Hoàng Hậu Anh Túc- Chương 059
Chương 59: Tình yêu đặt
sai chỗ
Thu
Nhi hiển nhiên không vui chút nào, mặt nhỏ nhắn nhăn lại đi ra ngoài, tôi nhìn
Long Kỳ, “Tất nhiên là Thu Nhi đã biết chúng ta không phải vợ chồng rồi, chúng
ta đây chắc cũng không cần chung phòng nữa” Tôi tiến đến trước mặt hắn thản
nhiên bảo, cảm ơn ông trời, cuối cùng cũng không cần ngủ chung với hắn nữa.
Sắc
mặt Long Kỳ trông rất khó coi, thản nhiên liếc xéo mắt nhìn tôi một cái, “Cô có
vẻ vui sướng quá nhỉ?”
Nói
thực thì tôi chẳng có chút cảm thụ gì, có lẽ là vốn bản thân không có cảm giác
gì, mục đích đơn thuần của tôi chỉ là muốn thảo luận lần nữa, muốn tìm nhiều đề
tài để cải tạo quan hệ của chúng tôi thôi, tôi hùa theo ý hắn nói, “Vui chứ,
cái đó thì miễn bàn rồi!” Tôi giả vờ vui quá tới mức hoa chân múa tay, trên mặt
loé lên nét cười sung sướng tột cùng.
Sắc
mặt Long Kỳ ngày càng đen sì, âm trầm doạ người, nói trắng ra là cố nén cơn tức
giận, “Vì sao?”
“A!”
Tôi bỗng chốc chẳng biết nói gì, cũng thấy chẳng có gì để nói, tôi cũng không
biết là vì sao nữa, chỉ thấy trong lòng có một nới cực kỳ quái dị, sao tôi lại
muốn che giấu tình cảm chân thực của mình trước mặt Long Kỳ chứ nhỉ? Vì sao cứ
muốn làm hắn tức chứ? Rất vui sao? Tôi không biết nữa, tôi ngẩng đầu lên, “Đó
là vì tôi không muốn ngủ mà phải lo lắng đề phòng nha! Anh ngủ cạnh tôi chẳng
khác nào một tên gian ác, ai mà biết khi nào thì anh lại muốn ăn tôi chứ!”
Cứ
lấy bừa một lý do ra, tôi tự nhận mình là một người không quen giả vờ không biết
gì trước mặt một người đàn ông không thân quen gì, mà hắn cũng lạ cơ, cứ hỏi
mãi một chuyện chẳng ra sao! Cứ muốn tìm nhiều lý do ra làm gì nhỉ?
Ánh
mắt Long Kỳ nguy hiểm nheo lại gần tôi, “Ta là ác sói sao? Ta ăn cô ư?” Sự thực
đã chứng minh hắn chẳng phải có can đảm làm chuyện này đấy thôi, tôi sợ tới mức
lùi nhanh lại, trên người hắn toát ra một luồng khí mạnh mẽ kinh người, tôi tưởng
tôi không thở nổi nữa.
Mắt
thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn cứ phóng to lên sắp chạm vào chóp mũi của mình rồi,
giọng tôi cuống hẳn lên, “Ôi chao tý quên mất, sao tôi lại nói nhiều với anh thế
nhỉ, chúng ta không phải vợ chồng mà, phân phòng ngủ cũng bình thường thôi”
Long
Kỳ rầu rĩ ngẩn ngơ, làm giống y lời tôi nói, hắn quay người phất tay áo bước
nhanh đi.
Nhìn
bóng hắn ra khỏi cửa, lòng tôi cũng chùng xuống, thở dài. Tôi đây làm sao vậy
kìa! Tôi điên rồi mà cả hắn cũng điên rồi, tôi cũng không biết sau này còn phải
chịu đựng điều này thế nào nữa.
Đúng
như ý tôi, tối Long Kỳ cũng chưa bước chân vào phòng tôi tý nào. Tôi ngồi một
mình dưới ánh nến ngây người, nhàm chán khêu nến chảy làm bấc đèn, chẳng có cảm
giác gì, dường như cả không khí đều lạnh.
Trước
đây tôi đều ngồi ngẩn người trên giường, còn Long Kỳ thì ngồi trước bàn đọc
sách, hình ảnh đó có chút giống như hương vị của vợ chồng thực sự, hiện giờ
thì, aizzz….. Tôi lại thở dài, cứ ngồi trước cửa sổ nhìn bóng đêm lan tràn, đêm
đông càng thâm đen và lạnh lẽo, làm cho con người ta càng thêm nản lòng, nhụt
chí, làm cho con người ta nảy sinh gì đó.
Nhìn
bóng đêm âm tối, tôi phát hiện ra thói quen thực vô cùng đáng sợ. Làm anh và một
người đáng ghét cùng ở chung với nhau lâu dài, tất cả của hắn đều vô cùng quen
thuộc, có lẽ biết đâu cũng sẽ thích hắn cũng nên.
Lòng
tôi nhói lên chút, vì trong lòng tự dưng hiện ra lời nói mạnh mẽ xúc động, tôi
bỗng nghĩ tới một khuôn mặt luôn tươi cười, nụ cười ấm áp của Ngọc Hoán đó, sao
lại có vẻ như xa xôi mơ hồ, tại sao lại thế chứ? Tôi yêu Ngọc Hoán vẫn
chưa sâu sao? Vào lúc này trong đầu cứ hiện lên hình ảnh tức giận của Long Kỳ
chiều nay, tôi giận quá lắc lắc đầu, muốn bình tĩnh nghĩ cho kỹ. Đêm đã rất
khuya rồi, tôi lại không hề buồn ngủ, cứ trợn tròn mắt nhìn ánh nến hắt ra. Tôi
còn có một bí mật nữa, tôi vô cùng sợ tối, đặc biệt là ở một nơi tha hương
khác, cứ cảm thấy trong lòng có một loại e ngại gì đó bám chặt theo tôi, đợi
lúc tôi một mình thì bắt đầu rục rịch, tôi biết tâm lý của tôi có tác dụng tự
an ủi, nhưng nó chân thật tới nỗi đuổi mãi cũng không mất đi ha!
Có
hàng loạt tiếng chân bước nhè nhẹ làm cho tôi bỗng thấy sợ hãi, ai đó? Ai mà
lúc này còn đi lại chứ? Một luồng khí lạnh từ bàn chân toát ra, chắc không phải
là quỷ đó chứ?
Đây
là điều tối kỵ nhất trong cuộc đời của tôi đó! Tuy không ai chứng minh được nó
tồn tại cả.
Một
trận gió lạnh từ cửa sổ thổi tới, nến trong phòng tôi bỗng tắt “phụt”. Tôi sợ tới
mức hét toáng lên một tiếng, một bóng đen từ cửa sổ phi vào, tôi không kịp
giãy dụa bị bổ nhào vào người lên giường, miệng thì bị một bàn tay to bịt chặt.
Tôi cất giọng kêu cứu nhưng chỉ phát ra tiếng ô ô thôi. Trời ơi! Ai có thể nói
cho tôi biết đây là chuyện gì thế? Ngay lúc tôi định há mồm cắn tay hắn thì
bóng đen nói chuyện, “Đừng nhúc nhích, là ta”
Muốn
chết à, nằm đè lên người tôi lúc này đúng là Long Kỳ, hắn đang làm cái gì thế
nhỉ?
NHưng
lúc này ngoài cửa sổ vang lên tiếng nói chuyện khe khẽ, “Quận chúa, tất cả đã
chuẩn bị xong, xin đợi chỉ thị của Quận chúa” Lần này là một giọng nữ thanh
thanh vang lên, “Nghe rõ chưa, không có chỉ thị của ta thì đừng lộn xộn, ca ca
cũng không được!”
Vừa
dứt lời, bốn bề lại im ắng, tôi nghe như lọt vào trong sương mù vậy, mãi lúc
lâu sau mới phát giác ra sức nặng một người trên mình, máu lập tức dồn lên mặt,
cảm giác hơi thở Long Kỳ gần ngay bên tai tôi, như lông chim nhè nhẹ khiêu
khích vào dây thần kinh mình.
Muốn
chết à, tim lập tức nổ bùm bụp kích động, tôi đưa hai tay ra che ngực, cố
gắng ngăn không cho hắn chạm vào những chỗ quan trọng trên người. Long Kỳ thấy
tôi giãy dụa, buông người nằm xuống một bên. Tôi khó thở lập tức thấy dễ thở
hơn. Tôi có thể cảm giác được một luồng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào
tôi, thần kinh tôi lại lập tức như bị lên dây, cả người căng cứng không dám động
đậy.
Ban
đêm này thật dài, Long Kỳ vẫn không đi, vẫn nằm bên cạnh người tôi. Tôi cũng
không đuổi hắn, lẳng lặng không nói, đáy lòng rõ ràng có cảm giác rất yên tâm,
rất nhỏ bé cứ nhảy nhót, giống như hắn nằm bên cạnh người tôi không có gì sợ nữa,
nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Tối
nay tôi thực khó ngủ, vừa hoàng hôn tôi liền tỉnh. Đầu tiên tôi hành động là
nhìn xem Long Kỳ có bên cạnh không? Không có? Tôi mới phát hiện ta một bóng
thon cao đứng thẳng, tóc dài bay trong gió, nhìn một bên mặt nghiêng hoàn mỹ lạnh
lùng và vô cùng nghiêm nghị. Tôi giật mình kinh ngạc, xuống giường đi tới gần hắn.
Thấy tôi tới, nét trên mặt hắn lập tức dịu đi, “Sao không ngủ đi?”
Tôi
nhẹ nhàng trừng mắt nhìn, “Anh một đêm không ngủ ư?”
Long
Kỳ nhếch nhếch miệng, vẻ tuấn tú ám muộ không rõ nhìn tôi, “Cô cho là tôi ngủ
được sao?”
Tôi
kinh ngạc, đột nhiên như hiểu ra cái gì, mặt ửng đỏ, lập tức bĩu môi, “Đâu có
liên quan tới tôi chứ!” Chắc không phải là tôi đâu!
Long
Kỳ hừ khẽ một tiếng, ánh mắt nhìn xa xăm. Tôi mặc kệ hắn, mở cửa xuống lầu. Tiểu
nhị đã dậy rồi, lúc này đang làm việc. Nhìn thấy tôi thì nhiệt tình hỏi chào,
tôi cười đáp lại, đi vào trong viện rửa sạch mặt mũi. Thời tiết càng ngày càng
lạnh, tôi đoán chắc mùa đông này biết đâu lại có tuyết rơi thì sao, biết đâu đấy,
tuyết đắp dày lên trắng xoá, cực kỳ kích thích đó!
Lúc
này Thu Nhi đã xuống lầu, nhìn thấy tôi thì hơi có chút kinh ngạc, cười đi tới,
“Tỷ tỷ, tỷ dậy sớm quá nha!”
Tôi
gật gật đầu, lập tức nàng ta lại lên lầu. CẢ người tôi đều lạnh, ngồi vào bên bếp
lửa sưởi. Trời dần dần sáng rõ, trên đường Phong thành, mọi người bắt đầu náo
nhiệt hoạt động dần.
ăn
qua điểm tâm xong, mọi người lại bắt đầu hướng hoàng thành Đột Quyết đi tới. Buổi
chiều đến dưới chân thành thị của Hoàng thành. Trước kkhi chúng tôi đi Long Kỳ
đã bố trí cửa hàng tơ lụa rồi, ở đây tụ tập thương nhân các nơi tới buôn bán tơ
lụa. Vừa mới bước vào phố này đập vào mắt là số vải vóc tơ lụa muôn màu, có vải
gấm trắng, màu sắc rực rỡ làm tôi xem chói cả mắt, lại có loại áo choàng bằng
lông trắng như tuyết, màu sắc diễm lệ, thêu các đường viền hoa văn rất đẹp, quả
thực là cho tôi nhìn mà suýt hét toáng lên, cứ sờ chỗ này lại sờ chỗ kia, hận một
cái là không thể làm hai mắt to dài hơn ra.
Lần
này chúng tôi sắm vai thương nhân lẻn vào Đột Quyết, địa điểm gì đó đều đã được
thu xếp ổn thoả. Tôi đứng ở trước căn phòng này đánh giá. Mặt tiền thì thấy đây
chỉ là cửa hàng thương nhân bình thường thôi, chẳng có chỗ nào đặc biệt. Lúc đi
vào, có bốn năm gian phòng, lần này tôi và Long Kỳ lại ngủ chung, Thu NHi và
Viêm Hoả cùng Lãnh Phù một phòng. Tuy Thu Nhi đã biết thân phận của chúng tôi
nhưng cũng không vạch trần. Điều này làm cho tôi yên tâm. Nên biết chúng tôi
không phải giả vờ cho Thu Nhi xem, mà là giả vờ để cho mọi người ở đây cần tiếp
xúc xem, làm cho bọn họ biết đến là một đôi vợ chồng thương nhân trẻ tới ở.
Thời
tiết rất lạnh, trong phòng tôi có đốt lửa. Vừa mới dùng bạc của Long Kỳ mua được
một chiếc áo choàng vô cùng ấm áp màu trắng, trùm kí cổ rất thoải mái. Thu Nhi
thì dường như rất thích giúp TRương ngũ ca chiếu cố, đang mang tới đám tơ lụa
để bày.
Long
Kỳ và Viêm Hoả Lãnh Phù thì chẳng thấy bóng dáng đâu. Tôi biết bọn họ đã bắt đầu
hành động rồi. Không có gì thì nhẹ tênh mà!
Tôi
một người rảnh rỗi quanh quẩn bên cửa hàng xem xét, ở bên cạnh cửa hàng của
chúng tôi là một phu nhân trung tuổi, tên gọi là Cao Y Mã. Nhìn phủ của bà ta
thì thấy đây là một người may mặc lớn tuổi. Người ta nói ánh mắt nhân vật này rất
tinh, quả nhiên vừa nhìn thấy chiếc áo choàng của tôi cứ khen ngợi liên tục,
làm tôi thấy rất ngượng ngùng với phố hoa lệ này. Tôi cười hì hì cảm giác cả đời
này cũng chưa bao giờ nghe thấy những lời nào hay tới như vậy, lập tức cũng
khen chiếc áo choàng vàng óng ánh của bà. Hàn huyên một lúc chúng tôi cũng thân
quen rất nhanh, cũng hiểu biết chút ít tình hình ở đây.
Cho
tới tận bây giờ tôi đều cho rằng tâm địa Thu Nhi là một người đơn thuần, nụ cười
của nàng ta, hành vi của nàng ta, tất cả đều là cử chỉ của một cô gái rất thuần
khiết, nhưng cảnh trước mắt này thì tôi không biết nên giải thích thế nào mới
đúng. Thu Nhi ngồi trên đùi Long Kỳ, hai tay ôm lấy cổ Long Kỳ, còn Long Kỳ thì
mặt mũi vẫn như thế, lãnh đạm. Hai người nhìn thấy tôi đứng che trước cửa thì
cùng ngẩn ra, đặc biệt là Long Kỳ, sắc mặt lập tức xanh mét. Sao họ lại có kiểu
tư thế giống nhau thế nhỉ?
Lúc
tôi đẩy cửa ra thì suy đoán lung tung, nhưng rồi tôi cũng phủ nhận ngay, duy nhất
chỉ có Thu Nhi là thích Long Kỳ thôi, Thu Nhi lại không biết ngượng gì, cứ thoải
mái từ trên đùi Long Kỳ đứng dậy, “Tỷ tỷ, người đã trở lại rồi à!” Tôi giật nảy
mình hoàn hồn, nở nụ cười tươi, “Ừ” Còn câu tiếp theo bị tắc trong miệng tôi hỏi
không nổi vì sao cả?
Long
Kỳ liếc mắt nhìn Thu Nhi một cái, “Thu Nhi, ngươi ra ngoài trước đi”
Thu
Nhi oán hận liếc nhìn tôi một cái. Oán hận à? Có phải tôi nhìn nhầm không đây.
Lòng tôi ầm một cái, không biết làm thế nào. Đơị lúc Thu Nhi vừa đi khỏi, ánh mắt
Long Kỳ thâm thuý nhìn về phía tôi, tôi kìm không được bắt đầu chế nhạo hắn, biểu
hiện vô cùng nhẹ nhàng, giống như cảnh tượng vừa nãy chưa phát sinh vậy, “Hay
quá ha! Anh thực có diễm phúc ghê! Chả trách lại có nhiều cô gái thích anh tới
như vậy! Toàn bộ chỉ cần một luồng điện phóng ra mờ ám, cũng không biết trêu chọc
biết bao người hiểu sai nữa!” Nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, lòng tôi không khỏi
có chút chua xót, tôi cũng được tính là một người trong đó nữa sao?

