Hoàng Hậu Anh Túc- Chương 106 phần 1
Chương 106
“Ôi,
có đúng không đây? Ta thực nên cao hứng thay cho nương nương chứ, khổ tâm thiết
kế âm mưu cuối cùng cũng không uổng phí à nha!”
Có
ý gì đây? Tôi bỗng chốc giật mình sựng lại, Lãnh Phù nhìn nàng ta một cái, thản
nhiên trách mắng, “Viêm Hoả, đừng có nói lung tung!” Viêm Hoả nhưng thật ra rất
dũng cảm, lập tức nói luôn, “Không nói lung tung sao, ta đã hơn nửa năm nén
trong lòng nhổ không ra được rồi, ta sắp bị nghẹn chết rồi nè! Chẳng nhẽ tỷ tỷ
không cảm thấy không cam lòng hay sao? Vốn là vị trí thuộc về mình lại để cho
người khác nhanh chân đến trước, vì sao vậy?” Giọng Viêm Hoả bỗng trở nên sắc
nhọn, âm thanh cao vống lên, chớp mắt mặt Lãnh Phù tái nhợt hẳn, giận dữ chặn
nàng ta lại, “Viêm Hoả, ta bảo ngươi đừng có nói nữa!”
“Không,
ta nhất định phải nói cho rõ ràng!” Viêm Hoả hổn hển cắt ngang nàng ta, rồi
nhìn lại phía tôi, ánh mắt không cam lòng cũng đầy thống khổ, “Diệp Vũ, đừng có
tưởng khổ mưu tâm kế của ngươi không có sơ hở nhá, ta nói cho ngươi biết, ta đã
sớm nhìn thấu bản mặt thực sự của ngươi rồi!”
Tôi
cau mày, nhìn nàng ta chằm chằm, trong lòng thấy khó chịu vô cùng, bình tĩnh hỏi,
“Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì”
“Không
hiểu ư, đừng giả vờ, ta thực cảm thấy xấu hổ thay cho ngươi, hôm nay ngươi có
thể ngồi lên vị trí này, đối với ngươi mà nói thực sự không đáng một đồng hay
sao? Hay là dã tâm của người vốn không ở chỗ này, ngươi còn muốn dụ hoặc Hoàng
thượng tới bao lâu nữa! Giả vờ giả vịt làm cho người ta thực khinh thường!” Giọng
điệu Viêm Hoả thật đanh đá, hình như những lời này vốn đã để trong lòng từ lâu
rồi, lúc này hận một nỗi không thể khạc toàn bộ ra. Tôi hoàn toàn ngơ ngác cả
người. Nhưng lời nàng ta nói này, tôi nghe thực sự không hiểu. Tôi sao lại làm
bộ làm tịch gì chứ? Sắc mặt Lãnh Phù đã xanh mét tới cực điểm, Hoan Nhi nhìn
tôi không nói lời nào, tức giận bảo, “Làm càn, dám ăn nói lỗ mãng, làm ô nhục
nương nương nhà chúng ta, ngươi không muốn sống nữa chăng?”
Viêm
Hoả cười nhạt nói, “Ô nhục sao? Ngươi có biết vị trí nương nương các ngươi vốn
là của tỷ tỷ ta hay không?” Lãnh Phù thực sự nghe không nổi nữa rồi, cắt đứng lời
nàng ta, “Viêm Hoả, ta bảo ngươi câm mồm đi, trở về hình bộ của người đi!”
Viêm
Hoả tức giận kêu lên, “Tỷ tỷ, tỷ còn định chịu đựng tới bao giờ nữa đây? Tỷ thực
sự không hề để tâm sao? Nàng ta dựa vào gì chứ? Nàng ta dựa vào cái gì mà được
Hoàng Thượng sủng quá trời, còn tỷ tỷ thì đến cả góc áo của Hoàng Thượng cũng đều
không nhìn thấy, chả lẽ tỷ tỷ không thương Hoàng Thượng sao?” Lãnh Phù phẫn nộ
quát to, “Câm miệng!”
Tôi
nghe đại khái cũng hiểu ra, Viêm Hoả là bởi vì Lãnh Phù bị tổn thương mà thấy bất
công, chỉ là nàng ta lại hiểu lầm lớn với tôi, tôi bình tĩnh nghe xong những lời
giận dữ của nàng ta nói, nàng ta thấy tôi không nói gì thì giận cười bảo,
“Thế nào? Hiện giờ sao ngươi không nói đi! Lúc trước ở Đột Quyết ngươi không phải
dùng hết mọi cách để được Hoàng Thượng yêu thích đó sao? Ngươi thực sự không phải
là kẻ lừa đảo bình thường, ngươi trộm được lòng Hoàng Thượng, lại càng thương tổn
tới lòng của người khác ngươi có biết hay không! Ngươi xem xem ngươi thật ích kỷ
biết chừng nào, lọt vào báo ứng của người khác là đáng lắm!”
Nghe
câu nói vậy, lòng tôi bỗng tức giận dâng đầy, giương to mắt nhìn Viêm Hoả chằm
chằm, “Được, ngươi nói rõ cho ta biết, ta đã làm sai cái gì mà bị báo ứng này!”
Lãnh
Phù quay đầu nhìn tôi, nói thản nhiên, “Cảm ơn ngươi tới thăm ta, những lời
Viêm Hoả nói ngươi đừng để ở trong lòng, mời ngươi trở về cho!”
Tôi
ngẩng cao đầu nói kiên định, “Không, người cứ để cho nàng ta nói đi!”
Hôm
nay tâm tình tôi rất tuyệt, hoàn toàn đã bị nàng ta làm hỏng hết, tôi sẽ để cho
nàng ta nói hết ra tôi đã làm sai cái gì mà nàng ta lại ô nhục tôi đến như thế.
Viêm
Hoả gạt tay lãnh Phù ra, oán hận hét một hơi, “Được, hôm nay ta sẽ nói hết cho
ngươi nghe, Tình cảm của Hoàng Thượng và tỷ tỷ ta trước kia chưa gặp người thì
rất tốt, nhưng ngươi xuất hiện thì chẳng những cướp đi vị trí của tỷ tỷ, mà lại
càng làm cho Hoàng Thượng mê muội, ngươi nói người không muốn ngồi trên vị trí
hôm nay sao? Lúc trước không phải ngươi muốn ở lại Đột Quyết đó sao? Vì sao còn
chạy về, vì sao lại còn muốn tiếp cận Hoàng Thượng nữa! Ai chẳng biết nói ngươi
rắp tâm hiểm ác, khổ nhục tâm kế, phút cuối cùng lại ra vẻ vĩ đại, làm cho
Hoàng Thượng muốn dừng với ngươi mà không nổi, trong lòng cứ áy náy, hiện giờ
ngươi vừa lòng rồi chứ? Mọi mục đích của ngươi đã đạt được, ngươi còn ở đây
luôn mồm nói mình không cần sao? Theo ta thấy là ngươi cố ý dùng thân phận đến
để áp tỷ tỷ của ta, cố ý ở đây khoe ra, ngươi nói tỷ tỷ của ta khổ sở biết bao,
nào có nói một đằng làm một nẻo, chuyên tìm phiền toái tới cho Hoàng thượng, lại
còn muốn Hoàng thượng vì chuyện của người nữa, lại đối nghịch với cả văn võ
trong triều, ngươi rốt cục muốn rắp tâm làm sao nữa đây!”
Trong
lòng Viêm Hoả, mọi chuyện tôi làm đều biến thành méo mó, nàng ta nói có chút
cũng đúng, đúng là tôi đã chọc cho Long Kỳ phiền toái không ít, nhưng chút phiền
toái này không phải là tự tôi tìm tới, mà chính là bọn họ tìm tới tôi, tôi có
thể làm sao đây?
Nàng
ta bất bình nói chuyện trước đây tôi cướp Hoàng Thượng đi, nhưng mà nàng ta vì
sao lại nanh nọc với tôi vậy chứ? Tôi lý giải không nổi, hít một hới thật sâu,
bình tĩnh nhìn thẳng vào mặt nàng ta nói, “Viêm Hoả, ngươi nhầm rồi, ngươi
không hiểu tình yêu, không hiểu yêu người thì không có tư cách nói những lời
như này! Hơn nữa, ta cũng không cướp Hoàng Thượng đi, ta cũng không có tâm cơ để
lừa chàng, chàng cũng là chủ nhân anh minh trong lòng các ngươi, vừa rồi theo
như lời ngươi nói tràn ngập thành kiến với ta, ta tha thứ cho ngươi, nhưng tuyệt
đối không cho phép ngươi ô nhục ta, bởi vì ngươi chỉ là một trong những kẻ đứng
nhìn, không có tư cách dạy dỗ ta”
“Tỷ
tỷ, tỷ xem đi, tỷ xem xem nàng ta nói cái gì đấy! Nàng ta nói ta không biết
yêu, ta biết yêu chứ, ít nhất ta so với ngươi hiểu được yêu những người xunh
quanh, yêu người bên cạnh mình!” Thân mình Lãnh Phù run lên, dường như đã bị đả
kích rất trầm trọng, Viêm Hoả đau lòng nhìn khuôn mặt Lãnh Phù càng ngày càng
trắng bệch, giọng mềm nhẹ, “Tỷ tỷ, tỷ tức giận đó ư? Tỷ sao thế?”
Con
ngươi trong suốt của Lãnh Phù dâng đầy nước, dường như bị áp lực quá lâu rồi,
giọng điệu có chút sợ run nói, “Viêm Hoả, ngươi đi ra ngoài đi, ta muốn nói với
nàng ta một chút!”
Viêm
Hoả không nghe, có chút tức giận kêu lên, “Tỷ tỷ…”
“Các
ngươi đều lui cả đi!” Lãnh Phù hít sâu một hơi rồi bình tĩnh trở lại, nhìn cung
nữ chung quanh, Viêm Hoả hơi bĩu môi, oán hận liếc mắt nhìn tôi một cái, rồi đi
ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại mình tôi và Lãnh Phù, Lãnh Phù thản nhiên
nói, “Ngồi xuống đi! Ta biết mục đích ngươi tới tìm ta”
Tôi
ngạc nhiên ngồi xuống, không nói gì, dĩ nhiên là nàng ta biết rồi, Lãnh Phù ngước
mắt nhìn tôi, “Ngươi thương chàng sao?”
Tôi
không do dự gật đầu, Lãnh Phù thở nhẹ ra, tiếp tục nói, “Tối hôm đó,
chàng tới là thảo luận cùng ta, rốt cục chàng không biết làm sao với ngươi nữa!
Chàng nói chàng sợ nắm không được lòng của ngươi” Tôi hoàn toàn giật mình sựng
lại, Lãnh Phù nói đến đây khoé môi cười khổ, cười đến không cam lòng, “Chàng hỏi
ta phụ nữ cần gì nhất? Ta nói cho chàng biết, là thật tình đối đãi, là yêu duy
nhất. Ta lúc đó thật sự kinh ngạc, từ lúc ta theo chàng tới giờ chưa bao giờ
nghe chàng nói tới chuyện này, chàng thế nhưng vì ngươi mà hỏi đến mấy vấn đề
ngu ngốc này, thật buồn cười lắm!” Trong mắt Lãnh Phù đầy lệ, lòng thống khổ
tràn ra, tôi mở to mắt nhìn chằm chằm vào nàng, cũng tận mắt nhìn thấy sự thống
khổ trong mắt nàng ta, lòng lại chấn động, Long Kỳ thực sự vì tôi mà đi hỏi
nàng ta việc này ư?
Lãnh
Phù cảm thán xong, nghênh mặt lên, làm cho nước mắt không rơi xuống, “Tối đó,
ta thực không cam lòng, chàng thực tàn nhẫn, cùng một người yêu chàng nói tới
chuyện một người phụ nữ khác, vì thế, đêm đó ta cầu xin chàng, cầu chàng ở
lại, chàng đồng ý rồi ôm lấy ta ngủ. Đây là chuyện chưa bao giờ ta dám hy vọng
xa vời gì, một khắc hạnh phúc đó, là từ nhỏ tới lớn ta thấy hạnh phúc nhất. Ta
thật hy vọng đêm đó không trôi đi mà vĩnh viễn dừng lại, đã có được đêm đó, ta
hoàn toàn đã hết hy vọng, ngươi có biết là vì sao không? Bởi vì lúc chàng ôm lấy
ta, còn gọi tên của ngươi” Lãnh Phù dường như đã nói ra chuyện thống khổ vô
cùng, nàng bình tĩnh nói xong, nhắm mắt thật chặt lại làm cho nước mắt không chảy
xuống được, tôi sợ ngây người, rốt cục Lãnh Phù khống chế không nổi bất ra tiếng
nấc nghẹn nào, nức nở. Tôi từ trong sự kinh ngạc phục hồi trở lại, rốt cục đã
biết vì sao Viêm Hoả lại có thể hận giận tôi như thế, chắc chắn là đã biết chuyện
này, kìm không nổi mới thay Lãnh Phù trả thù tôi. Trong lòng tôi đã rõ, ý nghĩ
cũng chấn động, trong lòng cứ gọi tên chàng cuồng lên, Long Kỳ…
Giờ
khắc này lòng của tôi lại thế mà đau đớn, vì ai ư? Tôi không biết nữa, tôi cảm
thấy trên thế giới này tình yêu là tàn nhẫn nhất, vô tình nhất, kiên định mà
không tồi nhất, có thể huỷ diệt đi tất cả. Tôi không biết là nên hưng phấn hay
là hét lên chói tai, trong đầu cứ trống rỗng, Lãnh Phù cười thảm bảo, “Ta kém
vĩnh viễn so với ngươi, ta đố kị ngươi, hận ngươi lắm, nhưng những lời ngươi
nói vừa rồi đã nhắc nhở ta, người không hiểu yêu thì cũng không có tư cách nói
yêu, ngươi nói đúng lắm, ta không hiểu được tình yêu, đời này kiếp này của ta
cũng sẽ không có”
Tôi
đồng tình nhìn nàng ta, vẻ mặt nàng ta lộ nét sầu thảm rung động tới tôi, vận mệnh,
đều là vận mệnh nói đùa trêu cợt con người ta. Tôi đứng lên, nói nhẹ nhàng với
nàng ta, “Lãnh Phù, vận mệnh trêu người, xin ngươi đừng có trách ta”
Nàng
ta ngước mắt lên nhìn, ánh mắt lạnh lùng tới mức doạ người, “Ta không trách
ngươi nhưng xin ngươi đồng ý với ta một việc, hết lòng hết dạ thương chàng, nếu
không ta sẽ giết ngươi!”
Cả
người tôi chấn động nhìn thật sâu vào nàng ta, tôi kiên định gật gật đầu, “Được
ta đồng ý với ngươi!”
Đi
ra khỏi cung Lãnh Phù, thần chí của tôi vẫn có chút hoảng hốt, Hoan Nhi đỡ lấy
tôi, “Nương nương, có phải lãnh Chiêu Nghi bắt nạt người không? Nếu như thế em
sẽ bẩm báo Hoàng Thượng luôn!”
Tôi
ngăn nàng ta lại, “Chuyện này cũng trăm ngàn lần đừng nói với Hoàng Thượng,
cũng đừng nói tới chuyện ta đã tới đây, biết chưa?” Hoan Nhi khó hiểu gật gật đầu,
tôi thở dài, tôi trách lầm chàng, tôi ích kỷ, tôi không đủ rộng lượng…Tình yêu
thực làm cho con người ta chịu tội mà.
Tâm
tình trầm trọng bỗng dưng bay biến, nghe những lời Lãnh Phù nói ra, tôi đã bình
thường trở lại, tận đáy lòng tự an ủi, chuyện này cứ chấm dứt như vậy đi! Sau
này không cần nhắc lại nữa, không cần lại làm cho Lãnh Phù bị tổn thương nữa.
Trên
đường về cung, tôi nhìn thấy rất nhiều phi tần của Long Kỳ đang chơi đùa
vui vẻ, người nào người nấy xinh đẹp như hoa, dáng người xinh đẹp, hậu cung vốn
là một cung điện rất đẹp, phụ nữ ở đây không ai là không đẹp cả, không ai là
không xinh, từ đẹp này ở đằng sau hậu cung là nông cạn nhất, cũng bởi vì dạng
này cả. Tôi thì lại thuộc dạng khác, là một người bị kẻ khác đố kị vô cùng.
Lúc
này, một đám người đông đảo chân thành ở trước, tôi ngước mắt nhìn, là đoàn người
của Lệ Phi, ánh mắt Lệ phi chạm phải tôi trong chớp mắt giận tái người, tôi ngẩng
đầu, nở nụ cười lạnh nghênh đón. Từ lần trước sau khi tôi chỉnh nha hoàn của
nàng ta xong, sau này tôi rất ít khi nhìn thấy nàng ta, nay Lan phi đã bị biếm
vào lãnh cung, ngoài Thái Hậu ra, trong cung tôi và nàng ta có thân phận cao nhất,
sắc mặt Lệ phi cười cực kỳ miễn cưỡng, “Ôi, vị này là ai vậy nè? Vũ phi nương
nương này là đang định đi đâu đây?”
Tôi
cười nhẹ nhàng, “Còn có chỗ nào đi nữa đâu, chẳng phải là cùng Hoàng Thượng ăn
cơm trưa đó thôi!”
Sắc
mặt Lệ phi lại càng không được tự nhiên, giọng điệu không ổn nhuốm màu ghen
tuông, “Nếu là vậy, vậy thì không quấy rầy rồi!”
Tôi
mỉm cười, gọi lại nàng ta, “Lệ phi nương nương, sao không cùng đi?”
Sắc
mặt Lệ phi thay đổi, dường như bị áp lực tức giận vô cùng, cả người run rẩy,
“Không cần! Vũ phi nương nương tự khác đi thôi!” Những lời nói này của tôi đã
làm cho nàng ta hết chê cười. Cùng là phi tử, nàng ta chỉ là hư danh, trong hậu
cung ai cũng đều biết nàng ta là do Thái Hậu tuyển chọn, hơn nữa chưa bao giờ
được sủng hạnh, hiện giờ xem nàng ta ở trước mặt mọi người cao ngạo cỡ nào,
hãnh diện ra sao.
Tôi
cười nhẹ nhàng, thong dong cùng dẫn theo Hoan Nhi trong ánh mắt đố kị của mọi
người nghênh ngang rời đi. Lại đúng lúc này nghe thấy một giọng trào phúng vang
lên, “Xem xem vẻ đắc ý của nàng ta kìa, hiện giờ trong mắt nàng ta ngoài Hoàng
Thượng ra có còn coi ai ra gì đâu? Thật là buồn cười ghê”
Ánh
mắt lạnh lùng của tôi đảo qua, nhận ra được cô gái này là ai rồi, lần trước là
nàng ta lúc nào cũng đi sau Thái Hậu, nói vậy cũng là trợ thủ đắc lực trong thế
lực của Thái Hậu, xem quần áo của nàng ta thì tưởng là người mới đến. Nhìn thấy
tôi nhìn nàng ta, cả người nàng ta co rúm lại một chút, có chút tránh né ánh mắt
của tôi. Tôi xoay người nhẹ nhàng đến trước mặt nàng ta, cười nhạo bảo, “Ngươi
nói cho ta nghe một chút xem nào, nói luyên thuyên sau lưng chả nhẽ lại không
thể cười được sao?”
Nàng
ta sợ tới mức sắc mặt e ngại, cúi đầu không dám ngẩng lên nói chuyện, tôi cất
cao giọng, cả giận nói, “Ngươi nhưng nói thật ra nào! Buồn cười tới mức không
thể cười nổi!”
Nàng
ta sợ tới mức lùi lại sau từng bước vội vàng quỳ xuống trên mặt đất, cất giọng
run run nói, “Buồn cười….Buồn cười….Nương nương thứ tội…”
Tôi
nhìn nàng ta một cái, vứt lại một câu, “Sau này nhớ chú ý tới lời nói hành vi của
mình, nếu có có chút lời nói điên khùng mà ta nghe được, ngươi tốt nhất nên cẩn
thận cho ta chút!”
Nói
xong, tôi dẫn theo Hoan Nhi đi lên đằng trước, đằng sau câm như hến, rốt cục
cũng không nghe thấy tiếng nói nào. Tôi không về cung Phiêu Hoa, mà trực tiếp đến
thư phòng của Long Kỳ. HÀ công công nhìn thấy tôi đến thì hành lễ nói, “Nương
nương, Hoàng Thượng đang xử lý chính sự, hay là người đợi bên ngoài một lát được
không?”

