Hoàng Hậu Anh Túc- Chương 098 phần 1
Chương 98
Mặt
mày sầm xuống Long Kỳ mím nhẹ môi, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi, nhịn không được
thở dài một tiếng, nói uyển chuyển, “Ta nguyện ý giải thích, nàng có bằng lòng
nghe không?” Nghi hoặc nhìn chàng, tôi xoa cằm, hoá ra giưã Long Kỳ và
Lãnh Phù có một đoạn tình duyên. Từ nhỏ Long Kỳ đã nghiền học văn võ, phụ hoàng
của chàng vì muốn huấn luyện cho chàng thật tốt, chẳng những mới các cao thủ đứng
đầu các đại môn phái tới, hơn thế lại còn mời cả những cao nhân lánh đời rời
núi nữa. Lúc đó sư phụ của Lãnh Phù là một trong những số đó. Ông ấy lúc dạy võ
công cho Long Kỳ có đưa ra một yêu cầu, sau này ông chết, bất kể Long Kỳ là
Hoàng tử hay là Hoàng thượng cũng phải thay ông chăm sóc cho Lãnh Phù cả đời.
Lúc
ấy Long Kỳ tuổi còn trẻ, hơn nữa Lãnh Phù cũng chung tình với chàng, chàng
không chút do dự đã đồng ý. Chẳng những Lãnh Phù đẹp mà ngay cả khí chất cũng
không người sánh bằng. Khi sư phụ Long Kỳ khuất núi, liền đem Lãnh Phù đưa tới
bên cạnh làm trợ thủ đắc lực cho chàng. Đây cũng là nguyên nhân vì sao chàng muốn
phong phi cho Lãnh Phù, tất cả chỉ vì một lời hứa hẹn.
Tôi
lẳng lặng nằm im trong lòng LOng Kỳ, nghe chàng kể một chuyện mà tôi không biết,
Long Kỳ trưởng thành đã phải trải qua một chuyện mà người thường rất khó có thể
chịu đựng nổi, mỗi ngày mỗi đêm chàng đều phải luyện tập, ban ngày thì tập võ,
ban đêm tập văn, việc luyện tập này đã biến chàng trở thành người thâm trầm,
làm việc chững chạc, đối với sự tình gì cũng vô cùng kiên nhẫn giải quyết, tính
cách vừa mạnh mẽ vừa độc đoán.
Tôi
ngẩng đầu lên nhìn, có chút hoang mang hỏi, “Vậy chàng yêu nàng ấy sao?” Tôi vừa
mới nói xong thì hối hận, nhưng lơ đãng trong lòng lại đau, chưa bao giờ tôi lại
mê man như vậy, tôi chỉ có thể thể hiện mặt vô thức như thế. Lúc đầu Long Kỳ
không nói gì, sau đó lập tức cười, cười đến nỗi làm tôi thấy mất tự nhiên, tiếng
cười vừa ngừng, ánh mắt chàng đen như bóng đêm, mê hoặc hỏi, “Nàng để ý sao?”
Tôi
có chút tức giận nhìn chàng, còn thực sự trừng chàng, “Em không có nói đùa với
chàng đâu, em chỉ muốn biết ngoài em ra chàng có còn yêu những người khác hay
không thôi”
Long
Kỳ cũng điều chỉnh sắc mặt, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, rồi nhìn sâu chằm chằm
vào tôi, “Không có!”
Nhìn
ánh mắt thâm thuý của chàng không có một tý dấu hiệu giả dối nào, tôi ngoác miệng
cười, tiến sát vào lòng chàng, tôi không để ý nữa, chàng làm việc có lý của
chàng cả.
Lãnh
Phù sau khi được phong làm Chiêu nghi xong, đã tới cung của tôi. Nàng ta so với
trước càng trong trẻo mà lạnh lùng hơn, trên nét mặt tuyệt mỹ còn không có một
chút tính mềm mại của con gái gì, tôi cũng chưa từng thấy nàng ta biểu hiện ra,
cũng âm thầm ảo tưởng là nàng ta yêu đối với Long Kỳ như thế nào nữa! Cứ để trong
lòng không nói sao? Hay là chỉ cần ở cạnh bên chàng mãi thì tốt rồi? Nàng ta
không ngại bên chàng có nhiều phi tử hay sao? Trên mặt Lãnh phù tôi không tìm
thấy đáp án gì, hơn nữa nàng ta cũng không phải người dễ trêu chọc. Nàng ta rất
lạnh, giống như băng vậy, đi theo Long Kỳ nhiều năm như thế, cũng có biết bao
nhiêu tính cách giống y Long Kỳ, là lạnh lùng.
Hôm
nay Cầm công chúa đặc biệt rất vui, tôi trêu ghẹo hỏi thăm thì hoá ra Ngọc Hoán
đã được Hoàng thượng mật triệu hồi kinh từ biên quan, vài ba ngày nữa thì tới.
CẦm Công chúa chờ đợi thực phiền chán rồi, đứng ngồi không yên, tôi cảm giác được
sự phiền chán của nàng ấy, khoé môi nhếch lên, nhấc chén trà nhẹ nhàng thổi lá
trà trên mặt nước, uống một ngụm, “Công chúa à, đừng nóng vội, cho dù người vội
thì thời gian cũng chẳng nhanh hơn được, cứ bình tĩnh đi, duy trì tâm tình cân
bằng, làm cho hắn lúc nhìn thấy đến dáng vẻ không tầm thường của người, vừa cao
quý vừa thong dong, chẳng phải là tốt hơn ư?”
Cầm
công chúa mỉm cười nhìn tôi, “Tỷ tỷ nói đúng lắm, muội muội nóng vội thì hỏng
việc, chỉ là cũng xa chàng hơn hai tháng rồi, muội muội thực không kiên nhẫn nổi!”
Tôi
thoáng nhíu mày, “Công chúa biết Haòng thượng mật triệu hắn về là vì chuyện
gì không?” HÀ công công nói, chuyện Lâm Tể tướng và Nhan tướng quân, Long Kỳ đã
âm thầm bố trì hành động, lần này mật triệu Ngọc Hoán, có phải chàng đã có đối
sách gì hay không đây?
Công
chúa thở dài, “Ngọc Hoán đã là đốc thống đại tướng quân ở biên quan rồi, tỷ hỏi
chuyện này thì ta cũng không rõ cho lắm, hình như là hoàng huynh định giao cho
chàng nhiệm vụ gì đó!” Thật khó nói, Ngọc Hoán vốn đã là đốc thống đại tướng
quân, chàng văn võ song toàn, sau này cũng sẽ như hổ mọc thêm cánh, hơn nữa
lại là phò mã của Công chúa, tiền đồ có thể nói là đếm không xuể, tôi thực sự
nên vui vì chàng mới phải.
Chỉ
là tình thế hậu cung trước mắt này làm cho tôi thực bất an, giống như có một số
ít các phi tần có ý tránh né tôi. Tôi vốn định cùng giao tình, nhưng trong lời
nói của các nàng ấy có vẻ rất khách sáo. Đột nhiên ánh sáng chợt loé lên trong
đầu, dần dần phân tích ra nguyên nhân lại làm tôi sợ hãi nhảy dựng lên. Ngẫm lại,
nay Hoàng thượng sủng hạnh như thế, mà trong người lại mang thai rồng, đứng đầu
hậu cung, tựa như đứng trước một đám sài lang hổ báo vậy, lúc nào cũng đều có
nguy hiểm vây quanh, chẳng may bước nhầm bước sẽ bị ngã tan xương nát thịt. Nói
không phải chứ, trèo cao thì ngã đau đó sao? Lúc này tôi đang ở trong tình trạng
này, giống như nơi hậu cung này, cứ từng âm mưu lớp lớp hình thành nẩy mầm, từ
từ phát sinh, ai cũng không cách nào đoán nổi dù chỉ một câu, một động tác nhỏ
thôi cũng đã tự đưa mình vào vạn kiếp không dậy nổi, vĩnh viễn không còn đường
siêu thoát, đợi cho tới một ngày kia âm mưu bùng nổ, hậu quả đó đem lại càng
không thể cứu vãn nổi, liên luỵ tới bao nhiêu người xương trắng chất đầy.
Nghĩ
thông suốt rồi, tôi cũng dễ dàng đoán được vì sao phi tử lại kị tôi như thế.
Tôi tựa như một người toàn thân phát tán ra độc dược, người nào hơi gần sẽ bị
cùng tôi rơi vào kết cục như nhau. Có lẽ có ít phi tử đã nghe được tiếng gió,
giữa tôi và Thái Hậu, cùng Lệ phi, và Lan phi, cùng triều đình, biên quan trong
đó, sóng ngầm đó mãnh liệt, trùng trùng lớp lớp sóng gối lên, ở trong lòng các
nàng ấy, tôi sớm hay muộn sẽ nghênh đón thất thế một ngày nào đó. Nay hậu cung
trầm tĩnh phảng phất hơi thở đầy nguy cơ trong đó, chỉ cần đợi tôi ngã một khắc
kia mà thôi.
Nghĩ
thông suốt ra rồi, bàn chân tôi toát nhẹ một chút khí lạnh, lưng sợ hãi, chả nhẽ
phía trước thực sự có một nguy hiểm nhìn không thấy sờ không thấy đang chờ đợi
tôi sao? Vì sao trong hậu cung lại im lặng vậy, vì sao những kẻ sợ tị tôi lại
có liên quan đến tôi chứ? Tất cả này đó đều càng chứng minh rõ một điều Diệp Vũ
tôi đây sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày như vậy. Tôi thấy rất kỳ lạ là vì sao
bọn họ chẳng có hành động gì, bọn họ đang chờ đợi cái gì đây? Đợi thời cơ ư?
Hay đợi cơ hội? Hay là đợi một cái gì đo?
Tôi
thoáng nhíu mày, hiện giờ tôi trừ bỏ được Long Kỳ yêu ra ngoài thì tối kị nhất
làm cho bọn họ đố kỵ đó là cục cưng trogn bụng. Trong lòng tôi run lên, bọn họ
sẽ xuống tay với cục cưng của tôi sao?
Tôi
mở trừng mắt, giọng điệu thay đổi, gọi Hoan Nhi đang quét tước, “Đi gọi
tiểu Thuý tiểu Lan ở phòng ăn và hiệu thuốc tới!”
Hoan
Nhi tuân lệnh đi xuống, một lát sau Tiểu Thuý tiểu Lan vội vàng đến, nhìn thấy
sắc mặt âm trầm của tôi thì hoảng sợ lo lắng hỏi, “Tỷ tỷ bảo chúng ta tới có
chuyện gì sai bảo vậy?”
Tôi
ngước đôi mắt lo lắng nhìn các nàng, giọng điệu thận trọng hỏi, “Gần đây bên
phòng thuốc và nhà bếp có người nào khả nghi hay có chuyện gì khả nghi phát
sinh hay không?”
Tiểu
Thuý Tiểu Lan cùng nghiêng đầu nhớ lại, lòng tôi càng thấy trầm trọng hơn, một
lát sau, tiểu Thuý lắc lắc đầu, “Tỷ tỷ à, phòng ăn thì chưa thấy có người nào
khả nghi cả, hơn nữa mỗi lần đưa đồ ăn muội đều theo y lời tỷ tỷ bảo dùng ngân
châm thử qua, không có vấn đề gì cả mà”
Tiểu
Lan gật gật đầu, bảo phòng thuốc cũng không có vấn đề gì, thuốc bổ tôi uống
cũng đều dùng ngân châm thử qua, còn xem bệnh kê đơn cho tôi thì đều do Thái Y
bên Lòng Kỳ cả, cũng không dám có hành động gì đối với tôi. Phân tích người bên
này có khả năng xuất hiện vấn đề, đầu óc tôi hỗn loạn, nếu chỗ đó đều canh
phòng nghiêm ngặt vậy hẳn là không có sự tình khác nguy hiểm cho tôi. Hiện giờ
cùng với
Thái
Hậu, Lệ phi, Lan Phi đều giở trò, các nàng ấy dù có muốn hại tôi cũng đều không
có cơ hội.
Còn
tôi thì lại nghĩ có phải tôi nghi ngờ lung tung rồi không đây? Chắc không vậy
chứ. Bệnh của tôi, nhược điểm của tôi thì có cái gì chứ? Tôi tiếp xúc với mọi
người đều là nha hoàn bên cạnh cả, cũng không thể nghi ngờ. Tôi quay đầu nhin
Hoan nhi, Hoan nhi sợ tới mức vội vàng dừng tay, “Tỷ tỷ à, ngay cả Hoan nhi dù
có mười lá gan cũng không dám làm hại nương nương đâu, nương nương đã coi Hoan
Nhi như tỷ muội rồi, Hoan Nhi cảm tạ báo đáp còn không kịp nữa là!”
Tôi
gật gật đầu, mỗi lần khi tiếp nhận đồ ăn từ tiểu Thuý tiểu Lan đều qua tay Hoan
Nhi cả, tôi tin tưởng nàng ta cũng sẽ không hại tôi, tôi than thở một tiếng,
nghĩ đến cái gì thì cái đó đến, vậy còn có cái gì tiếp theo đây?
Tôi
bảo tiểu Thuý tiểu Lan lui ra, rồi bảo Tiểu Thuận Tử đi gọi Thấi Y tới. Một lát
sau vị Thái Y tuổi tác khá cao đến, quỳ xuống nói, “ Lão thần tham kiến Vũ phi
nương nương, không biết nương nương lão thần tới có chuyện gì vậy?”
“Ngồi
xuống nói chuyện đi, Thái Y, hôm nay ta truyền ngươi tới là có chuyện muốn hỏi
chút” Tôi nhẹ nhàng cười, ngăn chặn sự khủng hoảng trong lòng lại, không thể
mang loại tâm tình kiểu nàu nói cho Long Kỳ, giờ chàng đang bộn bề chính sự,
tôi không thể mang áp lực tới cho chàng nữa, chuyện này tôi cố gắng hết sức
mình để c ó thể xử lý được thì xử lý.
Tôi
bảo Thái Y ngồi lên ghế khách mở miệng hỏi, “Thái Y à, ta xin được hỏi chút
chuyện đồ ăn hàng ngày của ta cùng thuốc thang có thứ nào không nên dùng đối với
thai nhi hoặc là dùng thế nào mới là tốt nhất vậy?”
Thái
Y gật gật đầu nói, “Người mang thai thì chuyện ẩm thực không nên ăn quá no,
cháo bột càng nên dùng ít hơn, không nóng quá cũng đừng lạnh quá, nếu nói thì
có vật rất độc, thiết nghĩ nên là loại cấm ăn. Hạt tiêu, gừng là loại nên thường
dùng, cũng tu (là món gì mình cũng không đoán ra nổi, ai biết thì giúp mình
với nhé) nên dùng ít đi. Còn rượu thịt thì không nên dùng, cũng không phải
là thứ tốt cho thai nhi, sẽ làm thai to quá mức khiến người mẹ khó sinh. Trong
thời gian mang thai và nghén nên chịu khó ăn kiêng, lựa chọn đồ ăn như cà tím,
cá chình, cua, ếch, chim sẻ, thịt thỏ, thịt lợn, yến mạch, cây y dĩ…”
Tôi
gật gật đầu ghi nhớ kỹ, Thái Y nói xong còn hỏi lại tôi, “Thực phẩm và thuốc bổ
của nương nương đều do một tay lão phu lựa chọn, đều là những thứ vô hại với thai
nhi, những này xin nương nương cũng đừng có lo lắng quá!”
Tôi
lại gật gật đầu, nhìn ông ta mỉm cười bảo “Dĩ nhiên rồi, ta đương nhiên tin tưởng
Thái Y, chỉ là ta sợ vô tình ăn phải những thứ không nên ăn thì không tốt! A
đúng rồi, Thái Y à, ngoài những thực phẩm kể trên không có ảnh hưởng gì với
Thai nhi ra thì có cái khác chẳng hạn như có nhân tố nào đó có thể gây bất lợi
cho thai nhi thì sao?”
Thái
Y có chút kính nể liếc mắt nhìn tôi một cái, “Nương nương thật là thông minh,
hoàn cảnh thực ra cũng có, giống nhưng trong cung nương nương không khí phải
thoáng đãng, hoàn cảnh hợp lòng người nhưng thực ra không ảnh hưởng gì, nhưng
mà nương nương muốn nói tới cái khác thì cũng cần phải chú ý chút, chẳng hạn
như mùi hoa nha, nhất là mùi hoa hồng, xin nương nương nên tránh xa nó ra, nó ảnh
hưởng rất nghiêm trọng tới thai nhi, nương nương mới mang thai ba tháng đầu đây
cũng là thời điểm cẩn phải chú ý đó!”
Thái
y cau mày nghĩ ngợi nói tiếp, “Tàng hoa hồng là laọi hoa hồng chínhm có mùi lan
toả mạnh, nương nương xin đừng lo lắng, hình như trong cung cũng không thấy đâu
cả, tàng hoa hồng thường được tán đóng thành hộp hương rất có ảnh hưởng tới
thai nhi, nếu cứ để thế sẽ có hậu quả khôn lường, sẽ gây sảy thai…”
Tôi
tiến Thái Y đi, lòng dạ cũng thấy an tâm hơn, tàng hoa hồng trong cung quả thực
rất hiếm, chỉ cần có Thái Y coi, cục cưng trong bụng tôi chắc chắn vẫn an toàn.
Trong lòng kiên định hơn, Hoan Nhi đỡ tôi đến bên giường nghỉ ngơi. Người mang
thai có vẻ dễ mệt mỏi, thân mình nặng nề, một ngày tôi ngủ cũng mất nhiều tiếng
đồng hồ.
Lúc
này đây tôi vậy mà lại mơ một giấc mơ thật kỳ lạ. Trong mơ tôi đi dọc theo một
còn đường hầm thật dài, cứ tiến lên phía trước mà đi. Con đường hầm thật dài
này cứ kéo dài mãi dài mãi đến cuối đường có một toà cung điện nhỏ nhô ra. Trước
cửa cung có rất nhiều điểm đen, đằng trước kia điểm đen càng to dần to dần rồi
càng ngày càng hiện rõ ràng. Đó là 50 người vũ lâm vệ. Họ mặc áo giáp, vẻ mặt lạnh
lùng đen như nham thạch vậy, đứng dàn hàng ngang trước cửa cung, kiếm trong tay
họ sáng laóng.
Tôi
dừng lại trước mặt họ, ngước mắt nhìn vào trong bóng tối thì nghe thấy có tiếng
cửa nặng nề vang lên ù ù, rồi có một ngọn đèn nhỏ từ từ chiếu vào cánh cửa rồng
lớn, soi sáng chiếc giường trong tẩm cung, bóng dáng mơ hồ, có một bóng dáng
run sợ khi bi ngọn đèn chiếu vào. Bóng của người đó cứ như nhập vào bóng bên
ngoài cửa sổ kéo dài kéo dài mãi, rồi nhoà đi…
Trong
lòng tôi kinh hãi, vội vàng chạy nhanh tới bên giường, vén màn lên, thấy lộ ra
một khuôn mặt người phụ nữ bi thương nhìn lên, mặt tái nhợt, một đôi mắt đầy lệ,
khuôn mặt vô cùng tiều tuỵ, tôi thấy cả người mình mềm nhũn, trực giác choáng
váng qua đi, bởi vì người phụ nữ đó chính là tôi mà!
“A…”
Tôi thét chói tai từ trong mộng, một giọng kinh hoảng vang lên bên tai, “Nương
nương….Nương nương…Người làm sao vậy? Người không sao chứ?”
Đôi
tay vung lên loạn xạ bám lên người tôi, tôi nhắm chặt mắt lại, cau mày hoảng
sợ kêu to, “Không phải ta…Nàng không phải ta…Không phải….Không phải…” Khuôn mặt
kia trong đầu dần dần mơ hồ, bên tai dường như nghe thấy tiếng cười, cười lạnh,
cười nhạo…. Một mảng thực sự như thật như mộng hỗn loạn xoay tròn trong đầu
tôi, tôi sợ hãi kêu to lên một tiếng, “Nàng không phải là ta…” Ngồi bật dậy
trên giường, lấy tay bưng mặt đầy lệ không ngừng rơi, lúc này có giọng tha thiết
truyền thẳng vào bên tai, “Nương nương, người bị ác mộng thôi…” Là giọng của
Hoan nhi, tôi mới biết hoá ra là một cơn ác mộng. Tôi lấy tay ra, nhìn thấy
Hoan nhi giật mình đứng bên giường, biểu hiện lo lắng vô cùng, đang cầm chiếc
khăn ướt lau mồ hôi trên người tôi, lại nói giọng ôn nhu bảo, “Nương nương…đừng
sợ…Có Hoan nhi ở bên cạnh người… Chỉ là nằm mơ mà thôi!”

