Cô dây quỷ- Chương 21
Chap 21 : Bữa tiệc màu
tím .
***
Một bữa tiệc đến từ
thiên nhiên ...
Một bữa tiệc không chỉ
là sự bù đắp ...
Một bữa tiệc - chỉ có
riêng hai đứa .
Và có Mom - người mẹ của
thiên nhiên .
-------------------------
Sáng ngày hôm nay
thức dậy , nó thấy mọi sự đều rất lạ . Không tiếng chuông , cũng
không một tiếng gõ trống , nhưng với thói quen bị đánh thức thường
ngày nên nó vẫn có thể tự mình dậy sớm .
Nheo mắt nhìn xung
quanh , con bé trườn mình tỉnh dậy , rồi như càng ngạc nhiên hơn ...
khi thấy xung quanh mình là một màu hồng tuyệt diệu với những cánh
hoa đỏ tươi được rải khắp nhà . Còn chưa hết ngỡ ngàng , nó lại
chợt vô tình tìm thấy câu trả lời cho riêng mình - đó là tờ giấy
màu hồng xinh xắn được đặt ngay ngắn cạnh kệ để bàn - của Yul chăng
?!
Ừ ! Của Yul thật !
Vội vàng mở bức thư ra , con bé hồi hộp đưa mắt đọc ...
" Yà ! Đồ ngốc
ăn tạp ! Dậy mau đi thôi ! Ngủ nướng thế hả !! Ăn mặc đẹp vào nhé !
Rồi nhanh chóng ra phía sân sau cho anh . Nhớ tìm tới khu rừng màu tím
ấy , đi sâu vào trong em sẽ thấy được sự ngạc nhiên - sự ngạc nhiên
bất ngờ anh dành cho em đấy ! Tuy nó không phải là một cái gì to tát
, nhưng chẳng phải em vẫn luôn mong có một đám cưới cho ra trò đó sao
. Ừm ... tuy bây giờ anh chưa thể làm được ... nhưng sau này ... thì
nhất định đấy ! Tin anh nhé ! Còn bây giờ thì hoạt động đôi chân đi
nào ^^ !" .
Gấp bức thư lại , con
nhóc lại làu bàu - " Hừ !! Gì mà đồ ngốc ăn tạp chứ !! Hắn
nói cứ như mình là con hợi ý ! Đáng ghét !! À ... mà sự bất giờ
đó là sao ha ... phải đi xem mới được ! " - Nghĩ tới đây , con bé
lại vội vàng bật dậy khỏi giường , vừa đi vừa cười sung sướng , cố
gắng chọn một bộ quần áo thật đẹp cho mình , lòng thầm hát vu vơ
...
.........................
Bước xuống phòng
khách , con bé cứ ngó quanh ... bởi chẳng thấy bóng dáng một ai trong
nhà cả . Thế thì thôi vậy , đi tìm Yul cái đã , nghĩ thế , nó vội
vàng rảo bước đi nhanh .
Nhưng đi được một lúc
, con bé bắt đầu cảm thấy ... nản vô cùng !! Vì phía sau sân nhà mà
hắn nói ... thật xa quá là xa TT___TT! Cứ như là cả một vùng công
viên bách thảo khổng lồ ý ... mà có cả cây , rừng , chim ca , vượn
hót ... Ôi trời ơi !! Tìm được cánh rừng màu tím ấy thì cũng chết
mệt !!!
Hơ .. nhưng mà ...
gượm đã ... chẳng phải ... phía trước kia ... là cánh rừng màu tím
sao ??!! Nó thầm lắp bắp trong đầu rồi cố gắng đưa chân rảo bước thêm
một lần nữa ... khi phát hiện ra bí mật ở cánh rừng phía sau ... Nó
thật tuyệt !
..........
Trong lúc đó , ở tại
một căn phòng khác , Yul cũng đang hí hoáy bày trò cho mình với
những cánh hoa xinh xắn màu tím biếc và chiếc máy ảnh kỹ thuật số
có thể "chụp phát ăn ngay " để dành tặng cho Xư Bi một điều
thật bất ngờ !
Cắm cúi gói , rồi
chọn , rồi lại cắt , xong thì bọc , cuối cùng là chụp ảnh , mỉm cười
thật manly , rồi lóng ngóng gắn từng bức hình xinh xắn lên đầu mỗi
cánh hoa khiến chúng trông thật tuyệt - Yul thầm cười mãn nguyện
trước khi đem đi tặng con bé .
Ngồi đợi mãi ở khu rừng
màu tím phía sau nhà , Xư Bi bắt đầu cảm thấy phát lo vì Yul chẳng tới - liệu
hắn lại có chuyện gì à ?! Hay là đi chơi với gái rồi !
Con nhóc còn đang khẽ
lầm bầm ... thì Yul nhẹ nhàng từ đâu bước tới .
Đặt lên bàn tay nó một
bông hoa màu tím xinh xắn ... rồi bất giác , lôi ra từ phía sau lưng cả một bó
hoa thật to với đủ những hình ảnh to nhỏ của hắn gắn đầy lên chi chít
=.="!
- Xùy ! Sao lại còn có
cả ảnh anh trên hoa thế này ! Xấu chết ! - Nó khẽ phì cười , đùa với Yul .
- Ừm ! Anh chỉ xấu thế
thôi ! Không thích thì trả lại đây ! - Yul cũng nheo mày trêu lại .
- Eo eo ... quên đi !
Đưa em rồi là của em luôn á ! Không có chuyện lấy lại đâu nha ! - Vừa nói , nó
vừa giữ chặt lấy bó hoa , giấu ém ra phía sau lưng mình ... y như cái lần tặng
cơm cho Yul vậy .
- À ... mà sao tự dưng
hôm nay lại mời em ra đây vậy ! Không ngờ phía sau vườn nhà mình lại có một khu
rừng tuyệt vời đến vậy đấy ! - Con nhóc khẽ ngồi xuống rồi trầm trồ .
" Còn nhiều điều
tuyệt vời mà em không ngờ lắm đấy ! " - Yul khẽ mỉm cười , nói rồi , hắn
liền lấy ra từ trong không khí một chiếc nhẫn bạch kim có màu vàng sáng rạng
rồi nhẹ nhàng truốt lên tay Xư Bi khiến nó lại càng trở nên đẹp đến lạ lùng .
Chiếc nhẫn óng ánh , có
màu kim sa , ngay khi nó vừa được truốt lên tay Xư Bi cũng là lúc một bản nhạc
hòa ca từ hoa lá bất ngờ cất lên ... du dương và rung động cả một khu rừng sắc
tím .
" Không ngờ khu
rừng bí mật này lại có nhiều điều tuyệt diệu đến vậy ! " - Xư Bi lại cất
tiếng trầm trồ nghe kinh ngạc .
Lá và hoa ... đều biết
hát ... những bản nhạc tuyệt vời đến từ thiên nhiên .
Nhẹ nhàng cúi đầu thấp
xuống bên Xư Bi , Yul khẽ thì thầm vào tai nó một điều gì đó rồi lại dịu dàng
đưa con bé vào những bước nhảy diệu kỳ .
Nắm lấy tay nhau , Yul
và Xư Bi cùng bước ra khiêu vũ ... đó là một bữa tiệc tuyệt vời đến từ thiên
nhiên ... đến từ bà mẹ của lòng đất - Mom sunbeanim .
.......................
Mấy ngày hôm sau là đến
lễ hội trang phục truyền thống thường niên của trường nó - trường quý tộc trung
học SoRoYang - nơi mà những con quỷ quyền lực nhất chọn làm nơi cư ngụ .
Lễ hội sẽ được bắt đầu
vào lúc tám giờ tối , Xư Bi rất hí hửng , nhưng Yul thì ngược lại ... Mặc dù Xư
Bi có hết lời mời mọc đến đâu thì hắn vẫn cứ ngồi im , đóng cửa và ở lì trong
phòng ... đọc xxx !!!
Híc híc ! Thở dài chán
nản , Xư Bi đành quyết định đến lễ hội một mình rồi gặp cái Chun sau cũng được
, mong sao có anh Jen đến cùng thì càng tốt ... he he !!!
Hì hục chuẩn bị trang
phục hanbook ở nhà sao cho thật là đẹp , rồi con bé mới sẵn sàng bước tới
trường , hào hứng nhập cuộc với buổi lễ hội đầu tiên kể từ đầu năm học tới giờ
.
.............................
Vừa thấy bóng cái Xư Bi
xuất hiện , Chun đã vội vàng buông tay mấy cô bạn hâm mộ rồi chạy ra chào đón .
Bất ngờ quàng tay qua cổ
cái Xư Bi , ôm chặt khiến con bé giật bắn cả mình , cái Chun cười hớn hở .
- Hey !! Con bạn của tôi
, sao mấy hôm nay không thấy cậu xuất hiện thế hả ?!! Đi ở ẩn à ?!! - Vừa nói ,
Chun vừa làu bàu nghi hoặc .
Vội vàng gỡ tay Chun ra
khỏi người mình ... kẻo mọi người để ý !
Nó lúng túng mà đỏ bừng
cả mặt ...
- Ưhm... ừm ... cũng có
chút chuyện , nhưng mà giải quyết xong cả rồi !
- Sao sao !! Có chuyện
gì ?! Kể cho tớ nghe với được không ?!!
Vừa đi , Chun vừa kéo
tay Xư Bi và đòi kể chuyện một cách hào hứng khiến cho ai ai cũng phải chú ý
nhìn !
Bỗng ... nó chợt dừng
lại ... khi đụng phải một người ... đến nỗi rơi cả cây kẹo mút đang cầm trên
tay người ấy ! Hai đứa lúng túng cúi xuống nhặt ... rồi vô tình cụng cả đầu
>___<" !!!
- Ai ui ... - Xư Bi vừa
nói , vừa ngước mắt lên xuýt xoa .
- Hơ ... là em à ?!! -
Jen cũng ngỡ ngàng ngước lên nhìn rồi như loạn nhịp , hắn ấp úng - Xin ... xin
lỗi ! Em không sao chứ ?!
- Dạ ... vâng ... không
... không sao cả ạ ! - Xư Bi vừa nói , mặt nó vừa đỏ bừng lên khi nhìn thấy Jen
lung linh trong ánh đèn lồng ...
- Yul đâu ?! Cậu ấy
không đi cùng em à ?! - Jen vừa nói , lại vừa đưa mắt nhìn quanh như thể ngạc
nhiên lắm ...
- Ưm ... vâng ... anh ý
cũng bận có chút chuyện ! - Nó nói mà mặt phải cúi rầm xuống vì ngại ngùng . Hu
hu ! Đó là nói dối , nhưng nếu cứ nói thực ra vì Yul bận xem xxx chắc con bé
còn ngượng chết mất !!!
Vô tình để ý thấy cách
gọi Yul của Xư Bi đã có chút thay đổi , Jen cũng thoáng ngạc nhiên -" Cô
ấy đã gọi Yul là anh ?! " . Ậm ừ , Jen cười nhạt .
...................
Sau cuộc gặp gỡ tình cờ
này , Chun , Jen và Xư Bi quyết định cùng nhau tham gia nốt buổi lễ hội ...
cũng thật là vui ^-^ !!
Sự xuất hiện của Jen
khiến cho đứa con gái nào cũng phải ngoái lại nhìn , thật khổ , đến đi chơi
cũng mất tự nhiên !! Biết vậy , Jen đành tránh mặt ! Nhưng thay vì phải bỏ đi ,
hắn lại được Chun mua tặng cho một chiếc mặt nạ hình con gấu để đeo tạm - cứ
như sao giấu mặt ý nhở ;)) !
......
[ Đến cửa hiệu vớt cá ]
Vừa lướt qua cửa hàng
vớt cá , nơi có cả đám người tò mò đang đứng lại tham gia, Xư Bi cũng vội kéo
với tay Chun lại , rồi đòi vớt cá ^0^ !!!
Chun và Jen thở dài ,
quyết định nghe lời con bé .
..............................
" Ha ... làm sao để
vớt được nhỉ ?!! Lại hụt rồi !! Tức thiệt !! Cái lưới này làm sao ý !!! "
- Thử đi thử lại bao nhiêu lần , Xư Bi toàn hụt ... nó lại đâm ra tức tối , rồi
đổ thừa cho cái lưới .
Chun khẽ phì cười , rồi
cũng xin ông chủ đưa cho mình một chiếc lưới , đẩy con nhóc ra một góc , nó
đủng đỉnh tiến vào và bắt trận !
Trận chiến " bắt cá
" diễn ra thật là hồi hộp ! Chun nhẹ nhàng đưa tay vớt từng làn cá , nhưng
thực ra là nó đã sử dụng chút phép thuật , thay vì chơi đơn thuần như mọi người
nó lại đi điều khiển làn nước và khiến lũ cá cứ "tự nhiên" bay vèo
vèo vào trong chiếc lưới của mình ... đương nhiên - cũng trở thành kẻ chiến
thắng >"< !!
Xư Bi lầm bầm khi nhận
được phần thưởng , vì nó cũng biết thừa là Chun đã xử dụng mánh . Nhưng Chun
mặc kệ , dù sao thì vẫn cứ là phép thuật của mình , nó vẫn vui !
Cho đến khi bước tới cửa
hàng ném pháo bông , cuộc chơi của tụi nó mới thực sự bắt đầu . Lần này thì chỉ
có Jen và Xư Bi tham gia thôi , cầm hai suất pháo bông trong tay , mỗi phần gồm
năm cây pháo , hai đứa quyết định thi nhau xem ai phóng được trúng nhiều mục
tiêu hơn thì thắng ... He he !
Jen là một tay thiện xạ
, vì vậy nhất định không thể thua . Nhưng Xư Bi cũng là một kẻ ném đá có nghề
... nên cũng quyết không chịu lùi bước . Màn "đấu đá" diễn ra vô cùng
căng thẳng ... khi mà từng cây pháo được phi ra , cái trúng thì nổ đoàng đoàng
, bung ra từng làn pháo trắng xóa và ánh vàng kim trông thật tuyệt , còn cái
trượt thì nằm lăn lông lốc một chỗ ... trông chẳng ra gì =..="!
" Cuộc chiến "
kết thúc cũng là lúc năm cây pháo bông nằm trong tay hai đứa đều hết sạch , và
... chẳng có ai chiến thắng cả !
Lý do rất đỗi đơn giản
và cũng tất , lẽ , dĩ , ngẫu nhiên khi pháo của hai đứa cứ rầm rầm bay đến mà
choảng nhau , vỡ tan và bắn hòa trong không khí , tạo nên một khủng cảnh thật
là tuyệt đẹp !! Còn tất cả mọi người xung quanh thì cứ ngước mắt lên nhìn ,
không thèm chớp !
" Waaa !!! Tuyệt
quá đi mất !! Họ ném làm sao mà toàn trúng nhau vậy !!! "
" Haa ... nhìn
thích ghê ta !! "
Tất cả mọi người đều
trầm trồ cổ vũ , nhưng mặt con bé thì cứ ỉu xìu ra như cái bánh thiu ... cho
đến khi , ông chủ hàng cầm một con gấu bông to bự dần dần bước lại , giơ ra
trước mặt nó và tặng lại cho con bé .
- Hơ ... - Nó ngơ ngác
ngước mắt lên nhìn ...
- Tặng cho cháu đấy , vì
hai người hôm nay đã thực sự làm cho buổi lễ hội trở nên náo nhiệt hơn ! - Ông
chủ cười phúc hậu và đưa con gấu vào tay con bé .
- Wa ... cho cháu sao
?!! CẢM ƠN BÁC NHIỀU NHA !!! - Vừa nói , nó vừa thích thú ôm chầm con gấu vào
lòng mình , cười tít mắt !!!
Vừa đi , con nhóc vừa
thích thú cầm lấy con gấu , rồi hít hà thật là vui , ngước mắt qua nhìn Jen ,
nó cũng khì khì cảm ơn một cách ngượng ngùng - có con gấu một phần cũng là nhờ
công hắn mà .
................
Đi đến cuối khu lễ hội
cũng là lúc tụi nó bị chặn đứng lại bởi một nghĩa địa ma phía trước ! Mà nói là
nghĩa địa ma cũng không hẳn , bởi nó giống như một mê cung thì đúng hơn ! Chợt
dừng lại ... Chun chậm bước tiến về phía trước và tò mò hỏi ông bảo vệ - hắn
mặc áo choàng đen , chỉ để lộ ra mái tóc màu vàng .
Con bé hí hửng .
- Hey ! Cho hỏi ... có
trò gì ở đây vậy ?!
Tên bảo vệ có vẻ ngạc
nhiên , rồi ậm ừ quay ra chỉ cho nó .
- Ủa ?! Cô không biết
sao ! Đi tìm lối đường ra ở mê cung ma là một trò chơi đã phổ biến ở đây từ bao
năm trước rồi đấy ! Nếu không ngại ... tôi có thể cho mỗi người một vé !
Hắn ta vừa dứt lời ,
thậm chí còn không để cho hai đứa kia ú ớ thêm một câu nào , Chun vội vàng kéo
tay hai người chạy thẳng vào mê cung . Nhưng vấn đề ở đây là không được đi
thành nhóm , mỗi người phải tự lập tìm đường riêng cho tới khi thoát được ra
đầu bên kia của mê cung . Hoàn toàn không được lập thành một đội và trong tay
chỉ có một cây gậy phát sáng để tìm đường . Cuộc chơi sẽ rất khó khăn khi mà
không có quyền giúp đỡ ...
Cho dù có là như vậy ,
Chun vẫn có vẻ rất hứng khởi , còn Jen và Xư Bi thì ngược lại ... Con nhóc ậm ừ
một cách sợ hãi , thực ra đồng ý tham gia trò chơi cũng chỉ vì con bạn , còn
Jen thì chẳng mấy bận tâm vì chơi hay không cũng chẳng thành vẫn đề ^__^ !
............................
Cuộc chơi bắt đầu cũng
là lúc tất cả bọn nó đều phải chia nhau ra và độc lập đi vào ba cánh cửa dẫn
tới khu mê cung phía trước ... Đó là một mê cung với hàng ngàn vong hồn đang
nương náu , một nghĩa địa có thật !
Bước vào cánh cửa mê
cung đầu tiên , Xư Bi hồi hộp bạo chân thử bước ... Chợt , bỗng nó giật bắn cả
mình khi nghe thấy tiếng " Ó ! " phát ra từ đằng sau ! Bất thình lình
... buông tay rơi cả cây gậy ...
Rùng mình . Con bé cố
gắng đánh thức bản thân và tự nhủ rằng đây chỉ là một trò chơi đơn thuần không
đáng sợ . Nghĩ thế , nó lại rụt rè cúi xuống và mau chóng nhặt lấy cây gậy để
tìm đường ... Nhưng - ngay khi vừa chạm tay xuống mặt đất ... thì một bóng ma
từ đâu bước tới ... lượn lờ ngay trước mắt con bé khiến nó giật bắn cả mình ...
Rồi cả một vùng bóng tối từ đâu bất ngờ trùm lên cuốn lấy người con bé ... cuốn
tuột nó về phía sau và đi về đâu thì cũng chẳng ai biết ... chỉ biết rằng - bất
giác - nó đã biết mất - trong hư không !
.........
Trong lúc đó , Chun và
Jen vẫn đang lọ mọ đi tìm đường . Chuyện này đối với Jen thì đơn giản , vì vốn
với thứ quyền năng vô hạn của hắn thì việc xác định đường đi và thậm chí bay
qua tất cả đám nghĩa địa là việc chẳng khó khăn gì . Nhưng lần này , thay vì sử
dụng ma thuật , Jen lại muốn tự đi và tìm lấy đường về bằng chính sức mình ...
Vì thế ... nên cũng mất khá nhiều thời gian -__-"!
Còn Chun , mặc nhiên ,
nó đã thoát ly hoàn toàn ra khỏi khu nghĩa địa , thay vào đó , con bé lại lù lù
xuất hiện ở Thánh Địa Rồng - nơi mà YuMi - tiểu thư của đấng tối cao tầng bóng
tối đang ngự trị . Ngạc nhiên khi thấy Chun xuất hiện , vừa vì không hiểu sao
nó có thể luồn vào đây , vừa vì thắc mắc bởi sự xuất hiện đột ngột này . Bạn
của kẻ thù - liệu có phải là "bạn" ? !
Nhẹ nhàng nhấc chiếc
quạt đầu lâu ngay bên cạnh mình lên , nó khẽ xòe ra rồi che ngang mặt mình , ve
vẩy ...
- Ồ ! Là ngươi sao ?!
Bạn của kẻ thù ... làm sao ngươi có thể tới được nơi này ?! Ta ngạc nhiên đấy !
- YuMi khẽ nhếch môi mỉm cười nham hiểm .
Gạt đi câu dò hỏi của
YuMi một cách bình thản , Chun khẽ tiến tới gần , và ngước ánh mắt đầy lòng ham
muốn lên nhìn con bé ... chớp nhẹ !
- Tại sao cô không hỏi
... vì sao ta muốn tới đây ?!
- Hừm ... được thôi ?!
Vậy tại sao ngươi lại muốn tới đây ?! - YuMi khẽ mỉm cười , có vẻ đã thấy thú
vị .
Dõng dạc trả lời , Chun
quỳ xuống và rất kiên quyết .
- Tôi muốn làm Bạch Linh
Sứ - Đại hộ pháp của ngài !
[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

