời nhé. Sau một thời gian, có lẽẽ quen việc và...” Tôi im bặt. Sẽ
chẳng bao giờ có chuyện tôi đủ sức tự mình trả lời những câu hỏi về tẩy rửa
kia. Thành thực mà nói, tôi cũng chẳng có ý định học cách tẩy rửa làm gì. “Nghe
có vẻ bất công, phải không, câu trả lời là của vú mà tôi lại làm như là mình
nghĩ ra. Hoặc Myrna, ý tôi là vậy.” Tôi thở dài.

