Phu quân là thái giám tổng quản - Chương 134 - 135

 

Chính văn Chương 134: Nguy cơ

 

Thích
Vi chu miệng nói:“Không phải muội giống huynh sao? Huynh không được nói
với cha đâu đấy, biết không? Nói không chừng ngày nào đó huynh ghé vào
lỗ tai cha nói mấy câu, cha nhớ ra sẽ không để cho muội ra ngoài nữa.”

“Huynh
muốn nói đã sớm nói, còn chờ đến bây giờ sao? Quên đi, dù sao muội cũng
không còn ở nhà được bao lâu nữa, để cho muội điên vài ngày đi.” Thích
Sóc Ly nói.

“Ca —” Nói đến việc này, Thích Vi ngượng ngùng cúi đầu.

Cầu Mộ Quân cúi đầu, không nói gì, trên mặt cố gắng mỉm cười duy trì biểu tình bình tĩnh.

Nàng đã xác định, giọng nói quen thuộc mình nghe thấy trong cung là Thích Sóc Ly.

Hắn là thống lĩnh cấm quân, có thể tự do ra vào hoàng cung.

Hắn
cực kỳ lãnh đạm với phu nhân hắn, thường xuyên không muốn về nhà, khả
năng lớn nhất đó là có người khác ở bên ngoài. Không ngờ người này lại
là phi tử trong cung!

Lúc
này Thích Vi nói:“Đúng rồi, ca, hôm thi đấu Xúc Cúc muội cùng Mộ Quân
tỷ tỷ đều đi, huynh nhất định phải cam đoan Mộ Quân tỷ tỷ an toàn, đừng
để nàng bị người ta giết người diệt khẩu, chính là chuyện lần trước muội
nói đó.”

Thích Sóc Ly nói:“Yên tâm, chỉ cần nàng không một mình đến nơi hẻo lánh sẽ không có việc gì đâu.”

“Dù
sao chính huynh phải bảo vệ tỷ ấy!” Thích Vi nói với Cầu Mộ Quân:“Mộ
Quân tỷ tỷ, đại ca rất lợi hại, không chỉ có võ công cao cường, còn từng
học qua thuật Vu Cổ với sư phụ Miêu Cương, tuy rằng không học được
toàn bộ, nhưng cũng coi như có chút thành tích, huynh ấy có thể dẫn con
chuột đến!”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Cầu Mộ Quân thay đổi.

Nàng
gần như có thể cảm giác được từ trên người Thích Sóc Ly phát ra hơi thở
nguy hiểm to lớn, có thể cảm thấy ánh mắt bức người của hắn.

“Đúng
rồi, đại ca, huynh đã tra ra người dụ rắn ở trong cung lần đó chưa?
Muội đột nhiên nhớ ra, huynh nói hắn có thể là người Miêu Cương không,
hoặc là cũng giống huynh được học qua, chậc chậc, hắn không ngốc như
huynh, chỉ có thể dẫn hai ba con chuột đến?” Thích Vi còn nói thêm.

Cầu
Mộ Quân biết người kia chính là Thích Sóc Ly, cũng biết Thích Sóc Ly đã
biết nàng nhận ra hắn, mà chắc chắn trong lòng Thích Sóc Ly cũng đã có
tính toán.

Người không biết chỉ có Thích Vi mà thôi.


quan trong quán trà chỉ sợ đã sớm đóng, nàng không thể cầu cứu Đoàn
Chính Trung. Lúc này, Thích Vi là người duy nhất nàng có thể dựa vào.

Thích
Sóc Ly trầm giọng nói:“Nếu người kia hành động lần nữa chắc hắn sẽ
không dùng cách này để giết người nữa đâu vì ai cũng biết hắn có thể dẫn
rắn rồi, cho nên khó có thể điều tra ra. Nhưng có vẻ đó không phải
người trong cung vậy nên cũng không dễ điều tra.”

Cầu Mộ Quân sờ sờ đầu, nói:“Vi Vi, đầu tỷ đột nhiên đau quá, hình như là di chứng khi ở Đoàn phủ bị thương, tỷ muốn về nhà.”

“A,
vậy mau đi thôi. Đại ca, huynh đi làm việc của huynh đi, muội đưa Mộ
Quân tỷ tỷ về.” Thích Vi nói xong liền đứng dậy đỡ Cầu Mộ Quân.

“Được, muội mau đưa Cầu tiểu thư về đi, huynh đi trước.” Thích Sóc Ly nói xong, đã đi xuống cầu thang.

Cầu Mộ Quân chỉ mong có thể bình an về nhà.

Nếu
có người đến giết nàng, Thích Vi nhất định sẽ cứu nàng. Thích Sóc Ly
chắc sẽ không giết ngay cả muội muội của mình đâu, cho nên chỉ cần có
Thích Vi đi cùng nàng có lẽ sẽ không có việc gì .

Chỉ cần trở về nhà, nàng có thể tìm cha, hoặc nghĩ cách tìm Đoàn Chính Trung. Có bọn họ, nhất định sẽ có cách.

Thích
Vi đỡ Cầu Mộ Quân đi về Cầu phủ, dọc theo đường đi cũng chưa có gì dị
thường, đến khi hai người đi vào một ngõ nhỏ không người.

Vào ngõ nhỏ, Cầu Mộ Quân lo lắng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau.

Thích Vi kỳ lạ nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, làm sao vậy, tỷ đang nhìn cái gì?”

“A, không có gì.” Cầu Mộ Quân vội nói.

Vừa
nói xong, một kẻ ăn xin từ đầu kia ngõ nhỏ đi tới, lúc lướt qua bên
cạnh hai người thì đột nhiên vươn tay tháo trâm gài tóc trên đầu Cầu Mộ
Quân xuống, chạy vòng vào ngõ nhỏ khác.

“Đứng
lại!” Thích Vi lập tức đuổi theo, Cầu Mộ Quân ở sau vội gọi một tiếng,
quay đầu lại đã không thấy bóng dáng hai người kia đâu.

Xong, đây không phải ‘điệu hổ ly sơn’ sao?

Trong
lòng Cầu Mộ Quân kêu to không tốt, vội vàng chạy tới đầu kia ngõ nhỏ.
Chỉ cần ra khỏi ngõ nhỏ, đến nơi nhiều người Thích Sóc Ly sẽ không xuống
tay được. Nhưng hắn làm sao có thể không biết điểm ấy, hắn sẽ để cho
nàng đi ra khỏi ngõ nhỏ này sao?

Nàng
có thể cảm giác được nguy hiểm, có thể cảm thấy sát khí, giống như
trong một khắc, thanh đao sắc lạnh như băng sẽ đâm vào trái tim mình.

Đoàn
Chính Trung nói rất đúng, sinh mệnh mới là quan trọng nhất. Giờ phút
này nàng muốn sống, còn sống, sau đó chờ mong tương lai cùng Đoàn Chính
Trung.

“Đây không phải Cầu đại tiểu thư sao?” Trước mặt đi tới một người, đúng là Liễu Vấn Bạch.

Đột nhiên nhìn thấy người, Cầu Mộ Quân nhất thời thả lỏng không ít.

Liễu Vấn Bạch mỉm cười, chậm rãi đi tới bên này, nói:“Cầu đại tiểu thư hoang mang rối loạn như vậy là muốn đi đâu vậy?”

Hắn xuất hiện ngay lúc này, Thích Sóc Ly sẽ bỏ qua hay là sẽ giết luôn cả hắn?

Cầu Mộ Quân không kịp nghĩ, vội đi về phía trước, vừa đi vừa nói:“Ta và Liễu Đại gia hình như không quen?”

Liễu
Vấn Bạch đuổi kịp nàng nói:“Không quen sao? Ta còn nghĩ Cầu tiểu thư đã
sớm chú ý đến ta, dù sao trước đây cô cũng là phu nhân của Trung Trung
ca. Hơn nữa nghe ý tứ của Trung Trung ca, hình như cô còn hơi có chút
tình ý với hắn. Khi hắn bỏ cô, cô còn sống chết không chịu, nói cho dù
hắn là thái giám cũng phải đuổi theo hắn cả đời.”

Cầu
Mộ Quân gần như đã quên Thích Sóc Ly còn có thể vẫn đứng cách đó không
xa tìm thời cơ hành động, ngừng bước, quay đầu nhìn Liễu Vấn Bạch, nhìn
hắn từ đầu đến chân.

Trung Trung ca…… Hắn còn dám gọi Trung Trung ca……

Trời
ạ, hắn là loại người nào, dù bộ dạng giống nữ nhân nhưng cũng vẫn là
nam nhân cơ mà, cũng đã một đống tuổi rồi, còn dám gọi kiểu đó!

Chẳng lẽ lúc ở cùng Đoàn Chính Trung luôn gọi “Trung trung ca”,“Bạch Bạch đệ” sao? Thật đúng là…… là tình cảnh thế nào đây!

Cầu
Mộ Quân ngay cả trà đêm qua đều muốn nôn ra, tuy rằng ghê tởm, lại càng
quan tâm một vấn đề khác, hỏi:“Đây là hắn nói cho ngươi sao?”

Liễu Vấn Bạch cười nói:“Đương nhiên, là lúc ở trên giường nói với người ta nha!”

“Ngươi……
Các ngươi…… Ghê tởm!” Cầu Mộ Quân hô to một tiếng, chạy ra khỏi ngõ nhỏ
như trốn ôn dịch. Liễu Vấn Bạch đuổi theo nói:“Cô muốn nghe những
chuyện khác nữa không, hắn nói với ta một số chuyện khác nữa đấy.”

“Không thích nghe, không thích nghe, ngươi tránh xa ta ra!” Cầu Mộ Quân lớn tiếng nói.

Liễu Vấn Bạch vẫn thở nhẹ nói khẽ như trước, nói:“Không giống tiểu thư khuê các tẹo nào, khó trách Trung Trung ca không cần cô.”

“Ngươi……”
Cầu Mộ Quân tức đỏ mặt nói:“Nói cho ngươi, không phải hắn không cần ta,
mà là ta không cần hắn! Hắn, còn có ngươi, các ngươi, hai tên nam nhân
ghê tởm mới là tuyệt phối!”

Đi khỏi ngõ nhỏ, Cầu Mộ Quân không còn sợ nữa, cũng không thèm để ý đến người đằng sau, tức giận đi về phía trước.

Liễu Vấn Bạch ở phía sau nàng nói:“Ta còn biết vì sao hắn bỏ cô, cô muốn biết không?”

 

Chính văn Chương 135: Điểm đáng ngờ

 

Liễu Vấn Bạch ở phía sau nàng nói:“Ta còn biết vì sao hắn bỏ cô, cô muốn biết không?”

Cầu Mộ Quân ngừng lại. Đây là chuyện ngay cả nàng cũng không biết.

Liễu
Vấn Bạch cười khanh khách đi tới nói:“Cô đừng có thấy ta nhìn qua không
cường tráng lắm, thật ra ở trên giường ta rất lợi hại đó. Trung Trung
ca coi trọng ta có thể nhìn, có thể dùng, mới sủng ái, ngoan ngoãn phục
tùng ta.”

Cầu Mộ Quân khó hiểu nhìn hắn.

‘Có thể nhìn, có thể dùng’ Là ý gì?

Liễu
Vấn Bạch nói tiếp: “Trung Trung ca bỏ cô không vì lý do nào khác mà là
vì cô là nữ nhân. Thật ra hắn càng thích bị nam nhân……” Hắn ý cười vị
sâu xa, nói:“Cầu tiểu thư hẳn là biết, cái loại mùi vị dục tiên dục tử
này có ai không thích đâu?”

“Ngươi……
Ngươi…… A” Cầu Mộ Quân sửng sốt nửa ngày, hét lên một tiếng, ôm lỗ tai
chạy trối chết về phía Cầu phủ. Liễu Vấn Bạch ở phía sau ấn bụng cười
đến sắp ngồi xổm đất. Mới chạy đến nửa đường, Cầu Mộ Quân đột nhiên nghĩ
tới.

Nếu
tên Liễu Vấn Bạch kia cùng Đoàn Chính Trung thực sự là quan hệ thân mật
như hắn nói vậy Liễu Vấn Bạch nhất định biết chuyện Đoàn Chính Trung
không phải thái giám. Cẩn thận như Đoàn Chính Trung sẽ để một con hát
bình thường biết bí mật lớn như vậy sao?

Bây giờ có hai vấn đề:

Thứ nhất, lời Liễu Vấn Bạch có phải là thật hay không? Thứ hai, hắn thật sự chỉ con hát bình thường thôi sao?

Vấn
đề đầu tiên, tuy rằng Đoàn Chính Trung thân mật cùng hắn, làm cho nàng
rất tức giận, nhưng nói thật nàng vẫn tin tưởng hắn, tin tưởng cảm tình
của hắn là thật, cho nên nàng cũng không cảm thấy Đoàn Chính Trung sẽ vô
duyên vô cớ cùng một người nam nhân được.

Vấn đề thứ hai, nàng nhớ nàng gặp mặt Liễu Vấn Bạch ba lần.

Lần
đầu tiên là ở cửa Đoàn phủ, hắn ở trước mặt Đoàn Chính Trung giả bộ
mảnh mai; Lần thứ hai là ở Thích phủ, hắn dám đối chọi với Thích Tĩnh;
Lần thứ ba là lúc nàng sắp sửa bị Thích Sóc Ly diệt khẩu hắn đột nhiên
xuất hiện, cứu nàng một mạng, lại ghê tởm cười nhạo nàng một phen.

Lần ở Thích phủ, nàng có vài phần kính trọng với hắn, vừa rồi……

Hắn đúng dịp hay là cố ý?

Nếu
hắn đúng dịp thấy nàng gặp nguy hiểm, thị uy trước mặt nàng, đó không
phải là tác phong của tiểu nữ nhân sao? Cùng khí phách lúc ở Thích phủ
cách biệt một trời. Nếu hắn cố ý, hắn biết Thích Sóc Ly vừa nãy muốn
giết nàng, cố ý xuất hiện cứu nàng một mạng, vậy……

Đó mới giống biểu hiện của hắn lúc ở Thích phủ. Nói như vậy, hắn càng không thể là người bình thường.

Nghĩ
tới nghĩ lui, nàng cũng không biết đoán theo hướng nào, chỉ biết tất cả
đều rất phức tạp, bọn họ … tất cả mọi người rất giả.

Một lúc sau đến Cầu phủ, Cầu phu nhân liền nói:“Không phải đi mua son sao? Sao mua lâu như vậy?”

“A?” Cầu Mộ Quân ngạc nhiên nói:“Con nói đi mua son khi nào?”

Cầu phu nhân hỏi ngược lại:“Không phải buổi sáng con nói muốn đi mua son nên đi ra ngoài sao? Sao thế, mua được không?”

Cầu
Mộ Quân ngẩn người. Nàng nói muốn mua son khi nào? Không phải nàng bị
Đoàn Chính Trung dùng ngân châm làm hôn mê rồi đưa ra ngoài sao? Sao còn
có thể nói với mẹ là đi mua son?

Vừa
định hỏi lại nhớ sẽ liên lụy tới Đoàn Chính Trung, không thể nói lung
tung nên Cầu Mộ Quân liền nói:“Vâng, đi mua son, nhưng vừa khéo gặp được
Thích Vi nên cùng nàng đi uống trà, quên mất chuyện mua son, lần khác
lại đi.”

“Đứa nhỏ này!” Cầu phu nhân hít một hơi, lắc đầu nói nữa .

Cầu Mộ Quân nói:“Mẹ, cha ở trong phòng sao?”

Cầu phu nhân nói:“Ông ấy không ở trong phòng còn có thể ở chỗ nào?”

“À, con đi tìm cha.” Cầu Mộ Quân nói xong liền vào trong phòng Cầu Vĩ.

Tiến vào phòng, Cầu Mộ Quân liền đóng cửa lại, nói với Cầu Vĩ chuyện Thích Sóc Ly.

“Cha, người nói nên làm gì bây giờ? Cần bẩm báo trong cung không?” Cầu Mộ Quân hỏi.

Cầu
Vĩ lắc lắc đầu, nói:“ Nay Thích Tĩnh cùng Đoàn Chính Trung chiếm nửa
phần thiên hạ. Hắn là trọng thần được Hoàng Thượng tín nhiệm, lại là
hoàng thân quốc thích, Hòa phi, Tam hoàng tử, thống lĩnh cấm quân Thích
Sóc Ly. Muốn động tới trưởng tử Thích gia nói dễ hơn làm? Lúc trước
“Phản loạn Thiếu Dương”, chẳng phải bọn Cố bá bá vốn định liên hợp mọi
người buộc tội Thích Tĩnh lật đổ hắn, kết quả lại bị hắn lấy tội mưu
phản xử trí đó sao. Chỉ sợ đến lúc đó chuyện Thích Sóc Ly không có bằng
chứng, con ngược lại bị hại, vậy không phải lại đi vào con đường Cố gia
năm xưa sao!”

Nhắc
đến Cố gia một lần Cầu Mộ Quân lại một lần đau lòng, lập tức đột nhiên
nhớ tới tờ giấy nàng nhìn thấy trong thư phòng, liền hỏi nói:“Cha, trong
thư phòng……” Vừa hỏi khỏi miệng, nàng đột nhiên dừng lại.

Đoàn
Chính Trung nói tờ giấy có khả năng rơi trong thư phòng cha, nàng không
tin, tờ giấy đó nhất định đã bị hắn cầm rồi. Nếu bây giờ hỏi đến, chắc
chắn cha sẽ hỏi tờ giấy đâu, vậy nàng phải giải thích thế nào?

Không thể nói ra quan hệ với Đoàn Chính Trung, nàng không thể nào giải thích.

Cầu Vĩ thấy nàng không nói tiếp, liền hỏi:“Thư phòng cha làm sao?”

Cầu Mộ Quân nói:“Không có gì. Cha, chúng ta nên làm gì bây giờ đâu? Hắn nhất định sẽ đến giết con, không có cách nào sao?”

Cầu Vĩ nghĩ nghĩ, nói:“Có lẽ, có thể dùng Đoàn Chính Trung đến uy hiếp hắn.”

Cầu Mộ Quân giật mình nói:“Sao lại liên quan đến Đoàn Chính Trung ?”

Cầu
Vĩ nói:“Đoàn Chính Trung cùng Thích Tĩnh bất hòa là chuyện công khai.
Toàn triều cũng chỉ có Đoàn Chính Trung thế lực như mặt trời ban trưa
dám chống đối Thích Tĩnh. Nghe nói gần đây vì một con hát mà Đoàn Chính
Trung cùng Thích Tĩnh lại càng căng thẳng. Nếu để cho Đoàn Chính Trung
biết nhược điểm của Thích gia, hắn nhất định sẽ không bỏ qua.”

“Ý cha là chúng ta đem tin tức này nói cho Đoàn Chính Trung, để cho hắn đi đối phó Thích gia?” Cầu Mộ Quân hỏi.

Cầu
Vĩ lại lắc đầu nói:“Không thể. Nếu bọn họ thực sự vì chuyện này mà đấu
lớn chúng ta đây cũng sẽ bị liên lụy. Hai bên này đều không dễ chọc, đến
lúc đó chỉ sợ sẽ nhóm lửa trên thân. Ta muốn tìm Thích Sóc Ly, sau đó
đàm phán cùng hắn, chúng ta cam đoan vĩnh viễn không nói ra việc này,
hắn cam đoan không giết người diệt khẩu.”

“Nhưng mà…… vậy có được không?” Cầu Mộ Quân lo lắng nói.

Cầu
Vĩ nói:“Bây giờ cũng chỉ có thể làm như vậy, tin rằng Thích Sóc Ly cũng
biết đây là phương pháp duy nhất không chịu tổn thất. Nếu sự việc náo
loạn lớn, cuối cùng chỉ có thể là cá chết lưới rách. Phải biết rằng,
Thích gia bây giờ không bằng trước kia lấy thúng úp voi* , bọn họ cũng
sợ gặp chuyện không may, như vậy Đoàn Chính Trung nhất định sẽ nhân cơ
hội ra tay.”

* Lấy thúng úp voi: Một việc sai trái lớn tày đình mà toan che đậy bằng lý lẽ thiếu sót, không đủ, khiến dấu đầu hở đuôi.

Cầu
Mộ Quân gật gật đầu, hỏi:“Vậy bây giờ phải làm sao? Có lẽ đêm nay Thích
Sóc Ly sẽ đến, chúng ta có nên đem tin tức đưa ra ngoài trước hay
không, khiến cho hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ?”

Cầu Vĩ gật đầu nói:“Con đến hậu viện đem một con bồ câu đưa tin đến, bây giờ cha sẽ đưa tin cho một vị bạn tốt nhiều năm.”

“Vâng.” Cầu Mộ Quân nói xong, lập tức đi ra cửa

Khi trở về, Cầu Vĩ đã viết xong, đem tờ giấy cột vào trên chân bồ câu đưa tin, thả ra ngoài.


Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.