Boss đen tối, đừng chạy! - Chương 02

CHƯƠNG 2

HUYNH ĐỆ NHAM HIỂM

Mẹ ơi, mẹ nói đúng, nếu đàn ông mời
con ăn cơm thì chẳng tốt lành gì!

Sự xuất hiện của chiếc Volvo quả
thực là quá ư nổi bật, đến nỗi Nặc Nặc và cả đám nhóc đều quên mất công kích
nhau, cùng nghiêng đầu sang nhìn, cùng lúc đó, cửa kính chiếc xe từ từ hạ xuống,
lộ ra một khuôn mặt lạnh lùng. Nặc Nặc, trước khi vật vã để thốt ra hai chữ
“Tiêu tổng” thì đã nghe cậu bé bên cạnh ấp úng:

“Anh…”

Lần này thì ngay cả nên tỏ vẻ thế
nào Nặc Nặc cũng không biết nữa. Cô chỉ ngờ nghệch đứng im nhìn Tiêu Dật nheo mắt
vẻ nguy hiểm.

“Tiểu Tuấn, lúc này em phải ở trên
xe buýt về nhà rồi.”

Tiểu Tuấn nghe thế thì cuống lên,
túm tóc theo thói quen, “A… lúc tan học bị muộn một chút.”

Thấy Tiêu lão đại xuất hiện, đám
tiểu quỷ phía sau Tiểu Tuấn cũng phát giác ra không khí xung quanh đang hạ xuống
âm độ, dần dần tẩu tán hết.

“Tiểu Tuấn, anh cậu đến đón rồi, bọn
tớ về trước đây.”

“Ừ, ngày kia gặp.”

“Tiêu Đại ca, tạm biệt.”

Nặc Nặc cười giễu, có lẽ đám nhóc
này muốn nói “vĩnh biệt” chứ gì?

Tiểu Tuấn liếc nhìn Nặc Nặc vẻ cam
chịu, rồi lên chiếc Volvo của ông anh. Nặc Nặc quyết định đứng im như tượng,
nhưng chiếc xe không có ý định rời đi, một lát sau, Tiêu Dật mới chậm rãi thốt
ra bốn chữ, “Cô cũng lên xe.”?

Nặc Nặc mở to mắt, nhìn trái ngó
phải, dường như cả trạm xe chỉ còn lại mình cô, anh ta đang bảo cô lên xe ư?
Không phải là… lúc nãy Đại boss nghe thấy những lời tỏ tình của em trai, cho rằng
cô đang dụ dỗ em trai anh đấy chứ?

%>_<%

Nặc Nặc khóc ròng, bị chính hai chữ
“dụ dỗ” tưởng tượng của mình dọa cho khiếp đảm. Phá hoại đóa hoa tổ quốc, tội
danh lớn quá, nếu bị Tiêu Đại boss hiểu lầm thì chắc chắn sẽ bị sa thải mất!

Bên này Tiểu Tuấn nghe anh mình
nói thế cũng cuống lên, cắn răng giải thích, “Anh… lúc nãy là… là em… không
liên quan đến cô ấy, anh bảo cô ấy lên xe làm gì?”

Nặc Nặc muốn khóc mà không có nước
mắt, nhìn trời nghẹn ngào. Đồ ngốc, cậu không biết cái câu bao che điển hình
“không liên quan đến cô ấy” nó có sức nặng đến cỡ nào à? Mà cái vẻ mặt “Cô ấy
lên xe thì anh sẽ hủy hoại cô ấy” như thế, chỉ càng khiến Đại boss ngược đãi
tôi hơn thôi! Tiêu rồi tiêu rồi, Tiêu Dật đã ngộ nhận thật rồi.

Tiểu Tuấn vẫn còn đang ngập ngừng
thì bị một ánh mắt của ông anh giết ngay trong tích tắc. Khẽ đằng hắng, Tiêu Dật
thản nhiên nói, “Cô ấy là nhân viên công ty anh, anh tìm có chút việc công, có
vấn đề gì à?”

Lần này đến lượt Tiểu Tuấn há mồm
trợn mắt, quay phắt sang nhìn Nặc Nặc, vẻ mặt không tin được, “Chị… chị thật sự
không phải học sinh trường em? Em cứ tưởng chị chỉ ăn mặc đứng đắn thôi chứ.”

Nặc Nặc toát mồ hôi, không nói gì
nữa, chỉ ngoan ngoãn chui vào ghế sau xe.

----- Tôi là đường phân cách tình
cảm anh em -----

Suốt đoạn đường, im lặng.

Nặc Nặc thậm chí không dám thở mạnh,
chứ đừng nói là hỏi đi đâu. Đến khi chiếc xe dừng lại trước khu nhà ở sang trọng
lộng lẫy, Nặc Nặc mới ý thức được rằng, Đại boss chắc đang đưa em trai về nhà?
Ý nghĩ này vừa nhảy ra, đã tự động bày sẵn một loạt câu đồng nghĩa.

--- Nhà Tiểu Tuấn chẳng phải cũng
là nhà Đại boss?

--- Bây giờ lại gần trưa, chẳng lẽ…

--- Chẳng lẽ Đại boss chuẩn bị về
nhà ăn trưa?!

Nặc Nặc ngồi phía sau mà mồ hôi đầm
đìa, xem mắt nhầm Đại boss đã cực kỳ ngượng ngùng rồi, hôm nay lại gặp em trai
anh tỏ tình, bây giờ anh cũng định đưa cô về nhà ăn cơm ư?

Nặc Nặc đang nghĩ ngợi lung tung,
thì chiếc xe đã chạy đến dưới tòa lầu của tiểu khu, Tiểu Tuấn tháo dây an toàn
ra, chớp mắt nhìn anh mình rồi lại nhìn Nặc Nặc ngồi phía sau, lắp bắp: “Anh…”

“Xuống xe.” Tiêu Dật thẳng thừng cắt
lời, “Anh và dì Hứa của em có chút việc công, em bảo với mẹ là anh không về ăn
cơm.”

Nặc Nặc còn chưa kịp mừng vì không
cần đến nhà Tiêu Dật thì đã bị hai chữ “dì Hứa” của anh làm cho chấn động đứng
hình. Tuy cô rõ tâm trạng Đại boss, muốn lấy xưng hô đó để kéo giãn khoảng cách
giữa cô và Tiểu Tuấn ra, ngầm chỉ rõ tuổi tác, lập trường hai người đều không
giống nhau, nhưng… dì Hứa…

Nặc Nặc oán thán ngồi sụp xuống một
góc vẽ vòng tròn, cô già thế sao? Nếu là dì Hứa thì không chỉ là trưởng bối của
Tiểu Tuấn, mà cũng là trưởng bối của Đại boss rồi, nhưng cô rõ ràng là nhỏ hơn
Đại boss đến mấy tuổi mà. >_<

Cho dù không muốn đến mấy, Tiểu Tuấn
vẫn ngoan ngoãn về nhà ăn cơm, trong xe chỉ còn lại Nặc Nặc và Tiêu Dật, bầu
không khí vô cùng nặng nề. Nặc Nặc cố tìm lời để nói, cười ha ha: “Tiêu tổng,
lúc nãy anh nói tìm tôi có việc công, là việc gì thế ạ?”

Tiêu Dật chăm chú lái xe, vừa đáp
ngắn gọn bằng hai chữ, “Ăn cơm.”

----- Tôi là đường phân cách Tiệc
Hồng Môn -----

Bữa cơm ấy, mặc định là tiêu hóa
không trôi.

Trên đường đi, Nặc Nặc đều nghĩ đến
lời mẹ cô từng chỉ bảo: Trời sẽ không vô duyên vô cớ đánh rơi miếng bánh xuống,
cho dù có rơi xuống thật thì cũng là bánh độc. Thế nên đối diện với cơ hội ăn
cơm với Đại boss một cách bất ngờ này, Nặc Nặc kiên định cho rằng nó là miếng
bánh độc, tục gọi là “tiệc Hồng Môn” (1).

(1) Tiệc Hồng Môn, chỉ một bữa tiệc
được cử hành tại Hồng Môn, ngoại ô của Hàm Dương, nơi đóng đô của triều Tần,
lúc ấy bao gồm cả hai người đứng đầu hai thế lực chống đối nhà Tần là Hạng Vũ
và Lưu Bang. Buổi tiệc đó đều có sức ảnh hưởng rất quan trọng đến chiến tranh
nông dân cuối đời nhà Tần và chiến tranh Sở - Hán, bị cho rằng gián tiếp tạo
nên sự bại vong của Hạng Vũ và việc Lưu Bang thành công lập ra nhà Hán. Người đời
sau cũng thường dùng “Tiệc Hồng Môn” để chỉ những buổi tiệc không có mục đích tốt
đẹp.

Quả nhiên là thế, đến quán ăn,
Tiêu Dật vô cùng ngang ngược không thèm hỏi ý kiến Nặc Nặc mà chọn luôn món ăn,
cô phục vụ vừa đi xa là anh đã thẳng thắn vào đề, “Lúc nãy ở trạm xe, những lời
cô và Tiểu Tuấn nói tôi đã nghe rồi.”

Nặc Nặc nghẹn ngào, thế mới bảo, bữa
cơm này là cơm bụi vỉa hè?

Tiêu tổng à, lần này thật không thể
trách tôi được, có trách thì trách bố mẹ tôi sinh tôi ra với dáng vẻ quá trẻ
con, thực ra tôi đã rất cố gắng ăn vận sao cho nhìn trưởng thành một chút,
nhưng vẫn bất cẩn mà dụ dỗ em trai anh mất rồi. >O<

Nặc Nặc vừa nhai rau xanh vừa suy
nghĩ lung tung, cô sắp xếp ngôn ngữ để giải thích, nhưng lời mới đến cửa miệng,
Tiêu Đại boss lại lên tiếng: “Tiểu Tuấn còn nhỏ, có gì mạo phạm mong cô bỏ
qua.”

Vừa dứt lời, Nặc Nặc đã nghẹn rau.

Lúc nãy… Đại boss đang xin lỗi
thay em mình? Xin lỗi nhân viên quèn là cô?

Ngẩn ra hai giây, Nặc Nặc vội vàng
khoát tay, “Không sao không sao, Tiêu tổng cũng nói là Tiểu Tuấn còn nhỏ mà,
tôi là chị thì làm sao giận trẻ con được, anh không cần thiết mời tôi dùng cơm
vì lẽ đó đâu.” Nặc Nặc cố ý phát âm thật mạnh chữ “chị”, biểu lộ ra mình vẫn
còn trẻ trung chán!

Kết quả, Tiêu tổng lại hơi chau mày,
“Tôi nói là mời cô dùng cơm để xin lỗi à?”

o(╯□╰)o

Tốt thôi, chỉ là dùng cơm, Đại
boss anh… chẳng có tí thành tâm thành ý gì cả.

Nặc Nặc khổ không nói nên lời, bản
lĩnh khiến người ta không nói lại của Đại boss quả là quá mạnh, nói gì với người
như anh cũng là phí công cả.

“Vậy Tiêu tổng, anh…”

“Tôi muốn nhờ cô sau này hàng ngày
đón xe về nhà cùng em trai tôi.”

!

Khóe môi Nặc Nặc co giật, chắc cô
đang nghe nhầm, nghe nhầm rồi.

Tiêu Dật thấy thế, thích thú nheo
mắt lại, “Cô cũng biết là tuổi Tiểu Tuấn đang ở thời kỳ nổi loạn, việc này cô
càng trách mắng thì nó càng làm ngược lại, nếu đã có một Hứa Nặc thứ nhất, thì
sẽ có thứ hai, thứ ba, nên…”

“Nên anh quyết định nhường bước để
tiến tới, để tôi trở thành bà chị tri âm cắt đứt đường lui của các bà chị khác,
sau đó dần dần giáo huấn cậu ấy?” Nặc Nặc tiếp lời Đại boss. Tiêu Dật rõ ràng
đã dụ cô vào bẫy, mà cô thì lại quá ngốc, tự chui đầu vào mới chết. = =

Nặc Nặc tỉnh ngộ, chưa kịp từ chối
thì đôi mắt Tiêu Dật đã sáng lên, “Việc này xin nhờ cô.”

“…”

Nặc Nặc khóc ròng, bà chị tri âm
gì gì đó, ghét quá!

Mẹ ơi, mẹ nói đúng, đàn ông mời
con đi ăn chẳng tốt lành gì!

Nặc Nặc là cô bé chăm chỉ.

Lúc học đại học, Nặc Nặc đã tranh
thủ kỳ nghỉ để dạy đại số cho học sinh cấp hai, về sau có tiếng nên được phụ
huynh đề nghị làm ở một trung tâm gia sư kiêm giáo viên dạy đại số. Vì các tiết
học đều vào buổi tối nên không ảnh hưởng đến công việc ban ngày. Đến bây giờ, Nặc
Nặc vẫn vừa dạy ở trường vừa đi làm.

Theo lời bà Hứa thì con gái bà đi
dạy là để làm phong phú vốn sống. Những đứa trẻ khác đi làm xong về nhà là nằm
thẳng cẳng hoặc chơi game. Nặc Nặc thì còn giúp bà có thêm tiền chi tiêu.

Thực ra Nặc Nặc cũng không thấy mỗi
tuần đi dạy mấy tiết là mệt mỏi gì cho lắm, nhưng vấn đề hiện nay là Tiêu Đại
boss đột ngột yêu cầu tối nào cũng đưa Tiểu Tuấn về nhà, mà cứ mỗi tối thứ Hai,
Tư, Sáu là cô lại phải đi ngược hướng về nhà để dạy cho bọn trẻ.

Làm sao về nhà cùng Tiểu Tuấn được?

Thấy bí mật làm thêm sắp bị phanh
phui, Nặc Nặc vô cùng đau khổ.

Tuy sau khi tan sở là thời gian tự
do của nhân viên, cô có đi dạy cũng không ảnh hưởng đến thời gian làm việc
chính, nhưng Nặc Nặc hiểu rõ, chẳng một sếp nào lại thích nhân viên của mình
làm thêm ở ngoài. Hành vi đó sẽ khiến các boss cảm thấy bạn không an phận thủ
thường, thậm chí còn có ý định nhảy việc.

Làm sao đây?

Nặc Nặc nghĩ đi nghĩ lại, thấy
đành hạ thủ với Tiểu Tuấn, dù sao cậu em trai dễ lừa phỉnh hơn ông anh nhiều,
chỉ cần làm cho cậu ta ghét mình, không muốn về cùng mình nữa là được.

Kế hoạch A: Ta là người mê tiền

Trẻ con mà, chưa trải qua gió mưa
vùi dập thì vẫn khá ngây thơ, thứ tình cảm yêu mến của chúng ta đều bắt nguồn từ
dáng vẻ, tính cách. Nếu mình thể hiện ra ta – đây – là – kẻ - mê – tiền, Tiểu
Tuấn chắc sẽ rất phản cảm? Thế là lần đầu lên xe về với Tiểu Tuấn, Nặc Nặc đã tỏ
vẻ mặt chán ghét cùng cực.

“Nhóc con đừng vội hiểu lầm, chị
đây chỉ tuân lệnh Tiêu tổng ngồi xe về cùng cậu thôi.”

Tiểu Tuấn nghe thế thì hơi cúi đầu,
khiến Nặc Nặc thấy rất thương xót, thực ra cậu bé Tiểu Tuấn… cũng rất tốt, vài
năm nữa không chừng còn đẹp trai hơn cả ông anh, tính cách dịu dàng lương thiện,
nhất định sẽ có rất nhiều cô gái yêu mến. Nặc Nặc tuy có cảm giác đang hủy hoại
bông hoa tổ quốc, nhưng vì hạnh phúc của mình và Tiểu Tuấn sau này, vẫn phải
dày mặt ra diễn kịch.

“Tiểu Tuấn này, đưa số điện thoại
di động của anh cậu cho tôi đi, tôi muốn vài hôm nữa mời anh ấy ăn cơm. Hê hê,
cậu cũng biết là anh cậu vừa đẹp trai lại lắm tiền, còn là lão tổng trong công
ty chị, chỉ cần câu được một món lớn như thế thì sau này tôi có thể ăn sung mặc
sướng rồi.”

Nặc Nặc cười kì dị, thấy Tiểu Tuấn
gục đầu không phản ứng thì lại vỗ vỗ vai cậu, “Thế nên từ nay về sau chúng ta đối
xử tốt với nhau nhé, cậu cứ vờ làm em trai ngoan, tôi đóng vai nhân viên giỏi.
Chỉ cần cậu không vạch mặt tôi thì sau này cậu đi chơi đâu tôi cũng xem như
không nhìn thấy.”

Tiểu Tuấn vẫn túm lấy túi xách
không nói gì, Nặc Nặc cuống lên, lẽ nào mình quá sốt ruột nên làm hỏng việc,
khiến cậu bé ấy chết khiếp rồi không?

Hồi lâu sau, Tiểu Tuấn mới ngẩng
lên, nói nhỏ: “Anh nói trước khi công ty phát triển sẽ không kết hôn, em đã
tính, với tốc độ phát triển và số vốn hiện nay, chí ít phải cần năm năm, mà mấy
hôm trước đi xem mắt là do bị mẹ ép buộc, nên…”, Tiểu Tuấn hít một hơi thật
sâu, căng thẳng cắn môi, lắp bắp, “Nên… nên chị đợi anh em chi bằng đợi em ba
năm thôi, sau này em còn xuất sắc hơn cả anh em.”

Nặc Nặc bị sét đánh đứng ngay đơ.
Anh trai ghê gớm thì em trai cũng chả kém cạnh, xem ra Tiểu Tuấn còn có vẻ lợi
hại hơn Tiêu Đại boss nhiều, “Cậu không giận tôi để ý đến tiền của hai anh em cậu
à?”

Tiểu Tuấn mặt đỏ bừng, lắc đầu lia
lịa như đánh trống trận, “Chị biết nghĩ đến tình hình kinh tế, có nghĩa là thật
lòng muốn lấy người ấy cả đời, chứ không phải chỉ chơi đùa. Em… em rất vui…”

Khóe miệng Nặc Nặc giật giật, im bặt.

Kế hoạch kẻ - mê – tiền thất bại.

Kế hoạch B: Tôi có bạn trai rồi

“Tôi có bạn trai rồi”. Lý do đó rất
tệ, rất cũ, có điều Nặc Nặc vẫn cố gắng nói cho ra vẻ. Mình đã quen bao nhiêu bạn
trai, đá bao nhiêu anh, đùa bỡn với tình cảm biết bao nhiêu người, Nặc Nặc chỉ
thiếu mỗi nước dán cái mác “lăng nhăng” lên trên mặt mình thôi.

Kết quả là, đợi Nặc Nặc nói xong,
Tiểu Tuấn mới kiên nhẫn tiến lên trước một bước, đôi mắt đen sáng rực, “Nặc Nặc,
cám ơn chị.”

“?” Nặc Nặc đần mặt ra, tại sao lại
cám ơn cô?

Tiểu Tuấn lắc đầu, cười e thẹn, “Bố
mẹ em đều là bác sĩ ngoại khoa, lúc nào cũng bận hội thảo, nghiên cứu, phẫu thuật
cấp cứu v.v… đến nỗi chân không chạm đất, lúc nhỏ anh trai luôn ở cạnh em, em
biết anh ấy rất lo cho em, anh ấy bảo chị cùng em về là do sợ em bỏ bê việc học
hành.”

“Thực ra… Em thực sự chỉ đơn thuần
là thích chị, không có ý gì khác… Em cũng sẽ không để ảnh hưởng đến việc thi đại
học, nên chị không cần phải bôi xấu mình để khiến em bỏ cuộc.”

Nặc Nặc ngớ người, chớp mắt.

Nói vậy thì, từ đầu cô đã bị vạch
trần?

Cứng đờ hai giây, rồi Nặc Nặc nổi
cáu, chị đây không tin là không đàn áp được nhóc con mười tám tuổi, “Sao cậu biết
lúc nãy tôi tự bôi xấu mình chứ không phải sự thật? Chị đây lớn hơn cậu bao
nhiêu tuổi, quen nhiều bạn trai cũng là chuyện thường!”

Tiểu Tuấn nghe thế, đôi mắt trong
sáng chăm chú nhìn Nặc Nặc, rồi lắc đầu, “Không, không phải như chị nói.”

Nặc Nặc mồ hôi tuôn chảy, thầm
than, không chuẩn như thế chứ.

Tiểu Tuấn khẳng định chắc nịch,
“Lúc chị bằng tuổi em, chị không hề yêu đương gì cả.”

Nặc Nặc cuối cùng đã mở tròn mắt,
ú ớ, “Sao cậu biết?”

Tiểu Tuấn cười rất ngây thơ, “Em
nhìn ra từ vẻ bề ngoài đấy, người ta nói tướng là do tâm mà ra, lúc trước nghỉ
hè rảnh rỗi, em học được một chút cách nhìn tướng từ ông ngoại, “kinh dịch”
v.v… Nặc Nặc, nhìn là biết chị là một nữ sinh tốt, hiền lành, trong sáng.”

Tiểu Tuấn dùng hai chữ “nữ sinh” để
mặc định cho Nặc Nặc, từ khi Nặc Nặc đi làm không còn ai gọi cô bằng danh xưng
non nớt đó nữa, có điều lúc này chuyện đó không quan trọng, Nặc Nặc mắt lấp
lánh ánh sao kêu lên, “Lợi hại quá, vậy cậu có biết xem chỉ tay không, ôi, mau
xem giúp tôi lúc nào thì tiền lương lên hàng vạn được?”

“Hừm, cái này khá khó đoán, nhưng
cũng không phải là không thể, tối em về xem sách, ngày mai xem giúp chị.”

“Được, được.”

Trong vô thức, Nặc Nặc đã quên bẵng
nỗi khổ của mình, lại hứa hẹn ngày mai tiếp tục cùng với Tiểu Tuấn tương thân
tương ái về nhà.

Thế mới nói, rồng sinh rồng, phượng
sinh phượng, con trai của chuột sẽ biết đào tường khoét vách. Tiêu gia có một
ông anh nham hiểm xấu xa biến thái, thì cậu em làm sao ngốc nghếch cho được.

Kế hoạch cô gái phóng đãng đã thất
bại, nữ chính đã bị dụ dỗ.

----- Tôi là đường phân cách lo lắng
thay anh trai -----

Nặc Nặc ngồi xe cùng Tiểu Tuấn hơn
một tuần vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết. Cô giả vờ về nhà cùng cậu, sau đó lại
bắt xe đi dạy cho bọn trẻ, ngày nào cũng đau khổ muốn chết.

Nặc Nặc đang rối bời thì công ty lại
nảy sinh một sự việc.

Vào buổi trưa hôm ấy, Nặc Nặc đã
ăn cơm xong ở nhà ăn, đang chuẩn bị về phòng ngủ trưa thì thấy cô gái tên Lâm ở
phòng Hành chính vẫy tay vui vẻ với cô. Em Lâm vì có dáng vẻ thanh tú nhỏ nhắn,
lại mang họ Lâm, nên mọi người đều thân mật gọi là “em Lâm” (2). Rồi đột ngột, em Lâm nhảy đến trước mặt Nặc Nặc, vui vẻ, “Hứa
Nặc, chúc mừng cậu nhé!”

(2) Giả Bảo Ngọc gọi Lâm Đại Ngọc
là em Lâm – Hồng Lâu Mộng.

Nặc Nặc nghe thế thấy da đầu tê liệt,
dự cảm không lành, “Chúc mừng gì cơ?”

Em Lâm hất cằm, “Tiêu tổng bảo tớ
báo cho cậu biết, nhân lúc nghỉ trưa thì dọn đến tầng mười bảy.”

“Cái! Gì!” Nặc Nặc trợn mắt, cằm
như muốn rớt xuống đất.

Em Lâm ngỡ cô đang bất ngờ vui sướng,
nên vỗ vỗ vai Nặc Nặc với vẻ an ủi, “Vui mừng quá hả? He he, không cần lo, Tiêu
tổng thực ra cũng rất dễ tính, nếu được chuyển đến tầng mười bảy rồi thì trở
thành nhân viên chính thức là chuyện nhỏ thôi.”

Nặc Nặc tối mắt tối mũi, than thở
trong lòng: bất ngờ thì có, vui mừng thì chả thấy đâu.

Nhiệm vụ của Nặc Nặc là soạn thảo
kế hoạch, còn tầng thứ mười bảy là đại bản doanh của phòng Kế hoạch. Ngày đầu
đi làm, trưởng phòng Nhân sự đã giải thích: Tầng mười bảy đông người quá rồi,
không đủ chỗ, bảo Nặc Nặc ở tạm tầng ba vậy.

Nặc Nặc là người mới, đương nhiên
gật đầu đồng ý. Làm việc ở tầng ba một thời gian, cô mới phát hiện ra một điều
kỳ thú. Thì ra tầng ba ngoài các đồng nghiệp phòng Nhân sự, lại còn có phòng Mỹ
thuật, Kỹ thuật, Tài nguyên v.v… Mà những đồng nghiệp ấy cùng có một điểm chung
– tất cả đều là nhân viên mới chưa được chuyển sang nhân viên chính thức.

Thế là mọi người ngộ ra, không phải
các tầng trên không có chỗ, mà là sợ các bạn mới không qua được kỳ thử việc, dọn
đến dọn đi rất rắc rối. Mà tầng mười bảy lại là văn phòng của Đại boss, tất
nhiên càng không dễ ngồi rồi. Nên bây giờ nghe em Lâm thông báo Nặc Nặc được
chuyển đến đại bản doanh phòng Kế hoạch, rõ rành rành là một tin vui với một
nhân viên thử việc rồi.

Nhưng mà…

Nhớ đến những vướng mắc gần đây với
Đại boss, Nặc Nặc chẳng thể vui nổi. cô nhìn trời trong vô vọng, chưa kịp trả lời
thì đã nghe em Lâm nói tiếp, “Còn nữa, Tiêu tổng bảo cậu trước khi dọn đi thì đến
gặp anh ấy một lát.”

{{{(>_<)}}}

Bi kịch rồi. Trực giác phụ nữ mách
bảo Nặc Nặc, lần này chắc cô sẽ một đi không trở lại.

Nặc Nặc lừ đừ đến trước văn phòng
Tiêu Dật, phát hiện ra một bí mật lớn vô cùng.

Tiêu Đại boss đang chơi “Thực vật
đại chiến Cương Thi”.

Chuyện đó vô lý như thể ông già
sáu bảy mươi tuổi múa ba lê, bà Hứa lắm điều bỗng quan tâm đến quốc gia đại sự
vậy, tròng mắt Nặc Nặc như muốn rơi xuống đất. Đại boss bình thường rất nghiêm
túc, đến quần tây cũng được là phẳng phiu không một nếp gấp lại đang chơi “Thực
vật đại chiến Cương Thi”, trong tích tắc, Nặc Nặc há mồm trợn mắt đứng ngay đơ.

Bên này Tiêu Dật thấy Nặc Nặc bước
vào cũng không hề có ý ngừng chơi, đợi chơi hết một ván mới ngước lên nhìn Nặc
Nặc, thấy đối phương đang bĩu môi, vẻ mặt đau khổ hết sức. Tiêu Dật khẽ ho một
tiếng, hơi nheo mắt hỏi, “Nghỉ trưa chơi game không phạm pháp chứ?”

“Không, không.” Nặc Nặc khoát tay
lia lịa, “Chỉ là…”

Chỉ là không ngờ Đại boss anh lại
chơi trò game ấu trĩ đó, tôi cứ ngỡ anh chỉ hợp với những game lớn như “Hoàng tử
Ba Tư” hoặc CS (3) thôi chứ.

(3) Viết tắt của
Counter-Strike.

Nặc Nặc nuốt nước bọt, biết ý mà
nuốt câu nói ấy vào bụng, rồi chuyển đề tài, “Mấy hôm nay Tiểu Tuấn rất ngoan,
tan học là về thẳng nhà, cũng không nhắc đến chuyện tỏ tình hẹn hò gì cả.”

Nặc Nặc nói xong, bất giác liếc
nhìn vẻ mặt Tiêu Dật. Thực ra từ khi ngồi xe về nhà cùng Tiểu Tuấn, Nặc Nặc đã
thường xuyên gửi email cá nhân rất đúng giờ cho Tiêu Đại boss, để báo cáo tình
hình mỗi ngày của Tiểu Tuấn. Thế nên cô hoàn toàn không rõ tại sao Tiêu Dật hôm
nay lại cố ý gọi cô lên đây một chuyến, lẽ nào là không hài lòng với công tác
báo cáo định kỳ đó?

Nói đến đó, Nặc Nặc lại thêm một
câu, “Mà hôm trước Tiểu Tuấn còn nhờ tôi dạy toán, nên…”

Chưa nói hết, Tiêu Đại boss bỗng
ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng, “Nên hai người đã hẹn hò như lẽ tất nhiên?”

-_-|||

Nặc Nặc không biết nói thế nào, cô
vốn muốn nói, “Nên Tiểu Tuấn thật sự là một đứa trẻ yêu thích học hành, sẽ
không vì yêu sớm mà từ bỏ tương lai, Đại boss anh có thể đừng bắt tôi ngày nào
cũng ngồi xe về nhà với cậu ấy nữa không?” Kết quả là…

Sự việc rất đơn giản, thứ Sáu khi
về nhà, Tiểu Tuấn bỗng nói với vẻ đáng thương rằng có mấy đề toán không biết
làm, Nặc Nặc là bà chị tri âm nên đương nhiên sẽ tỏ rõ ý muốn giúp đỡ, sau đó
Tiểu Tuấn lấy lý do là tối nay thời gian không đủ, nên sáng ngày mai sẽ học
thêm ở một quán ăn nào đó, hẹn Nặc Nặc đến.

Hôm sau, Nặc Nặc và Tiểu Tuấn tiến
hành phụ đạo một đối một. Đến khi giảng xong thì đã trưa rồi, Tiểu Tuấn lại mắt
ầng ậng nước nói rằng, ông anh tăng ca, bố mẹ lại đi giảng ở Trường đại học Y rồi.
Thế là, hai người lại cùng ăn trưa, buổi chiều đi cùng Tiểu Tuấn đến nhà sách,
mua được ít tài liệu học thêm rồi cậu chàng mới hài lòng về nhà.

Thế là cả thứ Bảy, Nặc Nặc đều ở cạnh
Tiểu Tuấn.

Tuy sau việc đó, Nặc Nặc cũng cảm
thấy chuyện ấy giống như một âm mưu, nhưng cứ nhớ đến gương mặt đẹp trai vô tội
của Tiểu Tuấn, cô lại cảm thấy mình lòng dạ tiểu nhân. Có điều bây giờ nghĩ lại,
lòng dạ tiểu nhân cũng không chỉ mình cô, Nặc Nặc thở dài nhìn Tiêu Dật, thì ra
bảo mình lên đây là để hạch hỏi tội trạng!

“Hứa Nặc, tôi quên bảo cô,” Tiêu Dật
theo thói quen xoa xoa huyệt thái dương rồi mới ngước lên nhìn Nặc Nặc, thong
thả nói, “Tiểu Tuấn tháng trước đã đại diện cho thành phố tham gia cuộc thi
Olympic toán học toàn quốc, tuy thành tích chưa có, nhưng cô thật sự cho rằng
những đề toán mà cô dạy, nó không biết làm ư?”

Nặc Nặc ngớ người, hoàn toàn đờ đẫn.

Nói thế thì, cô đã bị thằng nhóc
mười tám tuổi lừa một vố?

“Nhưng, rõ ràng cậu ấy…”. Nặc Nặc
nhớ đến dáng vẻ khao khát mong chờ giúp đỡ của Tiểu Tuấn hôm ấy, cảm thấy hận đến
ngứa cả răng, lẽ ra cô phải nghĩ ra từ sớm rằng, em trai Tiêu Đại boss làm sao
có thể “ngây thơ”, “hiền lành” được cơ chứ?

Cô lại bị một cậu bé nhỏ hơn năm
tuổi đùa bỡn, chưa biết chừng lúc cô vùi đầu vào giải toán, thằng nhóc xấu xa ấy
đang ôm đầu ngồi một bên cười đến híp cả mắt cũng nên.

Xúc phạm, quá xúc phạm!

Nặc Nặc đầu bốc khói, “Xem hôm nay
tôi gặp rồi dạy cậu ta thế nào!”

“Không cần.”

“Hả?” Chẳng lẽ Đại boss đã mất đi
niềm tin với cô?

“Dù sao thằng bé còn hai tháng nữa
là thi đại học, trường đã sắp xếp cho nó tự học buổi tối, sau này cô không cần
về nhà cùng nó nữa.” Tiêu Dật ung dung nói.

Nặc Nặc đứng chôn chân tại chỗ, một
lúc lâu mới tiêu hóa nổi câu nói của Tiêu Dật. Tuy bị Tiêu Dật chơi xỏ rất buồn
bực, tuy Đại boss sai bảo cô thế này thế kia cũng rất không thoải mái, nhưng trọng
điểm là sau này không phải đi xe về cùng Tiểu Tuấn nữa, nguy cơ bị phát hiện đi
làm thêm đã được giải trừ.

Nặc Nặc vui sướng ing~, tặng cho
Tiêu Dật một nụ cười ngọt ngào, “Cám ơn Tiêu tổng. Hôm nay tôi được dọn đến ngồi
ở tầng mười bảy, xem như là phần thưởng vì đã ngồi xe cùng Tiểu Tuấn về nhà hơn
nửa tháng nay sao?”

Nói xong Nặc Nặc liền hối hận, vì
nghe câu ấy, khóe môi Tiêu Dật như thấp thoáng nụ cười. Trực giác của phụ nữ
mách bảo Nặc Nặc, cô lại gặp xui xẻo rồi.

Quả nhiên, Tiêu Đại boss sờ cằm,
trầm tư như có vẻ suy nghĩ lung lắm, “Hình như… gần đây phòng Kế hoạch xảy ra
chuyện rất thú vị, hử?”

Giọng mũi cuối cùng nhắm đến Nặc Nặc
đang nghiêng đầu, Nặc Nặc thấy lưng mình như nổi da gà, đột ngột tỉnh ngộ, Tiểu
Tuấn chẳng qua là món khai vị, Đại boss gọi cô đến nói chuyện riêng, chủ đề
chính e là mới bắt đầu thôi?

Trước kia chưa bao giờ cô nghĩ rằng,
Tiểu Tuấn còn bé thế kia đã âm mưu đen tối, có phải nào là di truyền hoặc do học
theo một tên nào đó còn đen tối hơn? Chẳng hạn là Tiêu Đại boss đang ngồi ngay
ngắn, áo mũ chỉnh tề đây?

----- Tôi là đường phân cách đen tối
-----

Gần đây phòng Kế hoạch quả thực đã
xảy ra một chuyện nho nhỏ. Vốn chuyện ấy chỉ bé tẹo tèo teo, nhưng dưới sức mạnh
tuyên truyền của các đồng nghiệp, cuối cùng vẫn truyền đến tai Tiêu Đại boss. Nặc
Nặc rầu rầu nghĩ thầm, không biết bản truyền miệng mà Tiêu Đại boss nghe có đến
ba phần là sự thật hay không?

Sự việc vẫn phải nói từ một buổi
trưa nào đó của tuần trước đó.

Hôm ấy Nặc Nặc dùng cơm xong, bèn
ôm hộp cơm cùng thìa đũa đến bồn rửa ở ngoài nhà ăn để vệ sinh trước, vì lúc ấy
đang giờ cao điểm rửa bát nên Nặc Nặc đợi một lúc lâu mới chen chân được đến vị
trí gần bồn rửa. Đang rửa rất phấn khởi thì người hướng dẫn Mạc Tử Uyên của Nặc
Nặc cũng vừa ăn xong, đang cầm đĩa ung dung đảo qua đảo lại chỗ ấy.

Nặc Nặc “vẫy đuôi” lên tiếng chào
hỏi, rồi tiếp tục cắm đầu vào rửa bát. Mạc sư huynh mà, người ấy cái gì cũng tốt,
cũng rất kiên nhẫn với người mới, nhưng mỗi tội kiệm lời khiến người ta thấy
không thích ứng cho lắm. Nặc Nặc vừa tăng tốc rửa bát, vừa tính toán định rửa
xong sẽ nhường vòi nước cho Mạc sư huynh. Kết quả vừa rửa xong, ngẩng đầu lên
đã chẳng thấy tăm tích anh ta đâu, có điều hộp cơm của anh lại rất thảnh thơi
ung dung nằm gác bên cạnh Nặc Nặc.

Về sau, lão đại tổ Phỉ Long – Phì
Long nhiều chuyện phỏng vấn nam chính, Mạc Tử Uyên trấn tĩnh nói rõ, thực ra
khi ấy chỉ cảm thấy nắng quá, bồn rửa lại quá đông, nên định ném hộp cơm lại
đó, đợi mọi người rửa xong, trống chỗ rồi anh mới đi rửa.

Lý do đó cũng giống như buổi tối tự
học trong trường, bạn bè chưa đến, vứt quyển vở xuống trước để chiếm chỗ vậy.
Có điều Nặc Nặc khi ấy đã hoàn toàn hiểu lầm ý của Mạc Tử Uyên.

Nặc Nặc chống cằm nhìn hộp cơm của
Mạc sư huynh một lúc lâu, ngẫm nghĩ xem có phải anh muốn nhờ mình rửa hộ, nhưng
lại ngại không dám nói, nên vứt luôn hộp cơm ở đó rồi bỏ đi? Nặc Nặc nghĩ đi
nghĩ lại, cuối cùng nghiến răng tự nhủ, cho dù Mạc sư huynh có ý đó hay không
thì cô rửa thêm một hộp cơm cũng chả rớt thêm miếng thịt nào, ngần ngại cái nỗi
gì? Rửa thôi.

Thế là, Nặc Nặc với tâm tư muốn nịnh
cấp trên, rửa luôn cả hộp cơm cho Mạc sư huynh.

Kết quả khỏi nghĩ cũng biết, Mạc Tử
Uyên trước nay luôn tỏ vẻ lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy hộp cơm đã được rửa sạch
sẽ đến nỗi phát ra ánh sáng dưới ánh nắng, anh cũng chấn động đến độ trợn tròn
đôi mắt. So ra thì, lão đại tổ Phỉ Long tỏ ra bình tĩnh hơn, chỉ nheo đôi mắt
nhỏ lại cười gian, “Hứa Nặc à, Hứa Nặc, mắt nhìn của em gian ghê!”

>O<

Nặc Nặc, tuy không rõ lắm lời Phì
Long nói, nhưng cô kiên quyết rằng đó chẳng phải tốt đẹp gì. Cả buổi trưa, Nặc
Nặc đều an ủi mình, giúp cấp trên rửa bát chỉ là chuyện nhỏ, mà cả phòng Kế hoạch
đều toàn là các ông anh, các ông anh chắc sẽ không nhiều chuyện như phụ nữ nhỉ?

Quả thật, như lời Nặc Nặc nói, các
ông anh không hề nhiều chuyện, mà họ chỉ tranh thủ có mặt nam nữ chính… chính
thức đùa cợt.

Hôm sau, Nặc Nặc vì công việc lên
tầng mười bảy tìm Mạc Tử Uyên để bàn bạc kế hoạch game. Vừa vào văn phòng, cậu
chàng đẹp trai ngồi bàn tiếp tân đã huýt một tiếng sáo lanh lảnh, “Anh Mạc, chị
dâu rửa bát tìm đến nơi rồi.”

Chị dâu… rửa… bát…

Xưng hô quái gì thế này?

Phì Long nghe Nặc Nặc tìm đến,
cũng vội vàng luồn ra khỏi văn phòng nhỏ của mình, đôi mắt nhỏ nheo lại thành một
đường chỉ, cực kỳ thân mật gọi, “Nặc Nặc, em đến rồi à? Ngồi đi! Ngồi, Tử Uyên
sao cậu cũng không chào hỏi gì?”

Mạc Tử Uyên nắm chặt tay, mài
răng, “Nếu tôi nhớ không lầm thì Hứa Nặc là người tổ tôi, không liên quan đến tổ
Phỉ Long các cậu.”

Phì Long nghe thế thì híp mắt cười
gian, “Hề hề, bảo vệ gớm nhỉ. Cậu yên tâm đi, tớ là người đã yên bề gia thất, sẽ
không phạm sai lầm đâu. Mắt nhìn người của Nặc Nặc em đúng là không bình thường.
Trong tất cả những người sáng chế, Tử Uyên là người có tài nhất, mà cũng là người
duy nhất chưa kết hôn. Ôi, bây giờ chính thức tặng cho em đấy.”

Nói xong, Phì Long còn làm động
tác đẩy Mạc Tử Uyên đến cạnh Nặc Nặc, Nặc Nặc mặt đỏ bừng bừng, cả văn phòng đều
cười rộ lên khoái chí. Bị một đám đàn ông đùa cợt còn kinh khủng hơn bị một đám
phụ nữ nhiều chuyện xì xào to nhỏ gấp nhiều lần.

Từ đó, phòng Kế hoạch nhất trí gọi
Nặc Nặc một cách thân mật là “chị dâu rửa bát”, chỉ cần Nặc Nặc lên tầng mười bảy
tìm Mạc Tử Uyên là sẽ có người đứng ra diễn vở “cần cù rửa bát”.

“Haizzz, một tài tử đẹp trai ngọc
thụ lâm phong như tôi mà đến cả người rửa bát cũng ‘ứ’ có, đáng thương ơi là
đáng thương…”

“Mạc sư huynh đừng sợ, Tiểu Nặc Nặc
đến giúp cậu rửa bát kìa.”

……

Nặc Nặc nhớ đến cảnh rửa bát khoa
trương của đồng nghiệp, nước mắt lưng tròng.

Sực tỉnh khỏi hồi ức dài dằng dặc
và ngẩng đầu lên, Nặc Nặc lắp ba lắp bắp, “Tiêu tổng, sự việc không như anh
nghĩ…”

Tiêu Dật hơi nhướn mày, tỏ ra
không tin lắm, tư lự hồi lâu mới nói, “Tôi phát hiện ra rằng chỉ cần cô lên tầng
mười bảy, không khí văn phòng rất có sức sống.”

Nặc Nặc không nắm bắt nổi trọng
tâm lời nói của Đại boss, chỉ tiếp tục giải thích yếu ớt: “Hôm ấy… tôi thật sự
không có ý gì khác, chỉ tiện tay giúp Mạc sư huynh rửa bát thôi mà.”

Tiêu Dật nhướn môi vẻ không tin tưởng
lắm, “Tiện tay à?”

Nặc Nặc gật đầu thật mạnh, một lần
nữa tỏ rõ lập trường của mình, “Tôi và Mạc sư huynh hoàn toàn không hề vượt quá
phạm vi công việc!”

Tiêu Đại boss nhìn chằm chằm Nặc Nặc
rất lâu, như thể đang suy xét tính chân thực trong lời nói của cô, rồi cuối
cùng mở lời vàng ngọc, “Nếu đã tiện tay thế thì sau này, bát của tôi cô cũng rửa
đi nhé.”

o(>_<)o

Cuộc đời em gái rửa bát, bắt đầu mở
màn một cách hoa lệ khác thường.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.