Anh Hận Anh Yêu Em - Chương 24

Chương 24: Anh không nên mất bình tĩnh sao?

Hình Phục Quốc bớt chút thời gian rảnh về nhà ăn cơm, lẽ ra cả nhà đã có
thể vui vẻ ăn bữa cơm đoàn viên, nhưng Hình Khải đã đưa ra một quyết định khiến
mọi người đều kinh ngạc.

“Hình Khải, các con đều còn trẻ, gặp người lớn bây giờ có phải sớm quá
không?” Hình Phục Quốc nhất thời không hiểu, con trai muốn đưa bạn gái về ra
mắt ông?

“Thành gia lập nghiệp, đây chẳng phải câu mà bố vẫn hay nói sao? Con đã
nghĩ rất kĩ rồi.”

Hình Khải quan sát vẻ mặt bình lặng như tờ của Hình Dục, sắc mặt anh càng
lúc càng khó coi, anh rất hi vọng cô sẽ đứng bật dậy mà phản đối, nhưng cô gần
như coi mình là người ngoài cuộc.

Hình Phục Quốc quá đỗi bất ngờ, ở vào vị trí khá lúng túng khó xử, ông
không truy hỏi gia cảnh của cô gái kia ngay, mà gọi Hình Dục vào phòng hỏi
riêng.

Hình Phục Quốc châm thuốc, vẻ mặt khó xử nhìn Hình Dục, không biết nên bắt
đầu như thế nào.

“Tiểu Dục con có biết cô gái này không?”

Hình Dục lẳng lặng gật đầu: “Bố An Dao là hiệu phó trường con, mẹ cô ấy là
trưởng khoa hồi sức cấp cứu của bệnh viện thành phố, nhà cô ấy ba đời theo nghề
y…” những lời cuối cùng dần dần biến mất nơi bờ môi Hình Dục.

“Đợi đã Tiểu Dục, cô gái đó tên là An Dao?” Hình Phục Quốc đột nhiên để ý
đến tên của cô gái kia.

“Bố, chuyện này bố hỏi Hình Khải được không?” Hình Dục từ đầu tới cuối vẫn
cúi đầu cụp mắt, không nhìn rõ vẻ mặt cô.

Hình Phục Quốc im lặng hồi lâu, vỗ vỗ tay Hình Dục: “Tiểu Dục, bố chỉ muốn
nghe con nói một câu thật lòng, con thật sự không muốn lấy Hình Khải? Hay do
Hình Khải theo đuổi bạn học của con nên khiến con phải từ bò?”

Hình Dục cười lắc đầu, vẫn chỉ im lặng.

Hình Phục Quốc chăm chú quan sát sắc mặt Hình Dục, cho dù chỉ cần thoáng
thấy một tia bất mãn nào trong ánh mắt Hình Duc, ông tin mình cũng có thể nắm
bắt được ngay, nhưng Hình Dục chẳng có vẻ gì là buồn cả, cũng không thể nói là
hoàn toàn vô cảm, dường như cô cố ý tỏ ra thản nhiên thôi.

“Cho dù cô gái tên là An Dao kia cuối cùng có trở thành vợ Hình Khải hay
không thì người duy nhất bố lo lắng lại chính là con. Bố không thể để mất người
con gái hiếu thuận như con được.” Hình Phục Quốc đã nói rất rõ ràng, nếu Hình
Dục không thích An Dao, thì dù ông phải dùng vũ lực để trấn áp cũng quyết không
để cô gái kia và Hình Khải được sống bên nhau.

Hình Dục ngồi thụp xuống trước mặt Hình Phục Quốc, mái tóc dài che khuất
khuôn mặt cô.

“Bố… con vẫn ổn.”

Hình Phục Quốc xoa xoa đầu cô, mặc dù nói lòng bàn tay mu bàn tay đều là da
thịt của mình, nhưng ông vẫn có phần thiên vị, con trai ông đã thích cô gái kia
như thế, lẽ nào ông còn có thể làm gì, vác gậy đuổi đánh nó ư?

“Tiểu Dục, để con phải chịu ấm ức rồi.”

“Con không ấm ức gì đâu ạ, Hình Khải vui, con cũng mừng cho anh ấy.” Cô
ngẩng đầu lên, mỉm cười.

Hình Phục Quốc mỉm cười một cách bất lực, Hình Dục là con ruột của ông thì
có phải tốt biết bao nhiêu.

Hai bố con quay trở lại bàn ăn, Hình Phục Quốc không muốn bàn
luận về chuyện của con dâu tương lai trước mặt Hình Dục, cả ba người cùng chìm
vào im lặng.

Uống canh xong, Hình Phục Quốc còn vội đi công việc, trước khi đi cũng đã
tìm hiểu thông tin cơ bản về cô gái tên là An Dao. Mặc dù Hình Khải rất tuỳ
tiện quyết định việc kết hôn của mình, nhưng hôn nhân của con cái cán bộ cao
cấp không phải chuyện đơn giản như anh yêu tôi tôi yêu anh là có thể về sống
cùng nhau.

***

Hình Khải múc một thìa canh, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía
Hình Dục.

“Bố nói gì với em thế?”

“Không có gì. Chỉ hỏi về gia đình An Dao thôi.”

“Còn gì nữa không?”

“Không.” Hình Dục lấy từ trong nồi ra mấy con tôm sông bỏ vào bát canh của
Hình Khải.

Hình Khải trừng mắt nhìn cô, tự nhiên anh nổi giận vô cớ.

“Anh muốn đưa An Dao về gặp bố chúng ta, điều đó có nghĩa là gì em biết
không? Em không có gì muốn nói sao?”

“Anh muốn em nói gì?” Hình Dục ngẩng đầu, chạy ra trước tủ rượu lấy một
chai rượu nho, rót vào hai chiếc ly, rồi cầm ly lên nói, “Chúc mừng” sau đó tự
mình uống cạn.

Bàn tay cầm ly rượu của Hình Khải, từ từ đưa lên cao, chất lỏng màu hoa đào
sóng sánh theo lửa giận dồn xuống đầu ngón tay anh.

Hình Dục thấy anh không nói gì, có chút gượng gạo, lại rót thêm cho mình
một ly khác, định nói gì lại thôi, chỉ đặt ly rượu lên môi, đang định uống thì
bị Hình Khải vung tay hất bay.

Thấy vậy, nụ cười của Hình Dục vụt tắt, cô đứng dậy, đi lấy chổi và hót rác
thu dọn mảnh thuỷ tinh vỡ, sau khi quét sạch, cô lại lấy giẻ ra lau nhà, lau
xong, rửa tay quay người bỏ vào phòng ngủ.

Hình Khải kéo tay Hình Dục giật lại, nhìn cô trừng trừng với ánh mắt khó
tin, cơn giận dồn nén trong lòng không cách nào giải phóng được.

Hàng ngày mỗi lần đi ngủ và ngủ dậy anh đều phải tự nói với mình một lần
rằng: Hình Dục là em gái anh, phải đối xử với cô như với chính em gái ruột. Cứ
nhắc đi nhắc lại như thế để ru ngủ chính mình. Nửa năm nay, anh đúng là đã làm
được điều đó, học cách không để lộ tình cảm ra ngoài. Nhưng Hình Dục dựa vào
cái gì mà bình tĩnh như thế khi nghe tin anh muốn đưa An Dao về gặp bố mình?
Còn anh dựa vào cái gì mà lại quan tâm tới cảm nhận của cô.

Hình Dục mất đi vẻ điềm tĩnh lạnh lùng thường ngày, cô ra sức hất tay anh
ra. Cô đẩy mạnh Hình Khải một cái, nước mắt cứ thế tuôn rơi: “Hình Khải!
Đã đủ chưa? Rút cuộc anh còn muốn em thế nào nữa?”

“Muốn em phải thế nào? Câu này anh nói nói mới đúng chứ?!” Hình Khải phẫn
nộ, giờ trong đầu anh chỉ có thể nghĩa được rằng, mẹ kiếp, Hình Dục chẳng buồn
quan tâm tới anh dù chỉ một chút xíu, chẳng buồn để ý xem anh sống với ai!

Hình Khải thậm chí còn chưa cả suy nghĩ đến việc tại sao mình lại tức giận
như thế? Tại sao lại kỳ lạ như thế? Những lời nói cay nghiệt chua ngoa, chẳng
qua sự kiểm duyệt của đại não cứ thế buột miệng tuôn ra.

Một cái bạt tai như trời giáng của Hình Dục bổ xuống, tất cả dừng lại.

“Hình Khải, anh dựa vào cái gì mà có thể gào thét lên như thế với em?”

Ánh mắt Hình Khải vằn máu, chầm chậm giơ tay lên chỉ vào cô, ngón tay đã
bắt đầu run run, không thốt ra được dù chỉ là nửa câu. Đúng thế, anh dựa vào
cái gì chứ? Dựa vào việc anh không ngừng diễn kịch hôn hít thân thiết với vô số
những cô gái khác trước mặt cô sao? Hay dựa vào việc rõ ràng anh đã biết tình
cảm của mình nhưng lại thà chết chứ không thừa nhận là thích cô?

Cuối cùng, Hình Khải giơ tay quệt mắt, đạp cửa đi ra.

Hình Khải ngồi trong mưa, nhớ lại năm mình mười bảy tuổi, anh đội mưa chạy
ra bãi rác lục tìm đôi giày thể thao trắng của Hình Dục, anh khi ấy, rất ngốc,
còn anh bây giờ, càng ngốc hơn.

Anh lấy hết sức, tự cho mình một cái bạt tai. Anh nếm mùi máu qua kẽ răng,
anh rất muốn biết cảm giác lúc này liệu có đau đơn hơn cái bạt tai vừa rồi
không, liệu có đau đơn hơn sự đau đơn trong trái tim anh không.

Hình Khải ngẩng đầu lên, để mặc cho nước mưa xối lên người, cứ thế, ngồi
suốt một đêm.

Nhưng anh lại không biết rằng…

Hình Dục đứng ngay đằng sau anh, cùng anh dầm mưa cả đêm.

Ngày hôm sau.

Bọn họ đều ốm cả, ai nằm trong phòng ngủ người nấy.

Cho tới gần tối, Hình Khải mới lảo đảo nặng nề tỉnh dậy. Anh cố gắng lết ra
khỏi phòng ngủ, vừa ho vừa đi tìm thuốc giảm sốt, lật tung cả tủ thuốc lên vẫn
không tìm thấy thuốc đâu. Hình Dục không có nhà, anh chẳng tìm thấy thứ gì hết.

Hình Khải nằm vật xuống ghế sô pha, không biết là đói hay là mắc bệnh gì
nặng, mà đến sức lực để tự rót cho mình cốc nước anh cũng chẳng có nữa.

Lúc này, một tràng ho dài vọng ra từ phòng ngủ của Hình Dục, Hình Khải
tưởng mình ù tai nghe nhầm, anh cuộn người trên ghế, toàn thân lúc nóng lúc
lạnh.

Không lâu sau, từ phòng của Hình Dục
lại vọng ra tiếng bụp mạnh, Hình Khải tỉnh dậy, loạng choạng đi tới trước cửa
phòng ngủ của Hình Dục: “Hình Dục… khụ khụ… Hình Dục mở… cửa…” Anh trượt theo
cửa ngồi phịch xuống nền, hai chân mềm nhũn.

Đợt mấy phút, không thấy Hình Dục ra mở cửa, anh đành tự mình đẩy cửa vào,
Hình Dục nằm dưới nền, hay tay ôm chặt ngực, sắc mặt trắng bệnh như tờ giấy.

“Hình Dục?!...” Hình Khải vừa bò vừa lăn xông vào phòng Hình Dục, túm lấy
vai cô mà lắc, vội vàng gọi: “Tỉnh lại, tỉnh lại đi, em đừng làm anh sợ Hình
Dục…” nhưng cô chẳng có phản ứng gì, Hình Khải phát hiện ra cô đã hôn mê.

Hình Khải vội vàng với điện thoại trên đầu giường, đang định gọi cấp cứu,
thì Hình Dục giằng cánh tay anh: “Em không sao…”

Hình Khải sờ trán cô, nóng như lửa, lại cầm điện thoại lên.

“Uống thuốc là khỏi ngay thôi. Tủ thuốc trong phòng sách…”

“Ừ, anh đi lấy.”

Hình Khải bế cô lên giường trước, rồi chạy ra khỏi cửa, chỉ nghe thấy những
tiếng loang choang vang lên, anh nhanh chóng cầm một chai nước suối quay vào.

Anh ngồi xuống cạnh giường, ôm vai đỡ cô ngồi dậy, vừa dùng răng mở nắp
chai, vừa nhét thuốc giảm sốt vào miệng Hình Dục, cho tới tận khi thấy cô nuốt
thuốc xuống anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Hình Dục dựa vào vai Hình Khải, nghiêng đầu nhìn anh, bất giác chau mày, vì
thấy ở khoé miệng anh có vết bầm tím.

Cô khó khăn giơ tay lên, rồi lại thõng xuống, mắt cay cay, kéo chăn trùm
lên đầu.

Cô núp trong chăn, run rẩy.

Tiếng khóc nghẹn ngào của cô khiến Hình Khải nhớ lại tất cả những chuyện đã
xảy ra vào tối qua: “Hình Dục, còn nhớ câu trước kia anh từng hỏi em không? Nếu
như bây giờ và sau này anh chỉ đối tốt với một mình em, liệu em có thích anh
không? Câu hỏi đấy là thật, nhưng… em lại chưa giờ cho là thật.”

Hình Dục kéo một góc chăn
xuống, ngước nhìn anh với đôi mắt đỏ mọng, cô đợi anh nói tiếp, nhưng anh lại
chỉ nói: “Em cần phải sống, sống thật khoẻ mạnh, anh chỉ yêu cầu em điều đó
thôi.”

Báo cáo nội dung xấu