Hoàng Hậu Anh Túc- Chương 031-032
Chương 31: Trên đường đi
gặp tai họa bất ngờ
Bóng
đêm dần buông, trên đường người đi lại cũng ít đi, tôi ngước mắt nhìn xa xa bên
cây cối lộ ra mái ngói, tôi thế mà bỗng dưng không hay không biết đi tới Quá phủ,
lúc này chàng đang làm gì? Có phải đang ở cùng Dương Tư Tư hay không?
Tâm
lý của tôi vô duyên vô cớ dâng lên một tia ghen tuông, tôi biết rất rõ mình
đang ghen, vừa mới gặp một phụ nữ thì đã ghen rồi, sao có thể vậy chứ?
Tôi
ảo não chớp mắt mấy cái, lắc lắc đầu quay trở về. Vừa mới đi được nửa đường, bỗng
dưng một bóng đen nhanh chóng xẹt qua người tôi, tựa như lân tinh vậy, hơi lướt
qua đầu tôi. Đầu tôi bỗng “Oành” một cái, gặp quỷ rồi!
Là
hoa mắt sao? Quay đầu lại xem thấy một mảng tối đen, đến cả nửa bóng người cũng
không có, là sao vậy nè? Chả nhẽ tôi thực sự gặp quỷ rồi sao?
Cảm
giác bàn chân man mát nhè nhẹ rung lên. Hướng bên kia nhìn thì thực sự có chút
khủng bố quá! Thất Nguyệt sao? Má ơi! Quỷ hút máu ư?
Trong
đầu tôi toát ra một hình bóng, thảm rồi! Tôi thế mà bị quỷ hút máu tóm được ở
đây. Toàn thân tôi nổi da gà rợn rợn, xem ra lần này ra cửa là không xem lịch
tính ngày rồi.
Trong
đầu tôi lập tức nổi lên ý nghĩ chạy, chân trước chưa kịp nhấc thì trong chớp mắt
một ánh sáng loé lên, “Không được động đậy!” Hai thanh đao sáng loáng trong chớp
mắt kè ngay trên cổ tôi, gặp nạn rồi sao?
Tim
tôi bắt đầu đập “Bùm bụp” điên cuồng, trời ạ! Tôi gặp cướp rồi, “Các ngươi muốn
làm gì?”
“Làm
gì hả? Không muốn chết thì ngoan ngoãn nghe lời, mau kêu cứu mạng đi” Một tên
thô lỗ đẩy mạnh tôi một cái. Tôi không chút nghĩ ngợi há mồm kêu lên, “Cứu mạng!
Cứu mạng với, bị cướp nha!”
Tôi
cũng không muốn đầu rơi xuống, tôi vẫn còn trẻ mà!
“Long
Kỳ, ngươi nghe cho kỹ, nếu ngươi không ngoan ngoãn hiện thân, nàng ta sẽ chết”
Một giọng lạnh băng cất lên, tôi rùng mình một cái, đợt chút! Tôi muốn tâm trí
mình tỉnh táo hơn, hình như gã vừa gọi tên Long Kỳ đi!
“Buông
nàng ra” Trong bóng đêm, một bóng đen thon cao đứng lặng dưới ánh trăng, là một
người đàn ông mặc áo đen, không phải Long Kỳ kia thì còn ai nữa?
“Ha
ha! Buông nàng ra cũng được, lấy mạng của ngươi ra trao đổi”
Giọng
nói vừa rồi đột nhiên phát lạnh, lạnh như băng doạ chết người, nam tử giấu
trong bóng đêm đi ra, trên mặt che một miếng vải đen, ánh mắt lãnh liệt dị thường.
“Được!”
Không ngờ Long Kỳ kia không chút do dự đã đồng ý, rồi dần dần đi tới chỗ chúng
tôi. Lòng tôi lập tức lạnh tanh, Long Kỳ hắn định làm gì? Định lấy mạng hắn đổi
mạng tôi sao? Hắn vốn tốt như vậy sao?
Nhìn
bóng hình đang từ từ tiến gần, tôi không biết là nên nổi điên hay là giả vờ ngớ
ngẩn, bật thốt lên, “Long Kỳ, ta không cần người cứu! Ngươi tránh xa ta ra
chút”
Lời
vừa ra khỏi miệng, tiếp theo liền nhận được ánh mắt của tên thứ nhất, “Các
ngươi biết nhau sao?”
“Chúng
ta không biết!” Long Kỳ đứng đằng trước tôi nói, giọng vô cùng lãnh đạm, lòng
tôi cả kinh. Vì sao hắn lại nói dối chứ, rõ ràng là chúng tôi biết nhau mà!
Tên
bịt mặt cười phá ra vui sướng, “Được lắm, ta nghĩ nàng ta không hợp khẩu vị
Long Kỳ ngươi, buông kiếm xuống, tới gần đây”
Sắc
mặt Long Kỳ lạnh băng, làm theo lời bỏ kiếm xuống, tay không đi tới, chỉ còn
cách vài bước, liếc mắt nhìn tôi một cái.
“Thả
nàng ra” Tên bịt mặt đưa mắt nhìn hai bên, hai tên dùng đao kè cổ tôi lập tức
buông ra định khống chế Long Kỳ, đột nhiên bốn phía vang lên tiếng kêu thảm
thiết, trong chớp mắt, đã thấy có ba xác chết nằm xuống, đằng trước có năm người
quỳ xuống,
“Thuộc
hạ cứu giá chậm, xin chủ nhân giáng tội” Tôi dường như hoàn hồn trở lại đứng thẳng
bất động. Mẹ của tôi ơi! Vì sao tôi lại không rõ ngất xỉu đi chứ? Vừa rồi cảnh
kia…?
Nhưng
ông trời cũng không chiều theo ý tôi, tâm trí vẫn tỉnh táo, Long Kỳ dường như
đã sớm đoán được, nhẹ nhàng khoát tay, “Đứng lên đi!”
“Vâng”
Năm người đồng thời cùng đứng lên.
“Chủ
nhân, người không sao chứ!”
Doạ
à nha! Tôi lại hết hồn lần nữa, quay đầu, đằng sau không biết sao hiện ra hai
cô gái, đến cả một tiếng động cũng không có!
Các
nàng không biết làm thế là doạ chết người sao! Tôi đánh giá toàn bộ hai nhân vật
nữ phản diện, một vị trong trẻo nhưng lạnh lùng như hoa sen mới nở, một vị
trông hoạt bát như mùa hè vậy, xem ra hai người này đều là thủ hạ của Long Kỳ.
Lúc
này vị nữ nóng như lửa kia cất giọng nói với người áo đen trước mặt, “Các ngươi
đúng là cẩu nô tài, nếu làm chủ nhân bị thương, cẩn thận đầu các ngươi đó”
Người
trước dường như rùng mình một cái, có vẻ cực kỳ sợ cô ta, cúi đầu thấp xuống,
Long Kỳ lên tiếng, “Ta không sao, truyền lệnh xuống, điều tra làm rõ mấy tên áo
đen này xem có phải là người của Hắc Quỷ Môn không, nếu đúng, giết không tha”
Giọng
Long Kỳ cứ dần dần lạnh xuống, dưới ánh trăng trông giống như một ác ma vương vậy.
Ông
trời ơi, hôm nay tôi bị nhét vào hầm đá rồi hay sao ý, toàn thân cứ lạnh toát,
chân thì cứ run lẩy bẩy, răng va lập cập.
“Tiếc
là đã để lão quỷ chạy! Nè, ngươi nha đầu hoang dã kia, nửa đêm nửa hôm chạy loạn
tới chỗ này làm gì. Nếu không vì cứu ngươi, chủ nhân đã thoát thân rồi”
Vị
nữ nóng như lửa kia trừng thẳng mắt nhìn về phía tôi. Ông trời của tôi ơi! Tôi
không thèm so đo với các người nhé, là số các người cứt chó thôi, còn dám lớn
tiếng mắng tôi sao, không muốn sống chắc?
Tôi
cố nén cơn tức xuống, nhưng cơn tức lại cứ bùng lên, buột ra tiếng, “Vương pháp
có quy định buổi tối đi trên đường là phạm pháp sao? Ta ngốc ở đâu cần ngươi ở
đây hoa chân múa tay, muốn xen vào thì phải quản chủ nhân nhà ngươi cho tốt chứ,
đêm nay ta không thèm tính sổ với các ngươi, các ngươi cười trộm lại còn dám mở
mồm thối ra sai khiến ta sao, ngươi tính gì vậy”
Có
qua có lại mới toại lòng nhau, tôi mở miệng không lưu tình chút nào, nhìn thấy
nàng ta đứng đối diện mặt xanh mét lại, lòng tôi thấy thoải mái vô cùng.
“Ngươi….Ta
thấy ngươi cũng chẳng phải con gái đứng đắn gì, nửa đêm chạy tới đây quyến rũ
đàn ông hoang dã, mạng ngươi giá trị lắm sao? Nếu chủ nhân bị thương, ngươi có
mười cái mạng cũng đền không đủ”
Gì
cơ? Tôi lập tức từ trong hầm băng trở về lò nóng, con nhóc này thật đúng là
đáng đánh. “Viêm Hoả, đừng làm quá lên”
Long
Kỳ đứng cạnh cất giọng lạnh lùng quát, sắc mặt lạnh tanh, ra vẻ dạy dỗ thuộc hạ,
tôi nhìn trên mặt hắn cũng chẳng thấy sáng chút nào!
Tôi
quay đầu nhìn vị này được coi là sinh mạng “Quý giá” Long đại nhân, khoé miệng
trào phúng cười, “Thủ hạ của Long đại nhân thật giỏi quá ha! Trong lòng các
nàng, chỉ có duy nhất mạng của Long đại nhân thôi, mạng người khác cũng không
đáng giá, cũng khó trách nha, có dạng chủ nhân gì thì có thuộc hạ đó mà! Chủ
nhân không bận tâm đến tính mạng người khác, nô tài lại càng phải hơn! Thực sự
là làm cho người khác mở mắt ha!”
Tức
chết đi, tức chết lên rồi, tốt nhất đem bọn mày khích cho tức chết lên, thù mới
hận cũ cùng tính cả. Khoé miệng tôi cười nhạo ý tứ hàm xúc tràn đầy.
“Nha
đầu thối kia, ngươi dám ô nhục chủ nhân chúng ta, ngươi chán sống rồi sao!”
Nha
đầu tên Viêm Hoả kia nhấc tay kiếm lên, có vẻ như sắp xông tới. Tôi cũng không
bị cảnh đó doạ người, sợ ngươi sao!
“Dám
làm cũng không sợ người ta nói, ô nhục sao? Ta cũng không có bản lãnh này, chỉ
nói chân tướng không gặp may mà thôi! Tiểu thư ta hôm nay không có hứng thú ầm
ĩ với các ngươi, các ngươi cũng không cần ỷ đông hiếp yếu, thiên hạ vẫn còn
vương pháp”
Viêm
Hoả có vẻ như đắc ý, thu kiếm lại, vênh mặt, có vẻ vênh váo, “Hiếp người thì thế
nào? Chủ nhân chúng ta nói chính là vương pháp”
Tôi
lạnh giọng hừ một cái, những người này thực kiêu ngạo, ngày thường quen thói
ngang ngược rồi, cứ nghĩ mình là giỏi lắm ý, cứ mồm to, ngươi cho mình là đương
kim Hoàng thượng sao? Trong lòng tôi cười lạnh, ngẩng đầu nhìn thấy không còn sớm
nữa, xem ra tôi phải về khách sạn rồi, đỡ phải nửa đường lại gặp tai hoạ bất ngờ.
Tôi
nhấc chân bước, chợt nghe thấy phía sau truyền tới tiếng của Long Kỳ, lãnh đạm
không có chút tình cảm, “Diệp cô nương, tối nay cô đừng có chạy lung tung, cứ ở
khách sạn của cô cho tốt, nếu không sẽ xảy ra hoạ sát thân đó”
Đây
là lời cảnh cáo hay là mệnh lệnh? Sao tôi nghe thế nào cứ là như là lệnh vậy,
hoạ sát thân sao? Sao có thể vậy chứ, tôi cùng người không cừu không oán, cũng
tự nhận mình không gây tội với bất luận kẻ nào, hừ! Tôi muốn chính là không đụng
chạm với tên ôn thần như hắn là tôi an toàn lắm rồi!
“Ta
chỉ có một mạng, ai cần người lo, không cần Long đại nhân lo lắng, đỡ phải nói
ta không biết điều!”
“Lãnh
Phù đưa nàng về khách sạn” Long Kỳ nói với cô gái im lìm đứng cạnh, vung tay áo
lên cùng đám người Viêm Hoả biến mất vào bóng đêm. Ngã tư đường vắng lạnh chỉ
còn lại có tôi và cô gái tên Lãnh Phù kia, ý của Long Kỳ là gì đây? Tiễn tôi
sao? Hắn tốt như vậy sao?
Lòng
người khó dò, tôi cẩn thận vẫn hơn, “À, vị cô nương này, ngươi theo chân bọn họ
đi thôi! Tôi không cần cô đưa”
“Chủ
nhân nói thì chính là mệnh lệnh, Diệp cô nương, đi thôi!”
Giọng
cũng như người đều lạnh lùng, có đôi lúc tôi không hiểu lắm, con người khi còn
sống, sống trong băng tuyết có gì tốt chứ! Không nói không cười, cuộc sống có
gì thú vị đâu? Con người có máu thịt, là con gái cũng phải có tình cảm chứ!
“Cô
nương, thực sự không cần tiễn. Tôi không muốn nhận ân tình của chủ nhân các
ngươi”
Nói
thế này chắc nàng ta rõ rồi chứ!
“Ân
tình này ngươi không nhận cũng phải nhận, đã không còn sớm nữa, đi thôi!” Tôi
rõ ràng là mua khối đậu phụ thối mà, bỏ đi, có nói cũng phí nước bọt thôi. Thực
ra có người võ công cao cường bên cạnh cũng thấy an toàn, võ công của nàng ta
chắc là rất cao đi! Xem loại tính tình của nàng ta thì chắc biết rõ! Kiêu căng
không thoả hiệp, kiên cường lại cố chấp.
Trên
đường đi không nói chuyện, tôi đi trước cô nàng theo sau, lúc chân tôi bước vào
khách sạn, miệng cô nàng mới mở, “Lời chủ nhân nói tốt nhất ngươi nhớ kỹ trong
lòng, tự thân chúng ta khó bảo toàn, không có thời gian đâu mà quan tâm người
ngoài”
A!
Nàng ta nói có văn vẻ ghê ha! Người ngoài sao? Tự thân bọn họ khó bảo toàn sao?
Tôi nhìn vị mỹ nhân lạnh lùng bảo, “Các ngươi bị người ta đuổi giết thì có liên
quan gì đến ta? Sao mạng ta lại nguy hiểm được chứ?”
Tôi
cũng không ngốc tới nỗi đem mạng mình vứt bỏ, kiểu gì cũng cần phải biết rõ
tình hình mới được!
Nàng
ta dường như không muốn lộ ra nhiều tin tức, liếc mắt nhìn tôi một cái, “Hắc Quỷ
Môn là một tổ chức rất mạnh, vào nhưng không ra được, người nào liên quan đều bị
giết chết không tha, hôm nay ngươi không may gặp được chúng ta, sau này ngươi tự
cầu nhiều phúc đi!”
Nói
xong thì lắc mình một cái, người đã biến mất trên tường cao.
“Nè,
các ngươi là bị người đuổi giết sao?”
Tôi
ném một câu đuổi theo nhưng không có trả lời, câu nói kia của nàng ta như một
quả bom vậy, làm lòng tôi bị nổ rối loạn, chạy một mạch về phòng, khoá cửa chặt
lại, rót một chén trà uống một ngụm xong, mới từ từ nhớ những lời nàng kia nói.
Tôi
còn nhớ rõ người ta nói Hắc Quỷ Môn gì đó, nghe thấy tên này giống như một tổ
chức giết người gì đó rất lợi hại, cứ vậy toàn bộ sự tình đã rõ. Long Kỳ bị Hắc
Quỷ Môn đuổi giết, toàn bộ cảnh diễn đêm nay đã xong, tôi thật bất hạnh đã làm
cho chúng tin rằng mình và Long Kỳ có liên quan tới nhau, Long Kỳ và Lãnh Phù đều
nói tôi tự cầu nhiều phúc, kẻ ngốc thì tự lo lấy.
Sự
tình càng ngày càng rõ ràng hơn, lòng tôi chìm sâu vào vực không đáy, muốn
khóc, khóc thật to, định gào lên nhưng lại không nhỏ ra giọt nước mắt nào.
Trời
ơi! Tôi đã trêu chọc tới ai mà bị vậy chứ! Tai hoạ này sao lại tìm tới cửa nhà tôi
vậy ha! Có phải là chê tôi cả ngày nhận khổ không đủ không! Ngày lành dễ chịu
quá ha! Trên trời nhìn tôi không vừa mắt quá ha! Hay là tôi với vị Long đại
nhân này có oan gia từ kiếp trước?
Chương 32: Tặng quà
Ngày mai chính là ngày Ngọc Hoán lên kinh thành, cả
đêm nay đã làm cho tôi kinh ngạc vô cùng rồi, cũng không kịp chuẩn bị gì, có chết
cũng không bỏ cuộc! Cứ vậy phải cố gặp mặt một lần cũng có thể đụng phải Hắc Quỷ
Môn gì đó sao? Ở hiện đại thì có thể xem xét chút! Bởi vì ở hiện đại khoa học kỹ
thuật phát triển nghiên cứu ra máy ảnh nha, còn cổ đại cái gì cũng không có, hiện
trường có vài người thì đã chết rồi, tuy có một tên chạy thoát, nhưng chỉ trong
thời gian ngắn, lại là buổi tối đen nữa, có thể nhớ rõ tôi sao? Chắc là khả
năng rất ít!
Càng nghĩ tôi vẫn quyết định không thể bị những lời
Long Kỳ mê hoặc, Long Kỳ bị người ta đuổi giết cũng không quan tâm chuyện của
tôi, tôi thấy ban ngày chắc là an toàn, cứ nghĩ nhiều như vậy làm gì chứ!
Lấy ra tờ giấy, bút mực, tôi tự mình vẽ mình trên
tranh, Ngọc Hoán vừa đi không biết tới bao giờ mới trở về. Kinh thành việc
Hoàng triều không phải chỉ cần làm vài ba tháng là xong đi! Có lẽ còn lâu hơn nữa
chăng? Tôi không thể đoán được, mà cổ đại thì không có máy chụp ảnh, không thể
dễ mà mang theo ảnh của tôi được, chỉ có thể vẽ thôi.
Vẽ phác thảo bút cuối cùng, nghe thấy tiếng gà đã gáy
xa xa báo sáng, bầu trời cũng thấp thoáng hiện lên một vài tia sáng, tôi thu dọn
gọn gàng bức tranh, vội vàng đi tới Quá phủ.
Lúc đến Quá phủ thì trời đã sáng rõ, cửa đã đóng, trước
tường rào có một chiếc xe ngựa, xem ra Ngọc Hoán đã chuẩn bị sắp lên đường rồi.
Lòng tôi quýnh lên, nhanh chân bước hơn, xuyên qua một hành lang dài gấp khúc,
chạy ngay tới thư phòng của Ngọc Hoán. Thấy tôi tiến vào, Ngọc Hoán lắp bắp
kinh hãi, vui sướng bước vội tới đón tôi.
“Vũ nhi, sao nàng lại tới đây?”
“Em tới tiễn chàng nha! Em nghĩ trước khi chàng đi đến
nhìn chàng một chút thôi! Dương cô nương đâu rồi?”
“Nàng ý còn ở trong phòng, lát nữa chúng ta sẽ khởi
hành” Ngọc Hoán nhìn thấy trong tay tôi cầm một bức tranh cuộn tròn, hỏi, “Đây
là cái gì vậy?”
Tôi mới đưa ra nói, “Đây là tranh em vẽ, tặng cho
chàng mang theo bên người, sau này nếu chàng nhớ tới em, nhìn tranh như gặp người
vậy” Trong tranh tôi đứng tựa cửa sổ, khuôn mặt tươi cười thần thái như đang chờ
một người vậy.
Quá Ngọc Hoán cười khoé mắt ươn ướt, vuốt ve tôi
trong tranh, “Vũ nhi, thực sự là thần vẽ, cử chỉ thần thái duy nhất, nụ cười
duy nhất, cứ một lần cười lại in sâu trong lòng ta. Vũ nhi, nàng nói ta nên đề
chữ gì trên bức này đây?”
Tôi cười nhẹ nhàng, lòng như hồ nước sôi động lăn
tăn, nhìn chàng mà cười trong sáng, nghĩ ngợi một lúc đứng lên, nét cười của
chàng, sự si tình của chàng, như vậy in sâu lòng tôi!
Ai cũng nói lòng dạ đàn bà khó dò, như mò kim đáy biển
vậy, thực sự thế sao? Nhưng sao tôi lại thấy mình là thân con gái mà không cảm
thụ được gì? Tôi chỉ biết khi làm một người phụ nữ yêu một người đàn ông, trong
lòng nàng đều quấn quít lấy chàng, mỗi lời nói cử chỉ đều dễ hiểu vô cùng.
Tôi liếc mắt nhìn mình trong tranh, nhẹ nhàng ngâm
nga ra, “Nguyện ta như tinh quân như nguyệt,
hàng đêm tinh quang tướng sáng tỏ” (Nguyện mình như trăng sao, mãi đêm đêm soi sáng)
Chữ viết xong, bên ngoài đã có người thúc giục, “Thiếu
gia, xe ngựa đã đợi ở bên ngoài rồi”
“Biết rồi!” Quá Ngọc Hoán cuộn lại bức tranh, quay đầu
nhìn vào tôi.
“Việc Hoàng triều, vừa phức tạp lại khó khăn, dữ nhiều
lành ít, Ngọc Hoán, chàng lần này đi không biết đến bao giờ mới gặp lại? Chàng
có nhớ tới em không?” Nhìn chàng bước chân ra khỏi cửa, tôi đuổi theo hỏi, trước
kia vẫn thấy kiểu như thế này thực là ngốc, không ngờ tôi cũng trở thành một cô
gái ngốc như thế, đối mặt với người mình yêu, lại vốn là một cô gái thông minh
bình tĩnh bỗng cam tâm biến thành kẻ ngốc.
Quá Ngọc Hoán xoay người lại ôm lấy tôi, “Vũ Nhi,
chuyện này sự tình liên quan đến thành bại của Hoàng triều, ta không thể không
đi! Nàng đừng có lo lắng quá, ta chỉ cần mời được nhị hoàng tử ra mặt thì sẽ
không gặp nguy hiểm gì, hãy đợi ta!”
Trở lại khách sạn dường như tôi đã đánh mất hết linh
hồn vậy, cả người cứ như bị rút xương mềm nhũn vô lực, tiểu Thuý Tiểu Lan đang
cùng trò chuyện hưng phấn với chưởng quầy, thấy tôi tiến vào vội vàng tới đón.
“Tỷ tỷ à, sáng sớm tỷ chạy đi đâu vậy, sao chẳng thấy
bóng đâu, làm bọn muội lo lắng chết lên được”
“Không sao, ta chỉ đi ra ngoài giải sầu chút thôi, đi
đưa tiễn Quá công tử”
Tiểu Thuý vội kêu lên, “Tỷ tỷ à, tỷ đối với Quá công
tử sâu nặng quá hà!”
“Được rồi, ta muốn về phòng nghỉ ngơi, các ngươi tự
mình đi chơi đi nhé!”

