Tử thư tây hạ - Tập 1 - Chương 19 phần 2

6

_Đi qua hành lang, đến một văn phòng, Shelepin ra hiệu cho
Makarov ngồổi xuống. Đợi tới khi hai người yên vị, Shelepin mở lời trước:
"Đừng trách người của chúng tôi, đó đều là để bảo vệ anh, cũng là để bảo mật.
Sức khỏe anh ổn chưa ?"

"Cơ bản đã hồi phục rồi."

Shelepin gật đầu: "Có lẽ anh vẫn chưa biết, hành động Hắc
Thành lần này là do tôi dốc sức chỉ đạo, bởi vậy tôi cố ý mời anh đến Matxcơva,
muốn anh kể cho tôi nghe toàn bộ quá trình hành động, đặc biệt là tình hình lúc
cuối cùng xảy ra sự cố".

"Tại sao đích thân ông lại nói chuyện với tôi?"
-Makarov không sao hiểu nổi.

"Bởi vì tôi không muốn có thêm nhiều người biết về hành
động lần này, sau đây mời anh hãy kể cho tôi nghe."

"Quá trình? Thật ra tôi chỉ là một quân nhân. Tôi và
hai chiến hữu của tôi được cấp trên chọn lựa, nhiệm vụ chỉ là đi bảo vệ an toàn
cho đội thám hiểm khoa học, những giáo sư, chuyên gia của đội thám hiểm khoa học
trên đường đi phát hiện ra những gì? Nghiên cứu những gì? Tôi thật sự không rõ,
thậm chí đến cả mục đích của lần hành động này tôi cũng không biết."

Vậy thì chắc anh cũng phải từng nghe thấy họ nói chuyện những
gì chứ?"

Makarov lắc lắc đầu: "Kể cả tôi có nghe được các chuyên
gia nói chuyện đi chăng nữa thì cũng không hiểu. Thứ nhất , tôi vốn không hiểu
những thứ thuộc chuyên ngành của các ông ấy, thứ hai tôi khong hiểu tiếng
Trung, mặc dù trước khi đi tôi có học qua được chút tiếng Trung, nhưng chỉ là
những từ ngữ thông dụng đơn giản, thế nên…"

"Anh đúng thật là một người thật thà, chỉ biết đến nhiệm
vụ của mình"-Shelepin bó tay nở một nụ cười.

"Đúng vậy trong quân đội tôi đã được giáo dục là phải
phục tùng mệnh lệnh, hoàn thành nhiệm vụ của mình, còn những việc không liên
quan đến mình thì không được hỏi han."

"Vậy trên đường đi, ngoài hôm cuối cùng xảy ra chuyện
đáng sợ, thì trước đó có gì khác thường không?"

"Trước đó..." -Makarov chìm đắm trong hồi ức:
"Những hôm trước đó cơ bản đều khá bình thường, nhưng…" -Makarov định
nói nhưng lại im lặng.

"Nhưng gì?"

Nhưng bản thân tôi cảm thấy, chỉ là cảm giác của cá nhân tôi
mà thôi, kể từ khi chúng tôi xuất phát. Hình như có một đôi mắt lúc nào cũng chằm
chằm nhìn chúng tôi.

Một đôi mắt! Vậy anh không phát hiện được gì sao?

"Tôi đã từng cùng một chiến hữu mai phục phía sau đội
thám hiểm khoa học, cũng đã từng tuần tra suốt đêm gần doanh trại, nhưng tôi
không phát hiện được gì cả?"

"Ngoài điều đó ra thì có còn tình hình gì khả nghi
không?"

"Còn nữa, vào cái đêm trước hôm xảy ra chuyện, tối hôm đó
chúng tôi dựng trại trong một khu rừng hồ dương. Do ban sáng rất mệt, nên tôi
hôm đó tôi ngủ rất sớm, đảm nhiệm an toàn cho doanh trại đêm đó là ba sĩ quan
Trung Quốc. Ngủ đến nửa đêm, tôi bỗng nhiên bị những âm thanh kỳ lạ làm tỉnh giấc,
âm thanh đó lúc ban đầu vốn không to, tôi chạy ra khỏi lều thì không thấy sĩ
quan người Trung Quốc trực ban đâu cả, mà lại nhìn thấy Katya, chính là tiến sỹ
nghiên cứu lịch sử của trường Đại học Leningrad, chúng tôi đều gọi ông là
Katya, ông và hai đồng chí Trung Quốc đang tranh luận gì đó dưới một cây hồ
dương cách trại khá xa..."

Họ đã nói gì ? -Shelepin truy hỏi.

‘Họ tranh luận bằng tiếng Trung. Katya hình như nói với hai
đồng chí Trung Quốc đó một câu ‘Không! Tôi không cần"-tôi chỉ nghe hiểu được
mỗi câu đó, còn những thứ khác tôi nghe nhưng không hiểu",

"Thế sau đó thì sao?"

"Sau đó, Katya nhìn thấy tôi đến nên đã quay lại lều,
hai đồng chí Trung Quốc cũng về lều ngủ, tôi không yên tâm cho sự anh toàn của
doanh trại, nên đã đi vòng quanh doanh trại, kết quả, tôi vẫn không phát hiện
ra ba sỹ quan Trung Quốc phải trực ban đâu cả, còn âm thanh kỳ lạ đó lại càng
lúc càng to."

"Đó là âm thanh gì ?"

"Tôi không thể đoán ra được, tóm lại là vô cùng đặc biệt,
giống như tiếng gầm rú của dã thú, lại giống như tiếng người la hét, tiếng ngựa
hí vọng lại từ nơi xa. Ngày hôm sau, khi hỏi Katya, Katya đã nói rằng ông cũng
nghe thấy âm thanh đó, nhưng ông nói, đó chỉ là tiếng gió thổi qua đồi cát và rừng
hồ dương. Tôi sợ đi xa sẽ lạc đường nên quay lại doanh trại, tiếp tục ngủ. Nếu
như trước đây, khi tôi không tìm thấy mấy vị sĩ quan Trung Quốc đó thì nhất định
sẽ lo lắng cho sự an toàn của doanh trại, ngủ cũng không ngon, nhưng hôm đó kỳ
lạ ở chỗ, đêm đó sau khi trở về lều tôi lại ngủ rất ngon, ngủ một mạch tới sáng
hôm sau.

 

7

"Vậy sáng hôm sau, anh có nhìn thấy ba sĩ quan Trung Quốc
đó không?" -shelepin hỏi.

Makarov chau mày, lắc lắc đầu: "Không, sang hôm sau tỉnh
dậy, những người khác đều ở đó, chỉ thiếu đúng ba sĩ quan Trung Quốc; nhưng một
chuyện kỳ lạ hơn đã xảy ra: sáng sớm ngủ dậy, mọi người phát hiện hai chiếc
thùng to dùng để chứa nước lại cùng lúc bị thủng, đợi đến khi tôi phát hiện ra
thì nước trong thùng đã cạn. Cả đoàn khảo sát đều không có nước dùng, trong sa
mạc Badain jaran khô nóng, hết nước đồng nghĩa với chết chóc, nên không khí bi
quan tức tốc lan tỏa khắp đội khảo sát khoa học. Đội khaoe sát hủy bỏ hành
trình đã định hôm đó, phái đi năm người để tìm nguồn nước vừa để tìm ba sĩ quan
Trung Quốc mất tích. Để ngăn chặn xảy ra sự cố, tất cả những đội viên ra ngoài
tìm kiếm đều được phát súng trường và đạn, tôi còn hướng dẫn cho mấy nhà khoa học
cách sử dụng AK -47. Mọi người cùng hẹn nhau, bất luận là có tìm được hay không
thì trước khi mặt trời lặn tất cả đều phải quay trở lại doanh trại.

"Hôm đó anh ở lại trong doanh trại? Sau đó nhóm năm người
kia có quay lại không?"

"Đúng vậy, sáng hôm đó, tôi luôn ở trong doanh trại phụ
trách nhiệm vụ cảnh vệ cho doanh trại, nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Lúc hôn xuống, năm người đi tìm kiếm đều đã trở về đúng giờ, nhưng khiến mọi
người thất vọng ở chỗ, nhóm năm người đó vừa không tìm thấy ba sĩ quan Trung Quốc
mất tích, cũng lại khống mang được nước về. Có một nhà địa chất Trung Quốc cứ
kêu toáng lên là không hiểu ra làm sao, rồi ông ấy nói rằng mình đã từng đến
đây, nhớ rõ ràng là gần đây có nguồn nước, thậm chí còn không chỉ có mỗi một chỗ,
nhưng sao lại không tìm thấy. Mọi người đều cảm thấy tuyệt vọng, nhưng cũng chẳng
còn cách nào khác, đành phải ai về lều người nấy ngủ, chuẩn bị mai tiếp tục đi
tìm kiếm. Tôi chủ động đảm nhận nhiệm vụ cảnh giới cho doanh trại, còn một đồng
chí Trung Quốc khác cũng yêu cầu được trực cùng tôi".

Một đồng chí Trung Quốc ? Anh có quen anh ta không ?"

Anh ấy là người Trung Quốc mà tôi thân thiết nhất, tôi nhớ
là anh ấy họ Lương, là phiên dịch tiếng Nga của đội thám hiểm khoa học. Anh ấy
nói tiếng Nga rất trôi chảy, nên trong lúc nhàn rỗi tôi thường trò chuyện cùng
anh ấy. Tôi cảm thấy anh ấy đối xử rất tốt với mọi người, bởi vậy, rất bằng
lòng trực cùng anh ấy".

Tối hôm đó đội thám hiểm khoa học đã xảy ra chuyện -Shelepin
hạ giọng nói.

Makarov trầm ngâm hồi lâu, anh nhớ lại từng cảnh tượng đáng
sợ hôm đó: "Đúng vậy, chính cái đêm khủng khiếp đó, đêm hôm đó, khoảng hơn
10 giờ -giờ địa phương, tôi và Lương đang nói chuyện, đột nhiên, chúng tôi lại
nghe thấy âm thanh ấy, những âm thanh kỳ lạ giống như đã nghe thấy đêm hôm trước.
Hơn nữa, những âm thanh lẫn này càng lúc càng to, cũng cách chúng tôi mỗi lúc một
gần. Tất cả mọi người trong đoàn khảo sát đều bị âm thanh này làm cho giật mình
tỉnh giấc, mọi người đều ra khỏi lều, đi thẳng về phía âm thanh đó phát ra. Đến
giờ tôi vẫn còn nhớ như in đôi mắt của họ, đó là những đôi mắt tràn ngập sự hoảng
loạn, thật là đáng Sợ. Tôi cố gắng hết sức để duy trì sự bình tĩnh. Tôi giương
khẩu AK -47 của mình lên, gọi hai chiến hữu cùng mình đến nơi mà âm thanh đó vọng
lại, nhưng họ đã sợ hãi đến nỗi rúm ró cả người, chỉ đứng nguyên một chỗ, bất động.
Trong lúc chán nản, tôi đành phải một mình mạo hiểm, lúc này, Lương cũng đồng ý
đi cùng tôi, vậy là, hai chúng tôi cầm súng, lao về phía âm thanh đó phát
ra".

 

"Hai anh đã phát hiện ra điều gì vậy?"

Hai chúng tôi chạy đi rất xa, khoảng bốn năm cây số nhưng
không phát hiện thấy gì cả, mà càng kỳ lạ ở chỗ âm thanh quái dị đó cũng không
nghe thấy nữa. Lương nói: "Không biết chừng đó chỉ là tiếng gió chứ chẳng
phải là gì cả." Tôi cũng không biết rút cuộc là thế nào, đành phải cùng
Lương quay lại doanh trại. Nhưng đến khi hai chúng tôi về tới nơi thì đã xảy ra
sự việc còn khủng khiếp hơn nữa!"

 

8

"Khi tôi và Lương quay lại doanh trại, hai chúng tôi
kinh ngạc phát hiện: trong doanh trại trống trơn không một bóng người!"

"Cái gì ? Không... không thể như thế được." –
Shelepin cũng trợn tròn mắt lên.

"Đúng vậy, trong doanh trại không có một bóng người,
nhưng lạc đà, và cả các trang thiết bị mà đội khảo sát mang theo, thậm chí hầu
hết đồ dùng cá nhân của mọi người cũng vẫn còn, chỉ có một số ít đồ đạc cá nhân
của mọi người là có dấu hiệu bị xáo trộn vội vã, tất cả mọi thứ đều giống như mọi
người vừa mới bỏ đi. m thanh khủng khiép ban nãy vọng tới doanh trại cũng biến
mất. Đúng lúc tôi và Lương vô cùng hoảng hốt, không biết phải làm thế nào thì
âm thanh đó lại vang lên mỗi lúc một to, càng lúc càng gần. Tôi không thể hiểu
được cảm giác của mình lúc đó, cũng không thể nói rõ âm thanh khủng khiếp đó,
chỉ thấy cuồng phong ào tới, hất tung những đồi cát khổng lồ, thậm chí còn nhổ
cả cả rễ của những cây hồ dương lên. Tôi và Lương nằm ra đất, bò lên phía trước,
sống chết cố thoát ra khỏi doanh trại, quay đầu lại nhìn, một luồng khói đen cuộn
theo cát vàng xộc thẳng vào doanh trại, rồi lại lao vào chúng tôi. Và âm thanh
đó càng lúc càng khủng khiếp, giống như... giống như có vô số người đang kêu
khóc..."

"Đó là gì? Bão cát ư?"

‘Không! Là ma quỷ, ma quỷ đáng sợ! Lương giương súng lên, bắn
về phía đám khói đen đó, tôi cũng bắn về phía đám khói đen đó, nhưng chúng tôi
bắn hết số đạn trong băng đạn cũng không giải quyết được việc gì. chúng tôi tuyệt
vọng đến cùng cực. Trong đầu óc tôi lúc đấy chỉ có một ý nghĩ, đó là chạy!"

"Vậy là, anh men theo biên giới phía đông chạy mấy chục
cây số, cho tới tận khi ngất xỉu".

"Cái gì? Tôi đã chạy mấy chục cây số! Không! Lúc đó tôi
cơ bản không biết phương hướng, cũng không biết chạy bao lâu, chỉ là bản năng
sinh tồn đã khiến tôi cứ thế chạy, không ngờ, tôi… hóa ra đã chạy mấy chục cây
số."

"Đúng vậy, khi chúng tôi tìm thấy anh, bác sỹ đều cho rằng
anh không thể cứu được nữa, nhưng anh vẫn kiên cường sống và tỉnh lại."

Xin hãy nói cho tôi biết: Katya, Lương, chiến hữu của tôi,
và cả những người trong đội thám hiểm khoa học hiện, giờ thế nào rồi ?"
-Makarov nóng lòng đứng hẳn dậy. shelepin tiếc nuối ngửa hai tay lên: "Rất
không hay, theo như tình hình mà hiện nay chúng tôi nắm bắt được, đội thám hiểm
khoa học -trừ anh và Lương ra thì những người khác đều mất tích rồi, chắc là họ
đều đã gặp nạn, chúng ta đã mất đi rất nhiều đồng chí ưu tú, bao gồm cả chiến hữu
của anh."

Không! ...Sao lại như vậy được, ma quỷ đáng sợ đó, ma quỷ đá
nuốt chửng hết mọi thứ!" -Makarov chu thần hét lên. Tiếng hét của anh đã
kinh động cả cảnh vệ ngoài cửa, hai cảnh vệ xông vào văn phòng, nhìn anh bằng
ánh mắt kỳ lạ. Shelepin hất hất tay vé phía cảnh vệ, cảnh vệ lui ra khỏi văn
phòng.

Đợi Makarov bình tĩnh trở lại, Shelepin ôn tồn nói: Tiếp
theo chúng ta sẽ nói chuyện về anh nhé, thân phận của anh."

"Tiền đổ và số phận của tôi ?"

"Ừm ! Ivan Petrovich Makarov, chắc anh đã biết rồi đấy,
rất nhiều người bên ngoài trách cứ KGB chúng tôi, tôi không muốn hoàn toàn phủ
nhận, bởi vì quả thực có rất nhiều điều là sự thật. Với cá nhân tôi, tôi không
muốn quyết định tiền đồ và số phận của một người nào đấy, nhưng, anh, rất không
may vì lần hành động Hắc Thành này, nên tôi không thể không quyết định tiền đồ
và số phận của anh. Mong anh đừng trách tôi, đây là vì quốc gia. Đương nhiên,
anh không phải là hoàn toàn không có quyền để anh lựa chọn". Ánh mắt
Shelepin lóe lên tia nhìn ớn lạnh, dồn người ta vào chân tường.

"Hai con đường? Không! Tôi chỉ muốn quay lại quân đội
trước đây mà thôi."

Shelepin lắc lắc đầu: "Quay lại quân đội trước đây, điều
này không thực tế, anh bây giờ chỉ có hai lựa chọn. Một, chúng tôi phải hạn chế
sự tự do cá nhân của anh, Ví dụ như sẽ đưa anh vào nhà tù hoặc một bệnh viện
nào đó."

"Tại sao? Tôi đã phạm tội gì?" -Makarov tuyệt vọng
kêu lên, anh dường như lại cảm nhận được sự tuyệt vọng vào cái khủng khiếp đó.
Anh nhìn vào mắt Shelepin, rồi nghe Shelepin tiếp tục nói: "Anh không cần
phải căng thẳng vậy đâu, nghe xong điều tiếp theo, rồi hãy lựa chọn. Hai, anh
nhập vào tổ chức của chúng tôi."

"Cái gì? Gia nhập KGB!" -Makarov từ trước đến nay
chưa từng nghĩ rằng một ngày nào đó mình lại trở thành thành viên của KGB, sự lựa
chọn thứ nhất la mất đi tự do, gia nhập KGB thì sẽ có tự do không? Anh không biết,
đầu óc anh chìm trong mớ hỗn loạn.

 

9

"Lẽ nào không có sự lựa chọn thứ ba sao?" – Makarov
trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi.

Shelepin lắc lắc đầu, đáp: "Đây không phải là quyết định
của cá nhân tôi, mà là của ủy ban An ninh ‘quốc gia họp thảo luận, tập thể
thông qua." -vẻ mặt Makarov kinh ngạc. Shelepin lại nói tiếp: "Nhưng,
bản thân tôi hi vọng anh có thể gia nhập vào tổ chức của chúng tôi."

"Tại sao?"

Shelepin lật một bộ hồ sơ dày cộm trên bàn làm việc
"Chúng tôi đã tìm hiểu rất kĩ tình hình của anh, tôi cho rằng anh hoàn
toàn có được những tố chất của một đặc công xuất sắc, đã từng phục vụ trong bộ
đội trinh sát, bản lĩnh tốt, phản ứng nhanh nhạy, dũng cảm, có tinh thần trách
nhiệm.. cảnh giác cao độ. Càng quan trọng hơn ở chỗ, anh thành thật đáng tin cậy,
phục tùng mệnh lệnh, những việc không hỏi sẽ không hỏi, những chuyện không nên
nói sẽ không nói, điều này rất tốt! Dĩ nhiên, đây chỉ là quan điểm của cá nhân
tôi về anh, nhiều người lại không nghĩ như vậy..." -Shelepin nói tới đây
thì dừng lại.

Makarov không hiểu nên hỏi: "Những người đó nghĩ thế
nào về tôi ?"

Shelepin nhìn Makarov hồi lâu, đứng dậy bước tới bên cửa sổ,
nhìn mái vòm hình củ hành tây trên nhà thờ lớn Vasily, đáp: "Trong ủy ban
an ninh quốc gia, có một số người nghi ngờ: vì sao anh lại có thể may mắn sống
sót như vậy và cho rằng tai nạn của đội thám hiểm khoa học là do bị thế lực thù
địch nước ngoài hãm hại, nếu không thì tại sao một đội tham hiểm khoa học lớn mạnh
như vậy lại bị mất tích một cách bí ẩn và bặt vô âm tín như thế! Còn anh, đồng
chí Makarov, đã trở thành đối tượng mà họ nghi ngờ"

‘Nghi ngờ tôi ? Nghi ngờ tôi cái gì ?" -Makarov cố gắng
hết sức khống chế cảm xúc của mình.

" Đừng kích động, Ivan Petrovich Makarov, tôi không bao
giờ tin sự nghi ngờ đó của họ, tuy tôi vẫn chưa biết được nguyên nhân thất bại
của lần hành động này, nhưng tôi tuyệt đối không nghi ngờ sự trung thành của
anh với quốc gia. Bên ngoài cửa sổ, trời đã chuyển màu, dưới ánh hoàng hôn ngập
tràn, mái vòm hình củ hành tây của nhà thờ lớn Vasily tỏa ra những tia sáng kỳ
dị lấp lánh, shelepin quay người lại nói tiếp: "Anh có một tuần để suy
nghĩ. Tuần này, anh viết ra hết toàn bộ quá trình hành động đội thám hiểm ở Hắc
thành mà mình đã tham gia, viết càng cụ thể càng tốt. Sau khi viết xong thì nộp
cho tôi, đồng thời nói cho tôi biết sự chọn lựa cuối cùng của anh. Nhưng, tôi
nghĩ tôi đã biết được đáp án rồi. Không còn sớm nữa, tôi vẫn còn rất nhiều công
vụ phải giải quyết, anh ngồi xe của tôi về quảng trường Lubỵanka nhé".

Trong màn đêm, Makarov ngồi xe của shelepin, lại lần nữa tiến
vào trong tổng bộ KGB số 11 quảng trường Lubyanka. Kể từ đó trở đi, tất cả cuộc
sống của anh đều liên quan tới nơi này.

Makarov hồi tưởng đến đây, cảm giác giống như mình đang chui
vào một hang động tối đen, càng đi càng sâu, càng đi càng tối, làm thế nào cũng
không tìm được lối ra. Ông cũng mệt rồi, trước mắt ông mọi vật dần dần trở nên
mờ ảo, ông khe khẽ tựa vào cây, ngủ thiếp đi.

Đường Phong và Hàn Giang nghe xong hồi ức của Makarov, trong
lòng bỗng rộng mở thênh thang, tất cả nguồn gốc đầu đuôi câu truyện đã gần như
rõ ràng rồi. Những gì mà Makarov nói, vừa vặn có thể đối chứng với bảy bức tuyệt
mật của KGB mà họ nắm trong tay.

 

10

_Makarov choàng tỉnh dậy, đã sáng sớm rồi. Ngủ trong lúc thi
hành nhiệm vụ, đây là một sai sót không thể tha thứ, là sự sỉ nhục của một lão
đặc công! Makarov bất giác đỏ bừng mặt, ông hỏi Hàn Giang: "Đêm hôm qua có
phải tôi đã ngủ quên không?"

Hàn Giang chưa kịp trả lời Đường Phong đã đáp: ‘ có gì đâu,
dù sao bác cũng cao tuổi rồi".

Không! Không! Đây là sai lầm không thể tha thứ, Makarov vô
cùng phiền muộn.

Hàn Giang lườm Đường Phong một cái, sau đó an ủi Makarov:
"Thực ra, chẳng sao cả đâu, tôi cũng có lúc mắc sai lầm như vậy!"

"Hàn, cậu không cần phải an ủi tôi nữa, tôi biết tôi mắc
sai lầm, nhưng tôi bảo đảm sau này sẽ không mắc lỗi như vậy nữa. -Tính ngang ngạnh
của Makarov lại trỗi dậy.

Hàn Giang bó tay lắc đầu, không nói thêm gì nữa. Lúc này,
Lương Viện và Hắc Vân cũng đã tỉnh dậy. Hàn Giang nhìn cửa động âm u, rồi lại
nhìn khu rừng rậm nguyên sơ bạt ngàn xung quanh, anh biết rằng không thể ở đây
lâu, truy binh có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, những giây phút nghỉ ngơi hôm
qua làai điều xa xỉ hiếm có.

Năm người đều im lặng, người nào người nấy thu dọn hành lý,
không cần phải nhiều lời, mỗi người đều hiểu rõ hoàn cảnh của họ hiện tại và
cũng hiểu bước tiếp theo họ sẽ phải làm gì.

khi nắng sớm xuyên qua những ngọn cây rậm rạp, rọi vào rừng
rậm nguyên sơ, mọi người bắt đầu xuất phát. Cả một ngày, ngoài đường núi, vẫn
là đường núi, đến lúc hoàng hôn, mọi người rút cuộc cũng đã nhìn thấy một thảo
nguyên thênh thang, đây là thảo nguyên giữa mạng lưới sông ngòi dày đặc. Hắc
Vân nêu ý kiến nghỉ qua đêm ở ven rừng, hôm sau sẽ tiếp tục lên đường.

Hàn Giang hỏi Hắc Vân: "Đi qua thảo nguyên này mất bao
nhiêu thời gian?"

Hắc Vân ngẫm nghĩ một lúc, đáp: "ít nhất cũng phải là
ngày."

"Đường này cô có quen không? Ý tôi la, buổi tối cô có
thể dẫn chúng tôi đi đường đêm không?" -Hàn Giang lại hỏi.

Hắc Vân giật mình, nhưng lập tức trả lời: "Có thể đi đường
đêm, nhưng phải có đèn pin, và tốc độ sẽ rất chậm.

Hàn Giang kiểm tra qua đèn pin, vẫn còn hai cục pin dự trữ
ít nhất cũng có thể đảm bảo cho một chiếc đèn pin dùng cả đêm. Hàn Giang phân
tích hoàn cảnh, quyết định phản đối ý kiến qua đêm tại đây của Hắc Vân, yêu cầu
mọi người đi đường đêm, để sáng sớm hôm sau sẽ ra khỏi thảo nguyên này.

Đường Phong cho rằng Hàn Giang như vậy là rất điên rồ, anh
kiên quyết không đồng ý. Makarov đứng về phía Hàn Giang nên Đường Phong bất lực
nói toáng lên: "Điên hết rồi sao!"

Trước khi trời tối, mọi người lại lên đường. Trước lúc khởi
hành, Hắc Vân đã đặc biệt dặn dò: "Mọi người nhất định phải cẩn thận, thảo
nguyên này có rất nhiều đầm lầy, mọi người phải luôn luôn bám sát theo tôi, để
đề phòng có người rơi xuống đầm lầy. Chúng ta phải nắm tay nhau tiến lên phía
trước".

Mọi người chầm chậm đi trong đêm tối, không biết do công lao
của Hắc Vân, hay là vì được thần may mắn phù hộ mà họ không hề gặp đầm lầy đáng
sợ. Khi mặt trời vượt lên đường chân trời phía đông, họ đã nhìn thấy một dòng
song. Mọi người đang đói khát cùng lao tới bờ sông, quỳ trên bờ, cúi người xuống,
tham lam uống lấy uống để nước sông trong Veo.s

Mọi người uống no nước rồi, tất cả đều nằm bò ra ven bờ
sông, chỉ có Đường Phong vẫn quỳ cạnh dòng sông, thẫn thờ nhìn ra xa, đột
nhiên, Đường Phong giơ hai tay lên rồi hét vang: "Hoàng Hà! Đây là Hoàng
Hà vĩ đại."

"Hoàng Hà?" -Những người khác đều giật mình nhìn
Đường Phong.

Đúng vậy, nếu như phán đoán của tôi chuẩn xác đây chính là
Hoàng Hà, nó là dòng sông mẹ của dân tộc Hán, và cũng là dòng sông mẹ của người
Đảng Hạng, là dòng sông mẹ của rất nhiều dân tộc trong lịch sử Trung Quốc. Chúng
ta đã ra ngoài rồi -Đường Phong phấn khởi hét lên. Truyen8,mobi

"Cũng có nghĩa là, chúng ta đi men theo sông Hoàng Hà
thì sẽ đến huyện thị" -Hàn Giang vẫn giữ được bình tĩnh, điều mà anh nghĩ
tới lúc này là -phương hướng.

"Đúng vậy, anh xem!" -Ngón tay Đường Phong chỉ ra
xa: khúc Hoàng Hà ở đây là bởi vì tuyết sơn A Ni Mã Khanh quặt một đường cong lớn,
đây chính là khúc đầu của Hoàng Hà mà chúng ta thường nói. Ở đây đã từng là con
đường bắt buộc mà người Đảng Hạng di chuyển tới phương bắc phải thông qua,
chúng ta chỉ cần đi về phía bắc là sẽ có thể đến huyện Mã Khúc".

Đi về phía bắc? Giống như người Đảng Hạng trong lịch sử, đây
chính là con đường di cư của người Đảng Hạng?" Lương Viện tuy không hiểu lắm
những gì Đường Phong nói, nhưng hình như cũng nhìn nhận ra một số điều.

Hắc Vân gật gật đầu, cuối cùng cũng đồng ý với phương hướng
mà Đường Phong chỉ. Năm người lại lên đường, lần này họ đi chưa được bao lâu
thì đã nhìn thấy một con đường quốc lộ, ven đường có một tấm biển to, mũi tên
chỉ về phía bắc, trên mũi tên viết hai chữ Hán -Mã Khúc.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3