Anh Hận Anh Yêu Em - Chương 37
Chương 37: Chuyện tình cảm
“Hình Khải, xuống nhà ăn cơm đi.” Hình Dục gõ gõ cửa phòng gọi, sau đó bỏ
đi.
Hình Khải ừ một tiếng, đóng máy tính lại, vội vã chạy xuống nhà.
Công việc ở bộ bận rộn và gấp gáp, từ sau khi Hình Khải nhậm chức anh gần
như chưa về nhà đúng giờ hôm nào, chuyện cả tuần anh không về nhà cũng thưởng
xảy ra như cơm bữa. Đương nhiên, những thứ anh phải học rất nhiều, anh biết,
chỉ cần còn một hơi thở, thì biển học không có bờ.
Đúng cuối tuần, hiếm lắm Hình Khải mới có thời gian ở nhà nghỉ ngơi một
hôm, Hình Dục bận rộn từ sáng tới trưa, làm một bàn đầy thức ăn đãi anh.
Hình Dục xới một bát cơm đầy đưa tới trước mặt Hình Khải, Hình Khải đang
xem ti vi, di động lại đổ chuông không ngớt, chắc chắn lại muốn hỏi anh có rảnh
không, có thể đi xem mặt không đây mà.
Cô thấy anh mặt mày nhăn nhó chán ghét, nói: “Không thể tắt máy sao?”
“Ừ, không được, gần đây phải ra chính sách mới, nên lúc nào cũng phải mở
máy để nghe sai khiến.” Hình Khải bất lực trả lời, lẩm bẩm như tự nói với mình:
“Chỉ cần anh vẫn độc thân thì họ quyết không tha cho anh.”
Hình Dục ho khẽ một tiếng, vừa đi vừa nói: “Em đi lấy canh gà cho anh.”
Hình Khải liếc mắt nhìn cô một cái, không ngừng thở dài.
Sự việc phát triển không được thuận lợi như ý của anh, dù hai người đã ngủ
cùng một giường, nhưng cô vẫn không chịu nghiêm túc suy nghĩ đến hôn nhân.
Có điều về chuyện giới thiệu đối tượng Hình Khải cũng không thể làm bừa.
Từ sau khi các cấp lãnh đạo biết Hình Khải vẫn còn độc thân, được lắm, lần
này thì náo nhiệt rồi, nhà ai có con gái, cháu gái, cô lớn cô nhỏ, em họ chị họ
gì gì cũng đem ra giới thiệu cho anh, mặc dù Hình Khải năm lần bảy lượt khéo
léo cảm ơn và từ chối, nhưng các vị lãnh đạo quá nhiệt tình, dường như nếu Hình
Khải không dẫn vợ mình ra mắt họ thì hành vi của anh bị coi là “gian lận”.
Ồ đúng rồi, còn một chuyện nữa không biết có được tính là chuyện tốt có
duyên hay không nữa, Phó Gia Hào giờ đang làm phiên dịch ở cùng một bộ với anh,
hai người thường xuyên chạm mặt nhau, thỉnh thoảng còn nói chuyện trong những
bữa tiệc nhỏ, Phó Gia Hào bây giờ đã kết hôn và rất hạnh phúc trong hôn nhân,
đã có con rồi, Hình Khải đã gặp con gái Phó Gia Hào, vừa đáng yêu vừa xinh xắn,
giống hệt một con búp bê, Hình Khải rất ngưỡng mộ, đố kị vào ước được như Phó
Gia Hào.
Hình Khải nghĩ mãi nghĩ mãi, đột nhiên hỏi: “Tiểu Dục, liệu em có nên đi
khám phụ khoa một lần không?”
“Kiểm tra cái gì?”
Hình Khải vò vò tóc: “Tại sao mãi vẫn chưa có thai nhỉ?”
Hình Dục sững lại: “Tại sao đang yên đang lành lại nhắc tới chuyện này? Em
cũng không rõ nữa, có lẽ là chưa rơi vào đúng ngày mà thôi.”
Hình Khải không hiểu chuyện này có gì mà còn phải đúng ngày với không đúng
ngày, nhưng cả một năm rồi anh đều mồ hôi như tắm trong sự nghiệp “trồng
người”, ngoài những ngày cô “đến kỳ” ra, gần như cả năm không ngừng không nghỉ,
không lẽ phận anh lại hẩm thế sao?
“Này có phải em cố ý tránh anh vào đúng ngày không đấy?”
“Anh nghĩ có thai dễ lắm à?”
Hình Khải tặc tặc lưỡi: “Em là bác sĩ anh đâu nói được em, nhưng mà, cho dù
anh không có bản lãnh bách phát bách trúng, thì ít nhất tung lưới mãi cũng phải
bắt được con cá tép chứ...”
Hình Dục nhướn mày, thần sắc rõ ràng là đang băn khoăn: “Ồ...”
“Chỉ biết ồ ồ ồ, em cũng sắp tới độ tuổi vàng để sinh nở rồi đấy, anh thật
không hiểu, sắp đầu ba đến nơi rồi, mà làm tới làm lui cũng không khiến cho
“chúng nó” gặp nhau chứ? Tên tiểu tử Phó Gia Hào đó ngày nào cũng mang việc này
ra trêu tức anh, hai năm nữa, con gái cậu ta có thể làm việc nhà được rồi.”
Hình Khải than vắn thở dài, anh thật sự sốt ruột, anh chắc chắn rằng đứa
con có khả năng cải thiện tình hình hiện tại của anh, “tám năm kháng chiến”
trường kỳ cũng kết thúc rồi, anh đã kháng chiến mười ba năm còn chưa mãn hạn,
nếu còn tiếp tục thế này, với tình trạng luôn bị quá tải và áp lực vì công việc
như hiện giờ, e là thể lực của anh không thể trụ được nữa.
Hình Dục lại suy nghĩ không nói, cụp mắt xuống, chăm chú nhai cơm.
Hình Khải nhướn mày trừng mắt với cô, ồ, đã thấy sự giằng co đấu tranh
trong đôi mắt cô rồi, ha ha.
“Anh Dương Mình cũng đã kết hôn đâu, anh ấy còn lớn tuổi hơn anh mà người
ta còn chưa lo kìa.”
“Cậu ta là lãng tử mà, tự do tự tại ngao du khắp nơi non xanh nước biếc,
anh thấy rõ ràng, cậu ta muốn đi “hái hoa tươi” ở các vùng khác thì đúng hơn.”
Vừa nói xong, Đặng Dương Mình đã hăm hở bước vào: “Hình Khải cậu được lắm,
cậu đang lén nói xấu mình đúng không?”
Hình Khải cười cười, gọi Đặng Dương Minh vào cùng ăn cơm. Đặng Dương Minh
cũng không khách sáo, vốn anh đến để “ăn chực” mà, có điều đầu tiên phải chắc
chắn Hình Khải ở nhà anh mới xuất hiện.
Hình Khải không quan tâm, đợi Hình Dục đi vào bếp, anh khoác vai Đặng Dương
Minh, thì thầm: “Cậu hãy mau nghĩ cách giúp mình, làm sao có thể khiến một cô
gái không muốn sinh con phải mang thai?”
“Ý cậu muốn nói ai, lẽ nào là Hình Dục? Ồ!” Đặng Dương Minh cố ý nói lớn
tiếng, lập tức bị Hình Khải bịt miệng lại.
“Hét gì thế, để Hình Dục nghe thấy không ổn đâu. Mình chẳng phải đang muốn
sinh con trước rồi mới cầu hôn sao?”
Hình Khải liên láo nhìn quanh, căng thẳng vô cùng.
Đặng Dương Mình gạt tay bạn ra, rồi chán ghét đưa tay lên lau miệng, nhăn
nhó: “Giờ cậu cũng là nhân vật có sừng có sạn trong giới chính trị, sao đến một
người con gái cũng không giành được thế? Cậu còn nhớ trước khi vào trường quân
sự cậu đã nói gì không? Cậu nói khi về sẽ lấy cô ấy, nhưng đã hơn mười năm trôi
qua rồi Hình Khải, liệu cậu có làm được không? Dùng khả năng đối ngoại của cậu
để thuyết phục cô ấy đi!”
“Được, mình thừa nhận với cậu mình vô dụng, mình không giành được cô ấy...”
Hình Khải buồn bã nằm bò ra bàn: “Tuổi thanh xuân của mình cũng bị cô ấy bào
mòn tương đối rồi, tính khí cũng bị mài giũa rồi, giờ mình chỉ chờ ngày về với
trời đất thôi...”
“Có cần mình nói chuyện với cô ấy không?” Đặng Dương Minh nghiêm túc hỏi.
“Cậu nói gì với cô ấy?”
“Hỏi cô ấy xem có phải thực ra cô ấy muốn lấy mình, nhưng lại ngại cậu...
à, cậu dám...” Đặng Dương Minh bị đánh ngã ngửa xuống nền, Hình Khải ngồi trên
người anh ra sức bóp cổ.
Lúc này, Hình Dục bưng nồi canh tới, thấy hai “tiểu tử” đang vật nhau lăn
lộn dưới nền, cô mím môi cười: “Nghịch ngợm cũng không kém năm xưa là bao nhỉ,
cố lên” nói xong lại đi vào bếp.
Hình Khải lúc này mới nhận thấy hai người đàn ông mặc vest lịch sự lại chơi
một trò chơi không phù hợp với độ tuổi chút nào, con người đúng là loại động
vật “đòn sóc hai đầu”, trước mặt người khác thì làm bộ làm tịch, về tới nhà là
lập tức hiện nguyên hình.
Hình Khải nghiêng người ngã nằm ra nền, lẩm bẩm nói: “Trong trận chiến này
mình đã không ngừng hạ thấp tiêu chuẩn, yêu hay không yêu mình đã không còn băn
khoăn nữa. Chỉ cần khi còn sống, cô ấy thừa nhận đã từng thích mình là được.”
“Hình Khải, mình vẫn biết cậu luôn là người trọng tình cảm, nhưng cậu có
thể nghe mình khuyên một câu không, từ bỏ đi, nếu cô ấy muốn sớm đã làm rồi.”
Đặng Dương Minh nằm bò trên ghế sô pha, vỗ vỗ vai Hình Khải. Bộ dạng yếu đuối
này của Hình Khải chỉ mình Đặng Dương Minh được chứng kiến, nhưng nhìn thì
nhìn, trong lòng anh thật sự không dễ chịu chút nào.
Hình Khải cười chua xót: “Chỉ có cậu biết ngày nào mình cũng sống trong
chịu đựng, trước mặt cô ấy không những phải tỏ ra vui vẻ mà còn phải đóng vai chính
trong vở kịch tình yêu... nhưng, mình cũng muốn nói một câu mà nghe xong nhất
định cậu sẽ buồn nôn, tình cảm mình dành cho Hình Dục không còn là thứ tình cảm
mình có thể khống chế nữa, mình không thể từ bỏ cô ấy, cô ấy muốn bào mòn mình
hành hạ mình mình cũng chấp nhận, cho tới khi già nua phải ngồi xe lăn là xong
chuyện...”
Đặng Dương Minh không chế nhạo tấm tình si của Hình Khải, nhưng vô tình anh
cũng bị những lời chân thành đó làm cho cảm động, con người tuỳ tiện bá đạo
trước kia của Hình Khải đã hoàn toàn biến mất, đứng trước mặt anh bao giờ, là
một kẻ điên vì tranh giành tình yêu mà không ngừng giày vò bản thân.
“Thật là, tình yêu, mẹ kiếp không biết nó là cái trò gì chứ?”
“Ha ha, vốn nó không phải là trò chơi rồi..” Hình Khải nhếch nhếch mép.
Đặng Dương Minh nhảy khỏi ghế sô pha, ra sức lắc lắc vai Hình Khải, lo lắng
hỏi: “Hình Khải, cậu hãy trả lời mình một cách nghiêm túc nhất, cậu chưa bao
giờ nghĩ rằng vì không nhận được sự hồi đáp của cô ấy nên mới không chịu buông
tay đấy chứ?”
Hình Khải cười khan, lắc lắc đầu một cách chắc chắn. Trời biết đất biết,
anh chưa bao giờ mất Hình Dục, nhưng dường như cũng chưa từng có được cô. Mười
ba năm rồi anh vẫn mãi đứng ở trên miệng vực trăn trở, bao giờ cô mới chịu đi
đến kéo anh lại đây?
Đặng Dương Minh thấy nhói lòng khi anh chứng kiến những người đàn ông bên
cạnh Hình Dục lần lượt bị đánh bại và phải lựa chọn từ bỏ trước sự lạnh lùng
của cô, chỉ có Hình Khải là chưa bao giờ thay đổi, nói cách khác, trái tim của
Hình Khải đã dành cho Hình Dục từ lâu rồi, anh không dám lấy lại nữa.

