Ôsin nổi loạn- Chương 78-79

Chương 78

Tú Anh cùng Tử
Kỳ gặp họ trong sân Tú Anh nhanh miệng cười toe toét:

- Anh rế.

Thế Du suýt
cười thành tiếng vì câu chào của Tú Anh. “Cũng được đấy chứ” Cậu cuí đầu xuống,
miệng mấp máy cười không để lộ ra ngoài. Kim Anh thì lườm Tú Anh. Tử Kỳ nhìn
Trịnh Kim, anh bỗng ồ lên:

- Ơ trán mày
bị sao vậy.

Nhắc đến Trịnh
Kim liền quét mắt xang lườm Kim Anh, cô thì giả lơ nhìn đi chỗ khác. Tú Anh Tử
Kỳ nhìn hành động lạ của họ rồi quay xang nhìn nhau cười ánh mắt gian tà rồi
cùng cười to lên, Tú Anh đá lông mày liên tục nói:

- À… Em biết
rồi…haha tối qua lăn lộn kiểu gì mà chị làm bạn em rơi xuống giường vậy…haha.

Tử Kỳ cũng góp
lời:

- Mạnh mẽ
vậy…haha.

“Gì” Kim Anh-
Trịnh Kim quay xang nhìn Tú Anh và Tử Kỳ. KimAnh vỗ bốp vào đầu Tú Anh còn
Trịnh Kim đánh vào đầu Tử Kỳ.:

- Đau – Cả hai
nhăn nhó xoa chỗ bị đánh.

- Nói linh
tinh - Cả hai không hẹn mà cùng đồng thanh.

Tú Anh trề môi:

- Không phải
à.Thế sao qua một đêm mà nhan sắc thằng Kim nó thành như kia.

- Chối nữa à.
- Tử Kỳ góp lời.

- Đã bảo không
phải mà lại. Là vì…

Nhắc đến đây
Kim Anh lại nhận được cái lườm của Trịnh Kim. Cô nhe răng ra cười trừ.Rồi đính
chính với hai người kia cho họ khỏi nghĩ vớ vẩn. Trịnh Kim thì bỏ đi vào phòng
y tế.

- Có vợ rồi mà
vẫn lười học à.

Lệ Đạt thấy
Trịnh Kim xuất hiện liền trêu. Trịnh Kim khoát tay:

- Em nhớ chị.

- Ồ…quý hoá
quá - Lệ Đạt bật cười.

- Thôi, chị
coi cho em ngủ một lúc nhé.Mệt quá.

- Làm việc quá
sức à mà mệt - Lệ Đạt cười nham nhở trêu.

- Điên à. Thôi
em ngủ đây kéo rèm lại hộ em.

- Ờ.- Lệ Đạt
cười tủm tỉm rồi ra ngoài. Đóng của cho Trịnh Kim ngủ.

Kim Anh vào
lớp đưa quà Noel hôm qua cô đã mua cho Chi Mai.

Hữu Thiện đi
vào. Cô cười tươi chạy lại chỗ Kim Anh, nhẹ giọng nói:

- Kim Anh à,
ra ngoài một chút tớ có chuyện nhờ bạn tí.

- Ờ - Kim Anh
quay xang Chi Mai nói- Chờ tí tao vào.

- Ừ.

Kim Anh theo
chân Hữu Thiện ra ngoài hành lang. Kim Anh hỏi:

- Có chuyện gì
vậy?

- Cậu..- Hữu
Thiện ngập ngừng nói.

- Nói đi, ngại
gì.

- Thì…tớ muốn
nhờ cậu tạo cơ hộị cho tớ với tiểu Kim đi chơi với nhau được không.- Hữu Thiện
nhìn Kim Anh với ánh mắt cầu mong chờ đơị.

Kim Annh chau
mày:

- Sao lại nhờ
tớ. Tớ có quan hệ gì với Trịnh Kim đâu.

Hữu Thiện cười
nhẹ:

- Tớ thấy cậu
cũng có vẻ thân với cậu ấy lắm mà. Sáng nay hai người còn đi chung mà.

- Đấy là tại…-
Kim Anh bỗng imbặt không nói tiếp nữa.Suýt thì cô đã để lộ chuyện hai người
cưới nhau.

- Tại gì? -
Hữu Thiện chờ đơị.

Kim Anh lắc
đầu, cười:

- Không có
gì,Thôi được rồi, tôi sẽ giúp cậu.

- Cảm ơn
nhé…hihi - Hữu Thiện cười mừng ra mặt – Có gì gọi cho tớ nhé. Số xxx….

- Ừ rồi – Kim
Anh lưu số lại rồi tiếp - Vậy vào lớp thôi.

- Ừ.Cậu cứ vào
trước đi. Tớ ra căng tin một chút.

- Ừ.

Kim Anh quay
người về lớp. Hữu Thiện bỗng gọi giật lại:

- Này.

- Hở - Kim Anh
quay mặt lại.

Hữu Thiện mỉm
cười nói:

- Cậu có muốn
uống gì không.

Kim Anh lắc
đầu rồi đi về lớp tiếp. Hữu Thiện tắt ngay nụ cười trên môi, ánh mắt sắc bén,
cười khẩy quay người bước đi trong những kế hoạch bày sẵn của mình.
….

- Anh à.

- …

- Sao cơ. Ăn
tối á.

- …

- Được thôi.
Mấy giờ ở đâu em ra.

- …

- Ơ không cần
đâu. Em tự đến đượcanh cho điạ điểm đi.

- …

- Vâng rồi.

Kim Anh tắt
máy.Cô đang chuẩn bị bữa tối thì Lập Hàn gọi đến. Nhìn lên đồng hồ đã điểm 6h
mà vẫn không thấy mặt mũi Trịnh Kim đâu.Kim Anh đứng dậy bỏ túi rau vào lại tủ
lạnh “Chắc tên này không ăn cơm ”. Sắp đến giờ hẹn, KimAnh tung tăng chạy vào
phòng quần áo. Cô chọn một bộ rồi khoá cửa ra ngoài.

Kim Anh cùng
Lập Hàn vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ. Lập Hàn rủ rê:

- Tí anh em
mình đi xem phim đi.

- Cũng được –
Kim Anh đồnng ý.

Hai người ăn
uống xong rời quán. Mỗi người một xe lên đường đi tăng hai.

Trịnh Kim đang
trên đường về thì bỗng nhiên thấy một bóng dáng quen quen đằng xa đang đi cùng
một người ngược chiều mình. Anh nheo mắt nhìn lại “Kim Anh”. Cậu nhìn người đi
song song với xe cô xem đó là ai thì nhận ra là người cùng nhóm trước với mình.
2 người phóng xe ngang qua người cậu. Trịnh Kim đi được một đoạn,cứ thấy bứt
rứt bực bột thế nào ấy, câu vừa đi vừa lấy tay rút điện thoại trong túi ra.gọi
cho Kim Anh:
“Alô anh là ai sao gọi cho người yêu tôi…

- Lô đề
gì…Cậu. - Trịnh Kim quát rồi im lặng nghe đầu giây kia nói tiếp.

“biết mấy giờ
rồi không mà gọi điện…”

Thì ra đó là
nhạc chờ của Kim Anh. Trịnh Kim cau mày,hóa ra là anh bị hố.Trịnh Kim làu bàu
“chờ với trả đợi”

- Gì vậy.-
Tiếng Kim Anh cất lên.

Trịnh Kim sả
ngay:

- Gì cái gì.
Về mở cửa cho tôi nhanh lên

Mặc dù để điện
thoại hơi xa tai rồi mà KimAnh vẫn nghe rõ tiếng quát của Trịnh Kim, cô nhìn
xang Lập Hàn “chắc anh không nghe thấy gì đâu, đang đi đường mà”.
Kim Anh nhỏ giọng:

- Cậu có khoá
riêng mà.

- Để quên rồi.

- Vậy đi đâu
đi tí hẵng về tôiđang đi với bạn rồi.

- Bạn bè gì để
sau đi. Về mở cửa đi rồi đi tiếp.

- Đành hanh
vậy.

- Nhanh.Nói
nhiều.

- Cậu…

Kim Anh chưa
nói hết đã nghe thấy tiếng tút tút bên đầu dây kia.Cô lẩm bẩm “Khó tính khó
nết”.Kim Anh quay xang Lập Hàn nói:

- Anh cứ đến
rạp trước,em về đưa khoá nhà cho ba em rồi em quay lại ngay.

- Bác không có
khoá à?

- Có nhưng mà
để quên trong nhà rồi.

- Vậy để anh
về cùng luôn.

- Ờ.. ờ thôi
không cần vậy đâu. Em đi tý rồi quay lại luôn, có gì em gọi điện cho. Thế nhá.

- Ừm.- Lập Hàn
gật đầucười.

Kim Anh cho xe
vòng lại, cô phóng về một mạch. Thật ra Trịnh Kim có khoá đấy chứ. Khoá xe và
khoá nhà của cậu cùng treo chung vào móc khoá của KimAnh tặng thì làm sao mà
quen ở nhà được cơ chứ.

Trịnh Kimđứng
trên ban công nhìn xuống sân, thấy Kim Anh xuất hiện,anh cười “phải thế chứ”.
Cậu nhanh chân đứng trước cửa căn hộ nhà mình.

Kim Anh vội
vàng chạy vào thang máy lên tầng năm. Cô thấy Trịnh Kim đang đứng dựa tường chờ
mình. Cô càu nhàu:

- Lần sau nhớ
mang khoá theo đừng làm phiền người ta chứ.

- Biết rồi.

Kim Anh mở
khoá căn hộ rồi quay người định đi thì Trịnh Kim gọi giật lại:

- Này.

- Gì nữa anh
trai.- Kim Anh quay lại cau mày.

Trịnh Kim biết
là cô đang đi đến chỗ tên kia, anh không biết nên nói thế nào để giữ cô lại:

- Ờ…cậu..

- Nói nhanh hộ
cái.

- Nấu cơm
chưa.-Không còn gì để nói cậu kiếm cớ bừa để hoãn chân Kim Anh.

Kim Anh trợn
mắt:

- Mấy giờ rồi
mà cậu còn chưa ăn. Thôi chịu khó ra ngoài ăn đi. Tôi đi đây.

Kim Anh toan
đi thì Trịnh Kim lại nói:

- Tôi ăn cơm
bên ngoài hay bị đau bụng lắm.Dạ dày yếu mà đi đâu vội vậy.

- Có hẹn.- Kim
Anh cắn môi nhìn lên đồng hồ đã 7rưỡi, còn nửa tiếng nữa là đến giờ chiếu
phim,cô chẹp miệng nói -Thôi được rôi chờ tí.

- Ờ.- Trịnh
Kim nhòm nhòm Kim Anh đi vào bếp..

Cô nhanh chóng
sắn tay áo vào bếp làm vài món cho Trịnh Kim. Còn cậu ngồi bên ngoài xem tivi
mà đầu óc cứ nghĩ ra mọi thủ đoạn để Kim Anh không đi được nữa. Đúng hai mươi
phút sau trên bàn ăn đã dọn cơm. Kim Anh gọi Trịnh Kim vào ăn rồi cô vào phòng
lấy chiếc áo khoác hôm qua mặc vào vì buổi tối này cũng hơi se lạnh. Kim Anh
nói:

- Ăn xong rồi
dọn đi nhớ.

- Cậu làm gì
mà vội vậy - Trịnh Kim nhăn nhó khó chịu.

- Có việc.
Thôi đi đây- Kim Anh vừa nói vừa xỏ đôi guốc vào chân.

- Cho tôi đi
với.

- Gì?- Kim Anh
trố mắt nhìn Trịnh Kim

Cậu không biết
tìm lí do nào cho thích đáng liền nói bừa:

- Tại ở nhà 1
mình tôi sợ ma lắm.

Kim Anh bặm
môi “cậu ta sợ ma còn hơn mình cơ à.” “mà cũng không phải hồi trước thấy cậu ta
sống một mình được cơ mà. Tên này lại giở trò gì đây”

- Tôi thấy lần
trước cậu ở 1 mình một nhà có sao đâu.

Trịnh Kim lúng
túng:

- Ờ thì, buổi
sáng vậy thôi còn tối toàn gọi anh Nam xang ngủ chung đấy chứ.

Kim Anh nhìn
Trịnh Kim dò xét. Cậu tiếp:

- Cậu không
thấy lúc ở cái biệt thự hắc ám kia tôi gặp ma sợ quá ngất sao.

Kim Anh gật gù:

- Cũng phải.

Cô tiếp:

- Nhưng mà tôi
hẹn đi chơi riêng rồi tự nhiên dẫn cậu đi có vô duyên quá không.Mà cậu rủ th
ằng T ú Anh đi đâu chơi ấy tầm 10h là tôi về ấy mà

- Cái gì 10h
mới về á .- Trịnh Kim quát to, cậu vứt quyển báo đang đọc xang một bên đứng dậy
- Cậu là con gái mà đi chơi đêm đến tận 10h á.

Kim Anh bịt
tai lại:

- Làm gì h ét
to vậy10h vẫn sớm mà.Cậu nh ư ông già khó tính vậy. Sợ ma thì rủ thằng T ú Anh
qua chơi ấy.
Trịnh Kim thấy mình hơi quá lố, cậu điềm tĩnh lại nén bực:

- Tú Anh nó đi
chơi với người yêu rồi. (chém)

- T ử Kỳ.

- Nó ỏa Hà Nội
với mẹ nó rồi mai mới về (chém)

Kim Anh cắn
môi đắn đo suy nghĩ rồi gật đầu:

- Thôi được
rồi. Đi nhanh không muộn.

- Từ từ.-
Trịnh Kim làm ra vẻ thờ ơ không muốn đi lắm chỉ tại do “sợ ma” nên anh mới đi
cùng.

Cậu nhanh
chóng vào phòng thay đồ rồi ra ngoài cùng Kim Anh. Cô định vào dắt xe thì Trịnh
Kim cản lại.

- Đi một xe
được rồi,

- Ừ.

Lúc Trịnh Kim
vào lấy xe thì Kim Anh có điện thoại:
- Em đang đến đây.

- …

- Vâng.

Trịnh Kim đã
biết ngay Kim Anh đang nghe điện thoại của tên gì đấy. Cậu nhếch môi “Xem anh
giở được trò gì”.

[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Chương 79

2 người cùng
đến “ Galaxy” -rạp phim. Thấy Lập Hàn đang đứng chờ, Kim Anh cùng Trịnh Kim đi
lại chỗ đó. Lập Hàn nhìn Trịnh Kim rồi lại nhìn Kim Anh hỏi:

- Đây là…

- À. Em gặp
cậu ấy lang thang trên đường nên cho đi xem phim ké luôn.

Trịnh Kim thêm
vào:

- Ai lang
thang.Cậu rủ tôi mà.

KimAnh quay
phắt xang lườm câụ:

- Ai rủ. Cậu
xin đi theo mà.

- Ai xin chẳng
phải “ở nhà” cậu bảo tôi đi cùng sao - Trịnh Kim ngang giọng nói. Cậu cố tình
nhấn mạnh chữ ở nhà cho Lập Hàn hiểu ý hai người đang sống chung.

Kim Anh trợn
mắt nhìn Trịnh Kim còn cậu thì cứ trơ trơ ra. Lập
Hàn liền chen vào:

- Là sao.

Kim Anh vội vàng che giấu,cô cười cười, quét mắt xang
lườm Trịnh Kim như hăm doạ rồi nói :

- Thì em thấy Trịnh Kim ở đường nên “rủ” cậu ấy đi cùng.

- Ừ vậy à.

Lập Hàn dù không được thích cho lắm nhưng vẫn cười gật
đầu. Thật ra cậu biết hết hai người này đã cưới nhau vì mẹ Trịnh Kim chơi thân
với mẹ cậu mà. Chính trong lần đi cắm trại ấy bà LiLi đã nhờ anh theo dõi xem
Kim Anh và Trịnh Kim như nào và Kim Anh có tính nết ra sao. Sau lần đi đó, Lập
Hàn thật sự thấy thích thích Kim Anh, cậu nhìn thấy rõ giữa hai người này có
một điều gì đó mờ ám đang giấu mọi người nhưng không nói ra “Chuyện gì đến rồi
sẽ đến”.

Lập Hàn thúc giục:

- Thôi vào xem phim.

Cả ba cùng đi vào. Kim Anh đi trước cạnh Lập Hàn bỏ lại
Trịnh Kim đi sau.Trịnh Kim thấy vậy liền phóng lên đi cùng.Cậu kéo kéo áo Kim
Anh để cho cô xích xích ra xa Lập Hàn 1 tý. Nhìn hai người họ dính lấy nhau cậu
không thể để yên được. Kim Anh không hiểu ý đồ của cậu lại còn tưởng Trịnh Kim
đang khiêu khích mình.Cô đứng sựng lại, hất mặt nhìnTrịnh Kim:

- Giờ muốn gì đây anh trai.

Trịnh Kim ngại ngại khi thấy Lập Hàn đang nhìn mình chăm
chú. Chẳng nhẽ anh nói toẹt ra là “cậu không được đi cạnh tên kia à”. Trịnh Kim
lắc đầu. Kim Anh nguýt cậu rồi lại tiếp tục vừa đi vừa nói chuyện rôm rả với
Lập Hàn cho đến khi vào trong.

Kim Anh được ngồi giữa hai người đẹo. Xem đến nửa phim,
cô buồn ngủ quá nên ngủ gật đi lúc nào cũng không biết, đầu cô không may lại
nghiêng xang vai Lập Hàn.

Lập Hàn mỉm cười không nói gì, cậu còn trượt trượt ngồi
ngả xuống cho vai thấp lại vừa tầm với đầu Kim ANh. Trịnh Kim thấy vậy cậu liền
huých tay vào người Kim Anh đủ cho cô tỉnh giấc,còn ho khan nữa chứ.

Kim Anh giật mình, cô ngồi thẳng người lại, dụi mắt cho
tỉnh ngủ, nhìn lên màn hình,giọng nhừa nhựa:

- Sắp hết phim chưa.

- Chưa chắc tiếng nữa mới hết.-Lập Hàn đáp.

- Buồn ngủ thì về thôi.- Trịnh Kim cau có nói.

- Về cái gì.
Bỏ tiền ra để xem phim đã hết đâu mà về. Cậu thừa tiền à.- Kim Anh quay xang
Trịnh Kim đốp chát.

- Ừ

- Cậu…

Kim Anh bực
mình không thèm nói nữa. Cô chú ý lên màn hình.

“ Bối Vương
gia: Ta sẽ biến nàng thành người của ta…haha..

Uẩn Nhi : Sao
người có thể làm thế, uổng công ta từ trước đến nay xem ngươi là quân tử. Ta đã
là người của Thập hoàng tử ngươi đừng mong đụng vào người ta.

Bối Vương gia:
Thế thì sao chứ…haha…nàng chưa thành nương tử của hắn thì ta và nàng vẫn có
thể…haha.Chẳng phải từ trước đến giờ nàng vẫn luôn yêu ta sao.

Uẩn Nhi :
Chuyện đấy chỉ là quá khứ còn bây giờ ta đã là người của Thập hoàng tử rồi.
Người đừng hòng đụng vào ta.
Bối vương gia: haha…nếu ta muốn nàng có thể ngăn à…haha..

Bối vương gia
hung hãn lao về phiá giường Uẩn Nhi, cô sợ sệt nép vào một góc giường, Uẩn Nhi
không ngờ người trướcđây mình từng thầm thương trộm nhớ lại là một tên nguỵ
quân tử lòng lang dạ sói.

Bối vương gia
bò lại gần sát Uẩn Nhi cười gian tà,cô co chân đạp mạnh hắn ra, vùng chạy, Bối
vương gia gào lên như con thú bị thương rồi đuổi theo kéo Uẩn Nhi lại đẩy cô
xuống dưới sàn xe toạc áo cô ra. Hai khoé mắt Uẩn Nhi cay xè vừa kêu cứu vừa
khóc lóc.Càng như thế Bối vương gia càng hăng máu. Hắn cởi y phục của mình ra…”
Kim Anh căng mắt theo dõi tình hình ra sao thì bỗng có một bàn tay che mắt cô
lại.

- Nhìn gì mà
nhìn cảnh vớ vẩn.- Tiếng nói Trịnh Kim cất lên và đương nhiên chủ bàn tay bịp
mắt Kim Anh lại cũng là anh.

- Có gì đâu
chứ.

Kim Anh thầm
nghĩ đến cảnh này chắc là họ cho luôn đến sáng. Cô gạt tay Trịnh Kim ra nhìn
lên màn hình.

- Ối…- Kim Anh
há hốc mồm nhìn cảnh thật nóng bỏng …tên Bối vương gia bỉ ổi đang *** hiếp Uẩn
Nhi kĩ- nữ lầu xanh được Thập hoàng tử yêu mến.

Hai má KimAnh
nóng bừng cô vội quay mặt đi chỗ khác không nhìn lên màn hình nữa. Lập Hàn thấy
hết mọi biểu hiện cảm xúc trên mặt cô cậu lắc đầu cười mỉm. Trịnh Kim thì chẹp
miệng không nói gì làm Kim Anh ngại ngại.

“Cạch…

Tiếng phá cửa
làm Bối vương gia dừng lại hành động thôi bỉ của mình. Hắn ngước mặt lên nhìn
kẻ phá đám.

Thừa Nhật.-
mặt hắn thất sắc khi thấy Thập Hoàng tử xuất hiện đúng lúc này.

Thập hoàng tử
nhíu mày rồi khẽ nở nụ cười khẩy nhìn hai người. – Vương gia sao giường êm chăn
ấm lại không nằm mà lại phải làm dưới đất thế này.

Thập hoàng tử
khẽ lướt mắt qua nhìn Uẩn Nhi. Hai hàng lệ lăn dài trên khoé mắt, vừa nấc vừa
run run tay cầm tà áo mỏng manh còn xót lại che lên người. Thập hoàng tử đau
nhói lòng nhưng vẫn phải tỏ ra thờ ơ….”

Kết thúc cảnh
“sexy” Kim Anh quay lại xem, cô nhìn tên Thập hoàng tử trong phim buột miệng
khen:

- Uầy. Đẹp
trai thế.

Lập Hàn bật
cười:

- Đẹp trai
bằng anh không.

- Cũng ngang
nhau – Kim Anh cười khì.

Lập Hàn ghé
vào tai Kim Anh gì đó mà cô cười tít mắt làm Trịnh Kim ngứa ngáy chân tay.Cậu
khẽ tằng hắng mà hai người vẫn không biết ý cứ thế nhăn nhở. Lập Hàn đưa mắt
nhìn thoáng qua Trịnh Kim cười đầy ẩn ý.

22h…

Hết phim, cả
ba cùng ra ngoài bãi. Khuya rồi, trời se lạnh, KimAnh đứng chờ hai người lấy
xe, thấy hơi rét, cô đút hai tay vào túi áo.

- Cái gì đây.

Kim Anh cầm
thứ trong túi áo mình ra. Cô ngạc nhiên vô cùng khi thấy chiếc móc khoá mà mình
thích.Chưa hết ngạc nhiên lại dẫn đến thắc mắc “Sao lại ở đây…mình nhớ là có
mua đâu nhỉ…với lại ở đấy cũng chỉ có duy nhất một chiếc thì tên gì đó mua mất
rồi còn gì…sao giờ lại nằm trong túi áo cô”. Kim Anh nhìn móc khoá đăm chiêu
suy nghĩ “Không lẽ…” Cô bỗng nghĩ đến TRịnh Kim “là cậu ta..”rồi lại lắc đầu
trề môi lẩm bẩm “cậu ta mà biết tặng qùa người khác sao??” rồi cô cắn môi suy
nghĩ “ nhưng mà từ hôm đấy đến giờ mình có mặc áo này lại đâu. Sao nó lại có
trong túi áo mình.?”

Mài suy nghĩ đến khi hai người lấy xe ra cô cũng không biết.

 

Báo cáo nội dung xấu