Cô là dân chơi hả - Chương 05 - P2

5 cái bóng đã lên chiếc taxi đi mất
từ đời nào mà ở trong con hẻm XX này, những bọn đàn em của họ thì nãy giờ đã
biết đại ca của bọn chúng và đại ca bên kia là gì của nhau rồi, phải suy đi
tính lại làm sao mà vẹn cả đôi đường, không làm cho đại ca mình bực mình là tốt
nhất, thế là họ vẫn nhìn nhau đắm đuối, nhìn nhau một cách mãnh liệt rồi khẽ
nhít lại…nhít lại và…bắt tay…làm hòa.

( Người ngoài mà nhìn thấy cảnh này
chắc ngủm sớm quá, vì thấy 1 lược gần 50 đứa bị bệnh “đau” mới trốn từ chỗ ý
ra, vì hồi nãy mới đánh đập nhau ì sèo thì bây giờ lại bắt tay như anh em lâu
rồi không gặp, thật là hết nói nổi)

- bọn tao với tụi mày đi bar chơi
đi!- thằng đứng đầu nói.

- ok, tụi mày thích thì bọn cũng
chìu thôi.- thằng bên kia cũng tươi cười đồng ý, cả nhóm khoác tay nhau
…đến…quán bar Thiên đường thẳng tiến.

Bệnh viện YY.

- Bác sĩ ơi, cậu ấy có bị làm sao
không ạ!- Khi cả nhóm đứng ngoài chờ, chợt thấy bác sĩ bước ra nó đã xông xông
chạy lại hỏi tới tấp. (làm gì quan tâm dữ vậy ta).

- cậu nhox không sao, không bị ra
máu nhiều vì vết thương nhưng cháu phải cố gắng chăm sóc vết thương cho bạn
trai cháu thật cẩn thận nếu không dễ bị để lại sẹo đấy .- ông bác sĩ khoảng 40
tuổi cười hiền lành với nó.

- dạ vâng!- nó cũng bớt lo đi 1 chút
nhưng chợt nhớ lại điều ông bác sĩ nói: Minh là bạn trai nó, nó liền xoay người
lại định giải thích thì ông ta đã đi tuốt đằng kia rồi, nhưng mà thế cũng tốt
nó thật ra cũng chả muốn giải thích làm gì (thích thế cơ à).

- sao cậu không giải thích với ông
ta rằng Minh không phải là bạn trai của cậu.- Bảo lo lắng hỏi (sợ nó đồng tình
với ý kiến của ông bác sĩ đây mà, khì khì).

- Bảo nói đúng đó, sao cậu cứ im
lặng mà không nói gì, chẳng lẻ cậu cũng muốn thế à!- Như trêu chọc.

Nó nghe đến câu “chẳng lẻ cậu cũng
muốn thế” thì mặt nó bắt đầu hồng hồng lên, nóng ran lên, sợ mấy đứa kia phát
giác nó liền cuối gầm mặt xuống thì có cứu tinh nói giúp.

- Làm gì mà tra hỏi ghê thế! Chắc
hồi nãy Hân cũng định giải thích nhưng ông bác sĩ đó phi như bay nên không kịp
nói ấy mà, phải không Hân?- Hoàng nói xong, rồi xoay đầu sang nó hỏi, cậu cũng
đang hồi hộp không biết nó sẽ nói thế nào.

- uk- nó gật đầu cái rụp liền, không
1 lần do dự nào (ngu gì do dự, do dự thì bị tụi nó càng nghi ngờ hơn à).

- cuộc tranh luận kết thúc tại đây,
bây giờ chúng ta vào thăm bệnh nhân được chứ.- Hoàng hớn hở nói.

Cánh cửa phòng số 302 được mở toạt
ra, cái người ta được nhìn thấy đầu tiên đó là 1 con cún con đang trùm mền từ
đầu đến cuối, chui rút trong chăn, chút chút thì lại sột soạt vài tiếng.

Cả bọn thấy lạ liền tiếng tới giường
Minh và mở ra:

- Hả!!!!!- cả nhóm suýt cứng họng vì
hành động của cái con người trước mặt.

- các cậu vào sao không gõ cửa- miệng
vẫn nhai ngồm ngoàm mấy miếng bánh, mắt dính chặt lấy nó (mắt nhìn nó mà hỏi
“các cậu” là sao nhể)

- tôi không ngờ đấy, tôi thật không
ngờ đấy, thằng bạn giàu sụ của tôi mà lại có cái tính tham ăn nè trời, nhìn đi,
nhìn đi - Bảo chỉ lên chỉ xuống từ người Minh đến cái giường bệnh, lắc đầu nói-
 thật mất mặt quá đi.

- cậu đói lắm à!- nó nhìn Minh hỏi.

- uhm, đói lắm, sáng giờ có ai cho
ăn cái gì đâu- Minh giả bộ nai tơ, xoa xoa cái bụng, iểu sìu nói.

- thế tôi đi mua gì đó cho cậu ăn
nhá!- nó cười tươi nói.

- thanks Hân iu, cậu là đáng yêu
nhất!- Minh nói vọng ra khi nó đang bước ra đến cửa phòng vài bước.

Nó mỉm cười nhẹ khi được nghe Minh
nói với nó bằng giọng trẻ con như thế này, thật càng ngày càng quý mến cậu ấy mà.

Nó đi được 2’ thì Hoàng và Bảo xâm
xâm tới chổ Minh ngồi, bóp tay bóp chân ra vẻ mặt dữ tợn.

- ai cho phép cậu nói chuyện bằng
cái giọng nhão nhẹt đó với Hân hả- Hoàng sung máu, nắm cổ áo Minh nói.

- cậu nói cho tôi biết giữa cậu và
Hân là quan hệ gì?- Bảo gạt tay Hoàng ra, vịnh vai Minh từ tốn hỏi.

- ai cần biết chuyện đó hả? Nhìn là
biết hắn ta đang đeo đuổi Hân rồi, vậy cũng hỏi- Lần này là tới Như quát.

- là sự thật sao Minh, mày thích Hân
sao, sao mày không nói với tao, mà Hân, Hân đã đồng ý làm bạn gái mày chưa!- Bảo
lay lay vai Minh hỏi gắp.

- mày sao thế Bảo, chuyện tao thích
Hân tao cũng chỉ mới biết thôi với lại tao cũng muốn giữ bí mật cho riêng mình
mà, nhưng dù sao tao cũng xin lỗi mày vì tao không nói cho mày biết sớm, mà bây
giờ mày cũng biết rồi đó thôi, tao thích Hân, thế được chưa.- Minh cau có nói.

- ”Sau mày không nói sớm cơ chứ, nếu
mày nói sớm thì tao đã không… “- Bảo suy ngẫm, mà đau cả lòng- thế Hân có đồng
ý làm bạn gái mày chưa!- câu nói này mới là câu nói quyết định đây nè, cả Bảo,
Hoàng và Như đều trông đợi 1 câu trả lời thật chính đáng thì…

“cốc, cốc, cốc”…

- - - - - - Quay sang nó nhé- - - -
- -

Nó thì tung tăn, tung tăn trên
đường, tay cầm mấy phần ăn nào là vịt quay, cơm sườn cốt lết, cánh gà tẩm mật
ong, mì ý, kem ý, đặc biệt là kem vani dâu, loại kem mà Minh thích nhất. Nó
không biết cảm giác này là gì, nhưng thật sự bây giờ nó rất vui, rất sảng
khoái, nó muốn chạy ngay lên phòng 302 và nhìn thấy khuôn mặt ấy, khuôn mặt
baby hằng ngày nó luôn ghét, luôn bực mình. Gần đến cổng bệnh viện rồi, chạy ngay
lên thôi.

- Đúng thật là em rồi, anh quả nhiên
đoán không sai mà!

Giọng ai mà nghe quen thế nhỉ,mà
thôi kệ mình không thích lo chuyện bao đồng, mau mau lên gặp Minh thôi, nó vẫn
giữ nụ cười tươi tắn trên môi mà chạy nhảy, đến khi:

- em không nhận ra anh thật rồi
sao,…Zenny à.- một giọng nói trầm ấm phía sau cất lên làm tay chân nó run lẩy
bẩy.

Dù sao tránh thì cũng tránh rồi,
trốn chạy thì cũng trốn chạy rồi, bây giờ nó phải kiên cường lên, phải đối mặt
thôi, đúng, nó phải đối mặt với sự thật, mặt nó tối sầm, mắt nó đỏ âu như sắp
khóc, nó từ từ xoay người lại, nhìn thẳng về người phía đối diện.

Ngồi một hồi lâu sau vẫn chưa thấy
nó quay lại, bây giờ là lo lắng thật sự đây, dù họ biết nó không dễ bị “ăn
hiếp”, nhưng nãy giờ gần cả tiếng rồi sau vẫn chưa quay lại, chắc gặp chuyện gì
chăng? Mặt ai ai trong phòng đều nhăn nhúm lại ngoài Thanh, từ lúc cô vào phòng
bệnh thăm Minh đến giờ, mọi người đều im phăng phắt (chứ có ai ưa ai đâu mà nói
chuyện), cô cũng không để ý sắc mặt hay hành động của họ cho lắm vì bây giờ cô
vẫn đang đứng ngồi không yên vì thiếu vắng anh bạn trai tài hoa của mình (cái
nì gọi là gì nhỉ?…à, thiếu hơi “zai” đây mừ.)

Trước cổng bệnh viện YY…

- Zenny! Anh không sứng đáng để gọi
cái tên đó đâu, cái loại người sát nhân như anh không bao giờ có quan hệ với
tôi! Anh nghe rõ chưa!- nó quát vào mặt Nam, mắt nó đỏ ao, nổi gân xanh gân đỏ
trông phát sợ.

- Sát nhân gì chứ, anh không sứng
đáng gì chứ, anh đã giải thích với em rõ rồi mà, cái đó chỉ là hiểu lầm, hiểu
lầm thôi em có biết không? Em phải tin anh chứ, em phải tin vào tình yêu mà anh
dành cho em chứ!- Nam lắc mạnh vai nó, bấu chặt lấy vai làm nó đau điến, mặt
anh than thở, như đang tuyệt vọng vì nó đã nghi ngờ anh.

- Tin anh sao, tin một con người thủ
đoạn như anh sao, còn tình yêu hả! Nó đối với tôi không còn đáng giá một đồng
xu cắc bạt nào hết, từ khi tôi thấy được cái ngày đó, lúc đó tôi đã muốn tự tử
chết cho xong vì tôi quá ngốc nghếch tôi quá ngu si nên mới tin tưởng anh, tin
tưởng một người sảo trá như anh, mà giờ đây..mà giờ đây tôi đã đánh mất anh hai
mình, tôi quá… quá.., giá như lúc đó tôi kịp thời cứu anh ấy lên, nếu tôi nắm
lấy tay anh ấy anh ấy sẽ không chết, giá như tôi không nghe lời anh, không trao
cho anh cái quý giá nhất của con gái thì…thì anh ấy đã không đến can ngăn tôi
và đã không…đã không…bị anh…oaa..aaa..hự..hự..huhu - nó gụt ngã xuống đất, nó
đã không đứng vững được nữa, mọi thứ như đang vỡ òa trong lòng nó, nước mắt
càng ngày càng nhiều, mọi đau khổ, buồn bực, mọi ám ảnh, lo sợ không thể nói rõ
cùng giờ đã được với đi một ít, nhưng vơi đi trong hoàn cảnh này, có nên thanh
thản trong lòng 1 chút không, (chắc là không rồi) vì người đang đứng trước mặt
nó, nhìn tất cả những biểu hiện của nó, nhìn dáng vẻ “liễu yếu đào tơ” mà nó đã
dấu kín rất lâu, càng làm nó tức điên lên, nó khẽ ngấn giọng, cố ngăn “cơn”
khóc lại.

- Anh đã nói lần đó là anh vô ý mà,
sao anh có thể cố ý *** hại người bạn chí cốt của anh chứ, là do nó quá bất cẫn
nên trược chân xuống thác suối thôi, chứ anh không liên quan gì, anh không có
*** hại, hay cố ý giết hại ai hết!- Nam cũng đang hoảng loạn về hồi tưởng vụ
tai nạn 3 năm trước.

- Anh nói anh vô ý, anh nói anh tôi
bất cẫn, nhưng tại sao lúc anh tôi ngoi lên thoi thóp xin cứu giúp mà…mà anh
thì vẫn dửng dưng như không, anh vẫn đứng đó nhìn anh tôi dần dần bị thác nước
cuốn đi, cuốn đi đến nơi nào mà xác anh ấy vẫn chưa được thấy đươc, người ta
còn bảo có lẽ là đã bị cá tôm rỉa sạch, người khác lại nói là đã làm mồi cho
thú dữ, anh biết lúc đó cảm xúc thế nào khi mất một người thân mà mình yêu quý
nhất không hả? hả? hả?- nó nắm lấy cổ áo Nam giựt giựt làm anh sút nghẹt thở.

- ”Nam vội ôm chặt lấy nó” khẽ giọng
than trách- Đúng, đúng mọi việc là lỗi của anh, anh sai rồi, anh biết mình đã
phạm phải 1 sai lầm quá lớn, bây giờ em muốn xử phạt anh thế nào cũng được, anh
sẽ làm tất cả để khiến em vui vẻ, hồn nhiên trở lại.

- Anh định dụ tôi đến khi nào đây,
cũng là câu “anh biết mình đã phạm phải 1 sai lầm quá lớn, em muốn xử phạt anh
thế nào cũng được” tôi đã quá quen với những lời đường mật của anh rồi, bây giờ
tôi là Hạ Gia Hân, chứ không còn là cái con Băng ngu ngốc, yếu mềm lúc nào cũng
bám theo đuôi anh như xưa nữa đâu, anh đừng có mà lừa gạt tôi, với lại tôi nói
cho anh biết, 3 năm trước tôi đã không làm đúng nghĩa vụ của người em gái đối với
anh trai mình, còn bây giờ tôi sẽ thực hiện nghĩ vụ ấy, anh cứ nhởn nhơ ở đó mà
chờ cảnh sát đến còng tay anh đi là vừa.- nó thoát nhanh khỏi vòng tay của Nam,
trừng mắt nhìn anh nói bằng giọng răn đe nhất là nhấn mạnh 2 từ “CẢNH SÁT”.

- Như ý thức được chuyện không hay
sắp diễn ra, Nam nói vọng theo khi nó đang vững bước tiến đi- Em làm gì anh
cũng được, nhưng anh chỉ muốn nói với em một điều là “Anh rất yêu em, anh thật
sự rất yêu em, thế giới này nếu không có em đối với anh cũng chẳng là gì cả, em
cứ làm mọi việc em thích, dù có tổn hại hoặc chết vì em anh sẽ làm tất cả, anh
thật sự không muốn chuyện này sẽ xảy ra với chúng ta đâu, Zenny à!- Nam dần
khụy xuống, ôm mặt “ khóc” nức nỡ.

Chân nó bước càng nhanh vì nó không
muốn phải ở đây thêm giây phút nào nữa, nó đang lung lay với lời nói quá ư sâu
lắng, ngọt ngào của Nam, nó không muốn mình phải phạm phải 1 sai lầm nào nữa,
nhất là đối với anh nó, nó đã sai và anh nó đã ra đi mãi mãi, cho nên sai không
nên càng sai thêm. Nó chạy ngay đến bàn mấy cô y tá đang tám phét, giọng diềm
tĩnh nói:

- chị làm ơn đem những thứ này lên
phòng 302 dùm em được không ạ!

- Ưm! Các chị còn đang bận rất nhiều
việc, em đem qua phòng khác đi nhé!- cô y tá không them nhìn khuông mặt đang
đen sì của nó mà vẫn ngồi tán dốc với cô bạn nào là anh này đẹp trai anh kia
đẹp lạ v.v… (thế mà nói bận “rất” nhiều việc mới ghê chứ).

- axxx….như vậy thì tiếc quá, mình
thấy chị này đẹp đẹp mới chọn cho cậu chủ đẹp “zai” (nói lớn) nhà mình, thế mà
chị ấy lại không chịu, thôi thì đi tìm chị y tá kute nào khác thôi!- nó lắc
đầu, rồi lại chặc chặc lưỡi.

- à khoan đã em ơi! Chị làm xong
việc rồi nè, mới có chút thời gian rãnh, thôi thì đưa đồ cho chị, chị đưa đồ
lên cho, em cứ về trước đi- cô y tá mỉm cười và nói với giọng yểu điệu đến nó
cũng phải nổi da gà (haha còn tui nổi da vịt nà).

- vậy làm phiền chị rồi, em đi trước
nha!- nó nhanh tay chào rồi cũng nhanh chóng dọt ra ngoài vì nó biết trong
phòng 302 có người mà nó không bao giờ muốn gặp.

Đúng như dự đoán, 5’ sau cô y tá lên
đến lầu 6, cô đang loay hoay tìm các phòng VIP (thông cảm, chị nì toàn ở tầng
trệt loại thường thui nên hok biết là phải), à rồi, dãy phòng 300, 301 và trước
mặt cô một anh chàng cao to, tóc sịt keo, tai đeo chiếc bông đính kim cương đỏ
sáng lấp lánh, mắt có màu nâu nâu, làng da rám nắng nhưng không thiếu phần baby
và anh đang định…mở cửa (trời, zậy cũng làm hết hồn).

- à, anh ơi, có phải đây là phòng
302 không ạ!- cô y tá mắt tròn xoe nhìn Nam, chút nữa là chảy cả nước miến.

- Nam nhìn từ trên xuống dưới trên
người cô gái, biết ngay là y tá “hám trai” anh giả vờ nói- nhìn qua, chắc cô là
y tá, mà lại không biết phòng bệnh nhân ở đâu à, ngốc thế, hay có muốn anh dẫn
đến tận chỗ không hả cô em!- Nam cười 1 nụ cười đểu cán, đưa tay sờ sờ lên mặt
cô y tá, làm cô y tá tá hỏa, mặt đỏ như gấc, đứng như trời tròng.

- ờ em, a tôi…tôi lên đây là có
người nhờ tôi đưa đồ lên, thôi tôi đi đây! Chào anh!- cô y tá chạy ngay xuống
thang máy, khẽ ôm đầu nhớ lại cảnh vừa nãy và bắt đầu mơ mộng (bà này mê trai
chắc NO.1 lun oy).

“Cốc, cốc”

- ơ anh Nam, sao anh biết mà đến đây-
Bảo khó hiểu hỏi.

- mày còn không biết à, bà chị tao
đi đâu cũng kéo theo anh Nam theo hết á, cứ như hình với bóng nhìn mà phát
khiếp.- Minh nói xong, còn diễn tả cảnh ói như thế nào làm bà Thanh tức học
máu.

- mày có phải là em tao không hả,
mày toàn nói xấu chị mình mà thôi, à mà tao đâu có làm gì sai trái đâu, chỉ có
nũng nịu với bạn trai thôi, vậy là sai à!- Thanh chống nạnh nói.

- em bó chân với chị luôn- Minh hết
nói nổi, thấy bọc đồ ăn trên tay Nam, cậu hỏi- à anh Nam, hồi nãy anh có thấy
bạn em không, cái bạn lần trước đi khu vui chơi với mình ấy, cái bạn có đeo mắt
kiếng ý.

- em nói Băng hả? à không, em hỏi
cái bạn gì tên Hân Hân đó, đúng không?

- À! Đúng vậy, anh có gặp bạn ấy ở
ngoài không, bạn ấy đi mua đồ ăn nãy giờ mà vẫn chưa thấy về, “em thấy hơi lo”.-
Minh nhìn Nam nói, nhưng càng về sao càng nói nhỏ.

- Em ấy đưa cho anh bọc đồ ăn này
này, rồi em ấy nói không khỏe nên cũng về trước rồi.- Nam giải thích cặn kẽ rồi
đặt bánh lên bàn, quay sang ôm bạn gái mình.

Căn phòng VIP 302 vẫn toàn là những
câu chào hỏi khách khí, phải chăng căn phòng trở nên trống trãi, heo húc vì
không có nó.

Trong căn phòng mỗi người ngồi một
chỗ tuy chỉ có cặp Nam và Thanh cười cười nói nói với nhau, nhưng có hay biết
tâm hồn của nhân vật nam chính (Nam) đang thả hồn về tận âm ti địa phủ nào rồi,
anh đang nghĩ…(cái nì thì tui “cấm” nói, tự đoán đê).

Như và Hoàng có chung ý nghĩ về thân
phận thật sự của Nam, phải chăng chỉ là bạn trai của bà Trang chị họ của Minh
thôi không? Nhưng tại sao lại quen biết nó, cả cái tên nó câm ghét không cho
gọi mà anh ta cũng biết, chắc chắn không hẳn là 1 người, phải điều tra thôi!

Minh và Bảo thì đâu còn suy nghĩ gì
ngoài nó, không biết nó có sao không mà lại về sớm thế, còn không vào cả phòng
để nói với mọi người nữa! Mai đi học chắc phải dò xét xem sao mới được.

Nó thì sao nhỉ, không bận tâm đến
những chuyện rắc rối, chuyện đời thì mai hẳn tính, bây giờ nó chỉ biết có
“ngủ..nghỉ..phẻ” mà thôi. Đời còn dài, phải tận dụng cơ hội để gia tăng công
lực nếu không đến lúc nguy cấp không có đủ sức đâu mà phản công thì nguy mất
thôi. (câu nì là ẩn ý đấy nhé, càng về sau càng có nhiều phiền phức xảy ra cho
nó đó, cho nên các bạn thông cảm để nó “tu luyện” công lực nhá, tui cũng đi “tu
luyện” trên giường đê, kaka)

6h sáng,

Nó đi dài trên hành lang trường, bây
giờ còn rất sớm nên chưa thấy 1 bóng ma nào (huống chi là người), nó với khuôn
mặt rầu rĩ, lo lắng suy nghĩ bâng quơ về những chuyện tối hôm qua, có lẽ nó quá
mù quáng trong tình yêu chăng? Ngoài mặt nó trách móc Nam như thế, nhưng thật
ra nó là người đau khổ nhất, không biết phải giải quyết làm sao cho trọn nghĩa
trọn tình, giữa 1 người anh trai luôn yêu quý, quan tâm đến nó và người mà nó
thầm thương trộm nhớ, dành cho người đó đến cả trái tim lẫn thể xác của mình,
đúng thật là rất khó xử, phải không!

Lớp 11a2 đã hiện ra, nó nằm dài trên
cái bàn thân yêu không chút tì vết của nó, nó nằm yên lặng lắng nghe tiếng chim
chít hót véo von ngày nắng sớm, tiếng người xôn xao nhộn nhịp để đón bình minh,
nắng chiếu qua ô cửa kính long lanh những ánh sương mai làm lòng nó cũng diệu
mát hẳn đi.

Nó vẫn nằm đó, không ngước mặt lên
nhưng nó cũng biết có ai đó đang đi đến lớp, chắc mấy đứa bạn đến sớm để trực
nhật đây mà, nó nghĩ thế.

Tiếng chân ngày một gần nhưng chẳng
phát ra tiếng nói nào, rồi dừng lại gần bàn nó, vẫn không có 1 động tĩnh nào,
lạ thật nó ngước mặt lên.

Lại là hắn ta, người làm mình mất
ngủ hằng đêm vì gặp ác mộng, người làm mình đau tai nhức óc vì phải suy nghĩ
cách đối phó, tại sao hắn lại tới đây, hay là hắn đến tìm mình.

- Tối qua em ngủ có ngon không? Anh
trông em xanh xao quá. Em có ăn sáng chưa, chúng ta cùng đi ăn nhé!- Nam cười
nhẹ nói với nó.

- …..- nó vẫn cứ như thế, thẳng lưng
nhìn anh, à không phải, nó nhìn cảnh sân trường, nó xem anh như không khí.

- Hay em mệt rồi, em ngồi nghỉ đi,
anh xuống căn tin mua cho em bô gô cá và lon nước cam nhé!- anh cứ thế mà tự
biên tự diễn, đi đến gần cánh cửa anh chợt quay mặt lại, cười tươi với nó nói- à,
chắc phải mua thêm 1 cây kem dâu chứ nhỉ, hay là 2 cây ta, chắc là 2 cây rồi,
anh nhớ rất kĩ là em rất mê kem dâu, lúc trước em còn tranh cây kem dâu của anh
nữa cơ mà, lúc đó trông em thật nghịch nha, ăn tới quần áo dính tèm lem làm cho
anh khi về nhà bị 2 bác la quá trời luôn!

- Anh nói đủ chưa, nói đủ thì cút ra
khỏi tầm mắt của tôi ngay, tôi không muốn thấy anh nữa, anh đừng tưởng đến đây
dùng lời ngon tiếng ngọt để làm tôi siêu lòng mà không báo cảnh sát để điều tra
anh, anh nên nhớ những thứ có liên quan đến anh tôi điều quên hết rồi, bây giờ
tôi đối với anh chỉ có hận và hận mà thôi, tốt nhất anh nên tránh xa tôi ra,
nếu không khi bấn loạn không biết tôi sẽ làm gì anh nữa đâu!- nó trừng mắt nhìn
Nam.

- Em nào có như vầy, đâu có bao giờ
biết hâm dọa người khác đâu chứ, có phải là tại anh đã làm em ra thế này không,
anh thật đáng chết mà!- Nam quỳ xuống 1 chân, 1 chân đứng chống, mặt đầy thành
khẩn.

Nó đang đau, phải, tim nó đang rất
rất đau, không biết phải xử sự thế nào hay là bỏ qua cho Nam và quay lại như
hồi xưa, một cuộc sống không buồn đau, không lo nghĩ.

Chợt tiếng ồn ào, xì xầm ở sân
trường làm nó ngưng ngay cái suy nghĩ điên rồ này, nó hất tay Nam ra khỏi cánh
tay nó, không thèm nhìn anh một cái, nó bước ngay xuống sân trường, xem chuyện
gì đang xảy ra.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.