Kẹo bạc hà - Chương 25 (phần 2)
Trông họ khác xa nhau, một người điển trai, ngỗ ngược với mái
tóc màu hạt dẻ và khuyên tai kim cương. Một người lại trông nhỏ thó, gầy
gò chẳng ra dáng đại ca gì cả. Bên Hòa Diện hết sức ngạc nhiên khi đối
diện với người đứng đầu trường lớn như Hải Phong.
Hoàng Hiểu Vương ngồi xuống ghế:
- Chuyện này, thật khó chấp nhận đấy Ngôn Dạ.
Gã kia cũng ngồi xuống:
- Chuyện gì thế?
Doãn Nhược Hạ vốn nóng tính đã nhảy bổ vào:
- Tên gầy nhom kia, đàn em của mày đã giết em gái tao.
Hoàng Hiểu Vương giật mình vì hành động ngoài dự đoán của Hạ, liền ngăn lại:
- Im ngay.
Ngôn
Dạ lắc đầu cười, bỏ cặp kính dày cộp, mãi tóc được xõa ra, ánh mắt sắc
lạnh đến thấu tim can, cậu ta cười nhưng không rõ có phải cười không:
- Đàn em tôi giết em gái cậu? Thật không? Là ai vậy?
- Doãn Nhược Tinh, bạn gái của Nam Dĩnh.
Bọn đàn em đứng phía sau bắt đầu sợ hãi, chúng run cầm cập, Ngôn Dạ đứng lên, hô lớn:
- Chặt mỗi đứa một ngón tay làm quà cúng cho em gái tên này cho ta.
Mọi người thất kinh, mặt tái mét. Hoàng Hiểu Vương cũng đứng dậy, đặt tay lên vai Ngôn Dạ:
- Không cần phải vậy, chuyện lâu rồi, chỉ cần cậu thay mặt chúng xin lỗi người của tôi là được.
Ngôn Dạ cười tươi rói:
- Được thôi. - Hắn đến đứng trước mặt Doãn Nhược Hạ cúi rạp người. - Xin lỗi cậu và cả em gái cậu.
Doãn Nhược Hạ thấy hả dạ vì đại ca Hải Phong phải cúi đầu xin lỗi mình. Cậu nhẹ giọng:
- Ổn thôi, nể mặt cậu, tôi sẽ tha thứ cho lũ đàn em ngu xi của cậu. Chuyện cũng lâu quá rồi.
Mái
tóc buông xõa che kín khuôn mặt, không ai biết lúc này vẻ mặt Ngôn Dạ
như thế nào nhưng chắc chắn sẽ chẳng đáng vui mừng gì.
Cuộc
chiến kết thúc, Hòa Diện rút quân khỏi Hải Phong. Cảnh vật lại trở nên
bình thường, Ngôn Dạ lại trở về với bộ dạng ban nãy, cậu ta đi vào
trường, cười khẩy:
- Đâu dễ dàng thế?
Cùng lúc đó, Hoàng Hiểu Vương cũng nói như vậy. Nhược Hạ ngạc nhiên:
- Là sao?
- Ngôn Dạ không phải gã tầm thường, đừng chủ quan, gã có bộ óc không phải của con người đâu.
- Nghĩa là gì?
- Hắn là QUÁI VẬT.
Tiếng
nói của Hoàng Hiểu Vương hòa vào trong tiếng gió rít khiến cho Nhược Hạ
tái mặt, có gì đó trong người cậu ta cũng sợ hãi hắn không kém. Gã thật
sự là QUÁI VẬT ư?
Tối. Tại Club 77. Trên phố Nhị Hà.
Tất
cả mọi người trong tổ chức có mặt tại đây để diễn ra một cuộc họp kín.
Những thành phần máu mặt tham gia gồm có: Đứng đầu trường cấp ba Hòa
Diện - Hoàng Hiểu Vương, thứ hai là Doãn Nhược Hạ, Trùm cấp hai Khánh
Dược - Nam Dĩnh cùng An và Chu Thiên. Cầm đầu khu Tuần Bán.
Danh
sách là vậy nhưng thiếu người chỉ huy khu Tuần Bán, đã quá ba mươi phút
mà vẫn chưa thấy nhân vật này xuất hiện. Mọi người đều rất sốt ruột chờ
đợi nhưng vẫn không thấy sự có mặt của người này. Tổ chức này là sự
liên kết đặc biệt giữa hai trường học nổi tiếng và một khu phố Ăn Chơi.
Nhưng họ lại chưa bao giờ được đối diện với vị chủ của khu phố đó, tuy
nhiên người này lại thường xuyên ra quân trợ giúp. Hoàng Hiểu Vương uống
hết một li rượu:
- Sao cô ta vẫn chưa tới?
- Cô ta? - Nam Dĩnh kinh ngạc. - Sao lại là cô ta?
- Anh nghe đồn là thế.
Rồi
lại tiếp tục im lặng. Cửa quán mở xoạch, mọi người đổ dồn ánh mắt vào
nhìn, một cô gái trong chiếc váy trắng bằng vải ren, mái tóc dài buông
xõa, đôi chân thon dài trong đôi dày búp bê xinh xắn. Mọi người há hốc
mồm, đến nỗi mắt không thể chớp nổi. Cô gái nhẹ nhàng đến bên bàn:
- Chào các vị, tôi là chủ phố Tuần Bán, xin lỗi vì đã đến muộn.
Không
thể sai được, giống quá, giống đến từng chi tiết, là cô ấy - Doãn Nhược
Tinh. Cả Nam Dĩnh, Doãn Nhược Hạ và An đều không khỏi bất ngờ, họ đơ ra
như tượng đá, còn khe khẽ thốt lên...
- Tiểu...Tinh.
Cô gái chớp mắt ngạc nhiên:
- Tiểu Tinh là ai? Các vị sao thế? Tôi là Mán Lộ.
-
Mời cô ngồi. - Hoàng Hiểu Vương chỉ đàn em kéo ghế. Cô gái uyển chuyển
ngồi xuống trước con mắt trầm trồ của mọi người, cô ta đẹp thật, nét đẹp
thánh thiện, không son phấn, dáng người mảnh khảnh, đáng yêu với đôi
mắt hút hồn. Nam Dĩnh lắc đầu, không thể nào, Tiểu Tinh đã chết trên tay
cậu, không thể nào là cô ấy được, trừ khi cô ấy sống dậy. Cậu đánh liều
hỏi lại:
- Cô tên gì? Ở...đâu?
Cô gái mỉm cười:
- Tôi tên Mán Lộ, tất nhiên ở Tuần Bán rồi. Tôi 22 tuổi rồi.
Mọi người đều không thể tin được, bề ngoài cô ta không hề tương xứng với tuổi tác, Hoàng Hiểu Vương liền yêu cầu:
- Cô cho tôi xem chứng minh thư được chứ?
Cô
gái lấy từ túi ra một tấm thẻ và đưa cho cậu, quả đúng tên Mán Lộ, sinh
năm 1991. Thậm chí bức ảnh cô ta chụp trong thẻ còn trẻ hơn bây giờ
nhiều. Cậu hơi sững sờ:
- Cô...thật sự trẻ quá đấy.
Cô gái bật cười thành tiếng:
- Tôi già rồi, người ta bảo tôi là do thượng đế nặn nhầm đấy.
Mọi
người thấy câu nói đó cũng có phần đúng đấy chứ. Nhưng rồi không gian
lại trở lại vẻ nghiêm nghị lúc đầu, ánh mắt Nam Dĩnh, Doãn Nhược Hạ và
An chỉ nhìn về phía cô gái lạ giống hệt Tiểu Tinh. Cô thấy hơi khó xử:
-
Mọi người có thể tập trung được không? Tôi không biết là mình giống
người quen nào của các vị nhưng tôi không phải là cô ấy đâu.
Tuy
tất cả giống thật đấy, nhưng giọng nói thì không phải, giọng của Tiểu
Tinh trong hơn cô một chút, Nam Dĩnh ngán ngẩm thở dài, tia hi vọng lại
vụt tắt một cách bất ngờ. Cậu thẫn thờ cả buổi. Hoàng Hiểu Vương gợi
chuyện:
- Cô biết Hải Phong?
Cô nàng vội ngoắc tay người phụ nữ đeo kính đi bên cạnh, cô này liền thao thao bất tuyệt:
-
Hải Phong là tên trường cấp ba tư thục trực thuộc tập đoàn Bia rượu Hải
Phong, vị trí nằm trên quốc lộ 15 phố Nhị Hà. Là một trong những ngôi
trường có tầm cỡ. Đã từng nhiều lần đạt danh hiệu chuẩn Quốc Gia với số
lượng học sinh theo học khổng lồ. Trường đã đào tạo khá nhiều ứng cử
viên làm việc trong bộ máy Nhà nước hiện nay. Tổng số giáo viên ở đây là
356 người, số học sinh là 8098 người. Chỉ tiêu chất lượng cao, số học
sinh đỗ đại học đạt tiêu chuẩn...
- Thôi. - Doãn Nhược Hạ quát lên. - Cô làm gì nói kinh vậy?
Mán Lộ cười hóm hỉnh:
- Vương hỏi sao tôi trả lời vậy thôi, cô ấy là thư kí của tôi.
- Vậy cô biết gì về Ngôn Dạ? - Hoàng Hiểu Vương hỏi bất ngờ.
- Không có dữ liệu về người có tên Ngôn Dạ. - Cô thư kí nói như người máy.
Cậu bất chợt cười lớn:
- Biết mà, hắn đâu phải tầm thường.
- Đó là ai vậy? - Mán Lộ gặng hỏi.
- Là người đã cho bọn đàn em giết Tiểu Tinh- bạn gái của Nam Dĩnh- An đáp gọn lẹ.
Mán Lộ đứng dậy mỉm cười thân thiện:
- Yên tâm, tôi đã cập nhập hết thông tin, việc Ngôn Dạ, tôi sẽ lo chu đáo, sẽ không có bất cứ chuyện gì xảy ra nữa.
- Cô làm cách nào? - Hoàng Hiểu Vương hơi ngỡ ngàng.
- Tôi có cách của tôi, các cậu bé. Đừng thắc mắc nữa mà hãy tận hưởng cuộc sống đi.
Mán
Lộ nói xong thì lập tức bước ra khỏi quán trước sự thán phục của mọi
người. Bên ngoài, xe đã chờ sẵn, cô ngồi lên xe, tháo chiếc mặt nạ có
khuôn mặt của Doãn Nhược Tinh ra, quăng chiếc thẻ chứng minh nhân dân
vào sọt rác, quay sang mỉm cười với cô thư kí:
- Cảm ơn sự hợp tác của cô, Nữ chủ Tuần Bán Phố.
.....
Từ
khi gặp Mán Lộ, bao kí ức về Nhược Tinh lại hiện về một cách vội vã,
cậu loạng choạng bước đi trong màn đêm, hơi men chuếnh choáng khiến cậu
không nhận thức được gì cả, cậu chỉ thấy tim mình như bị xé ra thành
trăm mảnh, bây giờ hình ảnh hai cô gái cứ dồn dập trong đầu. Một người
với nụ cười thiên thần và một người với nụ cười còn rạng rỡ hơn ánh
sáng. Cậu không phải kẻ bắt cá hai tay, nhưng thực sự là cậu không thể,
không thể cho ai ra khỏi trái tim mình. Cậu đã làm đau khổ hai người con
gái ấy, một người vì cậu mà chết, còn một người thì bị cậu đối xử một
cách thô bạo. Cậu không giải thích gì nhiều, nhưng cậu biết cậu làm vậy
với Dương Lạp là đúng. Cô ấy...sẽ...qua khỏi thôi...
Hoàng Hiểu Vương phóng xe về nhà, bác quản gia ra mở cửa:
- Cậu chủ đã về?
- Vâng, cháu chào bác.
Ông
lão mỉm cười già nua, Hoàng Hiểu Vương xin phép lên phòng, nhưng vừa đi
ngoài phòng khách tối om, cậu đã gặp bố đang ngồi ở ghế sofa, im lặng.
Cậu nhẹ nhàng bước đến:
- Con chào...ba?
- Hiểu Vương à? - Giọng nói trầm vang lên.
- Ba chưa ngủ?
- Ngồi xuống ba nói chuyện.
Cậu ngồi xuống đối diện với ba, trong lòng thấp thỏm.
Ông hơi trườn người về phía trước:
- Ta biết con đã tìm được em gái.
- Vâng...” Cuối cùng ba cũng đã biết.” - Cậu thầm nghĩ.
- Con bé ấy...thực sự rất mạnh mẽ...
- Vâng.
- Con bé có một đứa bạn thân tên Trân Trân đúng không?
- Vâng, Phạm Trân Trân.
- Nó là như thế nào?
- Bạn thân của tụi con hồi ở trại trẻ mồ côi, cô ấy không có ba mẹ. Cô ấy cũng rất mạnh mẽ và rất đáng yêu.
- Vậy sao?...
Giọng
ông có chút gì đó đứt quãng, dường như là ông rất đau lòng khi nghe về
Trân Trân. Cậu tuy rất muốn hỏi nhưng lại sợ sự lạnh lùng trong đôi mắt
ba. Nên đành im lặng. Ông Hoàng đứng dậy:
- Thôi ba đi ngủ đây, con cũng ngủ đi.
Ông
lặng lẽ về phòng, Hoàng Hiểu Vương cũng lên phòng, cậu muốn ngủ, hôm
nay là một ngày mệt mỏi. Khi vừa bước vào phòng, cậu đã bắt gặp Hoàng
Hiểu Dy đang nằm trên giường mình, cậu kinh ngạc:
- Sao chị lại nằm đây?
Hiểu
Dy vẫn lặng im, không cựa quậy, cậu lại gần xem, tấm chăn màu trắng phủ
nhẹ lên người cô, khi cậu vừa cúi xuống thì bất ngờ cô choàng người
dậy, ôm lấy cậu lôi xuống giường. Cậu quá bất ngờ, định vùng dậy nhưng
chị lại ôm quá chặt, mùi nước hoa nồng nặc khiến người cậu choáng váng
như uống phải rượu mạnh. Chị bịt một chiếc khăn mùi xoa vào miệng cậu và
cậu mất dần ý thức, chìm vào giấc ngủ.
......
Sáng sớm.
Những tia nắng rung rinh bên ô cửa sổ phòng Hoàng Hiểu Vương, đem theo
hương gió đánh thức cậu, cậu thấy đầu mình hơi choáng váng. Cậu giật
mình nhìn, sao cậu lại không mặc gì trên người thế này...Nhìn sang chiếc
ghế bên cạnh, cậu phát hiện Hoàng Hiểu Dy trong bộ váy ngủ mỏng manh
đang nhìn mình cười. Cậu choàng quần áo mặc vội rồi hoảng loạn hỏi chị:
- Chuyện gì thế chị? Sao? Sao em...?
Hoàng Hiểu Dy vẫn cười tủm tỉm, cô lấy tay vuốt vuốt lọn tóc:
- Đêm qua...đêm qua thật là...
Hiểu Vương như mất bình tĩnh, cậu choàng dậy đứng trước mặt cô:
- Đêm qua sao?
- Đêm qua...em thật là...ngại quá đi mất...sao em lại làm chuyện đó chứ??
Hoàng Hiểu Vương thất kinh...cậu lùi lại mấy bước...Đầu óc hoàn toàn trống rỗng:
- Chuyện gì? Em đã làm chuyện gì?
Cô cắn móng tay nhìn cậu đắm đuối:
- Em coi thế mà mạnh mẽ ghê nhỉ? Chị hiểu tuổi mới lớn thường hay thế mà? Chả lẽ em không biết chuyện gì nữa?
Hoàng Hiểu Vương không phải là không biết mà là không thể tin nổi chuyện chị đang nói, cậu gượng cười:
- Chị đang đùa phải không? Chúng ta là chị em mà...
- Chị em à? Em tưởng chị không biết thân phận thật của em à? - Cô cười thật đáng sợ.
- Ý chị là gì?
- Em đâu phải em ruột chị đúng không? Và chúng ta không có lỗi gì cả.
Cậu đứng sững người, sao chị ấy lại có thể biết điều đó. Chợt Hoàng Hiểu Dy đứng lên ôm chầm lấy cậu:
- Chúng ta hãy giữ bí mật này với bố mẹ nhé, đêm qua chính em đã nói là rất yêu chị mà Tiểu Vương, chị đã rất vui mừng.
Cậu giật tay chị ra, hét lên:
- Hoang đường, không bao giờ có chuyện đó, chị đừng có hiểu lầm.
- Hiểu lầm, chính chị đã nghe thấy và hơn nữa...chúng ta đã...
- Im đi! - Cậu đẩy cô ra và chạy vụt ra ngoài.
Hoàng Hiểu Dy đứng trong phòng, nắng rọi lên mái tóc vàng hoa của cô, rọi lên đôi môi đang nhếch lên cười:
- Kế hoạch thành công bước đầu.
Hoàng
Hiểu Vương lái con Bugatti lao ra khỏi toàn biệt thự nhà họ Hoàng, mắt
Hoàng Hiểu Dy vẫn còn dõi theo cậu, cậu thấy chột dạ, chuyện đêm qua cậu
không nhớ một thứ gì cả, giống như mình đã uống rượu vậy, không có một
chút ấn tượng nào.
- Chết tiệt! Sao lại như thế?
Cậu tức giận chửi rủa, làm thế nào bây giờ? Phải làm thế nào với Lục Trúc.
Chiếc
xe dừng chiếc quầy hoa quả của cô, nhìn cô gái trẻ con đang bán hàng,
cậu nghe tim mình đập liên hồi, mình đã làm một điều có lỗi với cô gái
ấy. Cậu bước xuống xe, đứng đến bên cô:
- Đi ăn kem không?
Cô hơi bất ngờ vì sự xuất hiện của cậu, nhưng liền trả lời:
- Tôi chưa bán hết hàng nên không thể đi với cậu được.
Cậu mỉm cười bước vào trong:
- Vậy nếu hôm nay bán hết được chỗ này thì em phải đi với tôi nhé.
Cô nhìn cậu thờ ơ:
- Nếu cậu có thể.
Cứ bên cạnh cô ấy là cậu hạnh phúc biết bao nhiêu. Cậu liền đứng dậy, hét lớn cho cả chợ nghe thấy:
- Mại dô mại dô, quả tươi chất lượng cao, ăn xong đảm bảo trẻ mãi không già đây chị em phụ nữ ơi..........
Lục Trúc bật cười: “ Ai thèm tin cái lời bịa đặt của cậu ta chứ?”
Nhưng nào ngờ, rất nhiều người đến mua hàng, họ cứ nhao nhao.
- Anh đẹp trai ơi cho em một cân táo đi.
- Được được người đẹp.
- Cậu trai trẻ cho tôi hai cân cam nào.
...
Mọi
người cứ nháo nhào đòi mua đến lượt mình, vừa mua lại vừa chụp ảnh
Hoàng Hiểu Vương. Lục Trúc thấy choáng váng bởi sức hút kinh khủng của
cậu ta. Thoáng chốc đã bán hết hàng, cậu và cô ngồi xuống thở hổn hển:
- Giờ mới rảnh tay nè, nãy giờ mệt quá. - Lục Trúc đưa tay áo quạt mồ hôi trên trán.
Hoàng Hiểu Vương bèn lấy khăn mùi xoa lau cho cô, cô ngại ngùng lùi ra:
- Không cần, tôi tự lau được, cậu lau của cậu đi kìa.
Hoàng Hiểu Vương thu dọn lại đống thùng vỏ, xong, cậu đứng lên, phủi phủi quần áo:
- Nào, bây giờ mới 11 giờ trưa, đi ăn kem với ăn cơm nào cô nương.
Lục
Trúc đành giữ đúng lời hứa, cô theo cậu lên xe, chiếc xe phóng đi với
tốc độ của gió, mát rượi. Xe dừng tại một cửa quán có tên là “ Ice Ice”.
Hai người vừa bước vào thì cô chủ quán đã đứng ra mời:
- Lâu lắm mới thấy con, Tiểu Vương.
Cậu cười chào lại:
- Con chào mama, dạo này mama khỏe không?
- Nhìn con là mama khỏe liền, ai bên cạnh con đây?- Cô nhìn qua người Lục Trúc một lượt.
Hoàng Hiểu Vương cười toe toét:
- Con dâu tương lai của mama.
Lục Trúc nghe vậy ngớ người, quay sang nhìn cậu ngạc nhiên.
Cô chủ quán cười ngặt nghẽo, đưa hai người vào một chỗ khuất, nói với ra với quầy phục vụ:
- Cho hai ly bảy màu em ơi!
Bà ngồi xuống cạnh Lục Trúc, nắm tay cô:
- Chào con, con tên gì hả con dâu mama?
Cô hơi bối rối, Hoàng Hiểu Vương cười rạng rỡ khiến cô càng khó xử hơn:
- Dạ, cháu tên Lục Trúc ạ!
- À à Tiểu Lục, tên hay đó con...Sao con lại quen cái thằng nhóc Tiểu Vương này vậy?
- Thôi mama, hỏi nhiều thế, để bọn con nói chuyện cái coi!
Bà
đứng dậy cốc vào đầu Hoàng Hiểu Vương mấy cái rồi bỏ đi, Lục Trúc thở
phào nhẹ nhõm vì cậu ta giải vây cho mình. Một lúc sau người ta bưng ra
hai ly kem bảy màu nhìn rất ngon mắt, Hoàng Hiểu Vương đưa thìa cho cô:
- Ăn đi vợ, kem ngon nhất phố này đấy.
- Vợ? Cậu bảo ai là vợ đấy? - Lục Trúc định đứng dậy bỏ đi.
- Thôi nào, đùa thôi mà. - Cậu nắm tay cô kéo xuống.
Hoàng Hiểu Vương rút điện thoại ra gọi:
[ Alo ạ?]
- Tiểu Lạp à?
[ Anh à? Có việc gì thế? Em đang nóng lắm, cầm điện thoại cũng nóng nữa.]
- Vậy ăn kem không?
[ Thật à? Ở đâu? Ở đâu cơ?]
- Quán Ice ice ấy, đến nhanh đi.
[ Vâng, chào anh.]
Cậu tắt máy, nhìn cô cười, cô ngạc nhiên:
- Ai vậy?
- Em gái.
Cô lại cúi đầu ăn kem, cảm xúc khó tả. Được một lúc, cậu lại gọi điện:
[ Alo ạ?]
- Sói à?
[ Anh Vương à? Sao ạ?]
- Cậu đến Ice ice ngay nhá, anh có chuyện nhờ.
[ Vâng!]
Ly kem của Hoàng Hiểu Vương chưa đụng muỗng, sắp chảy hết ra, Lục Trúc thấy vậy liền bảo:
- Cậu không ăn đi à? Kem sắp chảy hết rồi?
Cậu nhìn cô trìu mến:
- Tôi nhìn cô là đủ rồi, không cần ăn.
Cô liền quay mặt đi, nạt:
- Cậu đừng có điên, ăn đi không phí lắm...
Cậu
tít mắt cười, một lúc sau thì Nam Dĩnh và Dương Lạp đến, cả hai đều
ngạc nhiên vì sự có mặt của nhau. Bốn người cùng ngồi vào bàn. Dương Lạp
mỉm cười:
- Chào anh, chào bạn Tiểu Lục.
Tiểu Lục cũng chào lại. Hai ly kem nữa được bưng ra, Dương Lạp ăn lấy ăn để, Nam Dĩnh thắc mắc:
- Anh gọi em đến đây có việc gì thế ạ?
- Anh định giới thiệu chị dâu mới cho cậu thôi!
Cậu quay sang nhìn Tiểu Lục cười, cô đang mở to mắt hết cỡ. Nam Dĩnh cười lớn chúc mừng cậu:
- Khi nào có đám cưới nhớ mời em đấy.
Hai người họ huyên thuyên chuyện trò, Dương Lạp cũng bắt chuyện với Lục Trúc:
- Chào bạn, mình tên Dương Lạp Lạp, học 11A. Làm quen nhé.
Tiểu Lục nghiêng nghiêng đầu:
- Xin chào, tớ tên Lục Trúc, học 11B. Hân hạnh.
Dương Lạp mỉm cười:
- Mình là em gái ruột của Vương, còn bạn?
- Một người bạn thôi.
- Ôi, lại giấu rồi, rõ ràng hai người là một đôi mà.- Dương Lạp nhéo má.
- Ơ, đâu có. - Tiểu Lục cố chữa.
Họ
nói chuyện rất vui vẻ, cho đến khi nắng giảm hẳn sau những rặng cây,
mọi người lần lượt ra về, họ cũng cuốn theo dòng người, ra đến xe, Hoàng
Hiểu Vương vỗ vãi Nam Dĩnh:
- Cậu đưa Tiểu Lạp về được không? Anh đưa Tiểu Lục đi ra đây chút.
Chờ xe của Hoàng Hiểu Vương đi, chỉ còn hai người, Dương Lạp đề nghị:
- Chúng ta đi ăn cơm rang đi.
- Tôi không đói.- Cậu lạnh lùng trả lời.
Cô thấy hơi hụt hẫng nhưng vẫn vui vẻ:
- Thôi nào, đãi tôi cơm rang đi mà, tôi đói quá.
Nam
Dĩnh chần chừ một hồi rồi cũng đành đưa cô đến một quán cơm rang nổi
tiếng. Trời tuy nóng nhưng quán này vẫn đông khách như thường, họ tim
một chỗ ngồi mát mẻ, Nam Dĩnh gọi lớn:
- Hai suất cơm rang anh ơi.
- Có ngay.
Mùi
cơm rang thơm phức khiến dạ dày họ sục sôi. Một lúc sau, hai đĩa cơm to
được bưng đến. Dương Lạp mời Nam Dĩnh và mình thì ăn luôn. Trong vô vàn
những con người đang chen lấn trên đường kia, có bao giờ nghĩ mình sẽ
dừng lại và thưởng thức hương vị của cuộc sống hay chưa. Cuộc đời người
ngắn ngủi là thế, Dĩnh đưa mắt nhìn cô, ánh mắt đầy đau thương và tuyệt
vọng, nhưng không hẳn là đã không còn tia hi vọng nào vào việc có thể
đưa cô thoát khỏi bàn tay tử thần. Cậu đưa cô một cốc nước:
- Ăn từ từ thôi không nghẹn...
Cô ngẩng lên cười toe:
- Cảm ơn.
- Dạo này...chị thấy người thế nào?
Cô hơi giật mình trước câu hỏi của cậu:
- Tôi...khỏe! Tôi thấy người rất khỏe.
- Ừ.
“
Đó chỉ là nó chưa phát thôi, nhưng dù gì vẫn mong chị hãy giữ gìn hết
sức cẩn thận cho đến khi người đó đến đây.” - Nam Dĩnh thầm nghĩ.
Họ
ăn xong cơm thì cũng đã năm giờ chiều rồi, hoàng hôn nhuốm đỏ con phố
Nhị Hà tấp nập người. Họ vội vã về với gia đình, lượng người đông lên
đáng kể. Họ đứng đối diện nhau trước cửa quán, cậu nhìn cô, ánh mắt họ
chạm nhau, một khoảng cách hiện lên thật rõ ràng, thật phiền phức. Cậu
buông câu hỏi:
- Chị có cần em đưa về hay không?
Mặc dù rất muốn ở bên cậu ấy một chút nữa nhưng cô không thể làm phiền cậu nữa nên đành lắc đầu cười:
- Không, nhà tôi trái hướng cậu mà, cũng gần đây thôi, thôi cậu về đi.
Cô
ngoảng mặt quay bước đi vội vã như sợ hãi sẽ không thể đi được nữa nếu
còn nhìn thấy cậu ấy. Nam Dĩnh đứng nhìn dòng người đang nuốt gọn Dương
Lạp và bóng cô chỉ còn nhỏ như một chấm thì mới yên tâm rảo bước trở về.
Chợt có tiếng người la lớn:
- Có một cô gái bị ngất, mau gọi cấp cứu đi.
Nam
Dĩnh đứng khựng lại. Không thể nào, có thể là chị ấy hay không? Cậu
nghe tim mình đập loạn nhịp, mồ hôi chảy ròng ròng từ hai bên thái dương
xuống, lạnh buốt rơi xuống cổ. Cậu quay người, chạy thật nhanh, thật
nhanh...tưởng chừng như nhanh nhất từ trước tới giờ, cậu rẽ đám đông
bước lên, cô gái trong chiếc váy trắng, mái tóc dài nằm bất động trên
đất, nắng rọi vào người cô ta như yếu ớt hơn. Cậu mở trừng mắt, thở hổn
hển, người ta nhìn cậu ngạc nhiên...nhưng rồi cậu thở phào nhẹ nhõm: “
Không phải chị ấy.” Xe cấp cứu đến và người ta đưa cô gái ấy đi. Cậu
đứng chần chừ, tim vẫn chưa ổn định hẳn. Cậu thực sự sợ hãi, sợ hãi
người nằm trên đất sẽ là chị ấy, thật sự sợ hãi...

