Ác chất lão công - Chương 06 part 1

Lại
một ngày mới, chưa tới sáu giờ, cuộc sống vẫn còn bị nhấn chìm trong giấc ngủ
nhưng Khương Minh Hi lại một lần nữa vác ba lô to tướng trên lưng bỏ chạy. Chỉ
là lần này cô không bỏ rơi Lục Hạo Doãn.
 

-
Sao em cứ phải mang ba lô to bự như thế?

Nhìn
thân hình mảnh khảnh vác chiếc ba lô to cộ, Lục Hạo Doãn nhíu mày. Tại sao cô
không thể chăm sóc tử tế bản thân chứ?

Chưa
đến một phút, chiếc ba lô trên lưng Khương Minh Hi đã chuyển lên người Lục Hạo
Doãn, cô nũng nịu nói:

-
Từ bé đến giờ em có thói quen cái gì cũng nhét vào, bỏ đồ cho phồng lên thì
thôi, chỉ sợ không đủ dùng, như đô rê mon chẳng hạn, ba lô lớn này mới thỏa mãn
nhu cầu của em.

-
Nhưng như vậy là làm hại bờ vai nhỏ nhắn xin xắn kia, túi nhỏ là đủ rồi.

-
Em cũng thích túi nhỏ, nhưng mà ba lô to cảm thấy vẫn hay hơn.

Nếu
cô ở thêm một tháng chắc chắn mẹ cô sẽ điên lên sẽ tống cổ cả cô cùng hành lí
ra ngoài, nếu là hòm đồ thì rất khó coi, ba lô sẽ ít bị nhòm ngó mà còn mang
được nhiều đồ.

-
Nhạc phụ, nhạc mẫu đã dậy chưa?

-
Bình thường sáu giờ họ mới dậy, nếu trời lạnh thì muộn hơn một chút, nhưng chắc
chắn là không quá bảy giờ, cha mẹ phải đi chợ, lấy thịt bò để bán.

Sinh
hoạt của cha mẹ cô đã nắm rõ suốt mấy chục năm, hiển nhiên cô hiểu rõ lịch sinh
hoạt của cha mẹ mình.

-
Em gọi điện báo để cha mẹ biết chúng ta ra ngoài, tối muộn mới về đi.


trừng mắt nhìn hắn tựa như thấy người ngoài hành tinh:

-
Anh đùa à, lại muốn hành hạ lỗ tai em sao? Vất cả lắm mới chạy ra đến đây, làm
sao có thể đưa đầu vào lưới chứ?

Với
mẹ cô, tối qua răn dạy như vậy vẫn chưa đủ. Sáng nay nhất định bà sẽ lợi dụng
lúc rảnh rỗi mà cằn nhằn thêm một trận, nếu vậy cô chỉ còn biết quỳ xuống van
xin, nước mắt như mưa mới khiến bà hài lòng.

-
Mẹ cũng sẽ không mắng em qua điện thoại đâu.

-
Nhầm, anh chả hiểu gì cả, mẹ còn chưa xả hết cơn tức thì không thể nào bỏ qua
cho em! Anh yên tâm, họ sẽ không lo lắng về hai chúng ta, mẹ nhất định sẽ đoán
ra em đi lánh nạn.

Nói
xong cô liền ôm bụng tỏ vẻ đáng thương:

-
Em đói rồi, nếu không ăn sáng thì chẳng còn sức nữa, anh cõng em nhá.

-
Anh biết, giờ chúng ta đi ăn sáng nào.

Điểm
tâm vẫn là sandwich cùng một ly cà phê không có gì đặc biệt, Khương Minh Hi
giải quyết phần của mình xong nhưng Lục Hạo Doãn vẫn chậm rãi thưởng thức phần
cơm bò bít tết của mình.


không hứng thú với báo chí, đương nhiên chỉ còn biết nhìn hắn. Mặc dù ở nơi
đông đúc có chút hỗn loạn nhưng vẻ ưu nhã của hắn vẫn không giảm đi chút nào.

Không
hiểu sao lúc đó cô lại coi hắn là kẻ biến thái khoác trên mình tấm da dê cơ
chứ? Khẳng định thế giới này chẳng còn ai mắt kém như cô, lại coi hắn thành
công tử ăn chơi trác táng. Nhưng nói thì nói. Quyết định chuyện chung thân đại
sự của mình cũng không phải người bình thường làm được, rốt cục hắn là người
đàn ông thế nào?

-
Nếu em tiếp tục nhìn anh như vậy thì anh sẽ liều mạng kéo em về nhà.

Hắn
cười ha hả nhìn cô, dục vọng trỗi dậy chỉ muốn kéo cô vào mà ân ái một phen.

Ánh
mắt nóng bỏng của hắn khiến khuôn mặt cô đỏ hồng, trừng mắt nói:

-
Em thấy miệng lưỡi anh thật xấu xa!

-
Em tưởng anh nói chơi à?

Giọng
hắn trở trầm xuống khiến cô cảm thấy sởn gai ốc.

-
Anh nói thật, ánh mắt của em khiến thân thể anh muốn phát hỏa rồi đấy.

-
Không thèm quan tâm tới anh nữa.


xấu hổ chạy ra ngoài khiến hắn cũng phải vội vã đuổi theo.

Tựa
như một cặp tình nhân, hai người tay trong tay rảo bước trên đường, cảm giác
ngọt ngào tràn ngập tâm hồn, cả hai đi như không có mục đích, thấy đồ ngon thì
dừng lại ăn, no rồi lại đi.

-
Em muốn ăn kem.

Hai
người dừng lại trước cửa hàng tạp hóa, Khương Minh Hi lại ngứa ngáy.

-
Anh muốn ăn không… lại lắc đầu rồi, chưa thấy ai kén ăn như anh đấy, đúng là
không có duyên ăn uống! Được rồi, không ép anh, ở đây chờ em vào mua.

Sao
lại có người như thế chứ? Rõ ràng là mình thèm ăn không nhịn được, vậy mà còn
ngại đối phương kén chọn.

Nhanh
chân bước vào cửa hàng, cô chạy tới cạnh tủ kem. Kem ốc quế, kem sữa dừa, kem
sô cô la… thật đa dạng, khó mà lựa chọn, nhưng con gái cuối cùng vẫn không
tránh nổi sức hấp dẫn của sô cô la.

Tính
tiền rời khỏi cửa hàng, Lục Hạo Doãn không thấy đâu, cô cảm thấy hoang mang.
Người này đi đâu rồi?

Đúng
lúc này phía trước truyền tới tiếng huyên náo, một đám người đang bu lại xem
náo nhiệt, không hiểu vì sao cô cảm thấy lo sợ.

-
Tiên sinh, anh có sao không?

Đám
người xúm lại bàn tán.


hấp tựa như bị nghẽn lại, chiếc kem trên tay cũng rơi xuống, nào lảo đảo bước
qua, chen vào đám người, dự cảm không tốt quả nhiên đã thành sự thực, đối tượng
đám người vây quanh đúng là Lục Hạo Doãn, nhưng không hề có cảnh hắn nằm trên
vũng máu mà là đang ngồi dưới đất, nở nụ cười tươi roi rói khoe má lúm đồng
tiền.

Khương
Minh Hi vội ôm lấy hắn, cảm giác hoảng sợ tràn ngập tâm trí, nước mắt tuôn như
mưa. Làm người ta sợ chết khiếp, cô còn tưởng hắn xảy ra chuyện ngoài ý muốn
nữa.

-
Bà xã, anh không sao đâu.

Lục
Hạo Doãn nhíu mày, bởi Khương Minh Hi vô tình đè lên vết thương, cảm giác đau
đớn truyền tới rất rõ ràng, chỉ là thân thể mềm mại nằm trong lòng làm sao mà
bỏ qua được.

-
Tiên sinh, vô cùng cảm ơn ngài…tiểu Tuấn, còn không mau cảm ơn chú đi.

Một
người phụ nữ ấn đầu đứa con trai chưa tới bảy tuổi xuống, thằng bé vẫn còn sợ
hãi, run rẩy nói:

-
Cám ơn chú!

-
Không sao cả, sau này phải cẩn thận, chơi bóng trên đường rất nguy hiểm.

Hắn
xoa đầu đứa bé cười hiền hòa, bộ dáng này thực sự lôi cuốn với các chị em. Tại
sao lại có người đàn ông đáng yêu đến thế chứ? Nhưng người con gái trong lòng
hắn vẫn chưa hết kích động.

-
Cô bé ngốc, đừng khóc, ổn cả rồi.

Hắn
lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô. Khiến cô lo lắng mà rơi lệ thì chút
thương tích này vô cùng đáng giá.

-
Anh là đồ xấu xa, tại sao lại dọa người ta như thế chứ?


càng khóc to hơn, hù cô sợ hết cả hồn!

Hắn
vội vàng xin lỗi đủ điều:

-
Lần sau tuyệt đối sẽ không dám nữa.

Hắn
nhẹ nhàng dỗ dành cô.

Người
chung quanh cũng dần tản đi dành không gian riêng cho cặp tình nhân, một lúc
sau, cô cô ngốc nghếch kia mới kịp phản ứng, vội vã kiểm tra vết thương của
hắn, phát hiện tay áo cùng đầu gối của hắn trầy xước đã thấm đẫm máu.


hoảng hốt nói:

-
Làm sao bây giờ? Chảy máu rồi.

-
Không sao đâu, xước ngoài da thôi.


bắt hắn chờ một chút, chuẩn bị lấy điện thoại gọi cha mang xe tới đón, mặc dù
xe không có gì đặc biệt nhưng lúc này lại có tác dụng, nhưng chưa kịp gọi thì
hắn đã ngăn lại, hắn chứng minh mình có thể tự đi được, không cần phải kinh
động tới người ở nhà.

-
Nơi này khá xa nhà em.


cảm thấy giới tính của hai người nên đổi cho nhau mới đúng, hắn cẩn thận, chu
đáo như con gái, còn cô thì bộp chộp chẳng khác gì con trai cả.

-
Không việc gì, chúng ta đi dạo luôn thể.

Về
đến nhà, cả hai không muốn kinh động tới cha mẹ đang chuẩn bị buôn bán nên lặng
lẽ về phòng.


ngồi trên giường chăm sóc vết thương cho hắn, lúc này cô nghịch ngợm như trẻ
con vậy.

-
Hôm nay anh về Đài Bắc đi, đừng ở lại đây chọc tức em.

-
Nhưng mà lúc này anh rất vui, còn muốn ở thêm vài ngày rồi mới về.

Cảm
giác này thực sự rất kì quái, hắn chưa từng yêu ai đến vậy, mặc kệ cô làm gì
hắn cũng không tức giận, mặc kệ cho cô khuấy động nhịp sống của mình, hắn vẫn
không thèm quan tâm.

Nếu
giờ cô quyết định cùng hắn về Đài Bắc thì hắn sẽ kiên trì ở lại thêm vài ngày,
trực giác cho hắn biết, nếu không ở cùng cô vài ngày thì không thể đả thông tư
tưởng cô bé này được.

Đương
nhiên việc hắn mượn rượu tỏ lòng nhất định sẽ khiến cô thương tâm, mặc dù đó là
muốn cô làm rõ thủ đoạn nhưng việc cô bị ấm ức vẫn là sự thực.

-
Em bảo anh về thì lo mà về đi. Tại sao nói cứ như gió thoảng qua tai thế?

Nếu
hôm nay hắn về Đài Bắc làm việc thì cũng không xảy ra việc ngoài ý muốn, may
mắn chỉ là trầy xước, nếu không cô sẽ hận mình đến chết.

Kéo
cô lại trán hai người chạm vào nhau, hắn khẽ thì thầm:

-
Nếu em bảo anh yêu em, nhất định anh sẽ ngoan ngoãn nghe theo.

-
Miệng lưỡi anh thật bại hoại.


thẹn thùng vân vê ngón tay.

Đúng
lúc này tiếng chuông vang lên, hắn cầm điện thoại, công ty gọi tới, tám phần là
A Hách, thằng nhóc này không để hắn yên được một lúc.

-
Anh nghe điện thoại, là công ty gọi.

Hắn
bắt máy, quả nhiên là Lý Nguyên Hách, nghe xong liền đứng ngồi không yên.

Im
lặng nhìn hắn, cô lặng lẽ thu dọn bông băng rồi ra ngoài. Hắn đã vì cô mà bỏ bê
công việc đến đây, cô cũng không thể làm ảnh hưởng đến công tác của hắn.


ngoài cửa, len lén nhìn hắn ngồi trên giường, bút liên tục gõ trên điện thoại,
Khương Minh Hi vừa cảm thán vừa mỉm cười.

Cuối
cùng cô đã thấy được sự bận rộn của hấn, từ khi nhận điện thoại đến giờ hắn
chưa hề có cơ hội thở sâu một hơi.


mang trà cùng điểm tâm tới nhưng hắn vẫn không có thời gian nhìn cô một chút.


cảm thấy tò mò liền lắng nghe nội dung điện thoại, nhưng cô chẳng hiểu gì cả,
cuối cùng đành nhường lại không gian cho hắn, cứ đứng ở đây cô cũng cảm thấy
buồn bực.

Thấy
hắn như vậy cô cũng cảm thấy thương tâm, nếu không yêu cô hắn sẽ chẳng ở đây,
cô có nên về cùng hắn không?

-
Đó là chồng cô, tại sao cô lại phải rình trộm ở đây?

Khương
mẫu ngồi xuống bên cạnh cô.


cảm thán, trước đó không lâu cô vẫn muốn trốn mẹ mình. Nhưng có câu việc gì đến
sẽ phải đến. Đúng vậy, đón nhận còn hơn là giãy chết, tốt nhất là nên dũng cảm
nghênh đón.

-
Mẹ, cần phải dùng từ cho đúng, còn có rình trộm đâu? Là nhìn một cách quang
minh chính đại.

-
Con bé này còn dẻo mồm nữa cơ à?

Khương
mẫu nói.

-
Mẹ, tại sao người lại bỏ cha ở dưới lầu thế? Một mình cha sẽ rất bận rộn đấy.

-
Nếu bận quá thì bố chị sẽ gọi tôi, không cần chị phải lo.

Khương
mẫu hung hăng cốc đầu cô, không dạy dỗ là cảm thấy khó chịu.

-
Chị đừng chuyển đề tài, rốt cục chị muốn biểu diễn cái gì ở đây? Rõ ràng là chị
không biết tốt xấu. Tìm đâu ra người đàn ông tốt như thế chứ? Người ta tự mình
đến đón, vì cái gì mà chị còn ở đây. Tại sao lại hờn dỗi không chịu về nhà?


tỏ vẻ đáng thương, thói quen của mẹ thực không tốt, nói là được rồi, tại sao
tay vẫn không yên chứ? Chả lẽ mình không phải con ruột hay sao?

-
Mẹ, vì sao tay mẹ cứ phải giơ lên như thế chứ?

-
Hạnh phúc của con gái tôi phải xem sắc mặt con rể, đương nhiên tôi phải đứng về
phía con rể của tôi rồi.

Đạo lí này cô không có cách nào phản bác. Nhưng cô vẫn
cứng đầu:

-
Cha mẹ phải ủng hộ con mình vô điều kiện.

-
Tôi không ủng hộ chị sao?

Khương
mẫu lại vồ đầu cô:

-
Tôi còn không hiểu chị nghĩ gì trong lòng à? Kỳ thực trong lòng chỉ hận không
thể mau chóng cùng con rể của tôi về Đài Bắc, cho nên là mẹ, tôi ủng hộ cả chân
lẫn tay cho chị quay về, không muốn chị ở lại đây phá thối.

-
Mẹ lại chọc con rồi, con nào có hận không thể về Đài Bắc với hắn chứ?


vẫn cứng đầu.

-
Con bé này thực vô sỉ, mẹ chị bắt đầu ngứa tay rồi đấy, còn nữa, hai mắt chị
không mở to ra mà nhìn chồng mình đi, nếu hắn bỏ chị lại mà về Đài Bắc một mình
thì rõ, chẳng phải lại rúc trong chăn khóc trộm sao.

-
Con…con không thèm làm chuyện ấy.

Tại
sao nói không có sức thuyết phục thế này? Được rồi, mặc dù mẹ nói vậy khiến cô
khó chịu nhưng nếu hắn thực sự bỏ cô lại mà đi, đúng là cô sẽ rất khổ sở, trong
mơ khóc thút thít cũng chẳng phải không thể.

Hai
tay vòng trước ngực, Khương mẫu bắt đầu bốc hỏa.

-
Rốt cục chị muốn gì? Hằng ngày trốn ở đây rình chồng mình à?

-
Con nói bao lần rồi? Con không rình trộm. Mà ông xã con cũng không vội, mẹ gấp
cái gì?

Mẹ
thực buồn cười!


tay, bà không biết nói gì, con gái đã nói vậy bà đành chuyển sang công an đánh
tội phạm:

-
Dì của con vừa gọi tới, dì nói nếu con không quay lại làm thì sẽ cân nhắc tới
việc tìm người khác.

-
Mẹ, nói dối mà không có kịch bản sao? Rõ ràng dì đã nói con nghỉ ngơi cho tốt,
có người bạn của dì ở Mỹ mới về Đài Bắc, lúc con không ở đó cô ấy rất vui lòng
thay con xử lí công việc một thời gian.

Kết
hôn mới hơn một tháng, Lục Hạo Doãn dính tới tin đồn thất thiệt trên báo, thân
làm bà mối, dì cũng cảm thấy áy náy, nếu như vì vậy mà cô không hạnh phúc thì
thực chẳng biết làm sao nhìn mặt mẹ cô. Vậy nên cô muốn rời đi một thời gian,
dì cô không ý kiến gì, lại còn chủ động bảo nghỉ bao lâu cũng được.

-
Phải không? Tại sao lúc gọi điện lại không nghe nhắc tới việc này?

Khương
mẫu rất hiểu cô bé ngốc này.

Bởi
dì không dám gọi điện tới, chỉ sợ nghe ra hai chứ li hôn, làm sao còn dám nhắc
tới?

-
Mẹ, người có thể đừng xen vào chuyện này không?

-
Mặc kệ để chị chọc con rể tức giận bỏ đi à?

Con
bé này có đầu óc hay không đây?

-
Con đảm bảo mình sẽ không ở lại quá lâu, mẹ hài lòng chưa?

Trước
kia mỗi khi đến nghỉ lễ, cách đó vài ngày mẹ cô sẽ gọi điện hỏi thăm xem cô có
quay về không, nếu cô bảo không sẽ than phiền là cô không có lương tâm, không
nhớ nhung gì cha mẹ, giờ cô ở thêm có vài ngày thì bà phải vui mừng mới đúng
chứ?

-
Cũng không phải tôi không hoan nghênh anh chị…

-
Bà xã, em ở ngoài à?

Đột
nhiên Lục Họa Doãn hô lên.

Ngẩn
ra một chút, Khương Minh Hi mừng rỡ đáp:

-
Dạ, có gì không ông xã?

Chồng
cô đã giải vây thì xem ra mẹ cô không thể tiếp tục được.

-
Phiền em pha giúp anh một ly cà phê được chứ?

-
Dạ, anh chờ em một chút, em sẽ đi pha cho anh tách cà phê hương vị núi rừng.


đắc ý nhìn mẹ một cái rồi chạy xuống lầu.

Nhìn
cô ngúng nguẩy chạy xuống nhà, Khương mẫu lắc đầu, hai đứa bé này bày trò khiến
người ta đau cả đầu.

Được
rồi, con rể đã dung túng con gái thì bà cần gì phải xen vào làm gì cho mệt
người đâu chứ?

Một
ngày mệt nhọc, đáng lẽ đặt lưng xuống phải ngáy o o…nhưng không biết ngày hôm
nay đặc biệt thế nào mà tối lại nóng quá, cái nóng này lại từ người đàn ông bên
cạnh truyền tới hại cô không ngủ được, cảm giác vô cùng bức bối, cả hai lôi kéo
nhau, mặc kệ xoay thế nào kết quả vẫn như cũ.


muốn bảo hắn dừng lại, không muốn dây dưa nữa, sợ hắn không chịu dừng lại không
phải sẽ nóng đến chết sao?

Nhưng
nếu cô yêu cầu hắn lấn tới chẳng phải hắn sẽ làm cô có ý nghĩ kì quái, mất ngủ
thì sao?

Rốt
cục hôm nay cô làm sao vậy? Cảm giác không không chế nổi mình nữa, bình thường
cô luôn không chế được, vì cái gì mà hôm nay lại không thể chứ?

Nghĩ
lại thì hôm nay không xảy ra việc gì, chẳng qua cũng chỉ là nhận thấy tầm quan
trọng của hắn với cô, cô không thể thiếu hắn, cô cảm thấy hơi thở của hắn có sự
kích thích vô cùng khó hiểu?

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3