Đạo phi thiên hạ - Tập 3: Như mộng lệnh - Chương 077

 

Chương 77 - Như mộng lệnh 9

Sắt
Sắt đi quá nhanh, không cẩn thận động đến miệng vết thương, lúc này
nàng mới nhận ra mình phản ứng có chút kỳ lạ. Nàng ngừng lại nghỉ chân,
ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.

Vẫn là vầng trăng trong vắt trên
không nhưng lúc này đã không còn sáng tỏ như ngọc nữa, từng đám mây vờn
quanh vầng trăng như một chiếc khăn che mặt tầng tầng lớp lớp, che khuất
đi vầng trăng trắng muốt. Trên mặt mỗi người đều có một chiếc khăn che
mặt vô hình sao? Nếu không vì sao đối với một số việc, một số người,
nàng lại chẳng thể nào nhìn thấu?

Ở đại hội tế trời, Vân Khinh
Cuồng ép nàng lên đài, khiến nàng phải đàn khúc “Quốc phong’’. Quan hệ
giữa Vân Khinh Cuồng và Dạ Vô Yên không phải tầm thường, điểm này Sắt
Sắt đã nhận ra kể từ lần đầu tiên gặp Vân Khinh Cuồng tại Tuyền vương
phủ. Nàng có thể lý giải vì sao hắn muốn nàng giúp Dạ Vô Yên. Nhưng tối
nay, Y Lãnh Tuyết rõ ràng là chưa từng rời đi, Vân Khinh Cuồng lại lừa
nàng nói Y Lãnh Tuyết đã rời đi, còn dặn dò thị vệ nói Dạ Vô Yên đang
đợi nàng, khiến nàng trực tiếp tiến vào, nên mới đụng phải một màn tình
tứ vừa rồi.

Vân Khinh Cuồng biết Dạ Vô Yên si mê đợi Y Lãnh Tuyết
bốn năm nay, biết tình ý của Dạ Vô Yên đối với Y Lãnh Tuyết, nay hai
người họ gặp lại, hắn lại lừa nàng chen chân vào giữa bọn họ. Không thể
không nghi ngờ, hắn làm như vậy là cố ý muốn nàng phá đám tình cảm giữa
Dạ Vô Yên và Y Lãnh Tuyết.

Vì sao hắn lại làm như vậy?

Hắn
biết nàng từng là trắc phi của Tuyền vương, làm như vậy chẳng lẽ muốn
nàng ghen, muốn nàng trở lại với Dạ Vô Yên sao? Nếu thế thì Vân Khinh
Cuồng hắn đã lầm rồi.

Hắn không những không hiểu nàng, mà còn không hiểu cả Dạ Vô Yên.

Dạ
Vô Yên có thể chờ đợi Y Lãnh Tuyết bốn năm, có thể vì Y Lãnh Tuyết giữ
lại vị trí chính phi, đủ thấy hắn si tình cỡ nào. Tuy cơ thiếp trong
Tuyền vương phủ rất đông, nhưng chưa từng nghe qua hắn sủng ái người
nào, có thể thấy tình cảm của hắn chung thủy cỡ nào. Nên Dạ Vô Yên tuyệt
đối sẽ không muốn nàng hồi phủ, hắn chỉ cần một người duy nhất, đó
chính là Y Lãnh Tuyết.

Mà nàng đã từng phải chung sống với nhóm cơ
thiếp của hắn quá lâu trong vương phủ, vất vả lắm nàng mới thoát khỏi
nơi tù túng đó, nàng lại càng không muốn trở về làm vật trang trí bên
cạnh hắn.

Nếu Vân Khinh Cuồng ôm tâm tư như thế, nhất định hắn sẽ uổng phí tâm cơ, sự tình quyết không diễn ra như ý của hắn.

Trong
bóng đêm Sắt Sắt đứng lặng thật lâu, dưới ánh trăng trong trẻo lạnh
lùng, gió nhè nhẹ xào xạc khiến bụi cỏ lay động bềnh bồng như đang nhảy
múa, lòng nàng dần dần trầm tĩnh lại. Ngẫu nhiên ngước mắt lên nhìn,
thấy một bóng trắng đi ra từ lều của Dạ Vô Yên, hướng về Thiên Hữu viện
bước đến. Gió đêm lùa vào tấm trường bào màu trắng, trong bóng đêm, phấp
phới như đang nhảy múa, quả thật giống một đóa tuyết liên.

Một vị
tế ti thánh khiết, trong trẻo nhưng lạnh lùng cao quý, quả thật xứng
đáng so sánh với một đóa tuyết liên. Chỉ là vừa rồi khi hôn môi Dạ Vô
Yên, nên hình dung Y Lãnh Tuyết như loài hoa nào? Mẫu đơn? Hải đường?
Sắt Sắt không nghĩ ra loài hoa nào thích hợp cả.

Nàng cũng không
ngờ Y Lãnh Tuyết lại rời đi, nàng ta không ở lại bên cạnh chăm sóc Dạ Vô
Yên đang bị thương hay sao? Có lẽ dù sao cũng là tế ti, luôn có điều cố
kỵ, ở trong phòng nam tử suốt đêm cũng không tốt.

Y Lãnh Tuyết
lập tức hướng Thiên Hữu viện mà đi, theo sau là hai thị vệ của Dạ Vô Yên
lén lút hộ tống từ xa. Không ngờ Dạ Vô Yên quan tâm đến Y Lãnh Tuyết
như vậy nha.

Sắt Sắt nhìn đóa tuyết liên kia càng đi càng xa, nàng
cũng hướng lều mình quay về, mới vừa tới cửa lều, đã nghe được tiếng
Vân Khinh Cuồng đang nói chuyện bên trong. Hắn sao lại còn chưa về, Sắt
Sắt nguyên muốn chất vấn hắn một phen, nhưng vừa rồi cân nhắc thấy việc
này cũng không còn quan trọng.

Nàng không muốn vào lều lúc này nên
xoay người hướng phía bãi cỏ dưới ánh trăng đi đến, chọn một chỗ mặt cỏ
thật dày, Sắt Sắt gối tay nằm xuống. Ngọn cỏ dịu dàng vỗ về hai má của
nàng, cảm giác ngưa ngứa thật là thích.

Nhìn lên bầu trời đêm, cảm
giác như mình đang ở đáy hồ sâu, rửa đi mọi ưu phiền và khó chịu trong
lòng, vầng trăng sáng phía xa như đang bầu bạn cùng nàng.

Người ta
nói ngắm trăng là phải ở trên sông nước, phải có rượu, có đàn, nhưng
Sắt Sắt cảm thấy như vậy chẳng qua là học đòi văn vẻ. Người ngắm trăng
chân chính, không cần thơ, không cần rượu, cũng không cần đàn nhạc, chỉ
cần một đôi cánh tay làm gối, ngửa đầu ngắm trăng rằm, để vầng sáng
trong vắt kia xuyên qua hồng trần cuồn cuộn chiếu thấu tâm sự của lòng
mình.

Thảo nguyên ban đêm cực tĩnh, đâu đó trong bụi cỏ có tiếng
côn trùng kêu vang nghe rất êm tai, Sắt Sắt ngậm một cọng cỏ bên môi,
nhắm mắt hưởng thụ bóng đêm thanh u yên tĩnh.

Bỗng nhiên theo gió
truyền đến một tiếng động lạ, Sắt Sắt cảnh giác mở to mắt, bàn tay nhanh
chóng bắt lấy mấy cọng cỏ trong bùn đất kế bên, cầm sẵn trong tay. Một
bóng đen không tiếng động đứng trước mặt nàng, che khuất vầng trăng trên
trời.

Sắt Sắt hơi híp mắt, thấy người vừa tới vóc người cực cao,
tà áo bào màu tro đẹp đẽ quý phái trên người lộ ra cơ bắp vạm vỡ phập
phồng như dãy núi. Hắn đứng trước mặt Sắt Sắt, vì ngược sáng nên Sắt Sắt
nhất thời không thấy rõ mặt của hắn, nàng nhíu mày lạnh giọng hỏi:
“Ngươi là ai?”

Tuy chỉ có khoảng mười lều trại được dựng lên ở khu
dã ngoại này, nhưng vì có Nam Việt Tuyền vương và Nhị hoàng tử Bắc Lỗ
quốc đang ở nơi đây, nên trong phạm vi năm dặm trở lại, người bình
thường không thể tùy ý xuất nhập. Người này là ai? Xem ra không giống
thị vệ.

Người nọ tựa hồ không ngờ Sắt Sắt lớn gan như vậy, khóe
miệng khẽ cười, thấp giọng nói: “Ngươi không cần biết ta là ai, ngươi
chỉ cần biết tối nay ta sẽ làm cho ngươi sung sướng là đủ rồi.” Lời nói
vừa dứt, thân hình cao lớn cường tráng của hắn đã hướng Sắt Sắt chộp
tới, như diều hâu từ không trung sà xuống bắt gà con.

Sắt Sắt mắt
thấy thân ảnh kia như mây đen ụp tới, đôi mày thanh tú của nàng nhíu
lại, thân hình nhanh chóng xoay tròn tránh đi bóng đen kia. Tuy người nọ
thân hình cao lớn như trâu nhưng thân thủ cũng vô cùng nhanh nhẹn. Sắt
Sắt tuy tránh được hắn nhưng trên đầu vai của nàng cũng bị hắn móc
trúng, chỉ nghe rẹt một tiếng, chiếc áo xanh của nàng bị rách một mảng,
lộ ra đầu vai trắng như tuyết.

Người nọ vừa thấy mình chụp hụt,
mũi chân nhanh nhẹn nhảy lên, bàn tay phải năm ngón vung lên điểm vào
huyệt nói của Sắt Sắt, có lẽ là để ngăn chặn Sắt Sắt kêu cứu.

Sắt
Sắt mắt thấy ngón tay người nọ sắp điểm vào huyệt nói của mình, nàng cúi
đầu thở dài một tiếng, chỉ sợ giờ phải vận nội lực, miệng vết thương bị
động không biết sẽ ra sao. Nàng ngầm vận nội lực, ngọn cỏ trong tay
phút chốc bắn ra như ngân châm, điểm trúng huyệt đạo trên vai và chân
của người nọ.

Người nọ không ngờ trong tay Sắt Sắt có ám khí,
không tránh kịp, trên vai và trên đùi đã bị trúng. Hắn đau đớn hô lên
một tiếng té ngã sấp xuống, đè bẹp một mảng cỏ lớn.

Sắt Sắt ôm
miệng vết thương bên hông chậm rãi đứng dậy, dưới ánh trăng thanh u,
ngưng mắt nhìn người đang té trên mặt đất, lần này nàng nhìn rõ mặt của
hắn. Mũi cao, mắt sói, miệng rộng, hắn là đại ca của Phong Noãn – Hách
Liên Phách Thiên. Ở đại hội tế trời, Sắt Sắt từng thấy hắn đứng cạnh bên
Phong Noãn.

Vừa rồi Sắt Sắt còn lấy làm kỳ lạ, người nào lớn mật
dám đột nhập vào nơi đây mưu đồ làm nhục nàng, theo Phong Noãn đã nói,
người trên thảo nguyên khi biết nàng là ý trung nhân của hắn, sẽ không
ai dám chạm đến nàng. Không ngờ đối với Hách Liên Phách Thiên, mặc kệ ai
là ý trung nhân của đệ đệ hắn, chỉ cần hắn muốn, hắn nhất định phải
đoạt cho bằng được.

“Thật là một con nai ương ngạnh, nhưng như vậy
ta thích, phải có chút phản kháng mới hứng thú.” Đôi mắt sói của Hách
Liên Phách Thiên lóe hung quang, hắn cố chịu sự đau đớn trên chân, lại
hướng Sắt Sắt đánh tới. Nhưng vì chân của hắn bị điểm huyệt nên hắn lại
ngã quỵ trên mặt đất.

“Ngươi thật nhẫn tâm nha, điểm huyệt đạo
trên chân ta rồi ai sẽ làm cho ngươi khoái lạc.” Hách Liên Phách Thiên
gượng nhấc chân lên tiếp tục tấn công Sắt Sắt. Sắt Sắt cũng không sợ,
đôi mắt lạnh lùng khẽ nheo lại, bàn tay sờ vào Tân Nguyệt Loan đao bên
hông. Tuy hắn là Hách Liên Phách Thiên, nàng cho dù không lấy mạng của
hắn, nhưng cũng nên giáo huấn hắn một bài học.

Vào lúc này, vài thị vệ phát hiện động tĩnh bên này, liền chạy vội đến.

“Ai
dám to gan như vậy?” Bọn thị vệ đến lúc thấy rõ mặt Hách Liên Phách
Thiên, đều nhướng mày, rõ ràng thị vệ này là của Bắc Lỗ quốc.

“Tất
cả cút ngay, bọn ngươi ai dám xen vào chuyện của bổn hoàng tử? Tối nay
nếu ta không trị được con quỷ nhỏ này, ta sẽ không bỏ qua.” Hách Liên
Phách Thiên hung tợn nói.

Sắt Sắt thật không ngờ đại ca của Phong
Noãn là một người xấu xa như vậy. Thấy thị vệ đến, Sắt Sắt buông tay
đang cầm chuôi đao ra, lạnh lùng liếc hắn một cái, ôm vết thương bên
hông, vòng qua hắn, rồi hướng về lều trại của mình rời đi.

Hách Liên Phách Thiên rống lên một tiếng kinh động không ít người, Phong Noãn và Vân Khinh Cuồng đều vội chạy đến.

Đôi
mắt ưng của Phong Noãn nhíu lại, trong nháy mắt hiểu được chuyện gì
đang xảy ra, khuôn mặt tuấn tú sầm lại u ám vô cùng tức giận, lửa giận
cơ hồ thiêu đốt ngũ quan trên mặt hắn. Hắn bước nhanh về phía Sắt Sắt,
cởi áo choàng màu đen trên người xuống phủ lên người nàng, duỗi cánh tay
ôm nàng vào lòng.

“Nàng không sao chứ?” Phong Noãn cúi đầu hỏi.

“Không sao!’’ Sắt Sắt nhẹ giọng nói, nhưng nàng tự biết được vừa rồi nàng vẫn có chút kinh sợ.

Hách
Liên Phách Thiên thấy Phong Noãn đến, hí mắt cười nói: “Ngạo Thiên,
ngươi thật có mắt nhìn người, vị cô nương này ta cũng thích. Đem nàng
tặng cho ta, đại ca sẽ đem vương vị tặng cho ngươi! Thế nào? Cô nàng này
làm đại ca mê muội rồi, các cô nương trên thảo nguyên này đại ca chơi
không ít, nhưng chưa từng gặp người giống như nàng này.” Hách Liên Phách
Thiên tặc lưỡi nói, đôi mắt sói không ngừng hao háo di động trên người
Sắt Sắt.

“Câm miệng!’’ Thanh âm Phong Noãn truyền đến qua đỉnh đầu
của Sắt Sắt, giọng sẵng lạnh như băng tuyết trong mùa đông khắc nghiệt,
tựa hồ có thể làm người ta đông cứng. Sắt Sắt dựa trong lòng hắn, mơ hồ
cảm giác sự tức giận trong lồng ngực hắn trào dâng.

“Hách Liên
Phách Thiên, ta muốn quyết đấu với ngươi!” Phong Noãn ngay cả đại ca
cũng không kêu, chỉ kêu thẳng tên của Hách Liên Phách Thiên, gằn từng
tiếng mang theo sự tức giận không thể kềm chế.

Sắt Sắt đương nhiên hiểu quyết đấu nghĩa là gì. Sắt Sắt không ngờ, vì nàng, Phong Noãn có thể trở mặt với đại ca của hắn.

Nàng
ngửa đầu lên nhìn, dưới ánh trăng sáng tỏ, trên gương mặt tuấn lãnh của
Phong Noãn, môi hắn nhếch lên tức giận, đôi đồng tử đen phẫn nộ như
đang bốc lửa.

“Ngạo Thiên, thôi đi, đừng so đo với hắn. Hắn cũng
chưa tổn thương đến ta!” Sắt Sắt ngước mắt lên nói. Dù Hách Liên Phách
Thiên là loại người gì, hắn cũng là ca ca của Phong Noãn, nàng không nên
phá hỏng mối quan hệ huynh đệ của bọn họ.

“Ngươi nói cái gì, Hách
Liên Ngạo Thiên? Ngươi nói chuyện với đại ca như vậy sao, quyết đấu với
ta? Chỉ vì một nữ tử? Đại ca biết ngươi thích nàng, nhưng trên thảo
nguyên chúng ta còn rất nhiều nữ tử xinh đẹp, đại ca sẽ dùng mười mỹ nữ
đổi với ngươi, được không?” Hách Liên Phách Thiên vẫn không biết xấu hổ
nói.

Phong Noãn lạnh lùng mím môi, tức giận nói: “Quyết đấu! Không
thương lượng.” Nói xong, Phong Noãn đem Sắt Sắt giao vào tay hai thị nữ
bên cạnh.

Sắt Sắt giữ chặt tay áo của Phong Noãn, ngưng mi hỏi: “Ngươi thật muốn quyết đấu cùng đại ca ngươi?”

Phong
Noãn vỗ vỗ lên bàn tay ngọc trắng mịn của Sắt Sắt, thấp giọng nói:
“Nàng không cần lo lắng, đại ca ta không phải là đối thủ của ta. Ta giáo
huấn hắn một chút, không sao đâu! Phụ vương và mẫu hậu đã sớm không vừa
mắt hành vi của hắn. Trên thảo nguyên cũng không ít nữ tử phải chịu
thương tổn vì hắn, hôm nay giáo huấn hắn, không đơn giản chỉ vì nàng,
nàng không cần suy nghĩ nhiều! Huống chi trên thảo nguyên chúng ta,
quyết đấu là chuyện phát sinh hàng ngày. Huynh đệ quyết đấu cũng là
chuyện thường.” Lại quay đầu phân phó thị nữ bên cạnh: “Các ngươi mang
Giang cô nương đi trị thương!”

Sắt Sắt biết Phong Noãn là vì nàng.
Hắn nói như vậy chẳng qua để nàng trong lòng dễ chịu đi một chút. Lần
đầu tiên Sắt Sắt cảm thấy mình không thể dự đoán được hành vi của Phong
Noãn. Hắn không còn là một Phong Noãn đã từng bị mất đi trí nhớ. Hắn là
Hách Liên Ngạo Thiên.

Sắt Sắt thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói: “Ngươi phải cẩn thận, đừng để bị thương! Có chừng có mực là được rồi.”

Phong Noãn gật gật đầu, xoay người hướng Hách Liên Phách Thiên đi đến.

“Hách
Liên Ngạo Thiên, ngươi thật muốn vì một nữ nhân mà quyết đấu với ta?”
Hách Liên Phách Thiên trừng to đôi mắt, tựa hồ vẫn không tin đây là sự
thật.

Phong Noãn đến trước mặt Hách Liên Phách Thiên, thanh âm lạnh lùng lên tiếng “Không sai! Ra tay đi!”

“Được!
Được! Hách Liên Ngạo Thiên, tiểu tử ngươi thật có khí phách!” Hách Liên
Phách Thiên cười ha ha nói, hai tròng mắt trừng lớn, rống lên một tiếng
vung hai nắm đấm hướng Phong Noãn đánh tới. Phong Noãn duỗi cánh tay
vung quyền lên, triển khai quyền cước cùng Hách Liên Phách Thiên quyết
đấu dưới ánh trăng.

Hai thị nữ của Phong Noãn nhẹ giọng nói với Sắt Sắt: “Cô nương mau vào lều bôi thuốc đi?”

Sắt
Sắt lắc đầu, ôm miệng vết thương bên hông nói: “Không sao! Ta muốn xem
một lát!” Nàng thật sự có chút lo lắng cho Phong Noãn.

Hách Liên
Phách Thiên võ nghệ không tệ, thân thể cường tráng, khí lực rất mạnh.,
nhưng so về chiêu thức, hắn không phải là đối thủ của Phong Noãn. Đấu
được hơn mười chiêu, Hách Liên Phách Thiên trên vai, cánh tay, đùi, thậm
chí trên mặt, đều bị trúng mấy quyền của Phong Noãn. Tuy không phải là
nơi trọng yếu, nhưng bị trọng quyền của Phong Noãn đánh, đau đớn vô
cùng, nếu là sử dụng đao kiếm quyết đấu, chỉ sợ Hách Liên Phách Thiên đã
sớm mất mạng.

Trên thảo nguyên rộng lớn chỉ nghe tiếng kêu rên
của Hách Liên Phách Thiên, trong đêm yên tĩnh cực kỳ chói tai. Đánh đến
khoảng ba mươi chiêu, Phong Noãn vật Hách Liên Phách Thiên xuống mặt cỏ,
lạnh lùng nói: “Đại ca, ngươi cũng là hoàng tử của một nước, hy vọng
ngày sau ngươi nên chú ý tới hành vi của mình, sau việc tối nay, mong
ngươi sớm thức tỉnh’’

Hách Liên Phách Thiên cũng không đứng dậy, chỉ ngã nằm sấp vào cỏ, tức giận rống lên liên tục.

Phong Noãn xoay người đi về hướng Sắt Sắt, ôm lấy nàng bước về hướng lều trại của hắn.

“Nàng
tối nay ngủ ở lều của ta đi!” Phong Noãn cúi đầu nói bên tai Sắt Sắt,
giọng nói mang theo uy nghiêm không thể kháng cự được.

“Thả ta
xuống!” Sắt Sắt lạnh giọng nói. Phong Noãn cũng không trả lời, chỉ duỗi
cánh tay ôm nàng bước về phía trước. Sắt Sắt sử lực tránh né nhưng cánh
tay hắn cứng tựa sắt, nàng tránh không được.

“Ái da, Hách Liên
hoàng tử, ngươi làm gì vậy? Miệng vết thương của Giang cô nương hình như
lại nứt ra rồi, để nàng về lều thoa thuốc thôi!” Vân Khinh Cuồng chạy
theo sau la hét.

Phong Noãn dừng bước, đôi mắt ưng nhíu lại, lạnh
lùng nói: “Tối nay Giang cô nương ở lại lều của ta, cứ đến lều của ta mà
thoa thuốc.” Nói xong vẫn bước nhanh về phía trước. Hắn lo lắng Hách
Liên Phách Thiên trả thù, chỉ có để Sắt Sắt ở lại lều của hắn, hắn mới
yên tâm.

Lều của Phong Noãn sát với lều của Dạ Vô Yên, khi đi
ngang qua lều của Dạ Vô Yên, qua khuỷu tay của Phong Noãn, Sắt Sắt thấy
Dạ Vô Yên đang đứng lặng cách cửa lều hắn chừng mười bước.

Hắn tựa
hồ đã ngủ nhưng vì tiếng động bên ngoài nên vội chạy ra. Mái tóc hắn
trước đây luôn dùng ngọc trâm cài lại, giờ vì vội nên xõa ra, dài đến
hông, đen như mực. Gió đêm nhè nhẹ thổi tóc của hắn tung bay vô cùng tao
nhã, phiêu dật.

Đây là lần đầu tiên Sắt Sắt nhìn thấy Dạ Vô Yên
xõa tóc, không ngờ hắn xõa tóc đẹp như vậy, thật có hơi giống với Minh
Xuân Thủy. Nhớ tới Minh Xuân Thủy, Sắt Sắt trong lòng nghẹn lại, ánh mắt
thoáng hiện một tia đau đớn.

Thị vệ bên cạnh Dạ Vô Yên thấy miệng
vết thương của hắn lại bắt đầu chảy máu, kích động nói: “Vương gia,
miệng vết thương của ngài lại chảy máu, mau vào trong lều đi!”

Dạ
Vô Yên cũng không đáp lời, chỉ khoanh tay đứng đó, đôi mắt phượng lạnh
lùng dừng ở trước mắt, như hàm chứa tuyết sương, như bị lửa thiêu đốt.

Phong
Noãn bước ngang qua Dạ Vô Yên, ôm Sắt Sắt lập tức đi về lều của hắn.
Hai thị nữ phục sức theo kiểu dân tộc Bắc Lỗ quốc cuống quít chạy ra
nghênh đón.

Phong Noãn đem Sắt Sắt đặt trên giường, ôn nhu nói:
“Ngươi nằm yên trong này đừng cử động, ta đi kêu hai thị nữ kia đến thoa
thuốc cho ngươi.” Nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

Sắt Sắt
ngồi trên giường, tận đáy lòng có chút kinh sợ, cho dù nàng võ nghệ cao
cường nhưng dù sao cũng là một nữ tử, gặp chuyện như vậy vẫn thấy rất sợ
hãi.

Chỉ trong chốc lát, Tiểu Sai vén rèm đi đến, trong tay cầm
thuốc trị thương, cẩn thận bôi thuốc cho Sắt Sắt. Sắt Sắt mơ hồ thấy mắt
Tiểu Sai hơi đỏ, nàng ngưng mi hỏi: “Tiểu Sai, ngươi làm sao vậy?”

Tiểu Sai lau lệ, thống khổ cười nói: “Ta không ngờ miệng vết thương của cô nương lại nứt ra rồi.”

Sắt Sắt cười nói: “Không sao, lần sau nhất định cẩn thận không để cho nó nứt ra nữa. Hoa Tai đâu?”

Tiểu
Sai trầm giọng nói: “Hoa Tai đang giúp Vân Khinh Cuồng bôi thuốc cho
Tuyền vương. Ta nghe nói, miệng vết thương của Tuyền vương lại bắt đầu
chảy máu không cầm được. Vân Khinh Cuồng rất lo lắng.”

Sắt Sắt trong lòng kinh ngạc hỏi: “Chảy máu không ngừng sao?”

Tiểu Sai gật gật đầu, mi mắt càng đỏ. Sắt Sắt thật không ngờ Tiểu Sai là người dễ xúc động như thế.

Sắt Sắt nghe Tiểu Sai nói xong, trong lòng nhất thời cũng nặng nề hẳn. Vết thương Dạ Vô Yên là ở hậu tâm (ngay dưới tim),
không như nàng vết thương bên hông, nếu không cầm được máu, chẳng phải
là rất nguy hiểm sao? Nếu hắn thật sự mất máu quá nhiều mà bỏ mạng, cả
đời này nàng cũng không yên, dù sao hắn cũng vì nàng mà bị thương.

Tiểu Sai băng bó cẩn thận miệng vết thương cho Sắt Sắt rồi yên lặng đứng cạnh, tâm tình cũng thật nặng nề.

“Chúng ta qua đó xem đi!” Sắt Sắt ngưng mi nói, mang theo Tiểu Sai cùng đến lều của Dạ Vô Yên.

Trong
lều có vài ngọn nến to bằng cánh tay của một đứa trẻ thắp sáng cả căn
lều. Trên giường, Dạ Vô Yên nằm nghiêng mặt quay vào bên trong, mái tóc
đen tung xõa trên giường, bầu không khí nặng nề, trầm trọng.

Vân
Khinh Cuồng sắc mặt tái nhợt mà ủ dột. Hắn cúi người bên giường, xoay
người bôi thuốc cho Dạ Vô Yên. Hoa Tai trong tay cầm mảnh vải màu trắng
đứng bên cạnh. Sắt Sắt thấy thân hình Dạ Vô Yên trên đệm, lấm tấm máu từ
miệng vết thương tràn hẳn ra ngoài, có thể nhận ra lúc này Dạ Vô Yên
mất rất nhiều máu.

Thấy Sắt Sắt tiến vào, Vân Khinh Cuồng ngước
mắt liếc nàng một cái rồi tiếp tục thoa thuốc cho Dạ Vô Yên. Thuốc vừa
được bôi lên đều bị máu chảy ra trôi đi hết. Đôi đồng tử đen của Vân
Khinh Cuồng nhíu lại, đem nguyên chai thuốc trị thương dốc lên miệng vết
thương của Dạ Vô Yên.

Hắn duỗi tay nâng thắt lưng Dạ Vô Yên lên, thản nhiên nói: “Đem mảnh vải băng lại đi!”

Hoa Tai nâng tay tiến lại, Vân Khinh Cuồng lại trầm giọng nói: “Không phải ngươi!”

Sắt
Sắt biết Vân Khinh Cuồng kêu nàng, dù sao vết thương của Dạ Vô Yên cũng
do nàng mà ra. Nàng bước nhanh về phía trước, tiếp nhận mảnh vải trong
tay Hoa Tai, thấp giọng nói: “Để ta!”

Dạ Vô Yên nghe giọng nói của Sắt Sắt, thân hình bỗng cứng đờ.

Sắt
Sắt cúi người xuống, tay gạt quần áo của Dạ Vô Yên qua một bên, mơ hồ
thấy sắc mặt hắn cực kỳ tái nhợt. Hắn nhắm mắt lại, hàng lông mi dài
cong vút khẽ lay động, trên gương mặt tái nhợt lông mi hắn đen một cách
lạ thường. Hai hàng chân mày thon dài hơi nhíu lại, không biết là do vết
thương đau đớn hay là vì cái gì khác. Nàng nhớ rõ khi hắn bị thương
ngồi trên cỏ, mặt hắn không hề đổi sắc, bộ dáng thản nhiên như không.
Lúc này có lẽ miệng vết thương rất đau đớn nên hắn mới như vầy.

Sắt
Sắt thật cẩn thận đem mảnh vải dài tinh tế quấn quanh lưng hắn. Ngón
tay vô tình ngẫu nhiên chạm vào da thịt của hắn, cảm giác da thịt hắn
trơn láng ấm áp, trong lòng hơi nhảy dựng. Nàng đem mảnh vải gắt gao
quấn vài vòng rồi làm thành một cái nút kết, sau đó đứng dậy.

Miệng
vết thương được băng bó cẩn thận. Vân Khinh Cuồng lẳng lặng nhìn sau
lưng Dạ Vô Yên, thấy máu không còn thấm ra nữa, rốt cuộc hắn mới thở
phào nhẹ nhõm. Lau mồ hôi lạnh trên trán, khuôn mặt tuấn tú của hắn khẽ
cười tà nói: “Tuyền vương gia, từ tối nay trở đi, ngươi ở yên trên
giường không được cử động. Nếu lại là vì nữ nhân nào đó mà lao ra ngoài
như thế nữa, Cuồng Y ta cũng đành bất lực.”

Sắt Sắt nghe vậy trong
lòng chợt rúng động, lời này của Vân Khinh Cuồng, rõ ràng là nói cho
nàng nghe. Mới vừa rồi quả thật vì nàng mới gây ra náo động như vậy, Dạ
Vô Yên mới lao ra nhìn. Nhưng nàng chỉ kinh ngạc đứng đó, không biết nói
gì. Lần này gặp lại Dạ Vô Yên, nàng thật không sao hiểu nổi nam tử này.

Vào lúc này, rèm cửa xốc lên, Phong Noãn đến.

“Thương thế của Tuyền vương thế nào rồi?” Phong Noãn trầm giọng hỏi.

“Hoàn hảo, không sao hết.” Vân Khinh Cuồng ngước mắt thản nhiên nói.

“Vậy
là tốt rồi, vừa rồi ta cũng thật rất lo lắng. Tuyền vương yên tâm dưỡng
thương đi, chúng ta sẽ không quấy rầy nữa.” Phong Noãn trầm giọng nói,
rồi quay đầu sang Sắt Sắt đang đứng kế bên, ôn nhu nói: “Đi thôi, về lều
của ta đi.”

 

Báo cáo nội dung xấu