Đạo phi thiên hạ - Tập 1: Lâm Giang Tiên - Chương 015 - 016

 

Chương 15- Đêm động phòng

Trở
lại am Hàn Mai, sắc trời còn chưa sáng, căng thẳng một đêm, Sắt Sắt cảm
thấy có chút mệt mỏi liền ngã vào trên giường ngủ say. Có lẽ mọi chuyện
đã xong nên cảm giác khi ngủ cũng mang theo hương vị ngọt ngào.

Lúc
tỉnh lại trời đã sáng tỏ, tiểu ni trong am đưa đồ ăn sáng tới, Sắt Sắt
dùng bữa sáng xong đang muốn ra ngoài viện đi lại, không ngờ tới tiểu ni
lại dẫn Tử Mê đến.

Tử Mê là nha hoàn bên người mẫu thân của Sắt
Sắt, tính tình rất trầm ổn, vẫn luôn hầu hạ mẫu thân. Sắt Sắt không nghĩ
nàng lại từ Giang phủ đến đây, tiểu ni đi rồi, Sắt Sắt vội vàng hỏi:
“Tử Mê sao ngươi lại tới đây? Mẫu thân không có việc gì chứ?”

“Phu
nhân không có việc gì, tiểu thư, phu nhân ra lệnh cho Tử Mê đến đón
tiểu thư trở về phủ. Phu nhân nói tiểu thư lần này thật thất sách.” Sắc
mặt Tử Mê có chút lo lắng.

“Chuyện gì?” Sắt Sắt sớm biết mẫu thân
sẽ nhìn ra kế hoạch của nàng nhưng lại không biết Tử Mê đang nói nàng
thất sách là có ý gì.

“Hôm qua sau khi chuyện đó xảy ra, phu nhân
liền đoán được là do tiểu thư cố ý làm như vậy, cứ tưởng rằng kế hoạch
này có thể dùng được, không ngờ giữa trưa Kim tổng quản của Tuyền vương
phủ mang theo lễ vật đến bái kiến, Kim tổng quản an ủi lão gia cùng phu
nhân, vẫn chưa nhắc đến việc từ hôn.” Tử Mê nói.

“Thật sao?” Sắt
Sắt cau mày, việc này thật ngoài dự kiến của nàng. Dạ Vô Yên lại có thể
phái Kim tổng quản đến Giang phủ an ủi cha mẹ nàng, việc này thật khiến
người ta không thể tin. Hắn ở đường núi đối với nàng tàn nhẫn nhưng lại
phái người đến phủ của nàng.

“Vậy cứ chờ xem sao.” Sắt Sắt nói ,
hoàng gia sẽ không cưới về một nữ tử không còn trinh tiết. Có lẽ Tuyền
vương cũng vì bận tâm cho thanh danh của hắn, không muốn mang danh là
người không tình nghĩa.

Thế nhưng Sắt Sắt không ngờ kế sách của nàng lại thật sự thất bại.

Mấy
ngày sau, đến ngày hoàng đế định ngày cưới, Dạ Vô Yên vẫn phái người
đến rước nàng. Sắt Sắt cố ý đổ thừa mình đang ở am nên không về phủ,
nàng nói mình tự thấy không xứng với Tuyền vương, muốn thường làm bạn
với các ni cô. Nàng nghĩ Tuyền vương có lẽ chỉ giả vờ như vậy, nói như
vậy là đã cho hắn một bậc thang để hắn tự nhiên bước lên.

Nhưng Sắt Sắt ngàn lần không ngờ tới, cỗ kiệu đón dâu lại đến tận am đón nàng.

Sắt
Sắt cảm thấy choáng váng, sớm biết như vậy mấy ngày trước nàng đã kêu
chủ trì để cho nàng quy y. Nay, nàng chỉ có thể bất đắc dĩ bị người
trong phủ giúp nàng mặc áo cưới.

Ngày ấy tiết trời rất trong xanh
và ấm áp, ánh nắng nhè nhẹ chiếu trên đỉnh đầu, thật ấm áp. Am Hàn Mai
bắt đầu tiêu điều, những cánh hoa mỏng manh đón gió bay xuống, rơi trên
hỉ phục màu đỏ của Sắt Sắt, không gian tràn ngập mùi thơm ngọt ngào của
Hàn Mai.

Sắt Sắt bỗng nhiên phát hiện, Hàn Mai đang nở rộ lần cuối cùng, mùa đông đang thật sự trôi qua.

Từ
núi Hương Miểu đến Tuyền vương phủ đường xá không quá xa nhưng dù sao
cũng là đường núi, tính đi tính lại ước chừng cũng mất hai ngày. Khi
kiệu của Sắt Sắt đến Tuyền vương phủ thì Tuyền vương cùng Y Doanh Hương
đã bái đường xong, còn nàng đã bỏ lỡ giờ tốt để bái đường.

Vậy nên Sắt Sắt liền từ cỗ kiệu bị trực tiếp dìu vào động phòng, còn lễ bái đường được miễn.

Thanh
Mai buồn bã mất hứng nhưng Sắt Sắt thì không quan tâm, nàng cảm thấy
như vậy còn tốt hơn, không bái đường thì ở trong lòng nàng hắn không
phải phu quân của nàng.

Sắt Sắt được nha hoàn giúp cởi bỏ khăn đỏ,
tháo mũ phượng xuống, nàng biết Dạ Vô Yên tối nay sẽ không đến nên nàng
sẽ không ngốc đến nỗi chờ hắn đến tháo khăn xuống.

“Các ngươi ra ngoài đi, ta không cần hầu hạ.” Sắt Sắt nhẹ giọng nói, vài tiểu nha hoàn lập tức lui ra.

Sắt
Sắt đánh giá qua căn phòng gọi là động phòng, nhưng thật ra bố cục sặc
sỡ vô cùng, chăm đệm bằng gấm thêu hoa nhìn bắt mắt, thụy thú treo trên
tường, lượn lờ mùi hương thoang thoảng. (thụy thú: con vật mang điềm lành)

Màn
đêm buông xuống rất nhanh , nha hoàn đến phòng đưa cơm, Sắt Sắt dùng
cơm xong liền nghe được trong viện có tiếng bước chân, Thanh Mai sớm
nhếch khóe môi, vội vàng đi mở cửa.

Trong lòng Sắt Sắt dâng lên
một trận khẩn trương, không phải là Dạ Vô Yên chứ? Nàng là trắc phi,
theo lẽ thường động phòng hoa chúc tối nay cũng không tới phiên nàng,
huống chi nàng trong mắt họ là một nữ tử đã không còn trinh tiết.

Cửa phòng mở ra, người bước vào quả nhiên không phải Dạ Vô Yên mà là một tiểu cung nữ dẫn theo một lão bà.

Lão
bà hướng về phía Sắt Sắt vén áo thi lễ, nói: “Bái kiến Giang trắc phi,
lão nô là người nghiệm thân trong cung, phụng mệnh thái hậu đến đây
nghiệm thân cho trắc phi.”

Nghiệm thân?

Lúc đầu Sắt Sắt sửng
sốt, đến khi hiểu ra ý tứ thì không khỏi kinh ngạc. Nàng khẽ cười nói:
“Không cần nghiệm, ngươi đi báo lại với thái hậu ta không phải thân toàn
bích.”

“Lão nô phụng mệnh làm việc, xin Giang trắc phi đừng tức giận.” Lão bà nói rất cứng rắn .

“Ta
không tức giận, ta nói thật, lão không cần nghiệm. Ngươi cứ trả lời với
thái hậu như vậy, còn nghiệm thân ta sẽ không chấp nhận.” Sắt Sắt lạnh
lùng nói.

“Nhưng lão nô nhất định phải nghiệm thân mới có thể bẩm
báo lại với thái hậu.” Lão bà cũng thật cố chấp, một chút cũng không có ý
nhường, thậm chí còn nhìn chăm chú vào ánh mắt Sắt Sắt, ngầm ý khinh
thường.

Sắt Sắt cười lạnh, xoay người ngồi trên ghế,mỉm cười nói:
“Một khi đã như vậy thì lão bà ngươi cứ làm đi.” Tay phải nàng sớm nắm
lấy bình hoa trên bàn, cố ý giống như đang vô tình thưởng thức. Nếu bà
ta dám đến, nàng sẽ dùng bình hoa đánh bà.

Cho dù nàng không phải thân toàn bích, cũng không cho phép người khác làm nhục mình.

Lão
bà nhìn Sắt Sắt, chỉ thấy nữ tử trước mắt đôi mắt trong sáng như nước,
sóng mắt lưu chuyển linh hoạt, phảng phất như băng hà phá đê mà ra, mang
theo ý lạnh lẽo khiến bà không dám nhìn thẳng. Lại nhìn đôi bàn tay
tinh tế của nàng không ngừng di chuyển trên bình hoa, bà giật mình thất
thần không để động đậy, trong nhất thời trong lòng bắt đầu sinh ra cảm
giác sợ hãi.

Nghiệm thì không dám! Nhưng không nghiệm thì không thể báo cáo kết quả với thái hậu.

Hai bên đang giằng co thì cửa phòng mở ra, Dạ Vô Yên từ trong bóng đêm bước vào.

“Ngươi
lui ra đi, bổn vương sẽ có câu trả lời xác đáng cho thái hậu.” m thanh
của Dạ Vô Yên trầm thấp uyển chuyển nhưng mơ hồ có một loại nghiêm nghị
uy thế.

Lão bà như trút được gánh nặng thở phào nhẹ nhõm, hướng về
Dạ Vô Yên cùng Giang Sắt Sắt vén áo thi lễ rồi theo tiểu nha hoàn xoay
người lui ra ngoài.

Thanh Mai thấy Dạ Vô Yên đến cũng vui mừng rạo
rực, chỉ trong giây lát mọi người đều lui ra, chỉ còn lại Sắt Sắt cùng
Dạ Vô Yên ngồi trong phòng.

Hai người đều mặc hỉ phục, được ánh
nến chiếu vào tạo nên một màu đỏ rực, nhìn rất vui vẻ , nhưng mà trong
lòng Sắt Sắt lại không có một sự vui mừng nào, có lẽ Dạ Vô Yên thì có
nhưng cũng không phải vì Giang Sắt Sắt.

Dạ Vô Yên đứng yên nhìn
dáng vẻ Sắt Sắt ngồi trên ghế tay nắm lấy bình hoa, thản nhiên cười
cười. Hắn thật ra không ngờ Sắt Sắt cam đảm như vậy, dám cãi lại mệnh
lệnh của thái hậu.

Nàng dường như không nhát gan như hắn nghĩ lúc trước.

Ở yến hội khẩn trương làm đứt gây đàn, trên núi Hương Miểu đối mắt với tặc nhân khóc lóc nước mắt nước mũi ròng ròng.

Sắt
Sắt không hiểu Dạ vô Yên làm thế nào để có câu trả lời thỏa đáng cho
thái hậu, dưới ánh nến, nhìn thấy dáng người hắn dần dần tới gần trong
lòng nàng không khỏi khẩn trương.

Chương 16- Đồng sàng dị mộng

Hắn
đang đứng trước mặt nàng cách xa vài bước, màu đỏ áo cưới khoác lên
người trông hắn đẹp như một khối ngọc. Tóc đen như mực ôm sát cổ làm nổi
bật dung nhan tuấn mĩ của hắn.

Sắt Sắt nhìn hắn, nhịn không được
thầm tán thưởng trong lòng , đó là một nam tử ngay cả thần tiên cũng
phải đố kị. Con ngươi đen sáng như một vì sao, khuôn mặt trong sáng như
ngọc, môi hơi nhếch lên tạo thành một đường cong duyên dáng, khóa môi lộ
ra một nụ cười mỉm.

Hắn cúi người, đưa tay rút bình hoa trong tay nàng ra, nhẹ nhàng đặt trên bàn.

Lúc
hắn cúi người, mùi hương thoang thoảng của một nam tử xa lạ thâm nhập
vào mũi nàng, trong chớp mắt Sắt Sắt trở nên hoảng hốt.

Sao hắn lại đến đây?

Tối
nay tuy là đêm động phòng hoa chúc của họ nhưng Sắt Sắt không quên nàng
chỉ là trắc phi, người tối nay hắn nên ở bên cạnh không phải là nàng.
Huống chi nàng trong mắt hắn đã là một nữ tử không còn trinh tiết, hắn
càng không thể ngủ lại nơi này cùng nàng.

Lần gặp mặt trên núi
Hương Miểu làm cho nàng nhận thức sự máu lạnh vô tình của hắn nên nàng
sẽ không ngốc, có thể vì hắn để trở thành một thiếu nữ bị khi dễ.

“Nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Hắn mở miệng nói, âm thanh hiền hậu, dịu dàng, tao nhã lại mang theo một vẻ thản nhiên xa cách.

Hắn
không nhìn nàng, chậm rãi hướng về phía chiếc giường, rất tao nhã cởi
áo ngoài đỏ thẫm ra, chỉ còn một chiếc áo trong màu trắng thuần khiết.
Sau đó hắn từ trong tay áo lấy ra một tấm vải trắng đặt trên giường.

“Ngươi…ngươi đang làm gì?” Trơ mắt nhìn hắn cởi áo và tháo thắt lưng, âm thanh của Sắt Sắt trở nên hơi run run.

Rất nhanh nàng biết mình hỏi cũng như không hỏi, bởi vì hắn quay đầu liếc nhìn nàng một cái hỏi ngược lại: “Ngươi nói xem.”

Dáng
vẻ thản nhiên của hắn làm cho Sắt Sắt cảm thấy bất an, hai tròng mắt
đen sâu không lường được, Sắt Sắt chỉ biết cười gượng nói: “Vương gia,
người vẫn nên đến chỗ vương phi thì hơn.”

Lông mi thật dài Dạ Vô Yên chớp nhẹ, quay đầu liếc nhìn Sắt Sắt một cái, âm thanh trở nên lạnh lẽo “Ngươi đang đuổi ta đi?”

Sắt
Sắt thức thời cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Thiếp thân không dám, nhưng
thiếp thân là trắc phi, huống hồ…” Nàng muốn nói huống hồ nàng đã không
còn toàn bích (trong trắng) nhưng tự hạ mình như vậy thì thật không đáng.

Thông
minh như Tuyền vương, tự nhiên sẽ hiểu được ý tứ của Sắt Sắt, hắn thản
nhiên nhìn lướt qua nàng, nhìn thấy đôi má như nước phù dung trong tuyết
đang hồng lên thì trong lòng nổi lên một trận hoảng hốt.

Hình như
đến lúc này hắn mới thật sự nhìn rõ dung nhan của nàng. Lông mi dài
cong vút, đôi mắt trong sáng, đôi môi đỏ mọng tinh tế, cả người nàng như
một đóa sen đang hé nở, cao quý thanh nhã. Dung nhan thanh lệ như vậy
căn bản không cần điểm phấn thoa son, hắn không hiểu sao trên núi Hương
Miểu nàng lại cải trang thành như vậy.

“Theo lẽ thường thì bổn
vương phải đến chỗ của vương phi nhưng không phải bổn vương cần cho thái
hậu một câu trả lời thỏa đáng sao?” Hắn không chút để ý nói.

Sắt
Sắt nhớ đến lời vừa rồi hắn nói, đúng vậy, bởi vì hắn phải cho thái hậu
một câu trả lời thỏa đáng nên mới ở lại cùng nàng. Nhưng hắn làm sao để
có câu trả lời đây, không phải là hắn định lấy thân nghiệm chứng chứ?

Nàng
không tin hắn sẽ làm như vậy, dù cho nam nhân có thể có ba vợ bốn nàng
hầu nhưng cũng không cho phép thê thiếp của mình có một tì vết nào. Dạ
Vô Yên nhìn qua không giống loại người không cần những thứ này.

Dạ Vô Yên dừng trên khuôn mặt biến hóa không ngừng của Sắt Sắt, giống như bầu trời đêm, con ngươi đen sâu thẳm đầy mị hoặc.

“Yên
tâm, ta sẽ không động vào ngươi, chỉ cần ngày mai chiếc khăn này lưu
lại một vệt hồng là được rồi.” Mặc kệ nàng có bị lăng nhục hay không hắn
cũng sẽ không chạm vào nàng. Bất quá nữ tử trước mắt với vẻ mặt vô cùng
khẩn trương dường như rất sợ hắn chạm vào nàng.

Sắt Sắt nghe Dạ Vô Yên nói vậy trong lòng nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm.

Nàng biết Dạ Vô Yên làm vậy không chỉ để cho thái hậu một câu trả lời thỏa đáng mà còn để giữ lại mặt mũi cho hắn.

Có cùng nhau ngủ chung, có lạc hồng lưu lại trên chiếc khăn, hắn liền có thể tuyên bố với bên ngoài trắc phi của hắn trong sạch.

Quả nhiên là cao minh, ước chừng hắn đã sớm nghĩ ra.

Sắt Sắt vẫn còn quần áo kín đáo leo lên giường, Dạ Vô Yên ngăn nàng lại, âm thanh lạnh lùng nói: “Cởi ra!”

Sắt Sắt sửng sốt.

“Như vậy sẽ có người hoài nghi.” Hắn có chút không kiên nhẫn nói.

Sắt
Sắt nhanh chóng hiểu rõ, nếu không cởi áo ngoài, sáng mai nha hoàn tiến
vào hầu hạ thấy quần áo nàng còn chỉnh tề sẽ nghi ngờ, nhưng nàng không
muốn ở trước mặt hắn cởi áo tháo thắt lưng.

“Vương gia, để thiếp thân tắt đèn trước.” Phía sau bức rèm che, cặp nến long phượng đỏ lúc này lập lòe, lúc sáng lúc tối.

Thấy Dạ Vô Yên không phản đối, Sắt Sắt xoay người thổi tắt nến đỏ, bên trong chỉ còn một mảnh tối đen.

Sắt
Sắt cởi bỏ y phục, lộ ra tấm lưng trắng nõn như tuyết, mái tóc dài rũ
xuống như thác nước, vẻ đẹp cùng sự quyến rũ của nàng đang nở rộ trong
bóng tối.

Nàng nằm xuống, hai người cùng đắp chung một cái chăn
gấm, cùng ngủ chung một giường nhưng lại đưa lưng về phía nhau, cách
nhau một đoạn không dài nhưng cũng không gọi là ngắn.

Nhưng một chút khoảng cách kia cũng rất xa xôi, dường như không thể vượt qua ranh giới.

Ranh giới của nàng, Sắt Sắt chưa từng muốn vượt qua.

Tuy
rằng không thể từ hôn nhưng ít ra bảo vệ được thân trong sạch, Dạ Vô
Yên sẽ không chạm vào nàng, đến một ngày nàng nhất định có thể thoát
khỏi nhà giam này.

Trong bóng tối, Sắt Sắt thản nhiên mỉm cười, tiến vào mộng đẹp.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.