Ly dị, tuyệt vọng và dễ thương - Chương 01

Thanh
tra viên Chase Kelly trợn mắt ngó chằm chằm vào nòng súng ngắn bán tự động 45,
đầu óc quay cuồng tìm lối thoát. “Có ai từng bảo cho anh hay rằng anh là chúa
giận quá mất khôn không hả?”

Nếu
đấy là một tên tội phạm mạt rệp đang đặt ngón tay lên cò súng, thì tình thế hẳn
sẽ dễ xử lý hơn nhiều. Nhưng đây không phải là một tên tội phạm. Anh cố ép giọng
mình cho bình tĩnh dù trong lòng chẳng thấy bình tĩnh gì. “Anh nên đi gặp bác
sĩ trị liệu tâm lý đi.”

Zeke
Duncun, cộng sự của anh trong hai tháng qua, ấn súng vào Chase. Anh ngã dúi vào
thành cầu bằng thép. Tận mười hai mét dưới kia, mặt hồ lăn tăn gờn gợn xô vào bờ.
Anh ngó trân trân về phía chiếc Bellaire Chevy đời 61 đã đưa anh đến cửa tử
này. Chiếc xe đậu trên phố cách đó nửa dãy nhà, nhạc Hip-hop chói tai phát ra từ
dàn stereo được gia cố công suất trong chiếc Chevy. Bruno Béo, tay tài xế, tên
bán lẻ ma túy khét tiếng với vô số thành tích bất hảo, đang nhảy nhót bên ngoài
chiếc xe, chân chuyển quanh theo nhịp trống, đầu thò ra thụt vào như con rùa.

Chase
hất đầu về phía Bruno, hy vọng có thể câu giờ thêm được vài phút nhằm nghĩ cách
tự cứu mạng mình. “Nhảy đẹp thế mà hắn phí đời đi bán ma túy. Chuyện gì đang xảy
ra thế nhỉ?”

“Cuốn
sổ khốn kiếp đâu rồi?” Zeke hỏi, ánh nắng phản chiếu óng ánh lên mái tóc đang
hói dần của hắn

Sổ
nào nhỉ? Chase lưu mảnh thông tin ấy vào tâm trí để sau này xem xét. “Giờ anh lại
đang nghiến răng kìa. Đấy là một dấu hiệu khác của chứng cuồng nộ đấy.”

Nòng
súng lạnh dí sát thái dương Chase. Cơn hoảng loạn lộn cả ruột gan, đạt lên đến
10 độ rich-te và gây ra cảm xúc bấn loạn cùng cực. Anh chẳng có thời gian phân
tích chuyện này. Lại càng không thể để cho Zeke có được cảm giác khoái trá khi
trông thấy nỗi sợ hãi của anh

Hai
cánh mũi Zeke phập phồng. “Mày muốn chết là một chuyện, có điều mày làm tao thất
vọng quá đấy. Tao tưởng ít nhất là mày có quan tâm đến thằng cớm chiến hữu của
mày, thằng Stokes chứ. Chỉ cần mỗi viên đạn thôi là xong nhá.”

“Tuần
trước hắn chén mất cái bánh vòng nhân anh đào của tôi.” Chase nhún vai, bề
ngoài cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng bên trong thì… Nếu Stokes thực đã chết rồi, thì
anh ấy có hai thằng con nhỏ, mà nhờ ơn phước của Zeke, phải lớn lên mà không có
bố. “Mà anh biết tôi thích mấy cái bánh vòng ấy đến nhường nào rồi đấy.” Chase
phải cố kiềm chế hết mực để không phải chộp lấy cổ Zeke, lôi dây thanh quản của
hắn ra mà thắt thành nơ buộc quanh cái cổ chó chết kia. Chase ráng tự chủ vì
anh biết Zeke chỉ muốn anh mất bình tĩnh mà hành động ngu xuẩn để hắn có thể
vin vào đấy mà bóp cò.

Mặt
khác, Chase chỉ cần vài giây tỉnh táo để đảm bảo rằng cử động của mình không
ngu xuẩn. Anh cần một kế hoạch mà trong đó hồ nước dưới kia, một viên đạn, và
thêm một cuộc đối đầu với gã Bruno đang nhảy nhót kia được loại trừ. Lúc nãy gã
hộ pháp ấy đã tương Chase vài cú trời giáng vào mạng sườn khi ép anh vào trong
xe. Điều Chase cần là thò tay được tới khẩu súng mà Bruno đã bỏ sót, khẩu súng
được đeo vào mắt cá của anh.

Zeke
nhếch mép cười. “Mày biết người ta sẽ nói gì, phải không nào? Chỉ là thêm một
tên cớm Houston
nữa biến chất. Mất vợ và mất cả khái niệm về công đạo. Và chính tao sẽ hạ mày
sau khi chứng kiến mày giết chết Stokes. Tất nhiên, tao sẽ phải ra tay triệt để.”

“Tối
ngủ anh cũng nghiến răng luôn phải không nào?” A xít thiêu quặn dạ dày Chase. “
Vậy là không tốt cho hàm trên đâu.”

Zeke
dí họng súng vào bên má Chase. “Mày nghĩ mày lém gớm nhỉ? Thích thì cứ cười đi,
nhưng tao đã dàn xếp hết rồi. Sau cú điện thoại nặc danh tiết lộ manh mối, đồn
trưởng sẽ tìm ra chỗ ma túy bị mất giấu dưới gầm giường mày. Bên IA
(Internal Affair: ban điều tra nội bộ các cơ quan thực thi pháp luật) lệnh cho
tao phải bắt mày. Tiếc là mày đã quay sang tấn công tao nên tao phải bóp cò.”

Miệng
Chase mím chặt thành một đường trắng bệch. “Tao có thể xử cho nhẹ nhàng hay đau
đớn. Mày muốn sao? Tao xử thằng Stokes gọn lắm. Một phát ngay tim là xong
béng.”

Chase
giơ hai tay lên, hy vọng cơn thịnh nộ không làm hai tay run rẩy. “Cho tôi một
giây nhé? Tôi thì ghét đưa ra quyết định trong tình thế cấp bách lắm.”

Một
tia hiểm ác tột độ lóe lên trong mắt tên cộng sự của anh. Hết giờ rồi.

Chase
hất tay Zeke sang phải. Khẩu súng cướp cò, viên đang lạc bay trúng một bên chiếc
đèn pha của chiếc Chevy. Điệu nhảy của Bruno ngưng bặt. “Xe tôi!” Cả thân hình
tên đàn ông gần hai trăm ký chạy lạch bạch về phía họ. Ơn trời, Bruno nhảy giỏi
hơn là chạy. Tên này chạy như một con voi xỉn.

Chase
nắm cổ tay Zeke đập mạnh vào lan can cầu bằng thép. Trông thấy khẩu súng văng
xuống vỉa hè làm anh thoáng nhẹ cả người, nhưng rồi Chase nhác thấy Bruno thọc
tay vào quần. Tên này hoặc đang ngứa dái hoặc có súng, mà Chase thì thiên về khả
năng gã này có súng hơn.

Chẳng
kịp có thời thời gian lấy súng của mình, Chase đẩy Zeke ngã xuống và chọn cách
giải thoát duy nhất. Cũng chẳng phải phương án mà anh đặc biệt thích lắm. Khi
anh vừa nhảy ra khỏi cầu, một cơn đau nóng cháy bùng xuyên qua vai và viên đạn
ghim vào anh bỏng rát trước khi anh đập xuống mặt nước.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.