Ôsin nổi loạn- Chương 58-59

Chương 58

Đứng bần thần
trong phút chốc khi lấy lại được bình tĩnh cũng là lúc phát giác sắp đến giờ
vào tiết. Vừa chạy vào cửa Kim Anh mồm không ngừng nguyền rủa Thế Du. Đi được
vài bước thì có tiếng phanh xe lại sau lưng cô. Ngoái lại nhìn, Kim Anh bất giác
đưa tay lên che ánh nắng phát ra từ người bước từ trên xe xuống. Một gương mặt
tươi roi rói nhìn cô.

Đang tức lại
cộng them được chiêm ngưỡng vẻ mặt của tên này tâm trạng của Kim Anh y như núi
lửa phun trào. Thấy Kim Anh vừa nhìn thấy mình đã khó chịu, Tử Kỳ lại gần hỏi :

- Sao vậy?

Kim Anh không
them trả lời. “ Toàn cá mè một lứa, đểu như nhau hỏi á tôi them vào mà trả
lời.” Cô quay đầu bước đi tiếp, Tử Kỳ khó chịu chui vào xe phóng lên chặn ngang
đường Kim Anh :

- Lên xe.

“ Một người
đuổi một người mời, định dở trò gì đây. Chắc lại đi được một đoạn nữa rồi đuổi
mình xuống để hạ nhục mình đây mà .” Kim Anh cười khinh khỉnh rồi đáp lạnh lung
:

- Không.

- Lên đi, sắp
muộn học rồi đấy.

Một vẻ mặt
chân thành. Kim Anh tự dưng rung động đứng suy nghĩ.

“ Nếu không
lên xe thì sẽ đến trường muộn mà nếu muộn sẽ bị “ sát thủ học đường” cho đeo
dép trên cổ chạy vòng quanh sân trường mất. Nhưng nếu lên xe nhỡ được nửa đường
hắn đuổi mình xuống thì sao.

Suy nghĩ một
hồi quyết nếu hắn đuổi cô xe bám vào x echo bằng được dù gì ở trên xe cũng chả
ai nhìn thấy mặt mình.

- Thế chứ.- Tử
Kỳ cười nói khi thấy Kim Anh sau một hồi suy nghĩ đã ngồi lên xe mình.

Cả hai không
nói câu gì đi đến trường làm trấn động trong trường của các fan và bà tám nổi
lên. Đám con gái yêu thầm Tử Kỳ mặt long song sọc nhìn Kim Anh với vẻ căm phẫn.
Cả lũ bà tám đúng như tên gọi bàn tán xôn xao rồi chỉ chỏ Tử Kỳ đang sánh bước
cùng Kim Anh.

Trong khi Kim
Anh sửa lại dáng đi cho thanh cao thì Tử Kỳ vẫn lạc quan tâm hồn nhiên đi qua
những người xung quanh.

- Phu nhân à,
đi dịch vào đây không bị ném trứng bây giờ.

- Này, cậu nói
cái gì thế.

Kim Anh bước
lùi lại mấy bước trước câu “ phu nhân”.

- Chẳng phải
lần trước ở nhà hang cậu với tôi đính ước thề non hẹn biển rồi thây.

- Cậu…

Kim Anh chỉ
chỉ, mắt trợn hoả không làm gì được trước thái độ nhăn nhở của Tử Kỳ.

- Haha… phu
nhân à, lại đây với anh. Haha…

Hai người cứ
thế cười cười đùa đùa đi vào lớp trước ánh mắt lạnh lùng của một người trên
tầng.

- Tiểu Kim,
cậu làm gì đấy.

Hữu Thiện từ
đằng sau đập nhẹ lên vai Trịnh Kim hỏi cậu.

Trịnh Kim
khuôn mặt vẫn toát vẻ lạnh lung hướng mắt xuống dưới sân trường nơi hai người
một trai một gái đang sánh bước. Hữu Thiện thấy tò mò cũng nhìn theo hướng mắt
của Trịnh Kim.

Mắt cô cau lại
“ Lại là Kim Anh. Ai kia? Tử Kỳ ư, sao họ lại đi chung. ,… Hay là họ yêu nhau.
Tử Kỳ không bị les?... Haha… Vậy tốt quá… mình bớt đi một lúc hai đối thủ….”.
Hữu Thiện kéo tay Trịnh Kim.

- Trịnh Kim
xuống căn tin ăn sáng thôi.

Trịnh Kim
không nói gì chỉ thở ơ đi theo Hữu Thiện. Hữu Thiện cười tươi rói tự nhiên
khoác lấy tay anh tỏ vẻ hai người rất tình tứ như đang yêu nhau vậy. Trịnh Kim
không quan tâm vì mải suy nghĩ.

Đến căn tin
một cảnh tưởng làm mọi người phải nín thở chờ đợi. Tử Kỳ cùng Kim Anh đổ dồn
ánh mắt về phía cánh tay Trịnh Kim khi được Hữu Thiện khoác..

“ Hèn gì… đuổi
mình xuống giữa đường sợ Hữu Thiện hiểu lầm chứ gì… Hứ… đồ trọng sắc khinh…
vợ..”.

“ Quen nhau
lúc nào vậy… Con két hai mặt này mà Trịnh kim cũng chấm được à?”

Hữu Thiện vẫn
thản nhiên mặc kệ hai người đối diện đang nhìn mình, cô hiên ngang khoác tay
Trịnh Kim kéo đi rồi đi qua nở nụ cười “dễ mến” coi như chào hỏi.

Điều không ngờ
là Tử Kỳ và Kim Anh vừa ngồi xuống thì hai bong hình dính với nhau lại xuất
hiện :
- Cho bọn tớ ngồi chung được không.

Tử Kỳ nhìn hai
người mà ngỡ ngàng.

- Tự nhiên.-
Kim Anh cũng cười làm lịch sự, chẳng nhẽ khách đến nhà lại đuổi như thế người
ta sẽ bảo mình sợ…
- Tiểu Kim à, Cậu ăn gì để tớ gọi cho.

Chưa kịp nói
gì, Hữu Thiện đã tự trả lời câu hỏi của mình :

- À hay ăn
tokkucki nhé. Rồi! ôk vậy đi.

Hữu Thiện tự
đến lấy đồ theo lời cô nói mà không hề xem biểu hiện của Tỉịnh Kim. Kim Anh mím
môi nhịn cười nhìn nhìn hai người rồi lại ăn tiếp.

Trong khi đấy
Tử Kỳ cũng định nói gì nhưng rồi lại thôi.

- Woa… ngon
quá.

Trịnh Kim liếc
món ăn trên bàn mà rung mình. Hữu Thiện tay cầm chiếc đũa bắt đầu gắp một miếng
rồi nhanh chóng đưa lên miệng ăn.

- Nóng… cay…
ngon quá đi mất. hì.

Lại một miếng
nữa nhưng hướng đi của chiếc đũa lại sang người bên cạnh.

- Bỏ ra.

- Sao vậy?
Ngon mà.

- Bỏ- Ra.

Kim Anh ghé
vào tai Tử Kỳ nói nhỏ :

- Cậu ta bị
sao vậy? Tự nhiên cáu lên với người đẹp

- Cậu ta… là
không ăn được chua cay.

“ Không ăn
được… trong nhà lại có thuốc giảm đau, thuốc về đau bụng chẳng nhẽ cậu ta bị
đau dạ dày?” “ Ra thế.” Kim Anh cười thầm trong bụng “ Có cách trả thù rồi…
Haha…”

Kim Anh thay
đổi giọng 180 độ, cười ngọt ngào.

- Cậu không
thích ăn tokbucki thì ăn đỡ cái humberger của tớ này để tớ ăn tokbucki cho cậu
nhé.

Trịnh Kim
không hề từ chối theo quán tính anh đưa tay ra nhận làm Hữu Thiện tức sôi gan
còn Tử Kỳ thì tròn mắt ngỡ ngàng trước thái độ hai người dành cho nhau.

Đúng theo kế
hoạch nhưng Kim Anh không ngờ lại thành công một cách mĩ mãn như thế. Kim Anh
cười nham hiểm rồi vớ lấy phần tokbucki cả Trịnh Kim ăn như không có chuyện gì
xảy ra.

Trịnh Kim
không suy nghĩ và cũng không muốn phần tokbucki còn lại chui vào miệng mình.

Cắn một miếng
mùi ớt cay sộc vào mũi anh, Trịnh Kim khựng lại vài giây nhìn Kim Anh nhưng mà
cô vẫn không tỏ thái độ gì mà chỉ “bình tĩnh” ăn phần của mình thôi, thấy vậy
anh cũng kìm chế không nói không rằng cố ăn nốt phần còn lại.

Kim Anh thỉnh
thoảng liếc mắt quan sát Trịnh Kim, anh ăn mà không lôh vẻ gì, Kim Anh từ ngạc
nhiên nhưng không dám hỏi gì vì sẽ lộ ra đuôi “cáo” của mình mất.

“ Sao cậu ta
không có phản ứng nào, mình nhớ lúc nãy mình tưới nhiều ớt lắm mà. Lại còn ớt
cực cay nữa chứ.”

Reeng……..

Chuông vào giờ
học đã vang lên Tử Kì nói :

- Về lớp thôi

Kim Anh đứng dậy
luôn:

- Đi,tới với
cậu đi trước

Vừa nói dứt
câu,Kim Anh lôi tuột Tử Kỳ đi để lại 2 người ở lại.Hữu Thiện càu nhàu:

- Muốn đi
riêng với Tử Kỳ cũng đâu phải lộ dõ vẻ mong muốn như vậy.

Lặng im ! Sắc
thái bỗng trở nên nặng nề mồ hôi trán bắt đầu rịn ra răng khẽ cắn vao môi
ghìm cơn đau đang ập tới…

Kim anh vừa đi
vừa hỏi Tử Kỳ:

-sao cậu ta ăn
ngon lành thế nhỉ

-cậu cho ớt
vào bánh đúng không

Kim Anh tròn
mắt:

-sao cậu biết.

-tư nhiên tốt
với người khác là có biến rồi.

-vậy sao Trịnh
Kim không bị gì vậy

Tử kỳ nói.

-Nó cố ăn đấy
.Cậu không thấy nó vừa ăn vừa nhíu mày à.

Kim Anh lắc
đầu:

-Ai biết
được.chắc cậu ta không sao…

-Tử…. Tử…
Kỳ..- Tiếng gọi thâqts thanh từ đằng sau làm hai người ngoái lại nhìn.

Hữu Thiện hớt
hải mắt trắng bệch hớt hải chạy tới miệng lắp bắp, tay chỉ về phía sau lưng.

- Tiểu… Tiểu
kim gọi cậu.

Chưa nghe hết
câu, Tử Kỳ đã chạy ngược lại.

- Tử Kỳ… cậu
đỡ tôi vào phòng y tế.

Trịnh Kim môi
thâm tím, mắt xám xịt toát mồ hôi.

Tử Kỳ không
nói gì vác tay Trịnh Kim lên vai mình rồi dìu bước đi.

- Sao… cơ..

“ Không lẽ…
tại mình…”

Đến phòng y tế
Kim Anh đứng ngoài không dám vào, cô đứng ngồi không yên mặt mày bạc phếch đi.

Trong khi đấy,
Lệ Đạt thấy Tử Kỳ kéo Trịnh Kim đã ngất lịm trên vai, cô bỏ nhanh giáo án rồi
chạy đến đỡ Trịnh Kim vào giường hỏi:

- Sao vậy em?

đặt Trịnh Kim
xuống giường, Tử Kỳ mới từ từ nói :

- Chị xem nó
như nào, chắc lại…

Lệ Đạt đưa vội
tai nghe lên tai lật áo Trịnh Kim lên rồi chép miệng :

- Du nó lại ăn
gì rồi đúng không?

Tử Kỳ chỉ im
lặng không nói.

- Có ạ. Nãy
Kim Anh có đưa chiếc humberger cho cậu ấy ăn đấy ạ.

Lệ Đạt nhìn
chằm chằm Hữu Thiện như truy sát:

- Có ớt cay
đúng không,.

Tử Kỳ lườm Hữu
Thiện ý bảo cô im đi nhưng trái lại cô còn ton hót them :

- Chắc là vậy
đấy cô ạ, không thì làm sao Tiểu Kim của em ra nông nỗi này?

- Phải vậy
không?

- Thôi em ra
ngoài trước nhé. Chị coi thằng Kim đi.

Tử Kỳ ngó lơ
đánh bài chuồn:

- Tử…

Chưa để Lệ đạt
truy cứu mình tiếp thì Tử Kỳ đã biến mất dạng. Sau cánh cửa Kim Anh đang lo
lắng đi qua đi lại.

- Sao rồi.

- Không sao.
Cứ để cho nó dãy một lúc rồi chết cũng được. - Tử Kỳ nhăn nhó nói.

- Thế là không
sao?

- Ừ.

Cô thở phào
nhẹ nhõm, Tử Kỳ luôn nói đùa như thế cho không khí bớt căng thẳng, giờ thì đến
lượt mình nên cáo lỗi rồi. Mình chỉ muốn xem anh ta có đúng bị như thế không,
không ngờ bệnh lại nặng như vậy.

Bước vào phòng
y tế Kim Anh cảm nhận được một luồng gió độc hắt ra.

- Đừng vào, có
án mạng xảy ra đấy.

- Nhưng…

Tiểng cửa bật
mở. Sau cánh cửa là gương mặt của Lệ Đạt bao phủ một luồng sát khí, cô hắng
giọng :

- Cô có phải
là Kim Anh không?

Tử Kỳ đứng
trường mặt Kim Anh che :

- Không phải
chị ạ. Kim Anh nó đi đâu rồi ấy.

Một tay che
một tay để phía sau hẩy hẩy ý muốn bảo Kim Anh đi nhưng không ngờ con người ngu
ngốc này cứ đứng đần mặt ở đấy không phản ứng, tay Tử Kỳ run run khi thấy sau
Lệ Đạt là Hữu Thiện với vẻ mặt nham hiểm bước ra:

- Kim Anh à,
bạn đã làm thì phải chịu chứ. Dù gì cũng là bạn bè sao cậu có thể *** hại Tiểu
Kim thế được.

Hữu Thiện đẩy
Tử Kỳ sang một bên, đến lúc này thì không thể bao che được nữa, anh đành bất
lực nhìn Kim không chớp mắt. Trịnh Kim luôn được mọi người trong dòng họ quý
mến, mọi người luôn bảo vệ anh vô ý còn bỏ qua đây Kim Anh còn cố tình.

- Theo tôi vào
đây.

Kim Anh chần
chừ rồi quyết đi vào đằng nào thì cũng chết nhưng thà chết dưới tay cô y tế còn
thanh thản hơn là chết dưới tay thần chết kia.

Hữu Thiện vẫn
ra vẻ sụt sùi định bước vào theo nhưng bị Lệ Đạt chặn lại :

- Tôi không
bảo cô vào. Về lớp đi. Nhiều chuyện.

Tử Kỳ thấy thế
không nói chỉ cười khinh bỉ.

- Kim Anh
không biết, cô ấy không cố ý.

- Em về lớp đi.

- Dạ

Tử Kỳ cũng coi
Lệ đạt là chị nên luôn luôn lễ phép, anh cũng thừa biết tính Lệ đạt như nào nên
phần nào bớy lo.

- Ngồi đi. -
Lệ Đạt chỉ tay về chiếc ghế đối diện mình nói rồi ngồi xuống ghế của mình.

Kim Anh long
ngóng làm theo, cúi gầm mặt vẻ biết lỗi,

Trong phút im
lặng, Lệ Đạt bỗng cười rồi thay đổi thái độ, cô rót nước đưa cho Kim Anh rồi
hỏi :

- Em cho thằng
Kim ăn ớt?

“ Chắc lại nhỏ
Hữu Thiện hớt cho mà xem.”

- Dạ…

- Không sao
đâu. Chị hỏi thế thôi không có gì đâu cứ thoải mái đi làm gì căng thẳng vậy.

“ Sao tự nhiên
ma nữ tốt thế nhờ, còn rót nước cho mình nữa chứ.”

- Chắc thằg
Kim thích em lắm nhỉ?

Phụttttt…

Kim Anh vừa
được nước lên miệng uống cho bớt căng thẳng nghe thấy “ma nữ” nói liền phun hết
ra.

- Ấy, sao thế.
Bình tĩnh nào.

Lệ Đạt đứng
lên lấy chiếc khăn tay trên bàn rồi đưa cho Kim Anh.

- Nhìn em hơi
ngu ngốc, lại hậu đậu, hay theo đuôi Trịnh Kim sao có thể quyến rũ được “ thiên
hạ đệ nhất tuyệt tình mĩ nam tử này nhờ?

Ặc, bà cô à,
nhìn lại em đi “ NGU NGỐC, HẬU ĐẬU, HAY THEO ĐUÔI OMG~..”

Lệ Đạ gãi gãi
cằm, mắt quan sát Kim Anh.

Có phải cô
giáo không vậy lại đi gán ghép yêu đương không biết.

Kim Anh cười
như mếu.

- Cô hiểu nhầm
gì rồi đấy ạ.

- Không thể.
Theo lời nhỏ xí xọn kia kể thì em đưa chiếc humberger kẹp ớt cho thằng Kim mà
nó không hề nói gì lại còn ngậm ngùi ăn hết nữa chứ.

“ Xì, hắn hắn
tỏ vẻ trước mặt mình thì có.”

- Không phải
đâu ạ. Trịnh Kim…

- Cậu … về lớp
đi.

Thấy tiếng ồn
ào, Trịnh Kim sau khi được Lệ Đạt cho uống thuốc đầu óc hơi mê man, bụng vẫn
còn thắt từng hồi kéo tấm rèm yếu ớt nói.

Lệ Đạt nhăn
mặt :

- Chị đang nói
chuyện mà chứ có làm gì đâu. Em cứ nghỉ đi tý chị xi nghỉ tiết cho.

Kim Anh thấy
thế không bỏ qua cơ hội cầu cứu anh. Nhận được tín hiệu anh nhẹ giọng tiếp :

- Có gì chị
hỏi em này. Nói với cô ta làm gì.

Kim Anh gật
gật đầu cảm động trước pha cứu thế của Trịnh Kim, Lệ Đạt tặc lưỡi bất lực trước
em mình.

- Thôi em về lớp
đi. Khi nào nói chuyện sau.

Chỉ nghe thế
Kim Anh vọt lẹ ra cửa nhớ lần sau gặp Lệ Đạt sẽ cách xa trăm mét.

- Em thích con
bé ấy đúng không?

Trịnh Kim
khựng người trong vài giây, kéo chiếc rèm lại nói nhỏ trong họng.

- May quá, chị
còn đang nghi ngờ về giới tính của mày với thẳng Kỳ.

- Sao cơ.

Lệ Đạt cười
cười chối bay :

- À… à không
có gì. Hơ hơ hơ..

[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Chương 59

- Chị… em
thích chị.

- Cái gì?

Chi Mai cùng
Kim Anh đang ngồi nói chuyện sân trường thì một chàng trai tướng mạo anh tuấn,
nước da hơi ngăm vẻ rất đàn ông, cậu cười hai tay duỗi thẳng theo đường chỉ
quần cúi gập người xuống.

Kim Anh cùng
Chi Mai lúc sau mới hết bần thần, Kim Anh vuốt lại tóc. “ không ngờ lại bị tỏ
tình lộ liễu thế này “. Cô tằng hắng giọng, nói :

- Em là ai,
sao lại thích chị?

Chàng trai
nghe giọng nói ngước lên, không có vẻ gì ngại ngùng giọng nói dứt khoát, điệu
bộ cương quyết :

- Không phải
chị mà là chị kia.

“Ặc…” Kim Anh
như bị nước bọt tắc ở cổ, cô quê muốn độn thổ mặt đỏ phừng phừng. “ Tự nhiên
chuốc nhục vào than thế này. “ Kim Anh cố tỏ vẻ tự nhiên chối bay:

- À à… ý chị
hỏi là sao em lại thích bạn chị. Hơ hơ.

Chàng trai nọ
cười cười không đáp lại chờ đợi câu trả lời của người mình vừa tỏ tình:

Mãi lâu sau
vẫn thấy Chi Mai ngồi ngẩn ngơ, chàng trai nọ hết nhìn Kim Anh lại nhìn Chi Mai.

Huých huých
tay thức tỉnh Chi Mai đang ngồi om bất động tay vẫn cầm chiếc ống hút, miệng há
ra mắt trố lên nhìn chàng trai.

Hết khua tay,
lay người, đủ trò Chi Mai vẫn không thức tỉnh.

Chàng trai mới
nhẹ nhàng nâng cằm Chi Mai lên rồi nhỏ nhẹ :

- Chị à, để
lâu mỏi miệng lắm.

Chi Mai ngậm
luôn miệng, chỉnh lại tư thế chân vắt lên ưỡn ngực nhưng điệu bộ lại lung túng :

- Em…m
thích…ích… chị á?

Chàng trai
không ngờ gật đầu cái rụp :

“Ồ, nhỏ em
trai này có chí khí.”

Kim Anh đã hết
ngại ngùng bắt đầu dò xét nhỏ em trai rồi dò xét thái độ Chi Mai, cười tủm tỉm :

- Em muốn Chi
Mai làm người yêu em?

Lại gật đầu.

Chi Mai người
rung lên bần bật. Từ bé đến giờ mới có người tỏ tình còn hầu như toàn người
khác tỏ tình cô cảm giác của Chi Mai lúc này thật… thật fiêu =)~.

Chàng trai nọ
lại lên tiếng quả quyết lần nữa :

- Em kém chị
một tuổi nên hơi bất lợi một tí nhưng em thích chị. Chị đồng ý làm người yêu em
không.

- Iêu… Iêu
luôn..- Chi Mai cũng trả lời luôn mà không suy nghĩ.

Nguyên Khang
như biết trước câu trả lời nụ cười dễ thương khác hẳn với vẻ lịch sự lúc tỏ
ttình :

- Vậy nhé. Em
về lớp, ra về em đợi chị ở cổng trường.

- Ờ.

Nguyên Khang
đi khuất Chi Mai mới cười phá lên giữa sân trường mãi không thôi. Kim Anh lúc
đầu cảm thấy buồn cười cũng cười theo nhưng cứ thấy Chi Mai cười suốt lại thấy
làm lạ, đập vai bạn hỏi :

- Này, lên cơn
à.

- Kim Anh, mày
biết lúc nãy là ai không.- Chi Mai dương dương tự đắc ưỡn ngực mặt hồng lên
trong nắng.

- Ai biết được.

- Biết ngay là
mày không biết mà. Ha…Ha..

- No.4 Nguyên
Khang đấy… hehee… Cuộc đời mình từ đây đã bước sang trang sử mới, phải ghi nhớ
ngày hôm nay mới được. “ Hôm nay là một ngày đẹp trời, mình đang ngồi ở ghế đá
sân trường thì No.4 Nguyên Khang chạy đến tỏ tình. Mình ngại ngùng rồi gật
đầu.” Haha… Ghi thế này là đủ sức hấp dẫn rồi, mình cũng có sức quyến rũ cao
đấy chứ. Hôhô….

- Xì, No.4 đã
là gì chứ… mình còn là vợ No.1 ặc… ặc…- Kim Anh đag nói bỗng nhớ ra có con chim
lợn chúa ngồi cạnh lại còn nhìn mình như nhìn người Sao Hoả Kim Anh sặc luôn.

- Cái gì đấy,
Kim Anh mày vừa nói gì?

- Ờ… thì… là…
không có gì. Hề hề.

- Mày vừa nói…
mày là vợ No.1 à? – Chi Mai nhìn Kim Anh vẻ nghi ngờ.

“ Chết, quả
này xong rồi.”

- Điên à, làm
gì có.

Chi Mai tự
nhiên gật gù cười, có lẽ do ảnh hưởng của cuộc tỏ tình vừa rồi.

- Cũng phải.
Mày nói mày là vợ No.1 tao cũng không tin. Hề hề … Thôi lên lớp đi.
“ Cảm ơn nhỏ em cứu chị. May quá…”

- ừ đi.

…………………………………

- Mai chúng ta
sẽ đi lep núi. Các em tập trung ở trường lúc 5h30 phút sang để điểm danh cùng
lớp KTII rồi sẽ xuất phát.

- Year… được
đi leo núi rồi.

Cả lớp hú lên
vui mừng vì được đi chơi, bàn dưới với bàn trên, bàn trên quay xuống bàn dưới,
trái quay sang phải, phải quay sang trái mọi người xì xầm bàn tán chia nhóm
riêng rồi bắt đầu chia nhau mua những gì, chuẩn bị những gì.
Chi Mai khác với thường ngày cô ngồi cười tủm tỉm không nói năng câu gì.

- Kìa, mai
được gặp anh gì Lập gì ấy của mày kìa. Không rú lên nữa à, sao cứ ngồi một chỗ
tủm tỉm cười thế.

Chi Mai phẩy
tay, mặt vẫn cười cười :

- Không cần
nữa. Tao là hoa đã có chủ rồi không nên tơ tưởng người khác.

- Ặc… sốck
nặng.

Kim Anh không
them để ý nhỏ bạn than quay qua chỗ Tú Anh.

- Mai chị có
đi cùng bọn em không?

- Đi đâu?

- Đi leo núi
chứ đâu. Chị bị sao thế.

- Ơ học cùng
lớp không đi với nhau thì đi với ai. Tú Anh chị không ngờ đầu óc em có vấn đề
thế đấy.

- Em có đi với
lớp đâu, em đi xe riêng lên đấy cơ mà. Ngồi xe khách không quan khó chịu lắm.

- Ừ thôi chị
đi với lớp không đi chung với bọn mày được. Đi cùng đến chắc lũ con gái trong
trường cho chị tan xác mất.

- Xuỳ, sợ gì
em bảo kê cho.

- Thôi.

- Quyết định
rồi chứ gì.

- Ừ.

- Thật không?

- Thật. Lải
nhải nhiều.

Tú Anh vừa
quay đi vừa lẩm bẩm :

- Đi với mĩ
nam không muốn lại thích kiêu à. Xuỳ. Bà già không chồng.

- Hắt xì. –
Kim Anh bịt mồm hắt xì một cái, liền quay sang nguýt Tú Anh :

- Tú Anh, mày
vừa nói xấu chị đúng không

- Bà chị xinh
đẹp, đâu có nét gì xấu mà em nói phải không nào. Hềhề.

- Cứ đợi đấy.
Hắt xì…

 

/� >/Юh/�- Này, cậu có
nghe tôi nói không cậy.

 

Đang nghe
“music” lại bị Kim Anh hét to đến nỗi nghe tai trong cũng xuyên thủng, Thế Du
bỏ tai nghe bên tai trái ra quay qua nhìn Kim Anh :

- Cậu lải nhải
gì vậy?

“ Thì ra nãy
giờ hẵn nghe nhạc, thế mà mình cứ luyên thuyên hèn nào…” Kim Anh bình tĩnh nén
cơn nóng vì thẹn xuống nhẹ giọng nhắc lại :

- Tí tôi với
cậu đến trường cùng một lúc có vẻ không ổn lắm.

- Vậy à?

Hai chữ “vậy
à” vừa phát ra thôi đã làm cho Kim Anh không biết ứng xử đối phó với tên ôn
thần này như nào. Không thể nào nuốt nổi tên này.”

Két…

Tiếng bánh xe
phanh lại trên đường làm cắt ngang dòng suy nghĩ trong Kim Anh. Mặt cô vẫn đang
đỡ đẫn bị tiếng xe làm cho thức tỉnh may đầu không bị đập về phía trước/

- Hả?- Kim Anh
tròn mắt. – Là sao?

- Vào cốp.

- Sao phải vậy.

- Thì cậu bảo
ngại mà với lại đi với cậu… cũng ngại thật.

“Ý ý… tua lại
nào. Hắn bảo đi với mình là mất mặt kìa…”

Kim Anh hiểu
ra ý Thế Du, mặt cô phừng phừng lửa, cơn giận không kìm nén được mà bộc phát :

- Cậu nghĩ toi
muốn đi với cậu sao.

Nói xong cô
tức tối mở cửa x era rồi đống “sầm” lại như muốn phá vỡ thật không may chiếc xe
quá “kiên cố”.

Cô làm vẻ bất
cần rồi tự khen hành động của mình lúc nãy rất “cool”. “ Thế nào trả năn nỉ ỉ
ôi mình lên xe, giám chê mình à.”

Một làn khói
mỏng lướt qua còn lại Kim Anh với vẻ mặt đóng băng,

 

Báo cáo nội dung xấu