Trọng sinh chu chỉ nhược - Chương 67 phần 2

Người ta
lo lắng nhất là Thất thúc, ta vừa nói xong, liền thấy hắn kéo theo Trương Vô Kỵ
phi thân về phía thuyền. Lấy võ công Thất thúc mà nói, hơn mười trượng mặt nước
vốn không làm khó được hắn, nhưng bất đắc dĩ lại phải kéo theo cả Trương Vô Kỵ
đa tình hai tay ôm Tiểu Chiêu và Triệu Mẫn. Thất thúc một người mang theo ba
người, dù khinh công có tốt đến đâu cũng không thể gượng nổi, Thê Vân Túng đã đến
cực hạn, bất đắc dĩ được hơn mười trượng đã hết sức, nhưng vì tình nghĩa với
Trương Thúy Sơn mà không thể bỏ mặc Trương Vô Kỵ được. Trong lúc gấp gáp, hắn
quên mất Trương Vô Kỵ võ công không hề thấp, thủy tính lại càng không kém, chỉ
nghĩ giúp hắn yên ổn lên được thuyền, miễn cưỡng đề khí vẫy ra một chiêu Thiết
Tụ Công ném ba người Trương Vô Kỵ, Triệu Mẫn, Tiểu Chiêu đến chỗ ta, còn chính
mình thì rơi xuống biển.

Ta ở trên
thuyền nhìn mà chết lặng, chỉ cảm thấy trong lòng đau đớn khó chịu vô cùng, bất
chấp mọi thứ xung quanh hét to một tiếng: “Thất thúc!!” rồi phi thân đến nơi Thất
thúc rơi xuống, thả mình chìm vào trong nước.

Nước biển
một màu xanh mênh mông, ta mơ hồ nhìn thấy thân ảnh màu trắng đang nhanh chóng
chìm xuống dưới, những chuỗi bong bóng khí nhỏ thoát ra từ miệng, ta biết đó nhất
định là Thất thúc, có lẽ không khí trong phổi đã hao hết, hắn không kịp hồi khí
thì đã rơi xuống nước, mới có thể vô lực chìm xuống như thế. Ta nhanh chóng lặn
xuống sâu theo hắn.

Trong
lòng biển màu xanh lung linh thăm thẳm, trừ Thất thúc ra xung quanh chỉ còn những
mẩu gỗ vụn trôi nổi, tôm cá đã sớm bị tiếng pháo nổ xua hết, ta nhìn hắn chăm
chú, phải lặn xuống hơn hai mươi thước mới bắt được hắn. Cũng may ta ở trong nước
không bị áp lực nước ảnh hưởng, cũng sớm đã quen cảm giác hô hấp trong nước,
nhưng Thất thúc vì chịu sức ép của nước sắc mặt đã muốn xanh mét, ta liền cầm
tay hắn kéo sát lại bên mình, nhìn gương mặt hắn tái xanh, không chút do dự liền
áp sát, kề môi độ khí cho hắn, dưới chân đạp nước bơi hướng lên trên.

Một khắc
đó, lòng ta bỗng nhiên trống rỗng không còn suy nghĩ nào nữa. Vốn chỉ duy nhất
muốn cứu hắn, không để hắn chết, nhưng khi môi ta áp sát môi hắn, độ khí cho hắn,
đôi mắt đen kia chợt mở ra, mọi suy nghĩ của ta đều biến mất, chỉ ngơ ngác nhìn
sâu vào mắt hắn, mặc cho hắn ôm siết lấy eo ta, mặc cho hắn ngậm hút cuốn chặt
lấy môi ta, quên cả đạp nước bơi lên, quên cả độ khí cho hắn, bỏ mặc cho thân
thể cả hai đều từ từ chìm sâu xuống biển, trong mắt chỉ còn lại đôi mắt đen
kia, sâu thẳm như biển cả.

Trong ánh
sáng xanh vô tận của biển, ta cảm nhận được nhiệt tình cùng ôn nhu của hắn, giật
mình như chợt hiểu ra điều gì, nhìn sâu vào mắt hắn, hết thảy đều giống như
đang mơ, cho đến khi áp lực nước mạnh mẽ khiến chúng ta bừng tỉnh lại, mới hiểu
ra cả hai đều đã chìm xuống rất sâu, rất sâu.

Mạc Thanh
Cốc mặt đỏ bừng, hai mắt bối rối không dám nhìn ta, vội buông eo ta ra, tay cũng
không quên kéo ta bơi lên phía trên.

Ta không
làm gì cả, để mặc cho hắn nắm tay mình, nhìn thân ảnh hắn đang phù động, chỉ muốn
giây phút này là vĩnh hằng mãi mãi.

Đáng tiếc
thời gian vĩnh viễn sẽ không ngừng lại, rất nhanh chúng ta đã nổi lên mặt biển.
Trong đêm tối, Trương Vô Kỵ hết lần này đến lần khác tìm kiếm trên mặt biển,
tuy cứu được mấy võ sĩ nhưng vẫn không phải hai người hắn muốn tìm. Cho đến khi
thấy ta và Thất thúc nổi lên, hắn mới kích động vui mừng, kéo tay Mạc Thanh Cốc
nhảy lên thuyền. Ba người chúng ta trở lại con thuyền nhỏ ta đã sớm chuẩn bị,
thế nhưng Diệt Tuyệt, Kim Hoa, Tiểu Chiêu, Triệu Mẫn, Tạ Tốn, n Ly, tất cả đều
có mặt trên đó.

Ta không
lòng dạ nào để ý đến bọn họ, chỉ thầm muốn nhìn thân ảnh người đó, hắn lại lặng
im buông tay ta, đi về phía đám người Diệt Tuyệt đang đứng, chắp tay nói gì đó,
không quản đến cả người đang ướt sũng xoay người tiến vào trong khoang thuyền.
Ta ngây ngốc đứng không nói gì, cảm nhận nỗi mất mát khi bàn tay ấm áp rời đi,
nhìn ra phía xa, pháo thuyền trên mặt biển đang sáng bừng vì lửa cháy và thuốc
súng vẫn đang nổ. Thuyền lớn Ba Tư cách đó không xa, không dám đến gần. Ta cất
giọng lạnh lùng trong trẻo:

“Nếu tất
cả mọi người không sao, nhân dịp trời còn chưa sáng, bọn người Ba Tư còn chưa
phát hiện ra, nhanh chóng rời khỏi nơi này. Đừng giăng buồm lên khiến địch nhân
chú ý, chèo thuyền mà đi!”

Nói xong,
ta đứng nguyên ở đầu thuyền, không quản đến toàn thân đã ướt đẫm, chỉ ngơ ngác
nhìn mặt biển, nghĩ đến bóng dáng người nọ quay đi, im lặng mà quyết tuyệt. Ta
biết hắn là Thất hiệp của Võ Đang, sẽ có ngày hắn phải cưới một danh môn chi nữ,
mọi việc hắn làm đều lấy hiệp nghĩa đạo đức làm đầu, quyết không để cho Võ Đang
chịu nửa câu điều tiếng, hắn…

“Chỉ Nhược
muội tử, đừng đứng mãi ở đầu thuyền như vậy, bây giờ mới vào tháng tư, trời còn
lạnh lắm, muội vừa ở dưới nước lên, đều đã ướt sũng rồi, đừng để trúng gió vào
người, đi vào trong cho ấm đi!”

Ngay khi
ta đang mê mang suy nghĩ, Trương Vô Kỵ đặt tay lên vai ta, nội lực Cửu Dương Thần
Công hồn hậu trong nháy mắt lưu chuyển toàn thân ta, xua tan khí lạnh như băng
từ đáy biển sâu kia, giúp xiêm y ta khô lại.

Ta hơi
cúi đầu, lần đầu tiên cảm nhận được ấm áp Trương Vô Kỵ dành cho mình, không khỏi
đỏ hoe mắt, vội cúi đầu xuống thấp hơn nữa, kìm chế nói:

“Đa tạ Trương
đại ca, tôi vào trước đây.”

Nói xong,
ta vội đi vào. Trong khoang thuyền giờ đây, n Ly đang hôn mê, Mạc Thanh Cốc
trên người quần áo đã hong khô, đang ngồi dường như nghỉ ngơi, ta tiến vào hắn
cũng không liếc qua một chút, ta chỉ cảm thấy càng thêm khó chịu, không muốn gặp
hắn, cũng không muốn kêu hắn là Thất thúc, vội đến cạnh n Ly ngồi yên lặng.

Trong
khoang, Diệt Tuyệt sư thái nhìn phía trước, hai mắt sáng rực, gương mặt vốn vô
cảm nay hơi gợn lên một tia cười quái dị, có chút đăm chiêu liếc qua Đồ Long
đao trong tay Tạ Tốn. Triệu Mẫn sắc mặt tái nhợt, yếu ớt ngồi dựa vào khoang
thuyền, Tiểu Chiêu đang cẩn thận chăm sóc nàng. Triệu Mẫn nhìn thấy Trương Vô Kỵ,
trên mặt lộ ra ý cười ngọt ngào, mắt hiện vẻ oán giận, cất giọng thanh thúy:

“Còn nhìn
gì nữa, người ta đã đi vào, chàng còn không mau triệu tập bọn thủy thủ lại, thừa
dịp trời chưa sáng chèo thuyền rời đi!”

“Ta có
nhìn gì đâu, chỉ cảm thấy Thất sư thúc và Chỉ Nhược muội tử có gì đó là lạ, mặt
đều nghiêm nghị, dường như không được vui.”

Trương Vô
Kỵ mặt đỏ lên, không dám nhìn thẳng vào cặp mắt Triệu Mẫn đang cười như không cười
nhìn mình, nhỏ giọng giải thích, nói xong cũng không chờ Triệu Mẫn trả lời, phi
thân nhảy lên một chiếc thuyền nhỏ khác, đem mấy võ sĩ còn sống về thuyền mình,
sai bọn họ cùng nhau chèo thuyền đi.

Có bọn võ
sĩ này chèo thuyền, thuyền nhanh chóng bơi xa trên mặt biển, một lát sau đã
không còn nhìn thấy ánh lửa nữa, chỉ nghe tiếng thuốc súng trên pháo thuyền vẫn
nổ ầm ầm, cả pháo thuyền cháy trong biển lửa, mặt biển bốn phía còn trôi giạt
những mảnh vỡ tàn cuộc, khiến cho người ta không đành lòng mà nhìn lại. Thuyền
nhỏ không giương buồm lên khiến những người Ba Tư không chú ý đến, rất nhanh đã
bỏ xa, hiện giờ trừ những võ sĩ chèo thuyền ở bên ngoài, mọi người còn lại đều ở
trong khoang.

Ta yên lặng
nhìn Mạc Thanh Cốc, suy nghĩ loạn lung tung hết cả, cũng không biết mình đang
nghĩ gì nữa, trong khoang mọi người cũng không ai còn lòng dạ mà nói được gì, tất
cả đều im lặng, hoặc ngồi hoặc nằm nghỉ. Trương Vô Kỵ vừa đặt mình ngủ một giấc,
ngồi dậy thì đã qua hai canh giờ, trời hẳn là bắt đầu sáng.

Trương Vô
Kỵ thổi tắt nến, trong khoang lại tối om, đành thắp nến lại. Hắn thấy kỳ lạ,
đành phải ra ngoài xem xét, chỉ thấy bầu trời đầy mây đen, bốn bề sương mù mênh
mông dày đặc. Trương Vô Kỵ mừng rỡ, vội chạy vào trong khoang, mừng rỡ nói:

“Nghĩa phụ,
Thất sư thúc, bên ngoài nổi sương mù rất nhiều, thật tốt, con còn đang lo thuyền
đi chậm, trời sáng sẽ bị bọn chúng đuổi kịp, sương mù này xuất hiện thật đúng
lúc, chỉ cần nửa ngày thôi, bọn họ cũng không thể nào tìm ra chúng ta được nữa.”

“Đó là do
công tử may mắn, ngay cả ông trời cũng phù hộ cho người.”

Mọi người
bị Trương Vô Kỵ đánh thức, Tiểu Chiêu đang ngồi giữa,lúc này có cả Kim Hoa bà
bà và Trương Vô Kỵ ở bên, chưa bao giờ vui vẻ như vậy, không khỏi lên tiếng
trêu ghẹo.

Tạ Tốn cả
đời mệt mỏi, ông ta trừ oán hận với Thành Côn thì ghét nhất chính là ông trời,
nghe Tiểu Chiêu nói vậy, cả giận:

“Hừ! Xú
lão thiên, hắn chỉ biết tra tấn người ta, mỗi lần gây cho người ta hy vọng rồi
lại khiến người ta tuyệt vọng. Năm đó ta đoạt được Đồ Long đao, vốn định tìm một
hòn đảo không người tìm hiểu bí mật của thanh đao, không ngờ giữa đường gặp một
trận bão, phá hủy con thuyền, bất đắc dĩ thuận đường lên Băng Hỏa đảo. Có điều
hồi đó là gió nam, thổi chúng ta đến miền cực bắc băng sơn tuyết địa, còn hôm
nay lại là sương mù, có thể thế nào chứ? Lão trời già có thể giáng tai họa bất
cứ lúc nào, phá vỡ hi vọng của con, Vô Kỵ con vẫn nên sớm chuẩn bị mà nghênh
đón kẻ địch cho tốt.”

Lời Tạ Tốn
tuy lời nói oán khí tận trời, nhưng cũng là vô cùng hợp lý, ngay cả Diệt Tuyệt
cũng đều gật đầu đồng ý, không muốn ỷ lại vào ông trời ban ân, vạn nhất gặp phải
khó khăn thì biết làm thế nào. Triệu Mẫn cũng gật đầu cười đáp:

“Lão gia
tử nói thật có lý, Trương đại giáo chủ vẫn nên sớm chuẩn bị cho tốt, chờ đến
khi địch đuổi tới mà luống cuống tay chân, đến lúc đó không có ai giúp chàng
chuẩn bị các thứ đầy đủ cho mọi người chạy trốn như thế này nữa đâu!”

Triệu Mẫn
nói xong, thâm ý nhìn ta.

Ta không
hơi đâu mà đối đáp với nàng, trong đầu còn đang mông lung hỗn loạn nhớ đến cảnh
dưới đáy biển kia, đôi mắt hắn, vẻ mặt hắn cứ như vậy lặp lại trước mắt ta. Chỉ
nghe Tạ Tốn cười một tràng rồi nói tiếp:

“Năm xưa
cha mẹ con một nam một nữ, trai tài gái sắc, đúng là ông trời tác hợp, kết
thành lương duyên, còn nay con lại mang theo tới bốn cô gái, thế là thế nào
đây? Ha ha, ha ha!”

“Tạ lão
gia tử, cháu chỉ là tiểu nha đầu hầu hạ công tử thôi, không tính vào trong đó được.”

Tiểu
Chiêu bình thản nói, còn Triệu Mẫn lại rầu rĩ:

“Tạ lão
gia tử, ông mà còn nói nhăng nói cuội nữa, đợi ta khỏi rồi, ta sẽ nắm tai ông
đánh cho một trận.”

Chỉ có Trương
Vô Kỵ vừa thẹn lại vừa xấu hổ, ánh mắt né tránh không dám nhìn mọi người, lại
không nói lời nào phản đối Tạ Tốn cả.

“Một đám
tà ma ngoại đạo, đường đường là danh môn chính phái lại hạ mình đi lấy một yêu
nữ tà ma, cái gì mà ông trời tác hợp, kết thành lương duyên!”

Diệt Tuyệt
sư thái nghe Tạ Tốn và đám tiểu bối nói đùa, bà ta vốn cực kỳ oán hận Minh
giáo, không khỏi giận dữ.

Tạ Tốn cười
to:

“Thế nào?
Sư thái chẳng lẽ bất mãn huynh đệ của ta lấy đệ muội? Ta còn chưa nghe nói đến
huynh đệ của ta có liên quan gì đến bà mà để bà phải nói ra lời nồng nặc mùi dấm
chua như vậy, có phải bà hiểu lầm huynh đệ ta có ý gì với bà?”

“Hắc hắc!
Bà già này không biết là chưởng môn Nga Mi và Trương Ngũ hiệp của Võ Đang lại
có chuyện cũ như vậy, khó trách người ta nhắc đến việc của Trương Ngũ hiệp là
sư thái lại bộ dáng đại biến, tức giận mắng mỏ. Hôm nay nghe Tạ Tam ca nói ra mới
hiểu được duyên cớ.”

Kim Hoa
bà bà chướng mắt nhất là Diệt Tuyệt, luôn coi mình là chính đạo mà xem người ta
như tà ma ngoại đạo.

Diệt Tuyệt
sư thái nghe hai người này một hô một ứng, điên đảo trắng đen, vũ nhục trong sạch
của bà, hơn nữa trong lòng bà ta chỉ có mình sư huynh Cô Hồng Tử, chịu không nổi
người ta làm nhục thanh danh của mình, ngày sau xuống hoàng tuyền lấy mặt mũi
gì mà gặp Đại sư huynh nữa đây, lập tức mặt xanh mét, phẫn nộ quát:

“Tặc tử,
dám làm nhục thanh danh của ta, các ngươi sẽ không được chết tử tế.”

Bà ta tức
quá, ngay cả xưng hô là bần ni cũng không nói nổi, một tay nắm chặt bao kiếm
rút Ỷ Thiên ra khỏi vỏ, hướng ngực Tạ Tốn đâm tới.

Tạ Tốn là
người hào sảng, ông ta sống trên hoang đảo đã hai mươi năm chưa từng đấu võ miệng
với ai, vừa rồi nghe Diệt Tuyệt tức giận mắng huynh đệ, đệ muội, nhịn không được
mà mắng lại, nghe Kim Hoa bà bà châm chọc mới hiểu mình có chút quá, hơi hối hận,
nhưng không ngờ ni cô này lại dữ dằn như thế, chẳng có chút thanh tịnh vô vi
nào của người xuất gia, không nói hai lời liền ra tay công kích.

Tạ Tốn dù
sao cũng là người kiêu ngạo, ông ta làm sao chịu giải thích nhận lỗi trước,
nghe tiếng binh khí lướt gió chém tới, nghĩ đến vừa rồi nghênh chiến bà ta dùng
Ỷ Thiên kiếm nổi danh sánh ngang với Đồ Long đao, biết ni cô này võ công không
đơn giản, cũng không dám tay không tiếp địch, lậy tức phản thủ, Đồ Long đao không
chịu rời khỏi người khắc nào hướng Ỷ Thiên kiếm nghênh đón.

Mắt thấy
hai cao thủ giang hồ đao kiếm cùng chém tới, ta không khỏi nhìn chằm chằm, còn
tưởng rằng bí mật của đao kiếm lúc này liền bại lộ, mà Diệt Tuyệt lúc này mới
nhớ ra, trong mắt hiện lên tia cả kinh, cánh tay chấn động, lực tay thu lại,
tay hơi hớt lên, Ỷ Thiên kiếm đã sớt qua phía trên Đồ Long đao. Diệt Tuyệt sư
thái trong mắt hiện lên hận ý, nhưng do dự, biết hiện giờ không phải lúc ra
tay.

Mạc Thanh
Cốc vẫn trầm mặc không nói, bỗng đột nhiên đứng dậy, chắp tay nói với Tạ Tốn và
Diệt Tuyệt, sắc mặt lạnh nhạt bình tĩnh:

“Tạ tiền
bối, sư thái xin hãy dừng tay. Thuyền nhỏ này không chịu nổi đánh nhau, vừa rồi
Tạ tiền bối cũng là vô tâm buột miệng, không phải cố ý tổn thương thanh danh
quý phái và bổn phái. Sư thái xin hãy nghĩ lại, Ngũ sư huynh, Ngũ sư tẩu của ta
đã tạ thế, xin sư thái hãy khẩu hạ lưu tình, đừng gây tổn thương đến hòa khí
hai phái chúng ta. Hai vị vẫn là dừng tay thôi!”

Diệt Tuyệt
hạ đầu một chút, mắt vẫn hiển hiện giận dữ, miễn cưỡng áp chế tức giận thu kiếm
về. Tạ Tốn cũng ôm lại đao vào lòng, trên thuyền nhất thời lại chìm vào yên tĩnh.
Tạ Tốn trầm mặc một lát, bỗng nhiên lên tiếng hỏi:

“Triệu
gia tiểu cô nương, cô quả là lợi hại. Đêm qua cô đánh thí mạng ra ba chiêu,
chiêu thứ nhất là chiêu Ngọc Toái Côn Cương của phái Côn Lôn, chiêu thứ hai là
chiêu Nhân Quỉ Đồng Đồ của phái Không Động, còn chiêu thứ ba, hừ, lão già này
quê mùa dốt nát, không nghĩ ra là chiêu nào.”

“Chiêu thứ
ba là do Du Tam hiệp của phái Võ Đang tự nghĩ ra, ta cũng không biết tên.”

Triệu Mẫn
trong bụng kinh hãi, Tạ Tốn này quả là lợi hại, bèn nói với ngữ khí cung kính
hiếm thấy.

Ta cũng
buồn bực, trong nguyên tác, n Lê Đình vì yêu hận mà tự nghĩ ra chiêu Thiên Địa
Đồng Thọ giết chết kẻ thù nhưng cũng phải hy sinh mạng sống của mình, nay thế
nào mà lại biến thành Du Tam hiệp. Nguyên là từ khi ta chữa khỏi cho Du Tam hiệp,
hắn ngày đêm đều mong muốn tìm được kẻ thù ngày xưa đã hại mình để báo thù, năm
đó nếu không phải hắn bị thương quá nặng thì làm sao xảy ra chuyện nhất thời
không kịp tha thứ cho n Tố Tố, liên lụy đến Ngũ đệ áy náy mà tự vẫn.

Từ khi Ngũ
đệ chết, hắn đã hiểu ra không ít, biết trước đây Ngũ đệ muội tuyệt đối không có
ý hại hắn phải chết, chỉ vì giang hồ tranh đấu bất đắc dĩ phải cướp lấy Đồ Long
đao mà ra tay, nếu muốn giết hắn thì làm gì cần phải bỏ ra nhiều vàng để mời
tiêu cục đưa hắn về, chính mình còn âm thầm đi theo bảo vệ. Nghĩ ra những điều
đó, hắn càng thêm tự trách, ngoài việc càng yêu thương Vô Kỵ hơn, thì oán hận
toàn bộ đổ hết lên kẻ thù đã hại hắn thảm như vậy.

Thương thế
lành lại, hắn đã lâu không luyện võ, võ công so với mọi người kém đi nhiều, nghĩ
rất nhiều cách, lại tự sáng tại ra thêm mấy chiêu tuy tổn thương mình nhưng diệt
được địch. Sau bị Triệu Mẫn dồn ép, lại nhìn thấy rõ mặt kẻ thù, hắn nhất thời
nhẫn nại không được, sử ra một chiêu khiến địch nhân mất hết nhuệ khí, lại bị
Triệu Mẫn học theo, cũng may là còn kiềm chế được không lộ ra mình còn nội lực.
Đương nhiên những chuyện cũ này Triệu Mẫn sẽ không hiểu.

“Võ Đang
thất hiệp quả nhiên mỗi người đều không đơn giản, chưa nói đến huynh đệ kết nghĩa
của ta, chỉ nói đến Mạc Thất hiệp hôm qua thôi, công lực như vậy lão phu từng
này tuổi rồi cũng chưa hẳn đến được như thế, quả nhiên là cao đồ của Trương
chân nhân a! Triệu cô nương, cô hết sức cứu Vô Kỵ, quả thực tốt lắm, nhưng việc
gì phải thí mạng như vậy?”

Tạ Tốn
trước thì tán thưởng, sau lại thở dài.

Triệu Mẫn
mặt lúc hồng lúc trắng, ấp úng:

“Hắn… hắn…”

Nói đến
đây nàng ta dừng lại, ngập ngừng không muốn nói tiếp, nhưng sau cùng nhịn không
nổi nghẹn ngào:

“Hắn … ai
bảo hắn… ôm n cô nương tình tứ… tình tứ đến thế, tiểu nữ cũng chẳng còn muốn sống
làm gì!”

Nàng ta
nói hết câu, nước mắt đã ròng ròng chảy xuống, như lê hoa mang vũ, khiến cho
người ta không nhịn được mà sinh lòng thương cảm.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.