Cực phẩm thục nữ - Chương 04
Sau
buổi tối gặp nhau ở hồ nước nóng, Phương Khoản Khoản bắt đầu trốn đông trốn
tây, cố gắng muốn tránh cùng Đường Bá Vũ gặp mặt. Cũng may Đường gia đủ lớn,
nếu cố ý muốn trốn một người cũng không phải là chuyện khó. Nhưng khi người đó
lại là một người vô cùng bá đạo, hơn nữa lại là chủ nhân nơi này thì việc trốn
tránh liền trở nên có chút khó giải quyết.
Càng làm cho Phương Khoản Khoản tức giận muốn bóp cổ tay
là, từ Mạc quản gia đến tất cả gia nhân, thậm chí cả Đường Tâm đều như muốn xem
kịch vui, mỗi người đều cẩn thận quan sát. Sau đó trốn ở góc phòng, thảo luận
say sưa tình hình mới nhất.
Đêm hôm tổng tài về nước, có người thấy Khoản Khoản toàn
thân ướt đẫm, phăm phăm mặc quần áo của tổng tài chạy đi, vừa chạy vừa khóc trở
lại phòng ngủ, mà một lúc lâu sau, Đường Bá Vũ vây quanh khăn tắm, tức giận đi
vào biệt thự, toàn thân cơ bắp rắn chắc khiến người ta nhìn cứng lưỡi.
Toàn bộ gia nhân câm như hến dán vào bên tường không dám
động đậy, sợ bị bão thổi tới, lại trở thành đối tượng cho Đường Bá Vũ chút
giận.
Mọi người suy đoán ngày càng nhiều, thậm chí từ quản gia
đầu sỏ, bắt đầu làm bàn tán xôn xao, đánh cược Phương Khoản Khoản có hay không
có biện pháp sau khi thu phục Đường Tâm, nhân tiện ngay cả Đường Tâm ba ba cũng
hàng phục nốt.
Khoản Khoản cho dù có ngốc nghếch đến đâu, cũng cảm nhận
được mọi người chờ mong ánh mắt, hành động lẩn trốn của cô lại gặp trở ngại,
tất cả bọn họ như cố ý định đẩy cô về phía Đường Bá Vũ.
Cô cau mày đem suy nghĩ lung tung bỏ ra khỏi đầu, chuyên
tâm tìm kiếm Đường Tâm. Mấy ngày nay thời tiết không ổn định, cô bé bị cảm, đã
ho mấy ngày, đã vậy cô bé lại không chịu uống thuốc, mỗi lần đến giờ uống
thuốc, hai người lại giống như đang đùa quan binh bắt cướp.
“Đường Tâm?” Khoản Khoản đi vào thư phòng, thăm dò hỏi. Âm
u trong thư phòng, có mùi sách cũ.
Mơ hồ nghe thấy sau rèm cửa sổ có tiếng động, Khoản Khoản
cười khẽ, nhẹ nhàng tới gần.
Tay còn chưa đụng đến
rèm cửa sổ, bên hông lại bị đôi tay nam tính như thép bắt lấy, trogn khi cô
chưa phản ứng kịp, đoi tay kia đã kéo cô ra phía sau, làm cho cô ngã vào vòm
ngực rộng lớn của ai đó.
“A -” Cô hô nhỏ ra tiếng, trong lòng đã đoán được ai đang
tập kích mình. Mùi nước hoa kia đã tuyên bố thân phận độc nhất vô nhị của hắn.
“Em đã tránh ta khá lâu rồi.” Trong thanh âm của hắn mang
theo vui sướng của người thợ săn khi phát hiện ra con mồi của mình.
“Tôi phải tìm con gái anh trước đã, anh mau buông ra! Cô
bé bị ốm, tôi phải giúp cô bé uống thuốc.” Khoản Khoản giãy dụa, cốc nước trên
tay dễ dàng bị hắn làm rơi. Cốc thuốc rơi xuống thảm, trong vài giây đã đem
chiếc thảm làm bẩn.
“Tới chiếu cố ta trước đã.” Hắn không đem cô quay mặt lại,
bàn tay ngăm đen dễ dàng cầm lấy cằm của cô, làm cho góc độ của cô phù hợp với
hắn.
Đôi môi cực nóng của hắn che miệng cô lại, tham lam hấp
thu sự ngọt ngào nơi đó.
Hắn nhịn không được phát ra tiếng gầm nhẹ, giống như dã
thú đang chuẩn bị hưởng dụng thức ăn của mình.
“Em làm sao có thể tránh được ta, em có biết ta nhớ thứ
này nhiều đến thế nào không?” Lưỡi hắn rút ra, liếm lên đôi môi đang run rẩy
của cô.
Cô muốn tránh đi, nhưng hắn không cho phép, ngược lại càng
dùng sức đem cô ôm chặt vào trong ngực, bắt buộc cô cảm nhận mùi hương cùng
tiếng tim đập của hắn.
“Sau đêm hôm đó, ta chỉ có thể nghĩ đến em, ta giống như
là đứa nhóc mười tuổi, trong đầu không lúc nào không muốn em. Khi ta chuẩn bị
kí hai hợp đồng lớn, mấy người cán bộ cao cấp kia dều bị ta làm phiền tới mức
tất cả la hét muốn từ chức tập thể. Vào ban đêm ta nghĩ muốn em, sau đó đau đớn
tới mức không thể đi vào giấc ngủ.” Tay hắn cầm chặt bàn
tay mềm mại của cô, bắt buộc cô quay lại, cảm nhận dục vọng cứng rắn giữa hai
chân của hắn.
Khoản Khoản sợ hãi muốn chạy trốn, nhưng lực bất tòng tâm.
Hắn mạnh như vậy, cô căn bản không thể tránh ra. Tay nàng cùng thân mình của hắn chỉ cách nhau một tầng vải dệt, nóng
rực độ ấm xuyên qua làn vải truyền đến, làm cho nàng khẩn trương không biết làm
sao.
“Đáp ứng đề nghị của ta, ta có thể cho của em vượt xa so
với những gì em tưởng tượng.”
Trong giọng nói trầm thấp của hắn hứa hẹn sẽ cho cô một
cuộc sống vật chất giàu sang cùng với nhiệt liệt kích tình.
Chính là…… lời hứa hẹn của hắn cũng không bao gồm tình
yêu.
Khoản Khoản ra sức muốn đẩy ra hắn.
“Tôi chưa từng đáp ứng trở thành tình nhân của anh.” Cô
lấy mỏng manh thanh âm nói, lòng bàn tay nắm chặt, không muốn cùng hắn tiếp xúc
quá mức thân thiết.
Không thể phủ nhận, Đường Bá Vũ xác thực có sức hút rất
lớn, cô bị hắn hấp dẫn, nhưng từ nhỏ được dạy dỗ làm cho cô không thể tiếp nhận
sự dụ dỗ của hắn. Cô không phải là một người tuỳ tiện, khi cô chấp nhận vì ai
đó mà trả giá thì đó là vì cô thật sự yêu người ấy.
Vẻ mặt của hắn chuyển biến thành hung ác.
“Ta không cần em có đáp ứng hay không. Sự cự tuyệt của em
không thể ngăn cản ta, ta có thể ở trong này có được em.” Hắn dã man nói, hai
mắt lợi hại nhìn chằm chằm vào cô, cầm lấy thắt lưng của cô, cách mấy tầng vải
dệt, dùng dục vọng cứng rắn như đá của hắn va chạm tới nơi mềm mại của cô.
Cảm giác kì dị bắt đầu từ nơi mềm mại nhất bắt đâu thiêu
đốt làm cho hai chân cô như nhũn ra. Cô dùng sức cắn môi, dùng đau đớn chống
lại sự dụ hoặc từ hắn, không muốn cùng hắn trầm luân.
“Anh không thể như vậy!” Cô giãy dụa, lại làm tăng sự ma
sát giữa hai người, độ ấm tăng cao, khiến cho khuôn mặt của cô đỏ bừng.
Lớp vải ngăn cách giống như không tồn tại, cô có thể cảm
giác được dục vọng của hắn, nóng rực để sát vào người cô, thong thả mà gợi cảm
va chạm cùng cọ sát, giống như đêm hôm đó ở trong ao nước nóng, giờ phút này
hắn hoàn toàn không có chút nào giống với người văn minh, chỉ có bản năng đoạt
lấy nguyên thủy.
“Không ai có thể cãi lời ta, cho tới bây giờ đều không
có.” Hắn tuyên bố, bàn tay di chuyển đến ngực cô, cách áo sơ mi nhẹ nhàng xoa
nắn.
“Chẳng lẽ anh không để ý tới ý nghĩ của Đường Tâm? Cô bé
đều rất phản đối anh quan hệ với gia sư, nếu anh còn có nửa điểm trách nhiệm
của người làm cha, để ý vấn đề giáo dục cô bé, anh sẽ không thể chạm vào tôi.”
Cô thở hào hển nói ra lý do đã suy nghĩ mấy ngày nay, cô biết chỉ cần mang
Đường Tâm ra có thể ngăn cản ý đồ nhúng chàm cô của hắn.
Lời này vừa nói ra, Đường Bá Vũ quả nhiên hơi dừng lại một
chút. Hắn thong thả ngẩng đầu, đem thân thể của cô quay lại, khiến cho hai
người mặt đối mặt.
“Em đang uy hiếp ta?” Hắn nheo lại mắt.
Khoản Khoản kịch liệt lắc đầu, đơn thuần như cô làm sao
biết cách uy hiếp người khác.
“Tôi chỉ là muốn tự bảo vệ mình, dù sao… ách… Anh trông
rất kích động.” Cô ấp a ấp úng nói, sau đó thử di chuyển ra chỗ khác.
Mới di chuyển được mấy cm, chỉ thấy Đường Bá Vũ khóe miệng
đột nhiên lộ ra một chút tươi cười, hắn ác ý thẳng lưng, va chạm vào nơi mềm
mại của cô, khiến cô không khỏi bật ra tiếng thở dốc, khoảng cách giữa hai
người lại trở về con số không . Hắn vẫn ở nơi mềm mại nhất của cô không muốn
dời.
“Kích động? Em còn chưa gặp ta chân chính kích động bộ
dáng.” Hắn chậm rãi nói, bàn tay ngăm đen làm càn đi vào trong quần bò của cô,
kề sát da thịt mềm mại hướng vào bên trong tìm kiếm.
“Anh đang làm gì?” Khoản Khoản thất kinh thét chói tai,
thử lui lại nhưng chỉ có thể miễn cưỡng dời nửa người trên.
Tay hắn mang theo độ ấm nóng rực, ở trong quần bò di động,
bàn tay cùng da thịt cô không có bất kì khoảng cách nào, bàn tay ngăm đen lướt
qua da thịt mềm mại trên bụng cô, dễ dàng chạm tới nội y trong cùng.
“Ren ?” Hắn dựa vào xúc cảm trên tay, nhướng mày hỏi.
“Đem tay của anh bỏ ra.” Cô giãy dụa, đỏ bừng mặt, ngay cả
kiểu tóc cứng nhắc đều bởi vì giãy dụa mà tuột ra, mái tóc đen nhánh xoã ra hai
bên thân người cô. Giờ phút này cô lộn xộn mà mềm mại đáng yêu, có ma lực khiến
đàn ông điên cuồng.
“Em như thế nào có thể muốn dã thú buông tha cho miếng
ngon tới tận miệng?” Hắn mỉm cười tà ác, càng hướng bên trong tìm kiếm, tách
khối vải nhỏ bé kia, chạm tới nơi mềm mại nhất giữa hai chân của cô, dùng nóng
rực bàn tay cảm nhận nơi đó.
Khoản Khoản khó có thể hô hấp, sắp khống chế không được
tiếng thét. Cô chưa từng trải loại chuyện này, từ nhỏ đến lớn con trai đều nói
cô ngốc nghếch, vừa béo lại vừa xấu, mà hắn bên người mỹ nữ vô số, làm sao có
thể đối với cô có hứng thú?
“Anh không phải thật lòng, anh chỉ là muốn bắt nạt tôi
thôi.” Phát hiện tay hắn đang vòng ra phía sau, dễ dàng cởi bỏ móc áo lót, cô
quả thực muốn khóc thành tiếng. Cô liều mạng né tránh, nhưng vẫn không thoát
khỏi vòng tay của hắn.
Khuôn mặt anh tuấn như ma quỷ của hắn vẫn đang mỉm cười,
khí chất tà ác lại giống như chân chính ác ma. Hắn cởi chiếc áo ra, làm cho đầy
đặn bộ ngực sữa thoát khỏi trói buộc, sau đó thong thả cúi đầu, cách áo sơmi
ngậm lấy nụ hoa mê người kia mạnh mẽ mút vào. Miệng hắn làm ướt chiếc áo khiến
cho nó trở lên trong suốt, dính sát vào nụ hoa mẫm cảm.
Khoản Khoản hít sâu một hơi, tình dục kịch liệt từ trong
miệng hắn truyền đến, làm cho cô khống chế không được mà run lên. Cô chưa từng
trải qua điều này, cảm giác hắn mang lại khiến cô sa vào trong đó, trong miệng
vô thức phát ra những tiếng ngâm nga mê người.
Đôi mắt sâu thẳm của hắn vì tình dục mà nheo lại, nhẹ
nhàng cởi bỏ áo sơmi của cô, trực tiếp đụng chạm tới nụ hoa mẫm cảm của cô.
“Ta không ngừng nhớ tới em ở trong nước thân mình như thế
nở nang, như thế trong suốt, cảnh tượng đó ám ảnh ta tới điên rồi.”
Tay hắn như cũ vẫn hướng nơi mềm mại tìm kiếm. Khi ngón tay của hắn
tiến vào trong, cô khiếp sợ mở to mắt, vừa lúc nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, hai
người trán để sát vào nhau, tiếng thở dốc của cô bị hắn nuốt vào trong miệng.
“Khi ta chạm vào em, hãy nhìn cho kĩ.”
Đường Bá Vũ chậm rãi nói, ngón tay dài nhẹ nhàng di
chuyển, mềm nhẹ dụ dỗ cô, ngón tay thô ráp của hắn làm càn ma sát, bởi vì cô run
run mà cười khẽ.
“Em cũng đã đợi ta.”
Hắn ám chỉ, trầm thấp tiếng nói giống như tình nhân đang
nói lời thân mật với nhau.
Khoản Khoản đã không thể nói được, tay cô túm lấy áo của
hắn, đem hắn trở thành vật chống đỡ duy nhất, theo hắn mỗi lần tiến vào rồi rút
ra mà thở hào hển. Thanh âm thở dốc của cô dừng lại trên chiếc cổ cường tráng
của hắn, bởi vì khát vọng được giải phóng mà nhịn không được cắn hắn.
Khi ngón tay hắn chạm tới nơi mẫm cảm nhất của cô, cô
dường như thét lên.
Hắn như thế nào có thể dụ dỗ cô như vậy? Bây giờ đang là
ban ngày ban mặt, mà bọn họ đang ở trong thư phòng, lúc nào cũng có khả năng có
người tới đây, mà quản gia có khả năng đang dán trên cửa nghe lén.
Thời gian cùng địa điểm không thích hợp nhất lại kích
thích dục vọng bùng nổ, phán kháng của cô yếu dần, chỉ có thể mặc hắn muốn làm
gì thì làm.
Đường
Bá Vũ khóe miệng mang theo mỉm cười, chân hắn liền chen vào giữa hai chân cô,
bắt đầu cởi đi chướng mắt quần bò
“Ắt
xì!” Phía sau rèm cửa vang lên tiếng hắt xì làm cho động tác của hắn nhất thời
cứng đờ.
Khoản
Khoản trong khoảng thời gian ngắn tỉnh táo lại, cô kinh hô một tiếng, đột nhiên
phát hiện hai người giờ phút này vẫn đang quấn quít lấy nhau, mà tay hắn vẫn
còn đang chạm đến nơi xấu hổ nhất của cô.
Cô
vội vàng đẩy hắn ra, một tay nắm vạt áo, một tay kia lôi kéo quần bò, vì trọng
tâm không vững liền ngã trên sàn nhà.
Đường
Bá Vũ vẻ mặt bình tĩnh, trên tuấn lãng khuôn mặt như bao phủ vạn năm hàn băng.
Thân thể hắn bởi vì dục vọng mà đau đớn, bị đánh gãy giữa chừng khiến hắn càng
thêm khát vọng Khoản Khoản. Hắn nắm chặt hai tay, có chút hoang mang không hiểu
vì sao chính mình lại khát vọng nàng đến vậy?
Bị
người khác “bỏ qua” khiến cho hắn có chút nôn nóng, hắn đi nhanh về phía trước,
trong mắt là kinh người tức giận, dùng sức kéo ra rèm cửa sổ.
Khi
thân hình con gái xuất hiện sau rèm cửa sổ, tiếng rống giận bên miệng liền vất
vả bị nuốt vào trong bụng.
Đường
Tâm mở to hai mắt nhìn, hai tay che miệng, như muốn ngăn lại tiếng hắt xì kia.
Cô
bé xấu hổ trát trát mắt, không được tự nhiên chào hỏi.
“Hi,
ba ba.” Cô bé thật sự không biết mình phải nói gì.
“Con
trốn ở chỗ này bao lâu rồi?” Đường Bá Vũ nhíu mày, ban đầu tức giận hiện tại
lại mang vài phần xấu hổ.
“Đã
lâu rồi. Con trốn ở chỗ này chơi đồ chơi, không muốn uống thuốc.” Đường Tâm tầm
mắt thật cẩn thận chuyển sang người Khoản Khoản.
“Lúc
hai người vừa vào, con cũng muốn đi ra nhanh một chút, nhưng vẫn không tìm được
thời cơ thích hợp, mà hai người lại đang rất bận rộn, con chỉ có thể trốn ở
trong này không có đi ra.” Cô bé vô tội nói, xem ra rất hợp lý nhưng trong
giọng nói lại có chút tiếc nuối.
Nếu
không phải không nhịn được hắt hơi, cô đại khái có thể trông thấy toàn bộ quá
trình rồi.
Khoản
Khoản mặt đỏ bừng. Cô sợ hãi sửa sang lại quần áo, thất bại cắn môi, trong lòng
rên rỉ.
Đường
Tâm đã muốn đủ chán ghét cô, giờ lại khiến cho cô bé trông thấy cảnh này. Cô bé
nhất định sẽ nghĩ cô cũng giống như những người gia sư trước đây, vì ham vinh
hoa phú quý, muốn tiếp cận Đường Bá Vũ cho nên mới đến Đường gia.
Cô
bối rối mặc quần áo, nước mắt tràn mi mà ra. Trong khi sửa sang lại quần áo,
vụng trộm rơi lệ.
“Ô
ô, ba ba, ba làm gia sư của con khóc rồi.” Đường Tâm nhỏ giọng nói, bỏ lại
trong tay đồ chơi, thử tới gần Phương Khoản Khoản.
Đường
Tâm tuy rằng tính tình không tốt, nhưng rất thông minh, chỉ cần nhìn phản ứng
vừa rồi của Phương Khoản Khoản liền có thể đoán ra, Phương Khoản Khoản là thật
tâm muốn làm gia sư cho cô, người có mưu đồ gây rối chính là ba ba.
Không
biết vì sao, nhận ra điều này khiến tâm tình của cô bé trở nên rất tốt, cũng
làm cho cô bé càng thêm thích Phương Khoản Khoản.
“Đừng
khóc, đừng khóc.” Cô bé an ủi, vụng về vỗ Khoản Khoản lưng.
Khoản
Khoản rốt cục nhẫn nại không được, nước mắt chảy xuống không ngừng. Cô lấy mu
bàn tay lau nước mắt, hai má bởi vì nước mắt mà ẩm ướt.
“Các
ngươi cha và con gái đều giống nhau, đều là ác ma chỉ biết bắt nạt người khác!”
Cô lên án.
Cả
người lớn lẫn đứa nhỏ cùng nhíu mày, quả nhiên là hai cha con, biểu hiện trên
mặt giống nhau như đúc.
Đường
Tâm đầu tiên không phục.
“Cháu
so với ba ba tốt hơn nhiều.” Cô bé lớn tiếng kháng nghị, nhưng khi nhìn thấy
ánh mắt lợi hại của Đường Bá Vũ, ngữ điệu rồi đột nhiên nhỏ xuống mười mấy
đê-xi-ben, giống như muỗi kêu.
“Ít
nhất cháu sẽ không cứng rắn cởi quần áo của cô.” Cô bé sợ hãi rụt rè nói.
“Các
người đều không hiểu lễ phép, đều tự cho là đúng, mặc kệ người khác có đồng ý
hay không.” Khoản Khoản kích động nói.
Cô
lui ra phía sau vài bước, muốn chạy ra ngoài, giữa hai chân còn có thể cảm nhận
được cảm giác khi hắn ta chạm vào cô.
“Không
cần đem ta cùng tiểu hài tử so sánh với.” Đường Bá Vũ cau mày, không vui nhìn
cô.
“Nhưng
là, biểu hiện trên mặt ba giống như đứa nhỏ bị người khác cướp mất kẹo.” Đường
Tâm không sợ chết nói, đột nhiên phát hiện chính mình ở trước mặt Khoản Khoản,
lá gan của cô bé lớn hơn rất nhiều. Trước kia cô bé vừa nhìn thấy ba ba giận
giữ, liền sợ tới mức tông cửa xông ra, làm sao còn dám như thế lên án?
Mơ
hồ nghe thấy phía cửa truyền đến rất nhỏ tiếng vỗ tay, Đường Bá Vũ sắc mặt càng
thêm khó coi.
Hắn
bước nhanh về phía trước, mở ra cửa phòng khép hờ.
Quản
gia lấy tao nhã tư thế ngã vào trong phòng, khi thấy biểu tình của Đường Bá Vũ
như muốn giết người thì thái độ vẫn thong dong như trước. Tay của ông ta đang từ tư
thế vỗ tay, tự nhiên thay đổi thành phủi đi bụi bẩn trên người.

