Cuộc gặp gỡ chí mạng - Tập 2 - chương 10a

 

Chương 10: Người thân

 

Thời gian là thứ công bằng nhất, nó sẽ không vì có
người sắp chịu giày vò mà tăng nhanh tốc độ, càng không vì người có sinh lòng
lưu luyến mà bước chân chậm lại. Loáng một cái đã đến sinh nhật Lâm Uyển, ngày
này chẳng có gì đặc biệt, mặt trời ló ra từ đằng Đông, ánh nắng ấm áp xuyên qua
cửa kính chiếu lên giường, đồng hồ báo thức reo vang đúng sáu giờ rưỡi.

Đến khi Lâm Uyển vào phòng vệ sinh mới phát hiện ra
một điểm đặc biệt, bàn chải đánh răng của cô vắt ngang cốc súc miệng, bên trên
còn quẹt một vệt kem đánh răng. Cô ngẩn người hồi lâu mới chậm rãi nhấc bàn chải
lên, lúc súc miệng phát hiện nước trong cốc vẫn còn ấm.

Lâm Uyển lòng chất chứa tâm sự, súc miệng xong rồi
đi thay đồ, lúc đến phòng ăn, Trần Kình đang ngồi cạnh bàn xem báo. Cô ngồi xuống,
nhìn thấy bữa sáng trước mặt bỗng sững người, trứng rán hơi già còn hình dạng rất
khó coi, cháo gạo hình như đã nấu thành cơm khô rồi lại thêm nước, chỉ hai món
rau trộn trông còn tạm ổn…

Trần Kình liếc nhìn Lâm Uyển, bỏ báo xuống xoa tay
nói: “Đừng chê, tuy hình thức hơi khó coi nhưng mùi vị cũng được.”

Lâm Uyển khó hiểu ngẩng đầu hỏi: “Anh làm à?”

“Ừ.”

“Chẳng trách.”

Trần Kình mất thể diện ho một tiếng rồi nói: “Tự thỏa
mãn đi chứ, cho em xem của tôi này.” Hắn nói rồi chỉ vào đĩa của mình, nói như
thật: “So sánh là cội nguồn của hạnh phúc.”

Lâm Uyển nhìn qua, nhất thời không nhịn được nhếch
miệng cười một cái, xúc một thìa cháo nếm thử, biết nói sao đây, chẳng còn thứ
gì khó nuốt hơn thứ này. Cô nghĩ một lát vẫn nói: “Cái đó, tốt nhất đừng ăn, bị
cháy khét rồi.”

Trần Kình dửng dưng, nghe lời cô dùng đũa gẩy một miếng
trứng rán cháy ra. Hắn đang ăn dở bỗng dưng có điện thoại, Lâm Uyển ăn xong thu
dọn bát đĩa của mình vào phòng bếp, lúc rửa bát thoáng thấy trong thùng rác cạnh
chân có một đống vật thể đáng nghi. Cô cúi đầu nhìn cẩn thận, thì ra là hai quả
trứng rán cháy.

Cô giữ nguyên tư thế, lòng rối bời quan sát một lúc
lâu, mãi đến khi giọng nói của Trần Kình vọng đến từ phía sau cửa: “Đang làm
cái gì đấy?”

Lâm Uyển giờ mới phát hiện trong tay mình vẫn cầm một
chiếc bát, vòi nước vẫn đang mở… Cô vội vàng khóa vòi, không ngẩng đầu hỏi:
“Anh ăn xong rồi?”

“Ừ.”

“Đem bát qua đây.”

“Ờ.”

Dọn dẹp xong xuôi, Trần Kình đưa Lâm Uyển đi làm như
thường lệ. Đang đi hắn bỗng dừng lại bên đường, Lâm Uyển nhìn ra ngoài cửa sổ,
thấy hắn đi vào một cửa hàng hoa phía sau. Lúc ra ngoài, trong tay hắn là một
bó hoa lớn, hôm nay hắn mặc một bộ âu phục màu đen trông vô cùng sang trọng và
anh tuấn, Lâm Uyển nhìn hắn cầm bó hoa bước từng bước lại gần mà trong đầu xuất
hiện những liên tưởng cũ rích.

Lúc hắn lên xe Lâm Uyển mới nhìn rõ thì ra là một bó
hoa hồng trắng, hắn đưa hoa cho cô: “Cho em này, thấy cửa hàng hoa mới nhớ ra
chưa từng tặng hoa cho em.”

Lâm Uyển nhận lấy, khẽ nói: “Cám ơn.”

Nhìn hoa hồng trắng kiều diễm, cô bất giác nhớ đến
bó hoa tử uyển ở Tây Sơn kia, hắn đã từng tặng hoa cho cô. Cô chợt thấy thất vọng,
trí nhớ của mình lại còn tốt hơn hắn, chẳng qua là một bó hoa dại mà thôi.
Nhưng cô chẳng thể ngăn cản mạch suy nghĩ của bản thân, rất nhanh đã liên tưởng
từ hoa dại sang nhiều thứ.

Cô nghĩ đến cái đêm hôm đó, âm nhạc khơi gợi lòng
thương cảm khiến cô muốn dựa dẫm vào hắn, coi hắn như chiếc phao cứu mạng nên
đáp lại một cách nồng nhiệt… Và rồi hắn thật sự đã trở thành chiếc phao cứu mạng
của cô, hắn lôi cô trở lại từ bàn tay tử thần, đến tận hôm nay cô vẫn nhớ rõ sắc
mặt trắng bệch của hắn…

Khi xe dừng, Lâm Uyển mới vùng vẫy thoát ra khỏi
chuyện cũ, Trần Kình nói: “Buổi trưa tôi đón em đi ăn.”

Cổ họng Lâm Uyển hơi nghẹn ngào “ừ” một tiếng rồi vội
vàng xuống xe, như thể đang hốt hoảng trốn chạy điều gì đó.

Lâm Uyển bồn chồn bất an cả buổi sáng, bó hoa hồng
trắng ở góc bàn luôn có thể dễ dàng bẻ ngoặt sức chú ý của cô. Tiểu Tạ lo lắng:
“Tại sao bạn trai cậu không tặng cậu hoa hồng đỏ nhỉ, nhưng hoa hồng trắng cũng
rất đẹp, tượng trưng cho sự thuần khiết, cao quý và ngây thơ…”

Lâm Uyển nghe thấy, tự cười bản thân, “thuần khiết”
ư?

Buổi trưa. Còn chưa tới mười một giờ, Trần Kình đã gọi
điện bảo đang ở ngoài tòa soạn. Hắn đưa cô đến một nhà hàng lớn ở khu vực yên
tĩnh, trang trí không quá lộng lẫy nhưng rất có tiếng ở vùng này, nghe nói muốn
đến đây ăn cơm đều phải đặt trước ba ngày. Xuống xe, hắn nắm lấy tay Lâm Uyển một
cách tự nhiên, nói: “Uyển Uyển, lát nữa phải gặp một người.”

Bước chân Lâm Uyển bỗng ngừng lại, ngạc nhiên hỏi:
“Ai thế?”

“Một người rất muốn gặp em.” Thấy vẻ mặt do dự của
cô, hắn liền bổ sung: “Yên tâm, tôi sẽ không hại em.”

Lâm Uyển không khỏi hoài nghi trong lòng, nhưng cũng
không đoán được nguyên do.

Phục vụ dẫn họ đi qua hồ nước có quái thạch đứng sừng
sững ở đại sảnh tầng một, lên gian phòng bốn người trên tầng hai, bên trong đã
có một người ngồi. Người đó thấy họ bước vào lập tức đứng dậy, là một người đàn
ông năm mươi, sáu mươi tuổi, mặc áo sơ mi màu xanh đen không thắt cà vạt, dáng
người gầy nhom, sắc mặt nhợt nhạt, dung mạo tuấn tú, nhưng trên trán đã hằn rõ
những vết sầu muộn. Lúc Lâm Uyển nhìn rõ gương mặt người này, cô lập tức chết lặng
tại chỗ. Người đàn ông thấy vẻ mặt vô cùng phức tạp của cô, mở lời có chút khó
khăn: “Uyển Uyển…” Giọng nói khàn khàn, dường như muốn nói nhiều hơn nữa nhưng
không biết nên bắt đầu từ đâu. Lâm Uyển cũng chẳng để ông có cơ hội, sau vài
giây đờ đẫn, cô quay người xông ra ngoài.

Trên gương mặt người đàn ông hiện rõ sự thương cảm
sâu sắc, Trần Kình nói với ông: “Bác đợi chút, cháu đi xem thế nào.”

Lâm Uyển bước thoăn thoắt xuống tầng, đi đến đại sảnh
bỗng dừng chân, chỉ về phía gian phòng, chất vấn Trần Kình đang đuổi theo:
“Chuyện này là thế nào?”

Trần Kình bình tĩnh trả lời: “Cha em rất muốn gặp
em, tôi có sắp đặt một chút.”

Lâm Uyển nghe thấy “hừ” nhạt một tiếng, nghiến răng
mỉa mai nói: “Anh quan tâm nhiều quá đấy, ngay đến việc gia đình tôi cũng phải
nhúng tay vào.”

Trần Kình không tỏ thái độ gì, Lâm Uyển lúc này như
một con nhím xù lông, những chiếc gai nhọn ấy khiến người ta phải đau lòng. Hắn
thầm thở dài, đi đến gần cô thành thật giải thích: “Uyển Uyển, không phải tôi cố
tình can thiệp chuyện riêng của em, chỉ là tôi hi vọng sau này em có một chỗ dựa,
cho dù ông ấy hoàn toàn không đúng nhưng dẫu sao vẫn là cha ruột của em, cũng
là người thân nhất với em trên thế giới này.”

Lâm Uyển khịt mũi, nản lòng: “Không phải tôi không
muốn gặp ông ấy, là ông ấy không chịu gặp tôi.” Cô cười gượng, “Đã bốn, năm năm
tôi chưa gặp ông ấy, vừa mới nhìn thấy ông ấy tôi đã cảm thấy rất xa lạ, thậm
chí tôi không biết nên mở lời với ông ấy ra sao.”

Trần Kình đặt tay lên vai cô, đau lòng nói: “Uyển Uyển,
tôi có thể hiểu tâm trạng của em…”

Lâm Uyển cười khổ, “Anh không thể hiểu đâu.” Cô gạt
tay hắn xuống nói: “Người nắm mọi thứ trong tay như anh vĩnh viễn sẽ không hiểu
được.”

Trần Kình im lặng một lúc, dịu giọng hỏi: “Nhưng hiện
tại cha em đã hối hận thật lòng, em không thể cho ông ấy thêm một cơ hội sao?”

Lâm Uyển sững người không lên tiếng, một tia đấu
tranh lướt qua trong mắt, liền nghe hắn nói: “Em cũng thấy cha em rồi đó, bây
giờ sức khỏe của ông ấy không tốt…”

Lâm Uyển bỗng ngẩng đầu hỏi: “Ông ấy sai rồi?”

Trần Kình nhìn vào mắt cô, khẽ nói: “Tiểu đường loại
2 dẫn đến ung thư não.”

Lâm Uyển trợn trừng mắt không dám tin, lẩm bẩm nói:
“Ung thư? Sao lại như vậy?”

Trần Kình thở dài: “Năm trước tôi đi tìm cha em,
mong rằng mọi oán hận giữa hai cha con sẽ tiêu tan, lúc đó tình trạng của ông rất
nghiêm trọng, luôn phải ở bệnh viện để theo dõi.”

Lệ hoa hiện lên trong mắt Lâm Uyển, cô vặn hỏi: “Tại
sao anh không nói với tôi?”

“Uyển Uyển, lúc đó cảm xúc của em không ổn định, tôi
lo em bị kích động, cha em cũng nghĩ như vậy, mấy năm nay ông ấy luôn hổ thẹn,
nhớ lại tất cả những gì mình đã làm trước kia ông ấy càng không có mặt mũi nào
đối diện với em…”

Lâm Uyển bỗng cười khẩy thành tiếng, “Đây là logic
gì thế? Cứ giấu tôi như vậy, nếu ông ấy thật sự…” Cô không thể nói tiếp, giơ
tay bịt miệng, nước mắt tuôn trào.

“Uyển Uyển!” Trần Kình lấy trong túi ra một chiếc
khăn tay giúp cô lau nước mắt, an ủi: “Em đừng lo, cha em sau đó đã làm phẫu
thuật, rất thành công, bây giờ đang trong giai đoạn hồi phục.”

Lâm Uyển lắc đầu nói nhỏ: “Mọi người không nên như vậy.”

Dứt lời, cô liền chạy nhanh đến gian phòng vừa nãy.
Trần Kình nhìn bóng cô vội vàng rời đi, hắn mỉm cười rồi thở dài. Dạo này hút
thuốc quá nhiều, tự nhiên ngừng hút lại thấy hơi thèm, nghĩ rằng cha con họ lâu
ngày gặp mặt, chắc chắn sẽ nói chuyện rất lâu, hắn liền tìm ngay một nơi thanh
tịnh để hút thuốc.

Ông Lâm suy sụp tinh thần đang ngồi đó, nghe thấy tiếng
cửa liền ngẩng đầu, thấy Lâm Uyển mắt ông bỗng sáng rực, đứng dậy vui vẻ gọi:
“Uyển Uyển!”

Lâm Uyển chợt dừng bước, cảm giác lạ lẫm xen lẫn
quen thuộc kia lại bùng lên lần nữa. Cô khụt khịt, nói bằng giọng mũi: “Cha…”

Ông Lâm vừa vui vừa bất ngờ, vẫy tay nói: “Uyển Uyển
mau lại đây.”

Lâm Uyển mừng mừng tủi tủi bước đến, do dự một lúc rồi
ngồi xuống đối diện, nhìn gần thế này quả thật trông ông đã già đi nhiều lắm,
cô nghẹn ngào một lát rồi nói: “Con xin lỗi, con không nên giận dỗi cha, con
nên tới thăm cha…”

Mắt ông Lâm bỗng đỏ hoe, nắm chặt bàn tay đặt trên
bàn của con gái nói: “Uyển Uyển, là cha không tốt, cha không xứng làm cha, con
gặp phải chuyện lớn như vậy mà cha không thể ở bên con.”

Lâm Uyển lắc đầu nói: “Đã qua rồi.”

Ông Lâm áy náy: Uyển Uyển, cha xin lỗi con, khi nằm
viện hai năm cha coi như đã hiểu ra rồi, đây đều là báo ứng…”

Lâm Uyển liền nắm lấy tay ông nói: “Cha đừng nói vậy.”

“Người xưa nói cấm sai, người làm có trời biết. Cha
và mẹ con không làm tròn trách nhiệm của bậc cha mẹ, vứt bỏ đứa con của chính
mình, bây giờ ông trời đã báo ứng tất cả. Thân thể này của cha coi như đã tàn,
nếu không phải A Kình giúp đỡ tìm được chuyên gia ngoại quốc làm phẫu thuật thì
ngay cả năm nay cha cũng không vượt qua nổi. Mẹ con cũng phải nhận một cái chết
oan uổng…”

Lâm Uyển nghe thấy tên Trần Kình bỗng sững sờ, còn
chưa kịp nghĩ cẩn thận lại bị kinh hoàng bởi câu tiếp theo của ông, ông vẫn xót
xa nói tiếp: “Bà ấy còn trẻ như vậy…”

Lâm Uyển môi run run hỏi: “Cha nói gì cơ? Mẹ làm
sao?”

Ông Lâm kinh ngạc một lúc, hình như do dự có nên nói
hay không, Lâm Uyển lại gặng hỏi: “Rốt cuộc mẹ làm sao?”

“Mẹ con đã qua đời từ năm năm trước rồi.” Ông Lâm trầm
giọng, “Mười mấy năm trước bà ấy đi theo tên Hồng Kông kia di dân sang Mỹ, tên
đó làm ăn kinh doanh đắc tội với người ta, bị người ta đặt bom trong xe ô tô…”
Ông nói đến đây thì nghẹn lời, mãi lâu sau mới trở lại bình thường, nhìn vào mắt
con gái, thương cảm nói: “Uyển Uyển, mẹ con chết thảm, đến xác cũng không thể
giữ lại toàn vẹn, con đừng trách bà ấy, được không?”

Lâm Uyển không lên tiếng, cô vẫn chưa tiếp nhận nổi
tin tức này, “bom”… Cách giết người này cô mới chỉ thấy trong phim, tại sao có
thể xảy ra với bà ấy… Cô cũng không thể nói rõ hiện giờ cảm giác của mình là
gì, cứ như nghe thấy tin tức phát trên ti vi, thông báo một vụ tai nạn do con
người gây ra, vừa thổn thức lại vừa đau khổ.

Đúng. Là đau.

Không biết ngóc ngách nào đó trong cơ thể đã bắt đầu
âm ỉ.

Ông Lâm thấy con gái thẫn thờ ngồi đó bèn rút từ
trong túi áo khoác một thứ gói trong khăn vuông, cẩn thận mở ra rồi cầm lấy một
tấm ảnh đưa đến: “Đây là thứ còn giữ lại khi nhà họ thuê người thu dọn di vật.”

Lâm Uyển dùng ngón trỏ dịch ảnh qua xem thử, tấm ảnh
này không hề xa lạ với cô, ngày trước trong quyển album gia đình cũng có một tấm,
chỉ có điều đã bị xé thành ba phần. Tấm ảnh chụp lúc cô tròn 100 ngày tuổi,
cũng là tấm ảnh gia đình duy nhất trong nhà cô. Trong ảnh, người đàn ông anh tuấn,
người phụ nữ dịu dàng, trong tay hai người bế đứa bé trắng trẻo mũm mĩm…

Cha cô giọng run run, tiếp tục nói: “Mấy năm nay cha
cứ không hiểu ra, cha thù oán mẹ con, hận bà ấy tuyệt tình, còn liên lụy cả
con, mãi đến dạo trước A Kình cho người tìm bà ấy mới biết bà ấy đã không còn.
Nhìn thấy thứ này mới biết, ít nhất trong lòng bà ấy vẫn có chúng ta…”

Lâm Uyển ngẩn ngơ nhìn tấm ảnh, nghe thấy một tiếng
“lách tách” vang lên mới ý thức được mình đã rơi lệ, giọt lệ đó vừa hay rơi lên
gương mặt của người phụ nữ trong ảnh, cô vội vã lau đi. Cô nhìn dung mạo của
người phụ nữ đó, trông bà ấy và mình giống nhau đến vậy, nhưng bà còn xinh đẹp
hơn mấy phần.

Một chiếc khăn giấy đưa đến trước mặt, bàn tay cầm
chiếc khăn gầy gò nhợt nhạt, mạch máu xanh hằn trên làn da lấm tấm vết đồi mồi.
Lâm Uyển thấy vậy mà xót xa trong lòng, vội vàng nhận lấy. Chưa lau khô nước mắt
cô đã nghe thấy tiếng cửa phòng bị đẩy ra, hai cha con cùng ngẩng đầu nhìn, thì
ra Trần Kình đã quay lại.

Hắn bước nhanh tới, nhìn thấy tấm ảnh trước mặt Lâm
Uyển, cau mày nói: “Bác trai, không phải chúng ta đã nói…”

Ông Lâm hậm hực: “Ta nhất thời xúc động nên không nhịn
nổi.”

Ánh mắt Trần Kình lại hướng về gương mặt Lâm Uyển,
trên má cô còn vương hạt lệ óng ánh, hắn đau lòng hỏi: “Uyển Uyển, em vẫn ổn chứ?”

Lâm Uyển gật đầu, hắn dùng luôn ngón tay quệt nước mắt
cho cô rồi ngồi xuống bên cạnh, nhìn ông Lâm nói: “Bác trai, sức khỏe bác vẫn
đang trong giai đoạn hồi phục, phải tránh hao tổn tinh thần. Hôm nay là sinh nhật
Uyển Uyển, hai cha con đã lâu không gặp, chúng ta nói chút chuyện thoải mái
nhé, được không?”

Ông Lâm thu lại tấm ảnh, gật đầu: “Phải đó, Uyển Uyển,
cha còn chưa chúc con sinh nhật vui vẻ kìa.” Dứt lời, ông lấy từ trong túi bên
cạnh ra một chiếc hộp tinh xảo đưa cô, xúc động nói: “Cha nhớ ngày trước con
thích ăn chocolate hạt dẻ loại này, mỗi lần đi công tác về cha đều mang cho con
một hộp, còn con thì rất vui, bây giờ vẫn thích chứ?”

Nhắc đến chuyện xưa, Lâm Uyển không tránh khỏi có
chút thất thần. Hồi nhỏ đúng là cô thích ăn chocolate, nhưng sau khi nghĩ lại,
chocolate khi ấy đối với cô chỉ là một sự chứng minh, chứng minh rằng cha vẫn yêu
thương cô, vẫn nhớ đến cô. Từ đó về sau cô dần hình thành thói quen thích ăn đồ
ngọt, bởi nó mang lại cho cô một cảm giác hạnh phúc. Nhất thời những cảnh tượng
ảm đạm ấy đều bị phơi bày, cô bỗng không chú ý đến ánh mắt mong đợi của người đối
diện.

Trần Kình ôm vai cô, cười nói với ông Lâm: “Cô ấy
bây giờ vẫn thích ăn đồ ngọt kiểu này, may mà ăn thế nào cũng không béo, nếu
không nhất định sẽ biến thành heo con béo ú.”

Nét mặt ông Lâm giờ mới thoải mái đôi chút, lại rút
từ trong túi áo ra một tấm thẻ đặt lên trên hộp, hơi áy náy nói: “Cũng không biết
con gái các con thích gì, con muốn gì thì tự mình mua nhé.”

Lâm Uyển bừng tỉnh, vội từ chối: “Không cần đâu, tiền
cha gửi ngày trước vẫn còn rất nhiều, lương của con bây giờ cũng đủ dùng rồi.”

Ông Lâm kiên trì: “Cầm lấy đi, bây giờ cha cũng chỉ
có thể bù đắp cho con về mặt này thôi, người trẻ tuổi các con cần tiêu nhiều thứ,
giao tiếp, du lịch, vui chơi, cái gì cũng cần tiền. Bây giờ có bạn trai rồi còn
phải trang điểm ăn mặc đẹp đẽ cho mình chút chứ?”

Lâm Uyển bỗng nóng bừng, cũng không tiện chọc phá,
Trần Kình ở bên tương kế tựu kế: “Bác trai, câu này bác nói sai rồi, cháu lại
mong Uyển Uyển đừng mặc đẹp quá, như thế cháu sẽ bị áp lực lắm.”

Ông Lâm thấy con gái cúi đầu lặng thinh còn tưởng cô
đang xấu hổ, ông vui vẻ cười phá lên, gương mặt nhợt nhạt cũng trở nên sinh động
hơn nhiều.

Bầu không khí chuyển biến tốt đẹp, Trần Kình bảo người
tới gọi món, hắn chăm sóc đến cả sức khỏe của ông Lâm, món rau chủ yếu gọi những
thứ dễ tiêu. Trong bữa ăn, ông Lâm hỏi thăm tình hình gần đây của con gái, vì
Trần Kình có mặt nên ông tránh hỏi những chuyện không vui, đa số chỉ hỏi về
công việc và sinh hoạt thường ngày. Lâm Uyển thì hỏi một câu đáp một câu, trong
thời gian ngắn mà cô phải tiếp nhận quá nhiều thông tin nên tâm trạng rất nặng
nề, đối với tình hình lúc này lại càng thấy khó chịu hết sức.

Trần Kình quả rất quen với ông Lâm, dù Lâm Uyển
không trò chuyện cũng sẽ không tẻ nhạt. Hai người dần dần nói tới chuyện làm
ăn, ông Lâm kinh doanh một nhà máy may mặc tầm trung, làm theo đơn đặt hàng cho
mấy nhãn hiệu nước ngoài, kể rằng hiện giờ lợi nhuận càng ngày càng thấp. Trần
Kình kiến nghị ông đi theo con đường độc lập thiết kế, thành lập nhãn hiệu của
riêng mình, còn về thủ tục liên quan hắn có thể giới thiệu người quen giúp đỡ.

Lại bàn đến hoàn cảnh khó khăn của Chí Thành hiện
nay, ông Lâm thành thật: “A Kình, nếu cháu cần gì cứ việc nói, tuy bác không có
nhiều tiền nhưng ít ra vẫn có thể giúp cháu đôi chút.”

Trần Kình vội vàng từ chối: “Tấm lòng của bác cháu
xin nhận, chút vấn đề này tự cháu có thể giải quyết.”

Lâm Uyển nghe hai người nói chuyện thân thiện cảm thấy
hết sức khó chịu, nghe đến chủ đề này liền liếc nhìn người bên cạnh, khẽ hỏi:
“Anh thật sự không cần?”

Mấy ngày trước cô đọc báo mạng biết được Chí Thành
trong tình thế nước sôi lửa bỏng đã bán một mảnh đất để giải quyết tài chính.
Có bình luận nói rằng đây là kế sách tạm thời không có gì đáng trách, cũng có
người nói kinh doanh bất động sản mà bán đất là đã đến bước đường cùng, quả là
xót xa. Nhưng thấy hắn hằng ngày đều phải đãi khách đến tận đêm muộn là cô biết
khó khăn của công ty hắn vẫn chưa hoàn toàn lắng dịu.

Trần Kình tỏ ra hơi khó chịu, liền nói: “Thật sự
không cần, tôi có cách.”

Kết thúc một bữa cơm tốt đẹp, người hài lòng nhất là
ông Lâm, tiếp đó là Trần Kình, cảm nhận của Lâm Uyển thì có thể bỏ qua không
tính. Lúc ra khỏi gian phòng, ông Lâm còn vỗ vai Trần Kình nói: “A Kình này, có
cháu chăm sóc Uyển Uyển thì bác yên tâm rồi.”

 

Trần Kình mỉm cười đồng ý, Lâm Uyển cúi đầu không
lên tiếng. Hai người họ càng thân thiết cô lại càng khó chịu, bực bội, hoảng loạn
như kẻ nói dối tày đình bị lật tẩy. Cô cảm thấy dường như có một bàn tay vô
hình bóp nghẹn cổ họng mình, ngay đến hít thở cũng trở nên khó khăn, cuối cùng
cả mí mắt cũng gây thêm phiền phức cho cô, giật giật từng hồi không chịu ngừng
lại.

Ba người đi đến cửa chính vừa hay gặp phải một nhóm
người tiến vào, Lâm Uyển trong lúc hoảng hốt nghe thấy một giọng nói quen thuộc
gọi tên mình. Cô chầm chậm ngẩng đầu, khi nhìn rõ người trước mặt cô như bị sét
đánh, nhấc chân lên cứ như không biết làm thế nào để hạ xuống đất, cả người run
lẩy bẩy, Trần Kình đi song song vội vươn tay đỡ lưng cô.

Ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu rọi đáp lên gương
mặt Lâm Uyển, cả người cô phơi bày dưới ánh nắng, không có cách nào lánh mình.
Cô chợt muốn cười, thứ phải đến sớm muộn gì cũng sẽ đến.

Mấy người đối diện càng tiến gần thêm, Trần Kình và
ông Lâm cũng đã dừng lại. Rõ ràng chỉ cách có mấy bước chân nhưng Lâm Uyển cảm
thấy mình đã đi qua cả dãy núi non trùng điệp. Cô như dùng hết sức lực toàn
thân mới có thể mở lời, tuy khó khăn nhưng rõ ràng: “Bác trai, bác gái.”

Dưới sự giúp đỡ của trợ lý, ông Lâm lên taxi về
khách sạn. Đến tận khi chiếc xe khuất khỏi tầm mắt, Lâm Uyển vẫn ngơ ngác đứng
trước cửa nhà hàng, toàn thân mềm nhũn cực độ, dường như đã bị người khác rút cạn
sinh khí, lại như một cây nhỏ bị ánh nắng gay gắt phơi héo khiến người khác tiếc
thương. Trần Kình đặt tay lên vai cô gọi: “Uyển Uyển?”

Cô quay đầu nhìn hắn, đôi mắt trống rỗng.

Trái tim Trần Kình nhói đau, trầm giọng nói: “Để tôi
nói với họ.”

Lúc này trong mắt Lâm Uyển mới xuất hiện chút cảm
xúc nhưng giọng nói hết sức bình tĩnh: “Không cần, đây là việc của riêng tôi.”

Thái độ điềm tĩnh của cô khiến Trần Kình không hiểu
nổi, bàn tay cũng tăng thêm lực, xoay cô về phía mình, nhìn thẳng vào mắt cô
nói: “Uyển Uyển, em hãy nhớ, đây không phải lỗi của em, từ đầu đến cuối em đều
là người chịu tổn thương, em không cần hổ thẹn với bất cứ ai.”

Lâm Uyển vẫn chẳng chút biểu cảm như không nghe thấy
lời hắn, Trần Kình chợt chuyển giọng châm biếm: “Hơn nữa không phải họ đã vứt bỏ
quyền lợi truy cứu để bảo vệ bản thân ư, họ có tư cách gì mà đòi hỏi em?”

Lâm Uyển nghe thấy câu này cuối cùng đã mở miệng, giọng
hơi khàn: “Anh đừng nói vậy, họ cũng khó khăn…”

“Phải, ai cũng có khó khăn, tất cả đều là lỗi của
tôi.” Trần Kình hơi nổi giận, trách móc: “Nhưng tôi chẳng phải vô duyên vô cớ
đi hại người khác, không phải đều do dòng đời xô đẩy sao?”

 

Báo cáo nội dung xấu