Ôsin nổi loạn- Chương 53-54

Chương 53

- Trường chúng
ta năm nay tổ chức đi leo núi, lớp mình sẽ được ghép cùng với một lớp khối
trên. Nên cô mong cả lớp chúng ta phải có ý thức kỉ luật tốt để thuận lợi cho
chuyến đi, mang cho mình một hành trang và một kỉ niệm đẹp.

“ Bộp, bộp,
bộp.”

Sau lời nói
của cô chủ nhiệm học sinh nào cũng tươi tỉnh hẳn lên, mọi người bắt đầu nhao
nhao chia nhóm, bàn tán xem mua cái gì. Có một học sinh mạnh dạn đứng lên hỏi :

- Cô ơi, thế
mình được đi với lớp nào hả cô.

Nghe bạn A nói
vậy, mọi người lại càng hỗn loạn hơn hỏi dồn dập, bên cạnh Chi Mai cũng đang
chắp tay :

- Cầu mong là…

- Chị không
muốn đi à, sao mặt như bị thịt vậy.

Thấy Kim Anh
đờ đẫn vẻ không hứng thú, Tú Anh quay lại hòi:

- Hầy… Bao giờ
mới đến ngày đi đây. Mình sẽ sang lớp Tiểu Kim đi cùng cậu ấy. Tú Anh có qua
không?

- Chưa biết.

Hữu Thiện mặt
mày hớn hở, bắt đầu lấy giấy lên danh sách những thứ cần chuẩn bị.,

- Nào, nào.-
Cô giáo cười tươi, đưa tay ra dẹp loạn học sinh. – Các em trật tự. Chúng ta
được phân ghép với lớp KTII. Và 3 ngày nữa sẽ khởi hành. Chúng ta sẽ có chuyến
đi 3 ngày 2 đêm, các em về hỏi ý kiến phụ huynh rồi kí vào đơn này cho cô.

- Còn nữa, ở
chuyến đi này các em sẽ được tham gia các trò chơi và tổ chức thi đua tập thể
cô mong lớp ta có thể đi đầy đủ. Thể hiện tuyệt đối tinh thần giao lưu và học
hỏi/

Cô giáo vừa
dứt lời, mọi người lại dơ tay lên vỗ ầm cả lớp.

- Woa… được đi
cùng lớp đàn anh Lập Hàn.

- Hihi… vui
quá.

- Ôi anh Lập
Hàn.

- Year! Có cơ
hội làm quan với anh ấy rồi. hi h.

Chi Mai hào
hứng không kém, thấy Kim Anh vẫn ngồi đỡ đẫn như đang suy nghĩ điều gì, cô lay
lay Kim Anh để chia sẻ niềm vui :

- Ê, nhỏ. Có
chuyện gì à sao trả có tý tinh thần gì vậy?

- Không có
chuyện gì cả.

- Được đi với
lớp đàn anh Lập Hần mày không vui à mà mặt mày cứ xị ra thế.

Kim Anh vẫn
cầm quyển sách chống lên bàn rồi thờ ơ đáp :

- Lập Hàn là
gì? Ăn được kông? Sao phải vui? Xì.

- Ực… Chi Mai
nuốt nước bọt trừng mắt tròn vo.

- Mày đi học
được mấy tháng ở đây mà không biết đàn anh Lập Hàn là ai sao?

- Không? Là
ai?

Vào đề, Chi
Mai hứng thú :

- Hề… hề hỏi
đúng người rồi đất, thong tin của các mỹ nam thì hỏi Chi Mai này là sang suốt
nhất.

- Xì, chỉ dỏi
tán dóc mày nói nhanh lên. Lôi thôi qá.

- Cái con nhỏ
này, từ từ ta đang tìm lời hay lẽ đẹp nữa chứ.

Hữu Thiện từ
đâu cũng hóng hớt quay xuống :

- Nói lẹ đi.
Tớ cũng muốn nghe thử nữa.

Cái nhỏ này,
tưởng quan tâm mỗi Trịnh Kim thôi mà.

- Nghe đây.

Chi Mai đằng
hắng giọng, ra vẻ quan trọng :

- Lập Hàn, con
trai của “cựu” siêu mẫu Thái An. Ba của anh ấy làm chính trị gia nghe nói chức
vụ rất cao nhưng đã qua đời được 4 năm để lại một gia sản khổng lồ. Lập Hàn học
trường mình, lớp KTII được thừa hưởng gien của bà mẹ “siêu mẫu” cao 1m86, nói
chung không khác gì một siêu mẫu, miệng luôn mỉm cười, khuôn mặt ngây thơ.
Nhưng mỗi cái.
Chi Mai dừng lại xem xét vẻ mặt của hai người.

- Cái gì nói
nhanh đi. Hữu Thiện không chịu được phải thốt lên.

- Mỗi tội anh
ấy có vẻ hơi thiểu năng 1 tý nên không được nằm trong TOP 5. Nhưng để mà so ra
ấy Trịnh Kim là “Hoa Vương”, Tử Kỳ là “Vương Gia” thì sắc đẹp của anh ấy cũng
được liệt vào hàng hiếm thấy đấy. Còn được gọi là “ Hàn Mỹ nhân” luôn giúp đỡ
người khác, còn có một tài khoản hỗ trợ học sinh vượt khó cho trường mình. Vừa
hiền vừa đẹp, ngây thơ đến nỗi không cả ý thức được vẻ đẹp của mình.

- Vậy cơ á. -
Hữu Thiện tỏ vẻ không tin lại có người như thế, con trai thời này đẹp trai thì
lạnh lung, mà xinh đẹp thì lại gian xảo.

- Ngây thơ như
vậy là tốt.- Kim Anh gật gù xung quanh mình đã có quá nhiều người nham hiểm. -
Thế ở trường đàn anh có fan không?

- Xì con nhỏ
này hỏi thừa nha. Tất nhiên là có, mà có ở đấy lại chính là nhờ điểm ngây ngơ,
thiểu năng như vậy đấy. Tuy anh ấy không giỏi một thứ gì cả nhưng rất đáng yêu.
Lượng fan so sánh với “ Kỳ vương gia “ấy chứ.

Hữu Thiện bĩu
môi vẻ không đồng tình, tay lại cầm gương vuốt vuốt lại tóc.

- Tiếc thật,
người như vậy mà bị ABE ( Thiểu năng).

- Ai biết đâu
được, nhỡ người ta giả vờ ngu thì sao. Biết không đấu lại với Tiểu Kim nhà ta
nên sợ bị thua mất mặt nên vờ vịt bị đần thôi.

Chi Mai có vẻ
bất bình, ngồi thằng lưng :

- Trước khi “
Hoa vương” học thì “ Hàn mỹ nhân” đã như vậy rồi chứ không phải đến lúc “ Hoa
Vương” vào anh ấy mới như thế. Cậu đừng bênh ‘Hoa Vương “ quá, phải nhìn hai
phía.

Kim Anh lắc
đầu không nói, không hiểu sao “ nữ tàu” rất thích đấu khẩu với Chi Mai nhưng
với mọi người lại đối xử rất tốt.

Cứ như bây giờ
hai người đang bênh vực cho hai người, mà chưa chắc hai người kia đã biết họ.

- Sắp đến kì
xếp hạng rồi, mày định bỏ phiếu cho ai.
- Tiểu Kim chứ ai.
- Tôi hỏi bạn à. Sao Kim Anh.
- Bắt buộc à?
- Ừ.
- Tú Anh.

Hữu Thiện cười
cười:

- Chị em mà
tất nhiên phải bỏ cho Tiểu Tú Tú rồi.

Chi Mai lại
không hiểu tưởng Hữu Thiện nói khía, lại xì một tiếng dài không nói gì nữa.

Tiết học diễn
ra trong tiếng ồn ào và bàn tán của sinh viên làm cho thầy không khỏi phải đau
đầu.

………………..

Đi qua lớp Tử
Kỳ để đến căng tin, thấy mọi người cứ bâu vào một phía thì ra là chỗ Tử Kỳ, mà…
Trịnh Kim. Là cậu ta, sao cậu ta lại đến lớp học nhỉ thường thì cậu ta không
bao giờ đến lớp cơ mà. Kì lạ thật.

Kim Anh tưởng
mắt mình bị cận còn dán chặt mặt vào cửa sổ ngoài lớp học.

Đúng, là Trịnh
Kim mình không hoa mắt, đầu óc Kim Anh bắt đầu hoạt động mà không biết Trịnh
Kim trong lúc lỡ đãng đã nhìn thấy Kim Anh thất thần ngoài cửa, rẽ đám đông anh
đi lại phía Kim Anh, nhưng trước anh một bước Kim Anh đã bước nhanh hơn. Không
bỏ cuộc Trịnh Kim cứ thế đi đằng sau.

Mảii nghĩ, mãi
sau mới cảm thấy đằng sau có gì đó gai gai người, Kim Anh từ từ lén quay nửa
đầu nhìn nhìn, nhưng chỉ dám nhìn nghiêng sang phía cửa sổ ở hành lang. Có một
bong con trai đi theo cô. Kim Anh bước nhanh, vội và mồm không ngừng lẩm bẩm :

- Lại tên biến
thái nào nữa đây.

Đi nhanh mà
cảm thấy bước chân đó cũng nhanh theo, Kim Anh liền co giò chạy một mạch thẳng
đến địa điểm đông người gần nhất để tên biến thái không rõ mặt không đi theo
nữa.

Trịnh Kim vẫn
từ từ bình thản đi, anh khẽ cười khi thấy Kim Anh gọi la liệt đồ ăn, ngồi xuống
bàn ngó nghiêng như đang rình ai đó. Cũng lấy cho mình một ít đồ ăn nhẹ, Trịnh
Kim không hiểu sao hôm nay mình còn mỉm cười nhẹ với cô bán hàng ở căn tin.

Đặt nhẹ khay
thức ăn ngồi đối diện Kim Anh.

- Khực…

Tên biến thái
giá đáo à, tên này lì thật đấy không phải fan cuồng của mình chứ. Kim Anh dần
dần ngẩng đầu lên, thấy 2 cái mắt, 1 cái mũi, 1 cái miệng nhỏ đang cười mà cũng
như không cười.

“Ặc.. zít…”

Kim Anh bị sặc
cơm, hình như còn có một hạt cơm đã bị đẩy lên mũi rồi, nước mũi, mắt bắt đầu
đỏ.

Trịnh Kim thấy
thế vừa cười vừa nhẹ nhàng cầm chai nước của mình đưa cho Kim Anh :

- Uống đi, tôi
không muốn bị phịt cơm vào mặt đâu.

Cái tên đáng
ghét, mở mồm ra là nói lời độc địa. Nhưng Kim Anh cũng cầm chai nước tu để bảo
toàn tính mạng.
Khi thấy xuôi xuôi, Kim Anh mới trợn mắt nhìn Trịnh Kim :

- Có chuyện gì
mà khiến cậu xuống ngồi ăn ở đây/

Trịnh Kim
thoáng suy nghĩ rồi bỏ nhỏ:

- Cậu nên giữ
ý tứ không nên qua lại với quá nhiều đàn ông. Dù gì…

Những lời nói
sau Kim Anh đã quá rõ “ dù gì cậu cũng sắp làm vợ tôi, nên giữ ý cho tôi chứ
gì.” Qua lại là có ý gì chứ, tôi mà có người qua lại cùng thì đã không hợp tác
làm nên cơm cháo với anh.

Kim Anh không
nói câu nào, cũng không tiện chất vấn hay **** rủa Trịnh Kim trước bàn dân
thiên hạ để rồi mọi người sẽ biết chuyện của cô và anh.

Vơ vội đống
bánh trên bàn Kim Anh đứng dậy nói với mấy chiếc bàn không biết đã kê dịch vào
chỗ mình lúc nào

- Các bạn có
thể nhường đường cho mình được không. Thế sẽ tiện hơn để các bạn ngắm Idol của
mình.
Cả lù vội kệ dịch bàn ra.

Trịnh Kim cũng
mặc kệ đứng lên theo Kim Anh ra ngoài. Nhưng đi kiểu gì vẫn thấy một số bạn nữ
chạy theo hỏi mình có đi tham quan với trường không, anh bèn quay lại khuôn mặt
lạnh lùng kiểu mẫu:

- Tự giữ thể
diện cho mình tí đi, đừng thấy trai là bám theo như vậy.

Nói rồi anh
cất bước tiếp để lại mấy nữ sinh lúc đấy mặt đỏ như gấc, còn có người không
hiểu sao còn có người khóc mà chạy đi. Thanh niên 2011 không nên thế chứ.

Hữu Thiện vừa
lúc đi vào căn tin gặp cảnh tưởng ấy không ngừng đắc trí, dù sao trước mặt mỹ nữ
như cô Trịnh Kim cũng không đối xử như vậy. Lúc nãy Tiểu Kim thật quá phong độ
rồi.

…………………..

- Kim Anh
không ngờ cậu cáo già thế.

Hữu Thiện từ
đâu xông vào lớp nói với Kim Anh trước vẻ sững sờ rồi còn thu dọn sách vở tức
giận bỏ lên bàn trên ngồi.

Kim Anh đỡ đẫn không hiểu chuyện gì, nhưng đến giờ vào lớp cũng không hỏi them.

Hữu Thiện
thường luôn đối xử tốt, hào phóng với bạn trong lớp không biết có chuyện gì lại
khiến cô nổi giận đùng đùng thế.

[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Chương 54

- Kim Anh
không ngờ cậu cáo già thế.

Hữu Thiện từ
đâu xông vào lớp nói với Kim Anh trước vẻ sững sờ rồi còn thu dọn sách vở tức
giận bỏ lên bàn trên ngồi.
Kim Anh đỡ đẫn không hiểu chuyện gì, nhưng đến giờ vào lớp cũng không hỏi them.

Hữu Thiện thường
luôn đối xử tốt, hào phóng với bạn trong lớp không biết có chuyện gì lại khiến
cô nổi giận đùng đùng thế.

………………….

Từ nhà ăn Hữu
Thiện chạy theo Kim Anh và Thế bỗng thấy cảnh mà mình không bao giờ ngờ tới,
ánh mắt xám xịt môi dưới bặm lại nấp sau bức tường. Đằng kia hai một đôi “gian
phu dâm phụ” không kiêng nể mà còn than mật tình từ, Kim Anh cậu dám quyến rũ
Tiểu Kim của tôi.

Trịnh Kim kéo
tay Kim Anh lại làm cô bị lực kéo quá mạnh mà rơi hết đống đồ ăn trong tay,
trừng mắt nhìn người gây ra chuyện này :

- Muốn gì nữa
đây thưa thiếu gia.

Trịnh Kim thả
tay ra nhặt đống đồ dưới đất nhét vào tay Kim Anh, không chấp mấy câu cằn nhằn
của cô:

- Cậu có đi
leo núi không?

- Có sao.

Cầm lại đống
đồ ăn Kim Anh trả lời vẻ khó chịu.

Anh nhìn lơ
đãng ra cửa sổ, mưa lại rơi rồi.

- Không có gì.

Kim Anh nhìn
vẻ lơ đãng của Trịnh Kim mà chỉ muốn băm ra, khi không tự nhiên kéo tay người
khác rồi hỏi một câu không ăn nhập. Định lấy câu chuyện làm quà chắc.

- Còn gì nữa
không, nếu không tôi đi đây.

Định chuồn cho
êm, nhưng không ngờ bị tiếng nói của Trịnh Kim kéo lại :

- Mai tôi có
việc đi cả ngày cậu nhớ sang nhà tôi dọn dẹp với tổng vệ sinh, trông nhà. Tôi
sẽ để tiền ở bàn nhân tiện mua đồ ăn làm cho tôi.

Đang nhai lại
từng câu của Trịnh Kim mà Kim Anh bần thần không biết Trịnh Kim đã đi từ lúc
nào.
Vẻ mặt anh suy nghĩ :

- Làm như thế
chắn không có thời gian đi chơi.

Rồi hàng long
mày dãn ra, những bước chân sải nhanh về phía trước.

Kim Anh đứng
im bất động như pho tượng mặt vẫn còn trong trạng thái khó chịu khi bị kéo lại,
tay để hờ hững giữa không trung không biết lúc nào đã có chiếc chìa khoá nhà
trong tay.

Bàn tay nắm
chặt lại.

Mắt trợn trừng.

Lồng ngực phập
phồng.

- Cái… cái gì
đây trời ơi……….

Tiếng thét
vang vọng cả dãy hành lang làm kinh động những học sinh đang nói chuyện, học
sinh đang học ai cũng ngó ra nhìn.

“ Tèn ten ten ten, tèn tén tèn ten….”

“ Hợp đồng.”

Tin nhắn vỏn vẻn hai chữ làm Kim Anh im du chỉ biết ngậm
ngùi ôm đống bánh bỏ về lớp.

Hữu Thiện mặt tức tối, chạy về lớp.

……………………
Không hiểu vì bị Thế Du hành hạ hay bị những lời nói khó hiểu của Hữu Thiện mà
Kim Anh thấy hơi chóng mắt, suốt tiết học cứ đờ đẫn, cố mãi mới hết tiết và đi
về nhà.

- Ba… con mới về.

Kim Anh tiến đến ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa thờ dài
thườn thượt.

- Con gái, học nhiều quá nên mệt hà?

- Không có gì đâu ba… ba đói chưa để con dọn cơm.

Ba sao ba học phép biến hình à, mà có những mấy người
ngồi ghế thế kia.

Trong cả bữa cơm Kim Anh chỉ khuấy bát cơm chứ không ăn
miếng nào, cứ nghĩ đến ăn là lại cảm thấy miệng đắng ngắt, ông Phùng hỏi nhưng
cô đều bảo không sao.

Đến tối, không thấy biểu chiều Kim Anh bước xuống nhà,
đến bữa cơm cũng không chịu xuống ông bèn lên gõ cửa xem có chuyện gì không.

“Cốc…”

Lạ thật con bé này có bao gờ ngủ nhiều như vậy đâu nhỉ.

Hay nó đi chơi.

Không! Nếu đi chơi nó sẽ thong báo với mình, hoặc chí ít
cũng gọi điện.

Lần này, ông tự mở cửa vào biết là vào phòng con gái là
không được nhưng nhỡ có chuyện gì.

Bật đèn lên, ông thở phào khi thấy Kim Anh đang ngủ quay
mặt vào tường.

- Kim Anh, dậy
đi con.

- Kim Anh… Kim
Anh.

Ông Phùg lại
kiên nhẫn gọi lần nữa, rồi còn lay vai.

Kim Anh đầu
nặng trịch, mặt tái mét trắng bệch ra, môi khô nẻ nứt toác. Ông Phùng giật mình
lúc bấy giờ mới phát hiện sắc mặt con gái không ổn ông lo lắng đưa tay sờ lên
mái tóc bết mồ hôi của Kim Anh.

- Trời đất,
con bị sốt rồi Kim Anh sao con không nói với ba một câu.

Kim Anh nghe
loáng thoáng giọng ba mình có vẻ tức giận, cô cố mở đôi mắt nặng nề, giọng đứt
quãng :

- Ba.. con
không sao… ba … lấy … hộ con cốc .. nước.

Ông Phùng liền
đứng dậy tới chiếc bàn góc tường rót cốc nước rồi đỡ Kim Anh dậy.

- Con uống
xong rồi ba đưa con đi viện, người con nóng quá.

- Không cần …
đâu ba.

Đưa từ từ cốc
nước lên, ông Phùng rất sợ bệnh tật nhất là với Kim Anh, vợ ông đã ra đi sớm
nên ong chăm sóc rất tốt cho Kim Anh.

- Không cần là
không cần thế nào, con là người chứ có phải siêu nhân đâu mà chịu được.

Kim Anh biết
bây giờ nói chỉ khiến ông lo lắng them, nên im lặng uống nước, tựa lưng vào
thành giường, hơi thở nóng như lửa đốt, đôi mắt lờ đờ đỏ dần lên. Ông Phùng ra
ngoài gọi điện .

Giờ này mà Thế
Nam
lại nhấc máy rất nhanh có lẽ anh đang làm việc :

- Con à, con
sang nhà bác chở em nó vào viện được không.

- Kim Anh sao
vậy bác.

Giọng anh lo
lắng, hốt hoảng hỏi :

- Nó bị sốt
cao. Mặt mày tái nhợt cả đi. Con sang bác luôn nhé.

- Bác để con
gọi thằng Du qua, bây giờ con đang đi công tác làm gì có ở nhà đâu ạ.

- Vậy à, bác
phiền con quá.

- Sao bác nói
thế, không có gì đâu ạ. Con gọi cho Thế Du ngay đây.

Ông Phùng trở
vào nhìn con gái mà không khỏi xót xa, Kim Anh biết cha mình lo lắng nên không
nói gì cứ nghĩ ngủ một giấc sẽ khoẻ lại nhưng không ngờ có vẻ không như cô
nghĩ. Đã để mọi người lo lắng rồi.

- Con đói
không để ba nấu cháo hành cho hạ nhiệt nhé.

- Thôi ba, con
không đói… họng con… khô cứng chả muốn ăn gì đâu…

- Ừm vậy con
chờ tí thằng Du đến đưa con đi.

Đang định nói
không cần phiền đến Thế Du, đến chỉ tổ làm Kim Anh tức mà ốm them.

- Con nằm một
lúc nó đến giờ.

Kim Anh mệt
mỏi trườn người xuống lại thiếp đi.

- Bác, Kim Anh
đâu rồi ạ.

- Thế Du à
con. Cái Kim Anh trên phòng để bác lên đỡ nó xuống con chờ ngoài xe đi.

- Bác để con
bế Kim Anh xuống.

Trong cơn mơ
Kim Anh thấy một bàn tay bế mình, rồi thấy mùi ôtê hơi sộc vào mũi Kim Anh còn
lẩm bẩm:

- Ba ơi, khó
chịu quá.

Rồi lại thấy
một bàn tay mát lạnh rất dễ chịu chạm vào trán, giọng nói truyền cảm nghe vẻ
xót thương :

- Cố chịu đi,
mai sẽ khỏi thôi.

Nhìn người con
gái nằm trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền, đôi môi nứt nẻ, mặt tái nhợt vẻ mệt
mỏi, Trịnh Kim khẽ đưa tay sờ chán cảm thấy khó thở lạ thường, hai hàng long
mày nhíu chặt vào nhau.

- Bác à, muộn
rồi bác cứ về trước để con ở lại chăm sóc Kim Anh cho ạ. Mai con sẽ đưa Kim Anh
về, bác sĩ nói qua một đêm sẽ khỏi ạ.

Ông Phùng vẫn
còn chần chừ nhìn con gái rồi nghe bác sĩ nói thế mới yên tâm đứng dậy :

- Ừm, may nó
cũng không sao nên bác yên tâm rồi. Vậy nhờ cả vào con.

- Là trách
nhiệm của con nữa, bác để con gọi taxi.

- Ừm.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.