Devil or Angel - Chương 01 - 02

Chương 1: Sơ lược Diệp gia.  

Ai
sống ở khu phố XX thì chắc chắn đều biết Diệp gia. Không phải nổi tiếng vì điều
gì to tát mà lại nổi tiếng vì độ biến thái, thật khiến người ta phát ghê.
Nhưng, đối với những người bên ngoài không biết thì mọi sự thực đều bị che dấu
dưới một tấm màn vô cùng đẹp đẽ. Còn những người đã biết thì tìm mọi cách tránh
xa.

Mở
màn là hai vợ chồng Diệp Quang Thành và Lâm Tử Y. Họ đã lấy nhau gần được 30
năm nhưng tình cảm không giảm mà ngày càng thăng hoa. Ba Diệp là một võ sư, mở
võ quán Diệp gia tại đầu phố rất nổi tiếng. Ông có nhiều đệ tử thành công trên
con đường võ học nên cũng goi là có chút tiếng tăm. Còn má Lâm trước đây là một
cô gái vô cùng xinh đẹp, sau khi lấy Quang Thành thì chỉ làm nội trợ tại gia.

Cuộc
sống hôn nhân 30 năm của họ phải nói là tuyệt vời. Không có một trận cãi vã hay
động chân động tay nào. Theo như lời Nhược Tuyết nói thì chỉ suốt ngày âu yếm
quên làm nhưng không quên ăn. Bà Tử Y và ông Diệp diễn những màn ngọt ngào sến
chảy nước suốt trước mặt cô con gái cưng khiến Nhược Tuyết thực sự muốn ra
ngoài ở riêng cho xong. Họ nghĩ rằng mình vẫn còn như mấy đôi vợ chồng son mới
cưới hay sao ? Thật muốn ói mà.

Hệ
quả của cuộc hôn nhân biến thái này chính là ba anh em Diệp GiangNam, Diệp
Nhược Tuyết và Diệp Nhược Phong. Mỗi người đều thừa hưởng dòng gen biến thái
quý hiếm của ba mẹ truyền cho, nhưng lại biểu hiện mỗi khác.

Anh
cả Diệp GiangNamđược biết đến là một thiên tài về máy tính. Vẻ đẹp lãng tử mê
hồn với tính cách ôn hòa của anh khiến bao nhiêu cô gái phải ngã khụy. Nhưng
ông trời vốn công bằng, ai mà biết chàng trai tuyệt vời như thế mà lại mắc căn
bệnh biến thái “yêu em gái.“ Và kẻ bị hại là Diệp Nhược Tuyết đây. Lão ca ca
biến thái đó luôn bám theo cô suốt ngày, khiến ta thực sự phát điên mà. May mà
khi hắn đi học đại học ở Thượng Hải xa xôi đã khiến Nhược Tuyết thóat được kiếp
nạn ngàn năm có một này.

Còn
tên đệ đệ sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với cô, Diệp Nhược Phong thì đúng
là một tên bại hoại thứ thiệt. Không biết tên đó ăn cái gì mà chỉ suốt ngày đi
chung với mấy đứa con gái ẻo lả trông phát tởm. Hắn tự lập kỉ lục cho riêng
mình là đã quan hệ với mấy nàng bạn gái từ hồi mới 10 tuổi. Không hiểu rằng tên
này bị mắc bệnh phát dục sớm không nữa mà lúc nào cũng chỉ chăm chăm dính lấy
bọn con gái. Một ngày không biết là hắn đi chung với bao nhiêu cô nữa.

Đã
vậy lại Nhược Phong còn được mệnh danh là lãng tử phong lưu đa tình. Nhưng thực
chất chỉ là tên tiểu dâm ô biến thái. Có đánh chết, Nhược Tuyết cũng không thừa
nhận tên này là em trai sinh đôi của mình. Chỉ cần nhìn thấy tên này là cô đã
muốn đập cho mấy trận rồi.


ra mắt cuối cùng chính là Diệp Nhược Tuyết – con người may mắn thóat được dòng
gen quý hiếm đặc biệt kia. ( Theo ta nghĩ thì tòan là cô nàng tự sướng. ).
Nhược Tuyết là một cô gái xinh đẹp, nhưng tính tình vốn không thích chơi nổi
nên vẻ đẹp ấy đã bị che giấu đi phần nào. Vì má Lâm thích con gái yểu điệu,
thục nữ nên cô bị bắt để tóc dài, ăn mặc đoan trang, lịch sự. Mái tóc dài đen
nhánh kia luôn được cột cao chot vót, để lộ khuân mặt xinh đẹp của cô. Đôi mắt
to tròn, chiếc mũi cao gọng gàng, làn da trắng mịn không cần trang điểm khiến
Nhược Tuyết được nhiều người chú ý.

Nhưng
căn bản vì tính cách đơn giản nên ít khi cô để lộ vẻ đẹp tự nhiên của mình. Mọi
người chỉ biết đến một Diệp Nhược Tuyết bình thường mà thôi. Nhưng, sâu bên
trong vẻ bề ngoài xinh đẹp đó là một ác quỷ hàng thật giá thật. Cô là người duy
nhất thừa kế võ quán Diệp gia, trước đây, ba Diệp chỉ muốn cô học mấy bài võ để
phòng thân nhưng cô càng học càng mê nên trở thành đệ tử số một của Diệp Quang
Thành. Đương nhiên là họ phải giấu má Lâm chuyện đó vì, bà rất muốn coi gái
mình trở thành một cô gái hòan hảo chứ không phải là một đứa con gái suốt ngày
chỉ biết động chân động tay.

Nhưng
giấy không gói được lửa, khi má Lâm biết chuyện thì hậu quả mà hai ba con Diệp
Quang Thành và Diệp Nhược Tuyết nhân được là không hề nhỏ. Ba Diệp bị cấm không
được lại gần má Lâm trong vòng một tuần, nên suốt ngày khóc lóc, than thở với
con gái như một kẻ bị thất tình. Còn cô thì bị cắt 1 tháng tiền tiêu vặt và ăn
kẹo chanh. Tiền tuy quý nhưng không lại gì với món kẹo chanh thượng hạng kia.
Má Lâm của thật độc ác, biết cô bị nghiện món đó nên cố tình làm vậy.

Kẹo
chanh đó không bán ở bên ngoài mà là món ăn do bà Tử Y tự làm. Vị chua chua
ngọt ngọt đặc biệt của nó khiến Nhược Tuyết phát mê mà không rời được. Cô còn
nghi ngờ rằng không biết má Lâm có cho chất gây nghiện như cocain hay mooc phin
vào trong đó không mà khiến cô như một kẻ nghiện kẹo chanh vậy. Một tuần chỉ
được một hộp nên cô phải ăn dè, hôm nào có lỡ ăn quá tiêu chuẩn thì đến cuối
tuần sẽ day dứt đến chết mất. Nói tóm lại, kẹo chanh là thứ quan trọng nhất
trong cuộc đời này của cô.


nhà và võ quán thì Tiểu Tuyết hiện nguyên hình một tay du côn chính hiệu. Còn
khi đi học thì lại trở thành một cô gái bình thường không chút tiền án tiền sự
nào cả. Nhưng, nổi bật ở cô là tính thù dai, cái tính đó đã ăn thẳng sâu vào
bên trong máu của cô. Mặc dù có thể kiềm chế tốt nhưng kẻ nào dám đắc tội với
Nhược Tuyết thì sẽ bị ăn trả lại gấp mười lần, còn có thế hơn hoặc kém tùy
thuộc vào tâm tình lúc đó tốt hay xấu.

Nhưng,
sống lâu thì lộ bản chất. Tuy lúc nào cũng cố diễn bài học sinh ngoan ngõan
nhưng ai cũng biết rằng, Diệp Nhược Tuyết là kẻ không nên dây vào. Cô có hai
đứa bạn thân là Hoàng Lam Nhi và Hoắc Đình Giang. Cô nàng Lam Nhi thì vô cùng
nhí nhảnh, suốt ngày chỉ ngây thơ mơ tưởng đến tên tiểu dâm ô Nhược Phong mặc
lời khuyên can của Tiểu Tuyết. Còn tên nhóc họ Hoắc kia thì suốt ngày chỉ biết
đến tiền là tiền, Đình Giang đi làm thêm suốt ngày để kiếm tiền mặc dù nhà
không không thiếu của. Tất cả là vì bệnh mê tiền đó nên trong số cả ba người,
Đình Giang là kẻ rủng rỉnh nhất.


vậy thì Nhược Tuyết vẫn không che giấu được thói du côn của mình nên lâu dần cô
chán nản với cái bàn diễn mệt người đó. Ác ma thì sao ? Mà thiên thần thì sao ?
Ai nói là cô không thể được làm ác ma, ai nói là cô bắt buộc phải thánh thiện
như thiên thần. Tiểu Tuyết thích cả hai thứ đó nên không ai ngăn cản được, chỉ
mong rằng nhìn kĩ mà không bị mắc lừa thôi.

Chương
2: Lộ tẩy bản chất. 

Bầu
trời bên ngòai thật trong xanh, những đám mây trắng bay lởn vởn một vùng như
muốn chiến tập đòan con chim bé nhỏ tội nghiệp đang bay kia. Nghĩ một hồi,
Nhược Tuyết mới thấy tự khinh chính mình. Bản tính ác quỷ của cô đã phá hỏng
bài văn tả cảnh tuyệt vời kia rồi.

Trong
lớp học vẫn rang rảng tiếng giảng bài buồn chán của ông thầy Nôbita. Sở dĩ gọi
vậy vì cái kính mắt to đùng mà thầy đeo thật giống với cái kính của cu cậu
Nôbita trong Doremon. Ông thầy có một thói quen là giảng đi giảng lại một bài
không thấy chán mặc dù học sinh đã hiểu rồi. Tiết học hôm nay cũng theo như lệ
cũ.

Bên
bàn đối diện thì Lam Nhi đang lục lọi đống đồ trang điểm của mình. Cô nàng có
sở trường chăm sóc sắc đẹp chỉ trong vòng 15 phút nên rất được lòng đám con gái
trong lớp.Còn tên Hoắc Đình Giang kia đang cặm cụi hì hục đếm tiền. Hai đứa này
lúc nào cũng vậy, không chịu lo học hành gì cả. ( Vậy Tuyết tỷ tỷ thì đang làm
gì ta ~,~). Ngồi im một chỗ thật khó chịu, cảm giác ngứa ngáy chân tay lại bắt
đầu. Bây giờ mà có bọn Tiểu Mập, Tiểu Hổ ở đây thì tốt quá, cô có thể dãn gân
cốt một chút cho khỏe người.

Vút
… Cả lớp bừng tỉnh trong ngỡ ngàng. Thầy Nôbita vừa ra đòn chí mạng quen thuộc
thuộc của mình về hướng của Nhược Tuyết. Đương nhiên vớt trình độ thấp như ông
thầy này thì chỉ trong nháy mắt, cô có thể đỡ được. Hung khí là viên phấn lúc
trước còn đang ở trong tay thầy giáo khua loạn xạ trên bảng, giờ đã thành đống
bột trong tay của Tiểu Tuyết. Cô thực sự không có dùng nhiều sức mà, không hiểu
sao viên phấn vẫn có thể vỡ vụn được. ( Ta đi chết đây T.T)

Cả
lớp trầm trồ thán phục, tiếng huýt sáo rầm rầm của đám con trai, ánh mắt ngưỡng
mộ của đám con gái trong thật khiến cô cảm thấy ngại mà. Nhưng ông thầy lại
không chịu để bị mất mặt nên cố ăn thua với cô.


Diệp Nhược Tuyết, em đứng dậy cho tôi. “ Thầy Nôbita lại rống lên. Cả lớp lại
trở về trạng thái im lặng ban đầu, bọn nó lại bắn liên tiếp những ánh mắt lo sợ
về hướng cô. Tên nhóc họ Hoắc còn để ngang bàn tay lên cổ, ra hiệu “ Ngươi sắp
toi rồi.” Thật là thằng bạn dởm mà.

Diệp
Tuyết lại ngoan ngoãn đứng dậy, cô cố nặn ánh mắt ngay thơ vô tội nhìn về hướng
thầy giáo cầu xin tha thứ. Lần này thì đến lượt Lam Nhi làm bộ muốn ói hướng về
phía cô. Chút nữa sẽ tính luôn sổ nợ với cả hai tên bạn khốn khiếp này mới
được.


Đang trong giờ học mà em lại hết nhìn ra cửa sổ rồi lại nhòm ngó các bạn là sao
? “ Ông thầy được đà lên giọng, trông thấy vẻ mặt giả vờ sợ hãi của, ông muốn
xử từ lâu rồi. Không những vậy mà còn dám ngang nhiên phủi bột phấn trắng trong
tay, trong lòng thầy cảm thấy chút sợ hãi.


Em không làm vậy ạ. Chẳng qua … “ Tiểu Tuyết thanh minh, nhưng cô không học
giỏi môn văn học nên chẳng biết nên bịa lí do kiểu gì nữa. “ Chẳng qua là sao ?
“ Ông thầy lại quát rống lên, thật khiến người ta muốn rớt màng nhĩ mà.


Em thấy trời bên ngoài có vẻ rất đẹp. “ Ặc … Nói xong câu này Nhược Tuyết muốn
tự cắn vào lưỡi mình mất. Cả lớp lại cười rộ lên, mấy tên buôn chuyện đang gọi
điên sang lớp khác làm màn tường thuật trực tiếp. Thật hỏng hết hình tượng của
cô mà.


Vậy sao ? Thế thì tôi sẽ đặc cách cho em ra ngoài ngắm bầu trời xinh đẹp của em
luôn.” Quên chưa nhắc đến một chuyện là ông thầy này có tài nói mỉa rất cao.
Thôi thì đã sớm mất hình tượng rồi nên Diệp Tuyết cũng chẳng muốn giữ nữa. Cô
hiên ngang bược theo lối đi giữa hai dãy bàn, nhưng đến gần cửa bỗng lại chạy
vụt vào một cách kì lạ.

Thầy
Nôbita tức quá nên cũng đành mặc cô, đằng nào thì cũng còn tận 20 phút nên cô
không thể giờ trò gì được. “ Sao lại chạy vào vậy ?“ Giang Đình vừa đếm tiền
vừa hỏi. Thật là tên đốn mạt mà. “ Ta để quên tiền. “ Nhược Tuyết đáp lại nhưng
đám người trong lớp đang chăm chú nhìn nên cô không muốn nói nhiều. Chỉ tổ cho
bọn chúng có thêm đề tài nói chuyện mà thôi.


Xuống lấy ta một suất loại A, thêm nhiều canh bỏ đậu hũ nha. “ Giang Đình dặn
luôn Tiểu Tuyết sợ cô quên. Không hổ danh là bạn thân của cô, khả năng thần
giao cách cảm càng ngày càng mạnh. Lam Nhi cũng vứt đống son phấn mà hùa theo.“
Của ta một suất loại D, bớt cơm nhá. “


đương nhiên, đám người trong lớp lại được dịp cười phá lên. Cô còn nghe rõ điệu
cười kinh điển của tên Tư Nhân khốn khiếp ở lớp bên cạnh qua chiếc điện thoại
mà đám Lí Hồng đang cầm. Hình tượng bị phá hỏng, lũ người kia lại nhẫn tâm cười
trên nỗi đau khổ của người khác. Đã vậy lại còn giơ giơ ngón tay cái lên để
trêu tức nữa chứ Món nợ này cô chắc chắn sẽ tính cả vốn lẫn lãi.

Đâu
phải cô cố tình chơi nổi mà làm gì có ai bị đuổi ra khỏi lớp mà ngoan ngoãn
đứng ngoài. Chẳng qua cô chỉ tiện thể xuống luôn căn tin để ăn trưa, đằng nào
thì cũng đang có thời gian rảnh, kẻo một lúc nữa đám học sinh chen lấn xô đẩy
nhau thì thật mất việc. Mà muốn xuống căn tin thì phải đi hết dọc dãy lớp học
này. Nhìn thấy đám học sinh bên trong lớp cứ nhìn cô với ánh mắt ám muội, tò mò
mà Tiểu Tuyết muốn thổ huyết. Hình ảnh học sinh thanh lịch mới tạo dựng chưa
đầy 2 tháng đã bị phá vỡ tan tành. Thật khiến người ta tức chết.

Nhược
Tuyết nhẽ nhìn lên một tấm biển lớp ghi 11-4 bỗng nhớ ra một đại sự chưa hoàn
thành. Rút chiế điện thoại ra, cô nhanh chóng nấp phía ngoài cửa lớp rồi ấn số.


Đại tỷ, có chuyện gì vậy ? Thằng em đang học mà. “ Nhược Phong nịnh nọt trả
lời. Tiểu Tuyết thầm nghĩ ” Học cái con khỉ mốc. Giờ học mà hắn vẫn còn đang
ngồi ôm eo một con nhỏ lả lướt cười cười nói nói thế kia trong khi thầy giáo
vẫn đang giảng bài.” Mà bàn học vốn chỉ dành cho một người nay cả hai đều chen
vào để ngồi thật không biết ngại.

“ Tiểu dâm tặc, ngươi mau trả
ngay 3 ngàn hôm trước mượn nhanh. “ Diệp Tuyết không khách khí nói. Với tên mặt
dày 3 tấc này thì chỉ có thể dùng biện pháp mạnh mà thôi. “Cái gì ? Sao lại 3
ngàn. “ Nhược Phong thét rống lên. Đồng loạt cả lớp đều quay lại nhìn hắn,
nhưng vốn là một tay chơi chính hiệu nên cũng chẳng ai dám làm gì tên này cả.
Đến thầy giáo cũng đành nuốt cục tức này vào bụng mà coi như không có chuyện gì
xảy ra, mà tiếp tục giảng bài.

Nhược
Tuyết thật cảm thấy xấu hổ với tên này. Thanh danh Diệp gia đã bị tên tiểu dâm
ô kia phá hoại mất rồi. “ Ngươi vay 2 ngàn, 1 ngàn tiền lãi, không đúng sao ? “
Thực ra cái trò cho vay lãi cắt cổ kia của cô không đến nỗi nặng tay như vậy,
nhưng riêng với tên Nhược Phong này thì không giảm lãi một đồng. Đương nhiên
hắn luôn hiểu việc này nên cũng không dám thắc mắc nhiều, nếu dám chỉ sợ về đến
nhà sẽ bị ác quỷ xơi tái mà thôi.


Vâng, vâng … “ Cả lớp hắn lại được một phen tò mò không thôi. Chẳng biết là ai
có thể chế ngự được chàng trai phong lưu như Diệp Nhược Phong cơ chứ. “ Mang 3
ngàn ra ngoài cửa đưa cho quỷ bà bà cho ta. “ Hắn phân phó cho tên đệ tử ngồi
phía sau. ” Dạ … thưa anh, quỷ bà bà là ai ạ.“ Khuân mặt khốn khổ của tên đó
hỏi lại, Phong ca không nói rõ thì hắn biết là ai. Diệp Phong vốn đã tức khi vì
bị đòi tiền nợ nên được thể giận cá chém thớt “ Thì ác quỷ Diệp Nhược Tuyết chứ
ai. “

Nói
xong hắn mới biết mình lỡ miệng. Cả lớp lại một lần nữa quay xuống nhìn hắn,
thầy giáo tức tới nỗi khuân mặt đỏ bừng bừng, không khéo miệng còn có thể phun
ra lửa nữa. Nhưng Diệp Phong không có hơi đâu quản mấy chuyện này, việc cấp
bách bây giờ là lo lắng không biết Tiểu Tuyết có nghe thấy câu vừa nãy của hắn
hay chưa.

Nếu
nghe thấy rồi thì hắn chỉ có đường chết mà thôi.

 

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3