Không nhiều thứ quan trọng - Chương 003
- Hai người sao ngồi thừ ra vậy? Viết Quân và Khương Duy bước vào.
Hai đứa trở về hiện tại, khóa chặt những kí ức vào sâu thẳm trong tim.
Hai con người cùng một nỗi niềm. Đến bao giờ họ mới nhận ra nhau? Hoàng
Khánh Nam và Trần Trịnh Linh Như.Anh ơi………
- Sao không chơi tiếp đi? Khánh Nam hỏi hai thằng bạn
- Mệt rồi. Vào đây ăn cái gì đã. Nóng quá! Cô ơi cho hai kem đi, kem gì
cũng được. Viết Quân vừa nói vừa đưa tay lên lau mồ hôi.Ơ mà hai người
không ăn sao? Kem chảy hết rồi kìa!
- À ừ….Hai anh em lúng túng
Khương Duy và Viết Quân chỉ biết lắc đầu nhìn nhau.
Tại sao?
Tại sao đôi mắt ấy lại vô cảm đến vậy?
Tại sao ánh mắt ấy lại lạnh lùng đến vậy?
Lạnh, rất lạnh, còn lạnh hơn cả ánh mắt Khánh Nam.
Bọn nó chơi đến muộn mới về.
- Oa vui quá. Lâu lắm rồi mình không chơi vui như thế này đấy. Trường …….tung tằng đằng trước
- Ơ mà sao Khoai Tây và anh Nam không ra chơi? Cái giọng nhỏ nhẹ nữ tính của một thằng con trai lại vang lên.
- Ừ anh không thích.
- Còn tớ thì hơi mệt. Nói xong nó cười tươi.
Ánh mắt ấy ……. vẫn lãnh đạm sau cặp kính dày cộm. Tại sao vậy?
- Em tự về được không hay cần bọn anh đưa về? Anh Hưng hỏi nó sau khi cả lũ đi ăn.
- Dạ thôi em tự về được.
- Tối đi cẩn thận nhớ chưa?
- Hì em lớn rồi mà.
- Haizz thì cũng phải nhắc nhở công **** một tí chứ.
- Về cẩn thận nghe em. Khánh Nam nhẹ nhàng.
Nó mỉm cười lên xe đi về. Thong dong trên con đường đầy lá vàng rơi. Nó
ghét cái màu vàng xen lẫn đỏ này. Giống như màu ngọn lửa, ngọn lửa đã
thiêu cháy ngôi nhà của nó, cướp đi sinh mạng của dượng. Nhói đau. Nó
vẫn mỉm cười. Vì các anh trai yêu quí của nó: Billy, Jimmy hay anh Bon
đều thích nhìn nó cười mà. Nhưng giờ,…….nó chỉ còn mình Jim thôi.
Điện thoại.
- Alo em chào anh ạ!
- Ừ, việc học tốt chứ Gin?
- Dạ anh hai!
- Thế còn chỗ ở?
- Em thích lắm, như kiểu ngắm được toàn cảnh thành phố ý.
- Gin vui là anh yên tâm rồi. Nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ nghe chưa?
- Dạ, mà anh Bill……………
- Vẫn thế em ạ. Bill không nhớ ra gì nữa cả. Anh chán quá.
- Còn ông ta……….
- Em không định tha thứ cho ông ta chứ?
- Không, không bao giờ. Em sẽ không bao giờ tha thứ cho người đã làm mẹ
đau khổ. Lúc mẹ hấp hối mà ông ta còn đi với người đàn bà khác. Em hận
ông ta. Nó giập máy trong tiếng nấc.
“Giờ đã là tháng 10. Haizz,
mọi việc cũng bắt đầu ổn định vào nề nếp cả rồi. Nó cũng quen dần với
cuộc sống ở đây, các thành viên mới của Hội học sinh cũng trở nên thành
thục hơn với công việc. Còn bạn bè thì………Hmm, tại nó thân với ba tên Sầu
Riêng khùng này nên đâm ra cũng không được tốt cho lắm. Chưa tính đến
việc nó gọi Viết Quân là Bò, Khương Duy là Sầu Riêng và post ảnh Viết
Quân lên forum với đủ hình dạng từ nhân mã đến nhân sư, từ trẻ con đến
cụ già 80 tuổi, từ chuột, *** đến voi, … còn Khương Duy thì nhẹ hơn vì
nó mới phát hiện ra một điều khá thú vị có liên quan đến tên này. Hì, bí
mật nha!
Ngồi trong lớp nó cũng đủ mệt với tên quái
nhân bò đội lốt người ngồi cạnh. Lúc thì hắn ngồi đệp bôm bốp con thỏ
mắc cặp của nó, lúc thì lột mấy bé sticker ở thước kẻ của nó dán lên
lưng mấy đứa ngồi trên, khi thì nghiền vụn em erazer cũng của nó nốt….
Tức! Còn hắn thì cũng chẳng biết làm gì hơn. Hình như con này có vấn đề
gì đó về đầu óc. Hắn nghĩ thế đấy. Hồi đầu thày cô hay gọi nó lên bảng
thì hắn còn thấy nó chăm chỉ lắng nghe. Nhưng sau mấy lần……..trò giỏi
hơn thày thì chẳng ai gọi nó nữa. Giờ học nó cũng chẳng nói nhiều như
trước nữa, chính xác hơn là chẳng nói câu nào nữa ý, trừ khi hắn gây sự
với nó thì nó mới nhớ ra sự hiện diện của hắn. Chính vì vậy hắn mới hay
gây sự với nó chứ. Mà quái, hắn nghĩ: “Hồi trước mình thích ngồi một
mình cho yên tĩnh giờ lại muốn con nhỏ này ồn ào một chút. Cái con nhỏ
mắc dịch!” Đúng là con nhỏ này mắc dịch thật. Từ khi nó giã từ kiểu tóc
củ hành ngay trên đỉnh đầu xuống một củ hành ngay bên tai thì nhìn nó
baby hơn chút xíu nhưng lại đâm ra điếc nặng thì phải. Nhiều khi hắn hét
ầm vào tai nó mà nó có phản ứng gì đâu.Kì lạ.
- Linh Như ra có người gặp.
- ………(Im lặng)
- Linh Như có người gặp.
Mặc nhỏ bàn trên gọi nó vẫn ngồi yên.
- Khoai Tây cô điếc à?
Vẫn im.
Lần này thì hắn lôi mạnh người nó. Con bé bực tức quay sang hét lên sau một cái vuốt tóc: “Anh rống cái gì vậy?”
- Tôi bảo cô có người gặp.
Nó lê bước ra ngoài cửa, hình như là một anh lớp 12 tìm nó.
- Anh gặp em? Nó hỏi cái anh đấy/
- Ừ anh có chuyện muốn nói với em. Cho anh một cái hẹn được không?
- Anh nói luôn đi.
- Nói ở đây không tiện. Thôi anh hẹn em cuối giờ nhé. Không gặp là không được đâu đấy.
Anh lớp 12 đó biến mất luôn sau câu nói như sợ nó từ chối ý. Nó vuốt
tóc đi vào lớp. Lại nằm dài ra bàn. Con nhỏ không quan tâm xung quanh
nữa, à chỉ quan tâm khi thày giáo dạy Văn bước vào lớp rồi đâu lại vào
đấy. Hắn quay qua nhìn cái dáng vẻ thảnh thơi của nó và có một phát hiện
thú vị. Buộc tóc của nó không phải loại thường. Hắn mỉm cười: “Ra
vậy!”. Bất ngờ hắn đưa tay lên tóc nó. Cạch! Nó hét lên:
- Anh làm cái trò gì vậy?
- Tôi chỉ muốn mượn máy nghe nhạc của cô thôi mà.
Hắn đã đúng. Cái buộc tóc hình Mickey của nó thực chất là cái MP3 được nó gắn khéo léo vào dây thun.
- Tui mượn nghe.
- Anh……sao biết……?
- Cô tưởng tôi ngu sao? Thảo nào tự nhiên cô nữ tính quá vậy. Ha ha……….!
- Trả tôi.
- Không trả.
- Trả.
- Không.
- Á…………………..
Hai đứa tiếp đất an toàn với tư thế cũng không đến nỗi. Hắn thì nằm
giữa kẽ bàn và ghế còn nó nằm trên người hắn còn tay thì………..đang ôm lấy
chân thày.
- Hai em làm trò gì thế này?
Mải cãi nhau nên hai đứa cũng chẳng để ý cả hai thành tâm điểm của sự
chú ý từ lúc nào nữa. Mặc dù ngước nhìn thày với đôi mắt long lanh nhưng
ông thày vẫn kiên quyết:
- Ra ngoài.
Hắn kịp nháy nháy nó: “Tai nghe”
Hai đứa bước ra cửa lớp với khuôn mặt hối lỗi vô cùng.. Nhưng đã làm
mất cảm xúc văn học đang trào dâng của thày thì đành chịu thôi.
Ra ngoài của hắn nhanh tay gắn tai nghe vào máy. Hai đứa đứng sát nhau, khoanh tay, mặt cúi xuống:
- Giết anh.
- Tại cô nghe nhạc trong lớp chứ!
- Ai cho anh lấy máy?
- Tôi định nghe mà.
- Thì anh cũng phải hỏi mượn tôi một tiếng chứ?
- Có hét ầm lên cô cũng không nghe thấy đâu.
- TRẬT TỰ. Hix, ông thày hét lên. Hai đứa im re.Thày sao mà nhìn thấy
cái tai nghe được giấu sau lưng hai đứa chứ. Yên lặng. Bên tai chúng,
một giai điệu nhẹ nhàng cất lên:
It’s so hard to know.
The way u feel ínside
When there’s many thoughts
And feelings that u hide
But u might feel better
If u let me walk with u
By your side
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Thật khó để có thể biết
Bạn nghĩ gì
Nếu như bạn cứ mãi chôn dấu
Những suy nghĩ và tình cảm
Nhưng bạn này
Bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn
Nếu bạn để tôi sánh bước cùng bạn
Bên cạnh bạn
Hắn lén nhìn sang nó. Đôi mắt đó thật lạnh lùng.
Canteen giờ giải lao.
- Thoát được hai tiết văn của ông già quái gở. Cũng tốt nhưng mỏi chân quá. Viết Quân phàn nàn.
- Mà sao anh biết đó là MP3? Nó hỏi.
- Tại thấy tự nhiên cô điệu hẳn ra. Mỗi lần nói chuyện đều đưa tay lên vuốt tóc trước rồi mới nói nên tôi……….
- Nhưng kể ra anh cũng phát hiện muộn quá.
- Haizz, còn hơn ối người đấy chứ? Tôi phát hiện ra đầu tiên mà.
Khương Duy và Khánh Nam đi tới:
- Nãy hai đứa mày làm trò gì thế?
- Sao?
- Trăng sao gì?
Khánh Nam quay sang Khương Duy:
- Viết Quân cho em hôn một cái, cho em kiss một cái thôi mà!
- Ơ ơ kìa em, chỗ đông người mà. Khương Duy đưa tay đẩy đẩy Khánh Nam ra xa
- Kệ chứ anh, cho em kiss một cái thôi. Nói rồi Khánh Nam cứ thế tiến sát Khương Duy.
- Ơ ngã ngã anh, ngã anh rồi.
Hai thằng kết thúc mà biểu diễn bằng việc cười sặc sụa. Khương Duy kéo
tay Khánh Nam: “Mày, mày,……… chạy mau,chết bây giờ!”. Nói xong 4 đứa
rượt nhau chạy vòn vòng sân trường. Nhưng tất nhiên Linh Như phải bỏ
cuộc sớm rồi. Mới chưa được một vòng mà nó đã dừng lại thở hồng hộc
trong khi ba tên kia vẫn đang hét ầm ĩ trên tầng hai rồi.
- Nước nè! Một bàn tay chài chai nước ra trước mặt nó. Sững:
- Hơ, ơ cảm ơn a…….anh ạ! Nó cười. Hóa ra là cái anh lớp 12 hồi nãy tìm nó.
- Khả năng thể dục của em kém nhỉ?
- Dạ, hì, mà anh định kiếm em có chuyện gì ạ? Nó vừa uống vừa hỏi. Mà em ….. hình như không quen anh.
- À ừ trước lạ sau quen mà Linh Như. Ra về nhớ đợi anh đấy. Bye em.
Nói là lạ chứ nó cũng chẳng lạ cái mặt tên này. Còn ai ngoài Tuấn Vũ 12
C1 Hotboy nổi tiếng sát của cái trường quý tộc này. Gì chứ nó nghía ảnh
của hắn trên forum nhiều rồi, ngoài khoản học tập không được pro như
mấy anh trong Hội học sinh (không được như mấy anh thôi chứ so với người
khác thì hơn chán. Lớp chọn cơ mà) thì còn lại OK hết. Tuấn Vũ đi rồi,
con nhỏ ngơ ngác: “Chuyện gì trời?”
- Ê sao ngơ vậy? Hà Ly và Minh Phương từ đâu đi tới đập bốp vào lưng nó.
- Ơ a chào hai người.
- Nè sao ngơ ngác quá vậy? Vừa nói chuyện với Tuấn Vũ hả?
- Hai người cũng biết anh Tuấn Vũ sao?
- Hỏi thừa quá đấy. Tên đó thì ai mà chẳng biết. Minh Phương nói có vẻ
chẳng thiện cảm chút gì cả. Mà hắn nói gì để em ngơ ngác thế này? Nếu
hắn mà tỏ tình thì em đừng có mà nhận lời đấy. Tên này thay người yêu
còn nhanh hơn thay áo.
- À không nhưng tự nhiên anh ý
hẹn em có chuyện gì ý, mà em có quen anh ý đâu. Hay là em gây ra chuyện
gì nhỉ? Mà em nhớ là em không có gây sự với ai mà? Nó gãi đầu lo lắng.
- Thôi yên tâm đi, nếu mà Tuấn Vũ có làm gì em thì đã có con gái bọn
chị bảo vệ mà. Hà Ly lên tiếng. Dù sao em cũng là công **** của Hội học
sinh và cũng là của trường nữa.
- Nhưng làm gì thì không lo, Minh Phương chen vào, chỉ lo có ý gì thôi.
- Ý gì là ý gì hả chị?
- Chị nghĩ hắn thích em đấy. Ngốc.
Nó chết trân. Nhưng rồi lại hét lại:
- Hai chị cũng ngốc không kém đâu.
- Là sao? Minh Phương và Hà Ly đồng thanh.
- À thì …………. thích người ta thì nói luôn đi cứ giấu giếm hoài.
- Hả? Em nghĩ bọn chị thích Tuấn Vũ á?
- Không là người khác cơ. Hì!
Nói xong nó mỉm cười bước vào canteen bỏ lại hai đứa kia ngơ ngác. “Kiếm gì đó ăn đã, đói quá!”
Ngồi trong lớp, con bé ngẩn ngơ. “Thích á? Hắn thích mình á? Nhưng mình
có quen biết hắn ta đâu?”. Thấy nó cứ ngồi lắc lắc đầu mãi (giống con
ngố quá trời!), hai tên kia khều khều Viết Quân:
- Mày
hỏi xem có phải lúc nãy nó chạy nhiều nên bênh cũ tái phát không tao còn
biết lối đi mua thuốc. Câu này tớ cá là của Khương Duy.
- Không thì mày hỏi xem sáng nay nó uống thuốc chưa cũng được. Câu này
thì của Khánh Nam rồi. Hắn trừng mắt nhìn hai thằng bạn rồi quay qua nó:
- Cô ăn nhầm gì à?
- À không không, không sao. Nó cười méo xẹo. Nói xong con nhỏ lại ngồi lắc đầu tiếp. Bó tay. Viết Quân quay lại hai thằng bạn:
- Chắc nãy nó ăn nhầm gì đấy. Bị tao nói thế mà không thấy cáu nhỉ?
Khánh Nam gấp máy bay giấy đưa tin cho nó: “ Làm sao thế? Anh giúp gì
cho em được không? Nếu không nói với anh được cũng không sao, nhưng anh
không thích em nghĩ ngợi nhiều đâu. Nhìn xấu lắm.” Nó sững, một chút kí
ức len lỏi trong nó: “Em sao thế Bun? Nếu không nói với anh Bon được
cũng không sao nhưng anh không thích Bun của anh nghĩ ngợi nhiều đâu.
Nhìn già hơn cả bà nội đấy.” Hơn một tháng biết Khánh Nam nó đã tìm thấy
nhiều thứ giống anh Bon của nó trong suy nghĩ của Khánh Nam chứ không
phải chỉ có cái tên, khác chi Hoàng Khánh Nam anh trai nó là một cậu bé
ít nói lạnh lùng thích kem bạc hà còn Hoàng Khánh Nam mà nó mới quen lại
hơn nó một tuổi nói rất nhiều hòa đồng cởi mỏ, hay cười và thích kem
chocolate. Và khác biệt lớn nhất là anh nó không ……… còn xuất hiện trên
thế giới này nữa.