Devil or Angel - Chương 05 - 06

Chương 5: Cố ý 


Hai người có quan hệ gì vậy ? “ Trúc Vân không nhịn được mà hỏi. Lập tức, mọi
người trên bàn dừng ăn, chăm chú lắng nghe câu trả lời từ phía một trong hai
người kia. Thê nhưng, vẻ mặt của Diệp Tuyểt vẫn bình thản như không, cánh tay
dài, trắng nõn kia cứ khều khều sang phần cơm của Nhược Phong để lấy lại vẫn cá
chiên ban nãy bị hắn ăn mất.

“ Không cần … để ý. Ăn tiếp đi
!” Nhược Tuyết trả lời gọn nhẹ. Cô cảm giác được tên tiểu dâm ô ngồi bên cạnh
có vẻ không vui, khuân mặt của hắn xịu xuống tỏ vẻ bất công. Nhưng, không ai có
thể thlàm thay đổi chủ kiến của Diệp Nhược Tuyết cô, đã không nhận là không
nhận. “ Thế sao cô cứ tỏ vẻ thân thiết với anh Phong vậy. ? Cô tưởng mình là ai
? “ Con nhỏ ẻo lả kia cũng thật kém cỏi mà. Có chút xíu như vậy đã không chịu
nổi rồi, không đủ tư cách làm con dâu Diệp gia.

“ Vậy cô nghĩ mình là ai ? “
Tiểu Tuyết ngạo mạn trả lời lại. Sắc mặt cô phi thường khinh bỉ loại con gái
này. Lam Nhi và Đình Giang biết cô sắp giờ trò cũng nên lại tiếp tục ngồi ăn,
không thèm để ý chiến sự. Chỉ có Trúc Vân và Hạo Thiên là chăm chú xem mọi
chuyện. “ Tôi là bạn gái anh Phong, làm sao nào ? Tôi nói cho cô biết. đừng
tưởng mình có chút nhan sắc thì lên mặt với người khác. Diệp Phong sẽ không bao
giờ thích cô. “ Con nhỏ đó thét toáng lên, chứng tỏ vô cùng tức giận.

Có chút nhan sắc ư ? Tiểu Tuyết
khinh. Con nhỏ đó không nghĩ rằng mấy lời đó phù hợp với mình hơn hay sao mà có
thể dễ dàng nói ra đến vậy. Nếu muốn chơi thì Diệp Nhược Tuyết này sẽ chơi đến
cùng. “ Bạn gái sao ? Vậy tôi là lão bà của Diệp Nhược Phong đấy. Cô định thế
nào ? “ Vừa nói cô vừa ném chiếc thìa xuống khay đựng. khiến cơm và thức ăn bắn
tung tóe lên bàn. Bất quá, đó không phải là khay cơm của cô mà là khay cơm của
Nhược Phong. Khuân mặt hắn đang khốn khổ nhìn cô như muốn cầu xin cô đừng gây
chuyện. Nhưng kẻ khiêu chiến lại là con nhỏ kia trước nên Tiểu Tuyết cô nhất
định không buông tha.

“ Cô … nói cái … gì ? “ Khuân
mặt con nhỏ đó bỗng dưng trắng bệch. Đôi mắt đau thương hướng về phía Nhược
Phong rồi lại chăm chú nhìn Diệp Tuyết. Cô ta cần một sự giải thích ngay bây
giờ nhưng bạn trai yêu quí của cô ta Diệp Phong lại không nói lời nào. Đôi mắt
hắn chỉ hướng về người con gái mới đến kia. “ Không … em không tin. Diệp Phong
anh mau nói gì đi. “ Cô ta van xin hắn, đôi mắt đẫm lệ trông thật đáng thương.

Lam Nhi và Đình Giang cảm thấy
không ổn. Nếu cứ tiếp tục để im như vậy chắc Tiểu Tuyết sẽ làm thịt con nhỏ kia
tại đây mất. “ Ăn xong rồi … Đi chứ ? “ Lam Nhi hướng về phía Nhược Tuyết, ý
cũng muốn nói nên dừng lại thì hơn. Diệp Tuyết gật đầu, đứng dậy cầm khay cơm
của mình đi. “ Cô không được đi. Mau ở lại giải thích cho tôi. “ Con nhỏ đang
nằm trong vòng tay an ủi của Diệp Phong vẫn tiếp tục không chịu buông tha cô.
Nhưng, nếu không nể tình Lam Nhi đang đau buồn vì màn tình yêu nồng cháy giữa
tên tiểu dâm ô và cô ta thì Tiểu Tuyết sẽ chơi đến cùng.

Cả ba người đều đứng dậy bỏ đi.
Nhưng, chưa quá được ba bước đã nghe thấy tiếng la thét thảm thương của Lam
Nhi. Cô ấy bị vấp ngã, khuân mặt bé nhỏ, đáng yêu giờ đã dính đầy cơm và thức
ăn trông thật thê thảm. Và kẻ làm ra chuyện này không ai khác chính là hoa khôi
Trúc Vân, cô ta đang cười một cách đầy ẩn ý khi nhìn thấy bộ dạng khó coi của
Lam Nhi. Cơn giận dữ trong người bùng lên.

Diệp Tuyết đã chịu hết nổi. Cô
cướp lấy khay của Đình Giang mà ném thẳng về hướng Trúc Vân và Hạo Thiên.( Đố
biết vì sao phải lấy khay cơm của Hoắc ca ~,,~ ) Cơm còn thừa trong khay bắn
tung tóe lên người họ, cả mùi canh cá chua đặc biệt hấp dẫn giờ đã chảy từng
giọt, từng giọt tong tỏng từ đỉnh đầu của hoa khôi Trúc Giang xuống. Giờ thì
xem ai thê thảm hơn ai.

“ Cô kia … cô làm cái gì vậy
hả. ? Mau đứng lại cho tôi. “ Trúc Vân hét lên. Âm thanh chua the thé của cô ta
khiến người khác phải rợn long mao. Trông bộ dạng cô ta chẳng khác gì một kẻ
điên. Đình Giang cũng cười khẩy rồi đỡ Lam Nhi đi. Chỉ có Diệp Tuyết là nán lại
một chút để xem nốt trò vui. Bộ dạng điên khùng của Trúc Vân khiến cô cảm thấy
phi thường sung sướng, nhưng đôi mắt bắn ra những tia dọa người của Hạo Thiên
lại khiến cô bất giác giật mình. Cô biết rằng, đây là kẻ mình không nên dây
vào.

Trên người Hạo Thiên vẫn dính
cơm, đôi mắt lạnh lùng nhìn người con gái đang tỏ ra ngạo nghễ, vui sướng vì
chiến tích của mình. Anh biết rằng, cô cũng không phải là kẻ tầm thường. Một
người có thể chế ngự được Diệp Phong mà còn ngang nhiên ném khay cơm vào người
của anh và Trúc Vân thì chắc chắn cô phải có một thế lực khá lớn hậu thuẫn phía
sau. Tiểu Tuyết quay lại hướng Diệp Phong và con nhỏ ẻo lả nhẹ nhàng mỉm cười.
Nụ cười của thần chết. Bộ dạng mất hồn của hai đứa nó thật khiến người khác
sung sướng mà.

Diệp Tuyết vứt nốt khay cơm
nhẵn như chùi của mình lên bàn. ( Trên kia là câu hỏi, phía dưới này là câu trả
lời. ha ha ) rồi chạy theo hướng hai nguời kia. Bỏ mặc bốn kẻ bại trận đang
ngồi đó. Đương nhiên tòan bộ cảnh này đều được tòan bộ học sinh của trường Song
Phúc chứng kiến không sót chút nào. Thật kém may mắn cho những kẻ hôm nay không
xuống căn tin. Tiếng xì xào bàn tán không ngớt.

Trúc Vân không chịu nổi, với
thân phận bạn gái của thủ lĩnh như cô ta lại bị một người khác bắt nạt như vậy.
“ Hạo Thiên àh, anh phải giúp em trả thù. “ Ánh mắt nảy lửa của cô ta quả thật
đáng sợ.Nhược Phong biết chị mình đã gây ra họa lớn nên đành phải ra mặt nói
giúp vài lời. “ Đừng vậy, là em đắc tội với người ta trước mà. “ Khuân mặt Trúc
Vân liền xịu xuống ngay tức khắc, cô ta ra hiệu với con nhỏ ẻo lả ngồi phía kia
khuyên can Nhược Phong nhưng vì quá sợ hãi trước nụ cười ban nãy của Diệp Tuyết
nên giờ không khác gì người mất hồn.

Hạo Thiên đăm chiêu suy nghĩ
một chút rồi đứng dậy. Trúc Vân cũng tự động tiến bước theo. Chỉ còn Nhược
Phong và Bích Vy ( con nhỏ ẻo lả mà Tuyết tỷ gọi ), vẫn còn ngồi lại bên bàn
ăn. Hắn nhẹ nhàng vỗ đầu cô ta rồi nói.

“ Nếu Trúc Vân có làm gì thì
không được theo hiểu chưa ? Đừng kiếm chuyện với cô gái ban nãy. “

“ Nhưng, … được, em hiểu rồi. “
Cô ta cũng biết một điều, nếu Nhược Phong đã nói như vậy thì chắc cô gái kia
không phải là kẻ bình thường. ( Mà là kẻ bất bình thường ~,,~ ) Ánh mắt chợt
léo lên những tia giảo hoạt. Cô ta đã có cách báo đáp lại chuyện này là không
cần ra mặt. Đợi Diệp Phong đi, Bích Vy liền gọi điện thoại cho ai đó, khuân mặt
tràn đầy sự hả hê.

***********************

Diệp Tuyết đưa Lam Nhi đi thay
quần áo xong, liền trở về lớp. Nhưng, chưa bước tới cửa cô đã cảm thấy cơn buồn
ngủ bỗng ập đến. ( Đây là công thức  cơm no + coca say = buồn ngủ. Thực ra
là rượu say nhưng Tuyết tỷ uống coca nên cho thành vậy ^^ ).Tuyết Nhi đành mạn
phép tới phòng y tế để xin thuốc vậy.

Bên trong phòng y tế nồng nặc
mùi thuốc khử trùng, chắc vừa mới dọn dẹp lại. Trên chiếc giường bệnh ( đây là
thuốc ban nãy Tuyết tỷ nhắc đến) trải ga trắng muốt, cả chiếc chăn mềm mại kia
đang quyến rũ cô, ngỏ lời muốn cô ngả lưng xuống. Một con người bình thường như
Diệp Nhược Tuyết cô làm sao chống cự lại được lời mời tuyệt vời đó.( Ta tưởng
là bất bình thường) Nằm trên chiếc giường êm ái đó, Tiểu Tuyết mở điện thoại
ra, bật mấy bài nhạc cổ điển nhè nhẹ cho dễ ngủ.

Trong phòng y tế trống vắng,
chỉ mỗi lúc lại nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ, đều đều của Nhược Tuyết. Tiếng
nhạc cổ điển đã ngắt từ lâu, giờ là thời gian để cô và Chu Công đi dạo mát,
thật thích thú mà. Càng ngủ càng sâu, những giấc mộng đẹp đang tìm đến với cô.
Trong mơ, cô thấy mình rơi vào một mỏ vàng, tòan những châu báu ngọc ngà quý
giá.Cô nhanh nhẹn cởi chiếc áo khóac bên ngoài, đem hết chỗ vàng bạc đó giấu
gọn vào bên trong. Nhưng, khi thóat ra khỏi được cái hang đó thì cô bị vấp ngã,
bọc áo đựng chỗ vàng ban nãy đã rơi xuống một cái vực không đáy. Diệp Tuyết
khóc không ra nước mắt. Cả người run bần bật khó chịu, bình thường cô khóc sẽ
không bao giờ tun rẩy đến mức này.

Tỉnh dậy, hóa ra cảm giác run
rẩy ban nãy trong cơn mơ là do chế độ rung của điện thoại. ( Ta đi chết đây T.T
). 5 cuộc gọi nhỡ của Lam Nhi, 2 cuộc của mama và 1 cuộc của Diệp Phong. Màn
hình điện thoại hiện 4h30 PM. Lão thiên ơi, đã tan học rồi. Ban đầu chỉ định
ngủ 1 tiếng thôi nhưng vì ngủ ngon quá ( hay là bận nhặt vàng trong mơ) mà cô
đã ngủ đến lúc tan học luôn rồi. Cô phải nhanh chóng đến võ quán trông nếu
không sẽ bị má Lâm cắt mất một hộp kẹo chanh.

Chương
6: Tài kinh doanh 


quán Diệp gia. Nhược Tuyết ba chân bốn cẳng lao đến đó, còn không kịp thay võ
phục. Phanh … Tiếng đạp cửa khiến cả đám người trong võ quán giật mình. “ Ah,
đại tỷ đã tới … “ Một tên trong đám đó kêu lên, ngay tức khắc, bọn chúng xếp
thành hai hàng ngay ngắn chỉnh tề để đón Diệp Tuyết.


Không cần rườm rà. Đến rồi, đến rồi …” Cô vừa thở hồng hộc, vừa nói. “ Mệt chết
ta rồi, nước đâu … “ Một cốc nước lạnh mát lịm được đưa tới ngay sau đó, cô
uống hả hê không còn một giọt, trong miệng vẫn còn ngậm viên đá nhỏ.


Ông … a ới ưa ? “ ( Ông già tới chưa ? “ ) Tiểu Tuyết vừa ngậm đá vừa hỏi.
Đương nhiên là bọn đệ tử trong võ quán đã quá quen với cái nói chuyện của Tuyết
đại tỷ nên nhanh chóng đáp lại. “ Sư phụ chưa có qua. Nhưng sư mẫu có hỏi qua
bọn đệ có thấy tỷ tới hay chưa. “ Vừa thấy nhắc tới má Lâm thì Nhược Tuyết bỗng
hoảng sợ. “ Ế ác ươi … nói ế ào ? “ ( Thế các ngươi nói thế nào ? / Sợ mà vẫn
còn ăn đá được ^^. )


Bọn đệ nói tỷ đi nhà xí chưa ra. Sư mẫu cũng không hỏi nữa. “ Tiểu Hổ đúng là
tên đệ tử mà cô ưng ý nhất. Hắn luôn thông minh trong mấy trò xử lí tình huống
giật gân này. Nếu má Lâm biết cô đến muộn chắc tối nay sẽ bị cắt mất phần kẹo
chanh.


Thế các ngươi bàn nhau xong chưa. Hôm nay là trận của đứa nào ? “ Nhược Tuyết
vô cùng khâm phục bản thân mình. Nếu như ai đó nói cô dốt môn tóan thì thật sai
lầm, chỉ cần biết hết các số cũng như phép tính cũng đã có thể làm giàu được
rồi. Ví dụ điển hình chính là cách kinh doanh ngầm ở võ quán này.


Thưa đại tỷ, là trận của Tiểu Mập và Lý Lùn. “ Diêp Tuyết trong lòng kinh hỷ.
Cô không ngờ rằng hôm nay lại có sự góp mặt của Lùn đại gia. Lần này thì làm ăn
lớn rồi. “Ok ! Các ngươi mau để tiền đặt cược lại. Màu đen là của Tiểu Mập, màu
trắng là của Lý Lùn.” Diệp Tuyết nhanh chóng phân phó. Đây chính là kiểu kinh
doanh ngầm mà cô đã nhắc đến. Trông võ quán có vẻ khang trang, trong sạch như
vậy nhưng thực chất bên trong đã bị Diệp Nhược Tuyết làm ô uế tất cả.

Mang
danh là đi học võ nhưng thực chất lại nhà những trận cá độ giữa các võ sinh
trong võ quán. Nếu tên nào có khả năng giao chiến và muốn thu lợi nhuận từ mấy
đòn võ của mình thì hãy đến gặp Diệp Tuyết. Việc kinh doanh này có lợi giữa cả
hai bên, người thắng thì nhận được tiền cùng sự ngưỡng mộ của mọi người, còn kẻ
thua thì sẽ có cơ hội nhìn nhận lại bản thân mình và tiếp tục tập luyện cho đến
khi có thể đánh bại được kẻ thù. Mặc dù hơi phi nghĩa nhưng đòn đánh vào kinh
tế này của võ quán Diệp gia đã giúp cho bao nhiêu nhân tài được nở rộ.

Đương
nhiên mọi chuyện lại không đơn giản đến vậy. Tiểu Tuyết đóng vai trò vô cùng
quan trọng trong những trận cá độ này. Vừa làm trọng tài, vừa là người thu hoa
hồng, nên kẻ nào có ý định bùng tiền hoặc chày bửa không chịu trả thì sẽ được
lãnh nguyên một quà tặng miễn phí từ đại tỷ Nhược Tuyết. Còn chuyện thu tiền
hoa hồng thì thật ngại. Bất quá cô lấy danh nghĩa Diệp gia thu 3 phần tiền đánh
cược, còn 7 phần thì dành cho người chiến thắng. Đó chính là cách kinh doanh
ngầm mà cô đã nghĩ ra kể từ khi tới võ quán này tiếp nhận đệ tử. Suốt 5 năm
trời, tiền thu lời của các trận cá độ lớn bé đã đem lại khỏan tiền khổng lồ 30
vạn cho Nhược Tuyết. Còn cộng thêm tiền tiêu vặt hằng tháng, tiền lãi khi cho
vay ( cái này thì Phong ca của ta đã nếm mùi), mục tiêu cuối cùng của cô chính
là mua được một căn nhà chung cư hạng trung, thóat khỏi cảnh sống biến thái
hiện tại.

Nhưng
cô đã điều tra khá kĩ, nếu bây giờ, muốn mua một căn nhà chung cư thì cần
khoảng 60 vạn. Mà hiện tại tất cả các mó tiền của cô mới chỉ có 40 vạn, để tích
góp được 20 vạn thì cô cần một công việc làm thêm ngoài giờ học. Nhưng, nếu để
má Lâm biết chuyện thì chắc chắn sẽ không được rời nhà nửa bước, vậy nên, Tiểu
Tuyết cần phải bí mật làm việc này. Mà đối tượng cô có thể tin tưởng nhất chính
là Hoắc Đình Giang – con người của công việc. Mơ ước của cậu ta vô cùng xa xôi,
chính là trở thành một trong những tỉ phú trẻ tuổi nhất Trung Quốc, tuy thuộc
dạng gia đình khá giả nhưng vì ước mơ đó là cậu ta đã đi làm thêm từ lúc mới 6
tuổi. Tầm đó thì Đình Giang kiếm tiền bằng cách nhổ tóc bạc hay giúp bà nhặt
rau, làm chân sai vặt cho mẹ trong khi những đứa trẻ khác vẫn còn đang mả miết
chơi đùa. ( Ta thấy Hoắc ca đúng là chết vì tiền)

Sau
đó, cậu ta tìm những công việc mới hơn, lương cao hơn. Đến giờ, trong tài khoản
riêng của Đình Giang cũng đã có mấy trăm vạn. Chẳng sớm thì muộn, cái ước mơ mà
mọi người cho là viển vông của câu ta sớm sẽ thành hiện thực. Trận đấu kết
thúc, khi Tiểu Hổ hô vang tên người chiến thắng là Lý Lùn thì linh hồn của
Nhược Tuyết mới bay trở về thân xác. Cô giả vờ chúc mừng Lùn đại gia, đồng thời
tỉ tê cho hắn mấy điều. Đương nhiên, với phong cách sĩ hão của hắn đã mắc bẫy
của cô.


Lùn đưa tòan bộ số tiền mình thắng được cho Tiểu Tuyết và nhờ cô bao tất cả mọi
người một chầu thật đã. Cô phi thường vui vẻ, hôm nay chẳng những vừa được tiền
mà lại còn được ăn miễn phí, đâu còn gì bằng. Cả đám võ sinh tới quán rượu của
bá Tâm trên đầu phố, đập phá một trận linh đình. Chẳng qua nói vậy cho oai chứ
thực chất, mấy món nhắm rượu đều bị Tiểu Tuyết đánh tráo thành mấy món tẹp nhem
vớ vẩn. Nên sau khi thanh tóan, số tiền còn dư ra là 100 ngàn. Thật quá đã mà.

Diệp
Tuyết nhanh chóng rời khỏi đó và về nhà. Mới mở cửa cô đã bắt gặp ánh mắt như
diều hâu gặp mồi của má Lâm. “ Về rồi sao ? Mau vào đây, má có quà cho con đây.
“ Khuân mặt Nhược Tuyết ỉu xìu, cô phi thường ghét mấy món quà kinh điển kia
của mama, chỉ tòan những bộ váy lòe xòe, điệu đà. Chạy không chạy nổi, đi gặp
gió thì tung bay phấp phới, thật khiến người ta không thoải mái chút nào. Nhưng
không may là cô lại trở thành một con manơcanh để má Lâm thử tài nghệ của mình.
Bà Lâm Tử Y là một người khá có khiếu trong nghề may nên suốt ngày chỉ chăm
chăm đi ra chợ mua vải về, cắt cắt, máy máy thành những bộ váy xinh đẹp cho
Tiểu Tuyết.

Bất
quá, cô thực sự ghét mấy cái váy đó mà. Vừa khó hoạt động lại vừa vướng víu. Có
ai mặc váy để đi dạy ở võ quán hay đến trường đâu. Chỉ có cái luật rừng mà má
Lâm đề ra là khiến Nhược Tuyết muốn tự tử : “ Chỉ cần ở nhà là phải mặc váy. “
Thật biến thái quá mức. Cái quan niệm điên khùng về nữ tính trong đầu má Lâm đã
khiến mấy chiếc áo pull rộng hay chiếc quần soóc bò cô mới mua về trở thành
đống vải vụn trong sọt rác. Vậy nên trong tủ quần áo của Tiểu Tuyết không thể
tìm được một thứ đồ nào ngoài mấy chiếc váy xếp dài và một số bộ quần áo để
giành riêng đi học.

Lần
này bộ sưu tập của má Lâm dành cho cô có thêm một chiếc váy màu rêu đậm. Màu
sắc không tệ, kiểu may cũng tạm chấp nhận, nói chung là dễ nhìn hơn mấy chiếc
váy hoa hòe hoa sói lòe xòe của lần trước.


Ôi búp bê của ta, con thật xinh đẹp mà. “ Má Lâm hết lòng khen ngợi tác phẩm
của mình. Diệp Tuyết liền tiếp ngay. “ Lần này thì của thật Lâm hoàng hậu thật
cao tay, Tiểu Tuyết con xin nhận lấy thánh ân. “ Đương nhiên mấy lời nịnh nọt
này luôn có cái giá của nó. Má Lâm thấy con gái vui vẻ mặc đồ của mình liền phi
thường cao hứng. “ Được, ta chấp nhận thành ý của con. Mai sẽ thưởng thêm hai
hộp kẹo chanh nữa. “


Hura ……..” Tiếng gào thét sung sướng của Tiểu Tuyết khiến người ta nghĩ rằng cô
lại bị phát bệnh.

 

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3