Tháp Tokyo - Chương 01
CHƯƠNG 1
Tháp Tokyo chìm trong mưa là hình ảnh buồn nhất trên
đời.
Chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi trắng với quần soóc,
Kojima Toru trầm ngâm bên ly cà phê hòa tan.
Vì sao nhỉ? Vì sao ngắm nhìn tháp Tokyo ướt đẫm
trong mưa lại khiến mình buồn đến vậy. Mình cảm thấy như nghẹt thở. Ngay từ hồi
còn bé thơ.
Từ khi mới chào đời, Toru đã sống tại khu căn hộ
này, một khu nhà nằm trên gò đất cao, bốn bề là thảm cỏ xanh ngát.
“Tiền nong có thể không phải lo nhưng ở suốt với mẹ
mà cậu không phát ớn lên à? Gần đây, có lần Koji đã châm chọc cậu như vậy.
“Nhưng dù sao mẹ cậu cũng không như các bà mẹ khác, chưa biết chừng cũng có cái
hay.”
Toru học cùng Koji hồi cấp Ba tại một trong những
trường điểm của thành phố. Học lực của cả hai tương đối tốt nhưng đó là điểm
chung duy nhất giữa hai người.
Bốn giờ chiều. Sắp tới giờ Shifumi gọi điện thoại đến.
Toru đăm chiêu. Từ khi nào nhỉ? Từkhi nào mình đã khắc khoải chờ đợi những cú
điện thoại của con người ấy như thế này.
Shifumi đã từng phản đối khi cậu nói muốn mua một
chiếc điện thoại di động.
“Mua làm gì cái thứ phù phiếm ấy.”
Bản thân cô ấy đang dùng mà lại còn nói thế. Điện
thoại của Shifumi được móc một chiếc dây đeo tết bằng lụa, có màu xanh lạnh như
màu của màn đêm.
“Chị tự làm đấy à?”
Đã có lần cậu hỏi, song Shifumi bảo rằng cô chịu, đó
là do các nữ nhân viên trong cửa hàng làm. Cửa hàng ấy nằm ở khu Daikanyama, lạ
ở đó bày bán đủ loại, từ đồ gia dụng, đến quần áo và cả bát đĩa. Nghe nói nó
thuộc chuỗi các cửa hàng bán lẻ cao cấp. Lần gần đây nhất, Toru rất ngạc nhiên
khi thấy có bán cả vòng cổ và bát đựng thức ăn cho chó, mà toàn hàng đắt tiền.
Xem chừng những thứ bày bán ở cửa hàng của Shifumi đều thế cả. Cái gì cô ấy
cũng có. Tiền bạc, cửa hàng, và cả chồng nữa.
Bốn giờ mười lăm phút. Điện thoại vẫn chưa đổ
chuông. Toru miễn cưỡng ngồi nhấm nháp ly cà phê nguội ngắt. Cậu thích cà phê
hòa tan và thấy nó hợp với tính cách của mình hơn loại nhỏ giọt. Mùi thơm dịu của
nó thật tuyệt. Pha chế lại đơn giản.
Đơn giản là điều quan trọng.
Toru sinh tháng Ba năm 1980. Cha mẹ ly hôn khi cậu vừa
vào cấp Một. Kể từ đó, cậu sống cùng với mẹ.
Cậu quen Shifumi qua mẹ mình.
“Đây là bạn mẹ.”
Mẹ giới thiệu Shifumi như thế với Toru. Hai năm về
trước, khi ấy Toru mới mười bảy tuổi. Shifumi là một phụ nữ có dáng người thon
thả, mái tóc đen khỏe khoắn, mặc chiếc váy màu xanh đậm với áo khoác trắng bên
ngoài.
“Chào cậu!”
Mắt môi cô ấy thật hài hòa, gương mặt mới gợi cảm
làm sao.
“Chị Yoko, em không biết chị lại có cậu con trai lớn
chừng này.”
Shifumi nhìn Toru không ngớt rồi thốt lên:
“Chàng trai này trông có khiếu âm nhạc đây.”
Ý cô ấy là sao? Toru không tài nào hiểu nổi, song cậu
cũng không hỏi lại.
“Cậu học cấp Ba à?”
“Vâng.”
Cậu vẫn nhớ giọng điệu mình lúc ấy có phần không thoải
mái.
Năm thứ hai đại học là quãng thời gian buồn tẻ nhất
đời sinh viên. Dạo này, Toru hầu như không đến lớp. Thật bất tiện là tiết học của
những giáo viên điểm danh nghiêm ngăt lúc nào cũng tẻ nhạt. Nhét đĩa nhạc của
nhóm Hi-posi vài dàn máy, cậu lắng nghe giọng hát ngọt ngào ướt át, nhẹ nhàng
và dễ thương của nữ ca sĩ chính, trong lúc ngắm nhìn những tòa nhà chung cư lẫn
tháp Tokyo ướt đẫm trong mưa qua khung cửa sổ.
Sao cái lũ nữ sinh đại học lại đần độn đến thế cơ chứ!
Koji chán nản nghĩ. Phía ngoài cửa sổ có gắn lưới chắn muỗi, những giọt mưa đọng
trên máng nước đang tí tách rơi. Thứ nhất, cơ thể chúng nó chẳng có gì hấp dẫn.
Hoặc là gầy đét như que củi. Hoặc là tròn trùng trục như quả bóng cao su. Thể
nào cũng là một trong hai loại đấy. Đúng là chán chết.
Vậy nhưng cô bé Yuri hiện gã đang cặp kè sau khi
quen biết từ lần mai mối năm ngoái thuộc loại khá thông minh, nhờ bơi lội nên
cơ thể gọn gàng, nói chung không tệ chút nào.
“Tớ đói meo rồi!”
Đang nằm ườn xem tivi, Hashimoto nói.
“Nhà cậu có mì cốc không?”
“Lấy đâu ra.”
Koji đáp rồi bảo chỉ có cơm là sẵn. Gã vẫn thường nấu
nhiều cơm rồi giữ trong tủ lạnh ăn dần.
“Sao cậu lại đói vào cái giờ quái quỷ này chứ, ăn lắm
chỉ tổ béo ú.”
Cằn nhằn thế nhưng gã vẫn đứng ngay dậy đi rang cơm
cho Hashimoto, một kẻ lập dị có một thú vui duy nhất là đi hóng hớt chuyện người
khác. Tiện thể, gã còn làm cả xúp gà với hành, rã đông thêm mấy thứ cất trong
túi đông lạnh.
“Cậu cừ thật đấy!”
Hashimoto có vẻ thực sự thán phục.
“Cũng thường thôi.”
Koji châm thuốc đáp.
Kẻ dạy cho Koji biết cái hay của phụ nữ tuổi trung
niên là Toru, bạn thân từ hồi cấp Ba, người duy nhất gã không dám coi thường. Hồi
đó, gã chằng hề coi ai xung quanh ra gì.
“Cậu còn ở đây không?”
Koji hỏi. Hashimoto đang vừa xem tivi vừa ăn cơm
rang.
“Có.”
“Ờ, thế à.”
Hashimoto chẳng câu nệ với người khác bao giờ, Koji
quý hắn cũng vì cái tính ấy, Gã thay quần áo, xịt keo bọt lên tóc, đeo đồng hồ,
để lại chìa khóa nhà rồi đi.
“Thế nhé, tớ đi làm thêm đây.”
Koji nói, cầm theo chiếc ô nhựa bị gãy một gọng sắt.
Cuộc sống của Koji hiện tại xoay quanh việc làm
thêm. Vừa lên lớp bình thường, gã vừa đi làm thêm vào hầu hết các buổi tối
trong tuần và cả ngày cuối tuần. Mặc dù cha mẹ gã vẫn khỏe mạnh và chu cấp đầy
đủ nên ở một góc độ nào đó, cuộc sống sinh viên của Koji khá sung túc, song có
thể nói chưa bao giờ gã có nhiều tiền tiêu vặt cả, hơn nữa, công việc hiện tại
là phục vụ ở quán bi-a, nhàn hạ mà thu nhập cũng khá.
Mùa hè năm nay, Koji từng làm nhân viên trực cứu hộ
bể bơi. Gã đã có đến hai kỷ niệm ngọt ngào với cô bé quen ở đó, một trong những
cái hay của công việc ngắn hạn khác thì nhiều vô kể. Từ việc thu phiếu đánh giá
của người dân sau khi sửa đường, đến việc rửa bát đĩa, hay thậm chí làm người mẫu
khỏa thân cho các họa sĩ hạng bét.
Với Koji, làm mẫu là công việc có thu nhập tốt. Gã
được một ông họa sĩ gầy đét mời khi đang đi trên phố, nói sẽ trả mười ngàn yên
một giờ nếu chịu về tận nhà ông ta ở gần chùa Kichijio-ji. Ông họa sĩ già đó vẽ
rõ nhiều, gã kiếm được ba trăm sáu mươi ngàn yên mà chỉ phải ngồi ôm gối. Không
những thế, ông ta lại khá phàm ăn nên thi thoảng gã còn được mời cả bít tết.
Tháng Mười một. Koji chợp mắt khoảng ba mươi phút
trong tàu điện JR trên đường đến nơi làm thêm. Gã có cái biệt tài là ngủ ở bất
cứ chỗ nào và hơn thế, tỉnh dậy ngay trước khi tới ga cần đến. Koji tin vào cơ
thể mình, và đương nhiên, cả cái đầu của gã nữa.
Koji vốn học khá từ xưa nên gã đỗ đại học công lập
ngon lành như không. Song vấn đề không nằm ở đó.
“Chuyện của con, con phải tự quyết định.” Từ nhỏ cha
gã đã răn dạy. “Khi đã quyết định rồi thì hãy thể hiện ra bằng hành động!”
Với Koji, thông minh tức là có khả năng hành động.
Gã ăn tối trong phòng dành cho nhân viên. Trong cùng
tòa nhà có một loạt các quán ăn liền kề với quán bi-a và có thể gọi đồ giao tận
nơi. Cả thảy sáu nhân viên chính thức với đồng phục quần vải đen và áo sơ mi trắng
bất kể nam hay nữ. Yuri đã từng khen bộ đồng phục đó rất hợp, song vì thế mà
Koji đâm ra nghi ngờ khiếu thẩm mỹ của Yuri bởi gã luôn nghĩ mình hợp với quần
jean hơn.
Koji quẹt thẻ, thay ca cho nhân viên làm ban ngày.
Dàn đèn nê ông bên phía tòa nhà đối diện nhập nháy qua làn mưa.
Cuối cùng điện thoại cũng đổ chuông, lúc ấy là hơn
năm giờ chiều.
“Xin lỗi, chị gọi muộn quá.” Shifumi nhỏ nhẹ nói.
“Bây giờ cậu có ra ngoài được không?”
Giọng cô ấy lúc nào cũng có vẻ bồn chồn.
“Được.” Toru đáp ngắn gọn.
“Thế thì tốt!” Shifumi mừng rõ nói. Cô hẹn gặp ở
quán Franny rồi dập máy, nhanh đến mức Toru luôn cảm thấy hụt hẫng. Cậu vẫn cầm
ống nghe trên tay với một tâm trạng nửa vời.
Ngày đầu tiên gặp mặt, Shifumi đã nói:
“Chị có một loại xà bông rất hợp với cậu.”
“Xà bông?”
“Ừ. Đó là một trong những mặt hàng mua từ Anh quốc.
Ngay từ đầu chị định nhắm tới khách hàng nam dù hầu hết khách đến cửa hàng là
phụ nữ, Nhưng chị vẫn quyết định bán nó, vì khách nữ đến sẽ mua tặng cho những
người đàn ông của họ. Chị nghĩ hợp với cậu đấy!”
Thế rồi vài ngày sau, bưu điện chuyển đến một gọi
bưu phẩm, trong đó là một cục xà bong nhỏ hình bầu dục, màu trắng sữa. Thơm mùi
trái lê.
Sau cánh cổng to và nặng trịch mở ra một lối đi nhỏ
hẹp sâu tít vào trong quán Franny. Quầy bar nằm ở phía bên phải. Khi Toru bước
vào, cậu đã thấy Shifumi ngồi uống Vodka chờ sẵn. Shifumi vẫn thích uống một
chút rượu mạnh.
“Cậu đến rồi à.” Xoay hơn nửa vòng chiếc ghế quầy
bar, Shifumi quay người lại nói. Cô mặc một chiếc áo len thưa mắt màu trắng và
chiếc quần tây màu xám.
“Trời cứ mưa suốt nhỉ, chán thế chứ!”
Shifumi nói, xoay lại ghế. Toru ngồi xuống bên cạnh
và gọi một cốc bia.
“Cậu vẫn khỏe chứ?”
Hai tuần rồi, cậu mới lại gặp Shifumi.
“Vâng,” không quay mặt sang, Toru trả lời.
Cậu muốn cảm nhận bằng cả cơ thể mình sự tồn tại của
Shifumi, sự tồn tại chỉ cách có một tầm tay đang ở phía bên trái.
Sau khi gửi cục xà bông cho Toru, có một dạo Shifumi
không giữ liên lạc.
Rồi một hôm cô gọi điện hỏi thăm: “Có mẹ cậu ở nhà
không?”
Hôm ấy mà mẹ mình không đi vắng thì chắc hẳn mình
không thể ở đây cùng cô ấy như thế này.
“Cậu nói gì đi chứ!” Shifumi nói. Chiếc đồng hồ
Rolex trang nhã vòng ôm lấy cái cổ tay mảnh khảnh của Shifumi.
“Nói gì là nói gì?”
“Gì cũng được, về trường học, về cuốn sách đang đọc
hay đơn giản là những điều đang suy nghĩ chẳng hạn.”
“Chuyện học hành ở trường thì tôi nghĩ chắc cũng tốt
nghiệp được thôi.” Nhấp một ngụm bia, Toru trả lời.
“Còn phía sau khu giảng đường có mấy khóm địa du
đang nở.”
“Cậu thích hoa địa du?”
“Ừ, có thể nói là thích. Nhưng mấy hôm vừa rồi để ý
thì nó đã khô cong tự lúc nào.”
“Trường cậu có rộng không?”
“Cũng không rộng lắm.” Toru trả lời rồi nói thêm rằng
so với trường cấp Ba thì rộng hơn hẳn.
“Vậy à.” Shifumi nói, lơ đãng nhìn lên phía kệ rượu.
“Sách thì gần đây cũng ít khi đọc.” Toru tiếp tục trả
lời thành thật, theo đúng những gì Shifumi hỏi.
“Còn điều đang nghĩ là …”
Tôi muốn ngủ với chị!
“Là gì?” Shifumi quay sang, gương mặt cô ấy hoàn
toàn để mộc.
“Là không có gì.”
Shifumi nhoẻn miệng cười.
“Phía sân sau trường cấp Một hồi xưa chị học, hoa tú
cầu nở nhiều lắm.”
“Cấp một? Hơi xưa quá rồi nhỉ.”
Shifumi ngượng ngập, thò tay nghịch mấy cục đá trong
ly.
“Trường đại học thì chị không sao nhớ được trong sân
có những cây gì, dù chỉ là một loài thôi cũng chịu. Buồn cười nhỉ.”
“Vì chị không đi một mình bao giờ chứ sao?”
Toru buột miệng, tự cảm thấy bối rối với âm hưởng
ghen tuông trong câu nói của mình.
“Ừ có khi thế thật!” Dường như Shifumi không nhận ra
điều đó, cô thản nhiên thừa nhận.
Cả hai gọi thêm tuần rượu nữa, ngồi uống và im lặng
hồi lâu.
“Cú điện thoại đó có thực là nhắm đến mẹ mình không
nhỉ?”
“Dạ, chắc không có chuyện đấy đâu.” Toru trả lời.
Shifumi đọc tên và địa chỉ quán rồi như chợt nhớ ra
điều gì và hỏi:
“Nhưng cậu đã được phép uống rượu chưa?”
Toru cứ nhớ mãi cái hồi cậu còn một dạ hai vâng khi
nói chuyện với chị Shifumi. Đã thế, đến lúc ấy cậu vẫn chưa có nổi một mối tình
vắt vai, nhưng đổi lại, có cửa hàng và có sự tự do.
Lúc đầu cậu không định chia sẻ với Koji nhưng rốt cuộc,
chẳng hiểu thế nào lại lôi kéo gã vào.
“Nhất cậu rồi đấy.” Đối tượng của cậu là người lớn
cơ mà!” Koji nói. “Được chiều chuộng thì cũng thích nhưng chẳng may bị ruồng bỏ
thì cũng đừng có tự tử đấy nhé. Chắc là cô ta thèm khát một cơ thể trai tráng
đay mà.”
Đúng thời kỳ đó, các vụ gạ tình đổi tiền của nữ sinh
trung học đang rùm beng ngoài xã hội. Trường cấp Ba Toru học có ít nữ sinh, hầu
hết toàn các cô nàng con nhà gia giáo. Song nếu nhìn quanh phố, không ngoa khi
nói rằng tất cả đám nữ sinh trụng học đều mặc váy ngắn trên mức cần thiết, nổi
bật lên cặp đùi to tướng được bao bọc trong đôi tất dày sụ.
“Tin thế quái nào được nhỉ!” Lẳng chiếc ba lô bằng vải
ka ki lên vai, Koji nói trong lúc đi qua cửa soát vé. “Thế quái nào lại có những
thằng già bị cái lũ đấy lừa phỉnh nhỉ?”
Đang tỏ ra bất bình bằng ngôn từ không mấy sạch sẽ,
Koji chợt thở dài rồi thản nhiên nói:
“Tớ cũng muốn thử xem đàn bà có kinh nghiệm thế
nào.”
Lẽ dĩ nhiên, giữa cậu và Shifumi không có mối liên
quan nào về tiền bạc. Không thể đánh đồng với các vụ đổi tình lấy tiền kia. Nó
khác xa thực tế, nên điều Koji vừa nói chẳng khiến Toru phiền lòng.
Không một ai có thể hiểu những gì đã xảy ra giữa cậu
và mẹ Shifumi.
“Mẹ của Yoshida thì sao?”
Thực lòng, Toru thấy đang lẽ phải ngăn Koji khi gã
nói ra điều đó, nhưng cậu vẫn phụ họa:
“Được đấy chứ! Trông cũng hấp dẫn.”
Thời điểm đấy, Toru không tưởng tượng nổi, rằng việc
cặp kè với mẹ của bạn học cùng lớp có thể trở thành hiện thực. Cho đến giờ cậu
vẫn không coi cái hành động quái gở của Koji ra gì.
Hai năm trước.
Cuộc sống của Koji bắt đầu cô đặc như miếng mứt
jelly nhạt thếch. Toru cũng mặc kệ cho nó ra sao thì ra.
“Hôm nay vui quá! Lần sau mình đi ăn tối rồi thong
thả nói chuyện nhé.” Uống cạn ly Vodka, Shifumi trả tiền, mỉm cười rồi đứng dậy
nói.
“Không biết ngoài trời có mưa không.”
Bảy giờ ba mươi phút tối. Toru tự đưa ra kết luận rằng,
Shifumi hẳn đã hẹn ăn tối với chồng tại một nhà hàng nào đó vào lúc tám giờ.
“Chị sẽ gọi cho cậu sau.” Shifumi nói rồi nhanh
chóng rời khỏi quán.
Toru những tưởng sẽ được đi ăn cùng. Cậu mất hết hứng
thú với ly bia uống dở, lơ đang nhìn quanh và chợt nhận ra bụng mình đang trống
rỗng khi thấy dòng chữ Sandwich kẹp thịt bò rô ti ở tấm bảng đen treo trên tường.
Từ khi nào nhỉ? Từ khi nào mình đã rơi vào trạng
thái quên cả đói khát thế này.
Khách khứa bắt đầu đông. Đóa hoa cắm trong chiếc
bình to tướng nhìn kẻ bị bỏ rơi Toru cười nhạo.
CHƯƠNG 2
Sau khi nghe trọn giờ học buổi sáng, Koji ra ghế đá
sân trường ngồi chén sạch chiếc sandwich mua ở ngoài trong vòng năm phút. Một
buổi trưa đẹp trời. Gã hầu như không ăn ở căng tin trong trường. Cứ ở bên cạnh
lũ đần độn là gại lại cảm giác cái đần độn ấy sẽ lây sang mình.
Hôm nay Koji không có giờ làm thêm, buổi chiều gã định
chỉ học một tiết rồi đi chơi với Yuri, sau đó thì đã hẹn gặp Toru.
Vứt túi nylon và cốc giấy vào thùng rác, Koji bước
vào bốt điện thoại công cộng. Gã rút một điếu thuốc châm lửa trong khi tiếng nhạc
chờ vang lên.
“Alô, Kawano xin nghe.” Giọng Kimiko trẻ trung, khác
hẳn giọng của một người đã ba mươi lăm tuổi.
“Alô…”
Thế là đủ, không cần phải xưng tên.
“Koji đấy à? Kimiko mừng rõ. “Chà, một ngày đẹp trời
đây! Cậu đang ở đâu đấy?”
“Ở trường.”
Koji trả lời trong lúc mường tượng về đôi chân nhỏ
nhắn xinh xắn của Kimiko.
“Vừa ăn trưa xong, tự dưng Koji lại muốn nghe thấy
giọng chị…”
Koji rít một hơi thuốc, nheo mắt vì ánh nắng chói
chang rồi nhả khói vào bầu trời xanh thẳm.
“Cậu nịnh tôi chứ gì?”
Kimiko dừng lại một chút, đầy ẩn ý.
“Ơ kìa, nói thật đấy.”
Koji thấy cái giọng trầm ấm và thẳng tưng của mình
không đến tệ.
“Buổi tối thì không gọi điện được.” Gã tiếp tục đưa
đẩy. “Mà chị cũng có chịu cho ai gặp đâu!”
Hashimoto đang tiến lại từ phía con đường trước tòa
thư viện. Koji giơ một tay lên chào.
“Thôi nào.” Giọng Kimiko cất lên vội vã. “Tôi cũng
muốn gặp cậu lắm chứ. Cứ có thời gian là tôi lại nhớ đến cậu.”
Koji vứt đầu lọc thuốc lá rồi lấy chân di.
“Có thời gian?”
Hashimoto đã đứng ngay trước mặt.
“Koji thì lúc nào cũng nhớ chị.”
Gã không nói dối. Một khoảng yên lặng bao trùm. Gã
thấy rõ phía bên kia đầu dây Kimiko đang xao động. Ước gì được lao đến và ôm chầm
lấy cô ấy ngay bây giờ!
“Xin lỗi.” Gã tỏ vẻ hối lỗi. “Koji sẽ gọi lại sau
nhé?”
Một ngày khá ấm, mặc dù đang là tháng Mười một. Mặc
áo len mà đứng chỗ nắng là toát mồ hôi.
“Đang định hỏi xem liệu cậu có gọi lại cho tôi nữa
không!”
Koji cười váng lên khiến Kimiko cũng khúc khích cười
theo.
“Không phải bàn.” Gã nói rồi dập máy. Tiếng cười
trong trẻo của Kimiko cứ quanh quẩn bên tai gã.
“Lúc nào cũng nhớ chị!” Hashimoto thì thào nhại lại.
“Cậu cừ thật đấy!”
Suốt từ sáng đến giờ, Toru ngồi nghe đĩa nhạc Marie
Frank, một ca sĩ người Đan Mạch, vô tình thấy ở cửa hàng hôm Chủ nhật tuần trước,
cậu mua luôn sau khi nghe thử dù tước đã định mua một đĩa Hi-posi.
Một ngày nắng ráo và sảng khoái.
Chợt nhớ tới đôi giày, Toru bèn lôi ra đánh. Cậu
ghét những chiếc giày bẩn thỉu vì nom chúng thật bần tướng. Ngoài hiên cửa, đôi
giày cao gót làm bằng da cá sấu tuyệt đẹp của mẹ cậu đang nằm chỏng chơ. Đêm
qua bà về muộn, giờ đã gần trưa mà vẫn chưa thấy ra khỏi phòng.
Hồi học cấp Một, có lần Toru đã sốc khi thấy ở trước
cửa nhà một người bạn mà cậu đến chơi, đôi giày của mẹ người bạn đó, gót thấp
màu nâu bạc phếch, vẹo vọ và xấu xí đến mức giật mình. Lúc ấy cậu đã tự hỏi rằng,
mẹ mình sẽ buồn đến mức nào nếu bà phải xỏ chân vào đôi giày ấy. Mặc dù mẹ bạn
cậu có vẻ là một người nhẹ nhàng, kiểu phụ nữ của gia đình.
Mẹ Toru là tổng biên tập một tạp chí phụ nữ. Cậu
không biết cụ thể, chỉ chắc rằng lương của bà khá cao. Sau khi cha mẹ chia tay,
nhờ khoản tiền nhà và tiền nuôi dưỡng cậu ăn học cho đến khi vào đại học được
cha cậu chu cấp một năm hai lần, cộng với khoản tiền bồi dưỡng tổn thất tinh thần
cũng không nhỏ, nên cuộc sống của hai mẹ con khá ổn thỏa.
Vì cha cậu vướng vào các mối quan hệ tình ái mà hai
ông bà phải ly hôn, nhưng cậu cũng cảm thấy ái ngại cho chính ông.
Thi thoảng lắm Toru mới gặp cha, cậu không đặc biệt
yêu thương song cũng không ghét bỏ. Ông là kiến trúc sư, hiện mở văn phòng thiết
kế với người bạn. Ông có dáng người thấp nhỏ, nói năng hòa nhã, có sở thích đi
câu. Nay ông đã đi bước nữa và có con riêng.
Hồi nhỏ, có lần ông đưa Toru tham gia một buổi cắm
trại. Thời gian vào khoản hai năm sau khi hai ông bà mỗi người mỗi ngả. Mùa hè
lắm muỗi nhiều kiến (Toru ghét mọi thể loại côn trùng), đêm hôm trước lại mưa
khiến bàn chân lúc nào cũng ẩm ướt. Nhà vệ sinh ở đó chật chội và bẩn thỉu đến
mức hễ đóng cửa vào là buồn nôn. Món Soda lạnh sởn gai ốc, cá xiên nướng thì chẳng
biết ăn phần nào, mà chỗ nào ăn được cũng nhạt như nước ốc. Nói chung, cắm trại
là thứ không thích hợp với tính cách của Toru.
Toru không hiểu rõ cha mình là người như thế nào. Có
gặp cũng chẳng có chuyện gì để nói, vả lại mẹ cậu cũng không hay kể lể gì. Ngay
nhà mới của ông, cậu cũng khỉ mới xem qua ảnh.
Thế nhưng, cậu vẫn bái phục ông, người có ý định kết
hôn với một phụ nữ như mẹ cậu, cưới xin rồi sống với nhau tận chín năm trời.
Khác với vẻ bề ngoài, ông là một người ưa mạo hiểm. Cậu không hề thán phục, tán
dương, thương cảm hay kính nể đổi với sự mạo hiểm đó, song sâu thẳm trong lòng,
kỳ thực cậu lại muốn tỏ ra kính trọng.
“Con về rồi đấy à, Toru?”
Có tiếng nói vang lên phía sau lưng, Toru quay lại
đã thấy mẹ mình đứng đó trong bộ pyjama màu xanh. Ở nhà suốt chứ có đi đâu mà về,
nghĩ vậy song cậu không buồn đính chính. Sắc mặt mẹ cậu vào mỗi buổi sáng trong
bạc nhược, tóc lại bù xù như tổ quạ.
“Pha cho mẹ cốc cà phê!” Bà nói rồi đi vào phòng tắm,
bỏ lại sau lưng cả hành lang sực nức mùi nước hoa.
Toru vào bếp, đặt máy pha cà phê.
Tối nay cậu có hẹn với Koji. Trước đó chắc sẽ lên lớp
nghe giảng một tiết. Cậu quyết như vậy sau khi đặt ý thích của mình và đơn vị học
trình lên bản cân.
Cứ xong một cái là Yuri mặc ngay quần áo. Chưa từng
phàn nàn nhưng mỗi lần như vậy, Koji lại cảm thấy ức chế đôi phần.
Nhưng gã nghĩ thà thế còn hơn là cứ rúc mãi vào nhau
trên chiếc giường chật chội. Vả lại, cũng có thể thái độ ấy của Yuri là biểu hiện
cho một loại tâm lý nào đó như “Ngượng ngập” hay “thẹn thùng”.
“Mai tớ đến cửa hàng chơi có được không?”
Yuri hỏi trong lúc đứng rửa đĩa bánh và cốc trà
chanh uống trước khi lên giường ban nãy.
“Ngày mai á?” Koji vùng dậy, gã vừa mặc đồ lót vừa
đáp. “Bất cứ lúc nào cậu thích!”
Bốn giờ rưỡi. Sắp đến giờ Koji phải đi, gã có hẹn với
Toru vào lúc sáu giờ.
Hôm nay gã có ba dự định, gọi điện cho Kimiko, lên
giường với Yuri và gặp Toru, trong đó, mục thứ ba là điều gã mong chờ nhất. Từ
sau kỳ nghỉ hè, gã mới có cơ hội gặp lại Toru.
“Tuyệt, cậu lại pha món ấy cho tớ nhé.” Yuri thích
thú nói.
Cửa hàng ở đây là quán bi-a nơi gã làm thêm, còn món
ấy là loại cocktail lemonade mà gã pha riêng cho Yuri.
“Nhưng đừng có đên một mình, tớ không đưa về được
đâu,”
“Không sao.”
Rửa bát đĩa cốc chén xong, Yuri rút khăn mùi xoa của
mình ra lau tay.
“Tính cậu hay lo lắng nhỉ.”
Cô còn ngây thơ lắm cô ạ. Gã nghĩ thầm trong bụng
nhưng không nói ra. Gã thay áo phông, quần jean, mặc áo khoác rồi thúc giục:
“Đi thôi.”
Lâu lắm gã mới lại mò đến Shibuya.
Trường đại học nằm trên tuyến tàu điện Trung tâm nên
các cuộc nhậu nhẹt thường là ở Kichijo-ji, không thì Shinjuku. Cái nơi ồn áo vô
vị như Shibuya, gã chẳng thể nào quen. Qua ngã tư theo lối dành cho khách bộ
hành, gã rảo bước đến chỗ hẹn.
“Cho tớ gửi lời hỏi thăm ông bạn vàng của cậu nhé!”
Yuri nói đi mua sắm nên cả hai chia tay nhau tại Kichijo-ji.
Bạn vàng. Gã bắt đầu thân với Toru từ năm lớp mười một.
Toru có dáng vẻ một người không bao giờ coi thường người khác, điều đó hoàn
toàn trái ngược với gã, một kẻ dễ dàng quen thân với bất kỳ ai nhưng trong lòng
thì chẳng coi họ ra gì. Có điều, Toru là kẻ khó gần. Buổi trưa thường đọc sách
một mình. Lúc đầu gã nghĩ Toru làm bộ để mơi lũ con gái, nhưng lũ con gái thì
nào có thích gì sách vở, hơn nữa, bản thân gã cũng hiểu rõ điều đó.
Toru sống cùng mẹ, lần đầu tiên đến chơi nhà, gã
không khỏi ngạc nhiên vì nội thất trong nhà quá tinh tế. Cảm tưởng không có gì
là thừa thãi. Bản thân gã lúc đó đang sống cùng gia đình, nhà gã cũng không thuộc
loại thiếu tiền bạc, nhưng khái niệm nhà đối với gã là một không gian tạp pí lù
những thứ vớ vẩn, nào là bộ đồ chơi golf và cúp đủ loại của cha gã, nào là đệm
ghế thêu kiểu Pháp mà mẹ gã mê mẩn.
Thuộc týp người khó gần nhưng Toru không từ chối
Koji. Trước kia, gã rủ đi học bằng lái xe, Toru đã từ chối nhưng sau đấy thì
tình hình khá khẩm hơn, cứ gọi là có mặt, ngay cả những lần vụng về bám đuôi lũ
con gái sau giờ học.
Gã có điểm chung với Toru. Đó là tính cẩn trọng và
không bị cuốn theo số đông. Ít nhất gã cho là như vậy.
Ngoài ra là phụ nữ có kinh nghiệm.
Cả hai đều tự cho rằng mình hợp với týp ấy. Nhớ lại
giọng cười của Kimiko, gã thấy phụ nữ lớn tuổi thật hồn nhiên.
Có điều, mọi thứ mình làm đều có tính toán, đấy
chính là sự khác biệt mang tính quyết định. Gã chắc mẩm, rồi bước vào thang
máy.

