Đạo phi thiên hạ - Tập 1: Lâm Giang Tiên - Chương 039 - 040

 

Chương 39 - Dấu ấn năm ngón tay

“Trời
ơi, Giang trắc phi rơi xuống nước rồi! Người đâu mau tới đây!” Tiếng
kêu kinh ngạc của thị nữ làm cho mọi người xôn xao, không biết có phải
người mới vừa rồi đẩy nàng xuống nước đang la lên không, nếu phải như
vậy thì xem ra dường như các nàng không muốn nàng chết.

Bên trong,
bị đám nữ nhân vây quanh, Dạ Vô Yên chợt nghe thấy Sắt Sắt rơi xuống
nước, đôi mắt phượng hiện lên vẻ sửng sốt nhưng rất nhanh hắn liền khôi
phục lại thần sắc bình thường. Khoanh tay đi đến bên hồ nơi Sắt Sắt rơi
xuống nhìn thị nữ mặc áo quần màu hồng vừa kinh hãi la lên hỏi: “Từ nơi
này rơi xuống sao?”

Thị nữ mặc áo quần màu hồng là thị nữ của Y
Doanh Hương, nàng chỉ vào mặt hồ nơi Sắt Sắt rơi xuống nói: “Mới vừa rồi
tiểu nữ nhìn thấy Giang trắc phi từ nơi này ngã xuống, nàng giãy giụa
vài cái rồi chìm nghỉm. Vương gia, mau cứu người đi!”

Ánh mắt Dạ Vô Yên đảo qua mặt hồ yên tĩnh đen như mực, nơi đó còn đang có vài gợn sóng xoay tròn.

Nhanh như vậy đã chìm xuống rồi?

Dạ Vô Yên nhếch môi cười thản nhiên nói: “Đợi chút đi!”

Vài
thị vệ đang chuẩn bị xuống nước cảm thấy choáng váng, vương gia đang có
ý gì? Chờ một chút? Không cần họ xuống nước cứu người sao? Trong lúc
nhất thời họ đều đứng ngẩn người.

Đám cơ thiếp nghe vậy phần lớn
đều thở phào nhẹ nhỏm, vẫn tưởng rằng vương gia vừa rồi bị vũ điệu của
nữ tử này mê hoặc, xem ra không phải.

“Vương gia, mau cứu tỷ tỷ
đi, tỷ tỷ không biết bơi sẽ bị chết đuối.” Y Doanh Hương bước nhanh đến
ven hồ, khóc nức nở kêu lên, tuy nhiên Dạ Vô Yên vẫn giữ dáng vẻ thờ ơ.

“Xin
vương phái người xuống cứu tiểu thư nhà tiểu nữ đi!” Tử Mê nói một cách
buồn bã. Dĩ nhiên nàng biết tiểu thư nhà mình biết bơi lội nên trong
lòng không vội, nhưng nhìn thấy Tuyền vương đối xử với tiểu thư lạnh
lùng vô tình như thế, trong lòng cảm thấy thê lương mười phần.

Phong
Noãn nghe Sắt Sắt rơi xuống nước thì trong lòng run lên, trong nháy
mắt, tình cảm đánh tan lí trí, hắn không cần suy nghĩ thả người nhảy
xuống nước.

Vài thi vệ theo phía sau, ánh mắt sắc bén nhanh tay
ngăn Phong Noãn lại, trầm giọng nói: “Nhị hoàng tử, đừng quên thân phận
của ngài! Đây là trắc phi của Tuyền vương, còn không tới phiên người
cứu! Hơn nữa, ngài cũng không biết bơi”.

Phong Noãn nghe vậy, đôi mắt ưng trong nháy mắt trở nên âm trầm, sắc mặt lo lắng vô cùng.

Hắn là người phương Bắc, quả thật không biết bơi lội, thời khắc nguy cấp hắn đúng là không thể cứu nàng.

“Các ngươi mau xuống nước cứu người!” Phong Noãn trừng mắt nói, mũ trên đầu do giãy dụa bị lệch đi, quần áo xốc xếch.

“Nhị hoàng tử, chúng ta...cũng không biết bơi!” Vài thị vệ nói thì thào .

“Tuyền
vương vì sao lại trơ mắt đứng nhìn người khác té xuống nước cũng không
chịu cứu?” Phong Noãn nhanh chóng vọt tới trước mặt Dạ Vô Yên, lạnh
giọng chất vấn, đôi mắt ưng vì tức giận trở nên u ám hồng lên.

“Hách
Liên hoàng tử sao phải lo lắng như vậy, bổn vương còn chưa nói không
cứu! Hách Liên hoàng tử làm gì phải lo lắng như thế?” Dạ Vô Yên vẫn duy
trì tư thái thản nhiên tự đắc , nhưng trong đôi mắt phượng lại xẹt qua
một vẻ lo lắng.

Sắp được một nén nhang, cho dù có bế khí công (công phu nín thở) sợ là cũng không thể chống đỡ nổi nữa, hay là...

Ánh
mắt hắn đảo qua mặt hồ tối đen, trong nháy mắt nỗi sợ hãi như bắt được
trái tim của hắn, hắn không chút suy nghĩ thả người lao xuống hồ.

Hồ
nước ban đêm rất lạnh, cái lạnh thấu xương đang thấm vào da thịt, trước
khi Sắt Sắt rơi xuống đã đã hít một hơi thật sâu, nhưng ngụm khí kia
sắp không đủ dùng nếu như không có người tới cứu nàng, Sắt Sắt đang lo
lắng có nên nổi lên hay không, nàng cũng không muốn chết.

Chợt
thấy bên hông bị một đôi tay ôm lấy, thân mình bắt đầu chậm rãi di động,
Sắt Sắt lặng lẽ uống vào hai ngụm nước, miệng và mũi rốt cuộc cũng
thoát ra khỏi mặt nước, nàng ho khan hai tiếng phun ra mấy ngụm nước,
nhắm mắt giả vờ như bị hôn mê.

Màn trình diễn có mở màn thì cũng có hạ màn, chính là không biết ai từ phía sau màn thao túng.

“Tiểu thư, người không sao chứ?” Tử Mê chạy lên vừa khóc vừa nói.

“Cảm ơn tròi đất, rốt cuộc cũng được cứu lên!'” Y Doanh Hương nói rất kích động “Giang tỷ tỷ, ngươi không sao chứ?"


trong nước lanh gần một nén nhang, sắc mặt Sắt Sắt trắng bệch không một
tia huyết sắc, hai tròng mắt nhắm lại, thân mình rét lạnh, bị gió thổi
qua run lên nhè nhẹ.

Phong Noãn chồm người về phía trước, nhìn
thấy tình trạng thê thảm của Sắt Sắt trong lòng dâng lên một trận lo
lắng. Theo bản năng muốn chạm vào hai má lạnh băng của Sắt Sắt, nhưng
nhìn thấy đôi mắt u ám lạnh lùng của Dạ Vô Yên trừng mình thì lòng chùn
xuống đứng thẳng người lại. Hắn thiếu chút nữa đã quên nàng là trắc phi
của Tuyền vương.

Dạ Vô Yên lạnh lùng nghiêm mặt, không nói một lời liền ôm Sắt Sắt lên thuyền, mọi người đều bị để lại trên đảo.

“Ta
không nhìn lầm chứ, mới vừa rồi là vương gia tự mình xuống nước cứu
người sao?” Nhu phu nhân thì thào lẩm bẩm, thanh âm nhỏ vô cùng nhưng
vẫn bay đến bên tai moi người, khiến cho không khí chỉ còn một mảnh mờ
mịt cùng ghen tị.

Dạ Vô Yên ôm Sắt Sắt nhưng không trở về Đào Yêu viện mà đi thẳng đến Khuynh Dạ cư của hắn.

Bị
Dạ Vô Yên ôm vào trong lồng ngực, Sắt Sắt như đang trong mộng nàng cũng
từng khát vọng một vòng tay ôm ấp như vậy, không ngờ khát vọng đó lại
được thực hiện tại đây. Lắng nghe nhịp tim yên ổn của hắn, trong nhất
thời Sắt Sắt có chút mê mang.

Hai người thân mình ẩm ướt làm cho thị nữ trong Khuynh Dạ cư hoảng sợ không nhỏ.

“Vương
gia...” Hai thị nữ chạy ra đón, muốn tiếp nhận Sắt Sắt từ trên tay Dạ
Vô Yên, không ngờ chân Dạ Vô Yên bước rất nhanh, như một trận gió, trong
nháy mắt đã xuyên qua hành lang một đường đi thẳng đến phòng tắm.

Bên
trong nhà đá có một dòng suối trong chảy ra, từng mảng khói trắng xóa,
nhiệt khí bốc lên đúng là một ôn tuyền. Nước suối rót vào trong hồ trên
bốn vách tường gắn vài chiếc đèn ngọc lưu ly, ngọn đèn dìu dịu hợp với
làn sương trắng xinh đẹp, mông lung mờ ảo nói không nên lời.

Dạ Vô Yên đem Sắt Sắt đặt trên mặt đất, bàn tay nhanh chóng thoát quần áo ẩm ướt lạnh lẽo trên người nàng.

Trong
lòng Sắt Sắt run lên, nàng cũng không muốn bị nhìn thấy hết, rốt cuộc
giả vờ không nổi nữa. Nàng nhẹ nhàng ho khan một tiếng thong thả mở hai
mắt ra. Trước mắt là sương mù mông lung duy chỉ có một đôi mắt phượng
lạnh lùng trong trẻo như ngọc đang nhìn chăm chú trên người nàng.

“Tỉnh rồi sao.” Dạ Vô Yên thở phào nhẹ nhõm, nhẹ giọng hỏi.

Sắt Sắt chớp chớp hai hàng lông mi nặng trĩu, bỗng nhiên giơ tay hung hăng tát lên mặt Dạ Vô Yên một cái.

m thanh từ bàn tay nhanh chóng dội lại khiến thị nữ canh giữ trước cửa sợ tới mức ngừng hô hấp.

Dạ
Vô Yên ôm Sắt Sắt, bởi vì quá gần, không hề đề phòng nên đã trúng một
tát tay, khuôn mặt tuấn tú in hằn năm dấu tay. Hắn trừng đôi mắt thật
lớn, âm thanh lạnh lùng nói: “Giang...Sắt...Sắt!” Ba chữ theo kẽ răng
hắn phun ra, âm thanh lạnh lẽo khiến trái tim người ta băng giá.

“Như
thế nào, ngươi là trắc phi của bổn vương chẳng lẽ còn sợ bổn vương nhìn
thấy sao?” Dạ Vô Yên không giận mà ngược lại còn cười, ánh mắt sâu thẳm
lấp lánh say lòng người.

Nàng tưởng rằng trúng một cái tát hắn sẽ
buông tay, không ngờ hắn lại trực tiếp thoát quần áo của Sắt Sắt, từ áo
ngoài ẩm ướt lạnh lẽo đến áo trong.

Muốn đánh thêm một cái nữa mà không thể vì hắn đã có đề phòng , nàng sẽ không thực hiện được.

Nhiệt
khí bên trong đẹp vô cùng khiến khuôn mặt Sắt Sắt đã khôi phục huyết
sắc, hai gò má nhuộm một màu đỏ ửng như son. Tất nhiên khi bàn tay của
Dạ Vô Yên hướng đến chiếc yếm của nàng Sắt Sắt dùng lực đẩy ra nhưng
không đẩy được Dạ Vô Yên, ngược lại làm cho cả người mình ngã xuống hồ
nước.

Sương mù bao phủ bầu không khí, truyền đến tiếng cười trầm
thấp ôn nhu tao nhã của Dạ Vô Yên, vô cùng êm tai, tựa như tiếng đàn lơ
đãng phát ra từ đàn cổ.

Chương 40 - Đêm dài hoa chưa ngủ 1

“Ngươi
còn sợ bổn vương sẽ xâm phạm ngươi sao?” âm thanh của Dạ Vô Yên trầm
thấp theo sương mù thong thả truyền đến, mang theo ý đùa cợt nồng đậm .

“Vũ
khúc của ngươi quả nhiên rất đẹp, những gì bổn vương từng nói cho tới
bây giờ sẽ vẫn giữ lời, bao gồm cả lời nói trong đêm động phòng! Cho
nên…” Hắn dừng lại một chút, nói lạnh lùng : “Ngươi cứ việc yên tâm.”

Lời
nói của hắn như những viên châu rơi xuống, rõ ràng thẳng thắn làm xao
động động lòng người, như đang an ủi nàng hoặc đang hạ quyết tâm. Nói
xong hắn xoay người rời đi, thái độ khi xoay người tao nhã mà lạnh lùng
quyết liệt.

Khí trời sương mù bao phủ, một góc áo màu tím nhạt đang bay bay đi xa dần.

Đang
ngâm mình trong làn nước ấm áp trong hồ, Sắt Sắt hắt nước, nâng cánh
tay trắng nõn lên, từng giọt nước trong suốt lặng yên chảy xuống.

Những gì bổn vương từng nói cho tới bây giờ vẫn sẽ giữ lời, bao gồm cả lời nói trong đêm động phòng!

Sắt Sắt tinh tế thưởng thức những lời nói của Dạ Vô Yên, bên môi nhếch lên một nụ cười tự giễu.

Nàng thật sự đã tự rước lấy nhục mà!

Tại
sao Dạ Vô Yên phải bắt buộc nàng? Từ đêm động phòng hắn đã nói cả đời
này sẽ không thương yêu nàng. Lúc trước hắn nói muốn nàng thị tẩm cũng
bất quá chỉ là vì hắn đã nhìn rõ lòng nàng, biết nàng không muốn lấy
lòng hắn nên cố ý nói vậy để dọa nàng. Đáng tiếc nàng lại tin đó là
thật, tối nay còn ra sức diễn cho hắn xem.

Sắt Sắt ngụp đầu vào
nước trong hồ, để cho nước suối vây quanh thân hình mảnh khảnh của nàng,
một sự lo lắng xâm nhập đến da thịt, đem khí lạnh đuổi ra xa.

Ngoài cửa vang lên một tiếng bước chân, lờ mờ nghe được thị nữ nhỏ giọng kêu lên một tiếng: “Vương phi!”

Sắt Sắt nheo mắt lại, ngoi lên khỏi mắt nước, lắc lắc trán, bọt nước trên mái tóc văng tung tóe.

Bức
rèm che bằng thủy tinh phát ra âm thanh va chạm vang dội, Y Doanh Hương
vội vã tiến vào. Nhìn thấy Sắt Sắt như hoa sen mới nở, mắt đẹp lóe lên,
vuốt vuốt ngực, tự nhiên cười nói: “Giang tỷ tỷ không sao là tốt rồi,
mới vừa rồi người làm cho Doanh Hương rất sợ hãi.”

“Để vương phi
phải lo lắng rồi, bất quá Sắt Sắt mạng lớn sẽ không dễ bị người hại
đâu!” Sắt Sắt mỉm cười mở miệng, thanh âm mềm nhẹ lại ngầm có sự chết
chóc và ý lạnh lùng.

Y Doanh Hương ngẩn người, đôi mắt đỏ ửng, nhẹ
giọng nói: “Giang tỷ tỷ quả thật đã hoài nghi thị nữ kia đẩy tỷ tỷ
xuống nước, nhưng xin tỷ tỷ tin tưởng, ta cũng không có ác ý, không có ý
muốn hại chết tỷ tỷ, ta chỉ muốn biết tâm ý của vương gia đối với ngươi
rốt cuộc là như thế nào thôi.”

Sắt Sắt không ngờ Y Doanh Hương
lại thẳng thắn như vậy, nhưng nghĩ kĩ lại thì có lẽ nàng thực sự không
có ác ý. Bởi vì khi nàng vừa rơi xuống nước liền nghe được thị nữ kia
liền lớn tiếng kêu cứu, chẳng lẽ thật sự như lời nàng nói, nàng chỉ muốn
biết tâm ý của Dạ Vô Yên đối với mình? Dạ Vô Yên thương yêu nàng như
vậy, chẳng lẽ nàng ta còn sợ hãi nàng đoạt mất người yêu của nàng ta
sao? Nàng chỉ là một nữ tử bị Dạ Vô Yên đạp dưới chân mình cũng có thể
làm cho người khác cảm thấy nguy hại sao? Nói ra thật quá nực cười rồi!

Sắt Sắt nhăn mày, hỏi đạm bạc: “Ngươi không sợ ta ở trước mặt vương gia tố cáo ngươi sao?”

Tại
sao nàng rõ ràng để cho thị nữ ra tay mà không sợ sự tình bị bại lộ?
Hay nàng ỷ vào sự thương yêu của Dạ Vô Yên cho nên không hề coi luật lệ
và ai ra gì.

“Ta tất nhiên là sợ, chỉ mong tỷ tỷ không nói cho ai biết!”

“Ngươi
nghĩ rằng ta và ngươi không nói thì hắn sẽ không biết sao? Bất quá
ngươi yên tâm cho dù vương gia biết cũng sẽ không bắt ngươi đâu.” Sắt
Sắt lạnh lùng cười cười.

Dạ Vô Yên có lẽ không thấy cũng không
biết nàng đẩy mình xuống nước nhưng thị vệ của hắn hẳn là không phải
người mù, chắc chắc sẽ thấy. Nếu như hắn không phải sớm biết Y Doanh
Hương đẩy nàng xuống nước thì tại sao không truy cứu việc này. Thực hiển
nhiên hắn đã biết sự thật nhưng không muốn truy cứu.

Hắn đối với Y Doanh Hương thật sự thương yêu có thừa, ngay cả khi biết nàng phóng hỏa giết người cũng đều bao che.

“Giang tỷ tỷ, ngươi yêu Vương gia sao?” Y Doanh Hương bỗng nhiên trừng mắt nhìn, cười tủm tỉm hỏi.

Sắt Sắt ngẩn ngơ, không ngờ Y Doanh Hương lại chuyển sang đề tài này.

“Không
yêu!” Sắt Sắt nói một cách thản nhiên , sương mù quanh quẩn bên cạnh
một cách tự nhiên, con ngươi đen ướt át như làn nước mùa thu dường như
lắng đọng lại vô số những vụn thủy tinh nhỏ.

Y Doanh Hương nhăn nhăn mày, giống như không ngờ tới Sắt Sắt sẽ trả lời nàng rõ ràng như vậy.

“Thực
sự không yêu sao? Nếu vương gia thích tỷ tỷ, tỷ tỷ vẫn như trước không
yêu vương gia sao?” Y Doanh Hương mềm nhẹ cười duyên .

Trong lòng
Sắt Sắt dâng lên một trận buồn cười, con ngươi đen hiện lên một vẻ lạnh
lùng, giọng của nàng càng lạnh nói: “Vương phi còn việc gì nữa không,
nếu không còn gì để nói thì ta muốn đi lên, xin vương phi tránh mặt.”

Hắn thích nàng, nàng nên yêu thương hắn sao?

Y
Doanh Hương bị giọng nói lạnh băng của nàng dọa, lui về phìa sau hai
bước rồi quay lại, nhẹ giọng: “Tỷ tỷ có quần áo để thay chưa, Doanh
Hương đã mang quần áo mới đến cho tỷ tỷ, tỷ tỷ hãy mặc vào đi!” Nói
xong, nàng quay lại phía sau tiếp nhận áo lót màu trắng cùng váy ngoài
màu vàng từ trên tay hai thị nữ.

Sắt Sắt ngẩn người, đối với Y
Doanh Hương nàng thật sự không biết phải nói thế nào. Nàng ta xem ra
thật hồn nhiên, ở trước mặt nàng cũng không ra vẻ mình là vương phi, một
câu tỷ tỷ, hai câu tỷ tỷ.

Nhưng nàng không cho phép mình tiếp nhận lòng tốt của nàng ta, ai biết được nàng ta là hồn nhiên thật hay chỉ giả vờ.

“Không
cần, ta không quen mặc quần áo của người khác.” Ánh mắt nàng đảo nhìn
trên mặt đất, phát hiện quần áo mình vừa cởi ra đã bị Y Doanh Hương dẫm
dưới chân, cho dù thế nào cũng không thể mặc được nữa.

Sắt Sắt nhịn không được day day thái dương, nói thản nhiên : “Ngươi ra ngoài trước đi, thị nữ của ta sẽ mang quần áo tới.”

“Tỷ
tỷ không cần chờ, thị nữ của ngươi sẽ không đến. Nơi này là cấm địa,
nếu không phải hôm nay vương gia dẫn ngươi vào thì ta cũng không thể tới
đây. Tỷ tỷ yên tâm, đây là váy mới, không có ai mặc qua.” Y Doanh Hương
cười nhẹ nói. Nàng cầm quần áo đặt bên cạnh hồ rồi mang theo thị nữ đi
ra ngoài.

Sắt Sắt tựa vào vách tường đợi trong chốc lát, không
thấy Tử Mê cùng Thanh Mai đến nên phải mặc quần áo Y Doanh Hương để lại
vào người rồi ra khỏi ôn tuyền.

Bên ngoài Khuynh Dạ cư, Thanh Mai cùng Tử Mê lo lắng đi qua đi lại, nhìn thấy Sắt Sắt bước ra, hai người vội vã chào đón.

Thanh Mai cười tủm tỉm hỏi: “Tiểu thư, cuối cùng người cũng ra, chúng em còn tưởng rằng vương gia để cho người thị tẩm rồi.”

Sắt Sắt giơ tay gõ lên đầu nàng một cái nói: “Cái đầu nhỏ này của ngươi đang tưởng tượng gì vậy?”

Thanh
Mai lè lưỡi, nhìn quần áo của Sắt Sắt nói: “Tiểu thư, quần áo này thật
xinh đẹp, hơn nữa lại rất thơm, hình như được ướp hương.”

Tử Mê
ngửi ngửi, một mùi hương tự nhiên nói không nên lời xông vào chóp mũi,
nàng nhăn mày nói: “Quả nhiên là được ướp hương, nhưng đây là hương hoa
gì vậy, mùi rất lạ.”

Sắt Sắt vốn không muốn mặc bộ quần áo này,
cau mày nói: “Hai người các ngươi cũng không mang quần áo vào, hại ta
phải mặc quần áo của người khác. Mau trở về thôi, trở về thay quần áo .”

Thanh Mai uất ức nói: “Tiểu thư, không phải chúng em không được vào sao?”

Trong sương đêm, ba người cùng nhau hướng về Đào Yêu viện.

Trong
Khuynh Dạ Cư, tay Dạ Vô Yên cầm ấm trà, đem nước trà trong suốt rót vào
lá phong diệp đông lạnh trong chén ngọc, nhìn những mảnh phong diệp
trôi nổi trên mặt nước trà. Hắn bưng ly lên nhấp qua một hớp, phiền muộn
trong lòng dần dần tan biến. Hắn luôn luôn thích vị nhè nhẹ của trà,
sau khi nhấp qua mùi hương tinh tế vẫn còn lưu lại trên kẽ răng. (phong diệp: lá của một loại cỏ hoang)

Ngoài của vang lên tiếng bước chân nhè nhẹ, hắn chậm rãi buông ly xuống, ánh mắt sâu u ám hiện lên một tia sáng.

“Xuất hiện đi!” Hắn thản nhiên nói

Y Doanh Hương từ ngoài cửa chậm rãi tiến vào.

“Yên ca ca!” Nàng kêu lên vui vẻ , trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như ngọc hiện lên một nụ cười nhợt nhạt.

“Nói đi, ngươi đã làm gì?” Dạ Vô Yên hơi nhướng mày, không chút biểu tình hỏi.

“Không làm gì cả !” Y Doanh Hương đùa nghịch quần áo, cúi đầu.

“Không làm gì?” Dạ Vô Yên thản nhiên lặp lại một lần, vẻ ấm áp trên khuôn mặt dần dần biến thành một tầng sương lạnh lẽo.

Y
Doanh Hương ngước mắt lên vừa đủ nhìn thấy, trong lòng chuyển động một
cái, xoa xoa tay, chậm rãi nói: “Là ta sai người đẩy nàng xuống nước.”
Nàng ngước mắt nhìn thoáng qua dáng vẻ lạnh lùng của Dạ Vô Yên, tiếp tục
nói: “Ta còn ở trên quần áo của nàng tẩm…..tẩm….”

“Tẩm cái gì?” Đôi mắt phượng của Dạ Vô Yên cau lại, ánh mắt nguy hiểm nhìn gần Y Doanh Hương hỏi.

Y Doanh Hương vừa lui về phía sau, vừa nói rất nhanh: “Mị dược!” Nói xong, nhanh chóng chạy ra ngoài.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.