Đạo phi thiên hạ - Tập 4: Điệp luyến hoa - Chương 131 (phần 2)
"Đây là Âu Dương Cái mang từ nước ngoài về, xuyên qua nó, ngươi
có thể nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài." Phượng Miên mỉm cười nói! Chính
hắn cũng không điều khiển thuyền ngầm nữa mà để tự nó chậm rãi hướng
xuống biển, còn hắn kéo một ngăn tủ bên tường kép lấy ra một cái gối đầu
Cẩm Tú, đặt ở trên thảm, thản nhiên nằm xuống.
Sắt Sắt để sát mắt vào cửa sổ tròn tròn kia, quả nhiên thấy được cảnh tượng bên ngoài biển.
Bọn
họ lúc này còn chưa xuống sâu, trước mặt là một khoảng sáng tỏ, một con
cá Ngư nhỏ đang ở trước mặt Sắt Sắt bơi qua chầm chậm , phía sau theo
đuôi là một đàn Ngư nhỏ cũng giống nó như đúc, trước mặt Sắt Sắt chậm
rãi bơi qua bơi lại nhìn rất đông đúc.
Sắt Sắt chưa bao giờ gặp
qua một đàn cá Ngư nhỏ với sắc thái đẹp hơn những cá ngư nhi bắt làm trò
chơi trong song hồ . Đầy đủ hình dạng kỳ lạ, làm Sắt Sắt có chút kinh
ngạc.
Các loài tảo biển cũng thực kỳ lạ, thật dài và mềm, dáng vẻ
diễm lệ như cầu vồng. Đẹp nhất đó là đá san hô, giống như một cánh rừng
sum suê.
"Như thế nào, sinh vật trong biển có phải rất được không?" Phượng Miên đan hai tay vào nhau, khóe miệng cười hỏi.
Sắt
Sắt nhẹ nhàng vuốt cằm, thản nhiên mỉm cười, trong trí nhớ, dường như
đã rất lâu nàng chưa từng vui vẻ như vậy. Một đàn Ngư nhỏ nhìn thấy
thuyền ngầm dường như cảm thấy có chút kỳ quái, tiến sát vào mặt kính
tròn tròn như là đang xem xét. Sắt Sắt vươn tay chỉ, nhẹ nhàng đánh trên
măt kính, đám Ngư nhỏ kinh hãi nhảy dựng, quẫy đuôi, sợ tới mức chạy
toán loạn, Sắt Sắt nhịn không được bật cười, thanh âm thanh lệ tuyệt
diệu ở trong khoang thuyền thong thả quanh quẩn, cười tươi đẹp như ánh
bình minh.
Phượng Miên một tay đỡ đầu, một đôi mắt sáng thật sâu
ngắm nhìn Sắt Sắt. Mà Sắt Sắt đang ngồi ở trên thuyền xem phong cảnh bên
ngoài, hồn nhiên không biết, lúc này mình cũng trở thành phong cảnh
trong mắt người khác.
"Sắt Sắt, ngươi còn yêu chủ thượng không?" âm thanh thanh nhã của Phượng Miên ở trong khoang thuyền chậm rãi vang lên.
Sắt
Sắt nghe vậy quay đầu nhìn lại, ánh mắt trở nên mông lung, vẻ thâm tình
trong mắt Phượng Miên rõ ràng như vậy. Nàng bị ánh mắt của Phượng Miên
nhìn chăm chú cảm thấy trong lòng bị kiềm hãm. Nàng cho tới bây giờ
không ngờ tới Phượng Miên lại dùng anh mắt như vậy nhìn nàng. Hơn nữa
giờ phút này hắn lại hỏi về vấn đề cảm tình của nàng, nàng nhất thời
không biết trả lời như thế nào.
"Yêu thì như thế nào? Không thương
lại như thế nào, hai chúng ta kiếp này là nhất định không đi đến cùng
nhau!" Sắt Sắt nhẹ nhàng thở dài nói.
Phượng Miên nghe vậy, lông mi run rẩy, ánh mắt thoáng qua một vẻ phức tạp, làm như tiếc nuối thay cho Dạ Vô Yên.
Hai
người ở trong biển lưu lại khoảng hai ngày, Phượng Miên điều chỉnh cơ
quan một chút, thuyền ngầm liền bắt đầu chậm rãi hướng mặt biển đi lên.
Lúc đi là thời điểm sau giữa trưa, khi trở lại mặt biển đã là một bầu
trời đầy sao.
Thuyền ngầm trở lại mặt biển, khi đến mặt nước,
Phượng Miên liền mở cửa sổ trên đỉnh đầu ra, làm cho làn không khí mới
mẻ , xuyên qua cửa sổ ở phía trên tiến vào. Hai người cập bến thuyền
ngầm khá thuận lợi, từ trong khoang thuyền đi ra, nghênh đón luồng gió
lạnh thấu xương thổi vào người khiến khắp cả người phát lạnh, vừa mới từ
trong khoang thuyền ấm áp đi ra nên chưa thích ứng được.
Tối nay
vầng trăng không sáng lắm, treo cao ở khoảng không trên bầu trời, tỏa ra
ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, Sắt Sắt bỗng nhiên cảm nhận thấy
có chút gì đó không thích hợp, liền giữ chặt Phượng Miên tránh ở phía
sau đá ngầm.
Ánh trăng ảm đạm mông lung, nàng cùng Phượng Miên
trốn cách đó không xa, Sắt Sắt nhìn thấy có mấy chiến thuyền nhỏ không
một tiếng động từ phía trước bọn họ lướt qua, boong thuyền đều là một
màu lam cùng mặt biển như hòa thành một, người trên thuyền mặc y phục đi
đêm mau đen, thân mình bịt kín mít chỉ lộ ra đôi mắt đang tỏa ra thứ
ánh sáng lóng lánh khiến người ta Ị sợ hãi.
Cũng may thuyền ngầm
của Sắt Sắt mới vừa rồi đi lên liền sau đó lặn luôn xuống dưới mặt biển
mới không bị những người này phát hiện.
Sắt Sắt lại nhìn về nơi
xa, xa xa nhìn thấy phía trước còn có không ít các thuyền nhỏ khác, rất
đông, trên thuyền cũng đều là những người mặc áo đen. Xem ra có người
muốn tập kích đảo Thủy Long , hơn nữa có vẻ phạm vi tập kích rất lớn.
Trong
lòng Sắt Sắt kinh hãi, hơn nữa càng làm trong lòng Sắt Sắt kinh hãi là
các con thuyền này lại có thể bình yên đi qua vùng đá ngầm chung quanh
đao Thủy Long. Đá ngầm chung quanh đảo Thủy Long thật sự hiểm trở, từ
sau khi Sắt Sắt đứng đầu đảo Thủy Long , lớp bảo vệ đá ngầm làm thành
một trận pháp, nếu người nào đó đi vào không quen các vị trí trận pháp
đá ngầm có trên đảo, sẽ rất khó đi qua .
Nhưng mà những thuyền nhỏ này thế nhưng không hề bị trở ngại gì.
Tấm
bản đồ phòng ngự của Trầm Ngư không lọt ra ngoài, chẳng lẽ ………Hoặc là
còn có một khả năng khác, có phải là Trầm Ngư đã sớm mang tấm bản đồ
phòng ngự ra ngoài, còn bản đồ chưa đưa ra ngoài kia chỉ là muốn gạt
nàng?
Nhưng trước mắt không có thời gian nghĩ lại, Sắt Sắt loáng
thoáng nghe được tiếng tuần tra cướp biển trên đảo thổi kèn ốc biển lên,
thanh âm ô ô đang ở gió lạnh vang lên, nghe trong đó lộ ra một vẻ làm
người ta cảm thấy thê lương. Xa xa nhìn trên đảo Thủy Long, có cây đuốc
sáng cháy lên, từng trận chém giết đa bắt đầu, theo gió biển từ xa xa
truyền tới.
Sắt Sắt kiên quyết xoay người, đối diện với Phượng
Miên nói: "Phượng Miên, ngươi cùng thuyền ngầm rời đi đi, xem tình cảnh
hôm nay đây là cuộc tấn công có quy mô lớn, chỉ sợ phải bào vệ ngươi
binh yến rời đi rất khó. Ngươi hãy lập tức rời đi, hiện tại chúng ta
chưa đang ở vòng vây, bọn họ còn chưa phát hiện ra chúng ta, ngươi mau
mau đi, nếu không bị phát hiện sẽ nguy hiểm."
Phượng Miên ngước mi
mắt lên, ánh trăng chiếu vào, nhìn biểu tình như sương lạnh của Sắt
Sắt, sóng mắt nàng trong trẻo, như ẩn chứa những tia sáng kiên quyết, lộ
ra ý kiên định không thể lay động.
Trong lòng Phượng Miên run
lên, tay cầm lấy tay của Sắt Sắt, bình tĩnh nói: "Người áo đen đó có
thân pháp quỷ dị, hiển nhiên là Ninja của Y Mạch đảo, lần này tập kích
bất ngờ xem ra là có chuẩn bị mà đến, ngươi ngàn lần phải cẩn thận.
Ngươi nhất định phải thành công, ta sẽ trở về đây!" Sau khi nói xong,
liền trở lại thuyền ngầm mà đi.
Sắt Sắt nghe được Phượng Miên còn
muốn trở về, một phen keo lấy cánh tay hắn, ở bên tai hắn thấp giọng
nói: "Phượng Miên, nghe ta nói, không cần trở về đây!" Nàng thật sự
không hy vọng Phượng Miên xảy ra điều gì ngoài ý muốn .
Phượng
Miên cúi đầu nhìn nhìn Sắt Sắt, hắn nắm cánh tay ngọc của nàng, khóe môi
gợi lên một chút ý cười say lòng người, “Ngươi đang quan tâm ta sao?"
Trong thanh âm của hắn lộ ra sự vui sướng vô cùng.
"Đúng vậy! Ta quan tâm ngươi, ta không hy vọng ngươi có việc gì, nhất định phải bảo trọng." Sắt Sắt bình tĩnh đáp.
"Ta
không phải đã nói sao, thuyền ngầm này là công cụ thích hợp nhất để
chạy trốn, bên trong tất cả đã đầy đủ. Cho nên ngươi cứ yên tâm, ta đi
ngươi phải cẩn thận. Trăm ngàn lần phải cẩn thận!" Phượng Miên nói xong,
bước nhanh vào trong thuyền ngầm, hướng Sắt Sắt vẫy tay, thuyền liền
chậm rãi chìm vào trong nước biển, ngay lập tức không còn nhìn thấy.
Sắt
Sắt bình tĩnh nhìn thuyền ngầm của Phượng Miên chìm vào dưới mặt biển,
bình yên rời đi, mới yên tâm xoay người đi về hướng đảo Thủy Long .
Màn
đêm nặng nề ở mặt biển, nước biển thong thả mà đập đều mạnh mẽ, sóng
biển cũng không lớn, lại giống nhau ẩn chứa lực lượng có thể đập nát cả
mọi thứ trên đời . Gió biển thổi tới, có mùi máu tươi theo gió biển bay
lại đây, sắc mặt Sắt Sắt ở trong nháy mắt trở nên trắng bệch. Mới vừa
rồi trong lòng vẫn còn kinh hoàng, trong nháy mắt thật kì lạ lại trở nên
trầm ổn bĩnh tĩnh, nàng tay nắm chặt thành nắm đấm, nàng biết được, tối
nay sẽ là có một cuộc đánh nhau kịch liệt.
Sắt Sắt cắn răng một
cái, nhảy lên đang ở không trung tụ khí, trên không đạp mấy bước, khinh
công của nàng dĩ nhiên đã nâng cao lên một bậc, có thể nín thở trên
không, thân hình tung bay , làn váy rộng thùng thình ở trong gió bay
lên, giống như một con chim ưng biển cưỡi gió , hướng về cái thuyền nhỏ
cuối cùng kia nhảy tới.
Chiếc thuyền nhỏ kia có năm tên Ninja, bọn
họ điều khiển thuyền nhỏ hết sức chăm chú để tránh đá ngầm, Sắt Sắt nhẹ
nhàng nhảy đến đuôi thuyền khiến chiếc thuyền nhỏ chao đảo, một tên mặc
đồ đen quay đầu lại, Sắt Sắt duỗi chân liên tục đá vào hắn, chỉ nghe
vài tiếng "phù phù", vài tên Ninja kia liên tiếp bị đá trúng huyệt đạo
làm cho thân mình chúng lảo đảo ngã xuống nước.
Con thuyền phía
trước nghe được động tĩnh của chiếc thuyền phía sau kinh hãi quay đầu
lại, vì thuyền trưởng phân tâm làm cho con thuyền đụng phải đá ngầm,
trong nháy mắt bị vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Sắt Sắt đứng yên ở mũi
thuyền, xuôi thuyền lướt qua thuyền của Ninja, vừa đến nơi, nàng cầm dây
thừng trên thuyền không ngừng vung lên, đánh cho thuyền của Ninja tan
tành, chỉ chốc lát sau nàng liền bay nhanh về đảo Thủy Long.
Trên đảo Thủy Long , ánh đuốc sáng ngời, cướp biển cùng Ninja đã sớm liều chết quyết đấu.
Các Ninja Y Mạch quốc này quả thực chính là những tên ác ma.
Bọn
họ mang theo trên lưng một cuộn dây màu đen, nhẹ nhàng kéo ra, phía sau
lưng liền phóng ra hai miếng vải đen kết thành các cánh, hai cánh tay
dang ra, các cánh lập tức căng đầy gió, bọn họ thuận theo làn gió thổi,
trong bóng đêm tối đen giống như một bức tường đen ở trong không trung
bay tới bay đi như vậy không hề hao phí một chút nội lực nào. Trong tay
bọn họ cầm một cây cung, không ngừng bắn về phía đỉnh đầu của các cướp
biển.
Còn có một nhóm Ninja ở dưới bóng cây đuốc, ẩn trong những
lùm cây sâu thẳm, thân pháp quỷ dị, không tiến đến tấn công bọn cướp
biển, chỉ xuất ra một chiêu rồi liền bổ chạy.
Những Ninja này thân
pháp nhẹ nhàng, lẩn trốn trong bóng đêm, đem tinh hoa của nhẫn thuật
phát huy đến tận cùng. Vung lên thanh đao thật lớn trong tay, ở dưới ánh
sáng của ngọn đuốc, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên làm cho người ta sợ hãi.
Tình thế như vậy thật bất lợi cho các cướp biển.
Sắt
Sắt dường như có thể nhìn thấy cánh chim mang theo sự chết chóc đang mở
ra thật lớn, đang tập tễnh bay lượn nhảy múa trong gio biển đánh thẳng
về phía bọn họ.
Mã Dược và Trữ Phóng đang mặc khôi giáp, trấn tĩnh
chỉ huy các cướp biển đón đánh Ninja. Bọn cướp biển cũng không phải đều
luôn ăn không ngồi rồi, võ công cũng không kém, tuy rằng đối với trận
tập kích của những ác ma này có chút bất ngờ không kịp phòng bị nhưng
tinh thần vẫn trấn định, tất cả đều thi triển tuyệt chiêu, cùng đánh
nhau kịch liệt với Ninja.
Sắt Sắt liên tiếp đánh ngã vài tên
Ninja, mắt thấy dưới ánh lửa phía trước, Tử Mê tay cầm huyết tiêu đang
đánh nhau với sáu tên Ninja. Sáu tên Ninja kia thực hiển nhiên là những
Ninja tinh anh, vây quanh Tử Mê chặt như nêm.
Tử Mê gầm lên một tiếng, vung huyết tiêu lên, cây tiêu màu đỏ sậm dưới ngọn đuốc lóe lên ánh sáng màu đỏ sậm.
Mấy
tên nhẫn giả bỗng dưng kéo bao bố phía sau khiến đôi cánh đen sau lưng
mở ra, ba cái bay trong không trung, ba cái bay trên mặt đất, từ bốn
phương tám hướng công kích Tử Mê, giống như dàn ra một ma trận quyết dồn
Tử Mê vào đường chết.
Tử Mê toàn thân quần áo màu tím đang bị vây
giữa rừng đao, cố gắng hết sức chiến đấu, vì bất ngờ không kịp đề phòng
nên cánh tay trái bị trúng một đao, máu tươi chảy ra từ miệng vết
thương. Động tác của Tử Mê chỉ chậm trong một cái chớp mắt, nhưng vào
lúc này sáu thanh đao đồng thời chém về phía Tử Mê.
Một tiếng thở dài mỏng manh lại vang lên vào lúc này.
Một
luồng ánh sáng lạnh như băng lạnh bay qua trước mặt mọi người. Thực
nhẹ, thực đơn giản, rất linh hoạt, nhưng cũng là một luồng sáng đòi
mạng.
Sáu cán đao bị luồng ánh sáng lãnh liệt kia làm cho tan tành
thành từng mảnh nhỏ, mà lưỡi đao cũng bị chém thành hai mảnh, một mảnh
rơi xuống mặt đất, một mảnh đâm vào tim Ninja.
Bọn họ vốn đang tàn
sát bừa bãi, trong nháy mắt cực kì náo động biến thành cực kì yên tĩnh,
chậm rãi ngã trên mặt đất. Cho đến khi chết, bọn họ cũng không biết
mình chết trong tay ai!
Thanh âm của ốc biển đang thong thả đột nhiên cất cao âm tiết, bọn cướp biển hô vang: "Long nữ đại vương, long nữ đại vương!"
Nhóm Ninja nhịn không được phải dừng tay, nhìn về phía cách đó không xa.
Một
nữ tử mặc một quần áo lụa trắng chậm rãi đi tới, dáng người yểu điệu,
trong tay nàng cầm thanh Tân Nguyệt loan đao, trên lưỡi đao còn vương
vài giọt máu, còn trên người nàng lại không nhiễm một hạt bụi, chưa từng
bị dính chút máu tươi nào.
Gió đêm thổi tung mái tóc dài của nàng
làm lộ ra khuôn mặt đẹp đến tận cùng, khóe môi nàng nở nụ cười dịu dàng
như bóng hoa soi trên mặt nước, nhưng ánh mắt lại mang một vẻ lạnh lẽo
khốc kiệt làm người sợ hãi.
Thì ra là nữ tử này, vừa ra tay liền giết chết sáu tên Ninja Y Mạch đảo.
Nữ
tử uyển chuyển thanh nhã này lại làm cho đáy lòng các Ninja dâng lên
một cảm giác rùng minh. Nhất là khi đối mặt với con ngươi tĩnh lặng như
trăng thu, bọn họ không tự chủ được cảm thấy sợ hãi, thầm nghĩ muốn chạy
trốn.
"Ngươi chính là Bích Hải Long Nữ?" Một gã " Ninja cứng giọng hỏi, đôi mắt lạnh lùng lộ ra khỏi khăn đen đang đánh giá Sắt Sắt.
"Không sai!" Sắt Sắt cũng lạnh giọng nói.
Tên
Ninja kia đánh giá Sắt Sắt trong chớp mắt, vung tay lên lập tức có vô
số Ninja bao vây lấy Sắt Sắt. Bọn họ đang ẩn trong gió, đang ẩn trong
gốc cây, giống như một con chim đang bay, từ bốn phương tám hướng xông
về phía Sắt Sắt.
"Tiểu thư, người cẩn thận, những tên Ninja này
rất khó đối phó." Tử Mê cao giọng nói, bàn tay đè lại miệng vết thương
đang rỉ máu. Sắt Sắt vận nội lực, loan đao đang ấm áp bỗng trở nên âm u
lạnh lẽo, nàng vung loan đao lên, thi triển Liệt Vân đao pháp cùng đấu
với một nhóm Ninja.
Mã Dược cùng Trữ Phóng có ý muốn ngăn các
Ninja lại nhưng những tên Ninja này dường như nhắm vào Sắt Sắt, không
ngừng tấn công về phía Sắt Sắt.
"Sắt Sắt, thì ra ngươi ở nơi này,
ta đã tìm ngươi thật lâu rồi nha!" Một âm thanh trong trẻo vang lên,
không màu sắc không hình dạng giống như một trận gió thê lương, sạch sẽ
không mang theo hương vị trần thế vừa truyền thẳng đến.
Đám người đang đánh nhau kịch liệt nhất thời dừng tay, Sắt Sắt duỗi đao đâm bị thương một gã Ninja rồi quay đầu lại nhìn.
Chỉ
thấy ánh kiếm lóe lên, một nam tử mang theo tia sáng mờ nhạt chậm rãi
đến gần. Hắn mặc quần áo màu lam, tao nhã vô song, trên mặt hiện lên nụ
cười nhàn nhạt, ánh sáng của ngọn đuốc chiếu rọi chỗ sâu nơi trong đôi
mắt hắn, giống như màu của ráng chiều phản chiếu trong nước , long lanh
như sóng nước nhưng lại lộ ra vẻ trong vắt lạnh lùng và quyết liệt.
Ánh
mắt Sắt Sắt dừng lại trên người Mạc Tầm Hoan, nam tử luôn toàn thân mặc
quần áo bằng vải thô, giờ phút này lại mặc quần áo màu xanh da trời,
màu xanh kia lẫn trong khung cảnh không sạch sẽ máu me đầy đất nhìn qua
vô cùng thuần khiết, giống như bầu trời xanh trong vắt, chưa từng lây
dính một chút trần tục nào.
Hắn khoác trên người một chiếc áo
choàng đẹp tuyệt mĩ, nở một nụ cười dịu dàng say lòng người, toát ra khí
chất thoát tục, mà bên trong lại mang một bản tính của ác ma.
"Mạc
Tầm Hoan, ngươi tới tìm ta sao?" Sắt Sắt cầm thanh loan đao dính máu
trong tay, hỏi lạnh lùng . Gió lạnh phần phật thổi tới, thổi tung mái
tóc đen của nàng, bay lượn sau đầu giống như một đóa sen màu đen bay
thướt tha.
Sắt Sắt vẫn nhớ rõ không quên ngày đó trên Y Mạch đảo,
Mạc Tầm Hoan đã cầu thân với nàng như thế nào. Mà nay, cùng lắm cũng chỉ
mới mấy ngày trôi qua, nam tử dịu dàng thâm tình kia trong giây lát lại
biến thành một ác ma.
"Đúng vậy, ta tìm không được ngươi, còn
tưởng rằng ngươi không con ở trên đảo nữa!?”- Mới vừa rồi ta đến lầu các
của ngươi tìm nhưng cũng không thấy bóng dáng của ngươi, đã trễ thế
này, ngươi còn đi đâu vậy?" Mạc Tầm Hoan nói hòa nhã, thanh âm cùng
giọng điệu thân thiết kia thật sự làm cho Sắt Sắt ảo tưởng hắn vẫn là
bằng hữu của nàng. Đáng tiếc, tất cả đều là ảo giác.
"Tìm ta có
chuyện gì? Chẳng lẽ là cầu thân, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy một
nghi thức cầu thân long trọng như vậy!” Sắt Sắt nghiến răng nghiến lợi
nói, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.
Trong nháy mắt,
ánh mắt Mạc Tầm Hoan trở nên ảm đạm, hắn phất phất tay, những tên Ninja
đang đánh nhau kịch liệt liền lui về phía sau, cuộc chiến kịch liệt tạm
thời ngừng lại. Hắn mỉm cười, lẳng lặng nói: "Không! Ta đã chờ không
được nữa, cầu thân có thể miễn, hôm nay ta đến là muốn mang ngươi đi,
đây xem như là trực tiếp lấy vợ đi. Bây giờ, chính xác mà nói thì đây có
thể gọi là cướp dâu."
Khi Mạc Tầm Hoan nói lời này, khuôn mặt
tuấn mĩ hồn nhiên gần như trở thành yêu tà. Đây là lần đầu tiên Sắt Sắt
nhìn thấy người vô sỉ như thế, khóe môi nàng nhếch lên. Đồng thời ánh
mắt lại mang ý cười càng sâu, nàng nói lạnh lùng : "Giang Sắt Sắt ta
thật là vinh dự nha, có thể được Mạc quân vương ưu ái, còn có một hôn sự
long trọng như vậy. Nhưng muốn ta đi cũng được, nhưng phải hỏi thanh
đao trong tay ta có đồng ý hay không đã."
Sắt sắt mỉm cười vung
loan đao lên, ánh đao trong sáng phản chiếu ánh mắt tuyệt đẹp thanh lệ
của nàng, lạnh lùng mãnh liệt giống mặt hồ bị băng phủ kín, không mang
theo một gợn sóng. Vừa nói xong bỗng nhiên nàng kiễng hai chân, thân
mình mượn lực nhảy lên, giống như một cánh bướm bay lên. Đang ở giữa
không trung, ánh đao âm u lạnh lẽo của Tân Nguyệt loan đao giống như một
bông sen trắng đâm thẳng về phía Mạc Tầm Hoan.
Mạc Tầm Hoan lẳng
lặng đứng yên tại chỗ, đợi đến khi thanh đao phóng tới, hắn bỗng nhiên
nghiên mình như ma quỷ vòng ra phía sau lưng Sắt Sắt. Sắt Sắt nhíu mày,
thực ra chưa từng sự đoán được tốc độ của Mạc Tầm Hoan lại nhanh không
lường được như vậy.
Liệt Vân đao pháp của nàng lấy nội lực đặc thù
để phụ trợ, có thể bất ngờ thi triển các chiêu thức. Nhưng ưu thế này
khi đối mặt với Mạc Tầm Hoan thì tác dụng lại không lớn, bởi vì các
chiêu thức nhẫn thuật của Mạc Tầm Hoan luôn quỷ dị bất ngờ không lường
trước được.
Lúc trước Sắt Sắt nhớ rõ, khi ở cùng với Mạc Tầm Hoan,
hắn rất ít khi sử dụng võ công, từ khi biết hắn là Ninja giỏi nhất Y
Mạch quốc, Sắt Sắt vẫn chưa có cơ hội tìm hắn thử sức.
Tối nay cũng có thể xem như là lần đầu tiên được nhìn thấy võ công của hắn.
Mạc Tầm Hoan cùng lúc sử dụng võ công của Trung Nguyên và Y Mạch quốc, kết hợp tốt đến thiên y vô phùng. (hoàn hảo không có khuyết điếm nào)
Sắt
Sắt không dám xem thường, đao pháp trong tay như sông Giang vỡ đê, văn
phong trôi chảy, bàn tay nắm lấy Tân Nguyệt loan đao khi thì mềm mại khi
thì cứng rắn và mãnh liệt, chợt trái chợt phải, khi trước khi sau, đao
thức khi thì sắc bén trầm ổn, khi lại nhàn nhã nhẹ nhàng.
Hai
người liên tục đấu hơn trăm chiêu vẫn chưa phân thắng bại. Khi trận đấu
đang hồi quyết liệt thì chợt nghe bên ngoài đảo Thủy Long có tiếng xôn
xao, có một cướp biển hô to: "Viện binh đến!"
Trong lòng sắt sắt giật mình, viện binh ư?!
Chẳng
lẽ Phượng Miên thật sự đưa cứu binh đến? Sắt Sắt nhớ lại, Dạ Vô Yên
từng nói qua muốn phái binh đến bảo vệ đảo Thủy Long. Nhưng đến nhanh
như vậy không biết những binh sĩ này thường ngày trú ở đâu? Mạc Tầm Hoan
nghe vậy thì con ngươi đen nhíu lại, hắn bỗng nhiên lấy từ trong tay áo
ra một khối hình cầu màu đen, giơ tay lên khối cầu liền bay về phía Sắt
Sắt.
Sắt Sắt bị lưỡi kiếm sắc bén của Mạc Tầm Hoan bức cho không
thể tránh thoát, nhìn thấy khối cầu liền duỗi đao chạm vào, chỉ nghe một
tiếng "oanh" vang lên, khối cầu vỡ toạc ra, đánh trúng vai phải của
nàng.
Một cảm giác đau đớn ập tới làm cho Sắt Sắt lùi về phía sau,
Mạc Tầm Hoan như ma quỷ liền bay tới bên cạnh nàng, điểm huyệt đạo của
Sắt Sắt.
"Mạc Tầm Hoan, ngươi thật hèn hạ!" Sắt Sắt nói lạnh lùng .
Bàn
tay Mạc Tầm Hoan kiểm tra vết thương của Sắt Sắt một chút, trong lòng
thở phào nhẹ nhõm. Vũ khí có trên thiên lôi mai vàng này hắn cố ý dùng
rất ít thuốc nổ, sẽ không khiến đối phương chết, chỉ có thể khiến đối
phương bị thương nhẹ, được tạo ra chính là để đối phó với Sắt Sắt.
"Sắt
Sắt, ai bảo võ công của ngươi cao vậy, nếu không ta cũng sẽ không dùng
đến vũ khí mai vàng thiên lôi quý giá này!” Mạc Tầm Hoan mỉm cười nói,
nụ cười kia dưới ánh đuốc sáng rực, hết sức khuynh thành.
"Tiểu
thư" Tử Mê thét lên một tiếng, chạy về phía Sắt Sắt. Trữ Phóng cùng Mã
Dược cũng nhìn thấy Sắt Sắt bị bắt, nhất thời đều nổi điên lên chạy về
phía nàng.
"Vương thượng, viện binh ngoài đảo rất mạnh, chúng ta
mau chóng rời đi thôi! Nếu không chỉ sợ tối nay sẽ không đi được." Ninja
bên cạnh Mạc Tầm Hoan cứng giọng nói.
Mạc Tầm Hoan ôm lấy Sắt Sắt
quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cách đó không xa có vài bóng dáng đang
nhanh chóng đuổi theo. Khóe môi hắn nhếch lên, mỉm cười nói: "Sắt Sắt,
xem ra có người đối với ngươi thật sự là tình sâu ý nặng." Nói xong, hẳn
thả người bay lên, lướt qua cánh rừng, chạy gấp về phía bờ biển.
Sắt
Sắt bị Mạc Tầm Hoan ôm vào ngực, nhìn về phía xa xa, người đuổi theo
cách đó không xa là Táng hoa công tử Thiết Phi Dương. Thì ra Dạ Vô Yên
quả nhiên phái người ẩn mình ở đây để bảo vệ nàng, đáng tiếc viện binh
của hắn lại không thể cứu được nàng.
Nhưng các cướp biển trên đảo đã được an toàn.
Mạc
Tầm Hoan kết hợp kinh công cùng hai cánh sau lưng, bay vọt với tốc độ
cực nhanh, chỉ chốc lát sau đã chạy tới bờ biển, đang ở trong vòng bảo
vệ của một nhóm Ninja, trên một con thuyền.
"Lan Đường, truyền lệnh xuống nói bọn họ rút lui, nếu không toàn quân sẽ bị tiêu diệt…”
Mạc Tầm Hoan nói lạnh lùng nói.
Tên
Ninja gọi là Lan Đường kia bình tĩnh lên tiếng, liền truyền mệnh lệnh
của Mạc Tầm Hoan xuống. Sau đó hắn ngồi ở trên thuyền, không biết xoay
cơ quan kia thế nào mà chiến thuyền lập tức giống như một cái vỏ sò kép
lại rồi chậm rãi chìm xuống đáy biển.
Quả nhiên là thuyền ngầm, như vậy người bốn năm trước cứu nàng quả nhiên là Mạc Tầm Hoan.
Thuyền
ngầm chìm xuống mặt nước ước chừng khoảng năm thước liền bắt đầu chạy
về phía trước, vì đang ở trong nước, tốc độ của thuyền ngầm đã bị lực
cản của nước biển nên chạy cũng không nhanh lắm. Nhưng lại đủ để có thể
đào thoát khỏi sự công kích bên ngoài, bởi vì dưới đáy biển tối đen, từ
trên mặt nước căn bản không thể tìm thấy tăm hơi của thuyền ngầm. Thuyền
ngầm quả nhiên là con thuyền thích hợp để chạy trốn!
Sắt Sắt không còn sức lực tựa vào vách thuyền, sắc mặt tái nhợt, trong lòng dâng lên đủ mọi loại cảm xúc đan xen vào nhau.
Thực
hiển nhiên hôm nay Mạc Tầm Hoan bất ngờ tập kích đảo Thủy Long với mục
đích chủ yếu chính là bắt nàng rồi thuận tiện chiếm cứ đảo Thủy Long để
xóa mọi tai họa ngầm.
Bốn năm trước, tên cướp biển Tây Môn Lâu
chiếm cứ nước nhà của hắn, hiện tại hắn chiếm cứ đảo Thủy Long là chỗ
trú thân của các cướp biển! Uổng cho nàng bốn năm trước đã từng phái
binh giúp đỡ hắn giành lại quốc gia, nay hắn báo đáp nàng như vậy sao?!
"Đang
nghĩ gì vậy?" Mạc Tầm Hoan đi đến bên cạnh Sắt Sắt, cười nhẹ nhàng,
khuôn mặt ngọc vẫn là một tuyệt sắc khuynh thành, vẻ mặt cũng cực kì
thản nhiên.
Hắn lấy từ chiếc túi ra một lọ thuốc mỡ, sau đó lấy ra
một chiếc khăn trắng, cẩn thận vạch quần áo, lột trần bờ vai phải của
Sắt Sắt, tẩy rửa vết thương cho Sắt Sắt, sau đó thoa lên một lớp thuốc
mỡ, rồi lại băng bó lại cho Sắt Sắt.

