Ôsin nổi loạn- Chương 63
Chương 63
Cô từ từ cầm
đũa gắp miếng khoai tây đưa lên cho vào miệng. Cả lũ nín thở theo từng động tác
quay chậm của bà..Rột…
Vừa nhai được một miếng, sắc mặt của bà đã chuyển biến, theo Tử Kỳ quan sát
hình như nó thuộc chiều hướng xấu, anh vội nắm lấy tay cô, đứng dịch lại gần,
nói nhỏ trong cổ họng đủ cho mỗi mình bà nghe thấy:
- Em sẽ nói ba
quan tâm đến anh Thiện hơn.
Chỉ cần nghe
có vậy, nét mặt bà giãn ra dần, cố gắng nhai một cách ngon lành, vừa ăn bà vừa
cười tươi, miệng nhóp nhép nói:
- Ngon, ngon
lắm.. ực,,
Cố gắng đóng
tròn vai, bà còn nhắm mắt nhắm mũi gắp thêm vài miếng nữa cho vào miệng như
thật. Ai cũng nhìn bà mà phát thèm:
- Ngon vậy sao?
- Mình muốn
thử quá..
Kim Anh cũng
ngạc nhiên không kém. Chẳng nhẽ họ giỏi vậy cơ à. Nhìn mặt thế kia ai nghĩ họ
biết nấu nướng. Khó tin thật.
Cô dừng tay kô
ăn nữa, cảm giác lạ, nao nao dâng lên trong lồng ngực của bà, bụng lại âm ỉ
nhói nhói. Không chịu được nữa, bà vòng hờ tay ôm bụng gương mặt lấm tấm vài
giọt mồ hôi, nói:
- Xin lỗi các
em, cô, cô cần giải quyết 1 chút..sẽ quay lại..
Dứt câu bà
chạy ngay về phía có Wiliam Cừơng. Mọi người nhốn nháo nhìn theo bà :
- Ơ, cô sao
vậy??
- ???
Tú Anh nhìn
theo dáng nục nịch chạy của cô phụ trách, anh che miệng cười tránh mọi người
nhìn thấy. 5p sau bà quay lại, vừa định cất lời thì lại nhăn nhó ôm bụng quay
về hướng WC. Cứ thế lập lại 2,3 lần.
Lúc sau bà trở
lại với vẻ mặt bơ phờ xơ xác, lần này là lần trụ được lâu nhất từ nãy đến giờ.
Kim Anh chẹp miệng nói:
- Cô bị ngộ
độc thực phẩm rồi,
Cả lũ nhao
nhao:
- Ai có
bétbezin( thuốc đau bụng) k đưa cô uống đi kìa.
- Em có.
1 người dơ tay
rồi chạy về lều mình lấy thuốc quay lại đưa cho cô phụ trách. Thư thả 1 lúc bà
cảm thấy đỡ hơn 1 chút.
Kim Anh lại
lên tiến, chỉ tay vào Tử Kỳ nói:
- Chắc cô ăn
món của nhóm này nên đau bụng.
- Này, ý gì
vậy- Trịnh Kim khoanh tay nhìn xang Kim Anh nhíu mày.
- Không đúng
à.- Kim Anh vẫn khăng khăng quả quyết.
Hữu Thiện từ
đám đông xông lên, giải nguy cho Trịnh Kim:
- Chắc cô thử
đồ nhiều quá nên vậy thôi chứ không phải do riêng món của nhóm tiểu Kim đâu.
3 anh nhìn Hữu
Thiện bằng con mắt cảm động, bây giờ họ mới nhận ra cô đáng yêu thật.
Tú Anh gật gật
đầu:
- Đúng rồi đấy.
Kim Anh trề
môi:
- Thôi được,
tớ sẽ thử xem ngon cỡ nào.
Kim Anh vừa
chạm đũa vào miếng khoai tây, Tử Kỳ bỗng ngăn lại:
- Từ…
- Kệ cho nó
ăn, dù gì cô cũng khen rồi cơ mà. Sợ gì.
Trịnh Kim ngây
thơ đến nỗi không phát hiện ra bí mật giữa cô với Tử Kỳ, anh cứ nghĩ những lời
khen đó là thật. Tử Kỳ không biết nói gì hơn, làm sao bây giờ anh có thể giải
thích ngay cho Trịnh Kim để ngăn việc này xảy ra bây giờ.
Ực……c.c.. P..hụ..t…
Trịnh Kim đang
vênh mặt tự tin nhìn Kim Anh kô ngờ lại được hưởng luôn miếng khoai tây “bay”
giữa mặt
- Ồ```````….
Cả lũ trố mắt
nhìn theo diễn biến câu chuyện. Trịnh Kim nhắm mắt những ngón tay thon dài đưa
lên vuốt mặt, lấy hết sức bình tĩnh có thể, mở mắt nhìn Kim Anh gằn từng chữ:
-
Cậu-làm-trò-gì-vậy.
Hữu Thiện vội
vàng rút khăn giấy ra đưa cho Trịnh Kim lau mặt.
Cả khoảng lặng
bao trùm lên mọi người át hẳn không khí rần rần sôi nổi ban nãy. Nói đi cũng
phải nói lại, việc này không thể trách Kim Anh được vì đó chỉ là phản xạ bình
thường của một người ăn trúng thứ gì đó rất “tởm”. Phải nói là cực “kinh khủng’
Kim Anh cầm
vội cốc nước trên bàn uống cạn, cô gườm gườm nhìn Trịnh Kim:
- Ngon lắm.
Cậu cũng thử đi.
Tú Anh biết
chị mình đá đểu, anh nhích lại gần, nói nhỏ vào tai Kim Anh:
- Kinh lắm à.
Kim Anh trả
lời không cần do dự:
- Rất chứ
không phải bình thường.
Rõ ràng cô phụ
trách khen mà sao lại dở được.
- Để em lên
thử.
- Tớ nữa..
Một số đứa nằm
trong tốp mê trai thi nhau lên thử rồi cùng đồng loạt ôm miệng ra một góc thy
nhau nôn. “Kinh vậy cơ à?” Trịnh Kim nhăn nhó nhìn họ thay nhau ói mửa làm anh
cũng muốn… theo.
Kim Anh hất
mặt nhìn Trịnh Kim:
- Sao, muốn
thử tác phẩm của mình không.
Phóng lao theo
lao thôi. Đến giờ phút này mà không ăn thì nó sẽ cười anh thối mặt mất.Cả ba
anh nhìn đĩa “Phượng Hoàng lửa” tự nhiên thấy rùng mình.Trịnh Kim nuốt nước
bọt, mặt vẫn cố thản nhiên:
- Ăn thì ăn.
Trịnh Kim là
người đi tiên phong. Mặt cậu biến sắc khi nhai miếng súplơ đầu tiên. Mẹ ơi… 21
năm lăn lộn trên cuộc đời, cậu không mà cũng chưa bao giờ có thể tưởng tượng
được lại có món ăn nào “tởm lợm” như thế này.Chua thỳ chua lét đến rợn cả
người, cay à…nó như muốn lột nguyên cả cái lưỡi của cậu vậy thêm vị hăng hăng
của tỏi, tiêu càng làm cậu muốn…lại còn ngọt lợ nữa chứ…”Uạ”… Trịnh Kim cố kìm
nén cơn buồn nôn đang ập đến với mình, cậu đưa tay lên vừa bịp mồm vừa nhai,
mắt nheo lại như đang cười:
- Cũng… được.
Trịnh Kim nhìn
thấy ly nước lọc mà thèm thuồng. Uớc gì anh được uống nó ngay bây giờ để trôi
đi những vị kinh dị gì mình vừa nuốt nào nhưng… đời thật bất công nước đấy ta
đây mà không thể chạm tay vào đuợc. Nếu uống thì khác gì anh tự thú là món này
“so” ghê.
Kim Anh cười
thầm trong bụng, hất mặt xang hướng Tử Kỳ nhoẻn miệng cười:
- Cũng thử tý
đi chứ.
“Con ranh này
nó muốn chơi mình đây mà. Chờ đấy cậu sẽ báo thù…Hừ”. Tử Kỳ lấy hết sức can đảm
tiến về “nơi ấy”, vừa đi anh vừa lẩm bẩm “cầu chúa kô cho con bị như bà
giáo…AMEN”
Tử Kỳ cầm đôi
đũa lên, tay run run trán toát hết cả mồ hôi. Trong phút chốc anh tia được con
tôm nhìn có vẻ đẹp mắt và ngon nhất .Thật nhanh anh cho nó tọt vào miệng nhai,
mùi vị mà anh cảm nhận được rất lạ. Kinh quá nên thành lạ. Vì thể diện cậu
không dám nhả ra đành ngậm đắng nuốt cay con tôm vào bụng, miệng nhoẻn cười:
- Ngon, ngon…
Tú Anh nhăn
mặt nhìn hai thằng bạn làm thí nghiệm, miệng nói ngon nhưng mặt các cậu đã cho
Tú Anh biết sự thật. Kim Anh đứng cười tỏ vẻ đắc ý làm 2 người kia nóng mặt và
cùng có ý chí quyết tâm trả thù. Hiện tai chưa làm gì được con chị thì phải
trút giận xang thằng em cho đỡ bức xúc mới được. 2 cậu đồng thời cùng 1 vẻ mặt
quay xang Tú Anh:
- Đến lượt bạn.
Tú Anh mặt mày
thất sắc nhìn 2 người “ Chúng mày định tàn sát anh em à”. Tú Anh cười cười,
phẩy tay:
- Không cần
thử tớ cũng biết là ngon mà.Thôi tớ ra gặp Trâm Nhi đây.
“Định đánh bài
chuồn à” ,Trâm Nhi đứng ngay cạnh Kim Anh cười lộ vẻ gian manh. “Sáng nay thích
tớn với gái à”. Trâm Nhi dơ tay lên:
- Ơ, em đây
mà.
Tú Anh nuốt
nước bọt nhìn cô, Trâm Nhi cũng nhìn lại với ánh mắt ngây thơ vô số tội. Tử Kỳ
lên tiếng:
- Ngon thì cậu
mới phải ăn cùng chứ. Chán thì bọn tớ đã không chia cho cậu rồi.
Tú Anh lườm Tử
Kỳ rách cả mắt. Chẳng nhẽ trước mặt mọi người mình lại chạy. Nhưng thà chết anh
cũng quyết không ăn, nó sẽ ám ảnh anh suốt đời mất. Tử Kỳ lại dục:
- Ăn đi.
- Được thôi.
Nhưng chờ tớ đi WC đã.
Tú Anh quay
lưng định chuồn, Tử Kỳ nhanh tay tóm anh lại giữ tay cho anh khỏi chay. Trịnh
Kim cầm đĩa “Phượng Hoàng lửa” dần dần bước tới cười “ruồi” 1 cái, ánh mắt thật
“thâm thuý” nhìn Tú Anh.
[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]
p>�| ns �h/�t-size:9.0pt;font-family:Verdana;color:black'>- Làm được cái
này không?
Chắc là được.
Trịnh Kim nhận lấy vài quả trứng từ tay Tử Kỳ, Tú Anh không biết mình nên làm
gì, thấy có hộp mỳ anh nhanh tay chộp lấy luôn, miệng cười toe toét:
- Cái này rất
hợp trình độ của em.
3 cậu. mỗi
người làm một món, còn thiếu một món nữa, sau 3phút bàn bạc họ đã đưa ra kế
sách chung tay góp sức làm món thập cẩm tự chế.
25p sau, mọi
người trong các nhóm khác có vẻ rất chuyên nghiệp, họ làm nhanh thoăn thoắt, ba
người đại diện mỗi người một việc. Người thì nấu, người thỳ cắm hoa người thỳ
trang trí . Kim Anh được đề cử là một trong ba người đại diện nhóm, cô phụ
trách việc chế biến, cái gì chứ làm việc này thì dễ ợt đối với cô, 40p cho 4
món cũng hơi khó nhưng đối với Kim Anh cũng bình thường thôi.
Tiếng hò reo
cổ vũ ầm ĩ rộn vang cả khung trời trong xanh. Bên nhóm Trịnh Kim chỉ có ba
người thế mà vẫn có tiếg reo rú cổ vũ cuồng nhiệt mới lạ chứ, hầu như tất cả
đều là phan cuồng của các anh.
Sau một hồi
lụi cụi. 3 cậu cũng đã hoàn thành xong 3 tác phẩm “ trứng rán - mỳ xào (thật ra
là cạn nước đi rồi cho gia vị vào)- rau luộc “. Còn một món nữa, họ nhanh tay
chuẩn bị một số các nguyên liệu cần dùng rồi bắt tay vào làm món “độc-lạ” này.
Trải qua những giờ phút toát mồ hôi vì phải vắt óc ra suy nghĩ xem làm như nào
cuối cùng các cậu cũng dần hoàn thiện.
Tử Kỳ đang làm
bỗng đăm chiêu nhìn món xào thập cẩm rồi chắt lưỡi:
- Có cần cho
thêm dấm không nhờ?- Tự hỏi, cậu tự trả lời - Chắc là có.
Tử Kỳ cầm luôn
chai dấm dốc thẳng vào chảo không cần nghĩ ngợi nhiều, Trịnh Kim thấy có vẻ hơi
quá đà, cậu ngăn lại:
- Thôi được
rồi đấy.
Tử Kỳ ngừng
tay tạm hài lòng thì lại đến lượt Trịnh Kim cậu nhìn chằm chằm món ăn, nhíu mày
nói:
- Hình như
thiếu ngọt.
Đúng ra Trịnh
Kim cũng trả phải thích ăn ngọt gì đâu chế độ ăn của cậu là nhạt và thanh đạm,
tại thấy Tử Kỳ cho nhiều dấm quá nên cậu cần phải cho ngọt thêm, Trịnh Kim với
tay múc 3 thìa càphê bột ngọt kèm theo 2 thìa súp đường. Tạm ổn. Trịnh Kim nói:
- Chắc là được
rồi đấy. Đảo đều lên là xong.
- Ừ tắt ga
đi.- Tử Kỳ gật đầu đồng tình.
Vừa định đưa
tay tắt bếp, Tú Anh đã hét lên:
- Khoan..
Trịnh Kim giật
mình thụt tay lại, Tử Kỳ hỏi:
- Gì vậy?
Tú Anh gãi gãi
cằm suy nghĩ rồi búng tay cái chóc, phán:
- Thiếu cay.
Tú Anh lôi
tỏi, ớt trong mớ đồ tạp phế lù ra cho lên thớt băm thật điệu nghệ như dân làng
nghề trước ánh mắt ngỡ ngàng của 2 người bạn và các fan.
Băm nhuyễn rồi
cậu đổ vào chảo, rắc thêm một đống hạt tiêu đảo đều lên rồi tắt bếp, cậu hài
lòng phủi 2 tay vào nhau:
- Xong.
Anh quay lại
nhìn hai người kia với mắt chữ O mồm chữ A, Tú Anh nheo mắt:
- Nhìn gì vậy?
Tử Kỳ đóng
“tàu” lại, nhìn Tú Anh bằng một con mắt khác, anh hếch hếch lông mày :
- Biết nghề mà
dấu anh em à. Làm nãy giờ bọn tao cật lực làm.
Tú Anh lắc
đầu, đáp:
- Tao có biết
nấu đâu.
- Lại chém
rồi. Thế sao mày làm nhìn như “thợ” vậy.
- À… tại mỗi
lần xang nhà nhỏ Kim Anh ăn nó đều bắt tao băm tỏi pha nước chấm nên quen vậy.-
Tú Anh thật thà nói.
Đồng thời cả
Trịnh Kim lẫn Tử Kỳ trề môi:
- Tưởng như
nào.
Nói xong 3
người mỗi người 1 chân bê đồ ra trình bày. Tất cả 8 nhóm cũng đã hoàn thành
xong. Tú Anh thấy nhõm nào cũng làm đẹp, có vẻ cũng ngon, anh nói nhỏ vào tai
Tử Kỳ:
- Em nghi đợt
này “out” lắm anh ạ
- Cái này thì
tao biết trước khi làm rồi.
Quay xang
Trịnh Kim, Tú Anh lại nói nhỏ:
- Anh dùng “mĩ
nam kế” đi thế nào cũng win cho mà xem.
Trịnh Kim ngây
thơ nói:
- Làm như nào
- Vạch áo ra
khoe 6 múi mắt nhìn xa xăm, dáng vẻ khêu gợi…
- Tả được đấy,
làm luôn đi.
Hoá ra Trịnh
Kim lừa mình diễn tả, Tú Anh lườm cậu, không nói gì nữa quay lên theo dõi phần
đánh giá.
1 nhóm cử 1
đại diện lên giới thiệu tên món ăn. Đi vòng một lượt thử xong món của 8 đội.
Cuối cùng bà dừng lại tại nhóm đặc biệt. Mọi người ai cũng hồi hộp đổ dồn ánh
mắt vào nghe lời nhận xét của bà dành cho đội các anh đẹp zai.
Bà gật gù cố
tỏ vẻ hài lòng với phần dự thi rất đơn giản và mộc mạc này lại còn gần gũi với
đời sống nữa chứ. Bà chợt dừng mắt tại món “tự chế” nhíu mày không biết món này
có tên gì mà trông cũng có vẻ ấp dẫn đấy chứ, thơm mùi tiêu đẹp mắt với các con
tôm lột màu sắc xanh đỏ tím vàng có cả lẫn lộn với nhau. Cũng kô tệ.
Bà chỉ tay vào món ăn hỏi Tử Kỳ-là người đại diện nhóm:
- Em cho tôi
biết món ăn này có tên là gì mà sao trông lạ quá.
Tử Kỳ mất vài
giây mới nghĩ được tên món ăn này, nó chỉ mới khai sinh cách đây 15p thôi làm
gì đã có tên cơ chứ. Tú Anh đứng ngoài cười cười, nói nhỏ với Trịnh Kim:
- Thế nào
thằng này cũng bịa tên kinh khủng cho mà xem.
Y rằng, Tú Anh
vừa dứt câu. Trên kia Tử Kỳ đã cười tự tin trả lời:
- Đây là món
“Phượng hoàng lửa” ạ.
Tú Anh, Trịnh
Kim bật cười thành tiếng, Tú Anh ngặt nghẽo cười vịn vai Trịnh Kim “ Cái gì
chứ… haha.. Phượng Hoàng lửa :-j…”
Tử Kỳ thầm
nghĩ chắc cái tên này cũng gây ấn tượng mạnh nên anh nói bừa. Cô phụ trách gật
gù:
- Có vẻ được
đấy. Các em có thể cho biết món này các em được học từ đâu không.
- Từ mẹ của
bạn Tú Anh ạ.
Mọi ánh mắt đổ
xuống nhìn vào Tú Anh. Cậu trợn tròn mắt nhìn Tử Kỳ “Tự nhiên lôi mình vào.
thằng ranh này.”
Tú Anh miễn
cưỡng nhe răng cừời nhìn mọi người. Cô phụ trách khen:
- Các em làm
rất tốt, dù có ít người lại toàn là con trai mà vẫn hoàn thiện được phần thi
cũng giỏi đấy.
Tử Kỳ mỉm cười
không nói gì, mọi tiếng ồn ào vang lên:
- Ước gì mình
được thử các món anh ấy làm.
- chẹp… đã đẹp
trai lại còn đảm đang nữa chứ..
- Đúng mẫu
người lý tưởng của em rồi…
Kim Anh khẽ
trề môi xì một tiếng dài thượt “ Có gì đâu, ba mình cũng đẹp trai với nấu ăn
giỏi mà, có gì đáng khen rầm rộ thế chứ, chưa biết mùi vị ra sao mà..”
Còn có vài tiếng hét lên:
- Cô ơi khỏi
chấm đi, cho họ giải nhất đi ạ.
- Đúng rồi…
- Phải đấy..
Tiếng hét ấy
phát ra ngay từ người đúng bên cạnh Kim Anh chứ không đâu xa. Chính Hữu Thiện
và một số đồng bọn mê trai khác. Kim Anh quay phắt xang nhìn họ trân trối.
Không còn gì để nói, bọn này bệnh nặng lắm rồi.
Cô phụ trách
ra hiệu cho mọi người yên lặng:
- Để đảm bảo
tính công bằng tôi sẽ thử.
Cô từ từ cầm
đũa gắp miếng khoai tây đưa lên cho vào miệng. Cả lũ nín thở theo từng động tác
quay chậm của bà..Rột…

