Thuần dưỡng - chương 05b

Tôi vẫn định kỳ báo danh chỗ Tần Thiệu mỗi tuần một lần. Có một
ngày, sau khi ăn sáng xong, Tần Thiệu đưa tôi đi mua quần áo. Đã lâu tôi không
tới trung tâm thương mại cao cấp, nhưng vẫn có thể phân biệt được đẳng cấp của
từng cửa hàng. Lúc đó, tôi vừa bước vào cửa đã biết giá của nhãn hiệu này không
rẻ, vì vậy tôi lén nói với nhân viên bán hàng chỉ cần mang đến cho tôi món đồ
đắt nhất là được. Từ lúc phá sản, tôi biết được rằng quần áo hàng hiệu cũng là
một loại tài sản cố định, trong tình thế bần cùng có thể chuyển đổi thành tiền
mặt. Đại khái là Tần Thiệu cũng hiểu được tính toán của tôi, rất nhanh đã nói
với nhân viên bán hàng, mang tới thứ rẻ tiền nhất. Nhân viên ở đây đều đã trải
qua một khóa huấn luyện chuyên nghiệp, thường không biểu hiện ra bất cứ cảm xúc
chủ quan nào, nhưng sau khi cô ấy nghe Tần Thiệu nói vậy, vẻ mặt thoáng biến
đổi một chút, có lẽ khách hàng tới đây đều là những cô nàng kiêu ngạo, thử hết
bộ này đến bộ khác, còn đàn ông chỉ việc ngắm nhìn và quẹt thẻ là được, chưa
bao giờ xuất hiện trường hợp yêu cầu mặt hàng rẻ tiền nhất để làm phụ nữ khó
xử. Nhưng tôi lại nghĩ cô bé này va chạm với đời quá ít, thật ra trong rất
nhiều cửa hàng bình ổn giá, “rẻ tiền nhất” có thể coi là một câu cửa miệng.

Tôi vẫn rất hài lòng, cho dù là món đồ rẻ tiền nhất ở đây cũng
phải đáng giá năm con số, chờ hết hạn nửa năm, nếu tôi còn chưa cắt mác, bộ
quần áo này vẫn có thể bán được khối tiền. Nhưng khi Tần Thiệu nhận lấy túi
quần áo, anh ta lập tức xé mác đi, còn dùng ánh mắt châm chọc nhìn tôi rồi ném
cái túi lại cho tôi. Chỉ một hành động này của anh ta mà giá trị bộ quần áo này
xuống dốc không phanh, tôi vô cùng tức giận mà không dám nói, đành phải xách
theo túi đi theo anh ta mua quần áo như bảo mẫu.

Có điều, ít nhất tôi đã dám nói chuyện với anh ta một lần nữa. Tôi
hỏi anh ta tối thứ Bảy tuần này có thể chuyển thành tối thứ Sáu được không. Tôi
còn chưa nói lý do, anh ta đã trực tiếp từ chối. Tôi hỏi anh ta vì sao, anh ta
nói bởi vì sáng thứ Bảy hàng tuần anh ta đều ăn sáng, đánh golf với bạn bè. Tôi
không hiểu sáng thứ Bảy anh ta ăn sáng với bạn đánh golf thì liên quan gì tới
chuyện tôi ngủ cùng anh ta tối hôm đó. Anh ta cũng chẳng có lý do nào để nhất
định phải ăn sáng cùng tôi. Thế nhưng tôi không dám hỏi nhiều, chỉ coi như tính
cách quái dị của anh ta phát tác. Chỉ cần anh ta không chạm vào người tôi, tôi
đã biết ơn lắm rồi, thời gian hay bất cứ thứ gì khác đều có thể điều chỉnh được.

Tôi chỉ nghĩ tối thứ Bảy là sinh nhật Ôn Khiếu Thiên, nằm bên cạnh
Tần Thiệu khiến tôi có chút khó chịu. Nhưng hiện giờ tôi đã có thể khắc phục
được vấn đề này. Tôi nghĩ anh ta cũng đã thuần hóa tôi rồi.

Những ngày an ổn luôn trôi qua rất nhanh, chỉ chớp mắt một cái,
quyển lịch đã lật tới ngày 23 tháng 10. Tiết Sương Giáng đã đến, hơi nước kết
thành sương, sương muối tàn sát cây cỏ. Khí trời lạnh đi rất nhanh. Ba mươi
tuổi đã có chút sợ lạnh, tôi mặc một chiếc áo gió rất dày đi tới đi lui giữa ký
túc xá và thư viện, bỗng Diệp Cầm Cầm chạy tới kéo tay tôi. Cô bé thở hổn hển
khoa tay múa chân nói với tôi: “Cô giáo, không xong rồi, Khúc Thế Thành đang
đánh nhau với người ta trên sân tennis. Đánh nhau lớn lắm, Khúc Thế Thành chảy
rất nhiều máu.”

Tôi vội vàng chạy tới sân tennis. Chỗ đó vốn là nơi tôi vẫn lẩn
tránh, nhưng hôm nay không còn lựa chọn nào khác.

Tôi vừa bước vào sân đã thấy Khúc Thế Thành như đang diễn “trường
đại học nhiệt huyết”, máu trên đầu nhỏ từng giọt vào chiếc áo khoác nhạt màu
của cậu ta. Tên nhóc này còn cầm một cái vợt tennis, tức giận trừng mắt nhìn
đối phương, cùng bên kia đấu mắt.

Tôi cứ tưởng rằng những chuyện đánh nhau như thế này đã mất tích
trong bậc đại học. Nhất là nơi có phong cách tràn đầy tri thức như đại học A,
mọi người đều theo chủ nghĩa hòa bình, thích dùng tài hùng biện, không thích
động tay động chân, không ngờ thời kỳ phản nghịch của Khúc Thế Thành còn chưa
qua, tranh cãi với người ta đến mức dùng vũ lực.

Dù sao tôi cũng lớn hơn bọn trẻ mười tuổi, hơn nữa ít nhất tôi còn
là chủ nhiệm lớp, tôi bày tư thế, lớn tiếng nói: “Các em đều không muốn tốt
nghiệp nữa đúng không, không sợ bôi vào hồ sơ vài vệt đen đúng không?” Tôi vừa
dọa như vậy, bọn trẻ lập tức tan tác giải tán.

Tôi và Diệp Cầm Cầm dìu hai bên cậu ta tới phòng y tế của trường,
sau rồi nghĩ lại, nhỡ may phòng y tế báo lên trên, đến lúc đó, chuyện từ cái
miệng quạ đen của tôi phun ra sẽ trở thành sự thật, vậy lại càng to chuyện, tôi
lại vội vàng chạy tới cổng trường bắt xe.

Tới bệnh viện, Khúc Thế Thành đã ngất đi. Khi còn là nghiên cứu
sinh, tôi từng làm thêm tại một phòng khám nhỏ một thời gian, nhìn thấy tình
hình như vậy vẫn có thể bình tĩnh tìm một giường trống, treo biển cấp cứu rồi
đi tìm bác sĩ.

Bác sĩ bảo chúng tôi đưa Khúc Thế Thành tới phòng CT làm kiểm tra,
nói rằng chỉ là chấn động não rất nhỏ, có lẽ bị vật cứng đập vào. Nơi rách da
đầu cũng vừa khéo ở chỗ mạch máu phân bố dày đặc, máu chảy nhìn có vẻ nhiều
nhưng thật ra chưa đến mức phải khâu. Có điều, do chấn động não nên tốt nhất
vẫn nên ở lại bệnh viện một ngày để quan sát.

Tôi thở phào một hơi, sau đó mới có thời gian hỏi Diệp Cầm Cầm:
“Vì sao bọn họ lại đánh nhau?”

Diệp Cầm Cầm ấp úng nói không nổi một câu hoàn chỉnh.

Tôi nói: “Em cứ thành thật nói đi, cô thấy có vẻ em biết rõ đầu
đuôi sự việc.”

Sinh viên mới từ cấp ba lên, sự ngây thơ còn chưa mất đi hoàn
toàn, rất dễ bị đe dọa. Cô bé cúi đầu nói: “Mấy người kia nói cô giáo qua lại
với đại gia ở ngoài, mấy lần bọn họ thấy có xe xịn tới đón cô đi. Khúc Thế
Thành nghe được, cậu ấy ra tay đánh trước. Bọn họ thấy dùng tới vũ lực, ỷ vào
nhiều người nên đánh trả.”

Tôi nghe vậy, nghĩ rằng nếu đây là lời đồn đại tôi còn có thể căm
giận quát một tiếng “đồn đại quá đáng”, nhưng lời này cũng chẳng khác hiện thực
là bao, ngay cả tư cách phản bác tôi cũng không có.

Tôi nói với Diệp Cầm Cầm: “Em về trước đi. Chuyện này không nên nói
với những bạn học khác. Khúc Thế Thành là lớp trưởng, nếu việc này truyền ra
ngoài sẽ không có lợi cho công tác của cậu ấy sau này. Tối nay cô ở đây trông
bệnh.”

Diệp Cầm Cầm gật đầu, liếc nhìn cái đầu bị băng bó như xác ướp của
Khúc Thế Thành một cái rồi mới lưu luyến ra về.

Tôi ngồi bên giường, trong đầu khẳng định rằng ngày đó Khúc Thế
Thành đã nhìn thấy. Chỉ là, cậu ta chọn cách im lặng, coi tôi là một giáo viên
mà thôi. Thế nhưng tôi có đức hạnh gì mà dám nhận một tiếng cô giáo này. Ngay
cả một con người tôi cũng không giống nữa là.

Tôi nhìn Khúc Thế Thành mặc bộ quần áo tennis yên lặng nằm trên
giường. Nhìn một lúc sau lại nghĩ tới những ngày đầu tiên khi tôi theo đuổi Ôn
Khiếu Thiên.

Khi đó, tôi bị dáng vẻ chơi piano của Ôn Khiếu Thiên trên sân khấu
làm cho mê mệt, ngày ngày nghĩ cách tạo cơ hội tiếp cận anh. Tôi từng nói, tôi
không có ham muốn gì quá mãnh liệt, chỉ có Ôn Khiếu Thiên là một ngoại lệ. Tôi
giống như bị cuồng theo dõi, ngày nào cũng len lén theo sát Ôn Khiếu Thiên,
nhìn xem bình thường anh làm gì, tất cả đều ghi lại. Tôi thấy thời khóa biểu
của anh và tôi gần như trùng nhau, hoàn toàn không có cơ hội tới lớp anh học ké
một buổi. Mà khi đó tôi vẫn là sinh viên năm nhất, ý đồ trốn học cũng không
được thuận buồm xuôi gió. Sau này tôi phát hiện ra một quy luật, thứ Tư và thứ
Sáu hàng tuần anh đều cùng một nữ sinh tới sân chơi tennis. Nữ sinh kia tên
Ngải Tĩnh, là đội trưởng câu lạc bộ tennis, mới năm thứ nhất đã có thể làm đội
trưởng, có thể thấy rằng trình độ rất cao.

Tôi không biết cô gái tên Ngải Tĩnh này và Ôn Khiếu Thiên có quan
hệ gì, là tập luyện thuần túy hay dùng danh nghĩa tập luyện để ý đồ bất chính
như tôi. Toàn đại học A chỉ có vẻn vẹn một sân tennis. Cuối tuần gần như đã bị
đặt trước, vì vậy Ôn Khiếu Thiên chỉ có thể chọn hai ngày thứ Tư và thứ Sáu mà
anh không phải đi học. Lúc đó tôi muốn học theo bộ phim “nụ hôn định mệnh”, nấp
ở gần sân tennis, chờ anh đi ra rồi va vào anh, phát ra tia lửa tình. Dù sao
khi đó anh và anh chàng đẹp trai Kashiwabara Takashi cũng có nét giống nhau.
Nhưng lần nào anh cũng coi tôi như không khi, sải từng bước dài lướt qua tôi.

Tôi nghĩ, “nụ hôn định mệnh” lỗi thời rồi, tôi phải học “vườn sao
bằng”. Năm ấy, bộ phim truyền hình này đang nổi đình nổi đám, tôi đã xem đến n
lần, tình tiết có thể gọi là thuộc nằm lòng. Đương nhiên, tôi không thể học Sam
Thái, tôi phải học Đạo Minh Tự, người cuối cùng ôm được người đẹp vào lòng.

Vì vậy, chiêu đầu tiên tôi học Đạo Minh Tự chính là bao trọn sân
tennis. Đạo Minh Tự vì muốn ở cùng với Sam Thái mà còn bao cả một chiếc du
thuyền ấy chứ. So với du thuyền, bao một cái sân tennis thật sự không có gì
đáng nói. Mà khi đó, bố tôi thường nói, vấn đề có thể dùng tiền để giải quyết
sẽ không được coi là vấn đề. Đương nhiên, nếu xét ở thời điểm hiện tại, đánh
chết tôi cũng không tin những lời này. Ngược lại tôi còn khẳng định rằng tất cả
vấn đề đều từ tiền mà ra.

Thật ra loại hành động như bao trọn sân tennis này, nhà trường vốn
không cho phép. Tất cả mọi người đều phải trả phí đúng giờ. Lúc đó, phí mỗi
tiếng là hai mươi tệ đã rất nhiều người không chi trả nổi. Nhưng tôi thấm nhuần
lời dạy của bố tôi, cầm từ trong nhà tới một hộp thuốc lá đắt tiền và một chai
rượu ngoại tặng cho bác quản lý sân bóng, còn kèm thêm năm nghìn tệ phí bao
trọn sân bóng hai ngày.

Sau khi sắp xếp xong mọi việc, tôi mặc một bộ đồ tennis màu vàng
nhạt, ra vẻ thờ ơ đứng giữa sân như Đạo Minh Tự, cầm một chiếc vợt mà chính tôi
cũng không biết phải cầm thế nào mới đúng cách, chờ Ôn Khiếu Thiên đến.

Ôn Khiếu Thiên cũng mặc một
bộ đồ vàng nhạt, tôi nhìn anh đi vào sân bóng, thấy rằng ngay cả quần áo cũng
là đồ đôi, nghĩ thế nào cũng thấy may mắn. Kết quả là người ta vừa bước vào,
nghe tôi nói sân bóng này đã được tôi bao trọn, lập tức quay đầu bỏ đi không
nói một lời, ngay cả câu hỏi vì sao cũng không có. Tốt xấu gì Sam Thái cũng đã
lên đến thuyền rồi. Nội dung vở kịch phát triển hoàn toàn không giống với mong
đợi.

Tôi đành phải đuổi theo ngăn
Ôn Khiếu Thiên lại. Tôi nói anh là Ôn Khiếu Thiên phải không? Đánh một ván đi,
em mời.

Anh do dự một chút rồi nói
được.

Tôi thầm hô to một tiếng yes,
vội vàng cầm vợt chạy ra phía đối diện.

Ôn Khiếu Thiên ném quả bóng
lên không trung, phong độ nhảy lên, dùng sức đập, quả bóng bay vù về phía tôi.

Tôi trợn tròn mắt nhìn quả
bóng bay về phía tôi càng ngày càng gần, càng ngày càng gần, cuối cùng “bụp”
một tiếng đập thẳng vào mũi tôi. Tôi cảm thấy một dòng chất lỏng ấm áp chảy từ
trong mũi ra, tôi đưa tay lên sờ, suýt chút nữa tự dọa mình chết đứng.

Thật là một tình tiết cũ rích
trong tiểu thuyết tình cảm. Tôi ngẩn người chưa được bao lâu, vừa lau máu mũi
vừa hô trong lòng một tiếng yes!

Ôn Khiếu Thiên vội vàng chạy
tới, luống cuống hỏi tôi: “Bạn học, bạn không sao chứ?”

Tôi bịt mũi, máu chảy qua kẽ
tay tôi nhỏ từng giọt xuống quần áo, tôi nghèn nghẹt nói: “Em là Lô Hân Nhiên.
Sinh viên năm nhất khoa xã hội học, ở phòng 301 khu ký túc xá số 20. Anh phải
chịu trách nhiệm với em.”

Tôi nghĩ, những năm tháng thơ
ngây, tươi đẹp như vậy vĩnh viễn sẽ không trở về. Tôi thích anh một cách ngốc
nghếch, từng bước bám riết, từng bước tiếp cận, dùng hết tất cả mánh khóe, dùng
phương pháp của Đạo Minh Tự để theo đuổi được Takashi.

“Hồng liễu anh đào, lục liễu
ba tiêu”, biết đâu “lưu quang dung dịch bả nhân phao”*.

Tôi ghé vào bên giường bệnh,
ngay cả hít thở cũng cảm thấy đau thấu tâm can, rồi cứ như vậy bước vào mộng
đẹp.

* Trích từ bài thơ “Thuyền
quá sông Ngô” – Tưởng Tiệp.

Dịch thơ Nguyễn Chí Viễn:

Một mảnh xuân sầu đợi rượu
chiêu

Dòng nước chèo thuyền

Cờ rượu lầu treo

Thu Nương độ với Tần Nương
kiều

Gió lại hiu hiu

Mưa lại leo teo

Tới lúc nao về tẩy khách bào

Sinh chữ ngân điều

Hương chữ tâm thiêu

Lưu quang khéo dễ đẩy người
theo

Hồng đậm anh đào

Lục đậm ba tiêu

Đây là bài thơ xuất phát từ
thương xuân mà cảm hoài, bày tỏ nỗi nhớ quê nhà của kẻ tha phương.

Có lẽ hồi ức làm người ta quá
mức mệt mỏi, khi tôi tỉnh lại đã là hơn năm giờ sáng ngày hôm sau, Khúc Thế
Thành đang ngồi nghiêm chỉnh trên giường bệnh, đôi mắt cong cong nhìn tôi.

Thấy tôi tỉnh dậy, mặt cậu ta
bỗng đỏ lên, lập tức quay sang chỗ khác. Tôi nghĩ đại khái là thằng bé này đã
nhìn thấy chuyện xảy ra trong xe Bentley ngày hôm đó, cũng thật khó cho cậu ta
còn phải đánh nhau vì tôi.

Tôi nói: “Tỉnh rồi? Có cần
thông báo cho người nhà không?”

Cậu ta lắc đầu nói: “Người
nhà em đều ở Mỹ rồi. Em còn một ông cậu ở thành phố A, chỉ là, quên đi, em và
ông ấy không có tiếng nói chung, thông báo cho ông ấy chỉ khiến cả hai khó xử.”

Tôi nghĩ, quả là như vậy, vừa
nghe đến danh xưng ông cậu đã khiến người ta cảm thấy xa cách, chẳng khác gì
một bài phát biểu.

Tôi nói: “Có đói không? Từ
tối hôm qua tới giờ chưa có gì vào bụng, phải dựa vào nước đường cầm hơi đấy.”

Cậu ta xoa bụng, gật đầu nói:
“Em nhớ món cháo rau thịt xông khói mẹ em tự tay làm, tươi ngon, đặc quánh lại
không ngấy, nghĩ đến thôi đã chảy nước miếng rồi.”

Tôi nói: “Cái này có gì khó,
trên đường chỗ nào chẳng bán.”

Cậu ta bĩu môi: “Món đó trên
đường không mua được. Em ăn nhiều hàng lắm rồi, chưa từng thấy chỗ nào chính
tông như mẹ em làm. Cô giáo, cô biết làm không?”

Đương nhiên là…. không biết
làm. Không phải tôi ghét dính mùi dầu khói, chủ yếu vì ngoại trừ là một cao thủ
gieo mạ, mẹ tôi còn là một cao thủ nấu ăn, khi còn ở nông thôn, mẹ tôi chiếm
giữ phòng bếp không cho người khác bước vào. Sau này có tiền, thuê người nấu
ăn, tôi lại càng không cần bước vào phòng bếp. Hiện giờ có muốn nấu cũng không
có chỗ mà nấu.

Tôi lại đột nhiên nhớ tới hôm
nay là thứ Bảy, Tần Thiệu nói sáng thứ Bảy anh ta đều đi ăn sáng, chơi golf với
bạn bè. Hay là nói, nếu tôi đi ngay lập tức là có thể mượn phòng bếp nhà anh ta
một lát.

Có lẽ tôi cảm động vì Khúc
Thế Thành đã đánh nhau vì tôi, muốn biểu đạt chút thành ý, cũng có thể tôi
không chịu nổi khi cậu ta dùng vẻ mặt như vậy nói với tôi rằng cậu ta muốn ăn
thứ gì đó. Tôi buột miệng đồng ý mạo hiểm quay về chỗ Tần Thiệu làm chút đồ ăn
sáng.

Tôi nói với Khúc Thế Thành:
“Nếu em thật sự muốn ăn cháo cô nấu thì chờ một lát, cô sẽ nấu cho em.”

Hai mắt Khúc Thế Thành tỏa
sáng, nói với tôi: “Thật sao? Cảm ơn cô giáo.”

Tôi nhìn đôi mắt lấp lánh của
cậu ta, lại thoáng cảm thấy hốt hoảng, nghĩ rằng lần mạo hiểm này cũng đáng.

Tôi lấy ví ra xem, trả tiền
thuốc men xong, trong ví tôi còn hơn hai trăm đồng, tuy đây là tất cả số tiền
trên người, nhưng nghĩ đến cái bụng đói sôi ùng ục của Khúc Thế Thành, tôi dứt
khoát quyết định gọi taxi.

Khi tôi đứng trước camera
ngoài cổng chính chào hỏi quản gia, ông ấy có vẻ vô cùng ngạc nhiên vì mới sáng
sớm tôi đã tự mình tìm tới, nhưng vẫn mở cửa cho tôi.

Câu đầu tiên tôi hỏi quản gia
là Tần Thiệu có ở nhà không.

Quản gia cung kính nói với
tôi: “Lô tiểu thư, Tần tiên sinh đã ra ngoài. Cô có việc tìm tiên sinh sao? Tôi
có thể chuyển lời giúp cô.”

Tôi vội vàng nói không cần,
không cần. Quản gia luôn luôn cung kính với tôi, dù đã nhìn thấy dáng vẻ chật
vật của tôi khi bị Tần Thiệu đè ra xóa hình xăm, ông ấy vẫn trước sau như một,
duy trì thái độ hiền hòa, cẩn thận. Tôi cảm thấy ông ấy thật sự giống Sebastian
hầu hạ chủ nhân như trong “Hắc quản gia”, đến từ thế kỷ 19, có thể bỏ mũ khom
người, khoa trương nói: “Yes, my lord.”

Tôi nói với quản gia, tôi
muốn mượn phòng bếp nhà chủ nhân của ông ta một lúc. Để tăng độ tin cậy của lời
nói này và thuyết phục ông ta rằng chuyện này có lợi cho sức khỏe tương lai của
Tần Thiệu, tôi nói: “Tôi vốn có ý định làm chút đồ ăn sáng cho Tần tiên sinh,
tuy anh ấy không ở đây, nhưng nếu đã tới, tôi cũng không muốn lãng phí tiền xe,
vẫn nên làm một chút cho anh ấy. Nhờ ông giao lại cho anh ấy sau vậy.”

Quản gia coi như bị tôi
thuyết phục. Tôi vội vàng đi vào phòng bếp. Tuy tôi từng là người giàu có,
nhưng rất ít khi bước vào phòng bếp của biệt thự nhà tôi, vì vậy, đối với mấy
thứ đồ cao cấp như bếp gas, lò nướng, lò vi sóng này rất không quen tay. Thứ mà
tôi quen thuộc nhất trong phòng bếp chính là tủ lạnh, bởi vì thỉnh thoảng nửa đêm
đói bụng, đành phải tự mình mò tới tủ lạnh tìm mấy thứ về phòng ăn.

Nhưng cũng may phòng bếp nhà
Tần Thiệu đủ rộng, bàn chế biến cũng thoải mái, gia vị đầy đủ, tươi mới. Những
thứ này đều là bước khởi đầu thuận lợi của người mới vào nghề. Tôi lấy điện thoại
ra tìm cách nấu, thực hiện theo từng bước một. Cách nấu đơn giản đến mức ngay
cả người lần đầu nấu cơm như tôi đọc cũng hiểu.

1. Vo gạo, sau đó bỏ vào nồi.

2. Đổ nước vào, đun to lửa.

3. Tiếp tục đun nhỏ lửa 20
phút.

4. Thêm rau xanh, thịt xông
khói, và một chút muối ăn.

Đơn giản đến mức gần giống
như chuyện cười “cho con voi vào tủ lạnh cần mấy bước” của Triệu Bản Sơn.

Tôi mặc tạp dề, nghĩ rằng
chuyện này thật dễ dàng, trong lòng không khỏi có chút đắc ý. Một khi đắc ý sẽ
dễ lơ là, một khi lờ là sẽ dễ bị sét đánh.

Phía sau tôi bỗng vang lên
một giọng nói quen thuộc: “Sao cô lại tới đây?”

Tôi kinh ngạc xoay người, cằm
suýt chút nữa rơi vào trong nồi hầm cùng cháo.

Tôi nói: “Vì sao anh đã trở
về?” Không phải anh còn ăn sáng, đánh bóng sao? Tôi căng thẳng đến mức định
nói: “Không phải anh còn định ngồi xe lửa ra khỏi thành, ăn uống ca hát sao?”
May mà tôi chưa nói những lời này ra, thừa lúc vẫn còn ý thức, tôi phải sửa
ngay cái bệnh hễ căng thẳng là lại nói bậy này.

Anh ta còn chưa thay quần áo
đánh golf, trên tóc còn vương sương sớm, những sợi tóc mềm mượt như nhung rủ
mình xuống trán, cực kỳ giống Jang Dong Gun khi đi chèo thuyền cùng Chae Rim
trong “All About Eve”. Lần thứ hai tôi nghĩ rằng gương mặt này nhất định là
phẫu thuật thẩm mỹ mà thành.

Anh ta nói: “Tôi nghe nói cô
tới làm đồ ăn sáng cho tôi?”

Tôi thấy tâm trạng anh ta
không tệ, nếu là bình thường, anh ta sẽ nói: “Tôi hỏi trước.” Ngụ ý là tôi phải
trả lời trước.

Tôi nghĩ ông quản gia này làm
việc thật hiệu quả, ngay cả đánh cái rắm cũng phải lập tức báo cáo với anh ta.
Vì sao không thông báo chậm một chút, chỉ khoảng nửa tiếng nữa là tôi xong việc
rồi.

Tôi đành gật đầu, chỉ chỉ nồi
cháo nói: “Chỉ là có lẽ không được dễ ăn cho lắm, tốt nhất anh đừng ăn. Nhỡ may
đau dạ dày thì…”

“Cô hạ độc à?” Anh ta nhướng
mày hỏi tôi.

Tôi vội vàng lắc đầu như
trống bỏi, có cho một trăm lá gan tôi không không dám làm vậy.

Anh ta hất cằm nói: “Vậy
chẳng phải được rồi sao.”

Nói xong, anh ta dựa vào cạnh
bàn bếp, nhìn tôi nấu cháo.

Hiện giờ tôi lại oán giận
công thức nấu ăn đơn giản như vậy. Ví dụ như ở bước thứ ba, đun nhỏ lửa 20
phút, tôi không còn chuyện gì để làm. Vốn khi chỉ có một mình, tôi có thể để
tâm hồn du hành ngoài không gian, nhưng bên cạnh có một cái máy làm lạnh tự
nhiên, tôi nào dám du hành không gian, tôi phải cảnh giác cao độ, đề phòng anh
ta có ý định kỳ quái lại gây ra chuyện gì đó.

Vì vậy, trong thói đời này,
việc khó làm nhất chính là ở bên cạnh một kẻ điên vừa có ham muốn khống chế lại
vừa có thực lực để khống chế.

Tôi dùng thìa nguấy cháo
trong nồi, đếm mỗi một giây dài như một năm chậm rãi trôi qua, thỉnh thoảng lại
liếc mắt nhìn trộm Tần Thiệu. Bên ngoài, mặt trời đã lên, sương sớm tan đi, nửa
long lanh, nửa u buồn. Tần Thiệu giống như một người mẫu quảng cáo dụng cụ bếp,
tùy tiện dựa vào đâu là nồi niêu bát đũa ở đó như phát sáng theo.

Tôi đoán tuy Tần Thiệu đã ba
mươi sáu tuổi nhưng anh ta nhất định là con cháu nhà giàu có hoặc quyền quý,
nếu anh ta dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng thì không thể nào luyện được khí
chất như vậy. Trong tư liệu trường viết bố anh ta là chủ tập đoàn Hằng Viễn
chính là chứng cứ. Mọi người nhìn ông bố nhà giàu mới nổi của tôi thì biết. Giờ
nghĩ lại mới thấy những người giàu có tôi quen biết không được mấy người, tôi
cũng không biết gia cảnh của Ôn Khiếu Thiên thế nào, khi đó tôi chỉ nghĩ cần
nhiều tiền như vậy làm gì, gì chứ tiền thì nhà tôi có đủ rồi, nếu bố mẹ tôi ép
kết hôn theo kiểu môn đăng hộ đối, tôi sẽ dẫn Ôn Khiếu Thiên bỏ trốn. Sau này,
khi anh đột nhiên biến mất, tôi đi tìm tới nhà anh, đó là một căn biệt thự với
kiến trúc khí phái cũng tầm tầm như biệt thự nhà tôi khi chưa phá sản, lúc đó
tôi mới biết thì ra Ôn Khiếu Thiên cũng là người có tiền, chỉ là, anh không
huênh hoang như tôi, một mình ở một phòng trong trường, bao cả sân tennis, hứng
lên còn bao cả rạp chiếu phim. Tôi hoàn toàn thể hiện khả năng ném tiền qua cửa
sổ của mình với anh. Khi đó, tôi thật sự cho rằng gia đình anh chỉ là một gia
đình bình thường, nếu không phải anh biến mất trước khi nhà tôi phá sản, có khi
tôi còn cho rằng anh nhìn vào gia cảnh nhà tôi nên mới hẹn hò với tôi, vừa thấy
nhà tôi sa sút lập tức vỗ mông bỏ chạy lấy người.

Thỉnh thoảng Tần Thiệu lại
bước tới xem sự thay đổi của nồi cháo. Tôi vừa xuất thần, anh ta đã nói: “Nguấy
tiếp đi.” Mỗi lần anh ta tới gần, toàn thân tôi lại căng cứng, sợ anh ta làm
chuyện gì thiếu đạo đức.

Mãi rồi tôi có chút mất kiên
nhẫn, nói: “Tần tiên sinh, phòng bếp vừa lộn xộn vừa bẩn, chi bằng anh chờ ở
ngoài đi. Nấu xong, tôi sẽ bưng ra ngoài cho anh.”

Tần Thiệu đáp lại một câu:
“Làm việc của cô đi, không cần lo cho tôi.” Rồi lại tiếp tục đứng đó.

Tôi nghĩ thầm, tôi tin được
lời này của anh mới là lạ. Không cần lo cho anh, cái mạng này của tôi còn giữ
được chắc? Không biết cô giúp việc kia đã làm ở đây bao lâu, còn dám nói anh ta
thích sạch sẽ. Có trời mới tin.

Nếu thời gian là một con dao
chọc tiết heo, tôi nghĩ hai mươi phút này đủ để mài lưỡi dao sáng loáng rồi
chọc về phía Tần Thiệu.

Lần cuối cùng xem đồng hồ đeo
tay, khi kim giây chỉ tới số mười hai lần cuối cùng, tôi như một tuyển thủ việt
dã chạy tới đích, thật sự muốn vung tay hô to.

Tôi thả rau, thịt xông khói
và muối ăn vào, múc ra một bát, nhẹ nhàng đặt lên bàn ăn bên ngoài, trong lòng
liên tục cầu khấn, bát cháo xử nữ này nhất định phải ngon mới được, nếu chọc
giận anh ta, hôm nay tôi đừng hòng ra khỏi căn nhà này.

Hôm nay tâm trạng anh ta có
vẻ thật sự không tệ, còn hất cằm nói với tôi: “Cô cũng ăn cùng đi, đứng ngẩn
người nhìn tôi ăn làm gì?”

Tôi nghĩ thầm, cũng đúng, nhỡ
may anh ta cảm thấy không thể nuốt trôi ngay từ miếng đầu tiên, có khả năng sẽ
hất bát cháo lên mặt tôi, tỉ lệ bị hủy hoại nhan sắc là không cần phải tính nữa
rồi, tôi vẫn nên trốn xa một chút thì tốt hơn. Tôi lập tức mượn cơ hội bỏ vào
phòng bếp, chậm chạp múc một bát, lại bần thần ở trong đó một lúc lâu mới đi
ra.

Tần Thiệu nói: “Cô trốn trong
đó ăn vụng đấy à? Lề mề cả buổi.”

Tôi nhìn bát cháo vẫn chưa bị
chạm vào của anh ta, nghĩ, đây là ý gì? Muốn tôi ăn trước, sợ tôi hạ độc hay
sao? Chuyện này chẳng khác gì thái giám thử độc cho hoàng đế cổ đại ấy nhỉ!

Tôi múc một thìa cháo, thổi
cho bớt nóng, bỏ vào miệng, nếm thử một chút, cảm thấy hương vị cũng không tệ,
không khỏi lại ăn thêm một thìa nữa. Thì ra tôi có thiên phú trong lĩnh vực
này, ít nhất gen nấu ăn tốt đẹp của mẹ tôi cũng được truyền cho tôi, tôi có
chút mở cờ trong bụng, đã lâu chưa có cảm giác thành công như thế này, đây đúng
là một thu hoạch bất ngờ.

Tần Thiệu cũng chậm rãi ăn,
mỗi một cử động đều mang theo vẻ thưởng thức nhã nhặn. Kẻ có tiền chính là như
vậy, cũng chẳng phải rượu Mao Đài, mỗi một ngụm còn lưu lại dư vị.

Tôi cảm thấy nếu Tần Thiệu cứ
chậm chạp như vậy, khi anh ta ăn xong, Khúc Thế Thành đã chết đói rồi. Thừa dịp
tâm trạng anh ta còn tốt, tôi thương lượng: “Tần tiên sinh, chỗ cháo này tôi
nấu hơi nhiều. Tôi mang đi một chút được chứ?”

Tần Thiệu còn chẳng thèm nhấc
mắt: “Chỗ còn thừa để vào tủ lạnh, tối đói bụng làm bữa khuya.”

Tôi ngã ngửa, không thể ngờ rằng kẻ có tiền còn có thể
keo kiệt như vậy, ngay cả một chút cháo cũng phải chia thành hai bữa. Lúc này
tôi mới tin tưởng câu mà mọi người thường nói: “càng giàu càng keo”. Tôi nhìn
nồi cháo trong phòng bếp, cảm thấy chuyện này đúng là hời cho con sói này. Khúc
Thế Thành đáng thương, tôi đành tới căn tin bệnh viện mua chút đồ ăn cho cậu
vậy, cậu cố mà chịu đi.

Báo cáo nội dung xấu