Hữu duyên thiên niên tương hội II- Chương 34

Chương 34

Trong biệt viện của Tĩnh
An vương phủ thành Lạc Dương.

Không khí trong phòng vô
cùng im lặng, ba người Nguyễn Nhược Nhược, Lý Hơi, Sở Thiên Diêu ngồi xung
quanh bàn, sáu con mắt nhìn khúc gỗ trên mặt bàn. Tất cả đều ngẩn người.

Đúng là chuyện lạ, người
sống sờ sờ đi ra ngoài, lúc về lại thành khúc gỗ. Nguyễn Nhược Nhược sống chết
cũng không chịu tin.

- Sở Thiên Diêu, ngươi
cũng học theo Diêu Kế Tông chơi xấu ta à?

Nói xong, nàng quay ra
ngoài cửa kêu lớn:

- Diêu Kế Tông, ngươi
còn không mau ra, không cần phải trốn nữa.

Ngoài cửa không có ai
đáp lại, nhưng khúc gỗ trên bàn lại lăn lộn như muốn đứng lên. Lý Hơi thay đổi
sắc mặt, nói thất thanh:

- Chuyện này… Đây là…
Sao lại thế này?

Nguyễn Nhược Nhược nhìn
chằm chằm khúc gỗ trên mặt bàn không cần ai đụng vào cũng có thể lăn lộn trên
bàn, sắc mặt cũng thay đổi, run run hỏi:

- Sở Thiên Diêu, rốt
cuộc chuyện gì đã xảy ra? Ngươi kể lại mau lên?

Sở Thiên Diêu kể lại hết
những chuyện nào là “Thiên ngoại phi côn, nhất ngũ nhất thập”. Nghe xong, cả
hai đều ngẩn người.

Một lúc lâu sau.

- Ai!. Nguyễn Nhược
Nhược thở dài…

- Ai!. Lý Hơi cũng thở
dài theo…

- Ai!. Sở Thiên Diêu
không muốn học theo hai người kia, nhưng trong tình huống này chỉ có thể thở
dài.

-Lão Lưu ơi lão Lưu, thà
rằng ngươi trở lại làm nữ nhân cũng còn hơn là biến thành khúc gỗ như thế này
-. Nguyễn Nhược Nhược nhìn Lưu Đức Hoa phiên bản mới trước mặt mà muốn khóc
thét.

Khúc gỗ trên bàn lăn tới
lăn lui có vẻ cực nhọc, có lẽ hồn phách bên trong nó cũng vô cùng buồn bực mà
không thể nói nên lời. Lưu Đức Hoa thật đáng thương!

Lý Hơi than thở:

- Quả thật làm nữ nhân
còn tốt hơn là làm khúc gỗ, tốt xấu gì cũng là người. Không hiểu ngươi suy nghĩ
thế nào lại muốn làm khúc gỗ?

- Các ngươi có ý gì? Ai
là lão Lưu? Ta không hiểu-. Sở Thiên Diêu nghi ngờ.

Nguyễn Nhược Nhược nhìn
Sở Thiên Diêu suy nghĩ một chút, rồi lại quay sang nhìn Lý Hơi hỏi ý kiến. Lý
Hơi và Nguyễn Nhược Nhược đều biết bí mật đó, nên hiểu ngay được ý nghĩ của
nàng. Hắn suy tính, rồi gật đầu với Nhược Nhược.

Nguyễn Nhược Nhược lại
nói với khúc gỗ trên mặt bàn:

-Lão Lưu, Sở Thiên Diêu
kết giao với ngươi cũng đã lâu rồi, vậy có nên tiết lộ lai lịch của chúng ta
cho nàng biết? Nếu ngươi đồng ý thì động đậy đi

Nguyễn Nhược Nhược miệng
tuy hỏi nhưng trong lòng đã biết rõ đáp án. Quả nhiên khúc gỗ động đậy. Nàng
nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Sở Thiên Diêu nói:

- Sở Thiên Diêu, chúng
ta chưa từng coi ngươi là người ngoài. Vậy nên ngươi hãy ngồi xuống và nghe ta
nói.

Câu chuyện quả thực rất
dài, dài đến nỗi khi Nguyễn Nhược Nhược kể xong thì trong vương phủ đã giăng
đèn. Cây chuyện đã làm Sở Thiên Diêu chấn động. Nàng đã thấy những hành động
của Diêu Kế Tông và Nguyễn Nhược Nhược rất bất thường nhưng không ngờ lai lịch
của bọn họ là như vậy. Linh hồn của hai người đến từ ngàn năm sau xuyên qua
thời không tới triều đại nhà Đường cũng đã là điều kỳ lạ. Chuyện của Lưu Đức
Hoa còn ly kỳ hơn: đầu tiên nhập vào thân thể của Thủy Băng Thanh, sau đó nhập
vào Diêu Kế Tông, bây giờ là khúc gỗ. Nếu không phải nàng tai nghe mắt thấy,
cho dù trời sập nàng cũng không tin.

- Hắn thay người ta chịu
tiếng xấu, chẳng trách hắn kêu hắn bị oan - Sở Thiên Diêu áy náy vì lúc trước
đã “tặng” cho hắn vài roi.

- Lúc làm Diêu Kế Tông,
hắn khốn khổ vì bị mọi người hiểu lầm là sắc lang. Cho nên hắn luôn mong muốn
thoát khỏi thân thể này. Lão Lưu à, tuy bây giờ ngươi đã đạt được ước nguyện,
nhưng làm sắc lang vẫn tốt hơn là làm một khúc gỗ. Thà rằng bị người ta nói này
nói nọ, nhưng vẫn còn được làm người. Đúng không?

Khúc gỗ im lìm dường như
đang ủ rũ.

- Nhưng vì sao linh hồn
của ngươi và hắn cùng xuyên qua thời không, ngươi nhập vào một thân thể cố
định, mà hắn lại cứ thay đổi? - Sở Thiên Diêu vẫn không hiểu.

Lời nói bâng quơ nhưng
lại khiến Lý Hơi sợ chết khiếp. Mặc kệ Sở Thiên Diêu đang ở trước mặt, hắn vội
vàng nắm tay Nguyễn Nhược Nhược nói: “Ngươi không thể đột nhiên hồn lìa khỏi
thân thể giống như hắn được. Nếu ngươi cũng như vậy, ta…ta….” Chỉ giả tưởng một
chút thôi, hắn đã hoảng loạn lắm rồi.

Nguyễn Nhược Nhược nhẹ
nhàng trấn an nói:

- Yên tâm, yên tâm. Mấy
lần ta cũng gặp chuyện ngoài ý muốn, như lúc chúng ta rơi xuống vách núi, hay
là khi ta bị ngã xuống hồ Ngưng Bích đều hôn mê, nhưng ta không giống như lão
Lưu mỗi lần tỉnh lại là một lần hồn lìa khỏi thân thể, nên ngươi đừng lo lắng
nữa.

Rốt cuộc Lý Hơi cũng an
tâm:

- Cũng đúng. Nhưng vì
sao hắn lại bị như vậy?

Điều này thì không ai
biết cả. Nguyễn Nhược Nhược trầm tư một lát rồi nói:

-Ta nghĩ chuyện này có
liên quan đến hồn phách của chủ thể.

- Là sao? - Lý Hơi và Sở
Thiên Diêu trăm miệng một lời.

- Trước kia linh hồn lão
Lưu đã nhập vào thân thể của hai người, mà khi hắn rời khỏi thì hai người kia
cũng sống lại. Hẳn là khi nguyên hồn vẫn còn ở trong thân thể của chính mình bị
tác động ngoài ý muốn sẽ suy yếu đi nên hắn mới có thể nhập vào được, nhưng chỉ
là mượn thân thể đó để sinh tồn. Mặc dù nguyên hồn vẫn đang ngủ say, nhưng khi
có tác nhân từ bên ngoài làm thức tỉnh, nguyên hồn sẽ dễ dàng đẩy linh hồn lão
Lưu ra ngoài.

Đó chỉ là suy đoán của
Nguyễn Nhược Nhược, ai mà biết là có thật hay không? Sở Thiên Diêu gật đầu:
“Nếu là như vậy, hẳn là nguyên hồn của Nguyễn Nhược Nhược kia đã rời khỏi thân
thể rồi nên ngươi mới có thể nhập vào đúng không? Không giống hắn hết nhập vào
người này lại nhập vào người khác”.

- Ai! lão Lưu ơi lão
Lưu, hồn phách của ngươi quả thực đã thành khách lữ hành mất rồi. Tới đâu chẳng
tới, lại nhập vào khúc gỗ? -. Nguyễn Nhược Nhược thở dài vỗ vỗ vào khúc gỗ.

- Vậy thì bây giờ phải
làm sao?- . Lý Hơi thấy giải quyết chuyện này còn khó hơn xử lý việc trong
triều.

- Làm sao bây giờ? Đem
khúc gỗ này về thành Trường An rồi tìm đạo sỹ tài giỏi thử giúp hắn thoát thân
xem sao.

Mọi người ở Lạc Dương
cũng đã gần nửa tháng. Thực ra bọn họ vẫn còn muốn đi du ngoạn, nhưng giữa
chừng việc này lại xảy ra nên chẳng ai còn tâm tình để đi chơi nữa, liền khởi
hành về Trường An ngay ngày hôm sau. Bốn người đi, lúc về còn ba người. Thiếu
Diêu Kế Tông, thêm một khúc gỗ. Chắc hẳn mọi người đều thắc mắc chuyện gì đã
xảy ra?

Sở Thiên Diêu ngồi một
mình ở chỗ đánh xe ngựa. Nửa tháng trước nàng cùng Diêu Kế Tông ngồi ở chỗ này,
bây giờ lại thành khúc gỗ trong tay Nguyễn Nhược Nhược. Trong lòng Sở Thiên
Diêu ngổn ngang trăm mối.

Vẫn là con đường ấy, lúc
đi ai cũng vui vẻ nên thấy đoạn đường đi qua thật nhanh. Lúc về thiếu đi một
người, cảm giác thời gian như dài ra vô tận.

Sau hai ngày bọn họ về
tới thành Trường An. Hạ nhân Sở phủ ra đón Sở Thiên Diêu. Nguyễn Nhược Nhược
dặn với theo:

- Sở Thiên Diêu, ta mang
lão Lưu về vương phủ rồi tìm đạo sỹ giúp hắn thoát thân, có kết quả ta sẽ sai
người báo cho ngươi ngay.

- Vậy ngươi phải nhanh
lên, hắn không thể chịu được khi phải ở trong khúc gỗ…

Sở Thiên Diêu chưa dứt
lời, khúc gỗ trong tay Nguyễn Nhược Nhược động đậy muốn đứng lên như tỏ ý đồng
tình. Lý Hơi bật cười nói với nó:

- Ngươi đừng nóng vội.
Việc này không thể giải quyết trong một sớm một chiều.

Nguyễn Nhược Nhược cũng
nói:

- Đúng vậy, không thể
vội vàng được. Nếu chúng ta không tìm được một người đáng tin cậy thì làm sao
dám kể rõ ngọn ngành cho người ta?

Thấy hai người nói có
lý, khúc gỗ liền nằm im. Lý Hơi đánh xe ngựa đưa Nguyễn Nhược Nhược về phủ. Sở
Thiên Diêu đứng trước của Sở phủ nhìn chiếc xe ngựa đang đi xa dần, trong lòng
trống rỗng…

*****************

Nguyễn Nhược Nhược tuy
đã biết trước việc tìm đạo sỹ cao tay rất vất vả, nhưng trên thực tế còn gian
nan hơn nhiều.

Bởi ba tôn giáo lớn của
Đại Đường là Nho, Phật và Đạo giáo, hơn nữa các tiên hoàng lại lựa chọn Đạo
giáo làm Quốc giáo, từ đế vương cho đến bình dân đều tôn trọng Đạo giáo, thờ
phụng Đạo thuật, sùng bái Đạo gia nên việc tìm đạo sỹ không khó. Nhưng đi tìm
người có đạo thuật cao siêu thì giống như vào núi đãi vàng vậy…

Trong truyền thuyết,
người đắc đạo đều có đạo thuật kỳ lạ. Cơ bản nhất là niệm phù chú, cao hơn là
ẩn thân dịch hình, hô phong hoán vũ. Người có đạo hạnh cao thâm không chỉ có
thể sai khiến cả quỷ thần, mà còn có thuật luyện đan, thuật nhiếp hồn, thuật
trường sinh, … Nhưng đó chỉ là trong truyền thuyết, tìm đâu ra người như vậy
ngoài đời thực?

Nguyễn Nhược Nhược tìm
tới tìm lui chẳng thấy đạo sỹ cao thâm đâu chỉ thấy toàn bọn bịp bợm.

- Nghe nói ngài là cao
nhân đắc đạo a, vậy hãy xem giúp chúng ta đây là vật gì?- Nàng khách khí “mời”
người kia tới xem khúc gỗ tử đàn trên bàn.

Người kia lại hiểu sai
ý:

- Án thư làm bằng gỗ từ
đàn vô cùng quý giá, lại được điêu khắc vô cùng tinh xảo…

Không đợi người kia nói
hết câu, Nguyễn Nhược Nhược đã nói:

- Người đâu, tiễn khách.

Cao nhân đắc đạo kiểu gì
vậy? Linh hồn người ta còn ở đấy mà không bằng cái án thư gỗ tử đàn. Phàm nhân
đã nhìn không ra, ngay cả đạo sỹ cũng không sao?

Người thứ hai chưa bước
vào, Nguyễn Nhược Nhược đã cố tình bài trí thêm hai vật trang trí tinh xảo trên
án thư, thử xem khả năng của họ tới đâu thế nhưng lại phát hiện ra không ai có
nhãn lực tốt cả. Tất cả đều tán dương đồ vật quý giá mà coi như không nhìn thấy
khúc gỗ.

Cuối cùng có một người
vừa nhìn liền chú ý ngay tới khúc gỗ, cầm lên xem trái xem phải. Nguyễn Nhược
Nhược kích động vì nghĩ rằng đã tìm được người có đạo hạnh cao thâm liền vội
vàng hỏi:

- Đạo trưởng thấy khúc
gỗ này có gì đặc biệt không?

- Đặc biệt đặc biệt a,
vô cùng đặc biệt nha - Người kia gật đầu như gà mổ thóc - Bên ngoài ánh lên sắc
đỏ thẫm nha, đường vân lại rất đẹp, đúng là loại gỗ thượng đẳng a…Chỉ cần chà
xát một chút là lại sáng bóng như mới. Ai không có mắt lại đem loại gỗ quý này
làm chày cán bột nha. Nếu là ta hẳn ta sẽ làm giá bút nha…

Không ngờ người này lại
là thợ mộc đổi nghề sang làm đạo sỹ, khiến Nguyễn Nhược Nhược tức giận hét lên:

- Tần Mại, ta bảo ngươi
đi tìm đạo sỹ sao lại rước thợ mộc về? Tiễn khách cho ta.

Trong mấy ngày Nguyễn
Nhược Nhược đã lục tung tất cả các đạo quán ở kinh thành nhưng chẳng tìm được
ai có thực tài. Quả đúng là mò kim đáy bể! Cuối cùng Lý Hơi cho người điều tra
tỉ mỉ biết được rằng có một vị đạo trưởng ẩn cư trên núi Chung Nam ngoài thành,
nghe nói có đạo hạnh cao thâm nhưng rất khó gặp mặt. Lão đạo tu luyện trong núi
không chịu xuất quan nên chưa ai có thể mời lão xuống núi.

Nguyễn Nhược Nhược nghe
nói có người như vậy thì nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn đem theo khúc gỗ cho người
dẫn đường tới núi Chung Nam. Lý Hơi không rảnh, nàng liền gọi Sở Thiên Diêu đi
cùng. Vừa lên xe Sở Thiên Diêu liền cầm lấy khúc gỗ trên tay Nguyễn Nhược Nhược
rồi nhìn như sủng nịnh. Khúc gỗ trên tay nàng lắc lư dữ dội. Nguyễn Nhược Nhược
không nhịn được cười:

- Sở Thiên Diêu a, lão
Lưu không thể nói chuyện nhưng nếu có thể, chắc chắn hắn sẽ nói “Tứ lang ngươi
chết bầm” nha.

Lời nói ra khiến Sở
Thiên Diêu hơi đỏ mặt.

Đi tìm người kiểu này
thì tám chín phần mười là không gặp, nên Nguyễn Nhược Nhược đã chuẩn bị tâm lý
sẽ đi phải đi mời đến lần thứ ba. Quả nhiên trong gian nhà trúc xanh biếc không
có một bóng người, chỉ thấy mây trắng lững lờ. Người dẫn đường nói có lẽ đạo trưởng
ra ngoài hái thuốc. Núi sâu rừng thẳm, biết tìm nơi đâu?

- Ngôi nhà thanh nhã
thoát tục nha, chẳng khác gì nơi ở của thần tiên - Nguyễn Nhược Nhược vô cùng
ngưỡng mộ - Đúng là tiên cảnh.

-n, vị đạo trưởng này
khi nào mới xuất hiện? - Sở Thiên Diêu suy đoán.

-Chúng ta chờ ở đây đi,
thế nào lão đạo cũng về - Nguyễn Nhược đề nghị, Sở Thiên Diêu liền nghe theo.

Các nàng lên núi từ sáng
sớm, chờ đến chính ngọ lão đạo trưởng mới về. Râu tóc trắng xóa như chỉ bạc,
nước da hồng nhuận, bộ dáng tiên phong đạo cốt, khiến cho Sở Thiên Diêu và
Nguyễn Nhược Nhược không thể không cung kính.

Lão đạo trưởng cũng
không làm dáng, mời hai người vào nhà, lấy nước suối đãi khách. Nguyễn Nhược
Nhược vào thẳng vấn đề:

- Khúc gỗ này của ta có
một chỗ rất đặc biệt. Vậy thỉnh đạo trưởng chỉ giáo.

Đạo trưởng đón lấy khúc
gỗ xem xét cẩn thận, một lúc lâu sau vẫn trầm ngâm không lên tiếng. Nguyễn
Nhược Nhược hồi hộp nhìn không chớp mắt. Sở Thiên Diêu cũng nắm chặt cả hai
tay.

Cuối cùng lão đạo trưởng
chậm rãi nói:

- Trong khúc gỗ này có
hồn phách của một người.

Lời nói như long trời lở
đất làm Nguyễn Nhược Nhược nhảy dựng lên:

- Đạo trưởng quả nhiên
đạo hạnh cao thâm. Ta cũng không muốn giấu giếm: đó là hồn phách một người bạn
tốt của ta. Vậy thỉnh đạo trưởng giúp hắn thoát thân.

- Thứ cho lão đạo bất
lực - Đạo trưởng từ chối.

- Đạo trưởng ngài đạo
hạnh cao thâm, hẳn là có cách. Cầu xin ngài hãy giúp hắn - Sở Thiên Diêu khẩn
cầu.

-Đúng vậy, đạo trưởng
cao tay như vậy sao có thể bất lực? Xin ngài hãy giúp hắn, coi như làm việc
thiện tích đức - Nguyễn Nhược nhược khó khăn lắm mới có thể tìm được cao nhân
như thế nên không thể dễ bỏ cuộc được.

- Không phải không thể
đem nguyên thần của hắn ra khỏi khúc gỗ, nhưng ra ngoài thì hắn nhập vào đâu a?
Rất có thế hắn sẽ trở thành cô hồn dã quỷ- Lão đạo vuốt râu nói.

Nguyễn Nhược Nhược không
nghĩ tới điều này. Quả thật nếu ra ngoài thì Lưu Đức Hoa biết đi đâu?

- Nếu vậy thì cả đời hắn
phải làm khúc gỗ sao? Ta thử đem một thân thể đến…..- Nguyễn Nhược Nhược định
thay mận đổi đào, thuyết phục Lý Hơi tìm một thân thể phạm nhân chưa bị xử tử…

Lão đạo lắc đầu ngăn
nàng:

- Hồn phách muốn nhập
vào thân thể nào cũng phải có duyên, không thể tùy tiện nhập vào Trương Tam Lý
Tứ Vương Nhị mặt rỗ ai cũng được.

Nguyễn Nhược Nhược không
tưởng tượng nổi:

- Chuyện này mà còn phải
cần duyên số a………

- Đó là quy luật tự
nhiên, nếu không trên thế gian này đám du hồn có thể tùy tiện nhập vào ai cũng
được. Nếu không có cơ duyên thì không thể nhập vào được a….

- Nếu là như vậy thì
ngoài việc hắn phải chờ đợi cơ duyên thì không còn cách nào khác?

- Mọi việc đều đã được
an bài, vậy nên phu nhân không cần nóng vội - Lão đạo cười sâu xa.

Nguyễn Nhược Nhược và Sở
Thiên Diêu không hiểu được hàm ý của ão đạo, chỉ biết rằng chuyến đi này vô
cùng vất vả mà chẳng thu được gì.

uto �-a(V{ 0�{ om-alt:auto;
line-height:normal'>- Ôi chao, hai vị muội
muội càng ngày càng thướt tha xinh đẹp nha. Chậc chậc, xem kìa, mặt mũi lung
linh như họa. Cô nương vừa rồi được xưng là xinh đẹp bậc nhất Như Ý Phường,
cũng không xứng xách giày cho hai người. Tú bà đúng là chỉ giỏi lừa bạc của ta,
đáng lẽ phải phái hai cô nương tư sắc bậc này mới đáng với số bạc mà ta bỏ ra
chứ.

 

Lời này có thể nói cho
muội muội của mình nghe sao? Hai tiểu cô nương bị trêu trọc đến mức không ngừng
chạy trốn. Khi về trong phòng, cả hai đều buồn bực: “Nhị ca mới biến mất vài
ngày, sao đã trở lại bộ dáng xấu xa như trước?”

Diêu Kế Tông về, gà chó
trong phủ cũng không được yên. Bảo Trân, Bảo Châu mặc dù buồn bã đau lòng, cũng
phải nghĩ cách làm thế nào để sống cho yên ổn được với hắn. Hoa di nương lòng
có tâm sự, lại tới thêm một tên hỗn thế ma vương này, làm bà càng thêm phiền
lòng. Ngoài mặt lúc nào cũng phải tươi cười như hoa, trong lòng thì thầm mong
Diêu Kế Tông sớm mất hứng, phắn trở về Trường An đi.

Chú: Văn trung có liên
quan đường đại vũ đạo tư liệu, tham khảo cho liễu châu diễn đàn (Tìm kiếm nghệ
thuật dấu-- đường vũ nhạc tích) một văn

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.