Khuynh Thế - Chương 07-08 ( End )
Chương thứ bảy
“Khụ Khụ.” Vân thịnh ho khan một tiếng từ từ tỉnh, nhưng lúc
nhìn thấy hộp gỗ trong tay Khanh Thời, thần sắc hắn biến đổi, ánh mắt nghiêm
túc:“Đưa đây.” Giọng nói yếu ớt mà khàn khàn, nhưng bên trong mang theo sát khí
khiến Khanh Thời hoảng sợ, hộp gỗ rơi xuống giường. Lọn tóc đen rơi ra ngoài.
Vân Thịnh ngồi dậy, đặt lọn tóc về trong hộp, ánh mắt lạnh lẽo
nhìn chằm chằm Khanh Thời:“Có những thứ tốt nhất ngươi đừng đụng vào.” Nói
xong, hắn lại ho khan mấy tiếng,“Cháo hầm cũng tốt, tư thông Việt quốc, đưa bản
đồ tướng quân phủ ra ngoài cũng được, ta có thể bỏ qua cho ngươi, nhưng đừng đụng
vào ranh giới cuối cùng của ta.”.
Khanh Thời sợ hãi:“Ngài......”
“Đi ra ngoài đi.”.
Hắn biết, Khanh Thời đột nhiên kinh hãi không thôi, người
này cái gì cũng biết, nhưng cho tới bây giờ hắn lại không nói, thậm chí còn
không chỉ trích nàng, tại sao...... Là chứng tỏ hắn sủng ái nàng sao? Hoặc là
nói, chứng tỏ hắn hoài niệm khắc cốt một nữ nhân khác?
Sau khi Khanh Thời rời đi, Vân Thịnh mệt mỏi nhắm mắt.
Chiến công của hắn là dẫm lên xương khô của Việt quốc, thỉnh
thoảng hắn cũng sẽ nghĩ đến tội nghiệt sâu nặng đời này của hắn. Nhưng người Việt
quốc, hắn sao có thể không hận. Nhớ tới cảnh trong mơ vừa rồi, lông mày Vân Thịnh
nhăn lại
Năm ấy rất lạnh, hắn tấn công vào đô thành Việt quốc, lãnh
binh bước vào hoàng cung, giúp hoàng đế Việt quốc đoạt lại đế vị. Song khi hắn
nói muốn đem thi thể công chúa Khuynh Thế về, lại không một người dám nói gì. Hỏi
ra, hắn mới biết được, những kẻ Việt quốc kia đã mang tro cốt Khuynh Thế trải ở
núi hoang sau Hoàng thành
Vân Thịnh chấn động, gần như đứng không vững:“Ở đâu?”.
Người trong cung trải qua cuộc làm phản đưa hắn đi, trên núi
hoang ngoại thành chỉ còn lại cỏ, không có cây cối:“Các ngươi...... ngay cả một
nơi tử tế cũng không tìm cho Khuynh Thế.” Vân thịnh cắn răng nghiến lợi, tựa
như hận người Việt quốc tận xương tủy, song cung nhân đi theo phía sau hắn, lại
nói:“Đây là nương nương tự mình chọn.”
Vân Thịnh chết lặng, cung nhân nói:“Lúc nương nương trọng
thương, phân phó chúng thần, về sau nếu nàng chết hãy hỏa thiêu nàng, đưa đến
nơi này. Nàng nói, gió nơi đây có thể đưa nàng về nhà.”
Gió núi gào thét, thổi mái tóc hắn. Vân Thịnh nhìn lại, hướng
sợi tóc tung bay chỉ về Đại Tề. Lục phủ ngũ tạng giống như xoắn lại, khiến hắn
đau đến không muốn sống. Hắn khẽ cúi người xuống, ấn ngực, cổ họng có mùi máu
tươi trào ra.
Nàng muốn về nhà, nàng vẫn luôn muốn về nhà. Hắn từng thề sẽ
che chở nàng nhưng không làm được, không được gặp nàng lần cuối, ngay cả hài cốt
của nàng cũng không cách nào mang về nhà được...... Hắn...... quả thực là kẻ vô
dụng
“Vân Thịnh, nếu như ta muốn đi, ngươi nguyện dẫn ta đi
không?”
Trong lúc hoảng hốt câu hỏi của nàng lại xuất hiện trong đầu
hắn một lần nữa, khiến hắn đau đớn. Nếu có một lần nữa, hắn dù hy sinh tất cả
cũng sẽ mang nàng đi, song hối hận cũng vô dụng, tiếc nuối cũng không có cách
nào đền bù lại.......
Khanh Thời không hầm cháo cho Vân Thịnh nữa, Vân Thịnh cũng
không hỏi, chẳng qua là tiết lộ một chút tin tức cho hoàng đế biết. Đây là quốc
gia của Khuynh Thế, nhà của Khuynh Thế, dù hắn làm cái gì, cũng không thể để
cho quốc gia này gánh chịu hậu quả.
Nhưng mặc dù không uống cháo nữa, thân thể Vân Thịnh cũng
càng ngày càng yếu, thời gian hắn ngủ càng ngày càng dài, nằm mơ cũng càng ngày
càng kỳ quái. Có đôi khi là trong trí nhớ, có đôi khi là ngoài trí nhớ, thực tế
cùng cảnh trong mơ hắn cũng không phân biệt rõ ràng được nữa.
Chương thứ tám
Thủ lĩnh quân phản loạn Việt quốc mắng chửi tội lỗi của
hoàng đế Việt quốc, theo đó mà mắng chửi cả Đại Tề. Bọn họ trói Khuynh Thế trên
giá chữ thập, để cho mọi người nhìn nàng chật vật. Bọn họ muốn nói cho dân
chúng, cao quý như công chúa Tề quốc, hoàng hậu Việt quốc cũng có thể bị bọn họ
giẫm dưới chân.
Đôi mắt Khuynh Thế thất thần nhìn về phương xa, giống như
con rối không có linh hồn. Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm về một hướng, giống như
xuyên qua đám người đông đúc, xuyên qua tường thành cao dày, bay tới kinh thành
Đại Tề cách đó ngàn dặm. Nơi đó có đường cái hẻm nhỏ nàng quen thuộc, có phủ
công chúa, có Vân Thịnh đứng ở ngoài viện, còn có cả vườn hoa Lê.
Có một nam tử sẽ dùng ánh mắt dịu dàng nhất nhìn nàng. Nàng
đi qua thiên sơn vạn thủy, chỉ vì muốn được dừng lại ở bên cạnh hắn.
Bọn họ rút roi ra đánh nàng, đối với bọn họ mà nói, bọn họ
đang đánh Đại Tề, đang đánh thể diện hoàng thất Việt quốc. Nhưng Vân Thịnh biết,
Khuynh Thế thích nhất được bắt đom đóm trong đêm hè, đồ vật nàng quý trọng nhất
là cái trâm rách hắn làm, câu thường nói nhất là......
“Vân Thịnh”
Nàng chẳng qua chỉ là một cô gái như vậy.
Dưới đài dân chúng cao giọng hoan hô, người trên giá chỉ
nhìn phương hướng không rõ phía xa xa, cho đến lúc nàng không còn ngẩng đầu lên
được, cũng không nói được ra tiếng. Nhẹ nhàng nhắm mắt, nàng thở dài một tiếng
cuối cùng:“Vân Thịnh......”
Hắn nói, hắn sẽ luôn che chở nàng...
Nhưng đến cuối cùng, nàng không đợi được.
Bị đánh chết.......
Tỉnh khỏi cơn ác mộng, đầu Vân Thịnh đầy mồ hôi lạnh, hắn ôm
trái tim đang không ngừng co rút, đau đến run rấy cả người, ở trên chiến trường
bị thương nặng cũng chưa bao giờ tỏ ra yếu đuối, nhưng đôi mắt vẩn đục của Vân
Thịnh lúc này lại mơ hồ. Khuynh Thế Khuynh Thế, nàng thật sự khiến cho hắn dốc
hết cả đời cả kiếp.
Nằm trên giường một ngày, ngày hôm sau tinh thần của hắn lại
cực tốt, hắn nói muốn đến Kì Thiên đài. Không ai dám cản hắn, tam triều nguyên
lão, hộ quốc Đại tướng quân, hắn lên Kì Thiên đài tựa như rảnh rỗi tản bộ bên
đình. Đây là nơi lúc trước hắn coi như địa phương thần thánh, không thể xâm phạm.
Hắn đứng giữa Kì Thiên đài, nhìn lên trời cao. Trong lễ tế
Khuynh Thế cũng đứng ở chỗ này, bầu trời này không phải là bầu trời ngày ấy,
tâm trạng trong lòng nàng lúc ấy có phải cũng có mấy phần giống hắn bây giờ hay
không. Đau cùng bất đắc dĩ, yêu mà tiếc nuối
Hắn khom người chậm rãi nhìn Kì Thiên đài một lượt, rồi sau
đó cúi đầu quỳ xuống, dập đầu ba cái:“Chúc cho xã tắc trường tồn, mong cho quốc
gia trường an.” Giọng nói của hắn suy yếu khàn khàn, trán áp xuống mặt đất, thật
lâu cũng không đứng lên.
Gió nhẹ thổi qua Kì Thiên đài, thân thể Vân Thịnh run rẩy từ
từ đứng lên. Hắn ngắm nhìn bốn phía, một mảnh trống không. Vân Thịnh cười cười,
cảm thấy hôm nay mình quả thật già nên hồ đồ rồi, làm như vậy thì có ích lợi gì
đây, giống như có thể gọi hồn Khuynh Thế trở về.
Hắn lắc đầu, đi xuống khỏi Kì Thiên đài. Trên đường đi hắn
đi qua vị trí mà năm đó khi hắn còn là thị vệ đã từng đứng. Hắn dừng bước, làn
gió ấm áp thổi qua sau lưng. Hắn lơ đãng quay đầu, có lẽ là do ánh mặt, hắn
nhìn thấy Hoa Lê tung bay đầy trời, công chúa Khuynh Thế mặc bộ quần áo màu đỏ
đứng giữa Kì Thiên đài, trong mắt mang ba phần khiêu khích, ba phần thê lương,
còn phần nhiều là tình ý bình tĩnh nhìn hắn.
Thời gian phảng phất quay trở về mấy chục năm trước, nơi này
vẫn lễ tế trời năm đó, quân vương cùng trăm quan đều ở đây xem lễ.
Con ngươi hắn hơi co lại, hắn mặc áo giáp đặc trưng của phủ
công chúa, hắn chậm rãi tiến lên, vươn tay, quên đi tất cả:“Khuynh Thế, ta dẫn
nàng đi.”
“Chúng ta...... Về nhà.”
Ánh mắt lạnh lùng của Công chúa trong chớp mắt khẽ mềm nhũn,
nàng nâng khóe miệng, cong cong đôi mắt:“Được.”
Lời cuối sách
Hộ quốc tướng quân Vân Thịnh qua đời.
Khanh Thời lấy hộp gỗ ở dưới gối Vân Thịnh, cẩn thận quan
sát mới nhìn thấy bên hộp gỗ có khắc tên của một người. Nàng nỉ non đọc thành
tiếng, sau đó chợt nhận ra. Nàng lẳng lặng cài nút hộp gỗ xoay người ra cửa,
đem cái hộp này ném vào bồn lửa khổng lồ trong đình viện.
Đồ trong đó là đốt cho Vân Thịnh ...
Sau khi công chúa Đại Tề - Khuynh Thế qua đời ở Việt quốc,
có một nam nhân cũng không sống nữa. Hắn dùng cả đời mình tưởng nhớ về nàng.
HOÀN

