Hữu duyên thiên niên tương hội II- Chương 58
Chương 58
Đảo mắt cái đã qua kỳ
hạn bảy ngày.
Bên dưới Bạch Vân đỉnh,
Sở Chính Nghị không thấy Diêu Kế Tông đâu cả, ở nơi đó chỉ có Tĩnh An Vương Thế
Tử Lý Hơi với Thế Tử Phi Nguyễn Nhược Nhược mà thôi.
- Chào Sở tướng quân,
chào Sở phu nhân.
Nguyễn Nhược Nhược niềm
nở tiến tới chào hỏi.
Lần đầu tiên Sở Chính
Nghị nhìn thấy vị Tiểu Vương phi thân thiện như nàng, không phải vì phú quý mà
tỏ ra cao ngạo. Cũng có chút ngạc nhiên.
- Nguyễn Nhược Nhược,
Diêu Kế Tông đâu?
Sở Thiên Diêu nhất định
phải theo tới, nàng nhìn xung quanh mà không thấy người yêu đâu, nên hỏi liên
tục.
- Thiên Diêu, Tiểu Vương
phi là người tôn quý, sao con có thể gọi thẳng tên như vậy được?
Sở Chính Nghị khiển
trách nữ nhi không có quy củ.
- Không sao, Sở tướng
quân, là ta để cho Thiên Diêu gọi ta như vậy. Chúng ta là hảo tỷ muội.
Nguyễn Nhược Nhược cười
đến híp mắt lại mà hướng tới Sở Chính Nghị nói chuyện, sau đó quay lại hướng
tới Sở Thiên Diêu nói:
- Diêu Kế Tông đang ở
trên đỉnh núi Bạch Vân, lát nữa hắn mới xuống.
Sở Thiên Diêu ngẩng đầu
nhìn về ngọn núi Bạch Vân, trong tầm mắt là ngọn núi cao vót trong mây.
- Hắn lên trên đó làm
gì?
- Hắn muốn nhảy từ trên
đó xuống.
Nguyễn Nhược nói qua
loa, Sở Thiên Diêu nghe được thì thét chói tai:
- Hắn muốn nhảy từ trên
đó xuống? Như vậy sao được, hắn sẽ ngã chết.
Sở phu nhân cả kinh che
miệng lại, hai mắt mở lớn. Đối với người không biết lợi dụng dù mà nhảy xuống,
hay dùng vật phi hành mà hạ xuống. Đối với người Đường đại mà nói, từ chỗ cao
thế này nhảy xuống chỉ có chết.
Còn bên kia Lý Hơi đang
nói chuyện với Sở tướng quân.
- Sở tướng quân, Diêu Kế
Tông cảm thấy ngài cho hắn lăn qua bàn chông là cái dũng nhất thời, hắn không
muốn. Phương thức thể hiện của hắn chính là từ nơi đỉnh núi cao này nhảy xuống,
như vậy mới thể hiện được quyết tâm và dũng khí của hắn.
Sở tướng quân kinh ngạc
mà nhìn ngọn núi cao vạn trượng, để cho Diêu Kế Tông lăn bàn chông thì hắn sợ
da thịt chịu khổ, còn từ trên đỉnh núi cao này nhảy xuống lại không sợ tan
xương nát thịt?
- Diêu Kế Tông muốn từ
trên đỉnh ngọn núi Bạch Vân nhảy xuống? - Hắn khó có thể tin hỏi.
- Đúng vậy - Lý Hơi
khẳng định chắc chắn.
- Không cần, Tiểu vương
gia. Ta chỉ muốn cho tên đăng đồ tử này nếm một chút đau khổ, cũng không muốn
tánh mạng của hắn.
- Sở tướng quân, mặc dù
Diêu Kế Tông từ trên kia nhảy xuống, tuyệt đối sẽ không mất mạng.
- Nhảy xuống từ độ cao
như vậy mà không mất mạng, trên đời có chuyện như vậy sao?
Lần đầu tiên Sở tướng
quân nghe được chuyện này.
- Sở tướng quân, Diêu Kế
Tông tự có diệu kế - Lý Hơi cười đầy ẩn ý.
Sau khi suy nghĩ một
lát, vẻ mặt Sở Chính Nghị vẫn mờ mịt như cũ, quay ra nhìn ngọn nói cao mờ mịt
trong mây, hắn gật đầu nói:
- Được, nếu hắn nhảy từ
trên đỉnh núi cao này xuống mà bình an vô sự, như vậy nữ nhi của ta sẽ gả cho
người trí dũng song toàn như vậy. Nếu hắn mất mạng, không được tới tìm Sở gia
ta phiền toái.
Lời ông ta vừa dứt,
Nguyễn Nhược Nhược vội tiếp lời, nói:
- Sở tướng quân, vậy đa
tạ ngài đã thành toàn.
Nghe lời nắm chắc phần
thắng của nàng, trong lòng Sở Thiên Diêu tràn đầy lo lắng dần dần ổn định trở
lại.
Mấy người cùng nhau
ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi Bạch Vân, mọi đôi mắt đều không chớp, đều chờ coi
làm sao Diêu Kế Tông bình an vô sự từ trên đỉnh núi nhảy xuống.
Nguyễn Nhược ra lệnh cho
Tần Mại đốt một quả pháo hoa làm tín hiệu, trong phút chốc bầu trời trở lên
sáng rực. Rất nhanh trên mặt đất, mọi người đều nhìn thấy một con Đại Điểu màu
đỏ bay xuống núi. Con chim lớn dang rộng đôi cánh bay lượn trong không trung,
tựa như Hùng Ưng giang cánh bay lượn vậy.
- Đây là... Con chim gì
vậy?
Sở phu nhân nhìn mà
không hiểu.
- Không giống như là
chim, làm gì có con chim nào hình tam giác.
Sở Chính Nghị nhìn chăm
chú như nhìn thấy quái vật.
- Ở trên còn có người,
là Diêu Kế Tông, là Diêu Kế Tông.
Còn Sở Thiên Diêu thì
tinh mắt hơn, nhìn ra Diêu Kế Tông ở trên đó, nàng hưng phấn hướng tới hắn mà
vẫy tay .
Còn Sở tướng quân không
dám tin vào hai mắt của mình, Diêu Kế Tông có thể làm ra một thứ có hình thù kỳ
quái từ trên đỉnh núi bay xuống. Bay bay như cánh diều giấy.
Diêu Kế Tông phải mất
năm ngày mới chế thành cánh diều hình tam giác này, bề mặt lớn kết cấu đơn
giản. Cũng không khác với cánh diều có động cơ là mấy, đằng trước mặt có diện
tích nhỏ hơn một chút, không phải là chỗ chịu tải khi lướt đi. Trước kia Diêu
Kế Tông đã xem qua cách làm, hiểu được quá trình chế tạo, chẳng qua không có
vật dụng phù hợp. Hắn làm toàn bộ đều là vải, bộ khung được làm bằng câu trúc.
Mặc dù đơn sơ, nhưng hắn đã thử ở trên bờ cao ở Ngưng Bích Hồ rồi, cánh diều
không có lao thẳng xuống mà nhẹ nhành bay lượn, mặc dù cách mặt đất chỉ có hai
ba thước. Sau khi bay thử thành công, hắn tốn thêm hai ngày nữa cải tiến tăng
thêm lực bay, còn phủ lên trên vải một lớp sơn đỏ để gió không lọt qua vải. Sau
đó hắn tràn đầy tự tin lên trên ngọn núi Bạch Vân.
Trên đỉnh núi Bạch Vân,
hắn tìm một chỗ thích hợp trên sườn dốc. Sau khi nhận được tín hiệu của Nguyễn
Nhược Nhược, hắn nhảy ra bên ngoài lao từ sườn núi xuống dưới, chủ yếu dựa vào
gió mà cất cánh bay lên. Hai tay điều chỉnh phương hướng liên tục. Hướng tới
dưới chân núi bay xuống.
Cánh diều lướt bay trên
không, trừ khi gặp phải khí lưu, còn không sẽ từ từ hạ xuống. Lực cản càng ít,
trọng lượng tăng dần, cuối cùng sẽ bay dần xuống dưới đất.
Diêu Kế Tông bay dần
xuống thấp, người trên mặt đất có thể thấy rõ nụ cười trên mặt hắn. Hắn còn
hướng tới mọi người gọi:
- Mọi người thấy không,
ta là thần tiên bay trên trời.
Nguyễn Nhược Nhược cười
thưởng cho hắn tràng vỗ tay tán thưởng, nói:
- Tên tiểu tử này thật
không phải là người, giống như thần tiên ở trên trời hạ phàm trần.
- Hắn có thể bay tới bay
lui như thế —— thật khiến người khác khâm phục.
Lý Hơi cũng đồng tình.
Còn Sở tướng quân với Sở
phu nhân đã hoàn toàn ngây dại. Người có thể bay trên trời, đây là lần đầu tiên
nhìn thấy a! Mặc dù từ bé có nghe tới ngự gió phi hành, rốt cuộc cũng chỉ là
nghe nói, hôm nay mới tận mắt thấy nha! Nhất thời đối với cái đăng đồ tử ngày
xưa nhìn bằng con mắt khác. Cũng là, ở cổ đại, mọi người nhìn thấy một người có
thể bay, cũng giống như ở hiện đại mọi người nhìn thấy người ngoài hành tinh
hay UFO mà kích động.
Diêu Kế Tông bình yên
chạm đất. Hắn gỡ phi hành khí xuống, rồi chạy vọt tới trước mặt Sở Chính Nghị
nói:
- Bá phụ..
Hắn chưa nói hết lời, Sở
Chính Nghị chỉ vào cánh diều tam giác mà hỏi trước:
- Diêu Kế Tông, đó là
cái gì?
- Cái này nha, đây là
cháu làm cái diều lớn.
Đương nhiên Diêu Kế Tông
không thể nói cho ông ta biết đây là ‘Dù lượn hình tam giác’ được.
Sở Chính Nghị nhìn kỹ
cánh tam giác kia một chút, ở giữa không trung không có lớn lắm, khi ở trên mặt
đất, dài tám trượng, rộng năm trượng, thật đúng là con "Diều lớn".
Tinh tế nhìn kỹ, bộ khung làm bằng cây trúc được bọc bằng vải, hắn lại hỏi:
- Ngươi cõng cái diều
này lên đỉnh núi nhảy xuống, không sợ gió lớn thổi ngươi ngã chết sao?
- Không thổi bay được,
không phải cháu mò mẫm làm một mạch. Mọi người đều nhìn thấy là một con diều
đơn giản, thật ra muốn làm ra nó cần học vấn lớn đấy. Khi cháu chế tạo ra phải
tính đến trọng tâm của nó, như vậy mới có thể điều khiển được nó lên xuống cũng
như tính ổn định của nó. Khi nắm chắc chín phần mới dám lên đấy, bá phụ, cháu
không phải kẻ chỉ biết cái dũng của kẻ thất phu, mà còn có đầu óc nữa.
Nói chuyện với Diêu Kế
Tông một lúc lâu, Sở tướng quân nghe được dù nửa hiểu nửa không, nhưng cũng
thay đổi cách nhìn đối với hắn. Tiểu tử này đã từng là kẻ không ra gì, nhưng
cũng không phải kẻ vô học, giờ hối cải để làm người mới, có thể thấy được là
đứa trẻ dễ dạy. Lập tức vỗ mạnh vào vai hắn:
- Tốt lắm, còn trẻ mà đã
có dũng có mưu, lại có đảm lược. Nữ nhi của ta, có thể giao cho ngươi.
- Thật sao? Bá phụ, vậy
những chuyện trước kia. . . . . . Có phải hay không có thể xóa bỏ hết thảy?
- Con người dù sao cũng
không phải thánh nhân, ai cũng có thể có sai lầm, cháu đã hối cải rồi, con
người trước kia coi như đã chết từ hôm qua.
Sở Chính Nghị trước nay
chưa có bao giờ dễ nói chuyện cả.
- Cảm tạ bá phụ.
Cuối cùng qua ải, Diêu
Kế Tông mừng đến lỗi thở dài liên tục.
Nguyễn Ngược Ngược ở một
bên cười nói:
- Thực là ngốc, lúc này
còn gọi bá phụ.
Diêu Kế Tông ngay tức
khắc hiểu ra, lập tức thay đổi lời nói:
- Đa tạ nhạc phụ thành
toàn.
Rồi lại hướng tới Sở phu
nhân ở một bên hô:
- Nhạc mẫu.
Sở phu nhân mỉm cười gật
đầu.
Tiếp đó hắn chạy tới ôm
lấy eo Sở Thiên Diêu, xoay tròn tại chỗ:
- Nương tử.
Sở Thiên Diêu vừa vui
vừa xấu hổ:
- Chàng—— đang nhiều
người vậy mà.
Mọi người cũng thức thời
rời đi, bao gồm cả Sở Chính Nghị. Thường ngày ông ta không cho phép loại hành
động không phép tắc này xảy ra, nhưng nhìn hành động của Diêu Kế Tông một cách
vui vẻ tự nhiên không che giấu tình cảm như thế, mà khuôn mặt của nữ nhi tràn
đầy ngọt ngào. Tình cảm của hai người như chìm đắm trong bể tình hạnh phúc, lại
phảng phất như có hương hoa mùa xuân, khiến người đứng xem trong lòng cũng tràn
ngập hương thơm ngào ngạt. Ai có thể nhẫn tâm đi trách cứ hắn đây?
Không những không đành
lòng đi trách cứ, Sở Chính Nghị dạng "Người bảo thủ" còn mông lung
suy nghĩ: Không có ai mang chuyện lễ giáo nói ra. Cần gì phải quản nhiều?
***
Diêu, Sở hai phủ khẩn
trương chuẩn bị hôn sự.
Nam nữ thời đại Đường
theo chủ trương tảo hôn sinh đẻ sớm. Bởi vì cuối thời Tùy chiến loạn liên miên
dân số thưa thớt, kinh tế suy kém, vì thế triều đình chủ chương tảo hôn sinh đẻ
sớm để phát triển kinh tế. Đầu năm Trinh Quán, Đường Thái Tông ban bố
"Chiếu lệnh quan lại cùng thứ dân tìm người kết hôn ngay lập tức",
quy định nam mười hai, nữ mười năm, tất cả phải kết hôn. Đến thời Khai Nguyên
quy định nam mười năm, nữ mười ba làm giới hạn.
Sở Chính Nghị trở lại
Trường An trong một tháng. Trước tổ chức hôn sự cho con trai, ngay sau đó liền
gả nữ nhi. Vốn không muốn như vậy, nhưng không tổ chức ngay thì chỉ còn cách
chờ năm sau hồi kinh mới tổ chức được. Cũng có nguyên nhân, thứ nhất Diêu Kế
Tông không muốn chờ lâu, thứ hai Sở phu nhân cảm thấy nữ nhi cũng lên sớm gả đi,
không muốn chờ thêm năm nữa, ba là Diêu gia cũng muốn gấp rút thành hôn do e sợ
đêm dài lắm mộng. Hai nhà ăn nhịp với nhau, lập tức vội vàng làm hôn sự.
Hôn lễ thời Đường có rất
nhiều nghi lễ, đầu tiên là nạp thái (lễ dạm hỏi), vấn danh (hỏi tên tuổi), nạp
cát (đưa điềm tốt), nạp trưng (đưa sính lễ), thỉnh kỳ (xin ngày cưới), thân
nghinh (đón dâu), xưng là "Sáu lễ". Khi hôn lễ diễn ra thì vô cùng
phô trương và xa xỉ. Dù sao Đường đại cũng là một nước cường thịnh thời đó,
cưới gả là chuyện đại sự, đương nhiên không hề tiếc tiền bạc.
Hôn nhân thời Đường phần
lớn phải trải qua chi mệnh của cha mẹ, tuy nói như vậy, nhưng hai bên nam nữ
cũng không phải làm theo mệnh lệnh người khác định đoạt, mà họ vẫn có tự chủ
lựa chọn nhất định. Cũng bởi vì thủ tục phong kiến, nên hôn nhân thời Đường rất
chú trọng tới môn đăng hộ đối. Như Sở gia phủ tướng quân mà nói, chịu gả nữ nhi
cho nhà thương nhân, quả thật Diêu phủ vô cùng vinh dự. Tự nhiên rất dụng tâm
chuẩn bị hôn sự, bạc xuất ra như nước.
Đám hỏi của Diêu Sở hai
nhà long trọng nhất thời trở thành giai thoại của thành Trường An.
Quả thật Diêu Kế Tông
không nghĩ tới, kết hôn ở thời Đường lại phiền phức như thế a!
Hắn dẫn đầu đoàn người
đi tới Sở phủ rước dâu, đơn giản chỉ chờ tân nương lên kiệu thôi cũng đã sốt
ruột rồi.
Trước khi tân nương lên
kiệu, phía nhà trai còn phải hối thúc tới ba lần, nàng phải ra vẻ không muốn
xuất giá. Dù thế nào đi chăng nữa cũng phải giả bộ, nếu không muốn thành chuyện
cười. Rốt cục lên kiệu rồi, khi nâng kiệu thì gia đình nhà gái đốt pháo, cùng
sử dụng lá trà, gạo té vào kiệu. Huynh đệ tân nương được đi theo kiệu, gọi là
"Tống Kiệu" .
Kiệu hoa tới cửa, nhà
trai tấu nhạc đốt pháo pháo nghênh kiệu. Tân nương ra khỏi cửa kiệu còn phải
bước qua "Yên Ngựa" bằng gỗ sơn đỏ, rồi bước qua chậu lửa, tới hỉ
đường thì được hỉ nương đỡ bên phải còn chú rể đỡ bên trái. Sau đó do chủ hương
công công kêu lễ, bắt đầu bái đường. Tân lang cùng tân nương đốt hương làm lễ
khấn vái.
Người xướng lễ trước
tiên hô:
- Làm lễ ra mắt, tấu
nhạc!
Sau khi nhạc nổi lên,
tiếp tục hô:
- Quỳ, cùng quỳ.
Tân lang tân nương cùng
quỳ xuống, nghe người xướng lễ phân phó mà hành động:
- Dâng hương, hai dâng
hương, ba dâng hương! Dập đầu, dập đầu tiếp, ba dập đầu!
Người xướng lễ lại tiếp
tục: Đứng dậy, lạy! Đứng dậy, lạy! Đứng dậy, lạy!
Lại hô tiếp: quỳ, cùng
quỳ, đọc chúc chương!
. . . . . .
Cả quá trình gọi là
"Ba quỳ, chín dập đầu, sáu đứng lên bái". Cuối cùng người xướng lễ
hô: Xong lễ, lui xuống, đưa vào động phòng!
Vừa quỳ vừa dập đầu lại
đứng lên bái lạy, Diêu Kế Tông bị hành tới khổ sở. Xem trong TV thường ‘nhất
bái thiên địa nhị bái cao đường phu thê giao bái’ là xong. Thế nào mà nơi này
bái lạy không dứt. Nếu không phải hắn có nhẫn lại, có khi cởi ngay trang phục
đỏ thẫm của tân lang này xuống rồi.
Sau khi hoàn thành nghi
thức lễ bái, sẽ được hai tiểu nha hoàn đưa tới phòng hoa trúc. Diêu Kế Tông cầm
dải lụa dẫn tân nương đi vào động phòng, chân còn phải cho vào trong bao bố mà
nhảy, thông thường 5 cái, cũng có 10 cái. Khi đi qua xong, hỉ nương liền tới
đón lấy nói, với ý "Nối dõi tông đường", "Thời Ngũ Đại gặp
mặt". Sau khi vào động phòng, nam ngồi bên trái, nữ ngồi bên phải mép
giường, gọi là "Ngồi giường", rồi được một phụ nhân đưa cho một cây
gậy phúc thọ, ý bảo hắn gỡ khăn đỏ của tân nương xuống. Với ý "Vừa lòng
đẹp ý", gọi là "Xin khăn vuông".
Sau khi gỡ khăn hỉ, tân
lang tranh thủ nói với tân nương vài câu.
- Thiên Diêu, hôn lễ này
thật như tổ chức đám...
Sở Thiên Diêu nhanh
chóng che miệng hắn lại.
- Chớ có nói lung tung,
đây là ngày vui chúng ta đấy.
Diêu Kế Tông chỉ còn
cách nuốt trở lại.
- Đúng vậy, đúng vậy,
ngày vui, ngày vui, ta vui mừng còn không kịp nữa mà. Còn có thể oán trách gì
nữa.
Hỉ nương ở một bên nói:
- Mời tân nương đổi
trang phục.
Tân lang chỉ còn cách đi
ra ngoài để cho tân nương thay đổi trang phục. Rồi sau đó, tân lang, tân nương
cùng đi ra ngoài gặp người thân, gọi là "Lễ Diện Kiến", thân quen
theo bối phận mà quỳ lạy ra mắt, gọi là "Thấy lớn nhỏ". Khi bái lại
cũng nổi nhạc lên. Nếu cùng bối phận thì tân lương nhận bao lì xì thì là được
phúc, còn bái kiến tiểu bối thì là "Gặp mặt tiễn" .
Sau lễ ra mắt, chính là
tiệc rượu. Cũng gọi là "Hạ lang tửu" (rót rượu), tân nương đi tới
từng bàn rót rượu cho trưởng bối, rượu phải rót đầy không được vương vãi. Rượu
uống là Trạng Nguyên Hồng, món ăn được gọi là uyên ương. Quả thật lúc này Sở
Thiên Diêu cũng giống như Diêu Kế Tông không còn nhẫn lại nữa, nàng đã đối với
những lễ tiết không dứt này bắt đầu cảm thấy phiền rồi.
Sau tiệc rượu, trước khi
trở về động phòng, tân lang tân nương còn được tân khách mời rượu chúc phúc,
gọi là "Tam chước dịch ẩm" lễ, mỗi lần uống rượu, người mời chỉ uống
một hớp, sau đó đổi chén rượu cho nhau. Cũng gọi là "Rượu giao bôi".
Thật vất vả lắm mới chờ
đến khi kết thúc mọi nghi thức, chỉ còn tập tục phá đám tân phòng nữa thôi. Một
đám tân khách, líu ríu náo loạn tới nửa đêm mới tan. Diêu Kế Tông đưa tiễn
khách không che giấu nổi vui mừng.
- Mọi người đi thong
thả, đi thong thả a.
Quả thật Nguyễn Nhược
Nhược cũng cần đi thong thả, lúc này nàng mang thai đã gần đến năm tháng, thân
thể bắt đầu lộ rõ vẻ người mang thai. Nàng xoa bụng nói:
- Ai da, Diêu Kế Tông ta
mệt quá nha, có thể cho ta vào tân phòng của các ngươi ở lại nghỉ ngơi một
chút?
Biết rõ là phá đám mình,
vì thế Diêu Kế Tông không khách khí mà mắng luôn:
- Ngươi đừng mơ tưởng,
mệt mỏi thì trở về nhà của mình mà ngủ, phụ nữ có thai thức đêm không hay. Lý
Hơi, mau mang lão bà ngươi đi, đừng ở lại cản trở đêm động phòng hoa chúc của
ta.
Lý Hơi cười nói:
- Hiểu hiểu, ta cũng đã
trải qua lên biết tâm tình của ngươi lúc này. Nhược Nhược, nàng cũng không lên
trêu chọc hắn, hai ta đi thôi.
Trong phòng cưới, hỉ
nương đã chuẩn bị chăn giường xong rồi, chỉ còn chờ tân nương để lấy bao lì xì
nữa thôi. Hỉ nương cũng thật biết bóc lột, chưa đủ thì còn giả vờ mà không đi
ngay. Bao lì xì của Sở Thiên Diêu chủ yếu là do mẫu thân chuẩn bị cho nàng,
nhất thời nàng có thể tìm đâu ra bạc đây?
Đang lúng túng thì Diêu
Kế Tông trở về phòng. Người thông minh như hắn nhìn qua là biết đã xảy ra
chuyện gì rồi. Trên người của hắn cũng không có ngân lượng, lập tức đưa tay rút
lấy cây trâm cài trên đầu Sở Thiên Diêu nhét vào trong tay hỉ nương:
- Khiến ngươi chờ lâu,
xin vui lòng nhận xin vui lòng nhận.
Hỉ nương bật cười thành
tiếng lớn:
- Ai da, Nhị công tử,
cái này ta đảm đương không nổi, là đồ trang sức của cô dâu đấy. Xin thu lại, ta
đi ra ngay đây.
Dừng một chút, nàng lại
dặn dò nói:
- Đầu giường có kẹo với
hoa quả, hai người cùng ăn. Nến trong phòng không được thổi tắt, tân nương phải
"ngồi chờ", chờ đèn cầy tắt mới được nghỉ ngơi a.
Hỉ nương ra cửa thuận
tay đóng cửa phòng lại, rối ren cả ngày, rốt cục thì tân lang với tân nương có
thời điểm ở cùng chỗ với nhau. Diêu Kế Tông không nói hai lời trước cởi quần
áo, Sở Thiên Diêu lập tức đỏ mặt.
"Ngươi. . . . .
."
- Một thân hỉ phục cả
ngày, ta nóng đến chết rồi.
Tuy đã sớm vào mùa thu,
nhưng ngày hôn lễ trời nóng mười phần. Diêu Kế Tông vừa buồn chán vừa nóng. Hắn
cởi bỏ áo dài, chỉ còn bộ áo lót bên trong, uống hai hớp trà xuống bụng mới có
cảm giác tốt hơn chút.
Tiếp tục nhìn cô dâu của
mình, thấy một thân hỉ phục với trâm cài đầu, nhịn không được mà hỏi:
- Thiên Diêu, nàng không
thấy nóng sao? Còn có, trên đầu nàng còn đeo nhiều châu báu không cảm thấy nặng
sao?
- Thế nào mà không nặng
a, ta cảm thấy đầu hôm nay nặng gấp ba lần bình thường vậy.
- Ta tới giúp nàng gỡ
xuống.
Diêu Kế Tông thay nàng
gỡ hết những cái trâm xuống, chẳng những thế còn tháo búi tóc giúp nàng. Mái
tóc dài đen mượt xõa xuống, đen nhánh tỏa ra hương thơm.
- Thiên Diêu, tóc của
nàng đẹp thật, mỗi sợi đều đen nhánh suông mượt.
Diêu Kế Tông khen từ đáy
lòng.
- Trừ người Hồ ra, còn
người nào không có mái tóc đen?
Sở Thiên Diêu cười nói.
- Không phải là a, đó là
thời đại của chúng ta, trong khắp thành phố căn bản không tìm được cô gái nào
có mái tóc đen mượt.
Diêu Kế Tông đứng dậy
nói.
- Tại sao không tìm
được?
- Các nàng thích uốn
tóc, nóng đến nỗi quăn hết lại. Còn thích nhuộm tóc thành đủ mọi màu sắc nữa
chứ. Nếu muốn tìm một người có mái tóc thẳng mượt đen nhánh thật đúng là khó
đấy.
- Nóng. . . . . . Tóc?
Các nàng không sợ nóng sao?
Sở Thiên Diêu cắt câu
lấy nghĩa.
Diêu Kế Tông cười vang
một tiếng.
- Thiên Diêu, nàng thật
đáng yêu.
- Ta nói sai?
- Không có. Đúng rồi,
nàng có nóng không? Ta thay nàng cởi trang phục màu đỏ này ra.
Diêu Kế Tông chuyển đề
tài.
Trên người Sở Thiên Diêu
vẫn mặc trang phục hỉ nương, chồng chồng lớp lớp nặng nề, trên đầu còn đội mũ
Kim Phượng được cài nhất lợt trâm bạc. Mặc vào trang phục lộng lẫy, khiến cho
thường ngày toát ra anh khí trở lên xinh đẹp quyến rũ. Diêu Kế Tông nhìn một
chút, không nhịn được mà hôn lên má của nàng, còn tay nhanh chóng cởi bỏ thắt
lưng của nàng.
- Không cần, ngươi đi ra
ngoài.
Sở Thiên Diêu đỏ mặt
tránh khỏi tay của hắn.
- Ta đi ra? Ta đi tới
đâu, tối nay chúng ta động phòng a!
- Nhưng là, hiện tại
không được. . . . . . Ta còn phải ngồi chờ đèn tắt.
- Ngồi chờ đèn tắt? Để
nó tự cháy tự tắt đi, chúng ta động phòng trước.
- Nhưng mà. . . . . .
Sở Thiên Diêu còn chưa
nói hết lời, Diêu Kế Tông đã dùng môi của mình chặn môi của nàng lại rồi. Không
thể nói ra được một từ nào cả. Màn lụa được kéo xuống, bên trong là một màn
xuân sắc.
Ngọn nến long phượng vẫn
cháy ở phía trên, như vui mừng phát ra ánh sáng màu hồng khắp căn phòng, thỉnh
thoảng con phát ra âm thanh lách tách như đang khúc khích cười trộm cảnh tượng
trong trướng hồng kia. . . . . .
Chú thích: Tài liệu về
hôn lễ cũng như những tài liệu liên quan đều tham khảo trong 《 Tập tục hôn lễ Trung Quốc 》《 Tư Liệu cách ăn mặc đi lại thời
Đường 》 Hết Văn.

