Hoàng Hậu Anh Túc- Chương 064

Chương 64

Cao
Ly rất cao hứng, “Phụ thân, con muốn mang Diệp cô nương đi gặp mẫu thân” Trong
lòng tôi ngẩn ra, cười miễn cưỡng, “Được!”

Chỉ
là khi chúng tôi đi vào hậu viện, tôi lại nghe thấy một giọng nói thất thanh,
“Báo cáo, tối qua tẩm cung Khả hãn xuất hiện thích khách, xin Vương gia mau
chóng tiến đến thương nghị!”

Tôi
dừng bước, cả người không tự chủ được run rẩy, thích khách ư? Là Long Kỳ định
xuống tay sao? Tôi quay đầu nhìn thấy một quân lính đỡ Vương gia Nạp Lý lên xe
ngựa, Cao Ly bước nhanh tới hỏi vị quan binh tới báo cáo kia, lông mày hắn chau
lại, dường như rất nghiêm trọng. Tim tôi đập liên hồi, trong lòng thấy lo lắng,
không phải Long Kỳ, không phải Long Kỳ đâu!

Cao
Ly nghe xong tin tức, đi tới chỗ tôi, tôi vội không đợi được hỏi, “Có chuyện gì
vậy?” Hắn tưởng làm tôi hoảng sợ, cười khẽ, “Diệp cô nương, đừng sợ, chỉ có
chút chuyện trong cung thôi, có cha ta lo rồi”

“Chuyện
nhỏ ư?” Lòng tôi hoài nghi, chả nhẽ không giống như tôi nghĩ sao? Tôi hỏi thử,
“Nhưng mà vừa rồi tôi hình như nghe được là có thích khách gì đó mà, thật không
biết ai lại gan lớn vậy dám ám sát Khả Hãn chứ!” Cao Ly thở dài, “Vẫn chưa tra
ra được, tin chắc thích khách cũng trốn không thoát”

Không
hiểu Cao Ly có phải đứng cùng trận tuyến với cha hắn không, phụ thân đoạt ngôi,
hắn làm con nhất định phải giúp sức rồi! Tôi bỗng có chút thương hại hắn, tôi
thấy thế nào Cao Ly hắn cũng không có dã tâm như thế, chả nhẽ con người không
thể nhìn vẻ ngoài sao?

Tôi
đang nghĩ ngợi, thì chân đã bước vào từ đường ngập tràn hương khói. Trước bàn
khói hương nghi ngút có một bà lão phu nhân có tuổi tay cầm tràng hạt, miệng
thì lẩm bẩm gì đó, chắc là mẫu thân Cao Ly rồi. Có người bước vào, bà cũng
không thèm liếc mắt nhìn cái nào, làm như không thấy. Thật là một người già
thích ăn chay niệm phật, không màng thế sự rồi, trên mặt tôi vẫn giữ nụ cười
tươi, Cao Ly nhẹ nhàng gọi bà, “Mẫu thân….Mẫu thân à,…,Con tới thăm người đây’

Cuối
cùng người già cũng có phản ứng, từ từ mở to mắt, nhìn thoáng qua Cao Ly, rồi
chuyển nhanh ánh mắt nhìn về phía tôi, “Nàng ta là ai hả?’ Bà chỉ chỉ vào tôi.

Cao
Ly giải thích, “Nàng là người bạn mới của con” Nói xong, hắn nhìn lướt qua tôi,
“Diệp cô nương, đây là mẹ tôi”

Tôi
nhìn về phía bà, cười, “Xin chào bác gái” Phu nhân Nạp Lý gật gật đầu nhìn về
phía Cao Ly, “Khi nào thì con và vị cô nương này mới thành thân hả? Đã chọn được
ngày chưa?’

Nụ
cười tươi của tôi cứng đơ, thành thân à? Có phải bà đã hiểu lầm quan hệ của tôi
và Cao Ly không? Cao Ly có vẻ xấu hổ, mặt đỏ nói, “Mẹ, Diệp cô nương chỉ là bạn
của con thôi, cũng không phải….” Phu nhân Nạp Lý không để Cao Ly giải thích
xong, giọng điệu đã sắc nhọn kêu lên, “Lần trước con đã hứa với ta rồi, mang cô
gái đến nhất định là phải lấy cơ mà? Thế nào, con còn định để ta chờ đến khi
nào đây?’


càng nói càng kích động, cả người dường như rung bần bật, ngực phập phồng liên
tục, tôi rất lo sợ bà thở không nổi, sẽ ngất!

Cao
Ly lo lắng vỗ nhè nhẹ lưng bà, nói khẽ bên tai, “Mẹ, người đừng tức giận có được
không, nhất định con sẽ nhanh hoàn thành tâm nguyện của người mà, làm cho người
vui sướng đó”

Ánh
mắt phu nhân Nạp Lý lợi hại quét về phía tôi, “Cô nương, nếu Cao nhi muốn thành
thân cùng cô, cô có ý kiến gì không?’ Tôi và Cao Ly cùng sửng sốt, Cao Ly buồn
bực kêu lên, “Mẹ…” Phu nhân Nạp Lý mắng hắn một câu, “Con đừng có nhiều lời,
mẹ có thể làm chủ cho con!”

Tôi
cúi đầu trầm tư một lúc, “Phu nhân Nạp Lý, quan hệ giữa cháu và Vương tử Cao Ly
đều không như tưởng tượng của người đâu, chúng cháu chỉ là quan hệ bình thường,
còn về chuyện thành thân, cháu cũng chưa nghĩ tới vấn đề này!” Tôi làm sao dám
đụng vào, gặp người khó chơi như vậy, xem ra ở gia đình này nữ quyền có vẻ chiếm
cao nhất ha.

Phu
nhân Nạp Lý cao thâm liếc mắt nhìn tôi một cái, ‘Ha, nói vậy Cao nhi nhà
ta thực không xứng với cô rồi? Phải biết rằng tiến được vào gia đình họ Nạp
Lý nhà ta là phúc rồi! Cô hời hợt như vậy, làm đau lòng Cao Nhi nhà ta, cô
có phải xứng hay không, cứ chọn lấy một ngày kết hôn, giúp tâm nguyện của ta được
không?’

Lúc
này Cao Ly đứng bên không nói lời nào, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn sắc mặt của
tôi. Trong lòng tôi thầm kêu khổ, chả nhẽ Cao Ly cứ vậy đầu hàng sao? Tôi bất đắc
dĩ nhìn phu nhân Nạp Lý, giúp tâm nguyện của bà, vậy ai hiểu được lòng tôi đây.
Cũng không phải tôi thanh cao gì, mới gặp mặt người một ngày sao mà đã có tình
cảm được. Nói thưc tôi nếu không phải lợi dụng con của bà, tôi đã sớm không đứng
đây rồi. Nhưng giọng nói của bà rất kiên quyết, cũng khó làm người ta có cơ hội
phản bác lại. Nếu giọng điệu của tôi nặng một chút chưa biết chừng không chiếm
được cảm tình, mà giọng nhẹ chút thì lại thiệt thòi chính bản thân, chuyện này
cứ đắn đo không biết làm sao cho phải.

Tôi
thở dài một hơi, biểu hiện vô cùng buồn rầu nhìn Cao Ly cầu cứu, nhưng mặt hắn
cũng không dám nhìn thẳng vào tôi, dường như hắn có vẻ nguyện ý chấp nhận ý kiến
mẫu thân hắn vậy. Xong rồi, tôi thầm than một tiếng, hé ra nụ cười mê người,
‘Phu nhân à, người nếu muốn có tâm nguyện cũng không phải việc khó nha! Lấy điều
kiện như Vương tử, con gái nhà ai mà không muốn chứ? Nếu thưc muốn chọn, hay là
tổ chức một cuộc tuyển dâu đi! Cháu sẽ giúp ảnh chọn, tuyệt đối phù hợp với yêu
cầu của ngài mà! Còn cháu chỉ là con gái nhà bình thường, sao dám trèo cao chứ?
Có phải thế không ạ?”

May
là tôi đầu óc nhanh nhẹn, nếu không thì ăn mệt đây.

Phu
nhân Nạp Lý trong mắt dường như  có chút hy vọng, nghi hoặc bảo: “Như vậy
có được không?”

Tôi
gật đầu, “Đương nhiên là được mà! Vạn dặm tìm một người, nhất định có thể chọn
được một người làm ngài hài lòng!”

Sắc
mặt Vương tử  Cao Ly có chút khó coi, ngồi một bên rầu rĩ không nói, tôi
cười rõ tươi, “Vương tử Cao Ly à, ngài nói xem chuyện này thế nào ạ?” Trời ơi,
anh nhanh nhanh đồng ý đi mà, mau để chúng ta nhanh chút bỏ của chạy lấy người
đi mà, tôi xin anh đó. Hắn giương mắt nhìn tôi một cái, gật gật đầu, “Mẹ, cứ
làm vậy đi! Mấy ngày sau con lại tới thăm mẹ” Phu nhân Nạp Lý rất vừa lòng với
câu trả lời như vậy của hắn, cười bảo, “Con ngoan, mẹ chờ tin của con đó!”

Cùng
Cao Ly từ từ đường đi ra, hắn nói lấp lửng tôi đoán chắc là có chủ ý rồi! Cùng
lạ sự ích kỷ của tôi, việc hôn nhân của hắn có liên quan gì đến tôi đâu cơ chứ,
sao tôi lắm mồm lại nảy ra ý tưởng giúp hắn chứ? “Vương tử có phải rất không
hài lòng với ý tưởng của tôi không?’

Cao
Ly lắc đầu, thở dài, “Chuyện này cũng đừng trách ta, chỉ là mẫu thân ta tâm
nguyện chính là muốn nhìn thấy ta thành gia lập thất, mau mau có đứa cháu trong
nhà. Sức khoẻ bà cũng không tốt lắm có vẻ đợi không được lâu nữa!”

Tôi
trừ chuyện bất đắc dĩ buồn bực ra thì thấy loại chuyện này luôn xảy ra bất ngờ
quanh mình, ai cũng không tránh được. Hoàn thành tâm nguyện của người già là
trách nhiệm của chúng ta, nuôi con cái cả đời, bọn họ là muốn sống quãng đời
còn lại vui vẻ. Chỉ là bởi vì trong đó có một số chuyện không thể miễn cưỡng được,
như tình cảm chẳng hạn.

Tôi
hôm nay rất may là không đụng tới Lena, nhưng trong lòng lại thấy không yên
tâm, đoán già đoán non xem nàng ta đang ở đâu? Có phải ở cùng một chỗ với Long
kỳ hay không? Tôi thấy phức tạp quá đi.

Trở
lại phủ đệ của Cao Ly, lòng tôi vẫn còn vương vấn chuyện thích khách đó, không
biết có liên quan gì tới bọn Long Kỳ hay không. Nghe Hà công công nói hình như
họ nắm chắc chuyện lấy được bức thư da dê đó hay sao vậy, như vậy chỉ có thể là
hắn, nếu Lena phải giúp Long kỳ thì chắc chắn phải ở cùng một chỗ với họ rồi!

Tôi
thở dài, buồn bực chết lên được. Nếu tôi có thể hành động cùng Long Kỳ thì tốt
hơn, không vì gì khác, chỉ thầm nghĩ nhìn hắn quyết đoán mà uy nghiêm này đó,
hình như là nắm chắc mọi chuyện vậy.

“Nghĩ
gì thế? “ Chẳng biết lúc nào Cao Ly đã đến bên cạnh tôi, thế mà tôi không biết,
nhìn hắn cười cười, “Tôi đang nghĩ xem làm cách nào giúp mẹ anh hoàn thành tâm
nguyện đây” Hắn đi theo cười cười, “Cô thực sự muốn giúp ta sao?”

“Thế
nào? Tôi nói dối anh sao? Tôi làm người tốt, ngày mai bắt đầu vậy! Anh phát thiệp
mời đi, thông báo cho con gái các gia đình quan lại đến vương phủ đi, chỉ cần
các cô gái tuổi từ mười sáu tới hai mươi đều có thể tham gia được” Tôi thật
tình muốn giúp hắn, tôi có chút tâm tư, ước gì hắn nhanh chút lập gia đình, tôi
cũng đỡ bị người khác hiểu lầm phiền toái.

Hắn
nhíu mày gật gật đầu bảo, “Được rồi! Đêm nay ta sẽ viết thiệp mời, nhưng mà…” Hắn
ngừng chút , liếc mắt nhìn tôi một cái, ‘Cô cũng phải cùng tham gia được
không?” Ôi, đùa gì thế? Tôi lắp bắp kinh hãi, nhíu mày hỏi, “Sao vậy được? Tôi
chỉ là con gái nhà bình dân, sao lại có tư  cách tham gia chứ?”

“Thực
ra thì ta cũng chẳng có yêu cầu phu nhân tương lai của ta nhà quan to gì đâu,
chỉ cần là người trong lòng ta là được!” Thế có liên quan gì chứ! Nếu anh đã có
người trong lòng rồi thì tôi tham gia có phải thừa không, tôi xem tôi cũng
không cần tham gia trận náo nhiệt này làm gì”

Cả
người hắn run lên khe khẽ, rất nhanh nhìn tôi, mặt có chút ửng đỏ, đáp lại cũng
rất rõ ràng, “Ta vẫn chưa có người trong lòng”

Tôi
cười hì hì, “Tôi biết mà! Vì thế ngày mai anh phải nhanh tay nắm cơ hội nhé!”
Ngốc chưa, vì chính anh chưa có người trong lòng, tôi sẽ không tạo cơ hội cho
anh thích đâu, tôi cố tránh nặng tìm nhẹ, vội vàng xoá nhanh đề tài vừa khơi
lên kia, tôi đoán chắc hắn cũng không có dũng khí nói lần thứ hai đâu, ha ha!

Buổi
chiều Khả Hãn Đột Quyết triệu kiến Cao Ly, để tôi lại một mình trong phủ. Tôi
đương nhiên không ngồi yên rồi, hắn vừa rời chân trước thì tôi chân sau cũng
theo hướng vương phủ Nạp Lý tới. Tôi muốn xem chút xem có thực Lena ở cùng ở
nhóm Long kỳ hay không, tiện cũng đưa tin tốt cho phu nhân Nạp Lý nữa.

Nghe
quan viên nói Vương gia Nạp Lý cũng không ở trong phủ, lòng tôi cũng giật thột,
chả nhẽ trong cung có chuyện lớn xảy ra sao?Tôi bước vào nội đường nói chuyện với
phu nhân Nạp Lý một lát. Bà rất vui khi thấy con mình như thế. Tôi đang nghĩ
xem Lena hiện giờ ở đâu thì lại thấy một cô gái ăn mặc sang trọng đi tới đây.
Tôi vừa định thần nhìn thì nhận ra là “Thu Nhi”. Nói vậy nàng ta cũng tới thăm
mẫu thân mình  rồi. Thấy tôi ngồi dưới đất, nàng ta cả kinh che miệng nhìn
như là thấy quỷ vậy, dừng bước, thở hổn hển bảo, “Cô….cô sao lại ở chỗ này thế?’

Tôi
không đáp, phu nhân Nạp Lý không hờn giận cau mày, may là vừa rồi dỗ cho phu
nhân Nạp Lý vui vẻ, sắc mặt Lena thu lại, “Vâng, thưa mẹ, con đã biết”

Nói
vậy nàng ta trước mặt mẹ mình là một con gái ngoan đây, nàng ta dùng ánh mắt
nghi hoặc dò xét nhìn tôi mãnh liệt, hình như muốn nói, đợi chút tìm ngươi tính
sổ rồi. Tôi mỉm cười gật gật đầu, cũng ý muốn nói, tôi chờ đó!

Lena
vừa kéo lấy tôi, “Mẹ, con đưa khách của mẹ đến hoa viên một chút nhé” phu nhân
Nạp Lý đương nhiên nhìn không ra chuyện gì bất ổn giữa chúng tôi, mỉm cười gật
gật đầu, “Được! Con cần phải tiếp đãi cô ấy đàng hoàng nha! Nhớ kỹ, không được
bắt nạt cô ấy đó!”

“Con
biết rồi” Lena nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi chằm chằm nói, kéo tôi chạy tới
hoa viên.

Tôi
vừa đứng vững chút, nàng ta đẩy mạnh tôi ra, “Nói đi, cô tiếp cận mẫu thân ta
như thế nào, cô có mục đích gì?” Hai mắt tôi bốc hoả, “Đây là tôi nên hỏi cô
trước mới phải! Cô giả bộ đáng thương trà trộn vào đám người chúng tôi, cô có ý
đồ xấu muốn tiếp cận chúng tôi là có mục đích gì hả?” Tôi càng nhìn càng thấy
nàng ta ngứa mắt, càng nhìn càng thấy tức giận ghê gớm, giận tới mức muốn đập
cho chết luôn vậy.

Mặt
Lena thay đổi, “Ta tiếp cận Long Kỳ chứ không phải cô! Cô không có tư cách để
ta phải tiếp cận làm gì”

Tôi
không giận cười nhạo, “Thế nào, cô định dụ hoặc Long Kỳ ha! Tiếc là cô có vẻ
kém chút nhỉ? Long Kỳ nhưng là người không thích phụ nữ có tâm cơ thâm trầm, đối
với hắn có mục đích gì nha!” Xem tôi chọc vào chỗ đau của ngươi nha, con ranh
thối tha, hại tôi vì cô ta cứ thế tận tuỵ đồng tình ghê gớm, không thể đòi lại
nổi, tôi thấy khó mà tiêu được mối hận này trong lòng lắm, hừ!

Hai
mắt Thu Nhi trợn trừng lên, tức nghẹn, “Cô…”

Tôi
toét miệng cười, môi càng cong lên, khiêu khích nhìn nàng ta, “Tôi thì sao? Tôi
chắc hơn cô hẳn rồi! Nói gì thì nói tôi và anh ta cùng ngủ một giường với nhau
hơn một tháng liền nha! Giống như cô ý à, đến cả ống tay áo của anh ta cũng
không sờ được đi!” Tôi thấy phục mình có bản lĩnh khá ghê! Nhìn nàng ta mặt mũi
thống khổ vặn vẹo, tôi thấy sung sướng vô cùng.

Cuối
cùng hình như nàng ta cũng sắp sửa phát hoả rồi, vừa tức vừa vội, “Còn không phải
đều tại cô sao? Nếu cô không dùng yêu thuật mê hoặc Long Kỳ, ta sao lại không
có kết quả chứ. Toàn bộ kế hoạch của ta đều thua trên người cô – con hồ ly tinh
này. Dọc đường đi, cô đều dùng mọi cách, mọi chiêu thức, chẳng phải là muốn hấp
dẫn Long Kỳ sao, cô mới là tên đầu sỏ gây nên đó”

Tôi
tức quá giơ chân lên, khi đó tôi dùng yêu tà thuật gì mê hoặc Long Kỳ nhỉ? Lời
nàng ta nói quả thực rất là quá đáng, vô lý, ngẫm lại suốt dọc đường đi, tôi
căn bản cũng không làm chuyện gì khác người cả, oan uổng người cũng đừng oan uổng
tới mức như vậy chứ?

Khoé
miệng tôi nhếch lên, khinh thường bảo,“Cô thực sự là cố tình gây sự nha, cô nói
thực cho tôi nghe chút xem nào, xem tôi dùng cách gì, chiêu thức gì chứ?”

Hốc
mắt nàng ta đỏ lên, đại tiểu thư kiêu căng lập tức thể hiện ra ba phần, “Dọc đường
đi cô không phải hay nói đùa sao, chính là gây cười đó, đổi cách thức hấp dẫn sự
 chú ý của Long Kỳ, cô nghĩ rằng ta và nhóm cô không phát hiện ra sao, cô
cho ta là người mù hay sao? Nếu ánh mắt Long Kỳ vẫn không phải cứ  để trên
người cô, sao ta tốt thế mà mắt hắn lại không phát hiện ra là thế nào? Tất cả
chuyện này đều là do cô yêu tinh hại người làm ra cả, ta hận cô”

Ôi!
Hiểu rồi, xem ra là tôi gián tiếp phá huỷ kế hoạch của nàng ta nha, không phải
nàng ta định hấp dẫn Long Kỳ đó sao? Nhưng suốt dọc đường đi tôi lại cứ sổ ra
hàng tràng, bất ngờ thu hút lại thu hút được ánh mắt Long Kỳ, có thật vậy
chăng? Long Kỳ hắn luôn luôn nhìn tôi đó sao? Trong lòng đột nhiên có chút vui
mừng. vừa định biểu hiện một chút thì lại bị đôi mắt oán hận đập vào.

Miệng
nàng ta nhếch lên cười lạnh, cười đến nỗi tôi rợn cả tóc gáy, con ranh này định
giết người diệt khẩu đó sao? Nàng ta cất giọng lạnh lẽo, “Chỉ cần ngươi chết rồi,
dĩ nhiên Long Kỳ sẽ là của ta thôi” Y như tôi nghĩ, tâm địa con ranh kia thực
ác ghê.

Tôi
tự biểu hiện, nén nỗi sợ hãi lại, nhìn thẳng vào nàng ta, “Các người vì sao
không tha cho Long Kỳ, người có thể giúp các ngươi không phải còn có nhị hoàng
tử hay sao?” Đây là một chuyện mà tận đáy lòng tôi vẫn muốn hỏi, cũng chính là
tôi muốn chứng minh thân phận Long Kỳ vốn là gì.

Lena
nghiên cứu tôi một hồi lâu, đột nhiên hừ lạnh một cái, “Ngươi đừng giả vờ ngây
ngô không biết gì, Long Kỳ là ai, ngươi không phải biết rõ hơn ta hay sao?”

Thảm
rồi, nàng ta lại cho tôi và Long Kỳ là một, Long Kỳ rốt cục là ai, làm sao tôi
mà biết được chứ, bỗng chốc tôi ngẩn ra không biết nói gì, cứ nhìn chằm chằm
vào nàng ta, hỏi thăm dò, “Các ngươi lợi dụng Long Kỳ là nhằm đạt tới dã tâm của
các ngươi, ngươi không biết làm thế là hơi quá đáng hay sao? Mà các ngươi lại
còn cho rằng Long Kỳ là tên ngốc, cam tâm tình nguyện bị các ngươi lợi dụng
sao, các ngươi coi thường ngài ấy quá đi” Tôi giấu đầu hở đuôi không trả lời thẳng.

Như
bị tôi nói trúng chỗ đau, Lena nhíu mày, tiếp đó ánh mắt lạnh liếc xéo tôi một
cái, “Ta tự  có cách làm cho Long Kỳ đồng ý, lần này mục đích Long Kỳ tới
đơn giản là muốn trộm bức thư  da dê trong tay Khả Hãn thôi, chỉ cần ta đồng
ý với ngài ấy, ngài ấy tự nhiên sẽ đồng ý với điều kiện của ta ngay, cho tới
khi việc này xong…” Nàng ta nói tới đây thì tạm dừng lại, khoé miệng không kiềm
chế được nhếch lên cười rất đẹp, “Ta gả cho ngài ấy”

Câu
nói cuối cùng của nàng ta như  sấm nổ bên tai vậy, oành vào đầu làm tôi
choáng váng, trong lòng có chút đau nhức không thôi, tôi cố cười buồn bã, nói
trào phúng, “Cô cảm thấy mình xứng sao? Cô có tư  cách sao? Đùa giỡn ngài ấy
rồi lại muốn gả cho ngài ấy, ngài ấy có thể chịu nổi một người được coi là vật
trong tay ngủ cạnh bên mình hay sao? Hừ! Quả thực là buồn cười, chết cười mất
thôi” Tôi cười hắc hắc, xem thường nàng ta.

Không
cần nghĩ cũng thấy nàng ta đứng bên tức tới mức nào rồi, khuôn mặt tuyệt mỹ vặn
vẹo méo mó, ánh mắt kia hận không thể mang tôi ra chém thành tám mảnh, tôi cười
càng ngọt ngào hơn, không sợ nhìn nàng ta, cười nhạo nàng ta, ngươi muốn nhanh
gả cho Long Kỳ lắm sao, nằm mơ đi nhé, nhanh nhanh mà tỉnh lại đi!

Lena
lập tức nói lắp bắp, “Ngươi…Ngươi có tư cách gì mà bình luận ta, ta đường đường
là quận chúa Đột Quyết có chỗ nào không xứng với hoàng tử  nước lớn Vĩnh
Hán chứ? Ngươi mới thực không xứng đó!”

Cả
người tôi run lên, cũng giống như bị ném một quả đạn nổ vậy, trong óc cứ luẩn
quẩn mãi một câu, “Ta đường đường là quận chúa Đột Quyết có chỗ nào không xứng
với hoàng tử nước lớn Vĩnh Hán chứ!” Nói như vậy, Long Kỳ thực sự là nhị hoàng
tử  sao? Hắn thực sự là nhị Hoàng tử của nước lớn Vĩnh Hán sao?

Tôi
lùi lại sau hai bước, trong lòng đột nhiên đau đớn vô cùng, dường như bị mất đi
một lực lượng chống đỡ nào đó, cả người rét run, có một loại cảm giác bị lừa
mãnh liệt nảy lên trong lòng, trong lòng chỉ có mỗi một câu duy nhất, thực quá
đáng, thực quá đáng lắm.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.