Cô là dân chơi hả - Chương 02-P2
Lớp 11b2:
- G.Minh ở đâu chạy thẳng xuống chỗ ngồi của Bảo hỏi tới tấp:
- Ê Bảo, bộ cậu quen với cái con heo xấu xí kia à? quen lúc nào thế? ở
đâu?cậu đổi gu mới rồi sao tớ không bít zậy? với lại hồi nãy trên sân thượng 2
người đang….
- Stop, hỏi từ từ chứ, tớ có biến mất đâu mà hỏi lắm thế, à mà hồi nãy cậu
nghe lén tớ nói chuyện à!!!
- hok hok, làm gì có, tại tớ đang ngồi trên sân thượng thì thấy cậu với con
heo xấu xí đó nói chuyện thì….nghe thui.- Minh nói với vẻ mặt hok khỏi lo lắng.
- thế cậu nghe được những gì?- bây giờ tới lượt Bảo trừng mắt lên nhìn Minh.
- tớ đứng xa quá nên nghe hok rõ lắm, chỉ nghe..à..gì là…sao hok nhận ra
anh…à mà…em có lí do riêng..rùi..cái gì nữa á…nghe hok rõ.- Minh vừa nói vừa
chống càm suy nghĩ như ông cụ non.
- thế thì tốt, tôi mà biết cậu giám lừa tôi thì- Bảo vừa nói mà tay thì đang
chọt lét Minh làm cậu ta chạy vòng vòng lớp, la hét toáng lên.
- cả lớp ai cũng ngạt nhiên về hành động trẻ con của 2 người, riêng nó thì lại
thấy cái tên ác ôn đó cũng có chút gọi là đáng yêu.
- 2 người vẫn chạy quanh lớp đến khi lớp trưởng hô, nghiêm thì 2 người họ
mới biết sự có mặt của cô giáo.
2 tiết nữa trôi qua với nó như 2 tuần dài đăng đẳng, vì khi ở trường cũ nó
đâu có chịu ngồi yên quá 30p, lúc thì chọc phá bạn phá cô hoặc bày ra mấy trò
làm cho cả lớp không học yên được với nó, nhưng điều mà nó coi như là hình phạt
nhẹ nhứt đó là lấy phone ra nghe và…ngủ, thế đấy, nhưng còn ở trong tình trạng
này thì biết làm sao hơn khi bị ông pố giám sát chặt chẽ như thế.
haizzz…chán…cuối cùng cũng lê lết được cái sát thân tàn ma dại này ra..cửa lớp.
Đúng lúc Minh đi ngang nó, cậu đâu thể để nó yên mà khỏi trường, đúng như cậu
đã nói là trả thù nó, thế là,….bụp…nó nằm dài xuống đất, môi nó hạ cánh 1 cách
hoàn hảo, nó cố gượng đứng lên. Quay sang người đã hại cô và:
- Anh là người gạt chân tôi đúng không?- tay và môi nó giờ đây trầy trụa
và…có máu.
- Minh biết mình đã làm quá trớn, nhưng vì chí khí nam nhi nên đâu chịu
khuất phục, anh vẫn giữ thái độ kêu ngạo như ngày nào, tiến lại gần và nói với
nó: ” tôi làm thì sao? cô làm gì được tôi nào?”
- từ trước tới giờ nó chưa bị gụt ngã lần nào thế mà hôm nay nó
lại..khóc..vì 1 lí do khá là đơn giản..và…chát…nó cho anh ta 1 cái tát thật đau
và mạnh,giờ đây anh không còn thấy đau ở má vì 1 cái tát của nó mà anh thấy đau
ở xâu thẳm trong tim vì khi thấy 2 hàng mi của nó đẳm nước mắt, con tim anh
mách bảo hãy lau nước mắt cho nó và anh làm theo,…tuy nó hơi ngạt nhiên về hành
đọng của anh nhưng nó vẫn cố bình tĩnh gạt tay Minh ra và tự lau nước mắt của
mình, phán 1 câu rồi bỏ đi:
- tôi, ghét anh, tôi không muốn thấy mặt anh nữa.
- giờ đây anh đứng chết lặng nơi này,
chờ 1 lời giải thik từ con tim mình, cảm giác và hành động có nghĩ gì khi con
tim này còn mách bảo anh phải chạy theo giữ nó lại,… khi thấy nó khóc tại sao
anh lại đau lòng như thế, cảm giác ấy anh chưa từng có ở những cô gái khác,
nhưng sao với nó, một con heo xấu xí anh lại như thế? không biết? không nghĩ
ra? để con tim tự dẫn đường và anh sẽ làm theo nó!!! thế nhé.
” Những lúc em buồn anh ở bên cạnh, muốn cho em bờ vai, lúc em buồn anh tự
trách mình chẳng che chở được em…” (mượn nhạc bày tỏ tâm trạng nhá).
Đi theo sau nó nhưng không gọi lại,đi ngang qua quán cafe,tâm trạng Bảo giờ
đây thật sự y như đút với bài hát, cả anh ấy cũng không biết, taịa sau lại có
cảm giác đó, khi ra trước cổng trường anh đã thấy nó, thấy nó chạy đi trên mặt
còn đầy nước mắt, anh cảm thấy không yên tâm về nó, thế là anh đuổi theo. Khi
nó khóc anh chỉ muốn ôm lấy nó và dỗ dành nó, nhưng tại sau anh lại nghĩ ra
những hành động dại dột đó chứ, anh chưa từng làm những hành động đó với ai
ngoài em gái mình, nhưng thấy nó như thế anh không chịu được, không muốn nó xem
anh như người ngoài cuộc. Vậy là đành phải làm theo như con tim mách bảo, anh
chạy đến ôm nó từ phía sau, tựa đầu vào vai nó và khẽ nói:
- tại sao em lại khóc thế? sao không gặp anh mà kể lễ, như thế chẳng phải
tốt hơn sau, còn đỡ hơn là khóc một mình, chôn dấu nỗi buồn tự mình gánh chịu
chứ.
- một thoáng bất ngờ, nhưng nó nghĩ ” Bảo tốt thật”, nó xoay người lại ôm
Bảo nói: ” Cảm ơn anh rất nhìu, vì đã quan tâm em”.
- nó đâu có hay hành động đó đã làm cho Bảo nhà ta mặt đỏ cấy lên, dù thường
xuyên tiếp xúc với con gái nhưng cảm giác đối với nó lại khác. ” chẳng lẽ Băng
thik mình”, Bảo tự nghĩ thầm và cũng ôm chặt nó.
- 1 phút…2 phút…3 phút… bịch bịch, có
tiếng bước chân từ xa nhưng rồi dần dần chậm lại, nó vẫn chưa biết ai đến nhưng
thấy thái độ của Bảo nó mới thấy lạ và nó xoay lại nhìn, chân mầy nó đâu lại
với nhau nhìn người trước mặt, đó không ai khác chính là G. Minh.
- cậu đến đây làm gì?- Bảo cất tiếng hỏi.
- đi ngang qua thôi.- Minh nói với cái giọng rất ư là rùn người (hem bít seo
nữa).
- thế hok phải anh đổi theo tôi à?- giờ đây nó mới đưa cái miệng chót chét
của nó lên.
- Minh có chút khựng lại nhưng rồi cũng đáp lại nó:
- tôi đâu có rãnh hơi mà đổi theo cái con heo xấu xí như cô chứ.
- xí, bộ tưởng mình đẹp lắm chắc xấu mà chảnh, hứ- nó liếc xéo Minh rồi nói.
- cô,…- Minh chưa nói hết câu đã bị Bảo chặn lại mặt có vẻ bực. (vì ngừ ta
đang ôm tự nhiên xen vô hà, mất hứng)
- thế cậu đến đây làm gì, kiếm tôi à?
- à, uhm.- Minh có vẻ thấy ý này hay nên trả lời đại.
- để tớ đưa Băng, à…nhầm, tớ đưa cô ấy về rồi quay lại với cậu nhá.- Bảo
luýnh quýnh xoay sang nó.
- à, hok cần đâu anh đi với hắn đi (chỉ sang Minh), em đi về 1 mình cũng
được nhà em gần m0à.
- thế cũng được anh đi nhá, mai gặp em. bye.- Bảo nói còn kèm cho nó nụ cười
miễn phí.
- vâng ạ. (ngoan ghê ta).
Khi 3 cái bóng dần xa khuất trong con hẻm nhỏ, ở đây, trong bụi bông hoa
giấy, có 2 người trên tay đang cầm cái gì đó và không hẹn mà gặp, họ cùng nở ra
1 nụ cười hết sức là
Sáng tinh mơ, hoa lá hẹ nở rực, chim chít chen chút nhau cùng hát “bài ca
hok quên” như ngày nào.
Nó uể oải bước zậy nhìn đồng hồ, chết cha 6h30′ òi, lần này trể chắc òi,
chắc phỉa leo tường zô wa’. Nó bay thẳng vào phòng vscn và thay đồ trong vòng
5′ (ma hay seo mà nhanh thía).
Nó ngoắc 1 chiếc taxi gần nhà và đi, nó hối hả kêu anh đi nhanh nhanh làm
anh tài xế, phì cười.
- làm gì mà phải luýnh quýnh thế, không còn thấy vẻ đáng yêu ban đầu nữa òi.
- nó chẳng hiểu mô tê gì nhưng nó cũng lễ phép trả lời: dạ, tại em đi học
trễ nên mới thế ạ.
- anh tài xế hiểu ra vấn đề và cũng gật gật đầu để xe chạy nhanh hơn tí.
(ông này sợ công an tóm đây m0à).
Cuối cùng cũng tới trường, thanh toán tiền xong, nó chạy ngay vào cổng, hên
là chưa đóng, nó bình thản đi vào trường, nó chợt nghe văng vẳng đâu đó vài
tiếng khen ngợi.
- cô pé đó xinh nhỉ, hok bít học lớp nào ta.
- từ trước tới giờ tao chưa từng thấy cô pé đó mậy.
- h/s mới hả gì á mày ơi.
- nhưng tao có nghe gì đâu..v..v….
- nó nghe mà nhìn xung quanh đây đó, nhưng nó hok nhìn thấy ai nổi bật cả,
bản tính hok nhiều chuyện thế là nó vẫn dửng dưng vào lớp, đi khoảng nữa đường,
có 1 thanh niên cao to, khuôn mặt khá kute gọi nó:
- này bạn gì đó ơi, cho mình hỏi cái ?- anh ta chạy lại phía nó.
- nó cũng hok bít anh ta gọi ai, thế là nó lại xoay ra đằng sau nhìn, nhưng
chẳng thấy ai, nó xoay ngượt đầu lại, giờ anh ta đã đứng kế bên nó.
- nó chỉ 1 tay vào mặt mình rồi nói: anh gọi tôi à?
- anh ta khẽ cười rồi gật đầu.
- tôi quen anh sao- nó vẫn làm mặt ngố trước mặt anh làm anh cảm thấy vui
vui.
- chúng ta không wen nhưng rồi sẽ quen, anh có thể làm pạn với em hok?- anh
nói mà đôi mắt long lanh đầy hi vọng
- à, được em tên Hân, còn anh?
- anh tên Phong, chào em nhé, em học lớp nào thế
- à, em học lớp 11b2.- nó nói cùng kèm theo nụ cười chít ngừ.
- ủa lạ nha, anh học 11b3 nà, sao hok bít em nhỉ, dễ thương thế mà sao anh
hok nhớ ta.- anh chàng chà càm suy nghĩ.
- dễ thương- nó vẫn chưa hiểu anh ta nói gì.
- ưk, em dễ thương mà- anh chợt nhéo má nó la lên vài tiếng ui da, ui da rùi
xoa xoa mặt.
- bây giờ nó mới hiểu ra vì sao nãy giờ lại kó những câu lạ hoắt phán ra về
nó và có cả câu nói của anh tài xế nữa….vì……nó chưa có hóa trang. Nó vội chạy
đi vào phòng wc làm anh Phong nhà ở ngoài cứ tưởng nó ngượng khi anh chạm vào
mặt nó, anh cười khúc khích 1 mình, chờ nó hồi lâu khoảng 15′ mà nó vẫn chưa
ra, anh bắt đầu lo lắng, chợt có 1 người bước ra nhưng hem fải nó, anh gọi lại
hỏi.
- bạn ơi pạn có thấy ai khác trong phòng wc hok dạ.- anh hỏi cô ta với vẻ
mặt đầy lo lắng.
- à,… hok có ai trong đó cả, chắc đi ra ngoài rồi đó.- cô gái đó có vẻ lúng túng khi đáp lại (ngừ nì
hok ai khác 9 là…..)
- uhm, zậy thanks pạn nha.- anh ta nói xong rồi bước đi, trong đầu không
khỏi suy nghĩ zề nó ” rõ ràng mình đứng ở ngoài nãy giờ mà có thấy ai đâu, sao
biến mất nhanh zậy, chẳng vui chút nào”, anh ta tiếp tục ủ rủ đi zề lớp.
- giờ đây nó mới cảm thấy nhẹ nhỏm hơn khi cải trang xong, nó cũng tiếp tục
đi nhưng lại nghe đc tiếng xì xầm ở đâu đó.
- đồ xấu xí hok biết nhục.
- xấu xí, đồ đĩa mà đòi đeo chân hạc.
- không biết nó bỏ bùa mê thuốc lú gì anh ấy nữa.
- đồ đáng ghét, tao sẽ cho 1 bài học nhớ đời…..
- nó vội nhìn lại mình xem có sai xót gì nữa hem, xoay qua xoay lại,
bụp….hoàn mĩ, chẳng chê vào đâu đc, nó vẫn nhởn nhơ đi, đi chừng vài bước….trên
trời rơi xuống 1 đống giấy bay mù mịt khắp sân trường (nói hơi wa’, thông kủm)
- nó vội chụp 1 tờ xem trong đó là cái gì, thì nó tá hỏa khi nhìn thấy.
Nó nhìn vào giấy và nó tá hỏa khi nhìn thấy hình nó đang ôm Bảo và phía dưới
tấm hình còn vài dòng chữ, ghi để chữi nó nhưng nó đâu để ý, nó lượm vài tấm
nữa lên xem thì toàn bộ đều là cảnh nó ôm và những biểu hiện người ngoài nhìn
zô có thể xem là “thân mật”, nó cố bình tĩnh lại và suy nghĩ xem hôm qua có ai
ở đó, hôm đó có nó, Bảo,…và cả Minh nữa, đúng rồi Minh chắc chắn cậu ấy đã làm
những chuyện này, nó cầm tờ giấy nhàu nát tan tành và đi vút lên lớp.
Ầm…..nó đập cánh cửa, đi thẳng đến nơi Minh ngồi và chọi thẳng tờ giấy vào
mặt Minh mà hét:
- Đồ bỉ ổi, muốn trừng phạt tôi hay đánh đập tôi thì làm 1 cách quan minh
chính đại đi đừng có đâm sao lưng người ta như thế.
- anh chẳng hiểu nó nói gì vì anh cũng mới vào lớp chưa được bao lâu, anh
dùng bộ mặt ngơ ngác nhìn nó: “cô nói gì thế? tôi không hiểu.”
- bây giờ lớp nó đã làm trung điểm của trường, người thì chen xem từ cửa
trước, cửa sổ rồi bao quanh cả 2 đứa nó và bàn tán đủ điều. Nào là ” con nhỏ đó
giám chữi anh Minh của tao, tao sẽ cho nó biết tay”, ” có kịch xem kìa mày,
khỏi tốn tiên fcũng xem được, kaka”, ” con nhỏ đó ở đâu mà xấu thế”…bla..bla…
- Minh cảm thấy ngột ngạt khi bị người ta soi mói chuyện riêng tư nên mặt
mày hầm hầm quát:
- các người im lặng hết coi, ra khỏi đây mau.
- dù mún xem phim nhưng cũng phải đi vì họ thấy Minh đang…tức giận….đâu ai
mún chuốc khổ vào thân bao giờ.
- giờ đây, trong căn phòng chỉ có 2 đứa nó, nó vẫn im lặng nhìn anh = con
mắt
- anh lên tiếng trước phá tan bầu không khí ảm đạm bi giờ. ” hồi nãy cô nói tôi
đâm sau lưng cô cái gì chứ”.
- anh đừng có sảo biện nữa, ở đây chỉ có tôi và anh thôi đừng có giả nai làm
gì, tui gớm kiểu đó lắm.
- cô…cô là cái quái gì mà trách tôi chứ, chuyện Gia Minh này không làm thì
nhất quyết không nhận, tôi không phải hạng như cô nói đâu.- anh bi giờ tức
thiệt òi, mặt đỏ bừng bừng, 2 bàn tay nắm vào nhau, kêu rắc rắc.
- nó giờ đây đâu còn biết sợ là gì, nó vẫn giữ thái độ đó, nghênh mặt với
anh. ” hứ, tôi cũng không ngờ, ngoài mặt đẹp đẽ như thế mà bên trong toàn là
rác rưỡi”.
- cô cẩn thận lời nói của mình đi!!!- Minh giơ tay lên định tát nó nhưng có ai
đó nắm lấy tay anh lại, quay ra sau, anh nhận ra đó là thằng bạn thân của mình,
hem ai khác 9 là Bảo.
- có ngon thì đánh tôi đi, mặt này này- nó được nước làm tới đưa cái mặt sát
lại Minh nghênh nghênh lên xem anh có giám tát nó không.
- cô thách tôi hả, đừng tưởng tôi không giám đánh con gái- lần này anh không
kìm chế được cảm xúc của mình, huơ tay lên, chát…
Chát…..
Năm dấu tay thon thả của Minh đã nằm gọn trên mặt Bảo, vừa nãy anh đã thấy
pạn mình tức giận, biết rằng nói chuyện một lúc nữa sẽ xãy ra chuyện, thế là
anh Bảo galang nhà ta tình nguyện hứng trọn cái tát thô bạo của thằng pạn thân
thay người đẹp ( seo cao thượng thía).
Giờ đây Minh nhà ta vẫn còn đứng như trời trồng vì không hiểu sao anh lại ra
tay với nó, cũng mai không đánh trúng nó, nhưng…. Bảo, thằng bạn chí cốt của
mình lại gánh cái bạt tay giùm, chưa bao giờ thằng đó quan tâm quá lên chuyện
người khác mà, hay là….. ngàn câu hỏi trong đầu Minh hiện lên làm anh quấn não.
- ai cho anh đánh anh Bảo hả, cái tên khốn kiếp này.- nó thấy cảnh anh hùng
cứu mĩ nhân trên của Bảo nó rất xúc động và bày tỏ thái độ giận dữ với Minh.
- Minh vẫn đang thắc mắc với những câu hỏi trong đầu mà hok thèm để ý đến
câu hỏi của nó.
- cái tên chết tiệt này- nó tiến sát lại Minh định trả cho anh ta cái tát
hồi nãy thì Bảo nắm tay lại khẽ lắc đầu với nó là không sao, dù trong lòng vui
lắm vì được nó bênh vực như thế nhưng dù sao thì nó và Minh đều là bạn của Bảo,
Bảo không muốn gây thêm phiền phức ý mà.
- nhưng….- nó vẫn không muốn bỏ qua chuyện này nên vẫn mún..níu kéo..(hehe).
- thân hình nó giờ đây đã bị Bảo lôi xềnh xệch hok thương tiết.
- thật sự việc đó không phải do tôi làm.- Minh nhà ta bi giờ mới hoàng hồn
nói vọng theo nó.
- không phải anh thì còn ai khác nữa chứ.- nó cũng cố gắng hét lớn cho Minh
biết dù mất hết sức lực khi bị Bảo kéo dã man như thế này.
…
- thật sự không phải tôi mà, sao không tin tôi chứ, cô ghét tôi đến thế
sao,…..- Minh nói trong vô thức khi bóng nó và Bảo đã khuất xa.
Anh cầm cái iphone lên và tít tít tít…gọi cho ai đó, chỉ nghe được vài câu
trong cuộc đối thoại giữa Minh và người bên kia như :
- anh tìm cho tôi ai là người đã tung tin đồn trên tờ báo lá cải ở trường
tôi ngày hôm nay.
- ….
- nhanh đấy.
- ….
Rụp…
- nếu cô đã ghét tôi thế thì đành vậy.
…..
Nó và Bảo bây giờ đã cúp tiết và chạy vọt đến công viên gần đó, ngồi hóng
mát.
- anh không ghét tên Minh đó sao.- nó chu mỏ lên nói phá bỏ bầu không khí
lãng mạn hiện tại.
- anh không ghét nó, vì anh biết tính nó, nóng nãi, thô bạo lâu òi và anh
cũng không tin nó là thủ phạm gây ra chuyện này.
- anh thật cao thượng- nó cười tít mắt nhìn Bảo.
- anh đâu có cao thượng gì, thật ra lạnh lùng, thô bạo chỉ là vẻ bề ngoài
của thằng Minh thôi, thật ra nó có nỗi khổ tâm đấy em à.- Bảo vẫn ung dung nhìn
trời xanh mà nói chuyện với nó.
- thế anh kể em nghe đi- máu tò mò nó
nổi lên thì hok cãn nỗi và bây giờ khuôn mặt nó như 1 chú cún trông iu cực kì
làm sao mà từ chối được.
- ok, chuyện là thế này, gia đình nó gồm..” những câu ân tình chưa nói, giờ
bỗng tan như là mây khói, khi tình yêu đã chết thật rồi,…” đó là chuông điện
thoại của Bảo, bài hát mà anh và nó điều thích.
- anh sorry nó, ra nơi khác nghe điện thoại.
- thế nào rồi.
- có rồi thưa cậu chủ.
- là ai?
- …..
- tôi biết rồi.
- anh chạy lại gần nó và kéo tay nó đi, 1 lần nữa nó lại bị lê lếch trên
đường (nói chơi thui chứ kéo cho nó chạy thui à).
- nó chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra thế là nó hỏi Bảo- có chuyện gì thế
anh.
- anh tìm được người đã hại 2 chúng ta rồi.- anh mở cửa xe cho nó rồi chạy
sang chỗ mình và phóng xe đi.
Két…thế là đến trường.
- Trong thời gian này chiếc ” dế iu” của Minh cũng reo lên.
- …..
- thế à, được rồi, thanks bác nhiều.
- thế là tóm được con mồi rồi nhé.- anh xoay qua phía bàn của 1 con nhỏ thủ
thỉ gì bên tay con bé rồi bước đi, để lại cái mặt xanh chành không còn miếng
máu ở lại.
….
Nó và Bảo chạy đến lớp, Bảo hét to.
- Con Ngân đâu rồi.- Bảo thiên thần nhà ta đã “tiến hóa” thành ác quỷ.
- ”Ngân ư! chính cô ta hại mình sau.”- nó nghĩ buân quơ trước câu nói của Bảo.
- có 1 thằng chạy đến gần nói.: ” À con Ngân nó được anh Minh kêu ra đằng
sân sau trường rồi anh”.
- ”hok lẽ là muốn giết người để bịt miệng trước, chắc là dậy quá ta”- nó
trầm tư suy nghĩ.
- tôi biết rồi.- Bảo nắm tay nó và tiếp tục…lôi đi.
…. Đến sân sau trường, toàn hoa là hoa, nhưng với cái sát khí trên người
Minh bây giờ đã làm không khí trở nên..ngột ngạt…khó tả.
Ở sân sau trường…
- Nói, có phải cô là người đã tung tin đồn này không hả?- Minh mặt hằm hằm
nói với con nhỏ đang khúp núp dưới đất và phan thẳng một sắp giấy vào (cái bản)
mặt cô ta.
- Em…em không có làm những chuyện này đâu ạ.- tuy rất run nhưng Ngân vẫn giữ
được bình tĩnh, nói = cái giọng ngọt như mía của mình.( định dụ dỗ người ta đây
m0a`)
- thôi đi, đừng có dỡ cái giọng chó chết đó ra với tôi, cô đúng là 1 con quỷ
đội lớp người mà.- Minh nói mà mắt không rời khỏi mặt Ngân, tặng kèm nụ cười
khinh bỉ.
- có phải con Hân nó, nó nói xấu em trước mặt anh không, có phải những
chuyện này là nó nói với anh là em hại nó đúng không, đồ đê tiện này tao không
để yên cho mày đâu.- cô ta quát tháo lên trên tay bóp thành hình nắm đấm.
- đủ rồi đấy, không có ai nói cả, thế lực của tôi mà không điều tra nổi 1
chuyện cỏn con này hay sau,- Minh vừa nói vừa tiến đến chỗ Ngân, ghé sát vào
tay con nhỏ thì thầm- à mà tôi nói cho
cô biết, cô mà động đến một sợi tóc của Hân thì cô biết hậu quả của cô và cả
gia đình cô nữa sẽ như thế nào rồi chứ.
- nó là gì của anh mà anh lại bênh vực nó mà đối sử với em như thế chứ, dù
sau 2 chúng ta cũng đã…- chưa nói hết câu thì Ngân đã bị Minh nhìn = đôi mắt
không mấy thân thiện cho lắm.
- chúng ta ư!!! hừ hừ, còn có thể nói câu chúng ta sau, cô không sứng đáng
đâu.- Minh nói mà mặt lãng đi chỗ khác che giấu sự buồn bã của mình.
- em…em..- cô ta nghe nói thế cũng không nói được thành lời thì đằng xa có 2
bóng người chạy đến.
……
- hộc..hộc…anh chạy gì mà nhanh thế.- nó chạy đến sát bên Bảo thở không ra
hơi nói.
- giờ đây Minh mới biết sự có mặt của 2 người ngoài cuộc, anh nói- 2 người đến đây làm gì?- anh thấy nó ôm lấy ta Bảo anh có cảm thấy nóng
nóng trong người nhưng vẫn cố bình tĩnh nói.
- à, chúng tôi..chưa để Bảo nói, nó đã tươm tướp đứng lên trước 2 tay chống
ngang hông, la lớn.
- còn anh đến đây làm gì đừng nói với tôi là ra đây hóng mát thôi nhé.
- uhm, hóng mát có sao không.- anh vẫn thản nhiên trả lời với nó.
- anh đừng có ngụy biện nữa, anh ra đây để giết người bịch đầu mối trước
phải không?- nó nói với cái giọng chắc nịch.
- Minh không nói gì chỉ cuối nhẹ mặt xuống, mặt anh giờ đây đã tối sầm lại,
” không ngờ cô ấy lại nghĩ mình xấu xa đến như thế, cô ta ghét mình lắm sau,
mình có làm sai gì à, uổng công mình bảo vệ cô ta đến thế”- anh nghĩ thầm và
cười 1 nụ cười chua chát.
- ai cho cô nghĩ xấu tới anh Minh của tôi như thế hả?- Ngân nghe nó nói thế
cũng lên tiếng chống đối.
- vậy chứ không phải sau.- nó vẫn giữ thái độ đó.
- anh cũng không nghĩ Minh làm việc đó đâu- bây giờ Bảo nhà ta mới lên
tiếng,vỗ vai nó khuyên nhũ.
- nhưng…- nó vẫn lửng lự khi nghe Bảo nói.
- Minh vẫn cứ lẫn quẫn trong đầu những suy nghĩ khó nuốt ấy, cố lấy lại vẻ
mặt kênh kiêu của mình, anh phán:
- Đúng, việc đó là tôi làm đấy, thì sau nào.

