Ôsin nổi loạn- Chương 44-45

Chương 44

- Em xin lỗi
anh Tú Anh, bọn em sai rồi.

Tú Anh quay
người lại thì thấy tên đầu trọc cùng đám tay sai đang quỳ sụp đằng sau, anh
ngẩn người không hiểu chuyện gì xảy ra, là anh bị đánh sao giờ lại xin lỗi anh
chứ???? Chưa kịp mở lời hỏi, bọn đàn em lại tiếp :

- Anh tha lỗi
cho bọn em, bọn em biết sai rồi.

Thấy chuyện có
vẻ thú vị, anh còn tưởng tên đầu trọc bị anh cho chai vào đầu bị ẩm I xê rồi
cũng nên :

- Lỗi gì?

- Đáng nhẽ bọn
em không nên đụng đến một sợi long chân của anh, anh muốn làm gì chúng em cũng
được nhưng xin tha lỗi cho bọn em.

- Để xem nào,
chũng mày chơi trò chó đàn xong tự nhiên lại đến xin lỗi tao, ai bảo chúng mày
làm vậy?

Tú Anh thắc
mắc..Trâm Nhi đã nhìn thấy, cô vào xe rồi ngồi xem anh xử lí chúng, nên đánh
chúng hay làm gì tuỳ anh.

- Em không nói
được ạ. – Tên đầu trọc nặn mãi mới nói được chứ em, than hình đã run run lên.

- Nói rồi tao
tha cho. – Tú Anh dứ chúng, ánh mắt hiện vẻ giễu cợt.

Sau hồi đắn đo
suy nghĩ, tên đầu trọc lí nhí :

- Dạ, anh Bách
ạ.

Bách nào nhờ
mình đâu có quen ai tên Bách, hay bọn này nhầm người.

Mải suy nghĩ,
tên đầu trọc đã đau đầu gối liền nhỏ giọng nói :

- Bọn em đi
được chưa ạ.

Tú Anh phẩy
phẩy tay:

- Phắn đi, tao
tha cho đấy.

Chỉ cần như
vậy, một lũ lôi nhau chạy khỏi.

Cảm thấy chạy
cũng khá xa rồi, tên đầu trọc dừng lại, đi thư thả lấy lại tự trọng với đàn em :

- Thằng ranh
đấy không ngờ nó lại có người chống lưng.

Một tên đàn em
to mồm nói theo :

- Nếu nó mà
không có đã bị an hem mình cho bệt xác ở đấy rồi.

- Trả…

Cả lũ tự dưng
im bặt, dừng lại chân bắt đầu run run mặt tái mét. Một lúc sau tên đầu đầu trọc
mới mấp máy :

- Anh… anh ạ.

Ông Bách cùng
mấy người đi đến, một tay nhét túi quần, một tay vỗ vỗ vào cái đầu trọc nói:

- Mày vừa nói
gì sao không nói nốt đi.

- Da… Tên đầu
trọc khúm núm mặt mày, toát hết mồ hôi.

Ông Bách cười
nhếch mép, ánh mắt đã sắc bén hơn :

- Không phải
mày vừa nói tao đẹp trai đó à?

- Ơ dạ vâng,
anh là đẹp trai nhất đấy, em chưa thấy ai đẹp trai phong độ ngời ngời như anh. –
Nhân cơ hội tên đầu trọc cùng toán đàn em nhao nhao nói.

Ông Bách long
mày hơi cau lại đánh “bốp” vào đầu trọc lốc của hắn. Làm hắn đau gần chết mà
không dám nói câu nào:

- Chém gió à.
Mày có khen tao đẹp trai không. – Ông lại hỏi lại.

- Dạ… dạ có ạ.

“ Bốp”

Lại một phát
nữa giáng xuống đầu, hắn xoa xoa đầu, đau chảy cả nước mắt, đã thấy hàng đàn
chim bay trên đỉnh đầu.

- Nói thật đi
mày thấy tao đẹp hay xấu.

- Đẹp ạ.

“ Bốp”

Hắn ôm đầu
nhìn nhìn ông Bách, đám đàn em đã co rúm lại.

- Đẹp hay xấu.
– Ông Bách bỗng nói lớn làm chân tay đứa nào đứa nấy cũng run bần bật, tên đầu
trọc mấp máy môi, quyết định nói :

- Đẹp, à không
xấu ạ.

“ Bốp… bốp…
bốp…”

Lần này là mấy
cái lien tục, ông quát :

- Dám chê tao
xấu à..

Mải suy nghĩ
nên không biết Trâm Nhi đã lái chiếc xe thể thao của mình ra, cô hạ kính xe
xuống :

- Vào đi.

Xì, sao phải
lạnh lung thế chứ, em không thể nói nhẹ như lúc trước được à.

Tú Anh ngồi
vào ghế bên cạnh, nhìn khuôn mặt cô lúc này vừa lạnh vừa buồn làm anh không dám
bắt chuyện. Dù gì mình cũng là người có lỗi với Trâm Nhi nên đành phá vỡ bầu
không khí khó chịu này,

- Xin lỗi.

“ Xin lỗi, vì
chuyện gì anh tưởng xin lỗi là coi như xong?” Vẫn nhìn thẳng lái xe, cô nói
giọng ngạc nhiên :

- Vì chuyện gì?

Tú Anh tím
mặt, lần đầu cất lời xin lỗi một người khác giới mà cô là người bỏ anh, anh
thấy ngượng mồm giờ lại còn bị đả đảo tinh thần. Chuyện gì nữa chứ, trước đến
nay anh có sến như vậy đâu, thà im lặng cho lành :

- Không có gì.

Không ai nói
với ai câu nào, mà đúng hơn là không biết mở lời và không biết nói chuyện gì.
Nhìn len lén qua gương chiếc hậu thấy mặt mũi Tú Anh bầm tím hết lại, cô thấy
đau lòng biết mấy vì chuyện gì mà anh lại đau lòng đến mức uống nhiều rượu để
rồi xô xát với người ta. Cô không dám hỏi.

Lúc sau đã
thấy Tú Anh nghiêng vai sang phải ngủ, chắc anh đã mệt lắm rồi.

Không hỏi ý
kiến, cũng chả tiện đưa anh về nhà, Trâm Nhi đành đưa Tú Anh về nhà riêng của
mình.

Đến nơi, lay
nhẹ vai cho anh tỉnh, rồi cộc lốc, cô không muốn tình cảm để rồi lại dẵm sâu
vào vũng bùn lầy.

- Vào nhà đi.

Anh hơi xoay
người sang trái, rồi lại xoay người bên phải để đỡ mỏi khớp. Xuống xe nhìn thấy
căn nhà 2 tầng xinh xắn trước mặt anh quay sang nhìn Trâm Nhi đang loay hoay ấn
khoá mở cửa tự động.

- Đâu đây.

- Nhà em, vào
đi. – Cánh cửa dần mở lên.

- Làm gì.

Còn làm gì
nữa, vào nhà để chữa vết thương cho anh cái đó cũng cần nhắc à. Bệnh viện có
người quen nếu cô đến thể nào mai người cha xã hội đen của cô cũng truy cứu cô
đến cùng mất.

- Anh định để
mặt mũi quần áo như này về à.

Tú Anh ngẩn
người, nhìn lại dáng vẻ của mình rồi kết luận 1 câu :

- Cũng được
chứ sao.

Áo nhầu, vai
thì bị rách máu lại còn rơm rớm, quần thì bị bẩn vì bị ngã. Thế mà anh còn nói
được một câu xanh rờn “ Cũng được chứ sao”. Anh nghĩ khuôn mặt đẹp trai là to
lắm đấy à. Mà cũng to thật hơ hơ.

Trâm Nhi mặc
anh, đi vào nhà rồi vào bếp đặt nồi nước luộc trứng.

Thấy Trâm Nhi
tức vậy, Tú Anh tủm tỉm cười rồi theo cô vào nhà. Tự tiện tìm cho mình một chỗ
lý tưởng trên ghế sofa, anh ôm gối hơi ngả đầu về sau, thấy vết thương ở vai
bắt đầu rát với ngứa, anh sờ sờ thì ra bị cọ vào áo miệng anh suýt soa:

- Đau thật.
Biết thế nãy đấm bọn kia một trận cho đỡ lỗ.

Trâm Nhi bưng
hộp y tế đến chiếc ghế ngồi sau lưng Tú Anh ngượng ngùng nói:

- Cởi áo ra.

Anh răm rắp
làm theo, chiếc áo khoác vứt trên thành ghế, chiếc áo sơ mi được cởi từng cúc
trong nhịp tim đập của Trâm Nhi. May mà ngồi đằng sau không thì chắc vỡ tim mất.

Hình như mồm
anh không chịu yên phận, còn nhăn nhở được nữa mà:

- Đừng thấy
vai anh quyến rũ quá lại vồ lấy ôm đấy nhé.

Đang nhẹ nhàng
rửa và sát trùng cho anh, nghe anh mạnh mồm cô không nói lại được đành tiện tay
ấn mạnh vào vết thương:

- Ái…

- Ồ, xin lỗi
em nhỡ tay.

Á, bây giờ còn
dám chả đũa mình cơ đấy. Tú Anh cười nhẹ.

Sát trùng và
băng lại, động tác của cô rất thành thục, mà hộp y tế nhà Trâm Nhi cũng đầy đủ
đồ y tế, có vẻ cô rất biết chăm sóc cho bản thân.

- Quay mặt qua
đây.

Nhớ tới nồi
trứng trong bếp, cô chạy lại bếp bắc quả trứng cho vào nước lã rồi mang ra
ngoài.

Tú Anh quay
mặt lại thì thấy cô chạy vào bếp, anh cứ ngồi im nhìn cô thủi thủi ngón tay khi
cầm quả trứng nóng bỏ vào bát, hành động của cô làm anh ngẩn người. Dễ thương
thật.

“ Bình tĩnh,
bình tĩnh” Trâm Nhi tự nhủ mình vậy nhưng tim cô cứ như đang biểu tình, nó đập
liên hồi làm động tác lăn trứng trên má anh cũng chậm đi mấy nhịp.

Lần đầu ở gần
mặt như này, Tú Anh cứ mở to mắt nhìn cô. Đến lúc này thì không chịu được nữa,
Trâm Nhi quát như ra lệnh :

- Nhắm mắt vào.

- Làm gì. –
Này anh đừng có chớp chớp thế chứ.

- Nhắm mắt em
mới lăn trứng cho tan bầm trên gò má anh được.

- Má thì lien
quan gì đến mắt.

- Ơ…

Tú Anh cười
khì khì rồi nhắm mắt lại cho cô làm. May thoát khỏi được đôi mắt “đáng ghét”
của anh. Trâm Nhi nhẹ nhàng lăn trên gò má anh.

- Xong rồi,
anh về không giờ em đưa anh về.

- Mấy giờ rồi.

- Quá nửa đêm
rồi.

Tú Anh nhìn cô
cười nham hiểm :

- Thôi không
về nữa. Cho anh ngủ ké một đêm nhớ.

Anh chớp chớp
cái gì chứ. Anh tưởng chớp như thế mà em động lòng sao. Hừ hừ em động lòng thật
rồi, đáng ghét quá.

- Tuỳ anh, anh
ngủ tạm ở phòng em đi, em lên tầng.

- Ừ cũng được.

Trâm Nhi vào
phòng lấy chăn và gối rồi lên gác hai, vừa đi đến cầu thang thì nghe tiếng anh
nhẹ nhàng nói :

- Xin lỗi và
cảm ơn em về chuyện ngày hôm nay.

[
Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Chương 45

Bước vào phòng
một hương thơm nhè nhẹ phả vào mũi Tú Anh, anh bất giác hít thật sâu hương thơm
đó nó làm anh nao nao trong long. Anh đèn vàng nhạt làm căn phòng trở nên dịu
nhẹ, bước về phía giường trải ga và đệm gối màu hồng nhạt, anh cho hai tay lên
gối đầu rồi nằm xuống giường suy nghĩ đến lúc ngiêng người anh mới nhìn thấy
tấm ảnh trên bàn trang điểm. Tú Anh đứng dậy đến cầm khung ảnh lên nhìn.

“Đây không
phải mình hồi bé sao? Sao Trâm Nhi lại có ảnh mình nhỉ lại còn hôn má cô bé nào
nữa chứ.”

“ Mẹ ơi, bé tí
thế này mà mình đã biết hôn rồi cơ á, không nhầm thì đây là ảnh mình lúc bảy
tuổi.”

Anh chặc lưỡi,
khẳng định rõ rang là mình, không rõ bé con kia là ai.

“ Tại sao Trâm
Nhi lại có ảnh của mình nhỉ…”

Bỗng khựng
người, tròn mắt nhìn chăm chăm vào hình bé gái. Kí ức tràn về.

Tú Anh bật
chạy ra khỏi phòng, chạy lên tầng hai. Anh khẽ mở cửa phòng ra thì thấy con
phòng đơn sơ không có gì ngoài một chiếc tủ quần áo, và một chiếc giường. Không
ngờ Trâm Nhi lại nhường phòng đẹp cho mình để nằm phòng này. Anh nhẹ nhàng đi
lại gần chiếc giường, rồi quỳ xuống cạnh giường ngắm cô thật lâu, nhẹ nhàng
vuốt lại mái tóc che mất ánh mắt ngây thơ, nhưng vì anh nó đã trở nên u ám. Anh
khẽ nhấc người đặt nụ hôn nhẹ vào má Trâm Nhi, giống như năm nào anh đã làm.

“ – Anh… Bốp(
Tú Anh) ơi nghe bà nội nói anh sắp ọn nhà đi ồi hả. – Bé Bon ( Trâm Nhi) đưa
cặp mắt to tròn nhìn Bốp hỏi.

Bé Bon lại bi
bô hỏi tiếp, khi anh Bon đang bóc vỏ cây kem đưa cho mình.

- Anh đi bao
giờ anh về hả anh?

- Anh không
biết ba mẹ bảo anh về Sài Gòn ở.

Bé Bon cầm lấy
cây kem, mắt rưng rưng.

- Vậy anh phải
ở đấy luôn hả?

- Chắc là vậy.

Bé Bon bỗng
khóc oà lên miệng mếu máo nói, hai tay cầm chặt cây cúi, mặt ngẩng lên trời
khóc:

- Em… không
thích anh Bốp đi đâu, anh Bốp ở lại chơi với em cơ Hu… Hu… Anh đi rồi… Hức… ai
sẽ bảo vệ em nữa, bọn… Hức trong lớp sẽ bát nat em… Hu…Hu…

Bốp khuôn mặt
lo lắng, xoa đầu như bà đã từng xoa đầu mình khi khóc, cười trấn tĩnh Bon nói:

- Bon ngoan,…
mai mốt anh xin ba mẹ về chơi với em thường xuyên là được chứ gì.

Bon nghe nói
anh Bốp sẽ về chơi thường xuyên, cô bé đã ngừng khóc nhưng vẫn nấc cục bệu bạo
nói:

- Không đươc…
Ức… Ah phảo ở lại luôn với em cơ. Ức… Bà sẽ nuôi anh cơ mà anh ở với em đi….
Oa…Oa..

Bé Bon lại
không kìm được nước mắt lại khóc oà lên, cây kem trên tay cô bé đã chảy thành
vũng nước nhỏ dưới chân.

- Anh phải về
cùng ba mẹ chứ, anh Bốp hứa sẽ thường xuyên về đây chơi với bà nội và bé Bon
mà. Nín đi, nín đi nào. - Bốp cố dỗ dành bé Bon nhưng cô bé vẫn khóc nấc lên,
trông thật tội nghiệp. Bé Bon như đang trải qua việc bị mất món đồ mà mình cực
kì cực kì yêu quý. Thấy vậy, Bốp đành nghiêm mặt doạ nạt :

- Nín đi không
anh nghỉ chơi với Bon đấy, anh không thích con gái khóc nhè đâu.

Quả nhiên lời
đe doạ của cậu bé làm cô bé nín ngay lập tức, bé Bon giương đôi mắt đỏ vẻ tội
nghiệp, đến nấc cũng cố nhịn đến nỗi chỉ nghe tiếng “ức..” nhỏ vang ra.:

- Anh… ức phải
nhớ… ức về thăm em … ức thường xuyên… nha.

Nói rồi, bé
Bon đưa ngón tay bé bé xinh xinh lên móc nghoéo với cậu bé:

- Giờ anh với
bé Bon lên đồi hoa chơi nhé. - Bốp xoa nhẹ đầu bé Bon, mắt cười tít với cử chỉ
đáng yêu của cô.

Đưa tay áo lên
chùi mắt, bé Bon lại cười toe toét trong ánh nắng chiều :

- Được ạ.

Hai đưa bé,
một trai một gái dắt tay nhau lên đồi hoa Baby cách nhà không xa.
Mùi hương nhè nhẹ, những chum hoa baby đưa nhau trong gió, màu trắng tinh khôi
cùng với sắc xanh của trời tạo nên một màu sắc thanh tao, và trong sáng. Các
bạn có biết ý nghĩa của hoa Baby không?

Bé Bon và Bốp
vui đùa hái hoa, Bốp còn kết những chum hoa Baby lại thành chiếc vương miện
tặng cho Bé Bon, Bé Bon còn tinh nghịch cầm những chùm hoa lắc lắc để cánh hoa
rơi trên đầu Bốp. Hai đứa trẻ cười hồn nhiên nô đùa trong gió.
Bé Bon cùng Bốp ngồi ở khoảng trống trên đồi nhìn xuống dưới, bé Bon hồn nhiên
nói :

- Mai sau anh
Bốp lớn rồi, bé Bon sẽ làm cô dâu của anh Bốp nhé.

Bốp cười tít
mắt:

- Cũng được
khi nào anh Bốp lớn, anh Bốp sẽ về cưới Bon.

Hai bàn tay bé
nhỏ đan vào nhau, ngồi đung đưa tay và chân. Khuôn mặt đứa nhỏ nào cũng ánh lên
niềm vui.

- Bốp ơi… Bốp.

Nghe thấy mẹ
gọi từ xa, Bốp đứng bật dậy phủi bụi ở quần nói to :

- Mẹ ơi, con ở
đây.

Bà Mai Thanh
đến bên con cười nói :

- Về thôi Bốp,
ba đến đón mẹ con mình rồi. Bon cũng ở đây hả, hai đưa nô đùa gì mà mồ hôi nhễ
nhãi, quần áo bẩn hết thế này. - Vừa nói bà Mai Thanh vừa phủi quần áo cho hai
đứa trẻ.

- Mẹ bảo một
hai hôm nữa mới đi mà.

- Định vậy
nhưng ba không bận công việc nữa nên đến đón mẹ con mình sớm hơn.

Ba vừa dắt Bốp
bên tay phải, dắt Bon bên tay trái đi ra khỏi đồi hoa nói:

- Bốp không
thích về nhà à.

Bốp cúi đầu
không nói, thì nghe thấy tiếng hỏi dồn của bé Bon vang lên :

- Cô ơi, anh
Bốp phải đi ngay bây giờ ạ?

- Ừ con, trời
sắp tồi rồi về nhanh thôi. Để cô dẫn Bon về nhà rồi cho anh Bốp về tắm rửa rồi
đưa anh Bốp lên Sài Gòn không muộn.

Mặt Bon buồn
thiu, không để anh Bốp và cô Mai Thanh thấy mình đang cố hít hít thật nhiều hơi
vào để nước mắt không trào ra. Anh Bốp đã hứa sẽ về, anh hứa sẽ cưới mình, mình
không được khóc. Anh Bốp không thích con gái khóc nhè, anh Bốp không thích con
gái khóc nhè.

Những câu nói
của Bốp lặp lại trong đầu Bon.

Cuối cùng
không chịu được, mà chạy sang phía bên kia giọng mếu máo:

- Anh Bốp đi,
Bon nhớ anh lắm. Anh đừng đi được không.

Thấy hai đứa
trẻ than thiết với nhau, bà Mai Thanh cười nhẹ xoa đầu bé Bon đang khóc :

- Bon ngoan,
mai mốt cô lại cho anh Bốp lên chơi với Bon nhé. Nín đi cô thương.

Bé Bon hít hà:

- Dạ, cô nhớ
cho anh Bốp lên chơi với cháu nha cô. Anh Bốp phải giữ lời hứa nhé.

Bốp cười buồn
lại ngoắc tay với Bon lần nữa.

- Anh Bốp nhớ
mà, anh Bốp sẽ không thất hứa.

Không kịp về
nhà thay quần áo, thì đã thấy xe của nhà Bốp dựng ở trước cửa, ba cậu bé vẫy
tay gọi hai mẹ con lên xe về Sài Gòn luôn.

Bốp bỗng chạy
thật nhanh về phía xe, cùng với tiếng nhắc nhở kẻo ngã của bà “ Mai Thanh”. Bé
Bốp không muốn khóc giống con gái, càng không muốn khóc trước mặt bé Bon. Bốp
là con trai mà, nhưng vừa lên xe cậu bé đã ùa vào lòng mẹ mà khóc.

- Anh Bốp ơi…
anh Bốp.

Lúc đấy cả nhà
Bốp đã cho xe chạy đi, Bon cố chạy theo, dang hình bé, đôi chân đã mất một
chiếc dép chạy mãi chạy mãi nhưng không thể với được.

Bà ngoại Bon
đang từ nhà hàng xóm về thấy cô cháu gái yêu quý đang ngồi bệt dưới đất khóc
nức nở, miệng luôn mồm gọi “ Anh Bon ơi…”:

- Sao vậy con,
con ngã à, đau không đưa bà xem nào. Chết rồi xước hết cả tay với chân rồi, Bon
con sao thế đứng dậy nào. Con cứ ngồi dưới đất con giun sẽ chui vào *** đấy….
Nghe lời bà đứng dậy nào.

Nhìn thấy bà,
rồi nghe bà doạ cô được bà ẵm trên tay, khóc to hơn :

- Bà… hix hix
ơi… anh… hức.. Bốp đi rồi.

Bà ngoại Bon
hiểu ra chuyện, thì ra thằng bé Bốp đi nên con bé nó mới khóc dữ dội như vậy.
Tuy thằng bé Bốp chỉ về Đà Lạt chơi mỗi 1 tháng hè thôi nhưng bé Bon rất thích
nó chúng chơi với nhau như bạn bè lâu năm vậy, có khi còn chơi than hơn cả
thằng nhóc Bim ( Thanh Tuấn) hàng xóm nữa ấy chứ. Bà xoa lưng dỗ dành Bon :

- Anh Bốp đi
rồi sẽ về chơi với con mà, con phải ngoan anh Bốp mới về chứ, thấy Bốp hư hay
khóc nhè anh Bốp sẽ sợ chạy mất dép luôn thì sao.

Bé Bon lau khô
luôn hai dòng nước mắt.

- Vậy con… sẽ
không… ức khóc nữa.

Nghe tiếng
khóc nấc cục, bà thương nhưng cũng phì cười:

- Đúng rồi Bon
ngoan anh Bốp sẽ về chơi với Bon, giờ về nhà tắm rửa rồi bà dính gạc Hello
Kitty cho con nhé.

Về sau vì học
thêm nhiều lại học dốt nên Bốp không được mẹ cho về Đà Lạt chơi, mà thay vào đó
là những tháng học hè. “

Tú Anh nhìn
Trâm Nhi thật lâu, vuốt má cô rồi cười buồn.

- Anh thất hứa
rồi.

- Á…

Trâm Nhi vừa
mở mắt, do nằm nghiêng cô nhìn thấy ngay Tú Anh không biết lúc nào đang ôm gối
nằm ngay cạnh mình. Đêm qua không dám kéo chăn của cô đắp chắc lạnh lắm đây.

Cựa mình,
nhưng chạm phải chỗ vai đau anh hơi rên trong miệng thì thấy vẻ mặt lo lắng của
Trâm Nhi :

- Anh sao thế,
lại đau hả? Sao anh lại lên đây ngủ? Ở dưới ngủ không được hả? Sao không bảo em
để em đổi phòng cho anh. Anh có biết nằm thế này hôm sau sẽ rất đau người
không, mà cũng không biết lấy chăn dưới phòng lên mà đắp để vậy nhỡ cảm lạnh
thì sao? Anh không …

- Em nói ít
thôi không anh hôn đấy.- Tú Anh ngồi dậy nắn nắn cho vai, tinh nghịch nháy mắt
với Trâm Nhi.

Trâm Nhi
ngượng tímmặt không nói được câ gì, chạy thẳng vào nhà vệ sinh . Cái tên đáng
ghét mới sang sớm đã nói thế, anh nói với bao nhiêu người như thế rồi hả.

Làm về sinh cá
nhân xong cô xuống làm đồ ăn ság cho Tú Anh.

Bộ đồ Tú Anh
hôm qua dính máu được thay bằng bộ pyjama của Trâm Nhi. Tay
thì hớn lên, cúc ngực thì phanh ra gần hết để lộ xương xổ quyển rũ. Quần dài
mặc vào người Tú Anh thành quần lửng, may là chiếc quần chun nên cũng thoải
mái.
Trâm Nhi phì cười trước hình ảnh “ Hót” của No.3 cô cứ cười khúc khích mãi.

Hai người quên
mất những giận hờn nhưng lại không ai chủ động nói quay lại, căn phòng cũng ấm
áp hơn, thỉnh thoảng có những lời trêu ghẹo của Tú Anh.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.