Phu quân là thái giám tổng quản - Chương 061 - 065
Chính văn Chương 61: Mệnh ở sớm tối
Cầu
Mộ Quân trước lúc Đoàn Chính Trung kịp đuổi tới đã ngã xuống nước, chìm
vào trong nước. Sau đó là màu máu đỏ sậm từ trong nước chậm rãi dâng
lên, lan ra bốn phía.
Tiểu Nhụy ngơ ngác nhìn máu trong nước, quên kêu cứu.
Đoàn
Chính Trung chạy đến bên cạnh ao, đang định nhảy xuống, thị vệ bên cạnh
hắn đã đuổi kịp, Đoàn Chính Trung lập tức nói:“Mau, cứu nàng!”
Hai thị vệ lập tức nhảy xuống, nhanh chóng bơi về phía máu loãng đang lan ra.
Đoàn
Chính Trung nắm chặt nắm đấm, nhìn thị vệ đem Cầu Mộ Quân đang hôn mê
từ trong nước lên, nâng nàng trở về, lưu lại một vệt máu ở trong nước
chầm chậm tan đi.
Thị
vệ mới bơi tới bên bờ, Đoàn Chính Trung đã tự ôm Cầu Mộ Quân kéo lên,
lấy ra một viên thuốc từ trong lòng đưa đến miệng nàng, ôm lấy nàng chạy
về trong phòng.
“Mau, gọi đại phu!”
Ngữ khí hắn có chút dồn dập.
Một
bàn tay Đoàn Chính Trung đè chặt cái gáy không ngừng chảy máu của Cầu
Mộ Quân, rất nhiều máu từ giữa các ngón tay chảy ra, nhiễm đỏ áo bào
trắng của hắn.
Thật lâu sau Tiểu Nhụy mới tỉnh ngộ, vội vàng chạy xuống hành lang dài, chạy theo Đoàn Chính Trung.
Không lâu sau, quản gia đưa ba vị đại phu đến, vội vàng cầm máu chẩn đoán cho Cầu Mộ Quân.
Nếu
chỉ ngã từ trên hành lang dài vào trong nước sẽ không sao, ai có thể
ngờ phía dưới ao lại có một tảng đá dựng thẳng đứng, đầu Cầu Mộ Quân vừa
vặn đập vào trên tảng đá.
Từ nơi cao như vậy đập vào đầu, có thể đoán tình huống tệ đến mức nào.
Đoàn Chính Trung trắng mặt, Tiểu Nhụy cũng bị dọa ngây người, nghe xong lời đại phu thần sắc mọi người đều ngưng trọng.
Đoàn
Chính Trung vẫn mặc áo bào trắng nhiễm máu, nhếch môi, nhìn Cầu Mộ Quân
trên giường không chuyển mắt, nắm chặt tay làm cho người ta nghe được
âm thanh các đốt ngón tay kêu “rắc rắc”.
Ba vị đại phu thương lượng một lát, sau khi xác định phương pháp chẩn trị liền nắm chặt thời gian trị thương cho nàng.
Tiểu Nhụy nhìn những việc này, thân thể xụi lơ, ngồi dưới đất nỉ non “Tiểu thư”, bi thống khóc.
Mãi
cho đến một lúc lâu sau, đại phu cho người đi sắc thuốc, Cầu Mộ Quân đã
ngừng chảy máu, quần áo cũng đã đổi, Đoàn Chính Trung mới hỏi:“Nàng thế
nào rồi?”
Đại
phu nhìn nhìn nhau, một người trong đó tiến lên nói:“ Trong vòng mười
hai canh giờ nếu phu nhân không thể tỉnh lại sẽ…… sẽ không tỉnh lại
nữa.”
Bốn phía tĩnh mịch, rất lâu sau Đoàn Chính Trung mới hỏi lại:“Vậy…… khả năng nàng tỉnh lại là bao nhiêu?”
Đại phu im lặng.
Đoàn Chính Trung lại hỏi:“Nói, là bao nhiêu?”
“Hai phần.” đại phu vừa mới nói chuyện trả lời.
“Thật ra, là một phần phải không.” Đoàn Chính Trung nhìn đại phu chằm chằm.
“Đại nhân thứ tội, là…là một phần.”
Trong phòng lại im lặng.
Đoàn
Chính Trung chậm rãi đi đến bên giường, nhìn Cầu Mộ Quân nằm trên
giường, mặt không có chút máu, nói:“Trong vòng mười hai canh giờ này các
ngươi sẽ ở Đoàn phủ, thay phiên nhau chăm sóc nàng.”
“Dạ, đại nhân.”
Đoàn
Chính Trung quay đầu nhìn Tiểu Nhụy một cái, sau đó nói với quản
gia:“Sai người đi điều tra nơi phu nhân ngã xuống có gì khác thường hay
không.”
Chính văn Chương 62: Nóng vội
Đoàn
Chính Trung quay đầu nhìn Tiểu Nhụy một cái, sau đó nói với quản
gia:“Sai người đi điều tra nơi phu nhân ngã xuống có gì khác thường hay
không.”
“Vâng.” Quản gia lĩnh mệnh đi ra ngoài, Đoàn Chính Trung lại nói với nha hoàn đứng bên:“Dìu nàng đi nghỉ ngơi.”
Nha hoàn giúp Tiểu Nhụy còn đang hoảng loạn đi ra ngoài. Đoàn Chính Trung nhìn Cầu Mộ Quân, ngồi xuống đầu giường cầm tay nàng.
Thời
gian chậm rãi trôi qua, đại phu cứ qua một lúc sẽ đến xem tình hình của
nàng xem có gì dị thường không. Trong phòng người ra vào không ngừng,
nhưng vẫn rất im ắng.
Một
lát sau, quản gia trở lại, đứng ở trong phòng nói với Đoàn Chính
Trung:“Tảng đá trong ao có từ ngày xây dựng, cũng không có chỗ nào đáng
nghi, trên hành lang có vết cắt nho nhỏ vừa khéo là nơi phu nhân trượt
chân. Xem ra, hình như là phu nhân giẫm vào hạt châu nào đó mà trượt
chân, nhưng ở trên hành lang lại không tìm được gì.”
“Đã biết.” Đoàn Chính Trung gật đầu.
“Chuyện
này không cần tra xét nữa, nói là phu nhân ngoài ý muốn ngã bị thương.
Mặt khác sai người nâng cao lan can hành lang thêm chút nữa.” Hắn bổ
xung.
“Dạ, lão nô sẽ đi làm ngay.” Quản gia nói xong, lui xuống.
Sắc trời ngày càng tối, có người nhắc nhở Đoàn Chính Trung nên đi nghỉ.
Đoàn Chính Trung im lặng một lát, chậm rãi từ trên giường đứng dậy, lại chậm chạp không đi.
Tiếp theo, hắn lại ngồi xuống, nói:“Không cần lo cho ta, đi xuống.”
Đêm
đã khuya, Đoàn Chính Trung còn ngồi ở đầu giường, hai nha hoàn đứng bên
cạnh, đại phu canh giữ ở bên ngoài, không khí im lặng mà lại nghiêm
túc.
Đầu
tháng, gần như không có ánh trăng, chung quanh tối đen. Gió thổi từng
đợt, khiến lá cây vang lên tiếng “xào xạc”. Không ngờ vốn chỉ có tiếng
gió ban đêm, lại đột nhiên truyền đến tiếng kêu thê lương “quác —”, đúng
là tiếng quạ đen kêu!
Đoàn Chính Trung nắm chặt tay Cầu Mộ Quân ngày càng căng thẳng.
Nha hoàn chạy ra ngoài phòng ném hai cục đá lên trên cây đuổi quạ đen đi.
Lại khôi phục im lặng, Đoàn Chính Trung nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.
Đêm
dài cuối cùng cũng đi qua, đến khi cách canh năm còn nửa canh giờ, hạ
nhân trong Đoàn phủ đã mở cửa, thay Đoàn Chính Trung chuẩn bị xe ngựa.
Đoàn Chính Trung nhìn ra ngoài cửa sổ mấy lần, cuối cùng đứng lên ra
khỏi phòng Cầu Mộ Quân.
Rửa mặt, thay quần áo xong, Đoàn Chính Trung liền ra khỏi phủ lên xe ngựa, đến thẳng hoàng cung.
Sau khi Đoàn Chính Trung đi, Tiểu Nhụy đến bên cạnh đầu giường Cầu Mộ Quân, nóng lòng chờ đợi nàng tỉnh lại.
Trời
dần dần sáng, mười hai canh giờ sắp hết. Tiểu Nhụy nhắm mắt lại, hi
vọng lúc mở mắt ra Cầu Mộ Quân cũng sẽ mở mắt nhìn nàng, nhưng mỗi lần
mở mắt lại là một lần thất vọng.
Đại phu mỗi lần bắt mạch, đáp án đều là “Chờ thêm một chút.”.
Thật ra bọn họ cũng không biết đợi lát nữa sẽ có kết quả gì, một phần cơ hội không phải ai cũng có thể may mắn như vậy .
Lúc
còn lại một canh giờ cuối cùng, trên trán Tiểu Nhụy đã chảy ra mồ hôi,
nắm chặt tay Cầu Mộ Quân, dường như hơi buông lỏng một chút, nàng sẽ
biến mất.
Chính văn Chương 63: Tỉnh lại
Lúc
còn lại một canh giờ cuối cùng, trên trán Tiểu Nhụy đã chảy ra mồ hôi,
nắm chặt tay Cầu Mộ Quân, dường như hơi buông lỏng một chút, nàng sẽ
biến mất.
Nha hoàn đứng bên thấy tâm trạng nàng không ổn, tiến lên muốn dìu nàng đi nghỉ.
“Ta
không đi…… Ta không đi.” Tiểu Nhụy trợn trừng mắt, giống như thấy cái
gì rất kinh khủng, thân thể run rẩy kịch liệt, thế nào cũng không chịu
buông tay Cầu Mộ Quân.
“Tiểu
Nhụy cô nương, ngươi vẫn nên đi nghỉ một chút đi, ngươi xem ngươi đều……
A —” Nha hoàn đột nhiên hét to một tiếng, chỉ vào trên giường, không
nói được một câu, trên mặt là biểu tình ngạc nhiên vui sướng.
Tiểu Nhụy quay đầu, vừa vặn nhìn thấy Cầu Mộ Quân mở mắt.
“Tiểu…… Tiểu thư……”
Tiểu Nhụy run run gọi.
Cầu
Mộ Quân nhìn mặt Tiểu Nhụy, cảm giác được nàng đang nắm chặt tay mình.
Nhưng trong lúc ngủ mơ bàn tay nắm lấy tay nàng không mềm mại như vậy,
thậm chí người nàng nghĩ đến kia cũng chưa xuất hiện trước mặt nàng.
Đại
phu lập tức đi lên bắt mạch cho nàng, thở phào một hơi, vui mừng gật
đầu, sau đó liền đưa tay đến trước mắt Cầu Mộ Quân vẫy vẫy hỏi:“Đoàn phu
nhân, người nhìn thấy không?”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu.
“Rõ ràng không?”
“Rõ ràng.” Cầu Mộ Quân trả lời.
Ba vị đại phu nhìn nhau cười, lại hỏi:“Vậy người nghe được rõ ràng không?”
“Ừ, rõ ràng.”
Đại phu lại hỏi tiếp nói:“Có chỗ nào không thoải mái hay không?”
Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, nói:“Đầu có chút đau.”
Đại
phu mỉm cười, nói:“Đầu bị thương đương nhiên là phải đau, đợi uống
thuốc xong, lại tĩnh dưỡng vài ngày sẽ không đau như vậy nữa. Xem ra phu
nhân đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, Đoàn đại nhân có thể yên
tâm .”
Tiểu Nhụy nhìn chằm chằm vào Cầu Mộ Quân, nhìn xong liền khóc.
Cầu Mộ Quân hỏi:“Tiểu Nhụy, làm sao vậy?”
“Đều
do nô tỳ, không nên kéo người đi ra ngoài, kéo người lên hành lang cao
như vậy, còn chỉ cho người nhìn cái diều…… Người ngã xuống, đều là do nô
tỳ làm hại……” Tiểu Nhụy nức nở nói, đôi mắt đỏ hồng.
Cầu
Mộ Quân nhẹ nhàng cười, cầm lại tay nàng nói:“Được rồi, đâu phải lỗi
của em, là do ta không cẩn thận. Bây giờ không phải ta đã không có việc
gì rồi sao? Em còn khóc cái gì?”
“Chính là do nô tỳ, chính là do nô tỳ, để lão gia, phu nhân đánh chết nô tỳ đi, đều là nô tỳ làm hại tiểu thư……”
Cầu
Mộ Quân nhíu mày nói:“Được rồi, được rồi, ta đã bị thương thành như vậy
em còn muốn ta an ủi em sao? Ta nói không phải lỗi của em là không phải
lỗi của em. Đến lúc cha mẹ hỏi, em cứ nói là ta không cẩn thận ngã bị
thương, biết chưa?”
“Tiểu thư……”
“Cứ như vậy đi, không cho nói gì nữa, ta đau đầu, thật không còn sức khuyên em nữa.” Cầu Mộ Quân nói.
Tiểu Nhụy ngậm miệng, gật gật đầu.
Vừa vặn đúng lúc nha hoàn bưng thuốc tới, Tiểu Nhụy cẩn thận nâng Cầu Mộ Quân dậy, bón thuốc cho nàng.
Chính văn Chương 64: Bón thuốc
Vừa vặn đúng lúc nha hoàn bưng thuốc tới, Tiểu Nhụy cẩn thận nâng Cầu Mộ Quân dậy, bón thuốc cho nàng.
Buổi chiều, Đoàn Chính Trung từ trong cung trở về.
Quản gia dìu hắn vào cửa, khi đi đến sân nói:“Phu nhân đã tỉnh, đại phu nói không còn gì đáng ngại.”
Đoàn Chính Trung dừng bước, không nói gì, sau đó lại tiếp tục đi đến phòng nghỉ.
Thay quần áo, dùng bữa, sau khi làm xong công việc mới đến thăm Cầu Mộ Quân.
Cầu Mộ Quân ngủ vừa mới tỉnh lại, chợt nghe bên ngoài có tiếng gọi “Lão gia”.
Nghiêng đầu liền thấy Đoàn Chính Trung từ bên ngoài đi vào.
Bốn mắt nhìn nhau, nàng rõ ràng thấy được sự vui mừng trong mắt hắn.
Chẳng qua ánh mắt kia chỉ chợt lóe qua, nàng cũng không biết đó là ảo giác của mình hay là thật nữa.
Tiểu Nhụy lui đến một bên, Đoàn Chính Trung đi đến bên giường, nói:“Tỉnh là tốt rồi, còn chỗ không thoải mái không?”
Cầu Mộ Quân nhớ lại bộ dáng lạnh bạc ngày đó của hắn, nghiêng mặt đi không muốn nhìn hắn, đơn giản đáp:“Không.”
Đoàn Chính Trung nhìn nàng trong chốc lát, quay đầu hỏi nha hoàn:“Phu nhân đã dùng bữa chưa?”
Nha hoàn đáp lại:“Phu nhân vừa tỉnh ngủ, còn chưa uống thuốc, đợi uống xong thuốc mới có thể ăn cơm.”
Đang
nói, một bát thuốc còn đang bốc khói đã được hạ nhân bưng lên. Tiểu
Nhụy lại nâng nàng dậy, nhận lấy bát thuốc, ngồi xuống đầu giường bón
cho nàng.
Không
biết là do chăm sóc Cầu Mộ Quân quá lâu nên mệt mỏi, hay là bởi vì Đoàn
Chính Trung đứng ở một bên nhìn nên khẩn trương, tay cầm thìa của Tiểu
Nhụy vẫn run rẩy, thuốc còn chưa tới bên miệng Cầu Mộ Quân đã rơi vào
trong bát một nửa.
Đoàn Chính Trung nhìn thấy vậy, nói:“Tránh ra, để ta.”
Tiểu Nhụy cúi đầu, nghe lời tránh ra, cầm chén thuốc giao cho Đoàn Chính Trung.
Đoàn Chính Trung ngồi ở trước mặt Cầu Mộ Quân, múc một thìa bón cho nàng.
Cầu Mộ Quân âm thầm trợn trắng mắt với Tiểu Nhụy.
Nàng không hiểu, rõ ràng đang êm đẹp sao đột nhiên lại xảy ra tình huống này. Để cho người này đến bón cho nàng. Nàng không cần.
Hắn nghĩ nàng thích thế chắc?
Nhìn thuốc, nàng cũng không muốn há miệng.
Đoàn
Chính Trung cũng không nói gì, đem thìa thuốc tản ra mùi gay mũi để ở
bên môi nàng. Cầu Mộ Quân cũng không muốn gây chuyện với hắn lúc này,
liền hé miệng, uống xong thìa thuốc.
Đắng, khó uống muốn chết.
Thân
thể nàng vốn luôn luôn tốt, nhưng từ khi vào Đoàn phủ, cũng không nhớ
rõ đã phải uống bao nhiêu thuốc rồi. Giống như muốn bù lại những năm
không sinh bệnh trước kia.
Đoàn
Chính Trung quả nhiên là khắc tinh của nàng. Ở cùng hắn nàng bệnh nhiều
hơn, nói không chừng ngày nào đó sẽ bị hắn khắc chết, khi đó hắn sẽ vui
vẻ!
Nàng
không muốn nhìn vào mắt hắn, nhưng vì ngồi đối diện với hắn, cho nên
phải cụp mắt xuống, nhưng như vậy mỗi lần đều nhìn thẳng vào tay hắn.
Tay trắng nõn mà mảnh mai.
Giống
như nữ nhân. Cầu Mộ Quân oán hận trong lòng. Nhưng nàng cũng biết khí
lực đôi tay kia cùng tay nữ nhân chênh lệch thật nhiều.
Bị tay hắn nắm, thực thoải mái, thực ấm áp.
Gió nhẹ ngày ấy, ánh chiều ngày ấy… ngày ấy bóng nàng cùng hắn kéo thật dài…… Tất cả, dường như đã mấy đời.
Nghĩ
tới hắn hỉ nộ vô thường, nghĩ tới tâm tư hắn khó dò, nghĩ đến tính tình
hắn lạnh bạc, Cầu Mộ Quân nhất thời tức giận, đột nhiên nói:“Ta không
cần ngươi bón, để cho người khác làm.”
Chính văn Chương 65: Hạnh phúc khó chịu
Nghĩ
tới hắn hỉ nộ vô thường, nghĩ tới tâm tư khó dò của hắn, nghĩ đến tính
tình hắn lạnh bạc, Cầu Mộ Quân nhất thời tức giận, đột nhiên nói:“Ta
không cần ngươi bón, để cho người khác làm.”
Đoàn Chính Trung đang đưa thìa thuốc tới bên môi nàng, ngừng giữa không trung.
“Vậy sao?” Hắn giận dữ nói.
Cầu Mộ Quân nghiêng đầu, không muốn để ý đến hắn.
“Muốn ai làm?” Đoàn Chính Trung hỏi.
Tất cả nha hoàn đều cúi đầu, thở mạnh cũng không dám. Tiểu Nhụy cũng cúi thấp đầu, nhẹ nhàng lùi về phía sau một bước.
Đoàn Chính Trung quay đầu lại nhìn Cầu Mộ Quân .
Cầu Mộ Quân tùy tiện chỉ một nha hoàn nhìn quen mắt nói:“Ngươi, ngươi là Mộc Miên đúng không, ngươi tới giúp ta.”
Không ngờ nha hoàn tên Mộc Miên kia “Bộp” Một tiếng quỳ trên mặt đất, hoảng sợ nói:“Phu nhân tha mạng!”
Cầu Mộ Quân trợn tròn mắt.
Sao lại kêu nàng tha mạng! Nàng khi nào thì không tốt với các nàng ấy?
Nàng
tức giận nhìn về phía Đoàn Chính Trung, hắn không có biểu tình gì,
nhưng môi đã hơi hơi nhếch lên. Hắn đang cười sao? Cười nàng?
“Ta không uống.” Cầu Mộ Quân giận dỗi nói.
Đoàn
Chính Trung dùng thìa chậm rãi quấy đống thuốc đen tuyền trong bát,
nói:“Trong cung thường xuyên có người bị ban thưởng thuốc độc. Có vài
người tự uống số còn lại đều phải có người giúp đổ thuốc độc vào, huống
chỉ là một bát thuốc.”
Cái gì? Chẳng lẽ hắn muốn ép nàng uống?
Cầu Mộ Quân nhìn về phía Đoàn Chính Trung, trong mắt hắn mang theo ý cười đồng thời cũng mang theo khẳng định.
Thật
ra được hắn bón thuốc cũng không khó chịu như vậy, chẳng qua nàng đang
dỗi thôi. Huống chi, được hắn bón vẫn tốt hơn bị hắn đổ thuốc vào?
Trong lòng Cầu Mộ Quân thầm thỏa hiệp, nhẹ giọng nói:“Ta uống.”
Đoàn Chính Trung đắc ý hiện ở trên môi, múc một muỗng thuốc, đưa về phía nàng.
Uống
xong, phải đợi một lát sau mới có thể ăn cơm. Cầu Mộ Quân không muốn
lại tiếp tục ngủ, liền dựa vào giường ngồi, nhưng Đoàn Chính Trung vẫn
không nhúc nhích nhìn nàng, làm cho mắt nàng không biết nhìn đi đâu mới
tốt.
Trên đầu lại đau, nàng đang muốn đưa tay lên sờ, lại bị Đoàn Chính Trung ngăn cản.
Hắn kéo tay nàng xuống, nói:“Không nên đụng.” Sau đó, lại không buông tay nàng ra.
Tim đập, chết tiệt tim đập, lại bắt đầu nhanh hơn .
Lúc này Cầu Mộ Quân hận mình muốn chết, không có một chút kiêu ngạo nào cả.
Không chỉ không gạt tay hắn ra, tim còn đập nhanh hơn, hình như còn đỏ mặt nữa.
Đời này nàng chưa gặp qua nam nhân sao? Cho nên không chống chịu nổi cái nhìn của hắn, đụng chạm của hắn?
Tay hắn tăng thêm chút lực, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nàng trong lòng bàn tay. Làm cho nàng có ảo giác hắn đang che chở nàng.
Nàng
thật đúng cái gì cũng có thể nghĩ ra, che chở? Cũng mệt nàng nghĩ ra,
còn đem từ này đặt trên người Đoàn Chính Trung, đối tượng còn lại là
mình! Ban ngày ban mặt, nàng lại nằm mơ!
Không có chí khí! Không có chí khí! Không có chí khí!
Vừa
hưởng thụ cảm giác tốt đẹp được hắn nắm tay, vừa thầm mắng hắn mắng
mình. Thế nhưng nàng lại lo lắng thời gian trôi qua quá nhanh, hi vọng
bọn họ vĩnh viễn dừng ở giờ khắc này.

