Kẹo bạc hà - Chương 07 (phần 1)
Chương 7: Thăm nhà
Sáng
sớm. Mưa rả rích rơi trên thềm cửa, bầu trời trở thành màu xám nhạt rất
u ám. Con đường phủ một lớp đất nhão nhoét, thoạt nhìn, chẳng ai muốn
đặt chân lên nó cả. Học sinh đi lại rất khó khăn, những đôi giày hàng
hiệu bám đầy bùn. Dương Lạp cảm thấy mình thật may mắn vì được đi trên
xe thế này, ngắm nhìn những hạt mưa li ti bám trên cửa kính, cô đưa tay
lên vẽ vẩn vơ trên đó, bật cười khanh khách. Nếu bây giờ được đến nơi
ấy, nhất định cô sẽ chạy nhảy tung tăng như một con chim nhỏ.
- Cô lên cơn à?
Dương Lạp quay lại, tức giận nhìn Hoàng Hiểu Vương đang nhăn mặt lườm cô.
- Không liên quan đến cậu! Sao tôi lại phải đi cùng với cậu?
- Ơ! Tôi cũng không biết luôn đấy!
- Xe riêng cậu đâu?
- Không liên quan cô?
- Cậu…! Dương Lạp tức muốn ói máu, tên khốn đó dám trả treo với cô.
- Đúng là nhỏ điên, tự nhiên cười cười như dở hơi! – Hiểu Vương cười đểu nhìn cô.
- Hơ, tên điên nào cũng đang cười kia? – Dương Lạp cũng vênh mặt nhìn lại hắn.
- Cô…!
- Ha ha ha ha ha ha ha ha…- Dương Lạp cười như vớ được chuyện hài.
Từ
lúc đó, Hoàng Hiểu Vương với cô như địch thủ, không ai nói năng câu gì.
Thật xung khắc. Dương Lạp bước vào lớp, ngó quanh không thấy Trân Trân
đâu, lòng lo lắng, cô bước về chỗ. Bỗng một bàn tay vỗ mạnh vào vai cô:
- Hù!
- Tớ chẳng giật mình đâu! – Dương Lạp quay lại lè lưỡi với cô bạn thân.
- Á, chán thật! Mà Lạp Lạp này!
- Hử? Sao?
- Cậu phải giữ lời hứa đấy nhé, ngày mai được không? – Mắt Trân Trân sáng bừng lên.
- Lời hứa gì? – Dương Lạp tròn xoe mắt nhìn.
- Á nhỏ ngốc, giận cậu luôn đấy! – Trân Trân hờn dỗi bỏ người quay đi.
Dương Lạp ngồi đơ ra, cố nhớ xem mình đã hứa gì với Trân Trân. “ Thôi xong, sao mình lại quên mất chứ, đồ ngốc này.”
Dương Lạp chạy xuống chỗ Trân Trân, vừa bóp vai vừa nói nịnh cô:
- Ừ, mai nhé, mai nhé!
- Mai gì? – Trân Trân bĩu môi.
- Thì mai về nhà nhé! – Dương Lạp vẫn cố xoa dịu.
- Hơ! Cậu nhớ rồi à? Tưởng quên luôn rồi!
- Ừ! mình nhớ rồi, xin lỗi nhé! Sáng mai 8 giờ tại nhà ga nhé!
Dưới cuối lớp, Hoàng Hiểu Vương nhìn hai cô gái một cách khó hiểu.
..........
Sáng
Chủ Nhật. Nắng bắt đầu len lỏi qua các kẽ lá cây hai bên đường, ánh
sáng hiền hòa xoa dịu tâm can con người. Một vài cánh chim chao liệng
trên bầu trời phố Nhị Hà. Không khí nhộn nhịp hẳn so với ngày hôm qua.
Đúng là “ Sau cơn mưa trời lại rạng”, Dương Lạp đeo chiếc headphone màu
xanh nhạt, tóc buộc đuôi ngựa bổng lên trông rất đáng yêu, cô đứng chờ
Trân Trân tại nhà ga. Chiếc váy màu tím khẽ rung rung trong gió.
- Lạp Lạp, đợi lâu chưa?
Dương Lạp quay lại nhìn, cô bạn Trân Trân đang chạy hộc hộc tới.
- Sao muộn thế cậu?
- Tớ lỡ xe bus…! Trân Trân thở hổn hển phân bua với bạn.
- Thôi được rồi, lên tàu thôi!
Nói rồi, hai người mau chóng đi lên xe, khi đã yên vị, Dương Lạp hỏi Trân Trân:
- Cậu mang gì mà nhiều thế?
- Khoai tây, bim bim, sữa tươi, táo, ngũ cốc, kẹo mút…Nhiều nhiều lắm.
- Trời, sao nhiều thế?
- Toàn những thứ mà mẹ và bọn trẻ thích mà!- Giọng Trân Trân dịu lại.
- Ừ…! – Dương Lạp khẽ gật đầu.
Hôm
nay Trân Trân ăn mặc rất giản dị, mái tóc ngắn vẫn buông xõa, từng lọn
tóc quấn lấy nhau theo từng cơn gió ào tới. Chiếc áo sơ mi màu hồng với
quần jean bó sát chân càng khiến cô bạn trông dịu dàng biết bao. Hai cô
gái về thăm lại chỗ đã nuôi dưỡng họ: “ Trại trẻ mồ côi An Dương”- nơi
đã ôm ấp bao kỉ niệm thơ ấu của hai thiên thần bé nhỏ.
Con đường
ngày một hiện rõ với những cây hoa râm bụt đỏ rực hai bên, đường vẫn
chẳng khác xưa là mấy, có lẽ chỉ thêm một hai thửa ruộng mạ xanh rờn.
Trời hôm nay trong trẻo quá! Dương Lạp áp sát mặt vào cửa kính, cố tận
hưởng cảm giác bên ngoài kia! Trên xe, hai người họ không nói với nhau
được gì, dường như không có gì để bàn luận nữa.
Xe đã tới bến,
hai cô gái bước xuống, làm đủ cách vặn mình cho giãn gân cốt. Không khí ở
làng quê đúng là dễ chịu thật, cảm nhận được cả mùi vị của lúa chín!
- Giờ sao? – Trân Trân hỏi.
- Là sao? – Dương Lạp ngạc nhiên.
- Nhà mình nằm sâu tận trong núi, làm thế nào vào đó bây giờ? Không có xe cộ gì cả nữa chứ?
- À…ừ nhỉ?
Hai cô gái đứng ngẩn tò te một hồi lâu, hết nhìn nhau rồi lại cười, hệt hai kẻ ngốc.
- Hay đi bộ thôi! – Dương Lạp cất tiếng.
- Hả? Nổi không? – Trân Trân trố mắt ngạc nhiên.
- Giờ chỉ còn cách đó thôi cậu ạ! Chả nhẽ đứng đây mãi!
Sau
đó, hai người đành đi bộ quãng đường dài vào trong núi, trong khi trời
đã bắt đầu chạng vạng. Tối ở làng quê đến nhanh hơn hẳn thành phố, tiếng
chim lạ kêu vang khắp nơi, Trân Trân nắm chặt tay Dương Lạp:
- Mình sợ quá!
- Sợ gì chứ? Chúng ta đi quen rồi cơ mà? – Dương Lạp quay sang trấn an bạn.
- Nhưng cũng lâu rồi! Tớ vẫn sợ! – Trân Trân run rẩy nắm chặt tay bạn.
Bước
được đến lưng chừng núi, hai cô gái phải dừng chân lại bởi phía trước
có một tốp thanh niên đang đứng chặn phía trước. Hơi hoảng sợ, Dương Lạp
khẽ nép phía sau người Trân Trân.
- Ôi trời, cái gì thế này? – Một tên phì phèo điếu thuốc bước ra khỏi đám đó, hất hàm về phía hai cô gái.
- Cái gì thế? – Một tên khác quay ra hỏi.
- Không biết! Tự nhiên có hai cô em đi vào trong núi một mình.
- Lại đây xem nào hai cô em. – Một tên đầu quấn khăn đen giơ tay ngoắc gọi Dương Lạp và Trân Trân.
“ Lạp Lạp, bọn họ sao thế? Mình sợ!”
“ Tớ cũng thế…hic hic.”
Hai
người thì thầm sợ hãi. Cuối cùng, hai tên có vẻ to con ra lôi xềnh xệch
hai cô gái vào trong. Tên cầm đầu trong đó nhấc cằm Dương Lạp lên, cười
ngạo nghễ:
- Nhìn em có vẻ còn non lắm, người vùng nào thế? Sao lại vào núi một mình thế này?
- Tui là người vùng này đó, tui lên trại mồ côi An Dương.
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha….Cả lũ thanh niên cười lên sằng sặc.
- Ồ hay thật, lên đó làm tình nguyện hả? Em tên gì? Có muốn làm bạn gái anh không?
- Tui tên Dương Lạp Lạp, tui có bạn trai rồi! Đừng có mà đụng vào tui. – Dương Lạp lè lưỡi trêu tên cầm đầu.
“ Á”
- Gì vậy? – Tên đại ca quay ra lườm về phía phát ra tiếng kêu.
- Con nhỏ này nhất quyết không chịu ngồi yên này anh!
- Bịt mồm nó vào!
Dương Lạp quay sang nhìn Trân Trân đang dãy dụa trong tay một tên khác, cô ấm ức:
- Bỏ cô ấy ra dùm đi!
- Hô hô, nếu em nói bạn trai em là ai thì anh sẽ bảo nó bỏ! – Tên cầm đầu vênh mặt.
- Nam Dĩnh!
Bất
chợt vẻ mặt tên đó nhăn lại rồi trắng bệch, có vẻ hốt hoảng. “ Quái lạ,
sao hắn lại sợ hãi thế? Mình mới nghĩ ra cái tên đó thôi mà!”
Cả bọn người đó cũng vô cùng hoảng sợ, mắt trợn tròn nhìn cô.
- Anh…không được rồi…thả cô ta ra đi…!
- Cô ta là bạn gái của…Nam đại ca đó! – Một tên khác thêm lời.
- Chết tiệt, cho chúng nó đi, cần thiết thì hộ tống lên luôn trên trại đi! – Tên cầm đầu cố ghìm cơn phẫn nộ, nhường nhịn.
Dương Lạp và Trân Trân vẫn chưa hiểu gì, tròn mắt nhìn nhau.
- Vậy nhờ các anh nhe! – Dương Lạp cười híp mắt vì nắm được thóp của bọn đầu gấu.
Rốt
cuộc có hai tên phải hộ tống hai cô gái lên tận trên núi, gió thổi hiu
hiu từng cơn, luồn lách qua từng kẽ hở của mái tóc các cô. Cả hai đều
muốn bật cười khanh khách vì bất ngờ nghĩ được cái tên hữu dụng.
- Chị hai, làm thế nào mà chị lọt được vào mắt Nam đại ca thế ạ? – Một tên lễ phép hỏi Dương Lạp.
- À…tình cờ thôi…haha! – Dương Lạp cố lấp liếm.
- Vậy ạ? Em cứ tưởng là đại ca cả đời không có nổi bạn gái cơ??
- Tại sao thế? - Trân Trân mắt sáng lên.
- Ủa? Chị không biết ạ?
- À không! Tại mới quen với Dương Lạp nên chị chưa kịp biết Nam Dĩnh là ai? Bộ xí quá hả?
Hai cô gái nhìn nhau tủm tỉm cười.
- Không, anh nhìn phong độ, đẹp trai lắm. Nhưng khổ nỗi là tính đại ca trẻ con! Nghe nói đại ca không thích con gái thôi.
- Trẻ con á? Há há, vầy mà làm được đại ca! – Dương lạp không chịu nổi bật lên cười.
Tên kia ngạc nhiên quay lại nhìn Dương Lạp bằng ánh mắt khó hiểu. Cô nàng vội chữa:
- À, có gì đâu! hê hê!
- Không đâu chị hai, anh ấy đánh nhau đỉnh lắm, chưa ai thắng nổi. Bọn em phục tùng luôn!
Cuối
cùng cũng đến nơi, Dương Lạp xem điện thoại thì cũng đã 7 giờ tối, giờ
nãy chắc nhà vẫn còn thức, cô mải móng chia tay với hai tên con trai:
- Thôi đến nơi rồi, cảm ơn hai em nhé!
- Vậy bọn em chào chị hai! Có gì chị cứ liên lạc với chúng em!
Vừa
nói bọn họ vừa cúi rạp người chào lễ phép, đủ cho thấy sức mạnh của tên
Nam Dĩnh này rất đáng gờm. Bóng họ vừa khuất sau lùm cây thì Trân Trân
phá lên cười:
- Ha ha, phục cậu sát đất, làm sao cậu biết Nam đại ca thế?
- Thôi đi, tớ vừa mới nghĩ ra cái tên đó, ai dè trúng luôn, nghĩ cũng trùng hợp thiệt nhỉ?
“ Mẹ ơi, mẹ”
Hai
cô gái cùng đồng thanh gọi. Một lúc sau, có một người phụ nữ thân hình
gày gò, mái tóc đã bạc đôi ba chỗ buông xõa bước ra, vừa nhìn thấy hai
cô, bà đã kinh ngạc:
- Tiểu Lạp…Tiểu Trân…phải hai con không?
Hai
cô gái sà vào lòng mẹ, ôm riết mãi không buông, thỏa mình tận hưởng cảm
giác của tình mẫu tử đã lâu xa cách. Cho đến khi mẹ phải cất tiếng:
- Nào, sao cứ như con nít thế, vào trong không lạnh nào!
Trại
mồ côi An Dương vẫn như trước, chỉ có lớp mái được sơn lại màu đỏ rực,
chắc là của một nhà hảo tâm nào đó. Bốn xung quanh im lặng như tờ, nghe
rõ cả tiếng thở của lũ trẻ con, rất say sưa. Hai cô gái sau khi đã khênh
đồ đạc vào bên trong, lặng lẽ ngồi cạnh thềm cửa, Dương Lạp ghé đầu vào
vai mẹ, giọng thủ thỉ:
- Mẹ, lâu quá rồi mẹ nhỉ?
- Ừ, Tiểu Lạp của mẹ giờ đã lớn quá rồi! Mẹ không nhận ra nổi nữa đấy!
- Mẹ, Trân Trân cũng nhớ mẹ nữa. – Trân Trân bĩu môi, vòng tay ra sau eo mẹ.
- Tiểu Trân, mẹ cũng vậy mà! Con cũng mới rời đi được mươi hôm thôi mà đã nũng nịu như trẻ con thế sao?
Dương Lạp và mẹ cùng cười khẽ khiến cô bạn Trân Trân phải đỏ mặt, bấu bấu vào gấu áo như một đứa trẻ thật sự.
- Mẹ có khỏe không? lũ trẻ thế nào ạ? – Dương Lạp ngồi phắt dậy nhìn mẹ.
-
Đương nhiên rồi! Bọn trẻ cũng thế, chúng ngày nào cũng nhắc đến hai chị
đấy! – Mẹ cười hiền hậu nhìn hai đứa, khóe mắt đã nheo nheo nếp nhăn.
Trân
Trân và Dương Lạp nhìn nhau bùi ngùi, dường như có một dòng suối mát
trong đang chảy trong tim họ. Xa nơi này đã hơn ba tháng, nhưng Dương
Lạp thấy mọi sự sao khác quá, mẹ cũng khác xưa nhiều, là cô nghĩ vậy,
nhưng có lẽ đúng hơn là chính bản thân cô mới đang thay đổi.
- Thôi đi ngủ đi! Muộn lắm rồi! Sáng mai mẹ con ta lại nói chuyện nhé! – Mẹ vỗ vỗ vào lưng hai đứa, giục đi ngủ.
- Dạ vâng, nhưng mẹ ngủ với tụi con nhé! – Trân Trân nũng nịu năn nỉ mẹ.
- Trời, hai cái đứa nhóc này! Thôi được rồi, lên đây nào!
Ba mẹ con chụm đầu vào nhau ngủ một cách ngon lành như chưa bao giờ có.
Bóng tối bao trùm lên khắp căn nhà, trăng lặn sau đám mây xám dày đặc.
Một đêm trôi qua yên ả.
Sáng
tinh mơ, ánh sáng chiếu rọi xuống căn nhà tỏa ra một ánh hào quang rực
rỡ. Đàn chim bé nhỏ tung cánh trên bầu trời quê thanh đạm. Con suối dưới
khe róc rách chạy tựa như bản nhạc du dương, rừng cây xào xạc lá kêu.
Hứa hẹn một ngày mới yên bình.
Lũ trẻ dậy sớm hơn cả hai chị,
chúng lấy bút màu vẽ lên đầy mặt Dương Lạp, nào là ria mèo, mắt gấu, đủ
thứ rồi chạy biến mất tinh nghịch. May thay cho Trân Trân không phải là
nạn nhân vì cô chui đầu tận trong chăn.
Mùi cháo nóng thơm lừng
khắp căn nhà, chui tọt vào cả phòng của hai cô rồi quyến rũ cái dạ dày
của họ. Cuối cùng hai cô nàng mới chịu dậy, đã 9 giờ sáng rồi, vừa mở
mắt ra nhìn, Trân Trân đã bịt mồm cười, cố không để phát thành tiếng,
rồi sau đó không nhịn nổi nữa, cô phải cười lớn với gương mặt lấm lem
của Dương Lạp. Dương Lạp mắt nhắm mắt mở không hiểu gì, cô mò mẫm xuống
nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt mặc cho cô bạn thân đang ôm bụng cười nắc
nẻ trên nhà.
“ Á á á á…”
Tiếng kêu thất thanh của Dương
Lạp chấn động cả ngôi nhà, mẹ thấy thế liền chạy xuống xem, nhưng vừa
thấy mặt Dương Lạp, cũng không chịu nổi mà bật cười khanh khách.
- Á! Con không biết đâu, mọi người bắt nạt con mà!
- Không sao…lại trò đùa của lũ trẻ đấy mà! Ra ngoài ăn cơm đi con! – Mẹ nói mà vẫn không ngừng cười.
- Dạ vâng! – Dương Lạp giọng ỉu xìu, bước lên nhà.
Cô chạy xuống rủ Trân Trân mà trong lòng vẫn ấm ức, “ Sao chúng nó lại nghĩ ra trò đùa quái ác này chứ?”
Cháo nấu với bí đỏ là món mà hai cô nàng khoái nhất từ trước tới giờ, họ ngấu nghiến ăn như kẻ mắc nạn đói vậy.
-
Từ từ thôi! Còn nhiều mà! – Nhìn hai đứa con chen nhau ăn lấy ăn để
khiến mẹ phải mỉm cười, nhưng đó là nụ cười hạnh phúc nhất của bà.
- Lạp Lạp, chốc xuống núi mua ít đồ cho bọn trẻ không? – Trân Trân ngước mặt lên hỏi.
- Cái mặt tui thế này mà bà con muốn dương cho người khác xem à? – Lạp Lạp tức giận hét lên.
- Thôi thôi! Tớ xin lỗi, lần sau tớ sẽ không cười nữa đâu!
- Không có lần sau cho bà cười đâu! Hứ!
Trân Trân nhanh chóng chuồn xuống núi để lại trồng bát cho Dương Lạp rửa. Cô vẫn tinh nghịch như hồi ấy.
Dương
Lạp đang khệ nệ rửa bát ngoài giếng thì lũ trẻ ùa ra, xúm xít quanh chị
thành vòng tròn, đứa nào đứa nấy trông mặt ngộ nghĩnh y chang nhau.
- Chị Lạp ơi, em nhớ chị lắm. – Khâu Khâu, cô bé mít ướt nhất cất tiếng nhỏ như tiếng gió.
- Em cũng nhớ chị lắm! Sao giờ chị mới về chứ! – rồi cả lũ trẻ cùng nhao nhao.
Dương Lạp giả bộ cầm chiếc muôi canh nên dọa, mắt trợn lên:
- Nhớ chị mà còn vẽ lên mặt chị thế à mấy đứa này!
-
Á! Tụi em biết lỗi rồi! Chị ra chơi với tụi em đi! – Nhìn mắt bọn trẻ
long lanh, Dương Lạp cũng không kìm được lòng mà gật đầu cái rụp.
Sau khi đã giải quyết xong đám bát đũa, cô lại ngồi bên xích đu cạnh bọn trẻ, tươi cười:
- Nào! Mấy đứa muốn gì?
Cô
ngắm nhìn tụi trẻ một cách ngây ngô như nhìn thấy mình của ngày xưa,
cũng trẻ con, nghịch ngợm như thế này. Một kí ức vừa đẹp mà vừa buồn!
- Mẹ đâu rồi nhỉ? – Dương Lạp liếc mắt nhìn xung quanh rồi hỏi,
- Mẹ xuống núi với chị Trân rồi! – Quan Tiến quay lại bảo cô.
- Ừ! Mấy đứa lại đây nghe kể chuyện không?
Nghe vậy, lũ trẻ xúm xít xung quanh cô, háo hức:
- Chị bây giờ đang ở đâu thế chị Lạp? – Khâu Khâu vừa lấy tay cuốn cuốn vài sợi tóc rồi nhìn chị.
- Chị đang ở trên phố Nhị Hà, được dịp nghỉ chị cùng Tiểu Trân về đây thăm các em!
- Ô! Trên đó vui không chị? – Doãn Thiên lộ rõ vẻ tò mò qua con mắt hấp háy.
- Cũng vui nhưng không vui bằng chỗ mình! hì hì!
- Vậy sao chị không ở đây luôn đi, lên đấy chi?- Hoàn Hoàn, cậu nhóc bướng bỉnh nhất trại trẻ cuối cùng cũng lên tiếng.
- Ồ Tiểu Hoàn, tất nhiên là chị muốn nhưng chị còn phải học nữa em à!
Cậu nhóc bĩu môi quay đi, cô khẽ xoa đầu thằng bé, nó chắc là rất quí cô đây.
- Chị Lạp, anh Phong đâu?
Dương Lạp vừa nghe thì sững người, hai tay run run. Cô cố tỏ vẻ bình tĩnh để tránh cho bọn trẻ lo lắng.
- À…anh Phong…anh ấy khỏe, anh ấy đang ở nước ngoài…!
- Vậy à…em muốn gặp anh ấy! – Bọn trẻ cúi gằm mặt thất vọng.
Dương
Lạp cũng không biết nói sao, cô lẳng lặng chuyển qua chuyện khác để phá
vỡ bầu không khí căng thẳng vừa nãy. Dương Phong đã biến mất mà không
để lại dấu vết gì, điều đó làm cô hết sức đau khổ, nhưng chắc là anh đã
bỏ cô rồi…Ngoài trời, không khí vẫn trong lành một cách lạ kì, chỉ có
lòng cô là bối rối thôi.

