Hữu duyên thiên niên tương hội II- Chương 10
Chương 10
Con cái có điều gì khác
thường, đương nhiên người làm mẫu thân phải phát hiện đầu tiên.
Diêu phu nhân vừa nhìn đã
biết Diêu Kế Tông tâm tình không tốt, tiểu tử này trước kia vui vẻ,
tự do chẳng khác nào ngựa hoang, thật muốn đeo cho hắn mười
bộ cương mới yên lòng. Nhưng hai ngày nay, hắn lại giống như bị trăm bộ
dây cương cột chặt, cả người không nhúc nhích, trầm mặc, buồn rầu.
“Kế Tông, hôm nay con không muốn
ra ngoài sao?” Diêu phu nhân ngày xưa ước gì con không đi, hắn đã đi nhất định
không dễ dàng trở về. Nhưng bây giờ lại khác, hắn đã mấy ngày không ra ngoài,
thật sự có điểm khác thường, nếu không xảy ra chuyện, hắn sẽ không như thế.
Diêu Kế Tông trong lòng buồn
bực đến phát bệnh, chỉ có điều lại là tương tư bệnh.
…..Mặt hoa xa cách mây ngàn
Trời xanh xanh thẳm mấy tầng trời
cao
Nước trong gợn sóng lao xao
Ðường xa trời rộng làm sao mộng
hồn
Bay về tìm gặp người thương
Làm sao về đến bên nàng đêm
nay?
Quan san muôn dặm đường dài
Trường tương tư dạ ai
hoài canh thâu
(Trường tương tư- Lý Bạch-
Quỳnh Chi dịch)
Lý Bạch là đại
vĩ nhân cỡ nào mà có thể sáng tác thi làm người ta
rơi lệ. Hơn nữa lại có thể làm Diêu Kế Tông vì tình
khổ sở như vậy, hắn cơ hồ cũng muốn rơi lệ, nhưng đáng
tiếc Lý Sướng nhìn không thấy, nàng nhất định sẽ không muốn gặp
hắn.
Trong khi đó, Lý Sướng lại
tìm Nhược Nhược nói lên tâm sự: “Tẩu tẩu, muội không thể tiếp tục gặp
Diêu Kế Tông được nữa. Lòng muội đã…đã có Bộ Bình
Xuyên …” Nói xong ba chữ cuối cùng, ánh mắt nàng lóe lên một loại
mộng ảo sáng bừng.
Nhược Nhược tất nhiên cũng hiểu,
hơn nữa Lý Hơi lại đã từng nói với nàng: thời Đại Đường, nữ tử nếu trong lòng
đã có người thương, sẽ không gặp gỡ nam nhân khác, kể cả cho dù là bằng hữu
bình thường. Biết rõ lúc này nói gì cũng là vô dụng, nhưng nàng vẫn vì Diêu Kế
Tông tranh thủ nói thêm vào: “Sướng nhi, Bộ Bình Xuyên thật sự tốt, nhưng Diêu
Kế Tông cũng không thua kém. Muội còn trẻ, nên cho mình một chút quyền lựa
chọn…”
Lời còn chưa nói xong đã
bị Lý Sướng cắt ngang: “Không cần! Người trong thiên hạ nhiều,
nhưng trong lòng muội chỉ có một người. Diêu Kế Tông tuy rằng tốt, nhưng muội
thực sự với hắn không có cảm giác gì.” Nàng dịu dàng nói, nhưng giọng nói lại
kiên quyết, thật sự khó lòng thay đổi.
Tại tình trường hôm đó,
Bộ Bình Xuyên một bước công thành, Diêu
Kế Tông bại trận hi sinh. Có người được thì cũng có người mất, có người vui
mừng thì cũng có người u buồn. Diêu Kế Tông thua trận, chẳng khác nào Cai Hạ
khi thua Hạng Vũ, cả người không còn chút khí phách. Đương nhiên hắn sẽ không
nhảy cầu tự vẫn, chỉ là trốn trong phòng không muốn gặp ai. Lúc trước, hắn còn
khoa trương trước mặt Nhược Nhược: “Chỉ có thắng, không thể bại.” Kết quả…chưa
tới nửa tháng, hắn đã “lừng lẫy hi sinh”.
Diêu phu nhân thấy con mình buồn
rầu, chán chường, đương nhiên quan tâm, tiếp
tục khuyến khích hắn: “Kế Tông, con không có bệnh gì, hà cớ gì phải xây hang
lập ổ ở trong phòng. Đi ra ngoài thư giãn một chút có được không?”
“Mẫu thân, con không sao, người
không cần để ý đến con.” Diêu Kế Tông trả lời, trong giọng nói không còn chút
sinh khí.
“Tiểu tử, con tại sao lại buồn bã
ỉu xìu như vậy. Chẳng lẽ là…tương tư bệnh?” Quả nhiên, gừng càng già càng cay,
Diêu phu nhân cư nhiên đã nhìn ra, bà lập tức thay đổi thái độ, trở lên hưng
phấn tột cùng. “Mau nói mẫu thân biết, là cô nương nhà ai? Bộ dạng như thế nào?
Phẩm hạnh như thế nào?”
Diêu Kế Tông thở dài
một tiếng, hắn trốn trong phòng là để tìm sự yên tĩnh. Bây giờ
lại bị Diêu phu nhân truy hỏi thẩm tra, trong lòng càng thêm chán chường:
“Không có không có, luôn luôn là không có. Mẫu thân, con đến Hạnh hoa xuân
xem cửa hàng đây.”
Diêu Kế Tông trốn không
được, đành tới Hạnh hoa xuân. Sắp tới chính ngọ, quán rượu đông đúc vô
cùng. Hắn không giống trước kia, thường lui vào trong quầy,
mà tùy ý ngồi xuống một bàn gỗ gần nhất. Hắn vẫy tay gọi
tiểu nhị mang rượu tới. Kẻ thất tình nào cũng sẽ đi uống rượu, không uống say
sẽ không kêu thất tình. Diêu Kế Tông mượn rượu giải sầu, nhưng sầu lại càng
sầu. Bên ngoài, khách cười nói, chuyện trò ồn ào lại càng làm hắn thấy cô đơn,
lạnh lùng.
Nữ sầu khóc, nam sầu xướng.
Diêu Kế Tông vừa uống rượu, vừa xướng ca. Hắn ca chính là một bản bi
ca của Lưu Đức Hoa, một ca sĩ Hồng Kông trùng tên với hắn.
Từ đầu đến cuối chỉ lặp lại hai câu: “Chốn đông người nhưng trong
lòng trầm mặc, tươi cười cũng hóa ra tĩnh mịch. Xin hỏi có chốn nào trên trần
gian có người yêu ta….”
Hắn trốn ở một góc
xướng lên tâm tình của chính mình. Cùng lúc đó, tại bàn ngay giữa quán,
có vài vị khách nhân cũng kêu nữ ca ra xướng vài điệu dân
gian. Nữ ca xướng khá êm tai, làm
cho vị mập mạp ngồi giữa nổi hứng đứng phắt dậy, cũng muốn hát vang một khúc:
“Ta cũng muốn xướng thử, xướng không tốt, mọi người cũng đừng phiền lòng.”
Mập mạp nói vậy cũng có điểm
khiêm tốn, chỉ là mấy người ngồi cùng bàn lại nịnh nọt tranh nhau
nói:
“Ngũ gia xướng, nhất định là hay”
“Đúng vậy đúng vậy, Ngũ gia nhất
định giọng hát sẽ rất tốt.”
Nói đi cũng phải nói lại,
người Trung Quốc xưa nay rất quy củ khiêm tốn, càng nói mình xướng không
tốt thì lại càng xướng tốt.
Ai ngờ tên mập mạp này đâu chỉ là xướng không tốt, mà là
cực kì kinh khủng. Cổ họng khô, cất tiếng ca khản đặc kinh người. Mọi người
trong quán đều trợn tròn mắt, không dám tin vào tai mình.
Tên mập mạp chết tiệt này chẳng
khác nào vừa uống qua axit sunfuric, giọng ca vô cùng khó chịu. Trâu bò nghe thấy đều
chạy không muốn trở về, giọng hát có thể làm người chết sống lại, người sống tử
thương, người trong quán nghe được đều như chết đi sống lại. Nhà bên cạnh văng
vẳng truyền đến tiếng trẻ khóc oa oa.
Diêu Kế Tông vốn dĩ tâm tình
đã không tốt, bây giờ lại nghe mập mạp gào khóc thảm thiết, thật sự làm cảm
thấy không thoải mái. Hắn nhịn không được đập bàn đứng dậy lớn giọng hô: “Vị
lão huynh kia, ngài có thể đừng ca nữa được không? Nếu có thể, bàn bên đó cứ để
ta trả tiền.”
Mập mạp bị hắn không khách
khí nói vậy, trong lòng thập phần khó chịu. Bốn bề yên tĩnh,
chỉ có hai cặp mắt trừng trừng nhìn nhau. “Ngươi nói vậy
là có ý gì? Chê ta xướng không hay sao?”
Diêu Kế Tông chi tiết nói:
“Quả thật không hay, ngài nên nghỉ một chút, nghe các cô nương xướng
đi.”
Mập mạp trong lòng tức giận,
khuôn mặt nhất thời dài thuỗn ra, cơ hồ dài tới tận ngực. Bên cạnh
hắn rất nhiều người cao lớn, có lẽ là bọn tiểu đệ. Nhìn
lão đại mất hứng, bọn chúng cùng đồng loạt quay sang nhìn Diêu Kế Tông, lạnh lùng nói: “Tiểu tử,
ngươi dám nói Ngũ gia xướng không hay, ngươi vừa ăn gan hùm sao?”
“Ông ta quả thực xướng không tốt,
ta đây ăn ngay nói thật.” Diêu Kế Tông chưa từng ăn gan hùm, nhưng cũng không
có gì phải lo sợ.
Người nọ thấy vậy, không cần suy nghĩ, rút ra cây đại
đao, nói: “Tiểu tử, đại đao của ta, ngươi có muốn thử một chút không. Nếu không
thì câm miệng lại, tiếp tục nghe Ngũ gia ca đi.”
“Thử thì thử, động thủ thì động
thủ, ta chẳng lẽ lại sợ ngươi sao? Nhưng mà Long Ngũ gia, tại hạ xin khuyên
ngài một câu: ở nơi hoang vu ít người, ngài nhất định đừng nên ca, nói không
chừng có thể dụ sói đến đấy.” Diêu Kế Tông vốn không sợ phiền phức, huống chi vừa
rồi lại uống hơi nhiều rượu. Đánh thì đánh, để xem đến cuối cùng là ai sợ ai.
Long Ngũ gia hình
như cũng là người có thân phận địa vị, hơn nửa đời
nghe những lời ngon ngọt, nịnh hót bên tai. Nhất định chưa từng nghe ai
chê giọng hát hắn, hôm nay nghe Diêu Kế Tông nói vậy, tức
giận đến mức thịt trên mặt rung lên. Đám lâu la xung quanh cũng vội vàng
vung đại đao, xông tới. Diêu Kế Tông nhanh chân né được, nhảy ra khỏi quán, cất
tiếng: “Tiệm ăn mở ra để buôn bán, muốn đánh thì ra ngoài, tránh ở trong quán
làm bị thương khách nhân.”
Bên ngoài
là ngã tư đường, người qua người lại rộn ràng nhốn nháo. Chợt từ
trong quán lao ra hai bóng người, một cầm đại đao, một mang gậy dài, rất nhanh
chóng đã trải qua mấy chiêu. Người qua đường thấy có náo nhiệt, đều hưng phấn,
tất thảy như ong vỡ tổ xúm lại xem trò vui. Từ trong tiệm, rất nhiều người cũng
bước ra, đứng chật ních trước cửa. Tiền chưởng quầy nghe tiếng từ trên lầu cũng
vội vã chạy xuống, nhưng hắn nhất thời chẳng biết làm gì. Chỉ có thể đứng một bên
la hét: “Đừng đánh đừng đánh.”
Tiền chưởng quầy hoang mang nửa
ngày mới nhớ ra, trước tiên cần làm là cầu hòa với Long Ngũ gia. Nghĩ vậy,
ông lập tức hướng tới người mập mạp kia, cúi đầu khom lưng nói: “Ngũ gia, vị
công tử này là nhị thiếu gia nhà chúng tôi, tuổi trẻ bồng bột không hiểu
chuyện, ngài đại lượng thông cảm cho.”
Long Ngũ gia lửa giận bừng
bừng, tất nhiên không quan tâm đến Tiền chưởng quầy. Thân hình khổng lồ chắn
trước cửa, gương mặt không chút biểu cảm, chỉ có ánh mắt đang chằm chằm xem hai
người đang khó phân thắng bại.
Tên tiểu đệ kia vung đại đao
xé gió phi tới, cũng may Diêu Kế Tông kịp thời né tránh,, một hai ba
bốn hiệp, gặp chiêu sách đều cản trở thành công. Hai người đấu qua đấu lại một
hồi, Diêu Kế Tông nhìn thấy tên tiểu đệ có sơ hở, lợi dụng cơ hội đạp hắn một
cái. Chiêu TaeKwonDo nghiêng người đá này, là chiêu hắn luyện tốt nhất. Bị
trúng một chưởng bất ngờ, tên tiểu đệ ngã chỏng vó, nhất thời không đứng dậy
được.
“Hảo!” Người xem xung quanh đứng
xem chẳng khác nào xem giang hồ làm xiếc, nhiệt tình vỗ tay ào ào. Diêu Kế Tông
chắp tay trước ngực, khách khí nói: “Chư vị phụ lão hương thân, đa tạ cổ động
đa tạ cổ động.”
Hắn đang đắc ý, thì đột
nhiên đám người xung quanh bắt đầu tản ra, một đám người cao lớn
vác đại đao xông tới. Tên đi đầu lớn tiếng quát: “Kẻ nào
gan lớn, dám chọc tức Long Ngũ gia?”
Có câu, hảo hán không địch
nổi nhiều người. Cả một đoàn đạo tặc đông như vậy,
Diêu Kế Tông dù có cao cường thế nào cũng đánh không nổi,
chỉ có thể cắm đầu chạy như điên. Hắn cũng chẳng phải
anh hùng gì, đánh được thì đánh, không đánh được thì bỏ
chạy. Đã có rừng, không sợ không có củi đốt.
Trường An thành, trên đường
cái, một cuộc chạy đua marathon bắt đầu khai cuộc. Diêu Kế Tông
một mình chạy trước, phía sau không xa là hơn hai mươi tên cao lớn, dũng
mãnh đuổi theo . Diêu Kế Tông một mạch chạy qua ba con phố mà vẫn không
thoát được đám người kia, mà sức lực đã tiêu hao hơn phân nửa. Hắn không khỏi
kêu khổ trong lòng, xong rồi xong rồi, bây giờ xem ra xong thật rồi. Nhiều
người như vậy, đừng nói là tất cả, chỉ cần một người chém xuống đại đao, cũng
có thể làm hắn chết không toàn thây.
Đang vội vã chạy trốn, Diêu Kế
Tông bỗng nhiên nhìn thấy từ xa một con bạch mã đang thong dong gặm cỏ. Không
biết là ngựa nhà ai mà nhìn quen mắt như vậy. Nhất thời không nhớ ra. Mặc kệ,
cứ lấy trước rồi từ từ nghĩ sau. Hắn vội vàng nhảy lên lưng ngựa, nắm dây cương
thúc ngựa chạy. Ai ngờ, bạch mã không nghe chịu lời, nhanh chóng hất hắn bay
xuống đất. Đám người kia đã đuổi đến gần sát, hắn không còn cách nào khác, một
lần nữa nhảy lên lưng ngựa, thu nhanh dây cương, dùng chân liều mạng đá cho
bạch mã vài cái. Lần này, bạch mã không đá hắn xuống nữa, chỉ hí lên một tiếng
rồi nhanh chóng lao đi.
“Diêu Kế Tông, ngươi…tại sao cưỡi
ngựa của ta?” Nghe tiếng ngựa kêu, Sở Thiên Diêu từ trong cửa hàng vội vàng
chạy ra.
Nghe được thanh âm của Sở Thiên
Diêu, Diêu Kế Tông theo phản xạ quay đầu lại nhìn nàng. Vừa rồi hắn nhìn bạch
mã này rất quen, nhưng lại không thể khống chế. Hóa ra là bảo mã của Sở Thiên
Diêu, người ngang ngạnh, tất nhiên bạch mã cũng không dễ gì nghe lời. “Tứ lang,
mượn tạm bảo mã của ngươi để thoát hiểm, sau này, nhất định sẽ trả lại.”
Sở Thiên Diêu ngạc nhiên
nhìn bạch mã bảo bối cam tâm tình nguyện để cho Diêu Kế Tông
cưỡi đi, không khỏi giật mình, bỗng nhiên lại thấy một đám người
vác đại đao đuổi theo Diêu Kế Tông cùng bạch mã. Tên họ Diêu này rốt cục
lại gây ra chuyện gì đây?
Diêu Kế Tông cưỡi bạch
mã phi như bay, trong lòng thầm thở phào một tiếng. Mã này
chạy thực nhanh, đám người kia nhất định đuổi không kịp.Nhưng còn chưa kịp
vui mừng, hắn đã lại bắt đầu
lo lắng. Ngựa này hình như không có dấu hiệu muốn dừng lại, trong khi đó phía
trước lại là ngã tư người qua kẻ lại, cứ thế băng băng chạy về phía trước, nhất
định sẽ gây ra náo loạn. Hắn bằng mọi cách khống chế ngựa chạy chậm một chút,
nhưng ngựa căn bản không nghe, chỉ chăm chăm liều mạng chạy.Vừa chạy vừa điên,
thực sự là muốn chọc giận hắn mà. Diêu Kế Tông không có cách nào, nhìn phía
trước là chợ lớn, tập trung nhiều người. Tình thế cấp bách, hắn vội vàng la
lớn: “Nhường đường nhường đường, ngựa không phanh, không kĩ thuật, mọi người
chạy nhanh nhường đường đi.”
Hắn nói toàn
từ hiện đại, người trên đường tất nhiên nghe không hiểu. Nhưng
cho dù nghe không hiểu thì nhìn trận thế nguy cấp cũng đều chạy
nhanh tránh đường, ngựa thấy vậy lại càng chạy như điên. Bạch mã một mạch chạy
qua mười con phố, nơi nào nó đi qua cũng đều gà bay chó sủa, người đi đường e
sợ tránh xa.
Bất chợt, có một bóng người
áo xanh xuất hiện, trường kiếm sang loáng trong tay vung lên hướng tới người
bạch mã. Không biết hắn đã điểm vào huyệt gì, chỉ thấy bạch mã ngoan ngoãn đứng
bất động một chỗ.
Diêu Kế Tông trên lưng ngựa giật mình, đang chạy nhanh như vậy, đột nhiên dừng lại, hắn nhất thời chưa hồi phục lại tinh thần. Trong khi đó, Lam y nhân phía trước đã lạnh lùng mở miệng nói: “Phố xá sầm uất đông
người, công tử không nên phóng ngựa chạy như điên như vậy.”
Diêu Kế Tông trừng mắt nhìn,
thở dài nói: “Bộ Bình Xuyên, tại sao ta đi đến đâu cũng đụng
phải ngươi như vậy?” Mấy ngày trước, hắn còn kì vọng kết giao
bằng hữu với vị kiếm khách này, hiện tại thì….Nhìn thấy hắn, trong lòng đã bừng
bừng lửa giận.
Bộ Bình Xuyên nghe vậy ngẩn
ra, tinh tế xem xét, đoạn quay sang nói: “Thì ra là ngươi.”
“Đúng, là ta, ta phóng ngựa chạy
như điên, tất cả cũng đều là do ngươi ban tặng.” Diêu Kế Tông phẫn nộ nói.
Bộ Bình Xuyên mày kiếm
giương lên, gương mặt thập phần khó hiểu.
Diêu Kế Tông lập tức nhảy
xuống ngựa, đi đến trước mặt hắn nói: “Bộ Bình Xuyên, để ta nói cho
ngươi biết. Là ta quen biết Lý Sướng trước, chúng ta lại đang trong giai đoạn bồi dưỡng cảm
tình. Rõ ràng đang có tiến triển tốt, ngươi lại đột nhiên xuất hiện, phá hỏng
chuyện tốt của ta. Nếu không phải ngươi giành Lý Sướng của ta, ta sẽ không đi
uống rượu giải sầu. Nếu không phải ta buồn bực mà uống quá nhiều, sẽ không gây
chuyện đánh nhau với người ta. Nếu ta không gây chuyện đánh nhau với người ta,
sẽ không bị người ta đuổi giết. Nếu không phải bị người ta đuổi giết, ta sẽ
không cưỡi con ngựa đáng ghét này . Nếu ta không cưỡi con ngựa đáng ghét này,
cũng sẽ không chạy băng băng như vậy trên đường. Tất cả đều là do ngươi.”
Bộ Bình Xuyên lẳng lặng
nghe, không nói lời nào, xoay người bỏ đi. Diêu Kế Tông đời này chưa
từng gặp qua người nào như vậy, hắn nói tràng giang đại hải một hồi cũng
không làm Bộ Bình Xuyên nói một câu, hắn trong lòng tức giận, nhưng chỉ
còn nước giương mắt nhìn. Sau cùng không nhịn được cất giọng nói: “Lão huynh,
ta nói nhiều như vậy, có thể hay không nói lại hai câu. Tùy tiện nói gì đều
được.”
“Ta không có gì để nói” Bộ Bình
Xuyên lạnh lùng trả lời.
Diêu Kế Tông nhịn không được
nói: “Con người này, thật chẳng khác nào động vật máu lạnh, ngươi
như vậy, sao có thể cùng Lý Sướng nói chuyện tâm tình. Nàng
thích nhất là cười, ta thực hoài nghi khả năng tiến xa hơn của hai
người. Một kẻ giang hồ du hiệp, một người vương phủ quận chúa, các ngươi
thực sự cảm thấy có điểm hợp nhau sao?”
Bộ Bình Xuyên nghe vậy dừng
lại, ngạc nhiên quay đầu hỏi: “Nàng là quận chúa?”
“Đúng vậy, Thụy An vương phủ tiểu
quận chúa”
[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]
Bộ Bình Xuyên giật mình, trong mắt thần sắc đã có phần thay
đổi. Rất lâu sau, hắn kiễng chân, bất ngờ phi thân nhảy lên một nóc nhà. Vài
giây sau đã không còn thấy bóng dáng tăm hơi đâu nữa. Hảo khinh công. Diêu Kế
Tông dĩ nhiên đuổi không kịp, chỉ có thể tức giận mà không làm gì được.

