Ôsin nổi loạn- Chương 90-91

Chương 90

Kim Anh cũng
định về phòng thì Lập Hàn bước tới ôm Kim Anh từ đằng sau. Cô mở bừng mắt,
người đứng khựng lại…

Bà chủ nhà
cũng đã đứng ngoài nhanh tay ghi lại những hình ảnh này…

………….

- Em có thể
cho anh một cơ hội không?

Lập Hàn nhẹ
nhàng nói bên tai Kim Anh làm cô rùng mình. Kim Ah vội vàng gỡ tay cậu ra, cô
quay lại nhìn anh không hiểu Lập Hàn hôm nay sao lại lạ lùng như vậy.

Kim Ah ấp úng
không biết nói kiểu gì, cô hỏi:

- Ý anh là
sao?

- Chẳng nhẽ em
không biết gì đến tình cảm của anh.

Lập Hàn hơi
chau mày nhìn thẳng vào Kim Anh. Asnh mắt cô cho thấy Lập Hafn không có vị trí
trong tim của cô, Lập Hàn cũng tự hiểu Kim Anh luôn đối xử đặc biệt với Trịnh
Kim là cậu biết nhưng chẳng nhẽ một chút rung động dành cho mình cũng không có
sao. Lập Hà không tin điều ấy, ánh mắt cậu lộ nét buồn.

Kim Anh lặng
một lúc, không gian cảm thấy như thu hẹp nó ngột ngạt ngượng ngịu sao ấy, cô
không thích cảm giác khó chịu này chút nào. Kim Anh nói:

- Ý anh là…

- Đúng anh
muốn em làm người-của-anh - Lập Hàn cố nhấn mạnh mấy từ cuối.

Kim Anh nuốt
nước bọt trước lời tỏ tình đột ngột này. Cô chưa hề chuẩn bị trước những pha
bất ngờ như thế.

Kim Anh lúc
này lại chợt nghĩ đến Trịnh Kim, cậu mới là người cô yêu. Còn Lập Hàn thì sao,
Kim Anh khẽ đưa mắt dò nhìn Lập Hàn, cô cắn môi không biết nên nói gì. Nếu từ
chối e Lập Hàn sẽ bị tổn thương nhưng thà như vậy dứt khoát một lần còn dễ chịu
hơn.

Kim Anh hít
một hơi thật sâu, cô ngẩng cao đầu:

- Anh à…thật
sự là em đã thích người khác rồi. Em…xin..lỗi.

Lập Hàn mím
môi, rồi khẽ cười để lộ vẻ tàn độc từ trước đến giờ chưa có nói:

- Từ trước đến
giờ anh thích gì thì chưa bao giờ không đạt được cả.

- Ý anh là sao
– Kim Anh tròn mắt nhìn Lập Hafn như người cõi trên.

- Anh biết bí
mật giữa em và Trịnh Kim. Chắc bác Cẩm Phụng sẽ thất vọng lắm vì điều này.

- Sao…sao…-
Kim Anh bị nói trúng tim đen, cô ấp úng – Anh biết mẹ cậu ấy sao?

- Đương nhiên.
Chính bác ấy là người đã nhờ anh theo dõi hai người trong kì nghỉ lần trước. -
Lập Hàn cười hắt ra rồi tiếp – Anh cũng đã giúp hai người diễn tròn vai đấy nhé.

Kim Anh nhìn
Lập Hàn chăm chăm, cô không hiểu sao hôm nay từ sắc mặt đến cử chỉ thái độ của
Lập Hàn lại luôn thay đổi 180% như vậy. Cậu không còn vẻ nhẹ nhàng như trước
nữa mà thay vào đó là một Lập Hàn chứa đầy vẻ bất cần đầy những mưu tính ẩn
chưá trong cái đầu kia. Kim Anh không tin người đứng trước mắt của mình là một
Lập Hàn mà mình đã từng quen.

Lập Hàn cũng
nhận ra cái ánh mắt đấy của Kim Anh không hề thiện cảm với mình. Cậu cố nén
tiếng thở dài lấy lại vẻ điềm tĩnh, điềm nhiên tiếp:

- Em không cần
nhìn anh vậy đâu. Nếu em đồng ý làm người yêu anh trong 3 tháng thì bí mật giữa
hai người sẽ không ai biết.

Kim Anh nhíu
mày khó chịu trước đề nghị trắng trợn của Lập Hàn. Cô không ngờ cậu lại là con
người như vậy. Kim Anh cứ nghĩ Lập Hàn chính là một hình ảnh mẫu đàn ông chính
hiệu quân tử đấy chứ.
Ngưng lại một lát, Kim Anh nói:

- 3 tháng để
làm gì trong khi em không yêu anh.

- Anh tin sẽ
làm em thay đổi. - Lập Hàn tự tin hai tay đặt lên hai vai Kim Anh xoay người cô
nhìn thẳng vào mình.

Và cậu cũng
chợt nhận ra nơi đáy mắt ấy bây giờ không còn nhìn mình như trước nữa. Nó có
chút gì đó gọi là khinh bỉ sao.

Kim Anh giọng
lạng băng nói:

- Sau 3 tháng
thì sao?

Lập Hàn nén
buồn, cậu cười nhếch môi :

- Đương nhiên
là anh vẫn muốn tiếp tục nhưng điều đấy anh sẽ dành cho em quyết định.

Kim Anh không
còn gì để nói. Những hình tượng của Lập Hafn trong lòng mình đều sụp đổ. Kim
Anh rất muốn tát vào mặt cậu không những thế còn phải đấm đá Lập Hafn một trận.
Tại sao cậu có thể giả dối với cô suốt thời gian qua. Những cử chỉ tao nhã của
cậu đâu hết rồi mà để lại một con người ngạo mạn này.

Lập Hàn chợt
lạnh mặt nói:

- Thôi muộn
rồi em đi nghỉ đi. Hãy suy nghĩ về đề nghị này của anh rồi trả lời. Anh cũng
mệt rồi.

Lập Hàn nói
xong rồi bước ngang qua Kim Ah để đi về phòng. Cậu mở đóng cửa phòng lại rồi
bước đến gần cửa sổ nhìn những vì sao sáng trên bầu trời cao vơị kia.

Lập Hàn cũng
không hề muốn điều này. Cậu rất muốn Kim Ah tự nguyện đến với mình chứ không
phải bằng cách ép buộc như vậy. Nhưng liệu không làm thế thì Kim Anh cũng sẽ
chẳng giờ thuộc về cậu. Thôi đành làm vai ác vậy như thế sẽ có Kim Anh dù là
trong một khoảng thời gian ngắn.

Hít thật sâu,
Lập Hàn châm một điếu thuốc. Những lúc thế này cậu thường cần một khỏang không
gian cho riêng mình. Làn khói nhẹ bay che mờ nửa khuôn mặt anh tuấn ẩn đầy sự
buồn bã chán chường.

Lập Hàn rất ít
hút thuốc. Cậu chỉ hút những khi một mình và thật sự buồn. Lập Hàn cứ nghĩ mài
đến ánh mắt Kim Anh đã nhìn mình, cậu không hề muốn cô nhìn mình như vậy chút
nào.

Lập Hàn mím
môi, ánh mắt khẽ nheo lại nhìn xa xăm…

“ Xong. Tớ xây
thành đẹp chứ…hehe…- Kim Anh chỉ tay vào lâu đài cát mình mới xây trong khuôn
viên của trường Mầm non. Cô bé cười toe toét hất gương mặt bầu bĩnh khoe với
Trịnh Kim.

Xì…tớ cũng đẹp
nữa - Thế Du cũng tự hào khoe lại lâu đài mình mới xây.

Tớ đẹp hơn –
Kim Anh phùng chiếc mồm bé tẹo lên nói.

Tớ đẹp - Trịnh
Kim cũng không vừa liền cự lại.

Hai đưá trẻ
cãi qua cãi lại, không ai chịu nhường ai. Kim Ah tức quá, cô thấy một cậu bé
đằng kia đang đứng một mình, tay ôm khư khư qủa bóng mà chả chơi với ai cứ nhìn
xung quanh với ánh mắt xa lạ. Kim Anh phủi phủi tay, cô nói với Trịnh Kim:

- Tớ sẽ hỏi
bạn kia xem của ai đẹp hơn. Hứ…

Kim Anh đứng
dậy nghoe nguấy chạy tót đến chỗ cậu bé hơn mình1 tuổi đang đứng. Cô nói:

- Ấy ơi. Muốn
chơi chung không?

Lập Hàn vẫn
nét mặt ấy nhìn Kim Ah, đôi mắt xoe tròn nhìn ai cũng như người cõi trên. Kim
Anh chống tay vào hông nói:
- Bạn muốn chơi chung thì lại đây với mình, hay lắm.

Kim Ah nói
xong liền dắt tay Lập Hàn theo mình. Cậu cũng lững thững theo sau, Kim Anh dắt
đến chỗ mình đang chơi. Trịnh Kim vẫn đang ngồi canh không cho mấy bạn khác làm
đổ.

Kim Anh hất
mặt nhìn Lập Hàn, chỉ nhón tay trắng mũm bé xiú vào hai lâu đài hỏi:

- Bạn thấy cái
nào đẹp hơn.

Lập Hàn nhìn
nhìn hai người, Trịnh Kim dục:

- Nói đi.

Kim Anh thêm:

- Nói đi bạn.

Lập Hàn nhìn
nhìn hai cái lâu đài vẫn không nói gì cậu chỉ chỉ tay về phiá lâu đài của Kim
Anh.

Kim Ah cười
phá lên lộ rõ vẻ đắc thẳng, cô vỗ tay đôm đốp vui quá đến nỗi hôn cái chụt vào
má Lập Hàn :

- Cảm ơn cậu.

Lập Hàn tuy là
một đứa trẻ nhưng phản xạ cậu với tình huống này hơi lạ lẫm, chưa ai như thế
với cậu. Lập Hàn luôn cô lập giữa những đứa trẻ trong trường Mầm non này mà
không kể cả trong lớp cũng không chơi với ai nữa ấy chứ. Cậu luôn cảm thấy mình
thật lạc lõng.

Kim Anh vênh
mặt lên nhìn Thế Du đang xụ mặt :

- Thấy chưa..
đã bảo của tớ đẹp hơn mà…hehe…

Thế Du quay
xang lườm cả hai rồi phủi phủi tay:

- Không chơi
với hai người nữa, chơi xấu tính…hứ…

Thế Du bỏ ra
chơi xích đu với mấy người khác còn lại KimANh là Lập Hàn.

Thấy Lập Hàn
có vẻ ít nói, Kim Anh liền kéo cậu bé xuống, miệng nói liên hồi:

- Ngồi xuống
chơi đi, bạn ít nói thế…hihi…lúc nào cũng cười như tớ này...ba tớ bảo người ta
cười lên sẽ rất đáng yêu đấy…cậu thấy tớ dễ thương không.

Lập Hàn ngồi
xuống cạnh Kim Anh, đây là lần đầu có người bắt chuyện với cậu như vậy, Lập Hàn
dương đôi mắt tròn xoe đen láy nhìn Kim Ah, cô bé có hai má bánh đúc trắng hồng
luôn tươi cười, Lập Hàn gật gật đầu.

Kim Anh thấy
tay Lập Hàn vẫn ôm qủa bóng, cô dựt nó ra nói:

- Bạn chơi xây
thành vui hơn là ôm quả bóng đấy đấy.

- Vậy hả? -
Lập Hàn bây giờ mới bập bẹ lên tiếng.

- Ừ ấy ..thử
đi…chúng mình thì xem ai làm đẹp hơn…vui lắm…hihi…

Lập Hàn rụt rè
đưa tay xuống khoảng cát, nhìn tay Kim Anh làm, cậu cũng bặt chước nặn theo…
vừa làm Kim Anh vừa hỏi:

- Mà bạn học
lớp nào thế…

- Lá.

- Í vậy hơn
mình một lớp rồi…hihi…gọi bằng anh rồi…

Đến khi vào
lớp một, Lập Hàn đã phải chia tay với Kim Anh về ở với bà còn mẹ cô chỉ thỉnh
thoảng mới về thăm. Chính nhờ quen được Kim Anh, Lập Hàn đã biết thân thiện với
những người xung quanh mình, cậu biết cách hoà đồng và làm bạn với tất cả.

Lập Hàn cảm
thấy rất vui khi được chơi chung với Kim Anh. Cô giáo cũng thấy mừng khi cậu có
biểu hiện vui đuà như những đứa trẻ cùng trang lứa chứ không còn thái độ trầm
cảm như trước nữa.

Vốn dĩ cậu trở
thành một đứa trẻ như thế vìLập Hàn tuy sống trong điều kiện đầy đủ mà đúng ra
là dư thừa nhưng cậu không nhận được sự chào đón của họ nội.

Mẹ cậu thì mải
mê lo sự nghiệp của mình còn nói đến ba mình thì Lập Hàn thật sự chưa được gặp
lần nào.

Có lần mẹ cậu
đưa đi siêu thị chơi. Lập Hàn đòi mẹ dẫn vào ăn KFC, đang vui vẻ ăn. Mẹ cậu
thấy một người đàn ông già dặn với vẻ mặt nghiêm nghị đang đi cùng với một đứa
cháu ngồi đối diện bàn. Bà khẽ dắt tay Lập Hàn lại cuí chào ông:

- Con chào ba.

Bà khẽ nắm tay
Lập Hàn chặt lại dục cậu chào ông, Lập Hafn nhìn mẹ cũng hiểu ý, cậu bế giương
đôi mắt tròn, cuí đầu lễ phép:

- Con chào
ông.

- Không cần,
tôi không có đứa cháu như cậu. Hai người hãy đi khuất mắt tôi đi.Tôi chỉ có đứa
này là cháu thôi.
Ông ta quay xang nhìn đứa trẻ kháu khỉnh đi cùng mình triù mến nói. Mẹ Lập Hàn
khẽ cắn môi, cố kìm cảm xúc xuống, bà cười nhếch môi:

- Ba đã nói
vậy con cũng không dám làm phiền. Con chào ba.

Chương 91

Nói xong bà
dắt tay Lập Hàn đi nhanh ra khỏi quán, cậu bé khống quên ngoái lại nhìn người
bàn ông đấy với không mặt ngây thơ ngoan ngoãn.

Ra bên ngoài,
Lập Hàn hỏi:

- Ai vậy hả mẹ.

Mẹ Lập Hàn
dừng bước, bà khuỵ gối xuống, nhìn vào khuôn mặt đáng yêu của con mình nói:

- Đấy là ông
nội con đó. – Nói xong sóng mũi bà cay xè, hai mắt ươn ươn hơi đỏ.

Lập Hàn thấy
mẹ mình như vậy, với tư duy một đứa trẻ làm sao cậu hiểu được chuyện người lớn,
cậu ngờ nghệch hỏi:
- Vậy sao mẹ không cho con nói chuyện với ông mà dắt con ra ngoài.

Giọt nước mắt
khẽ lăn dài, mẹ Lập Hàn mím môi, lấy tay lau nước mắt, cố kìm nén lại , mỉm
cười nói:

- Để khi khác,
mẹ đang bận.

- Sao mẹ khóc.
Con làm gì sai hả - Lập Hàn khẽ đừa bàn tay nhỏ nhẳn lên lau nước mắt cho bà.

Mẹ Lập Hàn khẽ
lắc đầu, miệng gượng cười:

- Không có.
Lập Hàn ngoan lắm…thôi mẹ con mình về, mẹ mệt quá.

- Vâng - Lập
Hàn ngoan ngoãn gật đầu.

Từ đấy bà rất
ít về thăm Lập Hàn chỉ mải mê với sự nghiệp của mình, bà luôn cung cấp vật chất
đầy đủ cho cậu nhưng dành sự quan tâm rất ít đến cậu. Lập Hàn dần dần sống
trong cô độc, ngay cả ông nội cũng không chào đón mình.

…. Đến bây giờ
khi lớn lên cậu mới biết ông nội của mình thì ra luôn phản đối ba và mẹ mình
đến với nhau. Ông không muốn có người con dâu làm người quần chúng nhất là nghề
người mẫu của mẹ mình. Ông ta nghĩ như thể bà sẽ không chăm lo cho gia đình và
làm một người vợ hiền dâu thảo được nhưng ba mẹ cậu vẫn lén lút qua lại và mẹ
đã quyết định sinh ra mình để được sự chấp thuận. Ai ngờ ông nội Lập Hàn là một
người độc đoán, ông không cả thèm nhìn nhận Lập Hàn nữa…
Nói đến ba Lập Hàn…ông cũng thật không may mắn. Khi bị ba mifnh đe doạ sẽ chết
nếu không lấy vợ đẻ con nôí dõi tông đường. Vì chữ hiếu ông phải chấp thuận.
Nhưng khi cưới được người ấy hai năm vợ chính thức của ông sắp đẻ thì ông lại
bị một tai nạn qua đời…Đúng là gia môn bất hạnh.

Đêm nay có lẽ
là lần đầu Lập Hàn đốt thuốc nhiều đến vậy, cậu châm hết điếu này đến điếu
khác, dựa lưng vào tường nhìn màn đêm dần buông xuống lối đi thầm lặng.

……………

Sáng hôm sau
khi mọi người tỉnh dậy. Kim Anh cùng Trịnh Kim xuống nhà ăn sáng, suốt cả buổi
hai người không thấy Lập Hàn đâu. Kim Anh dò hỏi:

- Bác có thấy…

- Cô định hỏi
cái cậu đẹp trai galăng kia chứ gì.

Lúc trước thì
không sao nhưng bây giờ Kim Ah nghe được mấy từ khen Lập Hàn như vậy cô cảm
thấy hơi mẫn cảm “Đúng là thiên thần cáo giả nai”. Kim Anh gật bừa :

- Vâng vâng.

Trịnh Kim lại
hiểu lầm điều đó thành sự quan tâm của Kim Anh dành cho Lập Hàn, anh khẽ tằng
hắng. Kim Anh biết vậy liền im bặt.

Bà chủ nhà
chẹp miệng nói:

- Cậu ấy về từ
sáng sớm nay rồi.

- Sao ạ.- Kim
Anh chau mày suy nghĩ gì đó.

- Quan tâm nhỉ
- Trịnh Kim đang đứng uống nước nhì vẻ mặt Kim Anh cậu cảm thấy hơi ghen nói
xong câu đấy, cậu liền bỏ đi.

Bà chủ nhà
không hiểu sao cũng lắc đầu bỏ đi ra ngoài, Kim Anh cũng bần thần bỏ về phong
còn lại Trịnh Kim đứng trơ người, cậu nuốt nốt ngụm nước trong miệng, trố mắt
nhìn theo “Thái độ gì vậy”

Trịnh Kim đặt
chai nước lọc xuống bàn, đi ra ngoài đón chút không khí trong lành.

Cậu vừa bước
chân ra ngoài, đã có mấy em hàng xóm đứng tụ trước cửa chỉ trỏ cười nói ném ánh
nhìn về hướng cậu. Mặc dù không nhìn nhưng Trịnh Kim cũng cảm nhận được điều
đó. Cậu thấy không gian này không còn trong lành nữa rồi, liền thở hắt ra quay
đầu định vào lại nhà.

- Anh gì ơi…

Một cô gái có
làn da nâu đen, chạy lại đưa cho Trịnh Kim một bức thư. Cậu nhìn nhìn nó mặt vẫn
đơ ra. Cô gái e ấp mở lời:

- Đây là thư
bày tỏ của em. Anh hãy đọc nó và trả lời em nhé.

Cô gái nhét tờ
giấy có bao bọc bên ngoài toàn là trái trái và trái tim, rồi chay về phiá mấy
cô gái đang đứng, cười vui tươi sau đó mấy người vừa đi vừa nói gì đó có lẽ
đang bàn về Trịnh Kim cũng nên.

Trịnh Kim nhìn
thư tình trong tay mình, cậu cười nhếch môi:

- Thể kỉ bao
nhiêu rồi còn viết thư.

Cậu cầm nó vào
nhà rồi quẳng lên bàn không buồn đọc. Lại ngồi xem tivi. Theo hẹn chiều này ông
tài xế sẽ đón họ. Cậu đang chờ đợi giây phút thoát khỏi nơi xa xôi hẻo lánh này.

Lúc sau Kim
Anh mới trở lại với vẻ mặt bình thường, cô lại tung tăng chạy xuống, nhìn trên
bàn có tấm thiệp màu hồng toàn tim cật, cô cầm lên ngắm qua ngắm lại, rồi hỏi
Trịnh Kim đang ngồi đó:
- Của ai vậy.

- Cậu nghĩ là
của ai?

- Lại bắt đầu
rồi đấy. – Kim Anh lườm Trịnh Kim bén ngót, cô ghét nhất kiểu hỏi ngược của
Trịnh Kim, không biết cậu học đâu ra cái phong cách đấy nữa.

Kim Ah tò mò
mở nó ra cô lại tưởng tượng:

- Không lẽ có
người gửi cho tôi à…hehe.

Trịnh Kim đang
xem phim gay cấn cũng phải ném ánh nhìn về Kim Ah đầy sự nể phục. Cái gì cũng
có thể tự nghĩ được.
- Xem nào.- Kim Ah vừa mở nó ra vừa nói – Gì đây.

“Từ tối qua
đến giờ em rất có ấn tượng với anh….”

Kim Anh đọc
hết cả bức thư, những câu từ rất là “sế” à không phải nói là rất là “lãng mạng”
được một nét chữ thanh thoát biểu hiện. Kim Anh nhìn Trịnh Kim tự nhiên cô
nghẹn ngang họng. (biểu hiện ghen).
Kim Anh dò hỏi:

- Xinh không.

- Cũng được.

Kim Anh vuốt
lại tóc, đứng thẳng người tạo tư thế đứng chuẩn, Trịnh Kim nhìn cô, cậu hỏi:

- Làm gì vậy.

Kim Anh hất
hất mặt:

- Cậu thấy tôi
thế nào? Xinh không. – Cô nhướng nhướng lông mày.

- Xinh.

Kim Anh mát
lòng, cô cười tự mãn, rôồ hỏi tiếp:

- Vậy tôi với
nhỏ gửi thư cho cậu ai hơn.

Trịnh Kim nhìn
Kim Anh bằng ánh măắ lạ thường. Cậu chăm chăm đảo mắt từ trên xuống dưới . Kim
Anh cũng nhìn lại cậu hôồ hộp chờ đáp án. Trịnh Kim chẹp miệng quay lại xem
tivi, miệng nói:

- Như nhau.

- Gì – Kim Anh
nghe xong nghẹn ngào không nói thành lời.

Cô lườm Trịnh
Kim miệng lẩm bẩm “ít ra cũng phải khen vợ mình đẹp hơn chứ…loại người không có
quả tim”. Kim Anh cũng tò mò không biết cô gái kia ra sao, đột nhiên Kim Anh
nổi hứng muốn xem mặt người đó thế nào mà Trịnh Kim cũng bảo là “cũng được”. Kim
Anh mím môi chạy lại ngồi cạnh Trịnh Kim, Kim Anh lay lay tay cậu:

- Này, nhỏ kia
trong thư có hẹn cậu đi chơi đấy cậu đi không.

- Không.

- Cứ đi đi
nhưng dẫn tôi theo.

Trịnh Kim đột
nhiên quay xang nhìn Kim Anh:

- Cậu định đi
đánh ghen à.

Kim Anh trố
măắ nhìn lại cậu, cô phì cười:

- Điên à. Thử
xem mặt mũi như nào.

- Làm gì.

- Tự nhiên
muốn xem vậy, đi đi nhớ nhớ…Du đẹp...

- Thôi thôi
được rồi…- Trịnh Kim sợ nhất là mỗi lần Kim Anh khen mình, cậu đầnh nhận lời
cho xong đỡ phải nghe cô lải nhải.

- Hehe…cậu
đáng yêu thật.

Kim Anh đứng
dậy tung tăng chạy ra ngoài mua gì đó. Còn Trịnh Kim ngồi lại xem phim tiếp.

5h…

Đúng như giờ
hẹn. Kim Anh theo Trịnh Kim ra ngoài, cô cố tình diện bộ đồ đẹp nhất mình mang
theo chủ ý để lấy oai với con nhỏ định tán tỉnh chồng mình. Trịnh Kim thì trả
để ý mấy, cậu có muốn đi đâu cơ chứ thời gian này thà ở nhà ngủ còn có ích hơn
nhưng chỉ tại nhận lời Kim Anh không muốn thấy cô xụ mặt nên phải miễn cưỡng đi.

Đi lòng vòng
tìm điểm cô gái kia hẹn ra. Trịnh Kim đã thấy cô gái ấy xuất hiện cùng với một
hai cô gái nữa đi cùng. Kim Anh níu tay Trịnh Kim:

- Bên kia à.

- Chắc vậy.

- Chắc vậy là
sao.

- Tôi chỉ liếc
qua thôi có nhìn kĩ đâu mà biết.

Sốc! Kim Anh
không còn gì để nói, sao có người vô tâm hờ hững thế với phái đẹp được như cậu
ta nhỉ. Kim Anh bỗng cười tủm “ Mà như thế cũng tốt…”.

Kim Anh nhìn
nhìn mấy cô gái kia, nói:

- Mà cô ta hẹn
đi chơi thì làm sao dẫn theo người khác đi được. Chắc không phải bọn họ.

Kim Anh quay
đi chỗ khác nhìn dáo dác xung quanh tìm đối tượng tình nghi.

Không gọi mà
ba cô gái kia cùng xang đến chỗ hai người đứng.

Cô gái đứng
giữa, bước lên phiá trước cười cười, vén tóc làm duyên nói:

- Anh chúng ta
đi nói chuyện riêng thôi.

Cô nàng quay
lại với hai người bạn mình rồi nháy nháy mắt như bảo họ về được rồi. Hai cô
nàng kia cũng rúc rích cười nhìn Trịnh Kim rồi kéo nhau về.

Kim Anh trề
môi nhìn họ “gái quê còn kinh hơn cả gái phố ấy chứ”.

Mà Kim Anh
cũng chăm chú nhìn cô nàng đứng trước mắt mình. Có gì là xinh đâu nếu không
muốn nói là trung bình kém, không phải Kim Anh tự khen mình nhưng cô cảm thấy
cô gái này hoàn toàn kém xa mình kể cả về dáng lẫn mặt vậy mà Trịnh Kim cũng
khen được.

Kim Anh không
hiểu mắt Trịnh Kim có đờm không nữa hay cậu ta nhìn khó tính vậy thôi chứ thật
ra tiêu chuẩn nhìn người kém cũng nên.

- Này…- Trịnh
Kim phải huých nhẹ khỉu tay vào người Kim Ah cô mới giật mình tỉnh lại.

- Hở?.

Cô gái đậm
chất miền quê, nhẹ giọng chào Kim Anh:

- Em chào chị.
Chị là…

- Ừ. Chị là vợ
của anh này. – Kim Anh chặn luôn lời, cô khẽ cười lấy tí phong độ - Nghe nói em
có ấn tượng “mạnh” với chồng chị à.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.