Vợ Bé Bỏng Của Tôi - Chương 03-04
Chap 3:
----------------------
Hắn ngồi trong công ty, ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người bị tâm thần.Hắn đang nhớ đến nụ cười của vợ yêu hắn đấy.Bỗng cửa phòng mở ra, cô thư kí bước vào :
_Thưa giám đốc, có một cô gái đến tìm ngài ạ.
_"Ai thế?Bây giờ mình đâu có cặp kè với ai đâu mà sao có cô gái nào đến kiếm được? Hay là vợ yêu đến, mới vừa gặp cô ấy cách đây hai mươi phút thôi mà ,chẳng lẽ nhớ mình đến nỗi phải đến đây tìm sao?"
Hắn sung sướng bước ra,trên mặt hớn hở.Hắn nhìn thấy- không phải vợ hắn, gương mặt hắn chuyển từ hớn hở sang ngỡ ngàng.Hắn im lặng...
_Chào Nhật Định! Lâu quá không gặp, anh còn nhớ em không?
Cô ta nở một nụ cười quyến rũ nhìn hắn. Hắn đáp hơi dửng dưng:
_Em đến đây làm gì?Chẳng phải chúng ta kết thúc rồi sao?
_Anh vô tình thật đó, chúng ta đã nói chia tay đâu nào...
Cô ta cười một cách điệu đà khiến người ta sởn gai ốc.
_Cũng vậy cả thôi !Anh đã có vợ rồi, em có đến cũng chẳng giải quyết được gì đâu, chúng ta đâu thể quay lại...
Hắn định quay lưng bỏ đi thì câu nói của cô ta làm hắn phải đứng lại :
_Anh bảo con bé mười tám ấy hả? Nó thì có gì hơn em chứ?Nó có thể cho anh hạnh phúc sao...nó đâu phải sở thích của anh
_Mặc kệ anh!
Cô ta tiến lại gần hắn hơn, cô ta hôn hắn và làm những việc mà hắn thích...tất nhiên, cô ta quá hiểu hắn mà, thế nên hắn đâu thể chống cự được.Ừ thì với cô ta, hắn cũng còn tình cảm, hắn đáp lại nụ hôn đó bằng việc kéo cô ta vào phòng làm việc và khoá cửa lại.
_Đúng là Nhật Định mà em yêu !
Cô ả câu cổ hắn,vuốt ve bờ ngực vạm vỡ của hắn, khiêu khích hắn bước vào một "cuộc chiến"...và hắn không cưỡng lại.Đối với một thằng đàn ông có vợ mà chẳng làm được gì thì có lẽ đây là điều mà hắn thích nhất.Còn cô ả cứ khiêu khích khả năng chịu đựng của hắn thì làm sao hắn có thể bỏ qua.
Hắn ngấu nghiến đôi môi cô ta như một miếng bánh mì sanwich,hắn đã từng làm thế với cô ta không chỉ một lần và có lẽ lần này cũng vậy.Cô ta là của hắn- đã rất lâu rồi thì phải, nhưng mà hắn cũng cần phải suy nghĩ...trong thời gian cô ta mất tích, chẳng biết đã ngủ với bao nhiêu thằng.Cái thứ đàn bà lẳng lơ như cô ta chỉ có thể đem ra giải trí, chẳng đáng quan tâm.Hắn chơi chán, hắn lại vứt qua một bên, dù có thương cô ta đến mấy hắn vẫn làm vậy...Hắn đã có vợ và cô vợ hắn còn quá bé để hiểu được chuyện "người lớn" mà hắn thì không nỡ để vợ hắn phải suy nghĩ lo lắng.
Hắn dừng "trò chơi" lại khiến cô ta đang sung sướng bỗng dưng cụt hứng.Cô ả nhìn hắn mong chờ sự "yêu thương" từ hắn.Hắn nhìn cô ta với vẻ mặt khinh bỉ rồi lấy quần áo mặc vào.
_Bấy nhiêu đủ rồi, Khả Vy! Em về đi anh còn phải làm việc !
_Thôi đừng có đuổi em, lâu lắm mình không được gặp nhau mà...anh
Cô ôm hắn, hắn đã thật sự chán khi cứ bị níu kéo một cách ỉ ôi như thế này.Hắn lượm quần
áo của cô ta lên, ném lên người cô ta :
_Về đi! Tối anh gọi cho em.
Câu nói của hắn như phép lạ đối với cô, cô mừng rỡ hôn hắn chùn chụt
_Nhớ đấy, gọi em nha, em đợi anh ở khách sạn đấy!
Hắn thở dài đóng sập cánh cửa lại sau khi cô ta đi khỏi. Hắn tiếp tục công việc của mình mà đầu óc chẳng tập trung được chút nào...
Lúc này Bảo Linh đang lướt web, cô đang tìm một địa chỉ dạy nấu ăn đáng tin cậy để đăng kí học. Cô muốn nấu những món ăn thật ngon cho thằng chồng yêu của mình.Nghĩ tới việc hắn cố ăn những món ăn dở tệ đó mà cô thấy xót xa..Nắng đang hoe hoe vàng và những cánh đồng hoa dã quỳ cứ vàng rực cả lên.Có thể cô đã lựa chọn đúng khi lấy hắn, hắn cũng quan tâm cô như một người chồng, và chưa bao giờ xúc phạm cô. Hắn cũng đáng yêu đấy chứ...Nhưng cô đâu biết rằng hạnh phúc xung quanh mình vô cùng mỏng manh...
-------------------------
"Because you live and breath..because you make me believe..."_Chuông điện thoại hắn vang lên làm hắn giật mình. Hắn vớ lấy nó, số điện thoại lạ hoắc, hắn tắt máy và nhìn đồng hồ -Đã hơn 7 giờ 30, chắc giờ này vợ hắn đang đói meo ở nhà. Hắn lấy cặp táp, lái xe về nhà mà quên bén luôn cuộc hẹn với Khả Vy.
_Vợ yêu ơi, anh về rồi này...
Cô vợ hắn đang say ngủ trên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách.Chắc là cô ấy buồn vì chẳng có ai ở nhà nên nằm ngủ ở đây!Hắn mỉm cười nhìn vợ hắn
_Sao không lên phòng mà ngủ?
Hăn bế vợ hắn lên phòng,đặt xuống chiếc giường êm ái...Hắn hôn nhẹ lên trán cô làm cô khẽ trở mình.
Hắn lại ngâm mình trong bồn tắm, tâm trạng thoải mái khi về nhà...
"Because you live and breath..because you make me believe..."_Chiếc điện thoại để trên bàn cạnh giường ngủ vang lên làm cô thức giấc.Cô nhìn dáo dác chẳng thấy hắn đâu...nên bắt máy.
_[Nhật Định, anh đang làm gì đó?Em chờ anh nãy giờ sao không đến, khách sạn Roma ấy nhé!]
_Cái giọng eo éo của một người phụ nữ bên kia đầu giây cùng cái địa chỉ khách sạn cô mới nghe thấy làm cô bần thần.Đầu dây bên kia hỏi dồn dập.
_[Sao anh im lặng thế?]
_Anh ấy không có đây!
Bên kia im lặng rồi cúp máy.Chẳng hỉu sao cô thấy tim mình nhói đau đến vậy, mặc dù cô biết trước sẽ có chuyện này xảy ra rằng hắn cưới cô chỉ vì bất đắc dĩ nhưng chẳng hiểu sao cô thấy mình bị tổn thương đến thế.Cô thấy mắt mình cay cay...cô đang khóc đấy ư?
Có tiếng mở cửa, là chồng cô bước ra từ nhà tắm...cô vờ ngủ, như chẳng có chuyện gì xảy ra. Hắn trèo lên giường nằm cạnh cô,cầm chiếc điện thoại lên xem.Hắn thấy một tin nhắn :"Anh, em đang đợi anh nè, sao anh không đến?"Hắn đạp tay lên trán, hắn quên béng Khả Vy đang đợi hắn. Hắn trả lời tin nhắn :"Anh bận rồi, liên lạc sau" rồi quẳng điện thoại qua một bên.Hắn nhìn vợ hắn ngủ, trái tim xao xuyến lạ....
Chap 4:
Mấy ngày sau đó, chẳng hiểu vì lí do gì mà lúc nào vợ hắn cũng tránh mặt hắn, lúc nào cũng nở một nụ cười nhợt nhạt. Hắn đâu có làm gì để khiến vợ hắn buồn.
Hắn đâu có làm gì để vợ hắn buồn, chuyện của Khả Vy thì không thể nào vợ hắn biết được.
Khả Vy gọi cho hắn.Hắn ê chề một nỗi buồn bi thảm :
- Có chuyện gì không ?
- [ Anh đến gặp em được không?]
- Bây giờ thì không được, phải một tiếng nữa mới rãnh.
- [OK, nhất định phải đến đó, có chuyện quan trọng lắm]
Hắn cúp máy.Bây giờ thì có chuyện gì quan trọng hơn vợ hắn.Nhưng hắn cũng đã đến gặp Khả Vy như đã hẹn.Cô ta không quyến rũ hăn như trước mà tỏ vẻ nghiêm túc lạ thường.Cô ta nhìn hắn e ngại :
- Vợ anh có nói gì không?
- Sao lại hỏi thế?
- Cô ta không nói gì sao?
- Thật ra là chuyện gì? Sao lại liên quan đến vợ anh ở đây nữa ?Cô ấy vẫn bình thường!- Hắn
chau mày tỏ vẻ khó hiều.
- Vợ anh đã bắt máy cuộc điện thoại của em, em cứ nghĩ cô ấy sẽ hỏi hang anh chứ! Coi bộ tình cảm của hai người không tốt như em đã nghĩ!
Hắn như bị sét đánh ngang tai. Vậy là vợ hắn biết thế nên mới có thái độ như thế.Hắn nhớ tới những nụ cười buồn bã của vợ hắn mà thấy thắt cả lòng.Hắn đứng dậy, không thèm chào hỏi gì ráo mà vội vã về nhà.
- Cậu chủ đã về!
- Cô chủ đâu? – Hắn hỏi bà Năm
- Cô ở trên phòng! Chẳng biết cô làm sao mà cả ngày nay chẳng chịu ăn uống gì,cứ ở trong phòng miết làm tôi lo quá!
- Năm cứ làm việc đi, để con đi xem cô ấy!
Hắn vội vã chạy lên phòng, cửa phòng mở, hắn chầm chậm bước vào mà lòng thấp thỏm không yên. Cô đang ngồi trên bệ cửa sổ, nhìn xa xăm ra bên ngoài những cánh đồng hoa cải vàng ươm…mọi thứ cứ nhàm chán đến vô vị….
Cô đã nghĩ mình sẽ có một mái ấm gia đình cùng hắn, thái độ của hắn gần đây thật sự khiến cô vui mừng…ấy vậy mà đùng một cái, hắn vẫn chưa từ bỏ các mối quan hệ bên ngoài. Cô biết hắn không yêu cô nhưng biết được sự thật đó vẫn khiến cô cảm thấy tủi thân và đau lòng quá đổi…Bất giác những giọt nước mắt rơi ra một cách âm thầm, chưa bao giờ cô thấy thiếu tự tin như vậy…
Hắn âm thầm bước lại gần cô, cô giật mình khi biết có người đứng sau mình, vội vã lau hàng nước mắt.Cô không quay lại nhìn hắn, bây giờ cô chẳng muốn nhìn hắn chút nào, cứ nghĩ đến việc hắn đang có quan hệ với người phụ nữ khác là cô giận điên người nhưng biết làm sao hơn, cuộc hôn nhân không có tình yêu thì chuyện đó là chuyện bình thường, huống chi đến một ngày làm vợ thật sự cô cũng chưa có.
Hắn ngồi xuống cạnh cô, nhìn cô bằng vẻ mặt hối hận…Chắc người đàn bà kia đã nói với hắn:
- Vợ à…
Cô hít một hơi thật sâu quay lại nhìn hắn, ánh mắt buồn man mác kèm theo thất vong. Cô biết trái tim mình không còn nghe lời nữa…nhưng còn hắn, có lẽ hắn vẫn coi cô là một người vợ "hữu danh vô thực"
- Sao anh về sớm vậy ?- Cô không muốn nói đến chuyện kia nữa.
- Anh lo nên về xem em như thế nào.
- Em thì có làm sao – Cô nói dối, thật sự cô thấy đau lòng lắm.
Hắn nhìn cô thở dài:
- Anh xin lỗi! Anh không nên đối xử với em như vậy
- Anh cứ làm những gì mà anh muốn, đừng bận tâm em nghĩ gì. Là em chen vào cuộc sống của anh, cứ coi như là em đền bù cho việc chen vào chuyện tình cảm của anh đi…anh hãy cứ quay lại với người anh yêu…em sẽ chúc phúc cho hai người. Đợi hai năm nữa, mọi chuyện của công ty ổn định, chúng ta sẽ ly hôn!
Cô nói mà lòng đau nhói, cô không muốn hắn quan tâm ai khác ngoài cô nhưng biết làm sao hơn, cô không thể mang lại hạnh phúc cho hắn thì chấp nhận để người con gái khác mang lại điều đó cho hắn " Tình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng " mà .Cô lỡ yêu hắn mất rồi!
Hai chữ "ly hôn" như rạch một đường thật sâu vào tim hắn…làm sao hắn có thể để chuyện đó xảy ra được chứ! Nếu là hai tháng trước, hắn vẫn thờ ơ, lạnh lùng với cô, không biết được cô đánh yêu như thế nào thì có lẽ hắn có thể hoàn thành chuyện đó sau hai năm…nhưng bây giờ hắn không thể!Ánh mắt hắn hằn lên sự đau khổ, hắn ôm cô vào lòng, ôm thật chặt như sợ một sẽ bỏ hắn đi.Trong trái tim hắn, giờ đây đã lấp đầy hình bóng của cô mất rồi, hắn chỉ muốn mang lại hạnh phúc cho cô, không bao giờ muốn cô khóc vì hắn…nhưng hắn đã lỡ làm cô khóc mất rồi.Hắn chỉ muốn một mình cô…chỉ mình cô thôi…
- Anh…làm em…nghẹt thở quá!- Cô khó khăn nói với hắn
Hắn giật mình buông cô ra, cô ho sặc sụa :
- Xin lỗi em!
Cô búng nhẹ đầu mũi hắn:
- Ngốc ạ! Chuyện em phải làm thôi mà!
Hắn lại nhăn mặt, tại sao phải ly hôn? Vì Khả Vy sao- người con gái mà hắn chỉ còn chút ít vương vấn đó à ?
Không thể nào! Khả Vy không đáng để hắn phải vứt bỏ hạnh phúc mình đang có
- Em nghe anh nói đây! Dù công ty có đi vào quỹ đạo hay không thì anh cũng không li hôn đâu.
Hắn nhấn mạnh từng chữ, nghiêm túc vô cùng.Thế rồi cả hai không nói gì với nhau nữa. Tối đó hắn ngủ trên sofa và không nằm cạnh cô nữa…tuy thấy buồn nhưng cô nghĩ như thế sẽ tốt hơn cho cả hai, biết đâu chừng hôm sau hắn sẽ đổi ý…Đêm thật dài quá!!!

