Chân mệnh thiên nữ - Chương 09 part 2
Lang Gia Tĩnh vô lực dựa vào hắn, dùng lý trí miễn cưỡng lắm mới duy trì nổi, cười duyên nói: “Thì tính sao? Ta không nghĩ muốn làm người thắng, ta chỉ muốn có được ngươi mà thôi. Xem! Ta đạt được mục đích rồi, không phải sao?”
Tốn nhiều tâm cơ đùa giỡn như vậy, sử dụng tiểu xiếc lợi hại như thế, thắng hoặc thua nàng căn bản không hề để ý, từ đầu tới đuôi, cái nàng muốn chỉ có hắn mà thôi.
“Tĩnh nhi......” Hắn thấp giọng.
Nàng hôn hắn, “Ta yêu ngươi, mặc kệ ta làm bao nhiêu chuyện xấu, ta cũng muốn ngươi ở bên ta.”
“Như vậy. Ta là của ngươi rồi.” Hắn yêu thương ôm lấy nàng, đem dục vọng dâng trào vùi vào cơ thể nàng, xuyên thấu nàng.
Lang Gia Tĩnh thở rút một hơi, cái gì cũng không thể tự hỏi, di chuyển eo nhỏ phối hợp với sự xâm lược của hắn.
“Đừng rời khỏi ta, Đường, Đừng rời khỏi ta, Đừng rời khỏi ta......” Nàng hô lên, câu nói mà nàng luôn sợ hãi trong lòng.
Nàng cái gì đều có thể mất đi, duy nhất có hắn là không thể.
Nàng cái gì đều có thể không cần, duy nhất nàng cần sự thật lòng của hắn.
“Tĩnh nhi, ta sẽ không rời khỏi ngươi, ta thề......” Hắn hôn nàng, như đang hôn lên sự bất an của nàng.
Khắp thiên hạ người khiến hắn ái mộ, cho tới bây giờ cũng chỉ có mình nàng.
“Thật vậy chăng? Như vậy, Huệ Thu Thủy đâu?”
Toàn bộ luật động phút chốc ngưng lại.
Hết thảy miệng vết thương mà hắn cố ý xem nhẹ, nay bắt đầu khuếch tán lan tràn.
Sự thật rõ ràng cùng niềm vui trong mơ được chắn bởi bức bình phong nay đã bị phá vỡ, mọi sự thật như nước thuỷ triều, mãnh mẽ khuếch đại.
Thu Thủy. Thu Thủy, hắn như thế nào có thể quên, chính mình đã thành thân rồi, là vị hôn phu của Huệ Thu Thuỷ.
Hắn dung túng chính mình một đêm xuân, kỳ thật là một hành vi phản bội người vợ cả!
Hắn rút trở ra, đứng dậy rời khỏi nàng, bóng dáng của hắn làm nàng đau lòng.
Nhìn hắn từng chút từng chút một mặc xong quần áo, Lang Gia Tĩnh cảm thấy lòng mình như có một hòn đá, bởi vì hắn lùi lại mà trở thành vật cản, mất đi nhiệt độ cơ thể hắn, nàng cảm thấy rét lạnh.
Hắn phải đi rồi. Nàng có chút khổ sở nghĩ.
“Tĩnh nhi,” Hắn mở miệng gọi nàng, “Ta yêu ngươi, cho dù lưng ta có đeo tội, cũng tuyệt không hối hận.”
Phải không? Là như vậy sao?
Hắn đến gần nàng, dừng trước đôi mắt sáng như sao, dường như cảm nhận được suy nghĩ trong đầu nàng. “Đúng vậy, ta không hối hận. Nhưng tình yêu của ta không thể gạt bỏ được chuyện thực là cuộc hôn nhân kia, ta đã phá hỏng tuổi thanh xuân của Thu Thuỷ, hiện tại nàng đang cần ta.”
Đời này, hắn cô phụ hai người nữ nhân yêu hắn, chỉ sợ đến hết cuộc đời này, hắn đều phải giữ lấy nỗi ân hận cùng tiếc nuối này mãi mãi.
“Ngươi từng dùng đôi tay đã ôm qua ta mà ôm nàng ấy?” Nàng bình tĩnh hỏi.
Toàn Hải Đường nghênh đón ánh mắt của nàng, không hề né tránh.
“Đúng vậy."
Nàng cố nén thương tâm, hỏi lại: “Như vậy...... Ngươi cũng cùng nàng hoan ái sao?”
“Chưa từng.” Hắn thật sâu nhìn thẳng nàng, “Bởi vì tình cảm ta đối với nàng ấy, không phải là yêu.”
Hắn đã làm chuyện có lỗi với Lang Gia Tĩnh, đây là điều duy nhất hắn muốn làm cho nàng.
“Ta hiểu.” Nàng tiếp nhận chuyện thực không thể cứu vãn, cũng tiếp nhận lời cam đoan của hắn, “Ta tin ngươi, cùng nhau làm bạn với nàng ấy một thời gian thật tốt đi! Đừng làm chính mình hối hận.”
Sự bao dung cùng nhường nhhịn của nàng khiến hắn động tâm.
Nàng là nữ hoàng, có thể mệnh lệnh bức hắn cùng Huệ Thu Thuỷ chia tay, nhưng nàng không làm như vậy. Mà toàn bộ việc này, chỉ vì muốn thành toàn cho Thu Thuỷ cùng hắn.
Hắn ôm nàng, trịnh trọng đồng ý, “Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ không phụ ngươi."
Ở trên môi nàng hắn nhẹ hôn một cái, hắn buông lỏng nàng ra, dứt khoát, kiên quyết rời khỏi Thiên Quang điện.
Kiếp sau, cỡ nào là hư ảo mờ mịt! Nàng có chút không vui vẻ suy nghĩ, nàng mới không có tính nhẫn nại đợi cho kiếp sau đâu! Đời này nàng phải nắm gữ hạnh phúc cho riêng mình, mặc kệ hắn có nguyện ý hay không.
Một tháng sau, Huệ Thu Thuỷ rời bỏ cuộc đời.
Hai mươi tám tuổi, cỡ nào ngắn ngủi! Vì thế, Toàn Hải Đường không ăn không uống ba ngày ba đêm.
Sau ngày nàng mất, ta ngủ nằm mơ, trong mộng là nữ tử có một khuôn mặt gầy yếu, đôi mắt nàng cực kỳ ôn nhu, đứng ở nơi phương xa, hướng ta hơi hơi cười, nụ cười kia, ẩn chứa sự thấu hiểu cùng một lời chúc phúc.
Ta nhìn thấy miệng nàng hơi hơi mấp máy, ta biết nàng đang muốn nói gì đó với ta, nhưng mà, ta cái gì cũng không nghe thấy. Sau đó, nàng lấy trong tay áo ra một vật nho nhỏ, mặt trên chỉ viết ngắn ngủn một câu: “Thỉnh nữ hoàng cho Vương gia hạnh phúc.” Lúc tay ta đang muốn vươn ra, thì đã tỉnh lại rồi.
Chuyện này ta vẫn giữ sâu trong lòng, sau ta hỏi một cung nữ về tướng mạo nữ tử trong mơ, mới biết được người trong mộng là Trấn Quốc Vương phi - Huệ Thu Thuỷ, mà ta, cũng tin như vậy.
Có lẽ, đây lần gặp mặt đầu tiên - cũng là lần cuối cùng giữa ta và nàng ấy.

