Bích hải thanh thiên dạ dạ tâm - Chương 04 - 06

4.

Ngày ngày, nàng vẫn giữ thói quen, đứng nơi hành lang gấp khúc, nhìn cánh hoa bay. Trời đã vào cuối thu, hoa chỉ còn lại những bông cuối cùng. Nhưng cánh hoa vẫn bay rợp trời, khiến cả đất trời như hợp làm một, trắng xóa, hư vô.

“Đại tướng quân đã về đến kinh thành.”

Giọng chàng đều đều vang lên, nhàn nhạt. Nàng cúi đầu, cười không nói.

Hắn….. Đã trở về!

Bên tai đột nhiên vang lên tiếng nói nhẹ như gió thoảng:

“Nàng muốn gặp không?”

Muốn gặp không? Muốn gặp không?

Nàng…. Có muốn không?

“Không muốn!”

“Tại sao?”

Tại sao? Câu hỏi vang lên giữa hư không.

Vẫn cứ mãi Tại sao, vẫn cứ mãi vô vọng. Ánh mắt chàng, mông lung. Đôi mắt nàng, xa xăm.

“Đã không thể gặp lại nữa….”

Chàng thở dài, nhẹ nhàng kéo nàng lại gần. Nàng nhắm mắt, dựa vào ngực chàng, lắng nghe tiếng trái tim đập nhịp nhàng. Tổn thương nhiều như vậy, đã chẳng còn lý do để gặp nhau.

“Đại tướng quân có một thỉnh cầu với ta. Dù biết là phạm thượng, nhưng vẫn quỳ xuống cầu xin ta để được gặp nàng. Ta đã nói sẽ hỏi ý kiến của nàng!”

Nàng im lặng. Khi chàng nghĩ sẽ không nhận được câu trả lời, nàng đột nhiên lên tiếng:

“Gặp ở trong Vương phủ, có được không?”

Chàng cười.

“Ừ. Gặp trong Vương phủ.” Trầm ngâm một chút, chàng nói tiếp. “Đêm mai, sau khi kết thúc tiệc đón mừng Đại tướng quân chiến thắng trở về, ta sẽ đưa hắn đến đây.”

Giọng chàng, trầm bổng trong không gian, giống như tiếng chuông vang vang, vọng lại từ một nơi thật sâu trong tâm trí. Mỉm cười, chợt thấy lòng bình yên.

Hoa trắng, lượn vòng quanh. Ánh tịch dương, lặng lẽ.

“Cám ơn chàng, phu quân!”

Chàng mỉm cười.

Phu quân…. Phu quân…

Không phải Vương gia, cũng không phải bằng hữu.

Chỉ đơn giản là phu quân.

Hiện thế an ổn, tuế nguyệt tịnh hảo[7]. Liệu mấy người có thể đạt được giấc mộng đơn sơ ấy?

Mộng là ảo. Mơ hồ, rồi vỡ tan….

***

Ánh trăng mờ mờ, hành lang gấp khúc. Mặt nước long lanh, mơ hồ in bóng nhân gian.

Đã bao mùa hoa nở rồi hoa tàn, dòng thời gian trôi qua bất tận, rối rắm như một cuộn chỉ bạc. Triều khởi tịch lạc, tinh thần đấu chuyển[8]. Nhân sinh biến động, vạn sự đổi thay. Quay đầu nhìn lại, cũng đã bao năm trôi qua. Thiếu niên năm nào, cũng đã trở thành một nam nhân trưởng thành.

Hắn đứng đó, cao lớn vững vàng. Mái tóc dài bay nhẹ trong gió. Y phục đỏ rực, bừng sáng giữa đêm đen. Trên người hắn, vĩnh viễn một sắc đỏ.

“Ta đã trở về!”

Tiếng nói của hắn trầm trầm, quen thuộc. Đã rất lâu, rất lâu, mới nghe thấy giọng nói ấy. Tưởng rằng sẽ rối loạn, nhưng lại chỉ thấy thanh thản.

“Mừng huynh trở về!”

Nàng mỉm cười, bạch y bay bay. Hắn không nói gì thêm, chỉ bước lại gần, lẳng lặng nhìn nàng. Thiên ngôn vạn ngữ, cuối cùng chỉ gói gọn trong một ánh mắt. Nàng vẫn như xưa, vẫn mỉm cười và nói với hắn: “Mừng huynh trở về!”, nhưng tại sao, cảm giác đã thay đổi? Là nàng, hay là hắn?

 Nàng im lặng, nhìn thẳng vào ánh mắt cương nghị của hắn. Sa trường máu lửa, khiến khuôn mặt hắn hằn lên vẻ mệt mỏi. Lòng chợt đau, chợt buồn, rồi chợt chơi vơi.

“Muội….. khỏe không?”

“Muội sống rất tốt!”

Trầm mặc. Nàng không lên tiếng, hắn bối rối cúi xuống. Thời gian tàn khốc, thanh mai trúc mã, một thời líu ríu bên nhau, cuối cùng cũng không thể nói được lời nào. Chỉ cách nhau chục bước chân, mà dường như cách cả chục dặm đường.

Hoa trắng vẫn rơi, nước vẫn róc rách chảy. Giọng hắn vang lên bên tai, có chút mơ hồ.

“Ngày đó, khi nghe tin muội được Hoàng thượng tứ hôn cùng với Nhị vương gia, ta thật sự đã muốn ngay lập tức chạy về kinh thành, xin gả muội cho ta. Nhưng ta biết, dù ta có phóng ngựa cả ngày cả đêm, về đến nơi thì muội cũng đã bái đường động phòng. Thế giặc ác liệt, ta chỉ có thể lựa chọn.” Hắn đã mất nàng, nếu trở về, lại mất cả công danh. Lựa chọn, cuối cùng cũng chỉ có một.

Nàng cười cười, không nói.

“Đi cùng ta, được không? Không còn Đại tướng quân, không còn Thiên kim Tể tướng, chúng ta cùng nhau lưu lạc hồng trần, làm một đôi phu phụ bình thường, được không?”

Hắn bỗng nhìn thẳng vào nàng, nhìn thật sâu vào ánh mắt tĩnh lặng, vẻ mặt quyết liệt. Nàng cười khẽ, hỏi lại:

“Đi đâu?”

“Nhân gian rộng lớn, chẳng lẽ không thể có chỗ cho chúng ta trú chân?”

“Nhân gian rộng lớn….” – Nàng thì thầm nhắc lại, rồi chợt cười – “Nhân gian rộng lớn, chỉ sợ, không có nơi nào là nhà của muội.”

“Ngay cả khi ta ở bên cạnh muội sao?”

Nàng lắc đầu, đưa mắt nhìn theo tán hoa trắng phiêu phiêu trong gió:

“Huynh là đại tướng quân, muội là Vương phi của Nhị vương gia, huynh cho rằng chúng ta sẽ chạy thoát sao?” Trầm mặc một lát, nàng nói tiếp. “Đã qua rồi thì cứ để nó qua đi, níu kéo cũng chỉ khiến mọi người thêm đau đớn.”

Hắn im lặng, rồi khẽ bật cười, thê lương.

“Không thể chạy thoát, hay là, muội không muốn chạy?”

Hắn xoay người bước đi, bóng dáng đơn bạc trong cơn gió lạnh. Hoa trắng rải bước chân, hành lang che khuất hình bóng cũ. Chỉ có tiếng cười cứ vang mãi, vang mãi trong không gian.

Nàng đứng lặng thinh. Ngẩng mặt nhìn trời, chỉ thấy tầng tầng mây đen che kín bầu trời. Mặt trăng phảng phất cười, giấu mình sau những đám mây. Hoa trắng rơi trên khóe mắt ráo hoảnh. Nàng đưa tay lên mặt. Ngỡ sẽ rơi lệ, nhưng cuối cùng, lại thấy bản thân mình vẫn không thể khóc.

Tiếng bước chân dẫm lên lá khô xao xác. Người ấy chỉ im lặng đứng phía sau. Nàng vẫn ngẩng đầu, vươn tay để cánh hoa rơi vào tay, những cánh hoa cuối cùng.

“Không đi được, lại phải bám lấy chàng rồi…”

Đêm tĩnh mịch, nghe tiếng chàng cười bình thản. Bước lại gần, dựa vào vai chàng, trái tim xao động, rốt cuộc đã có thể bình yên.

Đã qua rồi thì cứ để nó qua đi…

5.

 

Ngày hôm ấy, là một ngày trời đông, tuyết rơi lả tả. Thời gian lúc chạng vạng, hiu quạnh vô cùng. Hơi lạnh phả vào người, buốt giá.

Vương triều biến động. Tể tướng mưu phản, tru di tam tộc.

Nàng đi chân trần, đứng lặng im trong tuyết, bạch y tung bay, chờ đợi người đến đưa nàng vào thiên lao. Cây hoa trắng trơ trọi lá, chỉ có tuyết rơi ướt đẫm mái tóc dài.

Chàng dùng áo choàng phủ lên người nàng, cười nhẹ:

“Vào nhà thôi!”

Nàng không bước đi, bàn chân lạnh buốt. Chàng cúi xuống, để nàng ngồi lên lưng.

“Chàng có buồn không?”

Chàng trầm ngâm, cõng nàng xuyên qua khoảng sân đình đầy tuyết. Những bước chân nặng nề in lên nền tuyết trắng tinh khiết.

“Vậy để ta đi cùng nàng, có được không?”

Nàng lắc đầu, cười. Ngẩng lên nhìn, trên cây chỉ còn lại những cành nâu xù xì xám ngắt. Sống nhiều năm như vậy, nhưng chưa một lần được nhìn thời khắc cánh hoa hé nở. Một năm, lại một năm, cứ mãi bỏ lỡ. Cuối cùng, sẽ chẳng bao giờ nhìn được nữa.

“Chàng ở lại, ngắm hoa nở, sau này xuống Hoàng Tuyền, nhớ mang theo một nhành hoa trắng.”

“Vậy nàng tự mình nhìn đi.”

Nàng vòng tay ôm cổ chàng, nhắm mắt lại, để tận hưởng hơi ấm phả vào tận sâu đáy lòng.

Nhân gian rộng lớn, nơi đâu là nhà của nàng?

Chợt cười. Nhà của nàng, chẳng phải là ở bên cạnh chàng sao?

“Ừ. Thật muốn có thể ở lại ngắm hoa cùng chàng….”

Hoa khai bất đồng hưởng

Hoa lạc bất đồng bi[9]

Chàng cười cười, đặt nàng xuống giường, rồi dùng chăn phủ lên người nàng. Định nói gì đó, đột nhiên có tiếng bẩm báo ngoài cửa. Hai người nhìn nhau, bình thản. Chàng vuốt nhẹ lên mặt nàng, xoay người bước đi.

“Nghỉ ngơi đi. Ta ra ngoài một chút!”

Ra ngoài một chút, rồi chàng đi, đi mãi chẳng về…

6.

Tuyết, vẫn rơi không ngừng.

Nàng quỳ gối bên ngoài ngự thư phòng đã nhiều canh giờ. Quỳ đến khi bàn tay cóng lạnh, không còn chút cảm giác. Hai chân tê cứng, dường như đã thành một loại thói quen. Bạch y mơ hồ như ảo ảnh. Tuyết rơi rơi, cả mái tóc đã trở thành màu trắng.

Ngày hôm đó, toàn bộ hơn hai trăm người nhà Tể tướng đều bị chém đầu. Máu đỏ rực trên nền tuyết trắng.

Sắc trắng khi nhiễm đỏ, sẽ sắc nét hơn rất nhiều.

Tì nữ bên cạnh vừa khóc vừa giương dù, nhưng chỉ một lúc sau, đã không thể chịu nổi cái lạnh đâm thẳng vào da thịt. Nàng vẫn bất động. Ánh mắt bình thản nhìn chăm chú vào cánh cửa ngự thư phòng vẫn đóng chặt. Cho dù lâu hơn nữa, nàng nhất định vẫn sẽ quỳ, đến khi cánh cửa ấy mở ra.

“Ngươi là Vương phi của Nhị vương gia?”

Tiếng nói thanh thúy vang lên. Nàng ngẩng đầu. Giữa tuyết trắng, nữ tử ấy một vẻ thoát tục, hồng y tung bay. Chiếc dù trắng như phảng phất ký ức. Lại hạ tầm mắt xuống, đơn giản buông một câu:

“Ta là thê tử của chàng.”

Nữ tử im lặng nhìn lên. Tuyết năm nay, rơi thật nhiều.

“Ta không bằng ngươi. Thật sự…. không thể bằng ngươi…”

Nữ tử thì thầm nói. Người quỳ dưới đất vẫn im lặng. Không gian tĩnh lặng, tuyết buông nhẹ nhàng.

Cánh cửa ngự thư phòng kẽo kẹt mở ra. Hoàng thượng bước ra ngoài, ánh mắt thâm trầm nhìn nữ tử đang quỳ. Người ta đã không thể nhận ra nàng là người, hay thật sự chỉ là một bức tượng đắp bằng tuyết. Ngài thở dài, khẽ phất tay:

“Đưa nàng đi chăm sóc. Sau đó để nàng đến gặp ta!”

Khoảnh khắc nghe thấy câu nói ấy, tầm mắt nàng bỗng tối sầm lại. Chao đảo, nghiêng ngả. Cuối cùng, nàng cũng đã đợi được…

Hoàng thượng nhìn theo hướng nàng được đưa đi, ánh mắt chứa đầy bi thương. Thân làm đế vương, thật sự có những việc thân bất do kỷ, muốn tránh không được, muốn thoát không xong.

Hoàng đệ…. Hoàng đệ…. Tại sao lại ép ta?

Ngài thở dài, hơi khói mỏng manh, tầm mắt đột nhiên trở nên mơ hồ.

“Hoàng thượng, trời tuyết lạnh, xin hãy vào trong!”

Một chiếc dù che trên đỉnh đầu. Hoàng thượng nhìn xuống, hồng y phất phơ, nụ cười ấy nhẹ nhàng nhưng buồn bã. Đưa tay lên, muốn chạm vào rồi lại đột ngột buông lơi. Ngài tránh đi mấy bước, nàng hơi khựng lại, để cây dù chơi vơi giữa khoảng không. Giữa hai người, bạch tuyết vẫn xoay tròn.

“Hoàng hậu, nàng cũng đến đó đi.”

Giọng Hoàng thượng vang lên lặng thinh. Hoàng hậu hạ tầm mắt, thu lại cán dù. Nàng khẽ cúi mình, rồi xoay người rời đi. Bóng áo hồng tung bay trong gió xa dần, dù trắng lay động. Ở giữa màu trắng xóa không có điểm dừng ấy, chỉ có vị Đế vương lặng lẽ nhìn theo, khoảng cách cứ xa mãi, xa mãi, cho đến khi bóng nàng biến mất khỏi tầm mắt. Chân trời hư ảo, chỉ toàn một màu trắng xóa. Quay đầu nhìn lại, chỉ còn một mình Ngài. Trơ trọi….

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.