Hoàng Hậu Anh Túc- Chương 056-057

Chương 56: Cảnh cáo

Sáng sớm hôm sau, theo thường lệ Long Kỳ không thấy
bóng dáng đâu, tôi không thể nhớ nổi tư thế đêm qua của tôi là gì, day day mắt
xuống giường. Thu Nhi rất quan tâm bưng nước tới cho tôi rửa mặt. Tôi ngồi trước
cửa sổ, chải đầu bằng dầu ô liu, hưởng thụ không khí tươi mát của buổi sáng, “Tỷ
tỷ à, tôi thực hâm mộ tỷ lắm” Vẻ mặt Thu Nhi ngây thơ tiến gần người tôi, nhận
lấy chiếc lược giúp tôi chải đầu, tôi mím môi cười hỏi: “Hâm mộ tôi cái gì?”

Thu Nhi vừa chải vừa cười nói: “Tôi hâm mộ quan hệ của
tỷ tỷ và gia, gia đối với tỷ tỷ tốt như vậy! Tỷ tỷ chắc chắn rất hạnh phúc đi!”

Tôi cười miệng ngoác ra, tâm địa Thu Nhi đơn thuần vậy
sao có thể nhìn ra Long Kỳ đối tốt với tôi chứ? Hắn chỉ làm bộ trước mặt ngừơi
khác thôi, sau lưng thì vô cùng kiêu ngạo, tôi thực may là không lạ gì tính tốt
của hắn. Lúc giả làm vợ hắn, chúng tôi trước mặt người ngoài thì thong dong phối
hợp, chưa làm cho ngừơi ta nhìn ra sơ hở gì, Thu Nhi nghĩ vậy cũng không phải
là không có lý.

“Cái này có gì đâu? Tôi còn hâm mộ vẻ xinh đẹp của
cô đó! Môi đỏ hồng như hoa anh đào, một vẻ đẹp nghiêng thành, lại nghiêng nước
nữa”

Thu Nhi có chút hưng phấn, cười rất tươi, “Thật vậy
sao? Tỷ tỷ cũng khen tôi rất đẹp sao?” Tôi gật gật đầu, “Tỷ tỷ đã lừa cô bao giờ
chưa, cô lớn lên trông vóc dáng xinh đẹp động lòng người, ai mà lại không thích
cô chứ?” Con nhóc kia cũng không soi gương hay sao? Nói ra là tôi thực xấu hổ
quá.

“Nhưng mà gia không thích tôi!” Giọng Thu Nhi ảm đạm
cúi đầu, Long Kỳ ư? Hắn không thích Thu Nhi à? Trong lòng tôi ngẩn ra, Long Kỳ
này chắc chắn lúc nào cũng chưng vẻ mặt lạnh lùng ra, lúc trước thu nhận Thu
Nhi hắn đã không đồng ý rồi, sao lại có thể đối xử tử tế với cô nàng được chứ?
Tôi nắm chặt tay Thu Nhi, “Anh ta bắt nạt cô sao?”

Thu Nhi lắc đầu, “Không có, chỉ là gia nhìn thấy tôi
thì không có vui, có phải tôi lại chọc cho gia tức giận hay không?” Mặt Thu Nhi
nhăn lại buồn rầu, tôi lý giải được tâm tình của Thu Nhi, từ lúc tôi ra nhập
đám người này thì cái loại không khí không lạnh không nóng kiểu này làm tôi âm
thầm khổ sở khá lâu, Thu Nhi lần này nhất định đã đoán ra tâm tư không vui của
Long Kỳ rồi, tôi nhướng mày cười, “Thu Nhi à! Đừng để ý tới anh ta làm gì, cũng
không phải cô chọc anh ta tức giận gì, ngày nào anh ta cũng có bộ mặt thối như
thế, mặt ngoài anh ta nhìn có vẻ không thích cô, nhưng kỳ thật trong lòng anh
ta rất thích cô đó nha!” Tôi trấn an nàng ta, làm cho nàng ta không nên suy
nghĩ linh tinh, Thu Nhi cao hứng nở nụ cười tươi, thoải mái gật đầu đi ra
ngoài.

Nàng ta vừa đi, tôi cầm lấy sợi dây buộc túm tóc
lên, đột nhiên nhìn thấy  một người dựa cửa, Viêm Hoả sao? Nàng ta không
có việc gì sao lại tìm tới tôi nhỉ? Lòng tôi thấy vô cùng kỳ lạ, cất cao giọng,
“Thế nào? Lại tới đây dạy dỗ tôi đấy à?” Viêm Hoả thoải mái bước ung dung tiến
vào, đóng cửa lại, ngồi xuống trước bàn, “Đúng vậy, ta đến là cảnh cáo cô, đừng
tưởng rằng chủ nhân cùng một phòng với cô mà có thể xằng bậy, tốt nhất là cô
nghiêm chỉnh làm tốt bổn phận của mình đi, đừng có động tâm tư với chủ nhân!”

Nói thế nào mà tôi lại ngửi thấy mùi thuốc súng thế
nhỉ, thì ra là có người mang bom tới ha. Tôi lạnh mặt liếc mắt nhìn nàng ta một
cái, hơi quá đáng đó nha, cứ nói như tôi là con sói ác vậy, cũng không ngẫm lại
xem ai mới là kẻ nhu nhược cần bảo vệ, ai mới là kẻ ở vào thế nhu nhược, nếu
Long Kỳ động tâm với tôi mà nói thì sao, tôi hừ khẽ một tiếng, “Tôi nên làm gì
hay không nên làm gì không cần cô phải dạy, tôi còn có một câu, muốn xen vào
chuyện trước hết cô tự mình quản lý tốt chủ nhân của mình đi! Rốt cục là ai động
tâm với ai còn chưa biết đâu!”

Viêm Hoả nghe thấy tôi đem Long Kỳ huỷ đi hình tượng,
hổn hển đứng bật dậy, “Chủ nhân chính là người quân tử đó!”

Tôi cũng chẳng buồn tức giận, cười khẽ, đùa cợt bảo,
“Hắn là chính nhân quân tử, thế tôi đây là tiểu nhân ti bỉ phải không?” Nhìn thấy
nàng ta tức tới mức không thể tưởng được, tôi lại tiếp tục nói tiếp, “Tôi biết
cô là người nóng ruột bảo vệ chủ, cho dù Long Kỳ có là người quan trọng bên cạnh
Hoàng thượng , chắc cũng chẳng thèm động tâm với tôi đâu, Diệp Vũ tôi đây cũng
đâu phải là người mà cô tưởng tượng, không cần giấu diếm nói cho cô biết! Tôi
đã có người trong lòng, cô lo lắng chỉ có thừa thôi!”

Viêm Hoả mở to hai mắt nhìn, có chút không dám tin
được những gì vừa nghe thấy, “Thật vậy sao? Cô nói thật chứ?”

Tôi giận quá liếc xéo nàng ta một cái, “Xong”

“A?” Viêm Hoả đuổi không kịp, chỉ a một tiếng mới phản
ứng kịp, tức giận vung tay áo mở cửa, lại nghe thấy nàng ta lắp bắp kêu lên,
“Chủ nhân?” Tôi quay đầu, mặt Long Kỳ vẫn thế đứng tại cửa, tầm mắt hắn lướt
qua Viêm Hoả phóng tới chỗ tôi. Chắc hắn vừa rồi nghe rõ những lời tôi nói rồi
đi! Ý lạnh truyền tới, tôi rất nhanh chóng sửa sang lại mái tóc mình rồi đứng dậy,
“Có phải nên xuất phát rồi không?”

“Chủ nhân?” Viêm Hoả kêu nhỏ một tiếng, Long Kỳ mới
nhìn nàng ta một cái, “Chuẩn bị một chút rồi lập tức xuất phát!” Tôi ngẩn người
ra rồi bật kêu lên, “Tôi còn chưa ăn sáng mà!”

“Không cần ăn nữa!” Long Kỳ bỏ lại một câu rồi lập tức
đi ra. Cái gì? Không cho tôi ăn sáng á? Viêm Hoả đắc ý cười nhìn tôi rồi đi ra
ngoài, vẻ mặt tôi sụp xuống khổ sở, hơi quá đáng nha, nói có vài câu không nên
nói thôi mà! Đồ đàn ông bụng dạ hẹp hòi, có thế mà cũng bắt lấy nhược điểm của
tôi để trừng phạt tôi.

Đi xuống lầu, mọi người đều đang đứng chờ xuất phát,
Thu Nhi và Trương Ngũ ca đang cười nói chuyện, có vẻ rất vui. Tôi xoa xoa bụng,
dễ dàng quá ha! Tôi đột nhiên có chủ ý, không cho tôi ăn, tôi cứ muốn ăn đấy!

Mọi người đều lên hết xe ngựa, tôi mặc kệ mặt lạnh
Long Kỳ, ngồi vào trước xe giúp Hà công công đánh xe, hắc hắc! Quả nhiên đúng
như suy nghĩ của tôi, trên đường trấn nhỏ có nhiều người bán đồ ăn sáng rất nhiều!
Còn sầu gì nữa?

“Dừng, dừng một chút!” Đi tới một quán bán bánh bao,
tôi gọi dừng xe, Hà công công vội vàng kéo cương ngựa dừng lại, kinh ngạc nhìn
tôi. Tôi thừa dịp đó lấy bạc ra bảo mang bốn năm cái bánh bao tới, cho tới khi
Long Kỳ cứ lườm lườm nhìn tôi, tôi trừng mắt nhìn lại hắn một cái, mang theo
bánh bao ngồi lên xe ngựa, tôi ngấu nghiến thưởng thức ăn bánh bao miễn bàn mọi
chuyện.

Xe ngựa lại tiếp tục hướng về phía trước. Hơi thở
mùa thu tràn ngập khắp nơi, lá cây vàng rơi xuống, một đám lá vàng theo gió bay
bay, chỉ còn lại đám cành khô khẳng khiu đứng chờ mong năm sau gặp lại. Gió thu
khuấy động mạnh mang theo một đám bụi vàng bốc lên, tôi giơ tay áo bay bay phần
phật, híp mắt nhìn toàn cảnh vô tình này, có lẽ chuyện này có liên quan tới
tình cảm phong phú của tôi đi! Thực dễ dàng tức cảnh sinh tình, tôi cảm giác
hình ảnh đó thật đẹp, vừa quay đầu lại nhìn thấy Long Kỳ vén rèm lên, hai mắt
chăm chú nhìn phương xa, cơ hồ có chút hư không.

“Bên ngoài gió to, nên vào trong đi!” Long Kỳ gọi
tôi, giọng lạnh nhạt.

“Không cần, tôi thích ngốc ở ngoài” Tôi cao ngạo ngẩng
đầu, biểu thị công khai lập trường của mình. Long Kỳ không nói gì nữa, tôi có vẻ
cảm thấy rất đắc ý, không phải là chuyện tôi cự tuyệt hắn, mà là tôi thực thích
toàn cảnh trước mắt, hoang vu tịch liêu, như là một cái gì đó vậy!

Dưới đáy lòng tôi giải thích hết thảy, thói quen bị
chính mình chôn chặt, hình ảnh này xác minh rõ nhất nhân sinh hoang vắng.

Chương 57: chiêu đãi

Tính ra thì đã đi được hơn nửa tháng, chúng tôi dần
dần tiến vào lãnh địa Đột Quyết. Nhìn trước mắt cảnh rộng lớn vô ngần, tôi
không khỏi ngây người. Mùa đông quan ngoại dường như tới sớm hơn chút, mặt cỏ bị
gió thổi qua, bay tản mạn trong không trung, bay loạn xoay tròn, có thể tưởng
tượng mùa xuân ở đây cỏ tươi tốt thế nào, cỏ khô hoang vắng vẫn kéo dài tới tận
chân trời. Trời không trong xanh như trước, ngẫu nhiên truyền đến tiếng đại
bàng tìm con mồi kêu xa, xa xa là đường cong của lưng núi, mảng rừng cây xanh
tươi chịu rét kiên cường không sợ gió bão. Cơn lạnh thấm qua quần áo vào sâu tận
trong tim, mang đến sự giá lạnh, tôi theo bản năng ôm chặt thân mình.

Xe ngựa đi lại trên quan ngoại vào trong quan nội,
trên đường đi người đông tấp nập, xem quần áo họ thì thấy có chút hương vị dân
tộc ít người, xem ra thì là một số thương nhân Đột Quyết.

“Chủ nhân, ở đây cách Đột Quyết Hoàng thành khoảng mấy
chục ngày đường nữa đó!” Hà công công ở bên ngoài xe nhắc nhở, nếu ấn định theo
tính toán thì hình như vừa tròn một tháng. Đây cũng là kết quả mà chúng tôi là
những người đi đường đã tính trước.

“Đến quan ngoại rồi, khách sạn cũng rất ít, chỉ có
thể tá túc trong lều của dân thôi” Lãnh Phù phân tích, nói xong cách đó không
xa trên thảo nguyên xuất hiện khoảng mười cái lều tròn giống như nhà bằng bạt vậy,
tôi bật kêu lên, “Ở đây không phải là Tây Tạng đó sao?”

“Tây Tạng á?” Vẻ mặt Thu Nhi nghi hoặc, tôi vội giải
thích, “Tây Tạng là quê chúng tôi thường gọi, ở đó họ cũng dựng lều như vậy
sinh sống”

“Thế quê tỷ tỷ là ở đâu vậy?” Thu Nhi cảm thấy hứng
thú, nháy mắt to chớp chớp nhìn tới, tôi hé miệng cười, ánh mắt trở nên xa xôi,
“Nhà của tôi ư? Nhà tôi ở một nơi rất là xa, là một đất nước vô cùng vô cùng
xinh đẹp, khi nào có thời gian tôi sẽ cho cô biết”

Tôi ngẩng đầu lên, tôi sẽ cho họ biết nhà của tôi
như thế nào. Đây cũng là chuyện mà cho tới bây giờ tôi chưa bao giờ nhắc tới.
Tôi muốn vẽ một cuốn truyện tranh, tôi muốn đem quê hương mình miêu tả thực kỹ,
sẽ xuất hiện trước mặt bọn họ.

“À! Tôi đây sẽ đợi tỷ tỷ sau này nói cho tôi biết vậy”
Thu Nhi cười gật gật đầu. Tôi nhìn ra hai bên đường thưởng thức phong cảnh.
Không khí mùa đông rất khô ráo, xa xa khói bốc lên không trung, mang tới một cảnh
quan có chút kỳ lạ, ẩn ẩn bên trong có ánh lửa lóng lánh, mới cảm giác trời đã
có chút chạng vạng rồi. Đó là lửa trại mọi người vừa đốt lên, tâm tình lập tức
hưng phấn hẳn lên. Nhớ tới dân tộc thiểu số ở hiện đại đốt lửa trại, nam nữ trẻ
tuổi cùng nhau khiêu vũ, cực kỳ kích thích.

“Ở đây có hội nhảy múa không?” Nửa ngày trời mà chẳng
có sự hưởng ứng nào, tôi bỗng cất tiếng hỏi, bọn họ cũng là lần đầu tiên đến
mà!

Hà công công dựa theo sự chỉ bảo của Long Kỳ vội
vàng đánh xe ngựa tới một chiếc lều to màu trắng. Đêm nay lều này là giải quyết
vấn đề chỗ nghỉ, may mà du dân ở đây rất hiếu khách, đối với sự xuất hiện của
chúng tôi rất hoan nghênh. Họ thực tự nhiên hiền lành như ở Tây Tạng hiện đại vậy.
Tôi đoán có thể biết đâu họ là tổ tiên  người Tây Tạng ấy chứ.

Thu Nhi lôi tôi vào trong một chiếc lều. Một cô gái
tên là Sa Y chia cho chúng tôi hai chiếc lều, tôi vội vàng cảm ơn, Sa Y cười ngọt
ngào, “Như thế này xin mời cô nương và công tử cùng ăn chung bữa tối”

Nàng ta liếc mắt nhìn tôi và Long Kỳ một cái rồi
nói, tôi giật mình, nửa ngày sau mới phản ứng được, tôi và Long Kỳ đang giả làm
vợ chồng mà.

Chiếc lều chỉ có hai cái, nam nữ mỗi bên một chiếc.
Chúng tôi buông hành lý xuống, đi ra khỏi lều, xa xa đã ngửi thấy một mùi hương
sữa mê người. Ban đêm trở nên ấm áp hẳn lên. Ngước mắt nhìn thì thấy Long Kỳ và
Hà công công đang đi tới hướng này, cha Sa Y ngồi trên ghế chủ nhà, tiếp đón mời
chúng tôi ngồi xuống, đặc biệt sau khi tôi và Long Kỳ ngồi xuống xong, Sa Y rót
cho chúng tôi mỗi người một chén trà sữa nhỏ, mời chúng tôi thưởng thức.

Lần đầu tiên tôi được nhấm nháp vị trà sữa kiểu này,
cảm thấy miệng đậm vị ngọt, ngọt như mật ong vậy, lại vô cùng thích thú. Những
người khác đều lộ vẻ vui mừng, hưởng thụ. Hai mắt tôi cứ nhìn chằm chằm đồ ăn
phong phú, thực rất muốn lấy tay nhặt một miếng mà ăn. Trên bàn còn có rất nhiều
các loại bánh khác nhau, đều đượm mùi sữa thơm, làm người ta nhịn không nổi muốn
nhấm nháp.

Phụ thân Sa Y cao giọng cười nói, “Mọi người đừng
khách sáo, ăn thoải mái, ăn thoải mái” Những lời của ông ta như là mệnh lệnh vậy,
tôi buông chén trà lấy tay cầm một miếng thịt dê lên bỏ vào miệng, vừa ăn vừa
khen, “Ngon lắm, ngon lắm” Mới phát hiện ra mọi người xung quanh tôi cứ nhìn
tôi trông kỳ dị, tôi lấy tay huých Long Kỳ đang kinh ngạc chút, “Ngốc làm gì?
Mau ăn nào!”

Hà công công phát ra nghi vấn, “Cứ vậy ăn sao! Sao
chẳng có chiếc đũa nào vậy?” Tôi liếc mắt trắng dã, “Đợi ông tìm được đũa cho
tôi ăn thì đã xong rồi, ông không biết nhập gia phải tuỳ tục sao?” Lúc này Sa Y
và cha nàng ta cũng lấy tay cầm miếng thịt dê lên, mọi người cũng ngây ngốc làm
theo lấy thịt cho vào miệng. Đột nhiên cha Sa Y bưng một chén rượu hướng tôi và
Long Kỳ mời, “Công tử, phu nhân đường xa tới, để biểu hiện sự hiếu khách, lão mỗ
xin kính hai vị một ly”

Nói xong thì giơ chén rượu lên, tôi hứng trí nhất,
hào phóng nhấc chén rượu trên bàn lên trước mặt mọi người sợ hãi cạn sạch một
hơi cười nói, “Rượu ngon”

Vừa uống xong, tôi âm thầm kêu khổ, tôi nhưng có tiếng
là uống không được, lần này thảm rồi. Rượu bắt đầu có tác dụng. Cổ họng tôi như
có lửa thiêu đốt, đốt tới tận trọng bụng. Còn không kịp nhìn qua xem Long Kỳ uống
một hơi cạn sạch, “Tỷ tỷ à, tỷ có khoẻ không vậy?” Thu Nhi quan tâm đến cạnh
tôi, đánh giá tôi. Vẻ mặt tôi đỏ rực, lắc lắc đầu, miệng tuột ra, “Không sao,
không sao, tiếp tục uống!”

Một giọng quan tâm vang lên bên tai, “Cô không thể uống
nữa!” Ánh lửa ánh lên vẻ mặt lo lắng của Long Kỳ, cầm lấy chiếc chén trong tay
tôi, “Phù Nhi, Viêm Nhi đỡ phu nhân về nghỉ ngơi đi!”

Không được, tôi muốn ngất rồi. Đây là rượu gì vậy
cà? Sao lại nặng vậy chứ! Cả người tôi được Viêm Hoả và Lãnh Phù đỡ hướng chiếc
lều trắng đi tới, chỉ là đầu có chút choáng váng, nhưng trong lòng lại rất tỉnh
táo. Tôi nằm trên giường, nghe thấy tiếng Viêm Hoả thì thầm, “Không uống được
thì đừng có uống, cậy mạnh làm gì! Làm hại ta cơm cũng ăn chưa no, khen ngược
nàng ta còn có người hầu ha”

Đầu tôi có chút hỗn độn, các nàng nói xong bước đi,
tôi nhắm mắt lại lẩm bẩm, “Cái gì chứ! Nói ồn ào sau lưng thì tính làm gì!”

Thoải mái xoay người một cái, một lát sau mơ màng
như có ai lại đi vào, mắt tôi thật mỏi không mở ra nổi, “Tỷ tỷ? Tỷ tỷ?” Là Thu
Nhi, tôi nỉ non lên tiếng, xem như trả lời, sau đó trong phòng lại khôi phục
yên tĩnh, yên tĩnh tới mức kỳ lạ. Ánh mắt tôi he hé mở, đập vào mắt là vẻ mặt
bình tĩnh của Thu Nhi, vẻ mặt nàng ta kỳ quái nghiên cứu tôi rồi lầu bầu nói,
“Nàng ta sao kỳ lạ vậy chứ!”

Thu Nhi nàng ta sao thế, tôi oa oa kêu lên một tiếng,
“Thu Nhi!” Nàng ta có vẻ hoảng sợ, cả kinh nhìn tôi, “Tỷ tỷ, tỷ bảo tôi sao?”
Tôi gật gật đầu, “Thu Nhi à, giúp tôi mang một ít nước tới được không? Tôi khát
chết lên được rồi!”

“Được!” Thu Nhi xoay người đi ra ngoài, còn tôi nằm
thẳng cẳng trên giường nghĩ ngợi lung tung. Một lát sau nghe có tiếng chân bước,
tôi gọi to, “Thu Nhi” Đập vào mắt là mặt Long Kỳ, hắn bưng một ly nước ngồi trước
giường, đường nét mặt mũi thanh thoát tuấn mỹ, dưới ánh nến lại vô cùng xuất sắc
tới mức kỳ lạ. Chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy không chớp, hành vi của tôi bị rượu
tàn phá làm bừa, tất nhiên tôi chẳng có chút ngượng ngùng nào cả, trong mắt hắn
không rõ tình tự gì cũng chẳng ảnh hưởng tới tôi. Một lúc sau tôi nhìn thấy chiếc
bát trong tay hắn, “Tôi muốn uống nước!”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.