Quá thời hạn- Chương 22 part 2

Sau này khi Cố Bình An hồi tưởng lại chuyện này, cũng cảm thấy khó
giải thích. Cô rõ ràng là chán ghét Mạc Phi đến tận xương tủy, nhưng lại
không cho phép người khác nói xấu Mạc Phi. Cũng không biết mình là bị
làm sao, trong lòng Cố Bình An lại cảm thấy Mạc Phi hình như có chút rất
đáng thương.

Tiết mục Mạc Phi chủ trì cô cũng từng xem qua, tuy trong miệng cô một
mực chối không thừa nhận, nhưng thật ra trong lòng cô rất bội phục cô
ta. Từ nhỏ đến lớn, bất cứ mỗi một việc gì Mạc Phi đều hoàn thành một
cách hoàn mỹ, đến nơi đến chốn, tựa như không chuyện gì có thể làm khó
được cô ta cả. Nhưng ở xã hội phong kiến trước sau không hề thay đổi
này, phụ nữ không thể nào tự mình thành công, nếu nhìn thấy họ thành
công dĩ nhiên người bên ngoài đàm tiếu cho rằng bên trong là có nguyên
nhân gì đó, đúng là miệng lưỡi xã hội quả thật rất đáng sợ. Chính vì
điều này nên trong lòng Cố Bình An, thân là một phụ nữ, càng cảm thấy
thật cảm động và kiêu ngạo. Hơn nữa mọi người lại thích đem thân phận
Mạc Phi ra mà đoán già đoán non như thế, nói vậy áp lực mà cô phải chịu e
rằng cũng thật không nhỏ đi.

Cố Bình An nghĩ đến việc cả hai đều có cùng chung một nhóm máu mà rất
hiếm người có, còn nói lại thêm vào tình cảm khác thường của Cố mẹ dành
cho Mạc Phi, nên trong lòng cô mỗi khi nghĩ đến chuyện này cũng âm thầm
xót xa.

Cô không biết đã bao nhiêu lần cô to gan suy nghĩ: nếu, Mạc Phi thật sự là chị mình thì cô nên đối mặt với cô ta thế nào đây.

Tấm rào chắn trước mặt chính là do hai mươi mấy năm qua tích lũy tạo
thành, cô cho rằng cả đời này cô cũng không cách nào dở bỏ được. Nhưng
nói như vậy, nếu như tất cả những đều cô giả dụ này là sự thật thì cô
nên làm sao bây giờ?

***

Cuối tuần Cố Bình An vẫn là về nhà theo như đã định sẵn. Phải biết
rằng Cố ba ba không phải là người dễ dãi, ôn hòa mà giỡn mặt được. Tuy
ông rất cưng chiều cô, nhưng trong những trường hợp trọng đại thì ông
tuyệt đối rất tuân thủ nguyên tắc, không dễ gì mà thay đổi. Cố Bình An
tuy bản thân là con gái ruột nhưng cũng không dám chọc giận ông.

Thẩm An Bình vì bận một cuộc họp, nên Cố Bình An theo xe Quan Tiểu Bảo trở về nhà.

Dọc theo đường đi, Quan Tiểu Bảo miệng không ngớt tán gẫu cùng Cố
Bình An, mười câu đã có hết chín câu mang ý tứ đùa cợt. Cố Bình An nhìn
cô bằng ánh mắt xem thường, nhưng cô lại một chút cũng không để ý.

“Mình nói thật, hai người lần này trở về, nên biết điều xuống nước
nịnh nọt hai ông bà già đó một chút, khẳng định họ sẽ cho cả hai kết hôn
thôi, chẳng phải tốt rồi sao? Nhưng mấy ngày hôm trước bồ đã nói là
không muốn kết hôn mà?”

Cố Bình An bị cô nói cho đến nhức cả đầu:”Bồ im lặng được không? Lái
xe thì nên chuyên tâm một chút. Tính mạng quý báu của mình đang nằm
trong tay bồ cả đó thôi!”

“Bồ chỉ biết giỏi nhất là đánh lảng sang chuyện khác mà thôi, mau trả
lời mình thành thật, bồ thật lòng muốn sống cả đời cùng Thẩm An Bình
sao?”. Cô chuyển tay lái nhưng miệng vẫn còn lải nhải không ngừng:”Mình
nhìn sao cũng thấy đây không hề giống với tính cách của bồ chút nào. Bồ
đấy bị người ta ép mà không lên tiếng à? Hay bồ thật sự quyết định? Nhất
quyết?”

Cố Bình An liếc mắt xem thường:”Bồ sao lại nói nhiều như vậy chứ? Còn nói là cái gì ép với chả buộc?”

Quan Tiểu Bảo cười to:” Mình dạo này đầu óc suy nghĩ có hơi lo xa,
cho nên muốn chuẩn bị lễ vật trước nhưng đồng thời cũng phải báo cáo Đại
Bảo một tiếng a!”

“Đồ điên!”

“Ôi trời!” Quan Tiểu Bảo bày ra bộ dáng càng khoa trương, kinh ngạc
nói:”Bồ sao biết vậy? Mình từ nhỏ đã mắc bệnh này, nên cả người mới tràn
trề sức sống thế này á”

“…” Cố Bình An không nói gì nữa, nha đầu này chính là muốn chỉnh cô
đây mà, cùng cô ta nói chuyện quả là chỉ tổn nước miếng thôi. Cố Bình An
cảm thấy tốt nhất nhìn xem phong cảnh bên ngoài thì tốt hơn, bèn xoay
người không thèm để ý cô ta nữa.

Quan Tiểu Bảo nói đến chuyện này, đương nhiên đây cũng là điều mà cô
lo lắng trên suốt đường về nhà a. Dựa theo tình thế hôm đó, sắc mặc Cố
ba ba rõ ràng rất là khó coi. Cố gia trước giờ bao nhiêu thế hệ điều
giáo huấn con cháu rất nghiêm khắc. Cố Bình An cùng Thẩm An Bình đã ba
bốn giờ sáng, thân nồng nặc mùi rượu lại còn gây chuyện ngay giữa đường
lớn như thế, chuyện này còn không chọc giận Cố ba ba sao? Cố ba ba không
có ở giữa đường mà nỗi giận chính là đã rất nể mặt rồi. Nếu Cố ba ba
quả thật muốn không cho bọn họ kết hôn, kia cũng không phải là không có
khả năng. Ngược lại theo tính tình của Cố ba ba, nếu đồng ý cho bọn họ
kết hôn, trước hết ông cũng sẽ không ngại mà đem người kia dạy bảo một
chút.

Nhưng còn cô thì sao? Đây có phải là quyết định đúng nhất sao? Nếu
đây thật sự là lựa chọn tốt nhất vậy thì vì cớ gì giờ phút này sự hèn
nhát, hoảng sợ trong lòng cô là từ đâu xuất hiện đến đây?

Cả đoạn đường về nhà thần sắc cô đều có vẻ hoảng hốt, Quan Tiểu Bảo
nói cái gì cô cũng không nghe thấy, chỉ cảm giác được gió sớm thổi lạnh,
làm tê dại đầu óc của cô.

Về đến nhà, cô mới cảm giác được không khí có phần không thích hợp.
Ngày trước mỗi khi về nhà, vừa bước vào cửa thì đã không ngừng bị Cố mẹ ở
bên tai lãi nhãi. Nhưng hôm nay bà dường như trong đầu đang có rất
nhiều tâm sự, nhìn ánh mắt Cố Bình An như muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Cố Bình An nhìn thấy mẹ mình như vậy trong lòng cũng có chút thất vọng.

Nhìn thấy mi tâm Cố mẹ hơi nhíu lại, dù là rất nhỏ nhưng nó lại từng
chút từng chút đâm thẳng vào tim Cố Bình An. Trái tim con người làm bằng
máu thịt, vốn dĩ rất yếu ớt cho nên cô cảm giác được nó đang đau đớn,
hơn nữa nỗi đau này dường như đã tồn tại âm ỉ từ rất lâu.

Mãi cho đến tận thời gian dùng cơm chiều nhưng Thẩm Bình An cũng chưa
có trở về. Ngày thứ sáu đối với anh luôn là thời gian bận rộn nhất
trong tuần. Sau khi Cố Bình An cùng ba mẹ dùng xong bữa tối, nhìn thấy
Cố mẹ vào trong bếp rửa chén, Cố Bình An cũng vô thanh vô thức mà đi
theo vào trong đó.

So với những người cùng tuổi Cố Mẹ trông thật trẻ hơn nhiều, không
thể nghi ngờ là bà khi còn trẻ là một người rất xinh đẹp, cử chỉ bà tùy
tiện nhìn vào cũng có thể đoán ra bà là người đến từ phương Bắc. Cố Ba
ba thường nói với Cố Bình An:”Mẹ của con, tuổi trẻ chính là một cô gái
rất ầm ĩ, náo loạn, cá tính rất giống con trai đi.”

Vì thế Cố Bình An luôn lấy điều này cười nhạo bà mỗi khi bà bày ra giọng điệu muốn quản giáo cô.

Trong ấn tượng, mẹ cô tính tình thật rất hung hăng, nhưng đối với cô
bà cũng rất coi trọng, luôn xem cô như một đứa nhỏ không hề lớn. Bà chăm
sóc hết sức cẩn thận, là người mà Cố Bình An luôn có thể cảm thấy an
toàn, tùy thời tùy khắc đều có thể dựa dẫm vào. Cố Ba mắng cô, giận cô,
ngày hôm sau cô liền quên sạch. Nhưng mẹ thì không phải vậy, trong khi
bà giận cô, nói những lời làm cho cô thương tâm, cô đều nhớ rất rõ, phải
qua vài năm sau cô mới có thể quên được.

Đây không phải là do cô yêu ba nhiều hơn mẹ, có câu này phải nói thế
nào nhỉ, yêu càng sâu thì càng để bụng. Tâm tình Cố Bình An đối với mẹ
mình chính là như thế.

Kỳ thật Cố mẹ đối với cô như thế nào thì ai cũng đều rõ cả, nhưng vì
quá rõ ràng nên cho dù chỉ là một vết bẩn nhỏ cũng không thể chấp nhận.
Quan hệ giữa cô và mẹ trong đó luôn vẫn có một khúc mắt rất lớn, nó mãi
mãi vẫn tồn tại sâu trong lòng cô không thể nào tháo gỡ.

Cố Bình An càng không nghĩ đến một ngày nào đó mẹ sẽ già đi, cho nên
lời nói cô luôn sắc bén, mang đầy vẻ châm biếm, cho dù tổn thương người
khác đến chảy máu cũng không chút lưu tình.

Nhưng giờ phút này đứng trước bồn rửa chén, cô lại thấy người đàn bà
này sao lại quá mức xa lạ? Tấm lưng gầy gò khom khom, nhưng vẫn không
phút nào được rãnh tay, còn có bên trên thái dương tóc đã hơi lấm tấm
nhiều sợi bạc. Mẹ cô khi nào lại thành ra cái dạng thế này? Sao như đã
già đi rất nhiều vậy?

Nhìn thấy hình ảnh trước mắt, trong lòng Cố Bình An không biết từ đâu lại trào dâng lên một nỗi chua xót.

Cô chậm rãi, thong thả bước đến sau lưng mẹ, yên lặng không một tiếng
động vòng hai tay ôm chặt lấy thắt lưng mẹ mình, ôn tồn đem mặt mình
dán tại đầu vai mẹ, tựa như cái ôm này làm cô cảm thấy rất bình yên.

“Làm sao vậy? Đã lớn vậy còn làm nũng à?” Cố Mẹ tay vẫn nhanh nhẹn
rửa chén, không hề ngẩng đầu lên, chỉ thuận miệng nói thêm một câu:”Tiểu
tử An Bình kia sao còn chưa về? Ba con nói phải dạy bảo hắn một chút.
Lát nữa con đừng nói bênh vào không khéo lại chọc cho ông ấy thêm tức
giận. Mấy ngày nay huyết áp của ông ấy vẫn chưa có hạ xuống đi!”

Cố Bình An không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu. Mẹ cô đã tốt bụng dặn dò
trước như vậy cho dù là trước đây mẹ cô hay nói những lời làm cô thương
tâm nhưng cô biết đó chính là xuất phát từ sự quan tâm yêu thương của mẹ
mà thôi.

Cố Bình An cảm thấy lòng mình giờ càng thêm chua xót. Cô cố hấp hấp
cái mũi, hơi ngập ngừng nói:”Mẹ, có phải mẹ không thích con và Thẩm An
Bình ở cùng một chỗ không?”

Lưng mẹ cô đột nhiên cứng đờ, bà lập tức buông bát, lau khô tay mình,
xoay người lại đối diện nhìn Cố Bình An, cặp mắt phượng hẹp dài hơi
nheo lại lộ ra vài vết chân chim quan sát cô. Cố mẹ sau đó thở dài một
hơi, nắm chặt lấy tay Cố Bình An nói:”Bình An, mẹ vĩnh viễn là mẹ của
con, lời nói của mẹ nhất định là muốn tốt cho con. Theo như kinh nghiệm
từng trải của mình, mẹ muốn lựa chọn cho con một con đường riêng mà mẹ
cho là đúng, nhưng đó lại là con đường mà con phải tự mình đối mặt,  mà
con tuyệt đối không nhất định thích. Cho nên mẹ sẽ không lựa chọn hay ép
buộc, mẹ quan tâm nhất vẫn là hạnh phúc của con. Nếu con đường mẹ chọn,
con đi theo lại cảm thấy bản thân không được vui vẻ, như vậy mẹ sẽ
không tiếp tục kiên trì ép buộc. Con có hiểu không?”

Taymẹ thật lạnh lẽo, lòng bàn tay lại có hơi ẩm ướt, không biết là do
nước còn đọng lai hay là mồ hôi. Mẹ cô nói thật chậm rãi, gằn từng
tiếng, mỗi một câu nói đều thật cẩn trọng suy nghĩ. Cố Bình An giờ khắc
này lại cảm giác trong lòng như có một dòng nước ấm không ngừng dâng
lên.

“Mẹ…” giọng nói của cô nghe như đang nức nở, nghẹn ngào, ngập ngừng
cả nửa ngày cũng không thốt ra được một câu nói đầy đủ, hoàn chỉnh. Cô
hít sâu một hơi, vùi đầu vào lòng mẹ, tựa như trước đây khi còn nhỏ.
Hành động thân mật, có hơi lạ lẫm này làm cho Cố Mẹ cùng Cố Bình An đều
có chút chật vật, khó khăn, cả hai không nói gì, nhưng lại không hẹn mà
cùng nhau rơi lệ.

“Bình An, không cần hận mẹ! Mẹ đây cũng có khó xử của mình.”

“Con hiểu”

“Con không hiểu, con làm sao mà hiểu được chứ. Nếu có thể mẹ mong
rằng con cả đời này cũng không biết gì cả, đó mới là tốt nhất.”

“…”

Mẹ nói là cô không hiểu, đang định mở miệng hỏi lại liền nghe thấy
chuông cửa vang lên, thanh thúy đánh gãy cuộc nói chuyện của hai mẹ con.
Cố Bình An rời khỏi lòng mẹ, đi ra khỏi nhà bếp xem thử. Vừa ngước mặt
lên liền nhìn thấy vẻ phong trần mệt mỏi của Thẩm An Bình đang theo sát
theo Cố ba. Bộ dáng thế này Cố Bình An vẫn là chưa hề gặp qua. Anh đối
với bên ngoài luôn bày ra bộ dáng oai phong đắc ý tiêu biểu của một
thanh niên ưu tú, khi nào thì anh lại trở thành cái dạng thế này? Anh
cao hơn Cố ba nữa cái đầu, nhưng lại khom lưng cúi đầu cùng Cố ba nói
chuyện, thỉnh thoảng còn gật đầu, đôi mày nhíu chặt làm cho người ta cảm
thấy bọn họ là đang nói một chuyện rất quan trọng, tuyệt đối không phải
là trò chuyện đơn giản.

Cố ba sắc mặt cũng không tốt lắm. Ông ngồi giữa sô pha nhưng cũng
không mở miệng, vì thế Thẩm An Bình càng không dám ngồi xuống, nhất thời
chỉ đứng cứng ngắc tại một chỗ, trên mặt còn lộ ra vài tia xấu hổ. Thật
ra Cố ba và Cố mẹ đã nhìn anh lớn lên từ nhỏ, Cố gia so với gia đình
anh quả thật không khác biệt mấy. Tuy trước kia khi gặp gỡ trưởng bối
anh cũng rất lễ phép, cung kính nhưng không đến mức khẩn trương thế này.
Hiện tại Cố Bình An có thể nhìn ra anh rất không thoải mái, như đang
đứng trước mũi nhọn, miệng lại lắp bắp không nói nên lời.

Thẩm An Bình âm thầm quay đầu, chạm phải ánh mắt Cố Bình An đang nhìn
mình, ánh mắt kia của anh rõ ràng là đang cầu cứu cô đây. Cố Bình An
liền vờ ho nhẹ, bước vài bước đến phòng khách, rót ra hai tách trà cho
hai người, nhu thuận tiến đến bên cạnh Cố ba, cố tình làm nũng giải
vây:”Ba, chuyện gì vậy! Nãy giờ dù sao ba cũng đã làm cho Thẩm An Bình
tự cao tự đại đó sợ hoảng hồn rồi, hay trước hết ba ba cho anh ta ngồi
xuống đi, đứng như vậy sao mà nói chuyện được a?”

Cố Ba sắc mặt thoáng cái lạnh lùng, cũng không nhìn đến Cố Bình An,
chỉ đi đến giữa phòng khách nhìn đến giữa tường nơi treo bộ quân phục
oai phong lẫm liệt của mình trước đây. Cố Bình An chỉ thấy trong lòng
mình “lộp bộp” nhảy dựng, theo sô pha đứng lên tiến đến nắm lấy tay ba
ba, cô thốt lên:”Ba! Đây là làm sao vậy!”

Cố ba một phen hất tay Cố Bình An ra, lạnh lùng trầm giọng:” Tránh
ra, đừng có ỷ ba ba thương con mà con ngang ngược lộng hành, chuyện của
con chút nữa ba sẽ tính sau. Trước tiên ba phải thu thập cái tên tiểu tử
này trước đã.! Dám đêm hôm khuya khoắc còn mang con đi ra đường xằng
bậy, ba nghĩ hắn thật là không muốn sống nữa rồi!” Nói xong lấy cây súng
tự động kiểu cũ đang vắt cạnh quân trang, quăng xuống trước mặt Thẩm An
Bình.

Khẩu súng bằng kim loại va chạm vào nền nhà trơn bóng bằng đá cẩm
thạch phát ra một tiếng vang thật lớn, làm cho cả căn phòng đang im lặng
cũng chấn động một phen.

Chỉ nghe giọng nói hòa ái dễ gần trước đây của Cố ba giờ đã trở nên
lạnh lùng, ông hướng Thẩm An Bình nói:”Tiểu tử, tôi hỏi cậu mau trả lời,
cậu phải nói cho tôi đây nghe rõ ràng đấy!” Cố ba ba giọng nói không
lớn không nhỏ, nhưng lại thập phần uy nghiêm, cả người đều toát ra khí
thế quân nhân rất tự nhiên, làm cho người dù đã trải qua đủ loại tình
huống trước đây như Thẩm An Bình, da đầu cũng hơi run lên. Anh đờ đẫn
tuân lệnh gật đầu, chợt nghe Cố ba ba trịnh trọng như gặp phải chuyện lạ
hỏi:”Cậu mau nói thật cho tôi biết, cậu đã động qua con gái của tôi rồi
phải không?”

Cố Bình An không nghĩ ba ba lại hỏi một câu như vậy, cô chỉ cảm thấy
máu lạnh xông thẳng, tụ lên đỉnh đầu. Cô theo bản năng liếc liếc nhìn
Thẩm An Bình một cái, không đợi Thẩm An Bình trả lời cô đã chen vào lên
tiếng:”Không có mà, không có!!!!”

Cố Ba trừng mắt nhìn Cố Bình An một cái, thấp giọng trách cứ:”Càng
ngày càng không có quy cũ, ba không có hỏi con, con ở đó la ó cái gì?”.
Nói xong tầm mắt lại lần nữa phóng đến Thẩm An Bình đang đứng đó. Ông
lại hỏi thêm một lần:”Nói thật đi! Có động qua hay không?”

Trong một khắc đó Thẩm An Bình không biết đầu óc chính mình phải trả
lời sao, có nên nhận hay không nhận. Anh tựa như trên người có một vết
sẹo rất riêng tư giờ lại bị lộ ra, phơi bày dưới ánh nắng mặt trời, điều
này làm cho anh cảm thấy rất thẹn, lại không ngờ khi con người đang
trong thời điểm khẩn trương, đầu óc cũng trở nên đần độn, mờ mịt. Giờ
phút này anh cũng không biết là đang xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng
cảm giác vừa thần kỳ lại rất như được phóng thích. Anh hít sâu một hơi,
không sợ chết ngẩng đầu lên, thẳng thắng cùng Cố ba đối diện, trả lời
một cách vững vàn:”Có”

Cố ba nhất thời cảm thấy trong người thật khó thở, ánh mắt trừng lớn
giống như hai cái chuông đồng. Ông càng tức giận càng trừng lớn nhìn
Thẩm An Bình, nhìn quanh trái phải không biết có phải vì nổi giận quá mà
cầm lấy chiếc gạt tàn cạnh bàn giơ lên cao. Cố Bình An mắt nhìn thấy
tình thế không đúng, chạy nhanh chân xông lên che chở trước mặt Thẩm An
Bình, miệng không ngừng rống lớn:”Ba ba, ba đừng quá xúc động, ba đánh
chết Thẩm An Bình con cũng sẽ không sống nổi. Con giờ đã là người của
Thẩm An Bình, ngay cả bản thân mình yêu anh đến nỗi con cũng không thể
khống chế được nữa!”

“…”

Bốn phía đột nhiên yên tĩnh dị thường, Cố Bình An giờ phút này chỉ
nghe mỗi nhịp tim mình đang đập hỗn hễn, càng lúc càng nhanh giống như
muốn nhảy khỏi lồng ngực ra ngoài. Sự sợ hãi lẫn cảm giác mất mát xâm
nhập tứ chi ngốc ngách trong cơ thể, làm cho cô thật lâu không dám ngẩng
đầu lên. Thời gian cứ thế từng chút từng chút trôi qua, thật lâu sau cô
mới cảm giác có gì đó hơi khác thường. Cô không an tâm giương mắt lên
nhìn Thẩm An Bình, nhìn thấy ánh mắt anh giờ đây đang tràn ngập kinh hỉ,
bốn mắt đối diện chạm mắt nhìn cô, làm cho Cố Bình An cảm giác có chút
xấu hổ. Khi cô quay đầu nhìn lại Cố ba đang đứng đối diện đằng sau, mới
phát hiện vẻ mặt ông cũng đang đắc chí như đùa dai thành công, còn đang
cười trộm cô.

Còn không chờ cô phản ứng lại đã thấy Cố ba đem gạt tàn trên tay
buông xuống, nở nụ cười tươi rói. Ông khoanh tay đứng đó, bộ dạng thật
nhàn nhã thong dong, thoải mái nói:”Các con cũng đã lớn, chuyện khác
không cần ông già này làm chủ, nhưng trước hết vẫn nên bàn chuyện hôn sự
trước cái đã.”

Ông bước thong thả đến trước mặt Thẩm An Bình, ra vẻ nghiêm khắc
nói:”Con gái của bác mà cháu cũng dám động vào, cháu đúng là chán sống!
Tháng này hai đứa mau mau định ngày làm đám cưới đi! Dám trì hoãn thử
xem!”

Thẩm An Bình cảm thấy thật yên tâm vì dù sao Cố ba cũng đã đồng ý bọn
họ, ánh mắt phượng tràn ngập ý cười, tủm tỉm đáp:”Ba ba yên tâm, con rễ
hết thảy đã rõ mọi chuyện, phải nói hai con đều biết ạ!”

“Ba cái gì mà ba! Dám đối con gái bác không tốt, bác sẽ thâu phục
cháu đấy!” Cố ba ba ngoài miệng mặc dù cứng rắn nhưng trên mặt lại không
dấu được vẻ tươi cười thỏa mãn, đương nhiên mọi cảm xúc trong lòng ông
hiện giờ đã lộ đầy trên mặt. Cố Bình An lúc này mới lấy lại phản ứng,
thì ra ba ba là cố tình đem họ ra mà đùa cợt đây mà.

Nhất thời mặt cô cũng xuất hiện toàn những vạch đen, trong lòng cô
thầm nói:”Sao ngay cả ba ba cũng đem cảm tình bọn họ ra mà giỡn chơi
chứ.”. Cô quay đầu nhìn Thẩm An Bình tức giận:”Bộ em nói muốn gả cho anh
sao?? Anh hiểu được, hiểu được cái gì hả?”

“…

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.