Làm thế nào để bạn "Tỏa sáng" - chương 15-17
Chương mười lăm
VẪN NGÀY THỨ
HAI CỦA SỰ NỔI TIẾNG
THỨ BA, 29
THÁNG 8, 4 GIỜ CHIỀU
Mình nghĩ mình
đã chết và lên thiên đàng.
Tất nhiên mình
mất một lúc mới nhận ra đ
iều đấy. Chẳng
là chiều nay sau giờ học mình ra bãi đỗ xe tìm Jason thì thấy Becca đang đứng ở
chỗ để xe đạp, mặt mày buồn khổ sầu não. Cậu ấy chưa bao giờ buồn như thế này,
kể cả khi phát hiện ra Craig trong phim Degrassi là lưỡng tính.
“Tên mặt diều
hâu đâu rồi?” – mình chạy lại hỏi.
Chỉ chờ có
vậy, cô nàng tuôn ra một tràng. “Cậu ấy có mấy thứ quan trọng cần đi lấy giúp
bà, cho đám cưới” – rồi ào khóc nức nở - “Và rằng cậu ấy rất xin lỗi về hôm nay
nhưng không thể đưa bọn mình về nhà được. Bọn mình phải đi đón xe buýt mà về.
XE BUÝT! Cậu có tưởng tượng được không? Là XE BUÝT ý! Tại sao cậu ấy nỡ đối xử
với bọn mình như vậy, Steph?
Mình thấy
Becca có vẻ hơi bi kịch hóa vấn đề thì phải, nhưng mình cũng hiểu cảm giác của
cậu ấy. Một khi đã quen với việc đưa đón hàng ngày bằng xe BMW, tự dưng quay
lại với xe buýt thì quả không dễ dàng gì.
Dù bạn có chán
ghét đĩa nhạc của nhóm Bee Gee đến đâu…
“Đừng có suy
nghĩ quá nhiều” – mình vỗ về cô bạn – “mấy chuyện đám cưới quả tình là rất bận
và…”
“Mình lại nghĩ
cậu ấy đang nói dối” – Becca cắt ngang, giơ tay quệt nước mắt – “Stuckey cũng
đi cùng cậu ấy. Là STUCKEY ý! Cậu có biết suốt buổi trưa nay cậu ta liến thoắng
về chủ đề gì không? Chiến thắng ngoạn mục của đội Indiana năm 1987. Khi đó cậu ta thậm chí còn
chưa RA ĐỜI, thế mà không hiểu sao rành rọt từng chi tiết thế không biêt. Và
giờ Jason còn rủ cậu ta đi chạy việc cùng, chứ không phải hai đứa mình. Mình
nghĩ Jason không còn muốn chơi với hai bọn mình, vì ở cạnh cậu ấy mình nói quá
ít còn cậu thì…” – nói đến đó Becca ngưng lại, cắn môi không nói gì thêm nữa.
“Mình thì
sao?” – mình hỏi cho để có, chứ mình biết thừa câu trả lời rồi.
“Cậu cư xử cứ
là lạ lmaf sao ý” – Becca nói rất nhanh, thở phào khi cuối cùng đã nói ra được
điều chất chứa trong lòng bấy lâu nay – “Giờ cậu còn đi ngồi ăn trưa cùng
Darlene Staggs là sao? Nó lẳng lơ phát kinh lên được!”
“Khoan,
khoan…” – mình nhẹ nhàng nói – Darlene không phải là người lẳng lơ. Chỉ vì vòng
một của cậu ấy phát triển hơn mà thôi…”
“Đò giả, chứ
đâu phải thật”
“Có thể. Nhưng
bọn mình đâu có quyền phán xét khi người khác muốn làm đẹp. Darlene rất dễ chịu.
Cậu sẽ thấy, nếu chịu ngồi ăn trưa cùng mình”.
“Những người
đó không thich nói chuyện với mình” – Becca cúi gằm mặt xuống nhìn giày –
“trong mắt họ, mình chỉ là một đứa con gái nông thôn đần độn, từng có một thời
chuyên ngủ gật trong lớp”
“Hoặc chính
cậu sẽ chứng tỏ cho bọn họ thấy cậu không còn là đứa con gái đó nữa” – mình gợi
ý – “Giờ thì đi thôi, trước khi xe buýt…”
“Sao? Có
chuyện gì?”
“Lỡ chuyến
rồi” – mình giơ đồng hồ lên cho Becca xem.
“Vậy bọn mình
phải làm sao?” – cô nàng ôm đầu than.
“Không sao” –
mồ hôi mình bắt đầu vã ra như tắm, bởi bãi đõ xe này không hề có mái che – “Để
mình gọi cho bố đến đón”
Đúng lúc đó kỳ
tích xuất hiện.
“Steph” – cái
giọng trầm ấm quen thuộc nhưng vẫn đầy ma lực mỗi lần cất lên phát ra từ phía
cửa lớp học.
Tất nhiên
không cần phải quay ra nhìn mình cũng đoán được là ai, bởi tim mình bắt đầu đập
chệch nhịp
“Chào anh,
Mark” – mình quay ra có nói cái giọng bình thường nhất có thể…
…để rồi thất
vọng não nề khi nhìn thấy Lauren và Alyssa đang đứng cùng anh.
Mà mình hy
vọng gì mới được? Mark là chàng trai nổi nhất trường, làm gì có chuyện anh ý sẽ
đi đâu một mình?
“có chuyện gì
thế?”-anh Mark hỏi khi nhìn thấy những giọt nước mắt của Becca ( mặc dù cậu ấy
đã cố lau thật sạch nhưng không kịp)-“Bọn em bị lỡ xe à?”
“Vâng đại loại
thế ạ”-mình gật đầu.Lauren và Alyssa mặt vẫn lạnh tanh không hề biểu lộ một cảm
xúc nào
Nhờ có cuốn
sách nên mình biết rất rõ biện pháp xử lý trong tình huống như thế này: nở một
nụ cười thật tươi
“Ồ, tệ
thật”-mình không thể ngắm đôi mắt màu lục nhạt của anh bởi nó đã bị sặp kính
râm hiệu Ray-Bans
Che mất-“Anh
rất muốn cho tụi em đi nhờ nhưng anh phảo ở lại trường để tập.Giờ anh chỉ tiễn
Lauren r axe thôi”.
“Ôi anh không
phải lo cho bạn em đâu”-mình xua tay, cười nhẹ-“Bọn em sẽ tìm cách đi nhờ được
mà”.
“À, anh biết
rồi”-anh Mark búng tay cái chách
Và mình
biết-tự dưng mình biết thôi, có lẽ bởi vì Mark chính là Nửa kia của mình- câu
tiếp theo anh ý sẽ nói gì.
“Sao em không
cho hai bạn ấy đi nhờ xe về cưng?”-anh quay sang hỏi Lauren.
Anh ấy hẳn
cũng là Nửa kia của Lauren bởi vì cô ta dường như cũng ssoán trước ý tứ của anh
nên đã chuẩn bị câu thoại từ trước..Hoặc có thể vì mình quá đa nghi khi thấy cô
nàng bật ran gay câu trả lời không một chút do dự:”Anh yêu, em cũng muốn lắm
nhưng nhà hai người đó ngược hẳn đường với em”.
Điều này thì
đúng.Lauen và gia đình sống ở khu biệt thự sang trọng mới xây trong khu Becca
và mình sống gần trụ sở toà án
“Ừ, nhưng đằng
nào em cũng ghé qua cửa hàng Bêntton ở dưới đó để mua vài thứ mặc đi dự trận
khai mạc hôm thứ 6 đúng không?Anh nghe thấy emvà Alyssa bàn thế”.
Lauren bị bắt
thóp và cô ta hiểu rõ điều đó.Anh Mark giờ coi mình như ân nhân đã giúp anh
nghĩ ra ý tưởng tổ chức phiên đấu giá có 1-0-2 kia.Nên Lauren cũng chẳng dại gì
tỏ thái độ với mình trước mặt bạn trai .Cô ta không còn cách nào khác đành phải
cười một cách gượng gạo:”À, ừ nhỉ.EM quên mất . Hai cậu muốn đi nhờ chứ?”
Bên cạnh mình
Becca nuốt nước bọt đánh ực.Còn mình vẫn cố tỏ ra vui vẻ(hy vọng là như thế)
như bình thường:”Được vậy thì may quá.Cảm ơn cậu,Lauren:>
“tốt rồi”-ạnh
Mark vỗ tay ra chiều hài long
Sau đó người
bạn trai siêu tốt kia hộ tống bọn mình ra chỗ con xe mui trần đỏ chót nổi bật
giữa bãi xe
“Gặp em sau
nhé,cưng”-nói rồi anh cúi xuống hôn tạm biệt Lauren, sau kho giữ ghế trước và
Becca ki chui vào băng sa (có lẽ quá bất ngờ trước mối quan hệ được cải thiện
nhanh tới mức chóng mặt này của mình với anh Mark và Lauren, Becca quên bẵng đi
bài ca không ngồi ghế sau vì sợ say xe quen thuộc) và giúp Lauren ổn định sau
vô lăng như thể cô ta ssược làm bắng sứ dễ vỡ không bằng
“Anh tập luyện
chăm chỉ nhé”-Lauren vẫy tay chà
Và lái xe đi
Chương mười
sáu
VẪN NGÀY THỨ
HAI CỦA SỰ NỔI TIẾNG
THỨ BA, 29
THÁNG 8, 11 GIỜ ĐÊM
Không phải ai
cũng đồng tình với quan điểm của mình cho rằng việc Jason bỏ rơi bọn mình lại
là chuyện hay. Becca là một ví dụ điển hình.
Scrpbooker90:
cậu nói chuyện với Jason chưa? Cậu ấy có nhắc gì đến mình không?
StephLandry:
Làm sao mình đã nói chuyện gì được với cậu ta? Cậu cũng biết từ lúc ở trường
mình đã không gặp Jason rồi, cũng giống như cậu.
Ngoại trừ việc
đó là một lời nói dối. Mình vừa nhìn thấy Jason thay quần áo lên giường đi ngủ
khoảng nửa tiếng trước.
Nhưng bí mật
ấy đến nói với cha Chuck – người mình thường xuyên tâm sự mọi điều (gần như thế)
– mình còn không định nói, huống hồ gì là Becca.
Scrpbooker90:
Cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai? Bọn mình có bắt xe buýt đi học không?
StephLandry:
Nói chung cứ chuẩn bị tinh thần trước đi.
Scrpbooker90:
Không đâu. MÌNH SẼ KHÔNG ĐI XE BUÝT ĐU. Mình sẽ nhờ bố đưa bọn mình đến trường.
Chúa ơi, tại sao JASON LẠI ĐỐI XỬ với bọn mình như vậy? Cậu có nghĩ đó là vì
cậu ấy phát hiện ra có chút tình cảm đặc biệt với mình nên ngượng không? Biết
đâu cậu ấy cho rằng không thể có được mình, mà không hề biết mình cũng có tình
cảm với
Thề là Becca
đã đọc quá nhiều tiể thuyết lãng mạn của bà Kitty. Chính mình đã cho cậu ấy
mượn. Và giờ mình phải điên đầu giải quyết hậu quả của nó.
StephLandry:
Ừm, có thể.
Scrpbooker90:
Cậu có thể HỎI DÒ cậu ý giúp mình được không? – Mà cậu nghĩ Jason có chịu kể
với cậu không? Hay mình nên nhờ Stuckey hỏi hộ mình? Mình có nên nhờ Stuckey
không?
StephLandry:
Neen. Rất nên là đằng khác.
Nói chung miễn
sao mình không phải DÍNH vào chuyện này.
Scrpbooker90:
OK, mình sẽ đi nhờ Stuckey. Cậu ấy học cùng lớp Hóa với mình. Sáng mai mình sẽ
nhờ cậu ấy hỏi giúp. Cảm ơn cậu rất nhiều Steph! Cậu đúng là đứa bạn tốt!
Becca là một
trong vài người hiếm hoi nghĩ như vậy. Bởi vì mình vẫn liên tục nhận được email
của SteffBienDe.
Vui thật.
Thề là nếu đến
cả chuyện nhòm trộm qua cửa sổ nhà Jason cũng mất đi chắc mình điên sớm.
Mình biết dòm
trộm người khác là không đúng. BIẾT LẮM CHỨ!
Chỉ cần nhìn
thấy Jason – trong bộ đồ ngủ dễ thương – là mọi nỗi lo lắng của mình tan biến
hết, tự dưng thấy bình tình và thanh thản vô cùng.
Giống như cái
cảm giác khi mình mặc tạm cái quần Người Dơi của Jason hồi nhiều năm về trước.
Không hiểu cảm
giác đó là sao nhỉ?
Không được
kiêu căng!
Không ai lại
thích bị một người kiêu, căng hợm hĩnh sai phái, chỉ đạo
Đúng là không
phải ai sinh ra cũng xinh đẹp, thông minh, tài giỏi hay giàu có như nhau.
Nhưng chỉ vì
bạn có thể có một vài lợi thế nào đó hơn người khác không có nghĩa là bạn tốt
đẹp hơn họ.
Người nổi
tiếng phải biết cách khiêm tốn và biết cách khiến cho người khác tự nhận ra
phẩm chất tốt đẹp của mình, mà không cần phải đi quảng cáo bản thân.
Chương mười
bảy
NGÀY THỨ BA
CỦA SỰ NỔI TIẾNG
THỨ TƯ, 30
THÁNG 8, 9 GIỜ SÁNG
Hóa ra Jason
vẫn ghé qua đón mình sáng nay, trong lúc mình đang đứng đợi chú Taylor và Becca tới đưa
mình tới trường.
Lúc cậ
u ý hạ cửa
kính ô tô xuống, nhạc cảu Roberta Flack vang lên ầm ỹ.
“Quần đẹp đấy”
– Jason nghía cái quần bò bò sát tối màu của mình nói. Công nhận mình mặc cái
quần này trông cũng tôn dáng lên hẳn.
“Cảm ơn”
“Sao nào” –
anh chàng có vẻ bắt đầu hơi mất kiên nhẫn – “cậu có định lên xe không đấy? Bex
đâu rồi?”
“Sáng nay bố
của Becca sẽ đưa bọn mình đi học” – mình nói – “Sau những gì xảy ra ngày hôm
qua bọn mình suy ra rằng cậu không còn hứng thú với vị tr đó nữa”
“Vị trí gì
cơ?”
“Làm tài xế
của bọn mình chứ sao”
Jason đưa tay
gạt đám tóc lòa xòa trước mặt. Bà Kitty nói đúng, cậu ấy CẦN phải đi cắt tóc
trước khi đám cưới diễn ra.
“Mình đã nói
với Becca rồi còn gì” – cậu ấy đang cố tỏ ra bình tĩnh giải thích – “rằng mình
có mấy việc cần làm giúp bà. Đâu có nghĩa mình không muốn chở các cậu đi học.
Chỉ có chiều hôm qua là bất khả kháng thôi”
“Ừ hứ” – mình
ậm ừ vẻ không tin.
“Mình phải
giúp bà đi lấy mấy tấm thẻ tên khách để bày trên bàn đón khách”.
“Ờ” – mình vần
tỏ ra không hề hứng thú.
“Sau đó mình
phải đi in mấy thứ. Mà có phải bọn cậu không thể bắt xe buýt được đâu. Bến xe
dừng lại ngay trước cửa nhà cậu còn gì.”
“Đành là vậy.
Nhưng nếu cậu báo trước một tiếng thì bọn mình đã đi thẳng ra ngoài cổng trước
để bắt xe”
Jason trố mắt
nhìn mình: “bọn cậu bị lỡ xe buýt hả?”
“Chứ còn sao
nữa. Nhưng cũng may cuối cùng đi nhờ được xe của Lauren Moffat”
“Không phải
con 645Ci đấy chứ?”
“Chính hắn” –
mình đắc thắng nói.
Jason nắm tay
lại đấm thùm thụp lên vô lăng.
“Chuyện quái
gì đang xảy ra thế?” – Jason gào tướng lên. Thật xấu hổ, bởi khu phố nhà mình
cực kỳ yên tĩnh. Dọc phố nhà mình có rất nhiều người già lắm của. Mặc dù nhà
mình không thể gọi là giàu có, bố mẹ cũng không phải là già. Mình thấy rèm của
nhà bà Hoadley kéo ra, ngó xem nhà mình đang có chuyện gì mà ầm ĩ đến vậy (thật
không dễ dàng gì cho bà khi phải làm hàng xóm với một nhà có đến 7 – sắp tới là
8 – người. Halloween năm nào mẹ cũng bắt bọn mình vứt tất cả những thứ bà
Hoadley cho vì sợ tẩm độc. Tất nhiên không đứa nào có ý kiến gì, bởi dù sao
những thứ bà ý cho không quá đát thì cũng đắng nghét. Trong khi bà ý giàu nứt
đố đổ vách).
Nhưng Jason
chẳng hề quan tâm đến việc tiếng động đó đang thu hút sự tò mò của mấy người
hàng xóm già nhà mình.
“Cậu làm sao
thế?” – cậu ấy quát nhặng xị - “Làm cái trò gì thế?”
“Câu đó phải
để mình hỏi cậu mới đúng” – mình vẫn hết sức bình tĩnh nói.
“Mình không
phải là đứa hành động kì quặc. Mà chính cậu! Và cả Becca nữa. Cô ta lúc nào
cũng nhằng nhẵng bám theo mình. Chẳng khác nào một con cún quấn chặt lấy chân
từ sáng tới chiều! Còn cậu nữa, từ bao giờ cậu chịu đi nhờ xe của Lauren Moffat
thế hả?” – càng lúc âm lượng của cậu ta càng to.
Đúng lúc đó
mình nhìn thấy chiếc xe Cadillac của chú Taylor đỗ xịch phía sau con B. Thật
may chú ý không mở cửa kính xe nên Becca không kịp nghe thấy những gì Jason vừa
gào lên. Mặc dù qua tấm kính chắn gió, mình nhìn thấy chú Taylor trông có vẻ còn ngái ngủ cộng thêm
chút bối rối khi nhìn thấy xe của Jason. Chú dừng cách đó một quãng và bấm còi.
“Xe của mình
đến rồi. Đi đây” – mình nói vội rồi ba chân bốn cảng chui tọt vào băng ghế sau
của chiếc xe nhà Taylor.
Thật dễ chịu biết bao khi được ngồi trong xe điều hòa và không phải nghe những
bản nhạc cũ kỹ từ những năm 1970. Chú Taylor thường chỉ nghe radi
“Jason đang
làm gì ở đây thế?” – Becca hồ hởi hỏi – “Cậu ấy tới đón bọn mình đấy à? Hay bọn
mình qua đi với cậu ấy? Úi, con xin lỗi bố, nhưng….”
“Thôi” – mình
ngăn không cho Becca mở cửa xe – “Đừng. Bọn mình cứ…”
“Nhưng nếu cậu
ấy muốn đưa bọn mình đi thì cũng nên…”
Thật may lúc
đó Jason nhấn ga phóng xe đi thẳng, bỏ lại tiếng nhạc xập xình văng vẳng phía
sau.
“Á” – Becca
xịu mặt xuống – “Cậu ý đi mất rồi!”
“Bố chẳng hiểu
giữa ba đứa có chuyện gì, nhưng giờ ta đi dược chưa? Nhanh để bố còn về ngủ
tiếp nào!” – chú Taylor
vừa ngáp vừa nói.
“Vâng ạ. Cháu
xin lỗi. Sáng nay tâm trạng của Jason không được tốt cho lắm”
“Cậu ấy có nói
gì về mình không?” – Becca giọng đầy hy vọng.
“Ừm… cũng
không hẳn”
“Chán nhỉ” –
Becca ngồi phịch xuông ghế thất vọng.
Nhưng nếu biết
sự thật chắc cậu ấy sẽ còn buồn hơn.
********************************
Gây dựng lại
danh tiếng
Cho dù bạn đã
từng phạm phải một sai lầm nghiêm trọng trong giao tiếp (hoặc bị đồn như thế),
cũng đừng vì thế mà lo lắng. Danh tiếng là thứ hoàn toàn có thể sửa chữa lại
được. Giống như một cái bình dù cũ kĩ đến mấy cũng vẫn có thể đem đi đng mới
trở lại.
Để mọi người
quên đi những điều hớ hênh đó, bạn cần phải nỗ lực gấp đôi, chứng tỏ cho mọi
người thấy mình là người hữu dụng và có ích đến thế nào. Đôi lúc cần phải thay
đổi đôi chút để chiều lòng mọi người. Nếu bạn đã làm gì (hoặc bị đồn đã làm)
khiến cho đám bạn phiền lòng, hãy nhanh chóng tìm cách sửa sai.
Bởi tin hay
không thì tùy bạn, mọi người SẼ tha thứ và quên đi những chuyện trước đây.
Nhưng trong
tương lai bạn cần phải thận trọng hơn trước khi phát ngôn hay làm một điêu gì
đó!