Ôsin nổi loạn- Chương 68-69
Chương 68
23h hơn…
Tử Kỳ - Hữu
Thiện vẫn đang hậm hực gườm nhau.
- Sao cậu
không thể nhường tôi vậy. Nhỏ mọn.
Hữu Thiện bực
mình quạu cọ nói.
- Sao tôi phải
nhường cậu. Thích thì ngủ chung đi.
Tử Kỳ rất bình
thản nói.
- Cái gì…- Hữu
Thiên đưa tay chỉ vào cậu rồi lại tử chỉ vào mặt mình – Tôi ngủ chung với cậu –
Cô bậy cười mỉa mai – Mơ đấy à. Hừ…
- Cậu tưởng
thật à.
- Cậu…
Hữu Thiện tức
nổ đom đóm mắt. Cô không bao giờ nói lại được tên môi mỏng này… “Không hiểu nổi
người như cậu ta mà cũng có giá trị cao trong mắt mọi người sao”.
Tử Kỳ nằm
xuống kéo chăn đắp ngang người định ngủ thì Hữu Thiện đã giật phắt lấy tấm mền :
- Cậu không
biết galăng là gì à.
- Không - Tử
Kỳ giật lại chăn nói.
- Tôi không
ngủ được thì cậu cũng ngủ chẳng yên đâu.
Tử Kỳ bực mình
ngồi bật dậy:
- Cậu nghĩ cậu
làm được gì.
- Chưa biết
nhưng cậu sẽ không thể ngủ được.
Tử Kỳ nhìn
trân trân gương mặt đang hất lên của Hữu Thiên, anh lắc đầu ngán ngẩm “ Sao lại
có loại lỳ đến vậy nhờ”. Tử Kỳ nửa muốn nhường lại giường để anh được ngủ vì
cậu đang rất buồn ngủ nửa không muốn vì thấy cái mặt kia rất kênh kiệu. Phải
chi Hữu Thiện mềm mỏng một tý anh cũng sẽ miễn cưỡng nhường cho cô không đến
nỗi phải quyết liệt như bây giờ. Đây cô lại cứ nắn gân nắn cốt làm anh ghét
không thể tả.
- Được thôi
xem ai lì hơn.
- Được. - Hữu
Thiện ngồi nhìn chằm chằm Tử Kỳ và cậu cũng vậy.
2 tia lửa đạn
xẹt qua xẹt lại nhìn nhau đầy thù hằn.
Bỗng hai người
nghe bên ngoài như có âm thanh lại như tiếng bước chân ai, tiếng sột soạt rất
rõ, tiếng bước chân cứ qua lại nhiều lần, không phải là tiếng bước chân của một
người mà là của nhiều người.
Mắt hai người
đang lờ đờ bỗng mở to ra nhìn nhau.
Hữu Thiện hất
hất mặt ra cửa lông mày hếch hếch theo, ý muốn bảo “ Cậu thử ra ngoài xem sao
đi”
Tử Kỳ cũng hất
mặt ra phía cánh cửa nhíu mày như ý bảo “Thích thì ra đi”
Hữu Thiện thất
vọng tràn trề “Sao lại có loại con trai này nhờ…Vậy mà mình nghe tin về hắn lại
hoàn toàn trái ngược với sự thật…Nào là thân thiện ga lăng…giả tạo! đúng là giả
tạo..Hừm”
Hữu Thiện ngồi
gườm gườm nhìn anh. Tử Kỳ nhận ra ánh mắt ấy đang soi mình, anh cũng chẳng lấy
gì làm lạ cả vẫn giương mắt nhìn lại cô.
Tiếng lạch
cạch ngoài kia lại cứ vang lên, lần này là những âm thanh dồn dập.
Tử Kỳ lên
tiếng hỏi vọng ra:
- Ai.
Lập tức tiếng
động ngừng bặt nhưng không có tiếng đáp lại. Sau đó là 1 bầu không khí im lặng
bao trùm cả không gian. Hai người cảm giác như mọi sinh hoạt đều ngưng đọng
lại, từng mạch đồng hồ cứ tík tók căng phồng theo mạch thời gian giữa đêm khuya
thanh vắng…
Cảm giác da gà
nổi khắp người đã bắt đầu xuất hiện trên nét mặt của Hữu Thiện. Tử Kỳ thì nghĩ
đây chỉ như một trò đùa của ai đó.
Tử Kỳ nhìn Hữu
Thiện thấy cô cứ chăm chăm nhìn cửa phòng thoát hiện vẻ lo lắng căng thẳng. Tử
Kỳ bỗng lộ ẩn ý trong đôi mắt của mình, anh nhẹ giọng nói:
- Hình như ở
đây có ma.
Hữu Thiện từ
bé thấy ai kể chuyện ma cũng đã chạy từ xa chứ đừng bảo phải trải cảm giác hiện
thực như bây giờ. Chác gặp ma cô cũng như Kim Anh ngất luôn quá. Hữu Thiên im
lặng, cảm giác hãi hùng bao phủ lấy người, cô ngồi co chân bó gối trên giường
mắt vẫn hướng nhìn cửa phòng.
Tử Kỳ đứng dậy
đi xuống giường, cầm chiếc đèn pin trong tay khẽ liếc mắt nhìn Hữu Thiện nói:
- Phải ra khỏi
đây thôi.
Hữu Thiện lúc
này mới nói với giọng hơi run:
- Cậu…ra bên
ngoài á.
- Ừm chứ ngồi
đây chờ ma bắt à.
Hữu Thiện nghe
đến ma đã dựng cả tóc gáy, cô phi nhanh xuống giường:
- Tôi đi với.
- Được - Tử Kỳ
gật đầu đồng ý trong mắt lộ tia tinh quái.
Tử Kỳ từ từ đi
lại, xoáy nắm cửa…1 khoảng không gian tối mịt giưã 1 chút ánh sáng từ phòng Tử
Kỳ hắt ra….Hữu Thiện vội thụt bước chân luì lại sau. Tử Kỳ kéo tay cô lại:
- Không sao
theo tôi.
Hữu Thiện bước
theo Tử Kỳ. Cậu thấy chân cô đã bước ra khỏi ngưỡng cửa phòng. Tử Kỳ nhanh tay
kéo mạnh Hữu Thiện lên hẳn phía trước rồi anh vụt thụt luì về phòng đóng sập
cửa lại. Tử Kỳ cười gian manh phủi hai tay vào nhau:
- Cho cậu biết
thế nào là lễ độ.
Rầm…rầm…
Tiếng đập cửa
cùng tiếng van xin mở cửa cứ vang lên. Tử Kỳ vẫn cứng rắn nói to vọng ra:
- Đứng đấy
chơi một lúc đi.
Không chịu để
yên. Hữu Thiện kiên nhẫn đập cửa cùng tiếng kêu la. Hình như có cả tiếng nấc
thì phải…Tử Kỳ im lặng dõi nghe…cô không đập cửa nữa…Chợt có cảm giác tội lỗi
vây lấy mình, Tử Kỳ vội mở cửa ra thấy cô đang ngồi thu lu một đống dưới chân
cửa…chút gì đó là tội nghiệp dậy lên trong lòng anh khi nhìn Hữu Thiện đang run
run ngồi bó gối tiếng nấc vẫn còn… Anh khẽ lắc đầu “Trêu tý mà cũng sợ…” Anh
cúi người đỡ Hữu Thiện dậy nhẹ giọng nói:
- Đứng dậy đi…
Hữu Thiện vừa
nấc vừa chỉ tay về khoảng đen tối trước mặt :
-
Lú…c…nãy…c…ó…ực..h..ai…bó..ng…ức… đen…lướ…t…q..ua..(Lúc nãy có hai bóng đen
lướt qua đây)
Phải khó khăn
lắm cô mới hoàn thành câu. Tử Kỳ quay lại bàn trong phòng lấy đèn pin quay lại
ra ngoài rọi lên khoảng không trước mặt, anh nhìn Hữu Thiện:
- Làm gì có
ai.
- Có…- Hữu
Thiện khẳng định trong tiếng nấc.
Tử Kỳ nhíu mày
kéo tay Hữu Thiện theo mình, cô chùn bước lại. Tử Kỳ quay lại nhìn cô nhận ra
Hữu Thiện có vẻ cảnh giác mình, chợt hiểu ý anh bật cười:
- Yên tâm tôi
không lừa cậu nữa đâu. Nhát chết.
Hữu Thiện có
đôi chút an tâm theo bước Tử Kỳ. Anh đi dọc suốt hành lang. Không có gì. Xuống
đến hết cầu thang vào đại sảnh…
…Ù.. ù…Grừ…rừ…
Không phải là
một mà là hai tiếng tru đan xen nhau. Hai bóng trắng lướt qua lướt lại theo
hình zíc zắc dần hiện rõ gần đến phiá Tử Kỳ, anh nheo mắt cố nhìn rõ, ánh đền
pin này loé quá…
Hữu Thiện run
lập cập:
- M…ma …
Tay cô xoắn thật chặt vạt aó sau lưng Tử Kỳ đến nỗi gìm cả
bước chân cậu bước tới. Vướng víu quá. Tử Kỳ khẽ quát:
- Buông ra xem
nào.
Nới lỏng tay
ra 1 chút, cô nặng nề bước theo anh.
Rầm…Cốp…
Yahú’’’’’’’’’’’….
Tiếng rú lên
rùng rợn. Hữu Thiên cắn môi nhắm tịt mắt lại mặt nhăn nhỏ như khỉ ăn ớt.
Tử Kỳ vẫn
không ngừng tiến bước, anh nhìn lấy loa loá, 2 bóng trắng đang ngã xõng xoài
trên nền đá hoa rồi 2 chiếc bóng ấy vụt bật nhanh dậy, 4 bàn tay móng với những
chiếc móng nhọn hoắt đỏ lừ dơ ra lao nhanh về phiá Tử Kỳ với tốc độ ánh sáng.
Răng nanh nhe ra , diư sát mặt Tử Kỳ. Hữu Thiện nhắm tịt mắt chân tay bủn rủn,
cô không còn có chút sức lực nào chống trả tình huống này nữa.
Trời………ơi……..
Một nụ cười
lại nở trên môi Tử Kỳ. Lúc này mà anh vẫn có thể bình tĩnh cười chào hỏi ma
sao. Đến hai bóng trắng cũng ngạc nhiên đến sững sờ vài giây.
- Tóc giả rơi
rồi kìa.
Tử Kỳ nghiêng
người tránh nhìn gương mặt được hoá trang khá gớm ghiếc này chỉ tay về phiá lúc
nãy hai bóng trắng vô tình lướt đâm vào nhau ngã. Hữu Thiện sợ đến không dám
thở mạnh, bỗng cô nghe thấy tiếng Tử Kỳ nói…Mà nói với ai cơ chứ…ma ư… Hữu
Thiện khẽ he hé mắt ra, tay vẫn bấu chặt vạt áo Tử Kỳ…
2 con ma nghe
Tử Kỳ nói, không biết là với ai. Chúng quay xang nhìn nhau.
Bốp…
- Ngu…mày
ngu…có bộ tóc giả cũng để rớt. Lộ rồi. Về.
Con ma tóc dài
đánh vào đầu con ma đầu đinh ****.
[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]
Chương 69
Con ma đầu
đinh sờ lên đầu. Đúng thật bộ tóc dài thướt tha của nó đã biến mất. 2 con ma
quay đầu nhanh chóng lướt chạy.
Hữu Thiện nhìn
theo trẻ hiểu mô tê gì. Trong cô không còn cảm giác sợ sệt 2 con ma tưng tửng
kia nữa thay vì đó là cảm giác khó hiểu:
- Chuyện gì
vậy.
Tử Kỳ nhún vai
:
- Một trò chơi.
Hữu Thiện phần
nào hiểu ra ngụ ý của Tử Kỳ. Anh đã quay người đi lên tầng trở về phòng. Hữu
Thiện cũng vội vã chạy theo…
…
Ánh mắt kì
quái cùng nụ cười ruồi. Ánh sáng mập mờ trong đêm tối. Một vật thể màu đen đang
di chuyển đến gần giường Nguyên Khang. Bóng đen ấy thầm nhủ “nếu bị phát hiện
cứ coi như là người bị mộng du... Trò này cũng thú vị đấy chứ…haha…” Bất giác
nụ cười gian manh loé lên trong màn đêm. Đến gần mục tiêu bóng đen cầm chiếc
bút lông thủ sẵn trong tay dựt nắp ra dơ tay đưa gần về phiá mặt Nguyên
Khang..Chỉ 1 teọ nữa thôi…
- Em làm gì
vậy.
Cánh tay bóng
đen đã bị khoá chặt trong tay của Nguyên Khang. Anh bật côngtắc đèn trên dầu
giường, ánh sáng làm lộ nguyên hình tên hung thủ. Chính Chi Mai chứ không ai
hết.
- Vẽ trâu…vẽ
bò…vẽ gà…vẽ kiến…..
Nguyên Khang
nheo nheo mắt nhìn Chi Mai cứ đi vòng vòng lẩm bà lẩm bẩm một mình. Anh phì
cười :
- Không cần
thiết phải vậy đâu.
Chi Mai thoáng
khựng lại “Sao cậu ta biết mình giả vờ???” Chi Mai vẫn cô đi tiếp đến khi chân
mỏi nhừ mà không dám nghỉ.
- Ngồi xuống
đi em làm anh đau đầu quá.
Chi Mai không
thể đi nổi nữa rồi, hết muốn diễn “chắc cậu ta cũng biết mình đang làm bộn rồi”
Chi Mai ngồi phịch xuống giường . Tay đấm đấm
bóp bóp chân.
- Lúc nãy em
có ý đồ gì vậy.
Nguyên Khang
lập lại câu hỏi ban nãy.
Chi Mai lảng
luôn xang vấn đề khác, cô vươn vai, lấy tay che miệng ngáp dài:
- Oáp… Đi ngủ
thôi. buồn ngủ quá….Haizz…
- Này đừng có
ngáo ngơ nhé.
Nguyên Khang
nhảy xuống giường kéo tay Chi Mai lại, gặng hỏi lại:
- Em có ý đồ
đen tối gì. Nói.
Cũng may Chi
Mai đã nhanh tay huỷ chứng cứ ném nhanh cây bút lông đi chỗ khác. Chi Mai mắt
vờ díu mắt lại như buồn ngủ lắm, miệng nói:
- Có gì đâu.
Thôi ngủ đi, mệt quá.
- Không có gì
thật không.
- Thật.
- Tạm tin.
Nguyên Khang
buông tay cho Chi Mai đi ngủ.
Chi Mai lên
giường. Nguyên Khang cũng quay lưng về giường mình.
- Hừ…Hự…Hừm...
Nguyên Khang
bỗng ngừng bước chân lại. Anh quay đầu nhìn về giường Chi Mai.
Chi Mai cũng
nghe thấy tiếng rên cô lại nghĩ Nguyên Khang bị gì. Cô ngồi dậy nhìn về phiá
Nguyên Khang.2 người nhìn nhau:
- Em (Cậu) bị
sao vậy.
Nguyên Khang
dương đôi mắt ngây thơ vốn có lên nhìn Chi Mai:
- Anh vừa nghe
em rên rỉ vì đau gì mà.
- Ơ tôi tưởng
tiếng kêu đó là của cậu.
- …
- Hừ…hừ….
- …
2 Người đồng
nhìn ra cửa. Tiếng kêu chắc chắn phát ra từ nơi ấy. Nguyên Khang nuốt nước bọt:
- Hình..hình
như có tiếng người.
- Grú….u.u…u…
Nguyên Khang
rợn tóc gáy, cậu nhảy thẳng lên giường Chi Mai ngồi, dáo dác nhìn xung quanh
phòng:
- Lần này là
tiếng chó sói hú…Sao bây giờ
Chi Mai thấy
Nguyên Khang có vẻ sợ sệt. Cô cau có nhìn anh:
- Có gì mà cậu
phải loạn lên vậy. Đàn ông là phải men lên chứ.
1 hồi lâu mà
tiếng kêu lạ lùng đó cứ thỉnh thoảng lại vang lên thảm thiết. Chi Mai quyết
định:
- Ra ngoài xem
sao.
- Hả.
Nguyên Khang
nhìn cô trân trân như vật thể lạ.
- Không đi
ngồi đây cũng chết vì nhồi máu cơ tim.
Nguyên Khang
giương đôi mắt tròn lên nhìn Chi Mai lắc lắc đầu:
- Không nên ra
đâu.
- Cậu có phải
đàn ông không vậy.- Chi Mai nhìn Nguyên Khang trân trân.
Khuyên Khang
thấy Chi Mai đang đánh vào tự ái của mình anh liền tung chăn ưỡn ngực khẳng
định:
- Đương nhiên
rồi.
- Vậy thì đi.
Chi Mai
nghoảnh mặt, với tay cầm chiếc đèn pin đi ra ngoài. Cô vốn là người rất thích
xem phim ma. Đã có lần cô còn ước một ngày mình được đặt làm nhân vật trong đấy
xem sao, nay đã thành hiện thực không gì thích hơn là được khám phá bí ẩn trong
ngôi nhà ma này. Chi Mai tỏ ra rất hứng khởi với trò này đến nỗi Nguyên Khang
phải ngỡ ngàng.
Thấy Chi Mai
đã đi ra khỏi cửa. Nguyên Khang bất giác rùng mình chạy theo. Anh đứng níu níu
vai, khom khom người sau Chi Mai, miệng nói nhỏ:
- Anh nghĩ nên
quay lại đi.
- Thích thì đi
mà về.
Nguyên Khang
đành im lặng theo sau cô. 2 người đi dọc hành lang đến chỗ quành bất ngờ có một
vật thể gì đó rất kinh khủng bật ra lù lù trước mặt. Cả hai giật bắn mình thụt
lùi lại sau vài bước. Nguyên Khang co chân quay lưng chạy. Được vài bước, chợt
anh khựng người lại “ Chạy một mình thì hèn quá…”
Anh nghoảnh
mặt nhìn lại thấy Chi Mai như bức tượng venus đứngim bất động. Anh nghĩ có lẽ
cô còn sợ hơn anh nên mới đứng im lìm không cử động được như vậy, anh liền quay
lại, kéo tay cô chạy cùng”. Bóng trắng kia vẫn không buông tha họ, nó dí theo
liền. Nguyên Khang vừa kéo tay Chi Mai một mạch về phòng. Đóng chặt cửa lại,
anh quay người dựa lưng vào cửa thở hổn hển như vừa xảy ra một chuyện kinh
thiên động điạ vậy.
Chi Mai nhíu
mày nhìn anh:
- Cậu kéo tôi
về đây làm gì vậy.
Nguyên Khang
thở dốc, trố mắt nhìn cô:
- Anh vừa cứu
em đấy.
- Ai cần.
- Gì…
Tiếng gõ cửa
bên ngoài vang lên làm hai người ngừng tranh cãi. Nguyên Khang đứng tránh xa
cánh cửa, anh nói nhỏ với Chi Mai:
- Đấy, em làm
gì thì làm đi,
Chi Mai cầm
chắc chiến đèn pin ban nãy trong tay phòng chuyện không lành, Cô mở cửa phòng
thật từ từ từ từ…Nguyên Khang cũng căng hết giây thần kinh nhìn theo từng động
tác của Chi Mai…
Nguyên Khang
nói xong được vài giây thì hối hận “Dù gì mình cũng là đàn ông… phải men lên
chứ…”người của mình” mà cũng không bảo vệ được thì còn mặt mũi đâu nhìn người
ta…”
Hít vào…thở
ra…hít thật sâu…thở thật mạnh…Hêi…
Chi Mai đang
mở cửa thì Nguyên Khang đứng chặn ngang trước mặt cô, 2 tay giang ra trước để
che chắn bảo vệ cô. Anh nhắm mắt không dám nhìn khoảng đen trước mắt mình…
Bóng trắng bất
ngờ cảm động trước nghiã cử cao đẹp âý…
Chậc…chậc…
Chặc lưỡi được
hai cái nó bay đi mất không để lại vết tích. Nguyên Khang vẫn còn chết đứng.
Chi Mai thấy vậy, liền dựt dựt áo anh nói:
- Lại làm gì
nữa vậy.
Nguyên Khang
mở bừng mắt ra, thấy không có gì trước mặt, anh liền quay lại nhìn Chi Mai:
- Anh không
sao à.
- Không.
Nguyên Khang
ló đầu ra ngoài cửa nhìn dọc hành lang vẫn tối mịt không có gì cậu vôị vàng
thụt đầu lại đóng nhanh cửa như sợ ai đó lọt vào phòng…Thở phù thật nhẹ nhõm…
Chi Mai lườm
cậu, đi lại giường, Nhưng trong lòng cô cũng có một ánh mắt khác nhìn về cậu,
Chi Mai thừa biết hành động ban nãy là Nguyên Khang muốn bảo vệ mình. Cô chỉ
tức vì mình không được thể hiện giống các nhân vật trong phim vậy thôi chứ cũng
cảm thấy vui vui. Nguyên Khang lắc đầu không hiểu sao Chi Mai lại có thái độ
như vậy. Anh gãi gãi đầu hỏi cô:
- Anh làm gì
sai à.
- Ai bảo cậu
chặn trước mắt tôi làm gì.- Chi Mai nói với giọng nhẹ hơn nãy một chút
- Anh…
Nguyên Khang
bất lực nhìn Chi Mai. Thật ra anh muốn làm anh hùng mà Chi Mai cũng không hiểu
sao. Anh lắc đầu không nói nữa. Lên giường đắp chăn.
- Xin lỗi. Cảm
ơn.
Nguyên Khang
tưởng mình nghe nhầm, anh hỏi lại:
- Em vừa nói
gì với anh à.
- Không biết.
Chi Mai kéo
chăn che hết gương mặt đang đỏ dần của mình vì phải nói mấy từ”sến” ấy . Sau
khi Nguyên Khang lấy thân che chở cho mình cô bỗng cảm thấy ở nơi cậu thậ`t ấm
áp…
Nguyên Khang
bất chợt mỉm cười, nằm xuống và đi vào giấc ngủ thật nhanh chóng…

