Devil or Angel - Chương 17 - 18
Chương 17: Náo loạn
Cảm
giác như trong tòan bộ không gian rộng lớn của lớp học này chỉ tồn tại hai con
người đó mà thôi. Diệp Tuyết kinh ngạc nhìn về hướng của Hạ Lâm, ánh mắt của
anh đáp lại một cách ôn nhu, hiền hòa. Nụ cười ngây thơ, trong sáng kia lại
hiện lên, khiến tâm hồn cô bay bổng về hướng nào không hay. Bất giác, Nhược
Tuyết đỏ mặt, cúi xuống và không tiếp tục nhìn anh nữa.
Không khí lãng mạn đã bị đám
người trong lớp phá hỏng. Nếu cô thắm thiết, đắm đuối nhìn anh thì đám người
kia lại không chút khách khí, săm soi nhìn cả hai người như hổ đói thấy mồi
vậy. Thực sự, cô không muốn làm vậy hi sinh cho lũ người buôn chuyện này đâu.
“Xin chào ! Tớ là Tử Hạ Lâm,
lần đầu tới lớp ta, mong được các bạn giúp đỡ.” Câu nói của anh khiến cô bất
ngờ. Rõ ràng lúc trước anh có nói mình 18 tuổi, giờ lại có thể học cùng lớp với
cô. Không lẽ là anh nói dối ? “Em có thể ngồi chỗ kia được chứ !” Anh mở lời
trước khi giáo viên có ý định sắp xếp chỗ ngồi giúp mình. Đương nhiên cái vị
trí mà anh muốn ngồi kia là chiếc bàn trống phía sau Tiểu Tuyết. Cả lớp như lấy
lại được hồn xác liền nháo nhào lên như bầy ong, họ đang rất thắc mắc về mối
quan hệ giữa hai người này. Họ ngửi thấy có chút gì mờ ám.
“Được … được chứ !” Soái ca bao
giờ cũng được hưởng một lợi thế và đặc ân khác người bình thường. Đến cả giáo
viên còn bị Hạ Lâm hút mất hồn, nên mọi chuyện sau này của anh sẽ tương đôi dễ
dàng hơn nhiều. “Em có thể về chỗ của mình.” Hạ Lâm hiên ngang tiến về phía của
Tiểu Tuyết, trong lòng anh không nén nổi sung sướng. Nụ cười ngây thơ ấy của
anh đã làm biết bao nhiêu cô gái trong lớp hồn xiêu phách lạc, bọn họ ngây ngốc
ngắm nhìn anh như những báu vật liên thành quí giá vậy.
“ Em không vui sao ? Buổi sáng
anh không thấy em trả lời tin nhắn. “ Khuân mặt Hạ Lâm mang theo vẻ giận dỗi,
đáng yêu. Thật giống như đứa trẻ đang nhận lỗi vậy. Nhược Tuyết cười nhẹ nhàng,
quay cả người xuống phía bàn của anh. “ Không phải, em chỉ hơi bận chút thôi.
Nhưng, em nghĩ anh nên giải thích về chuyện này.” Hạ Lâm đương nhiên hiểu được
ý tứ trong lời nói của cô. Anh cảm thấy nói chuyện với Tiểu Tuyết trong trường
hợp này có hơi bất tiện, vì đám người trong lớp kia đang mở to hết công xuất bộ
đàm bắt sóng của mình, để nghe câu chuyện của hai người họ. Mà dường như đám
người đó rất hứng thú với chuyện này.
“Anh đừng để ý tới chúng.”
Nhược Tuyết thấy ánh mắt e ngại của anh liền an ủi. “Bọn chúng lúc nào cũng
vây, thấy có chuyện hay là bâu xâu vào.” Tiếp ngay sau câu nói đó của cô là một
tràng những ánh mắt mang hình viên đạn bắn về hướng mình, cư nhiên bọn họ không
bao giờ chấp nhận sự thật bị phanh phui phũ phàng đến vậy. “Bạn của em thật vui
tính.” Một câu nói lịch sự của anh lại khiến đám người đó thay đổi thái độ
nhanh đến chóng mặt, trở nên hiền hòa , nhã nhặn như chưa từng có chuyện mưa
đạn ban nãy. Diệp Tuyết không đành lòng nhìn một cậu bé ngây thơ như anh bị đám
ác lang kia lừa gạt. “Bọn nó không phải bạn em. Chỉ có hai đứa kia thôi.” Rồi
chỉ tay về hướng của Lam Nhi và Đình Giang vẫn đang duy trì trạng thái ngỡ
ngàng. Cô hiểu được điều đó, vì dù sao, cô vẫn chưa nói chuyện mình quen biết
Hạ Lâm với hai đứa kia.
Thái độ của đám người trong lớp
lại thay đổi dữ dội. Giờ thì chuyển từ ánh mắt viên đạn sang ánh mắt tên lửa,
có đứa còn dội nguyên bom nguyên tử về hướng này. Bất quá, người như Nhược
Tuyết đâu phải dễ bị ăn hiếp, chỉ cần một cái trừng mắt đe dọa của cô đã khiến
bọn chúng ngoan ngoãn như đám thỏ non, ngồi nguyên tại chỗ của mình. Nhưng độ
hóng hớt của chúng về câu chuyện của cô và Hạ Lâm thì vẫn không hề khuyên giảm,
vốn đã là bản tính trời sinh nên khó mà có thể bỏ được.
“Chào hai em, anh tên là Hạ
Lâm, là … bạn của Nhược Tuyết.” Đình Giang và Lam Nhi như không tin vào tai
mình nữa. Không ngờ Diệp Nhược Tuyết lại có một người bạn là soái ca đến vậy,
mà trông thái độ của cả hai thì có vẻ không đơn thuần chỉ là bạn. “ Chào anh,
em tên là Hoắc Đình Giang.” – “Còn em là Hoàng Lam Nhi.” Nhưng cả hai vẫn vui
vẻ trả lời, dù sao còn có buổi thẩm vấn kia, lo gì không tra khảo được tin tức.
“Được rồi, bớt dài dòng đi, anh không định nói về chuyện này sao ?” Diệp Tuyết
không thể nhẫn nhịn được để chờ câu trả lời của anh, cô mong rằng sẽ không phải
là anh đã lừa dối cô vì chỉ cần như vậy, quan hệ giữa hai người họ sẽ bị cắt
đứt.
“ Đừng giận mà, không phải anh
nói dối mà vì có lí do riêng nên anh nhập học muộn hơn một năm. Nếu không tin
thì em nhìn chứng minh thư của anh đây này.” Hạ Lâm vội vã giải thích, nhìn
khuân mặt lạnh lùng ban nãy của cô khiến anh phải giải thích triệt để chuyện
này. Nếu không, với tính cách của Tiểu Tuyết thì hai người khó lòng có thể tiếp
tục. Khuân mặt non nớt, ngây thở của anh đỏ ửng lên vì tìm cách giải thích
khiến cô hì cười. “Không cần khẩn trương như vây! Nếu nói rõ từ đầu thì có phải
tốt hơn không.” Cô nhẹ giọng an ủi, bây giờ cô lại cảm thấy như mình đã mắc một
tội lỗi lớn không bằng. Vẻ mặt của Hạ Lâm lại trở về vui vẻ như ban đầu, anh
thực sự không muốn lần gặp lại thứ hai của họ lại có hiểu nhầm.
“ Mà sao tình cờ quá vậy, chúng
ta lại học cùng lớp ?” Tiểu Tuyết thường không tin vào duyên phận nhưng lần
này, có thể lão thiên thực sự muốn bọn họ gặp lại nhau. “Anh rất thích điều đó,
em không được vui sao ?” Cô không ngờ trên đời lại có soái ca ngây thơ, trong
sáng đến vậy. Ánh mắt trong suốt màu hổ phách kia dường như chỉ chăm chú nhìn
vào thái độ của cô, chỉ cần một phản ứng nho nhỏ của cô cũng đủ khiến anh buồn
vui thất thường rồi. “Em nói không vui hồi nào. Chỉ cảm thấy lạ thôi, nhưng
không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh đến vậy ah.” Cô vui vẻ đáp lại, tòan bộ
dáng vẻ, cuộc nói chuyện giữa hai người đều bị đám người trong lớp tường thuật
trực tiếp hết cả.
Chỉ sợ rằng giờ này, trường
Song Phúc đang náo loạn lên vì thông tin lớp 11-2 xuất hiện soái ca bí ẩn và
cuộc tình giữa soái ca và Diệp Nhược Tuyết. Đương nhiên cô không lo lắng, vì ở
trường này, hình ảnh của cô rất mờ nhạt nên có nhắc đến cũng không ai biết, bất
quá, có lo lắng thì chỉ đối với Hạ Lâm mà thôi. Một cậu bé ngây thơ như anh thì
không nên để lũ sói gian ác mê trai của trường này làm hại đến.
*******************
“ Bị cáo Diệp Nhược Tuyết đã
biết rõ tội lỗi của mình chưa ?” Thẩm phán Hoắc đang cố lên giọng nạt nộ. “ Tội
gì ah ?” Bọn người gian ác này đúng là không bỏ qua cho cô, dám thừa cơ hội Hạ
Lâm lên phòng giáo vụ mà ở lớp chất vấn cô. Nhưng, nếu không nói ra sự thật thì
chắc bị bọn chúng dùng cực hình tra khảo mất, mà cô lại ghét nhất mấy cái trò
đó.
“ Tôi phản đối, ngài không thể
áp đặt như vậy cho thân chủ của tôi.” Luật sư Lam Nhi đang cố gắng bào chữa cho
cô trong phiên tòa này. “ Ít ra cũng nên để cô ấy trình bày sự việc rồi mới
được kết tội.” Con mẹ nó, bọn chúng tất cả đều cùng một ruộc, muốn tìm hiểu về
chuyện giữa cô và Hạ Lâm, đã vậy lại còn bày đặt thẩm vấn này nọ. Đồ luật sư
dởm. “Các ngươi im ngay cho ta.” Cô hét lên trong thất vọng.
“ Kháng cáo không có hiệu lực.
Bị cáo nên thành thực khai ra sự thật, luật pháp sẽ khoan hồng cho những kẻ
biết quay đầu lại.” Trời ạh, quen biết sóai ca là tội rất nặng hay sao mà khiến
đám ngươi kia xâu xé cô thê thảm đến vậy. Muốn rời đi cũng không được muốn ở
lại cũng không xong.
Sau một hồi tra tấn bằng cực
hình, cuối cùng lũ người dã man kia cũng có được tòan bộ thông tin cần thiết,
mà tên đầu trò Hoắc Đình Giang kia còn đang bán tin mật đó cho CLB báo chí của
trường. Đồ vì tiền mà quên bạn. Lần này thì cô thực sự tiêu rồi
Chương
18: Kẻ thù gặp lại
Giờ
Diệp Tuyết mới hiểu được tại sao các nữ nhân vật chính trong tiểu thuyết lại
thường kì thị các soái ca đến vậy. Nhưng dù sao, chuyện giữa cô và Hạ Lâm cũng
không hẳn là mối quan hệ ban bè bình thường nên giữ kín mọi chuyện thì hơn.
Điện thoại của cô lại rung, lần này chắc hẳn là Green.
“
Tiểu thư xinh đẹp của tôi … Em đã dậy chưa vậy ?” Giọng nói cợt nhả của anh ta
luôn khiến Tiểu Tuyết cảm thấy không được thoải mái, bất quá, cùng là người
trong hội nên lâu dần cũng có cảm giác quen.
“ Em đang ở trường! Anh có muốn
đến không ?” Muốn đùa với cô cũng được, nhưng đến khi gặp quà đáp lễ thì không
nên oán trách cô nha. Câu hỏi này với anh ta như một mỏ vàng không đáy vậy, chỉ
cần tra được thông tin cá nhân của Sliver trong HELL thôi cũng đã là một kì
tích rồi. Huống gì lần này là do cô tự đề nghị trước.
“ Làm sao anh có thể từ chối
tấm lòng của tiểu mĩ nhân được. Mau đọc địa chỉ, anh tới liền.” Đến mặt mũi của
cô ra sao anh ta còn không biết, thì làm gì có chuyện tốt tới mức tự khai địa
chỉ của bản thân.
“ Em đùa thôi, mau báo thời
gian đi, em còn đi ăn cơm.” Cô muốn trả thù vụ ban này anh ta dám nói đểu cô.
Làm gì có cô gái nào còn chưa thức dậy lúc 11h trưa thế này, mà còn hỏi rằng em
đã dậy chưa ? Thật tức chết mà.
“ Vậy thì giờ này ngày mai vậy.
“Anh ta cũng không mơ tưởng gì nhiều chuyện Sliver sẽ tự khai ra bí mật của bản
thân nên tốt hơn là tự mình điều tra. Có thể ngày mai sẽ là cơ hội lớn dành cho
Green.
********************
“ Nào, chúng ta đi chiến thôi.
Hôm nay em sẽ bao anh một bữa để kỉ niệm.” Diệp Tuyết ra vẻ hào phóng vỗ lên
vai Hạ Lâm. Dù rằng sẽ biết, người trả tiền chắc chắn không phải là cô.
“ Đi đâu. Tới căn tin ăn trưa
áh.” Hạ Lâm giờ mới ngẩng đầu liên, suốt từ nãy đén giờ anh chỉ chăm chú nghiên
cứu cái điện thoại của mình, không biết là có cái gì bên trong nữa. “ Em cứ đi
đi. Anh có cơm hộp riêng rồi.” Vừa nói, anh vừa lấy hộp cơm màu trắng, sặch sẽ
của mình ra khỏi chiếc túi xách. Một dạng hộp giữ ấm thức ăn loại tốt.
“ Anh mang cơm từ nhà theo ? Ai
làm cho anh vậy.” Tiểu Tuyết ngạc nhiên hết cỡ. Không phải là nhóm người hâm mộ
tặng anh đấy chứ ?
Trông
ánh mắt ngạc nhiên của cô, Hạ Lâm lập tức giải thích. Có thể cô sẽ hiểu nhầm
một số chuyện.”Anh theo chủ nghĩa đàn ông hòan hảo. Cơm này là của anh làm, anh
thích ăn cơm của mình tự nấu.” Anh nhẹ nhàng thú nhận. Một tiếng nổ bùm trong
đầu của Tiểu Tuyết. Cô nheo mắt đánh giá lại chàng trai trước mặt. Một siêu cấp
soái ca với dáng vẻ ngây thơ, chưa hiểu chuyện đời, tính tình lại ôn nhu, dịu
dàng, biết quan tâm chăm sóc đến người khác. Đã vậy còn biết nấu cơm. Thật đúng
là một chàng trai hòan hảo.
Cô
không để ý tới mọi người xung quanh mà tự nhiên bám chặt lấy tay anh thì
thầm.”Người đàn ông hoàn hảo ? Vậy là tính cả chuyện bếp núc, giặt giũ, dọn dẹp
nhà cửa và chăm em bé chứ ? “ Nếu đúng thì cô thật sự không muốn buông tha cho
một chàng trai tốt đến vậy. “ Tất cả đều đúng nhưng khoản cuối hơi mắc vì anh
chưa có em bé nên không biết là có làm được không !” Tử Hạ Lâm đúng là một bảo
bối vô giá, Diệp Nhược Tuyết tự thề với chính mình sẽ không bao giờ buông tha
cho anh, bất kì kẻ nào muốn đụng tới anh thì phải bước qua xác cô.
“
Anh có danh sách ứng cử viên cho bà xã tương lai của mình chưa ? Em đăng kí một
phần được chứ ?“ Tiểu Tuyết vứt bỏ tất cả mấy cái sĩ diện của mình mà nói với
anh. Như vậy có thể tính là một lời tỏ tình không ? Hạ Lâm nở nụ cười tươi
sáng, anh không ngờ tiểu mĩ nhân trước mắt lại coi trọng mình đến vậy, đúng là
tâm đầu ý hợp. “ Không cần lo, nếu có danh sách đó thì chỉ có một ứng cử viên
duy nhất là Tuyết Nhi mà thôi.” Anh vui vẻ chấp nhận.
Cô
và Hạ Lâm xuống căn tin. Mặc dù anh đã có cơm riêng nhưng vì Tiểu Tuyết muốn
cùng ăn nên anh đi theo. Chuyện học sinh mang cơm hộp tới trường là vô cùng lạ
lẫm, huống chi, người đó lại là soái ca mới nhập học tại trường Song Phúc. Nếu
họ biết cơm là do anh tự làm thì quả thật sẽ chấn động học sinh tòan trường
mất.
“
Ăn thế này thật không thoải mái chút nào ?” Lam Nhi kêu than. Cả bốn người bọn
họ, trong đó có Nhược Tuyết, Hạ Lâm, Đình Giang và Lam Nhi, đều có nhan sắc hơn
người nên gây sự chú ý rất nhiều. Đặc biệt là đôi kinh đồng ngọc nữ Tuyết tiểu
thư và Lâm công tử đang ngồi tình tứ bên nhau kia, thật khiến toàn bộ ánh mắt
của mọi người trong trường muốn bùng nổ.
“
Nếu vậy thì ăn mau đi. Từ nãy đến giờ ta chưa thấy ngươi động đũa nha.” Nhược
Tuyết trong miệng lúng búng đầy cơm, vừa nói vừa nhai. Cô không thèm để ý tới
mất ánh mắt săm soi đến từ mọi phía của đám học sinh trong trường mà chăm chăm
lấy thức ăn từ hộp cơm của Hạ Lâm. Đồ ăn anh làm ngon tới mức không thể chê vào
đâu được nên Tiểu Tuyết đã ăn hết phân nửa, cuối cùng, cô đành đổi suất cơm của
mình với anh. Hạ Lâm trong lòng vô cùng vui vẻ. Chỉ cần lấy được lòng cô thì
chuyện tình cảm giữa hai người họ sẽ tiến triển nhanh chóng.
“
Vậy, mai anh sẽ làm thêm cho em một hộp. Đồ ăn ở trường tuy rẻ nhưng không đủ
chất dinh dưỡng. “ Hạ Lâm thản nhiên nói. “ Em muốn ăn gì thì cứ nói, anh sẽ
khiến em vừa lòng ah.” Thật khiến ngưừoi khác cảm động, nếu không phải trên
miệng Diệp Tuyết dính dầu mỡ thì cô đã tặng anh một cái thơm lên má rồi. “ Thật
sao? Em mong đến ngày mai quá. “ Cô cười ngọt ngào nhìn anh. Nhưng, không khí
vui vẻ chưa được bao lâu thì đã bị kẻ khác phá đám. Tiếng nói giận dữ từ phía
sau hai người họ vang lên.
“
Thằng chó … mày muốn chết hay sao mà lại dám mò tới đây.” Người đang gào lên
như một kẻ điên kia chính là một tên đệ tử trong Thiên Phong hội. Tiểu Tuyết
nhận ra hắn vì đó chính là kẻ truy bắt cô tối hôm qua. Đứng sau lưng hắn chính
là tên thủ lĩnh Lăng Hạo Thiên và tên tiểu dâm ô nhà họ Diệp, Diệp Nhược Phong.
Cô không hiểu là bọn khốn này đang nói về ai, là Đình Giang hay Hạ Lâm.
“
Đừng có gây sự tại đây. Tao không rảnh tiếp chúng mày.” Giọng nói của Hạ Lâm
thay đổi nhanh chóng, vừa lạnh lùng lại vừa mang theo uy quyền chế áp. “ Vậy mày
nói xem mày đến đây làm gì ?” Hạ Thiên bình tĩnh phản kích lại, nhưng trong ánh
mắt của anh ta đã nổi rõ những tia tức giận đáng sợ. Tiểu Tuyết được che lấp
bởi phần lưng rộng lớn, rắn chắc của Hạ Lâm nên hoàn tòan không hiểu sự việc là
gì. Anh quay người lại, thấy cô vẫn đang chăm chú ăn mà không để ý nên thở phào
nhẹ nhõm, anh thực sự không muốn cô nhìn thấy một phần khác trong con người
anh. Lạnh lùng, tàn nhẫn …
“
Tao đến nhập học. Không phải đi gây sự nên mày có thể rời đi. “
“ Mày tưởng mày nói là được
sao? Hôm nay tự dẫn xác tới đây chắc đã có chuẩn bị rồi chứ nhỉ. Àh mà quên,
mày đâu có người nhà để an táng cho mình cơ chứ.” Giọng nói chế giễu của Hạo
Thiên khiến anh vô cùng tức giận, đôi bàn tay rắc chắc kia nắm chặt thành quyền,
khuân mặt anh lộ rõ vê tức giận.
“ Có chuyện gì sao ?” Một giọng
nói đáng yêu cắt đứt bầu không khí đối đầu căng thẳng giữa hai chàng trai. Hạ
Lâm liền thay đổi thái độ, ôn nhu cười nói với Nhược Tuyết. “Không có chuyện gì
đâu. Đừng lo lắng.” Anh không muốn cô vướng vào chuyện ân oán giữa mình và Lăng
Hạo Thiên.
“
Tiểu Tuyết !!!!!” Diệp Nhược Phong hét toáng lên khi nhìn thấy cô đang ở phía
sau lưng của Hạ Lâm. Hắn không ngờ người bạn gái trong tin đồn ở trường của Tử
Hạ Lâm lại là chị gái mình. Ánh mắt lười biếng của cô nhìn về phía hắn, ý hỏi
có chuyện gì mà lại gào lên như vậy.
Hắn
không thể tin vào mắt mình nữa. Tiểu Tuyết lại có thể quen với tên khốn Hạ Lâm
kia, đã vậy hai người họ còn tình tứ ngay trước mặt hắn. Thật không thể chịu
nổi.