Giang Nam thiện nữ tử - Chương 05

Tạ
Cảnh Sướng chạy như điên qua hai con đường, thẳng hướng tiến trúc ngọc hạng
thủy vân trai…… nơi ở của Diêu Ức Thu.

Hắn
không gõ cửa. Mạnh mẽ đá văng ván cửa, đi thẳng vào nội thất –

“Tiểu
Ức Nhi!”

Diêu
Ức Thu đang cầm một nồi nước, thấy hắn vọt vào khiến nàng kinh hoảng làm
nước sóng sánh.

“Cẩn
thận!” Hắn bước một bước lớn, đem nàng ôm lên khỏi mặt đất.

“Tạ……
Tạ tổng quản!” Nàng kinh ngạc nhìn hắn.

“Nàng
có sao không?” Hắn đem nàng ôm đến trên ghế, ngồi xổm xuống kiểm tra chân của
nàng.

Bình
thường chân nữ nhân là không thể tùy tiện cho nam nhân xem, hành vi Tạ Cảnh
Sướng như vậy phi thường đường đột, không hợp lễ giáo, nhưng hắn tựa hồ không
chú ý tới điểm này.

Diêu
Ức Thu đỏ mặt. Hồi lâu không gặp, như thế nào vừa thấy liền xem chân của nàng?

“Tiểu……
Diêu cô nương, chân của nàng không có việc gì đi?”

“Không
có việc gì. Vừa rồi nước cũng không có hắt vào người ta.”


Không, ta là nói vừa rồi ngươi ngã ở phòng bếp…… Có nặng lắm không? Đau
không? Muốn hay không thỉnh đại phu đến xem?” Tạ Cảnh Sướng vẫn đang lo lắng
nhìn chân của nàng.

“Ta……
Ta không té nhào a! Ta chỉ là ngồi xổm xuống thêm củi lửa……” Diêu Ức Thu có
điểm khó hiểu.

“Di?”

“Tạ
tổng quản, ta là nói ta không có té ngã, chân cũng không sao hết.” Nàng thấy
hắn hình như nghe không rõ liền nói lại.

Lần
này Tạ Cảnh Sướng nghe được rành mạch.

Đáng
giận! Tề Nguyệt cư nhiên dám lừa hắn! Trở về không thể không lột da nha!

Hắn
xấu hổ đứng dậy, ho nhẹ một tiếng, “Nàng không có việc gì là tốt rồi. Ta…… Ta
trở về.”

“Tạ……
Tạ tổng quản……” Nàng gọi hắn.

Tạ
Cảnh Sướng nghĩ đến nàng là nói” Cám ơn tổng quản”, quay đầu gật xem như đáp
lại, liền nhắm thẳng ra ngoài.

“Ta……
Ách tổng quản, hôm nay lạnh, đêm nay lại là giao thừa……” Nàng có điểm rối loạn.

Hắn
dừng lại cước bộ.

“Nếu
tổng quản không chê, liền ở lại nơi này dùng bữa đi. Tuy là cơm rau dưa, nhưng
có người cùng  nói chuyện…… Cũng là rất tốt.” Diêu Ức Thu cố lấy dũng
khí nói.

Đúng
rồi, nàng chỉ có một mình.

Đêm
nay là giao thừa, nàng không có người thân…… Nàng muốn tìm người ta nói
chuyện, ánh mắt tràn ngập cô đơn làm cho tâm của hắn rút một chút, cảm thấy
đau lòng.

Hắn
nhìn nàng một hồi lâu — nàng dường như  gầy đi,cái cằm không tròn
trĩnh như trước, sắc mặt vẫn tái nhợt, vết sẹo trên mặt càng thêm hiển lộ.

Nàng
chịu nhiều tội thế nào, tối nay còn muốn để mình nàng cô độc nghênh đón tân
niên? Không được, hắn không đồng ý!

“Cũng
được, ta quấy rầy một đêm. Chờ ta trở về, cơm bên kia sợ cũng không còn thừa.”

Nàng
lộ ra ánh mắt vui sướng, “A, ta đun lại chút canh…… Chờ ta một chút lập tức là
có thể dùng bữa.” Nói xong, xoay người vào phòng bếp.

Tạ
Cảnh Sướng nhìn trên bàn có tam bộ vịt, hấp đao ngư, ban tì canh, rồi các
loại nào tôm nào trứng tôm, hương thơm tản ra bốn phía đủ loại mùi
vị. Không thể tưởng được nàng khéo tay như vậy, thêu, làm quạt, trù nghệ mọi
thứ đều tinh thông.

Này
bữa cơm ăn có điểm trầm mặc, Diêu Ức Thu lúc trước cảm giác kỳ quái nhưng từ
khi Tạ Cảnh Sướng đến mà hóa thành hư ảo. Nàng rất muốn cùng hắn nói chuyện,
lại không biết nói cái gì.

Tạ
Cảnh Sướng cũng thực buồn. Hắn mấy ngày nay ngày ngày nhớ nàng, thế mà vừa
gặp mặt, nói cái gì đều nói không được.

Hai
người yên lặng ăn xong cơm tất niên, Diêu Ức Thu thu thập bát đũa, rót hai
chén trà. Trà này  cũng là được cửa hàng đưa tới, là  “Hoàng Sơn
mao phong”, mùi nồng đậm, là loại trà cực phẩm a.

Hai
người yên lặng uống.

“Diêu……”

“Tạ……”

Hai
người đồng thời lên tiếng, không khí có một tia ngưng kết.

Tạ
Cảnh Sướng không được tự nhiên thanh thanh yết hầu, “Khụ! Nàng nói trước đi.”

“Ân,
ta là muốn hỏi tổng quản, mấy ngày nay cửa hàng hình như bận? Xem tổng quản
giống như  gầy đi.”

Hắn
tự ngược đãi mình thôi! Rõ ràng nhớ nàng, lại không có can đảm thừa nhận.

“Khụ!
Hoàn hảo. Cuối năm bao giờ cũng nhiều việc.”

“Tổng
quản……”

“Tiểu……
Ách, Diêu cô nương, không cần kêu ta tổng quản. Ta lớn tuổi hơn nàng, nàng có
thể gọi ta một tiếng Tạ đại ca.” Tay hắn cư nhiên ở hơi hơi
phát run.

“Kia……
Kia Tạ đại ca cũng gọi ta một tiếng Ức Thu đi, như vậy thực thân thiết, cũng
công bằng.” Nàng cười.

“Vậy
cứ thế đi. Ức…… Ức Thu, mấy ngày nay nàng thế nào?” Hắn muốn gọi nàng là
Tiểu Ức Nhi.

“Nhờ
phúc của Tạ đại ca mấy ngày này ta sống tốt lắm, đều phải cám ơn Tạ đại
ca ngày thường chiếu cố. Đúng rồi, ta gần đây dùng giấy của Cao Xương quốc
làm quạt……” Nàng xoay người đi ra tủ lấy chiết phiến, đưa cho Tạ Cảnh Sướng.

Tạ
Cảnh Sướng tiếp nhận cây quạt trông thấy biên cốt điêu khắc chữ lá rụng mùa
thu.

“Ân,
phiến cốt rất tốt.” Hắn mở toàn bộ mặt quạt, mặt quạt giấy kim hoa tiên có vẻ
thoát tục cao sang, thủ công ít ỏi,nhưng lại là một kiệt tác.

Trước
đó vài ngày Lã Thiệu Đình rốt cục lấy vợ, hắn vì cửa hàng mà không thể đi
Thiệu Hưng, vài ngày nữa cho người đem chiết phiến đến tặng hắn tốt
lắm.

“Thật
sự là hảo phiến! Ức Thu nàng thật sự là sư phó chế phiến trời sinh.” Tạ Cảnh
Sướng thật tình khen ngợi.

Mặt
nàng đỏ hồng không quen nhận ca ngợi của gười khác. “Đâu phải, chính là lúc
nhỏ học lung tung, không thể nói là trời sinh a.”

“Nàng
học chế phiến từ nhỏ, vừa rồi tay nghề nấu nướng cũng tốt…… Ức Thu,
kể lại chuyện hồi nhỏ đi.” Như là tùy ý hỏi , hắn thu hồi phiến, bỏ vào
bao.

Nhắc
tới chuyện trước đây, Diêu Ức Thu sắc mặt phút chốc trắng xanh hai tay vặn
vẹo, “Không…… Không có gì để nói, chính là có lúc làm quạt, có lúc nấu cơm,
có lúc nấu nước, có lúc thì quét dọn……” Nàng không có tiếng động, cúi đầu.

Hắn
đương nhiên biết nàng từ bé đã bị Diêu gia ngược đãi, chính là xem nàng có
hay không còn để ý Diêu gia đối đãi nàng như vậy.

Từ
thanh âm của nàng, hắn biết là nàng để ý . Hắn quyết định, qua năm liền bắt tay
đối phó Diêu gia.

Tạ
Cảnh Sướng ôn nhu nhìn nàng, nhẹ giọng nói: “Hết thảy đều qua. Mặc kệ cuộc
sống lúc trước của nàng ra sao,nhưng bây giờ tin tưởng ta, không cần sợ
nữa, nàng có cửa hàng chiếu cố, còn có ta.”

Diêu
Ức Thu ngẩng đầu lên, chống lại con ngươi hắn ôn nhu, tim đập rối loạn. Nàng hô
hấp có điểm dồn dập nói: “Có Tạ đại ca, ta…… không sợ hãi.” Nói xong lại cúi
đầu.

Nàng
thật sự rất đẹp, lông mi cong dài, dưới chúc quang là những đường nét đẹp
đẽ, cái miệng nhỏ nhắn như anh đào,khi nói chuyện mở ra khép lại, làm cho
người ta nhịn không được muốn hôn môi nàng –

Ân……
Hảo ngọt, cánh môi hảo mềm mại, cái lưỡi đinh hương mềm mại trơn trượt có hương
vị mùa xuân…… ( S : Sự việc tiến triển nhanh quá ~.~)

A!
Đụng tới răng nanh, đau quá!

“A?!”
Tạ Cảnh Sướng vỗ về miệng mình, nhìn đến Diêu Ức Thu mặt đỏ ửng.

Hắn……
cư nhiên hôn nàng?!

Đáng
chết, nàng có thể hay không cho rằng hắn là có ý đồ khác, hắn khinh bạc nàng?

Tạ
Cảnh Sướng trong lòng bối rối. Hắn cũng không biết chính mình là có chuyện
gì xảy ra, chỉ cần  gặp được nàng, bình tĩnh của hắn xưa nay hoàn toàn
chết, đầu óc loạn thành một đống!

“Ta……”
Nàng thử muốn nói, cũng là một câu đều nói không ra .

“Ta……
Ta đi về trước!” Hắn lung tung nói xong, dáng vẻ vội vàng bối rối lao ra khỏi
trúc ngọc hạng.

Diêu
Ức Thu hô: “Tạ đại ca, mặc thêm áo choàng đi, bên ngoài gió rét a”

Tạ
Cảnh Sướng dừng lại, Diêu Ức Thu vì hắn khoác thêm áo choàng của nàng—hơi
nhỏ, nhưng cũng đủ ấm.

“Tạ
đại ca đi thong thả.” Nàng khôi phục bình thường nhìn hắn, trong mắt hoàn toàn
không có trách cứ.

Nàng……
Không trách hắn?

Nàng
không trách hắn!

Hắn
an tâm, khóe miệng hiện lên một chút thản nhiên tươi cười, “Nàng cũng mau vào
đi. Gió lớn đừng để cảm lạnh.”

“Ân.”
Nàng gật gật đầu, xoay người đi vào.

Tạ
Cảnh Sướng nhìn nàng tiến vào cổng lớn, mới đi về Tô gia, vừa đi vừa vuốt
cánh môi, trong lòng mừng rỡ!

Không
ngờ rằng hai người bọn họ ở trúc ngọc hạng một phen đưa tiễn, ngày hôm sau
liền biến thành đại bát quái đầu đường cuối ngõ Hấp huyện, mọi người chụm đầu
tám nhảm, tiếp theo là: “Ngươi biết không? Kia Tạ tổng quản cửa hàng Tô gia
cùng Diêu tẩu tử thật sự là chàng nàng ta ta, khó khăn chia lìa a!”

Lời
đồn càng ngày càng nóng bỏng dâng lên đỉnh điểm : cư nhiên biến thành hai
người bọn họ vào  ban đêm ở đầu hẻm lớn mật kịch liệt hôn nhau!

Xem
ra, Tạ Cảnh Sướng có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không hết tội!

“Diêu
tẩu tử, Tạ tổng quản đối với con rất tốt, xem chỗ ở này so với phía ngoài
đông thành trước kia hơn gấp trăm lần.” Võng đại thẩm hôm nay vào thành, thuận
tiện đến thủy vân trai của Diêu Ức Thu nói chuyện phiếm.

“Tạ
tổng quản đúng là rất tốt.” Diêu Ức Thu rót trà, đưa đến trước mặt Võng
đại thẩm mập mạp.

“Không
không không, hắn chỉ đối với con như vậy còn ngày thường vẫn lạnh băng băng
với những người khác. Giống Túy giáo phường Diêu gia mong được thư thả
khoản nợ vài ngày, hắn một ngụm từ chối, còn sai người đem Diêu thiếu gia
lôi  ra! Hảo thảm nha!” Võng đại thẩm không biết nàng cùng Diêu gia có
quan hệ mới có thể nói lời này.

“Diêu
gia?” Diêu Ức Thu nghe vậy cả kinh.

“Nghe
nói là vừa sang năm mới, Tạ tổng quản yêu cầu Diêu gia lập tức hoàn thành nợ
góp trước kia cho Tô gia, Diêu thiếu gia còn không trả , Tạ tổng quản sẽ cáo
quan niêm phong Diêu trạch đâu.” Võng đại thẩm một hơi đem trà uống hết lại tự
thỏa mãn bản thân rót thêm chén nữa.

“Nhưng
Diêu gia có nhiều tiền, làm sao có thể không có bạc đâu?” Diêu Ức Thu theo
lời này đề hỏi.

“Diêu
tẩu tử, con không biết, năm trước cửa hàng Tô gia cho Diêu thiếu gia vay tiền–
hắn trời sinh tính ham bài bạc nhưng thua nhiều, chung quanh mượn tiền chỉ có
cửa hàng Tô gia cho hắn mượn. Từ năm ngoái đến nay, nợ nần càng tích càng
nhiều!” Võng đại thẩm nói xong, một bên lau mồ hôi.

“Võng
đại thẩm, kia Tạ tổng quản thật sự muốn Diêu gia trả tiền? Nếu không sẽ niêm
phong gia sản Diêu gia?” Diêu Ức Thu không biết phải phản ứng như thế nào.
Diêu gia đối nàng vô tình vô nghĩa nay rơi vào  kết cục này, cũng coi
như  ông trời có mắt. Bất quá nàng cũng là người Diêu gia,Diêu lão
gia vẫn là phụ thân của nàng!

“Đương
nhiên, Tạ tổng quản mặt lạnh không nói hai lời bao giờ. Hiện tại Diêu gia
cũng thật gấp đến độ nóng như  con kiến bò trên chảo dầu…… Đúng rồi,
nghe nói con làm quạt rất được hoan nghênh có thể hay không là vì như vậy, Tạ
tổng quản đối đãi với con thực quá tốt a!” Võng đại thẩm quả nhiên là
nghe  người ta đàm tiếu.

Diêu
Ức Thu miễn cưỡng cười cười “Có thể đi.”

Tiễn
bước Võng đại thẩm, nàng lấy khăn che mặt vội vàng đi đến Tô gia cửa hàng .

Tạ
Cảnh Sướng đang làm việc, bất quá vừa nghe là Diêu Ức Thu đến đây, hắn lập tức
buông tạp vụ trong tay, cho đám người Tề Nguyệt lui xuống.

“Ức
Thu, trời nắng sao còn chạy ra ngoài, nếu có việc thì chạng vạng trời
tối đến cũng được.” Hắn rót chén trà đưa nàng.

“Tạ
đại ca ngươi thật muốn quan phủ niêm phong gia sản Diêu gia?” Nàng vội vàng nói.

Hắn
nhíu mi, “Sao nàng lại có hứng thú với việc này?”


Bởi vì…… Bởi vì……” Diêu Ức Thu có điểm khó xử. Nàng muốn nói ra thân thế bản
thân sao, nói ra chính mình là con gái riêng của Diêu gia , Tạ đại ca có thể
hay không xem thường nàng?

“Ức
Thu, nếu nàng không muốn nói thì thôi. Đến, uống Tây hồ long tỉnh này xem,
đây chính là  loại trà trân quý nha.” Tạ Cảnh Sướng ưu nhàn hớp một
ngụm. Từ sau đêm giao thừa, phản ứng hắn ở chung cùng với nàng liền có vẻ bình
thường.

Diêu
Ức Thu ngẩng đầu nhìn hắn, rất nhỏ nói: “Tạ đại ca, nếu ta đối với ngươi nói……
Nói ta là con gái riêng nhà người khác……” Nàng hít một hơi thật sâu, khẩn
trương nói: “Ngươi…… Có thể hay không xem thường ta?”

Nàng
sẽ thẳng thắn với hắn, bởi vì hắn thực ôn nhu chiếu cố nàng.

“Sẽ
không. Ta sẽ bởi vì nàng thẳng thắn với ta mà cao hứng.” Hắn ôn hòa nói nhỏ,
chuyên chú nhìn nàng. Nàng đã thẳng thắn, tỏ vẻ trong lòng nàng bọn họ vẫn
còn vị trí.

“Kia……
Tạ đại ca, ta…… Ta là…… Diêu lão gia là cha ta!” Nàng gian nan nói xong lo lắng
nhìn Tạ Cảnh Sướng,mà phản ứng của hắn chính là dùng khuôn mặt tươi cười mê
chết người không đền mạng nhìn nàng. “Ức Thu, cứ cho là vậy thì số nợ của
Diêu gia cũng không liên can đến nàng. Nào, uống trà.”

Diêu
Ức Thu nào có tâm tình uống trà, nàng vội vàng nói: “Tạ đại ca, có thể…… cho
Diêu gia một con đường sống, đừng niêm phong được không?”

“Không
thể!” Tạ Cảnh Sướng trả lời rất kiên quyết. Diêu Ức Thu cúi đầu,đầy lo lắng
cùng thất vọng.

“Ức
Thu, việc này không phải ta có thể làm chủ. Diêu gia nợ là của Tô gia cửa
hàng cho vay, ta chỉ là tổng quản cửa hàng, mời quan phủ niêm phong nhà họ
là cửa hàng thực hiện,không phải ta có thể điều khiển.” Tạ Cảnh Sướng lại
hớp một ngụm Tây hồ long tỉnh. “Huống chi…… Bọn họ không phải thường xuyên
nói không lao động, vốn không có cơm ăn sao? Cho nên Diêu thiếu gia nên lao
động, học kiếm miếng ăn có phải tốt không?” Hắn nhìn nàng.

Diêu
Ức Thu bất khả tư nghị nhìn Tạ Cảnh Sướng. Hắn…… Hắn đã sớm biết nàng là
người Diêu gia?!

Đối
mặt Diêu Ức Thu khiếp sợ, Tạ Cảnh Sướng thầm nghĩ đúng như định liệu. Cũng
là lúc nên nói với nàng, hắn muốn nàng biết, hắn cùng nàng giống nhau, đều
từng vì cuộc sống mà đau khổ giãy dụa.

Hắn
thích nàng, hắn yêu nàng, cho nên muốn nàng hiểu hắn!

“Ức
Thu, Diêu gia từ nhỏ ngược đãi nàng, còn đem nàng đưa đến Tùng Giang phủ làm
tiểu thiếp người khác, cái loại gia tộc vô tình vô nghĩa này sao phải động
tâm?” Hắn ôn nhu cầm tay nàng, nhẹ giọng nói: “Ta biết nàng tâm địa thiện
lương, là người không biết thù oán, nhưng loại người như Diêu gia, nếu
không cho bọn họ nếm mùi đau khổ chẳng phải là rất tiện nghi bọn họ”“

“Nhưng
là……”

“Không
nhưng gì cả, ta đã quyết định. Từ khi nàng cho ta bạc vụn, lại khiến nàng
lần đầu đến Diêu gia nhịn đói, ta thấy thật có lỗi cho nên ta nhất định
phải làm cho Diêu gia hối hận vì đối đãi nàng như vậy.” Con ngươi đen của
hắn tản mát ra ôn hòa nhưng quang mang kiên định.

“Ta
khi nào thì cho Tạ đại ca bạc vụn?” Diêu Ức Thu không hiểu.

“Lúc
nàng tám tuổi.” tám tuổi? Kia không phải thời điểm nàng mới đến Diêu gia
sao? Đến Diêu gia  , Vượng thúc thúc còn nhắc đi nhắc lại nói nàng không nên
đem bạc vụn cho khất nhi trên đường Túy Nam, hại bọn họ không có
tiền ăn cơm chiều.

A!
Chẳng lẽ…… Nàng kinh ngạc nhìn Tạ Cảnh Sướng.

Hắn
gật gật đầu. “Đúng vậy, khất nhi đó chính là ta. Ta lúc ấy đã muốn buông tha
cho cuộc sống, là nàng cấp bạc vụn cứu sống ta. Nàng là ân nhân cứu mạng của
ta, cho nên muốn ta buông tha Diêu gia từng ngược đãi nàng ta làm không
được!” Hắn yên lặng nhìn nàng, muốn xem nàng có thể hay không vì hắn xuất thân
là khất cái mà coi thường hắn.

Diêu
Ức Thu trong mắt chỉ có kinh ngạc cùng sùng bái.

Khất
nhi có thể làm đến tổng quản, không phải chuyện đơn giản a! Nhưng về phương
diện khác…… Tạ đại ca làm sao có thể cho nàng là ân nhân cứu mạng đâu? Nàng bất
quá thuận tay cấp bạc vụn thôi. Còn có chuyện của Diêu gia, ý tứ Tạ đại ca là
hắn làm như vậy vì nàng là ân nhân cứu mạng của hắn, hắn muốn thay nàng xả giận
sao?

Trong
cái đầu nhỏ của nàng nhất thời hỗn loạn thẳng đến Tạ Cảnh Sướng đưa nàng
trở lại trước đại môn thủy vân trai, nàng vẫn còn bị vây trong trạng thái cực
độ khiếp sợ.

“Tạ
đại ca, nếu ta cầu ngươi không cần thay ta trả thù, buông tha Diêu gia, đừng
niêm phong gia sản bọn họ ngươi đồng ý không?” Nàng vẫn muốn khuyên hắn.

“Ức
Thu, nàng rất thiện lương! Bọn họ thương tổn nàng như vậy, nàng còn thay bọn
họ cầu tình? Không đáng!” Ta vừa rồi cũng nói Diêu gia nợ bạc của cửa
hàng, ta chỉ là……” Lời của hắn bị đánh gãy.

Bạc
môi truyền đến xúc cảm mê người mềm mại, như là môi của nàng……

Môi
của nàng?!

Nàng
chủ động hôn hắn?!

Tạ
Cảnh Sướng lúc đầu kinh ngạc sau hai tay liền ôm trụ thân mình nàng mềm mại
đem môi mình cùng của nàng dính sát vào nhau.

A!
Cảm giác thật tuyệt…… Hắn xâm nhập qua kẽ răng, lục tìm cái lưỡi của nàng,
cuốn lấy không tha. Thấy nàng hơi hơi đáp lại, hắn mừng rỡ như điên càng thêm
ôm chặt nàng, hai người môi lưỡi như tương cứu trong lúc hoạn nạn, cảm xúc
mãnh liệt.

Một
lát sau, Diêu Ức Thu mặt đỏ muốn rời đi, hắn không đồng ý, giữ lại cái gáy
của nàng, không cho nàng bỏ chạy, kiếm lưỡi ở giữa hai hàm răng nàng giao
triền chơi đùa cảm giác mãi vẫn không đủ. Hắn phóng con mắt sáng nhìn vẻ
mặt nàng say mê trong vòng tay, tình triều trong lòng càng thêm cuồng vọng.
Mỹ nhân thở gấp hơi hơi đẩy đẩy, hắn lại bá đạo chiếm nàng càng thêm kịch liệt
,đem nàng lâm vào cuồng diễm sóng triều……

Qua
hồi lâu, Tạ Cảnh Sướng rốt cục từ dư quang khóe mắt phát giác cửa thủy vân
trai tụ tập một ít người xem, mới lưu luyến không rời buông Diêu Ức Thu ra.

Diêu
Ức Thu khuôn mặt nhỏ nhắn hai má nảy lên hai đóa mây đỏ nóng bỏng chôn ở ngực
Tạ Cảnh Sướng cường kiện , căn bản không dám ngẩng đầu.

“Ức
Thu, nàng đi vào đi, có gì buổi tối lại nói.” Hắn ở bên tai nàng nói nhỏ.

“Ân.”
Nàng mềm mại gật gật đầu vào nhà.

Tạ
Cảnh Sướng xoay người, thân hình tuấn tú cao to, làm cho mọi người tự động
hướng hai bên dạt sang mở đường. Hắn ưu nhã tự tại hướng dân chúng gật gật
đầu, ngọc thụ lâm phong, tiêu sái thong dong rời khỏi trúc ngọc hạng.


Trúc ngọc hạng thì vang lên một trận vỗ tay!

“Vẫn
là người trẻ tuổi nhiệt tình!” Mọi người bắt đầu thất chủy bát thiệt tán gẫu
loạn xạ.

“Không
thể tưởng được hôm nay nhìn đến một mặt nhiệt tình của Tạ tổng quản…… Chậc,
khuê nữ nhà ta phải thất vọng rồi.”

“Tạ
tổng quản hảo tuấn a! Kia tư thái ngọc thụ lâm phong…… Cho hắn hôn môi không
hiểu được là cái tư vị gì?” ( S: Nghĩ cũng đừng nghĩ ,…. Thu tỷ : Đúng
*cầm dao* ai muốn thử)

“Ta
khi còn trẻ , miệng của ta cũng bị phu quân hôn đến rách da……”(S: =]]]
các bác nhiệt tình ghê)

Đã
có người lấy bàn, ghế, quạt đi ra ,còn có người lấy khay trà, chén trà, mời
mọi người ngồi xuống, một đám người ở trúc ngọc hạng đàm thoại việc
trong  nhà.

Đương
nhiên, sang ngày hôm sau,chuyện hai người ở trúc ngọc hạng hôn môi truyền
khắp Hấp huyện, còn tin tức Tô gia cửa hàng không niêm phong Diêu gia được
xếp vào hàng bát quái đệ nhất ở đây.

Láng
giềng rỗi việc đều làm thành đại sự ký(ghi chép lại sự kiện) của hai
người, từ thời điểm Tạ Cảnh Sướng ôm Diêu Ức Thu ở trên đường chạy như điên,
đêm giao thừa hai người đưa tiễn, Tạ Cảnh Sướng khoác áo choàng của Diêu Ức
Thu, rồi kịch liệt hôn ở trúc ngọc hạng.

Còn có người bắt đầu
đánh cược, xem bọn họ khi nào thì thành thân. Nghe chủ tử cửa hàng Tô gia Tô
Thải Tần cũng đánh cược nha. Xem ra Hấp huyện nếu thiếu Tạ đại tổng sẽ không
còn thú vị nữa!

 

 

Báo cáo nội dung xấu